K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

tui đó

nhưng mà mới nên mới được bạc à 

19 tháng 8 2020

level 68

27 tháng 2 2021

tui chs ff nè

27 tháng 2 2021

199568195

Tôi sẽ nói về tất cả nhưng gì tôi chơi FF sau 4 năm  Game rác bây giờ chỉ có FF thôi hồi 4 năm trước nó có như vậy đâu nhỉ bắn vui lắm bây giờ thì sao nhìn này toàn nhân vật bọc tiền , sờ kai lơ dặn ra tia đỏ phá vỡ bom keo , ngộ không hóa rừng rậm amazon , Cờ rô nô làm phụ hồ xây dựng vòm tròn là chắn , A lốc tạo ra vòm tròn hòi máu phế vật , Cao thủ game thính toán 7 . 4 = 29 , toàn...
Đọc tiếp

Tôi sẽ nói về tất cả nhưng gì tôi chơi FF sau 4 năm  Game rác bây giờ chỉ có FF thôi hồi 4 năm trước nó có như vậy đâu nhỉ bắn vui lắm bây giờ thì sao nhìn này toàn nhân vật bọc tiền , sờ kai lơ dặn ra tia đỏ phá vỡ bom keo , ngộ không hóa rừng rậm amazon , Cờ rô nô làm phụ hồ xây dựng vòm tròn là chắn , A lốc tạo ra vòm tròn hòi máu phế vật , Cao thủ game thính toán 7 . 4 = 29 , toàn trẻ trâu chơi với nhau rồi chửi nhau , cậy két lấy trộm tiền ba mẹ đi mua ak ve chó , m1014 con giun , sờ ca cá ngừ . Bắn mất công bằng :v | Mấy đứa dell có tiền hoặc là cày lâu như tôi chắc cũng ko bằng 1 thằng cầm thẻ nạp 200 . Mấy đứa bạn hồi trước ở cùng quân đoàn cũng thế chỉ có đúng 1 mình tôi trụ được đến bây giờ còn lại nghỉ game hết rồi một mình tôi chơi cảm giác cô đơn vãi . Ra sự kiện đéo gì 1% người chơi làm được vầy ai chơi lại với add , cày lòi lòn 4 năm lên được cái lever 71 . Trong khi thằng chơi 2 năm nặp tiền lại lever 76 . Game mất công bằng vl . Nói chung bây giờ tôi sẽ giống quân đoàn của mình : Tôi bỏ game

4
16 tháng 2 2022

Báo cáo

Và bạn bảo game không công bằng ư

Bạn biết gì về game mà nói

16 tháng 2 2022

game chơi nhìu không tốt đâu 

BUỔI ĐẦU TIÊN HỌC TRƯỜNG YÊN PHỤ                                                                NGUYỄN HIỂN LÊTôi chỉ có tội ham chơi chứ học không đến nỗi dốt lắm, vì cha tôi dạy tôi chữ Nho rồi chữ Quốc ngữ chung với vài đứa em họ tôi và con một người bạn của mẹ tôi. Chúng đều hơn tôi hai, ba tuổi mà học kém tôi.Học như vậy được...
Đọc tiếp

BUỔI ĐẦU TIÊN HỌC TRƯỜNG YÊN PHỤ

                                                                NGUYỄN HIỂN LÊ

Tôi chỉ có tội ham chơi chứ học không đến nỗi dốt lắm, vì cha tôi dạy tôi chữ Nho rồi chữ Quốc ngữ chung với vài đứa em họ tôi và con một người bạn của mẹ tôi. Chúng đều hơn tôi hai, ba tuổi mà học kém tôi.

Học như vậy được khoảng hai năm, rồi cha tôi nhờ một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây cho tôi. Đầu năm Canh Thân (1920), cha tôi xin cho tôi được vào học lớp dự bị Trường Yên Phụ. Lúc đó, vào giữa năm học, chắc tôi không được chính thức ghi tên vô sổ.

Buổi học đầu tiên của tôi nhằm ngày mùng 7 tháng Giêng âm lịch. Cha tôi dậy sớm, sắp xếp bút mực, thước kẻ, sách vở vào cái cặp da nhỏ (một xa xỉ phẩm thời đó) rồi khăn áo chỉnh tề, thuê một chiếc xe kéo bánh sắt (chưa có bánh cao su) để đưa tôi tới trường ở dưới chân đê Yên Phụ, cách nhà tôi hai cây số, dắt tôi lại chào thầy Hà Ngọc Chử, gởi gắm tôi với thầy. Ngày nay, đọc lại hai trang đầu bài Tựa cuốn Thế hệ ngày mai, trong đó, tôi chép lại một buổi học đầu tiên của tôi và buổi học đầu tiên của con tôi ngoài hai chục năm sau vẫn còn bùi ngùi: tình cha tôi đối với tôi, và tình vợ chồng tôi đối với con tôi, sự săn sóc của chúng tôi đối với con y như nhau, hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần.

Tôi còn thấy rõ nét mặt của cha tôi, của thầy Chử, cảnh sân trường, cảnh lớp học, tưởng đâu như việc mới xảy ra tháng trước, thế mà đã sáu chục năm qua rồi. Bài Tựa đó đã làm cảm động nhiều độc giả, có người định lựa cho vào một tập Văn tuyển.

Hôm đó, cả sáng lẫn chiều, cha tôi đưa tôi tới trường, rồi đợi tan học lại đưa tôi về. Nhưng chỉ ngày hôm sau, cha tôi kiếm được một bạn học cùng lớp với tôi, lớn hơn tôi một, hai tuổi, nhà ở Hàng Mắm gần nhà tôi, và nhờ em đó hễ đi học thì rẽ vào nhà tôi, đón tôi cùng đi. Từ đó, người khỏi phải đưa tôi nữa, và mỗi ngày tôi với bạn đi đi về về bốn lượt, từ nhà tôi tới trường, từ trường về nhà. Mùa hè để tránh nắng, chúng tôi theo bờ đê Nhị Hà, qua phố Hàng Nâu, Ô Quan Chưởng gần cầu Đu-me (Doumer) (cầu Long Biên), bến Nứa để hưởng hương thơm ngào ngạt của vài cây đuôi chồn (loại lilas) ở khỏi dốc Hàng Than, lá mùa xuân xanh như ngọc thạch, mùa đông đỏ như lá bàng. Mùa đông để tránh gió bấc từ sông thổi vào, chúng tôi theo con đường ở phía trong, xa hơn, qua phố Hàng Đường, Hàng Than, sau nhà máy nước, nhà máy thuốc lá. Có lẽ, nhờ đi bộ như vậy, mỗi ngày tám cây số, luôn năm, sáu năm trời nên thân thể cứng cáp, mặc dầu thiếu ăn thiếu mặc.

                (Trích Hồi kí Nguyễn Hiến Lê, NXB Văn học, Hà Nội, 1993)

1. Văn bản trên được coi là hồi kí hay du kí? Vì sao?

2. Văn bản kể lại việc gì? Người kể là ai?

3. Đoạn trích có sự kết hợp giữa phương thức kể và các phương thức nào? Hãy nêu tác dụng của việc kết hợp các phương thức biểu đạt ấy?

4. Đặt 2 câu có từ “chân” cùng nghĩa với từ “chân” trong câu “Cha tôi dậy sớm, sắp xếp bút mực, thước kẻ, sách vở vào cái cặp da nhỏ (một xa xỉ phẩm thời đó) rồi khăn áo chỉnh tề, thuê một chiếc xe kéo bánh sắt (chưa có bánh cao su) để đưa tôi tới trường ở dưới chân đê Yên Phụ, cách nhà tôi hai cây số, dắt tôi lại chào thầy Hà Ngọc Chử, gởi gắm tôi với thầy.”  

5. Ấn tượng sâu đậm nhất đối với người kể lại các kỉ niệm trong đoạn trích là gì?

6. Ấn tượng sâu đậm nhất đối với em khi đọc đoạn trích trên là gì?

7. Điều tác giả muốn nhắn gửi tới người đọc là gì? Câu văn, đoạn văn nào thể hiện rõ điều tác giả muốn nhắn gửi?

8. Từ đoạn trích, em hãy viết một đoạn văn ngắn nêu suy nghĩ của mình về vai trò của người cha đối với việc học tập của mỗi con người.

 

0
BUỔI ĐẦU TIÊN HỌC TRƯỜNG YÊN PHỤ                                                                NGUYỄN HIỂN LÊTôi chỉ có tội ham chơi chứ học không đến nỗi dốt lắm, vì cha tôi dạy tôi chữ Nho rồi chữ Quốc ngữ chung với vài đứa em họ tôi và con một người bạn của mẹ tôi. Chúng đều hơn tôi hai, ba tuổi mà học kém tôi.Học như vậy được...
Đọc tiếp

BUỔI ĐẦU TIÊN HỌC TRƯỜNG YÊN PHỤ

                                                                NGUYỄN HIỂN LÊ

Tôi chỉ có tội ham chơi chứ học không đến nỗi dốt lắm, vì cha tôi dạy tôi chữ Nho rồi chữ Quốc ngữ chung với vài đứa em họ tôi và con một người bạn của mẹ tôi. Chúng đều hơn tôi hai, ba tuổi mà học kém tôi.

Học như vậy được khoảng hai năm, rồi cha tôi nhờ một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây cho tôi. Đầu năm Canh Thân (1920), cha tôi xin cho tôi được vào học lớp dự bị Trường Yên Phụ. Lúc đó, vào giữa năm học, chắc tôi không được chính thức ghi tên vô sổ.

Buổi học đầu tiên của tôi nhằm ngày mùng 7 tháng Giêng âm lịch. Cha tôi dậy sớm, sắp xếp bút mực, thước kẻ, sách vở vào cái cặp da nhỏ (một xa xỉ phẩm thời đó) rồi khăn áo chỉnh tề, thuê một chiếc xe kéo bánh sắt (chưa có bánh cao su) để đưa tôi tới trường ở dưới chân đê Yên Phụ, cách nhà tôi hai cây số, dắt tôi lại chào thầy Hà Ngọc Chử, gởi gắm tôi với thầy. Ngày nay, đọc lại hai trang đầu bài Tựa cuốn Thế hệ ngày mai, trong đó, tôi chép lại một buổi học đầu tiên của tôi và buổi học đầu tiên của con tôi ngoài hai chục năm sau vẫn còn bùi ngùi: tình cha tôi đối với tôi, và tình vợ chồng tôi đối với con tôi, sự săn sóc của chúng tôi đối với con y như nhau, hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần.

Tôi còn thấy rõ nét mặt của cha tôi, của thầy Chử, cảnh sân trường, cảnh lớp học, tưởng đâu như việc mới xảy ra tháng trước, thế mà đã sáu chục năm qua rồi. Bài Tựa đó đã làm cảm động nhiều độc giả, có người định lựa cho vào một tập Văn tuyển.

Hôm đó, cả sáng lẫn chiều, cha tôi đưa tôi tới trường, rồi đợi tan học lại đưa tôi về. Nhưng chỉ ngày hôm sau, cha tôi kiếm được một bạn học cùng lớp với tôi, lớn hơn tôi một, hai tuổi, nhà ở Hàng Mắm gần nhà tôi, và nhờ em đó hễ đi học thì rẽ vào nhà tôi, đón tôi cùng đi. Từ đó, người khỏi phải đưa tôi nữa, và mỗi ngày tôi với bạn đi đi về về bốn lượt, từ nhà tôi tới trường, từ trường về nhà. Mùa hè để tránh nắng, chúng tôi theo bờ đê Nhị Hà, qua phố Hàng Nâu, Ô Quan Chưởng gần cầu Đu-me (Doumer) (cầu Long Biên), bến Nứa để hưởng hương thơm ngào ngạt của vài cây đuôi chồn (loại lilas) ở khỏi dốc Hàng Than, lá mùa xuân xanh như ngọc thạch, mùa đông đỏ như lá bàng. Mùa đông để tránh gió bấc từ sông thổi vào, chúng tôi theo con đường ở phía trong, xa hơn, qua phố Hàng Đường, Hàng Than, sau nhà máy nước, nhà máy thuốc lá. Có lẽ, nhờ đi bộ như vậy, mỗi ngày tám cây số, luôn năm, sáu năm trời nên thân thể cứng cáp, mặc dầu thiếu ăn thiếu mặc.

                (Trích Hồi kí Nguyễn Hiến Lê, NXB Văn học, Hà Nội, 1993)

Câu 1: Theo tác giả, nhờ điều gì mà thân thể cứng cáp, mặc dầu thiếu ăn thiếu mặc?

Câu 2: Tìm 1 từ láy trong đoạn văn. Đặt câu với từ láy đó.

Câu 3: Chỉ ra 1 biện pháp tu từ trong câu văn "lá mùa xuân xang như ngọc thạch, mùa đông đỏ như lá bàng" và nêu tác dụng

Câu 4: Nhớ về ngày đầu tiên đi học của mình, em có những cảm nhận như thế nào?

Câu 5: Từ nội dung của văn bản, theo em, ngoài đọc sách vở, trường lớp, có cách nào để phát triển và hoàn thiện bản thân hơn nữa không?

0
3 tháng 11 2016

tui chơi

3 tháng 11 2016

nhưng có cho chơi chung đâu.

12 tháng 10 2017

vớ vẩn thật đó

12 tháng 10 2017

chả liên quan điến toán

28 tháng 1 2019

I badminton sports. Badminton is very easy to play because I only need a racket and a ball to play. I often play in the afternoon with my friends. I prace by going to the Gym class when I prace with my friends. I love playing badminton because it is very good and helps me stay healthy

28 tháng 1 2019

I badminton. Badinton is very easy because I only need racket and badminton shuttlecock to play. I usually play in the afternoon with my friends. I prace by going to the Gym class and play with friends. I to play badminton because it's good and helps me be fit.

Chuk em hok tốt!

100% ko sử dụng Google

100% ko chép

100% ko sai!