Qua câu chuyện "Điều không tính trước" (Nguyễn Nhật Ánh), em rút ra được bài học gì? (viết đoạn văn 5-7 câu)
giúp mik với :((
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong cuộc sống, không ai là hoàn hảo, ai cũng có những nhược điểm riêng. Khi đối diện với nhược điểm của bản thân trước người khác, người trẻ thường có nhiều cách ứng xử khác nhau. Có người cảm thấy tự ti, xấu hổ, luôn tìm cách che giấu khuyết điểm vì sợ bị chê cười, đánh giá. Cũng có người tỏ ra bất cần, né tránh góp ý hoặc phản ứng tiêu cực khi bị người khác nhắc đến điểm chưa tốt của mình. Tuy nhiên, cách ứng xử đúng đắn và tích cực nhất là biết nhìn nhận nhược điểm một cách bình tĩnh, chân thành. Người trẻ cần dám thừa nhận hạn chế của bản thân, lắng nghe những lời góp ý từ người khác để hiểu mình hơn. Từ đó, mỗi người sẽ có cơ hội sửa đổi, hoàn thiện bản thân và trưởng thành hơn từng ngày. Bên cạnh đó, cũng không nên quá mặc cảm hay tự trách mình, bởi nhược điểm là điều ai cũng có. Điều quan trọng không phải là bản thân có khuyết điểm hay không, mà là cách ta đối diện với nó như thế nào. Biết chấp nhận, sửa chữa và vươn lên mới là thái độ sống đẹp của tuổi trẻ.
30 x 3 + 90 : 3 x 6
= 30 x 3 + 30 x 6
= 30 x (3+6)
= 30 x 9
= 270
- Tâm hồn nhạy cảm và giàu tình cảm: Nhân vật "tôi" (Thúy) là một cô bé nhạy cảm, tinh tế trong việc cảm nhận nỗi đau của sự tan vỡ gia đình. Tâm hồn em không vô tư như lứa tuổi mà mang nặng những suy tư, lo âu về mối quan hệ giữa cha và mẹ.
- Tình yêu thương gia đình và khát vọng kết nối: Trái ngược với sự chia cắt vật lý của bức tường, tâm hồn nhân vật "tôi" luôn hướng về người chị em của mình. "Tôi" thể hiện tình cảm chị em thắm thiết, một khát khao cháy bỏng về việc phá bỏ rào cản để trở lại những ngày tháng êm đềm trước đây.
- Góc nhìn chân thực về nỗi đau và sự cô đơn: Ngôi kể thứ nhất giúp người đọc thấu hiểu nỗi đau đớn, hoang mang của một đứa trẻ khi chứng kiến gia đình rạn nứt. "Tôi" cảm nhận sâu sắc sự lạnh lùng, xa cách qua biểu tượng bức tường – vừa là sự chia cắt địa lý, vừa là khoảng cách tâm lý giữa những người thân.
- Sự trưởng thành trong nhận thức: Dù đau buồn, nhân vật "tôi" cũng cho thấy sự nhìn nhận về trách nhiệm của người lớn. Sự bất lực của "tôi" trước "bức tường" nhấn mạnh thông điệp nhân văn về tình yêu thương và trách nhiệm giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Trong kho tàng văn học thế giới, có rất nhiều tác phẩm cảm động viết về những số phận bất hạnh. Một trong những câu chuyện khiến em xúc động nhất là “Cô bé bán diêm” của nhà văn An-đéc-xen. Tác phẩm không chỉ kể về một cô bé nghèo khổ mà còn gửi gắm nhiều thông điệp ý nghĩa về tình yêu thương giữa con người với con người. Câu chuyện kể về một cô bé phải đi bán diêm trong đêm giao thừa lạnh giá. Em bé đáng thương ấy không dám về nhà vì sợ bị cha đánh, nên phải ngồi nép mình trong góc tường giữa trời đông buốt giá. Trong cơn đói rét và tuyệt vọng, cô bé đã quẹt từng que diêm để sưởi ấm. Mỗi lần que diêm bùng sáng, em lại nhìn thấy những ảo ảnh đẹp đẽ: một bếp lửa ấm áp, một bàn ăn thịnh soạn, cây thông Noel rực rỡ, và đặc biệt là hình ảnh người bà hiền từ. Nhưng khi que diêm tắt, tất cả lại biến mất, chỉ còn lại hiện thực lạnh lẽo. Cuối cùng, cô bé đã chết trong đêm đông, với nụ cười trên môi vì em tin rằng mình đã được đi cùng bà đến một nơi hạnh phúc hơn. Truyện “Cô bé bán diêm” đã khắc họa rõ nét sự đối lập giữa ước mơ và hiện thực. Những giấc mơ của cô bé tuy giản dị nhưng lại không thể trở thành sự thật trong xã hội vô tâm lúc bấy giờ. Qua đó, tác giả lên án sự thờ ơ của con người trước nỗi đau của người khác, đồng thời thể hiện niềm xót thương sâu sắc đối với những số phận nghèo khổ. Không chỉ vậy, câu chuyện còn nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương, chia sẻ và quan tâm đến những người xung quanh, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn. Mỗi hành động nhỏ bé của chúng ta cũng có thể mang lại hơi ấm cho người khác, giúp cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Tóm lại, “Cô bé bán diêm” là một tác phẩm giàu giá trị nhân văn. Câu chuyện đã để lại trong lòng em nhiều cảm xúc và bài học ý nghĩa về lòng nhân ái. Đây thực sự là một tác phẩm đáng đọc và đáng suy ngẫm.
- Tác giả và Hoàn cảnh ra đời:
Andersen nổi tiếng với khả năng biến những điều bình dị thành phép màu. "Cô bé bán diêm" được xuất bản lần đầu năm 1845, lấy bối cảnh đêm giao thừa lạnh giá để làm nổi bật sự đối lập giữa cái ấm áp, xa hoa của những ngôi nhà giàu có và sự cô độc, nghèo khổ của một đứa trẻ không nơi nương tựa. - Tóm tắt nội dung:
Câu chuyện kể về một cô bé nghèo khổ đi bán diêm trong đêm giao thừa rét mướt. Trong khi mọi người quây quần bên bàn ăn ấm cúng, cô bé lại phải lang thang trên phố với đôi chân trần. Vì quá lạnh và đói, em đã lần lượt quẹt những que diêm để sưởi ấm. - Lần thứ nhất: Em thấy một lò sưởi bằng sắt sáng choang.
- Lần thứ hai: Một bàn ăn thịnh soạn với ngỗng quay xuất hiện.
- Lần thứ ba: Một cây thông Noel rực rỡ hiện ra.
- Lần thứ tư: Em thấy bà nội hiền hậu – người duy nhất yêu thương em đã qua đời.
Để giữ bà lại, em đã quẹt tất cả số diêm còn lại. Cuối cùng, hai bà cháu đã nắm tay nhau bay về trời, nơi không còn đói nghèo hay lạnh giá.
- Giá trị nghệ thuật và nội dung:
- Nghệ thuật tương phản: Tác giả đã rất thành công khi sử dụng thủ pháp đối lập: giữa cái lạnh của tuyết và cái ấm của lửa, giữa ảo ảnh lung linh và thực tại khắc nghiệt, giữa sự thờ ơ của người qua đường và sự thuần khiết của cô bé.
- Giá trị nhân văn: Truyện khơi dậy lòng trắc ẩn, sự đồng cảm của con người đối với những mảnh đời bất hạnh, đặc biệt là trẻ em. Đồng thời, nó cũng là lời phê phán sự vô cảm của xã hội đương thời.
Lớp học của em là một không gian thân thiện và đầy ắp tiếng cười. Ở đó, chúng em không chỉ học kiến thức mà còn cùng nhau chia sẻ nhiều kỉ niệm đẹp. Những giờ học sôi nổi giúp chúng em thêm yêu việc đến trường, và điều đó khiến ai cũng cảm thấy hào hứng. Thầy cô luôn tận tình giảng dạy, còn bạn bè thì đoàn kết, yêu thương nhau. Chính vì vậy, nơi ấy đã trở thành một phần quan trọng trong tuổi học trò của em.
1. Phép nối: “mà”, “và”, “còn”, “chính vì vậy” → dùng để nối các vế câu, ý câu lại với nhau. 2. Phép liên kết (lặp): Lặp từ “chúng em”, “lớp học” (ngầm hiểu xuyên suốt đoạn) → giúp các câu gắn kết về nội dung. 3. Phép thế: “Ở đó” → thay thế cho “lớp học của em”. “nơi ấy” → cũng thay thế cho “lớp học của em”.
bn học văn chương trình nào thế?
Qua câu chuyện Điều không tính trước của Nguyễn Nhật Ánh, em rút ra được bài học rằng trong cuộc sống luôn có những tình huống bất ngờ mà ta không thể lường trước. Điều quan trọng là mỗi người cần bình tĩnh, linh hoạt để xử lí và vượt qua khó khăn. Bên cạnh đó, câu chuyện còn nhắc nhở chúng ta phải biết suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động, tránh gây ra những hậu quả đáng tiếc. Đồng thời, ta cũng nên sống chân thành, biết quan tâm và giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt đôi khi lại mang đến những ý nghĩa lớn lao. Vì vậy, em sẽ cố gắng rèn luyện bản thân để trưởng thành hơn trong suy nghĩ và hành động.
đúng thì tick