K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Quê hương – hai tiếng gọi thân thương ấy luôn vang lên trong lòng em với biết bao niềm tự hào và nỗi nhớ. Đối với em, quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà còn là một khoảng trời bình yên, nơi nuôi dưỡng những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của tuổi thơ.Mỗi khi nhớ về quê mình, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong tâm trí em là những cánh đồng lúa rộng mênh mông, bát ngát. Vào những...
Đọc tiếp

Quê hương – hai tiếng gọi thân thương ấy luôn vang lên trong lòng em với biết bao niềm tự hào và nỗi nhớ. Đối với em, quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà còn là một khoảng trời bình yên, nơi nuôi dưỡng những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của tuổi thơ.

Mỗi khi nhớ về quê mình, hình ảnh đầu tiên hiện ra trong tâm trí em là những cánh đồng lúa rộng mênh mông, bát ngát. Vào những buổi sớm mai, khi những giọt sương còn đọng trên lá cỏ, cả cánh đồng trông như một tấm thảm xanh mướt trải dài tận chân trời. Khi gió thổi qua, những làn sóng lúa dập dềnh, rì rào như đang thì thầm trò chuyện cùng nắng sớm. Em yêu biết bao mùi hương lúa chín thơm nồng nàn trong gió, một mùi vị đặc trưng mà chẳng nơi nào có được.

Bên cạnh cánh đồng lúa là dòng sông nhỏ hiền hòa uốn lượn quanh làng. Dòng sông như một dải lụa mềm mại, che chở và bồi đắp phù sa cho ruộng đồng thêm xanh tốt. Những buổi chiều tà, em cùng đám bạn thường ra bờ sông hóng mát, ngắm nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống mặt nước lung linh. Tiếng lá tre xào xạc bên bờ sông cùng tiếng chim líu lo gọi đàn về tổ tạo nên một bản nhạc quê hương thật thanh bình và ấm áp. Những cảnh vật giản dị ấy đã gắn bó với em suốt bao năm tháng, chứng kiến từng bước chân em đến trường.

Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh quê hương với cánh đồng lúa và dòng sông xanh vẫn mãi in đậm trong trái tim em. Em tự hứa với lòng mình sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện thật tốt để sau này có thể góp một phần sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh hơn.

1
23 tháng 3

Hay á.

5.Tìm cụm danh từ trong câu thơ sau: “Quê hương là một góc trời tuổi thơ”.Câu tho thể hiện tình cảm nào của tác giả với quê hương?6.Quê hương là nơi ta sinh ra, nơi nuôi dưỡng tâm hồn, nơi lưu giữ những kí ức trong trẻo thời thơ ấu, là chốn đi về, là bến bờ bình yên nhất cho con thuyền cuộc đời ta neo đậu. Nếu ai đó hỏi về quê hương em, em sẽ nói thế nào với họ? (có thể trình...
Đọc tiếp

5.Tìm cụm danh từ trong câu thơ sau: “Quê hương là một góc trời tuổi thơ”.

Câu tho thể hiện tình cảm nào của tác giả với quê hương?

6.Quê hương là nơi ta sinh ra, nơi nuôi dưỡng tâm hồn, nơi lưu giữ những kí ức trong trẻo thời thơ ấu, là chốn đi về, là bến bờ bình yên nhất cho con thuyền cuộc đời ta neo đậu. Nếu ai đó hỏi về quê hương em, em sẽ nói thế nào với họ? (có thể trình bày bằng ngôn ngữ nói hoặc ngôn ngữ viết)

Phần II. Viết (4 điểm):

Hãy viết một đoạn văn khoảng 12 đến 15 câu thể hiện cảm nghĩ của mình về khổ 1 của bài thơ trên.

Quê hương là một tiếng ve

Lời ru của mẹ trưa hè à ơi

Dòng sông con nước đầy vơi

Quê hương là một góc trời tuổi thơ

Quê hương ngày ấy như mơ

Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu

Quê hương là tiếng sáo diều

Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê

0
5.Tìm cụm danh từ trong câu thơ sau: “Quê hương là một góc trời tuổi thơ”.Câu tho thể hiện tình cảm nào của tác giả với quê hương?6.Quê hương là nơi ta sinh ra, nơi nuôi dưỡng tâm hồn, nơi lưu giữ những kí ức trong trẻo thời thơ ấu, là chốn đi về, là bến bờ bình yên nhất cho con thuyền cuộc đời ta neo đậu. Nếu ai đó hỏi về quê hương em, em sẽ nói thế nào với họ? (có thể trình...
Đọc tiếp

5.Tìm cụm danh từ trong câu thơ sau: “Quê hương là một góc trời tuổi thơ”.

Câu tho thể hiện tình cảm nào của tác giả với quê hương?

6.Quê hương là nơi ta sinh ra, nơi nuôi dưỡng tâm hồn, nơi lưu giữ những kí ức trong trẻo thời thơ ấu, là chốn đi về, là bến bờ bình yên nhất cho con thuyền cuộc đời ta neo đậu. Nếu ai đó hỏi về quê hương em, em sẽ nói thế nào với họ? (có thể trình bày bằng ngôn ngữ nói hoặc ngôn ngữ viết)

Phần II. Viết (4 điểm):

Hãy viết một đoạn văn khoảng 12 đến 15 câu thể hiện cảm nghĩ của mình về khổ 1 của bài thơ trên.

Quê hương là một tiếng ve

Lời ru của mẹ trưa hè à ơi

Dòng sông con nước đầy vơi

Quê hương là một góc trời tuổi thơ

Quê hương ngày ấy như mơ

Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu

Quê hương là tiếng sáo diều

Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê

cứu mình với

1
13 tháng 12 2021

5 Câu thơ thể hiện tình cảm yêu quê hương thiết tha của nhà thơ  đối với quê hương của mình , nơi chôn rau cắt rốn của nhà thơ , nơi mà tác gải đã sinh ra và lớn lên cùng những kí ức đẹp đẽ . 

mik chỉ giúp  bạn được câu 5 thôi xin lỗi nhakhocroi

13 tháng 12 2021

ko sao đâu bạn chả lời là đc rồi.

4 tháng 12 2023

Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên,nơi nuôi dưỡng tâm hồn của biết bao tuổi trẻ;nơi cho ta những kí ức,kỉ niệm khó quên thời thơ ấu;như bến bờ bình yên kì lạ khiến cho con thuyền cuộc đời ta neo đậu;luôn chào đón và chờ ta trở về.

13 tháng 5 2021

Quê em thuộc một vùng đồng bằng ven biển miền Trung nơi có lắm nắng, nhiều mưa, lụt lội liên miên. Vậy mà con người ở đây vẫn bám lấy mảnh đất nghèo này, vẫn yêu thương nó đến da diết. Bởi nó là quê hương, là nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Nhưng “Quê hương là gì hở mẹ?”. Có phải “Quê hương là chùm khế ngọt… Quê hương là đường đi học” như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã nói?

Đối với tụi nhỏ, hàng ngày cắp sách đến trường như chúng em, không có gì thân thuộc hơn, gắn bó hơn là con đường đi học. Dường như không có ngày nào bước chân nhỏ của chúng tôi lại không đặt lên trên mình nó vô vàn những dấu chân tí xíu trên đường đi và về, trước và sau những buổi học. Đó là con đường đá đỏ khá rộng, cao ráo và thẳng tắp. Được biết vừa rồi bác Chủ tịch tỉnh khi về thăm Trường Tiểu học của chúng em có nói: “Nay mai con đường này sẽ rải nhựa và mở rộng thêm”. Người ta vừa mới phát hiện một mỏ đá quý gần quê em. Tương lai, đây sẽ là một trong những khu công nghiệp sầm uất của tỉnh nhà, có cả những cống ti nước ngoài đến đây đầu tư khai thác. Nghe nói vậy mà chúng em đứa nào cũng mừng thầm trong bụng. Cứ mơ tưởng đến một ngày mai, làng quê em sẽ được đổi thay như một khu phố ở thị thành. Ngày ngày, chúng em đến trường sẽ đi trên con đường nhựa bóng loáng, đón những ngọn gió nam mát rượi thổi từ ngoài biển Đông vào và nhìn những chiếc xe cơ giới nối đuôi nhau phóng nhanh trên đường… Vừa đi, em vừa nghĩ miên man. Trước mắt em vẫn là con đường đá đỏ thẳng tắp và rất bằng phẳng. Hai năm trước đây, người ta đã cải tạo cọn đường này. Họ đổ đất cao lên, cho xe lu lăn đi lăn lại nhiều lần, làm cho mặt đường phẳng lì. Hai bên đường những hàng cây bạch đàn, xà cừ, dương liễu và có cả cây me, cây phượng nữa. Đó là công trình “Rừng cây xanh đến trường” do Liên Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh của trường em phát động. Hàng cây bây giờ tuy chưa cao, chưa có bỏng mát phủ xuống mặt dường nhưng sức sống của nó dang bật dậy. Màu xanh đậm của những tán lá hai bên đường đang trải dài ra khoe sắc với trời xanh. Vài ba năm nửa thôi, hàng cây hai bên đường sẽ trùm bóng mát xuống lòng đường. Lức ấy, chúng em đi học, đâu cần phải đội nón đội mũ, đã có bóng mắt của hàng cây che do chính bàn tay của chúng em trồng nên. Vẻ đẹp của con đường cũng là vẻ đẹp của quê hương. Phải chăng, chúng em cũng đã góp phân công sức nhỏ bé của mình xây dựng quê hương ngày thêm đẹp hơn lên rồi đó chăng? Hàng cây xanh trên đường đến trường sẽ ghi lại tình cảm của chúng em, công sức của chúng em đã góp thêm một vẻ đẹp cho con đường, cho quê hương yêu dấu của mình. Trống trường đã điểm, chúng em bước vội vào cổng trong tiếng trống ngân vang trầm ấm quen thuộc. Rồi khi tan chúng em lại đi về trên con đường quen thuộc, mát rượi bóng cây.

                                                             bài làm

Mỗi ngày đến trường học là một ngày vui nên con đường đến trường của em cũng là con đường vui tràn ngập những kỉ niệm và tiếng cười em đã không biết bao lần qua lại.

Con đường này nằm ở phía Tây thành phố, được mệnh danh là “con đường hoa” bởi nơi đây được trồng muôn vàn loài hoa rất đẹp. Lòng đường rộng chừng 20m, được chia thành hai làn đường rất rộng rãi cho xe cộ đi lại. Ở chính giữa được cao lên, rồi thoải dần sang hai bên đường để trời mưa, nước mưa theo độ dốc của đường có thể dễ dàng thoát đi, không gây ngập úng lâu dài. Dải phân cách của con đường này không phải những đường kẻ sơn màu trắng mà là những “dải phân cách hoa”. Những chậu hoa lớn được xây lên ở đây, với đủ loại hoa khác nhau, lại được các nghệ nhân sắp đặt rất khéo léo theo trình tự màu sắc thành những hình thù, câu chữ rất đẹp. Hai bên vỉa hè rộng mỗi bên rộng chừng 6m, đều được lát đá chống trơn, đề phòng trời mưa mọi người đi không bị trượt ngã. Đá chống trơn có các màu khác nhau, được sắp xếp thành các hình ngôi sao, hình thoi rất đẹp. Trên vỉa hè, cứ tầm 3 m lại được đặt một chậu hoa lớn, lại thêm một cây cổ thụ cao lớn, tán lá xum xuê, xanh tốt che rợp mát cả một góc vỉa hè.

Hai bên đường, nhà cửa mọc san sát, nhà cao nhà thấp nối tiếp nhau, nhà xanh nối tiếp nhà vàng, nhà trắng nối tiếp nhà đỏ,… đủ sắc màu sặc sỡ. Dường như người dân ở đây họ cũng rất thích hoa. Trước cửa, trên mái hiên nhà nào cũng trồng rất nhiều những chậu cây cảnh, chậu hoa, lại có nhà trồng giàn hoa giấy, hoa mọc um tùm, rũ xuống cả tầng dưới như một lâu đài nhỏ giữa rừng hoa. Quán xá ở đây nối tiếp nhau, đông đúc người đến mua. Góc này là hàng bún, hàng phở và những quán đồ ăn đắt khách, góc kia là những hàng quần áo với đủ các loại mặt hàng thời trang mới nhất, bên này là những hàng đồ chơi với những con búp bê, siêu nhân sặc sỡ, bên này là những hàng sách với những quyển sách rất hay và bổ ích.

Con đường này đã gắn bó với em từ những ngày đầu tiên cắp sách đến trường, con đường mà bao mùa nắng mưa em vẫn qua, vẫn lại. Sau này khôn lớn, sẽ có rất nhiều những con đường lớn hơn em sẽ đi qua nhưng có lẽ con đường hoa hàng ngày dẫn đến ngôi trường thân thuộc này vẫn sẽ mãi là con đường đẹp nhất trong cuộc đời em.

chúc bạn học tốt

Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp. Đó là con sông hiền hoà, cánh đồng thẳng cánh cò bay… Nhưng thân thuộc với em nhất có lẽ là con đường quen thuộc từ nhà đến trường.

Con đường tới trường là một con đường nhỏ được rải đá. Hai bên đường là hai hàng cây xanh mát. Buổi sáng con đường rộn rã hẳn lên. Hình như tất cả lũ trẻ trong xóm em đều có mặt trên đường. Chúng chia thành những nhóm nhỏ tung tăng đến trường. Tiếng nói chuyện ríu rít xen lẫn tiếng cười vui vẻ làm con đường thêm rộn rã, tươi vui.

Buổi trưa, đường lạnh lùng ít được hỏi han. Lúc ấy, con đường yên lặng như chìm trong giấc ngủ. Hai hàng cây đứng quạt cho con đường càng thêm yên giấc. Trên cành, mấy chú chim sâu đang chuyền cành để bắt những gã sâu phá hoại cây, làm cho hàng cây thêm tốt tươi. Những tia nắng li ti rải xuống mặt đường trông như dát bạc. Những mái nhà nằm thấp thoáng dưới bóng cây thưa. Từ mái nhà nào vọng ra tiếng ru em trầm bổng. Tiếng võng đưa kẽo kẹt giữa buổi trưa hè làm cho con đường làng càng thêm vẻ yên tĩnh lạ lùng. Những đoạn đường bằng phẳng hay mấp mô, gập ghềnh em đều thuộc như lòng bàn tay. Chẳng có ngày nào lũ trẻ chúng em không đặt bàn chân nhỏ bé của mình lên con đường thân thuộc ấy. Bởi vậy mà con đường trở thành một người bạn thân thiết với em.

Con đường tới trường đã khắc sâu vào trong tâm trí em. Mỗi buổi đến trường, con đường đã để lại trong em bao kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Mai ngày lớn lên em cũng không thể quên hình ảnh con đường thân yêu.