Cô ơi bn vũ ngọc khê nói lời thô tục vs em ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
em sẽ rất xấu hổ
đây mình chỉ biết thế này thôi mình rốt lắm
em chưa bao h bao giờ nói những lời thô tục trước bạn bè hay những người xung quanh
Em có suy nghĩ là đứa vừa nói sẽ bị gv gọi phhs
xin like
Em đã từng nói những lời thôi tục trc bạn bè nhưng nó vẫn ở mức bth. Em nghĩ rằng nếu chúng ta đang giỡn với b bè thì có thể nói đc, còn nếu trong những hoàn cảnh bth hoặc có ng lớn thì họ sẽ nghĩ chúng ta là ko dc văn minh. Nếu trong lớp em có b hay nói tục thì e sẽ nghĩ b đó là một ng cũng ko tốt lắm hoặc nếu b dg giỡn với những b đồng trang lứa thì e nghĩ nó là bth. Nếu có những b nói những lời quá mức cho phép thì e sẽ nhắc nhở các b và nếu các b vẫn nói nữa thì e sẽ báo với thầy cô.
tham khảo :
Bầm ơi có rét không bầm/ Heo heo gió núi lâm thâm mưa phùn/ Bầm ra ruộng cấy bầm run/ Chân lội dưới bùn tay cấy mạ non .Trong mỗi nhịp đập của trái tim mình, ta luôn thấy hình bóng của mẹ yêu. Tình yêu của người mẹ hiền dành cho mỗi chúng ta không thể nói hết bằng lời. Qua khổ thơ trên, Tố Hữu đã viết về bầm, một cái tên vô cùng quen thuộc. Để làm rõ những ý nghĩa sâu xa của tình mẹ, Tố Hữu đã dùng các từ láy như" heo heo" , " lâm thâm". Dù cho trời rét đến đâu, dù cho sương muối có cứa nhọn vào bàn tay của bầm, bà vẫn một mình gặt mạ, một mình chịu rét chịu mưa để có thể một ngày được gặp lại đứa con của mình. 2 từ láy heo heo, lâm thâm dã được tố hữu làm rõ nét cái thời tiết khắc nghiệt của mưa phùm miền Bắc, làm rõ cái thấm khổ của người mẹ vì con mà chịu hi sinh tất cả, 2 từ láy ấy đã giúp cho bài thơ thêm có hồn, sinh động, sáng tạo và mang một ý nghĩa nhân đạo sâu sắc cho mội tấm lòng người đọc.
Câu 1. Em đã từng nói những lời thô tục trc mặt bạn bè. Thường thì e chỉ nói khi em quá tức giận hoặc bọn em đg giỡn thôi. Nếu lớp em có bạn nói những từ đi quá giới hạn hoặc nói trc mặt ng lớn thì em sẽ nhắc nhở bạn, nếu b còn nói nữa thì e sẽ nói gv để trừ điểm bạn đó.
Câu 2
- Xếp gọn ngăn học bàn
- Học xong thì xếp sách vở gọn gàng
- Thấy rác thì vứt vào thùng rác
- Thấy đồ đạc còn nằm trên đất thì tự giác xếp gọn lại
Bạn ơi, bạn giúp mik câu Em có suy nghĩ gì khi nói những lời đó ?
giúp mik luôn nha Cảm ơn bạn nhìu :33
-Thời gian đựơc ví như vàng bạc , qua đó thể hiện thời gian vô cùng quý giá đó là một tài nguyên hữu hạn
-Thời gian là một thứ không thể lấy lại, nếu một khi thời gian qua đi thì mãi mãi không trở lại. Thời gian rất quan trọng trong cuộc sống. Ví như một bệnh nhân nếu chỉ cần chậm một giây thì có thể chết hoặc sống. Một lúc ta yếu lòng có thể để lại hậu quả cho cả đời. => Qua câu tục ngữ người xưa muốn khuyên răn chúng ta phải biết coi trọng thời gian sử dụng đúng mục đích và luôn tỉnh táo từng giây từng phút
1. Giới thiệu chung:
- Y Phương là nhà thơ bắt đầu sáng tác và trưởng thành trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Ông được biết đến với một hồn thơ chân thật, mạnh mẽ, trong sáng và tư duy hình tượng mang nét riêng của văn hóa vùng cao.
Mượn lời cha nói với con, Y Phương đã gợi lên về cội nguồn sinh dưỡng của mỗi con người, lòng tự hào về sức sống mạnh mẽ, bền bỉ về truyền thống cao đẹp của quê hương và niềm mong ước hãy kế tục truyền thống ấy. Đoạn thơ trên thể hiện rõ điều đó.
2. Phân tích, chứng minh:
- Đoạn thơ là lời nhắn nhủ của người cha với con về cuộc sống lao động cần cù và tươi vui của “ người đồng mình” và phẩm chất cao đẹp của họ.
+ “ Người đồng mình” là người cùng làng, cùng miền, cùng vùng,nói rộng ra là người cùng quê hương, đất nước.Cách nói mang ngôn ngữ địa phương, mộc mạc nhưng rất gắn bó, đoàn kết và trân trọng. Con lớn lên trong cuộc sống lao động của người đồng mình và trong sự đùm bọc che chở cho quê hương.
+ Tự hào về “ người đồng mình” là những con người biết vượt hoàn cảnh khó khăn, sáng tạo. Họ luôn tự lực cánh sinh, làm giàu bằng sức lao động chân chính, mộc mạc nhưng giàu niềm tin.
+ Cuộc sống còn thiếu thốn, người dân còn lam lũ, “ thô sơ da thịt” nhưng họ không hề hèn kém, yếu đuối, không chịu “ nhỏ bé”, nghĩa là không sống khom lưng uốn gối trước thiên hạ.
+ Những con người tuy “ thô sơ da thịt” nhưng rất kiên trì, nhẫn nại trong cuộc sống. Họ biết sáng tạo “ đục đá kê cao quê hương” tạo nên những phong tục tập quán tốt đẹp.
+ Tinh thần tự tôn, ý thức bảo tồn cội nguồn: “ Tự đục đá” lao động thô sơ, thủ công, cải tạo đất đai để sinh cơ lập nghiệp, cải thiện cuộc sống sinh hoạt gia đình và kiến thiết xây dựng quê hương. “ Quê hương thì làm phong tục” là cách nói mộc mạc nhưng ẩn ý sâu xa. Họ luôn giữ gìn bản sắc văn hóa củ a dân tộc. duy trì các tập quán, phong tục của quê hương và họ tự hào , có ý thức bảo tồn những nét văn hóa riêng của dân tộc mình.
+ Bằng trí tuệ và sức khỏe, họ đã biết tự lập, tự làm đẹp, tự làm giàu cho nới chôn rau cắt rốn.
- Có thể nói, người cha rất tự hào khi nói về những phẩm chất tốt đẹp của người đồng mìnhtừ đó nhắc nhở con biết hướng về quê hương, làm giàu đẹp cho quê hương.
+ Bài học làm người mà cha dạy con tuy ngắn gọn nhưng thấm thía và lay động biết bao.Y Phương nói một cách cụ thể, nói bằng hình ảnh mang phong cách dân tộc mình, “ Người đồng mình”.Lời thơ bình dị, tình cảm chân thành, giọng thơ tha thiết.
+ Cha nói với con , cha dạy con bài học làm người, biết giữ gìn phẩm chất đạo lý: yêu mến tự hào quê hương, sống có chí khí,sống đẹp như “ người đồng mình” đã bao đời nay.
+ Mong muốn của người cha về con tiếp tục sống ân nghĩa thủy chung với quê hương, vượt qua thử thách bằng ý chí, niềm tự hào, đó là hành trang để vững bước trên đường đời.
3. Đánh giá chung:
- Với thể thơ tự do, mạch cảm xúc tự nhiên, cách nói giàu hình ảnh vừa mộc mạc , cụ thể giàu sức khái quát, thành ngữ gần gũi, giản dị, mộc mạc ngay thẳng như lời nói của người dân tộc.
- Mượn lời nói với con, Y Phương gợi lên về cuộc nguồn sinh dưỡng của mỗi con người. Bộc lộ niềm tự hào về sức sống mạnh mẽ , bền bỉ của quê hương mình.Từ tình cảm gia đình mở rộng ra là tình cảm với quê hương, từ các kỉ niệm nâng lên thành lẽ sống.