bài này để lại trong em rất nhiều ấn tượng
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gợi ý cho em các ý để em viết nhé:
Mở đoạn: Nêu lên vấn đề cần bàn luận: (Ví dụ: Trong gia đình em, bố hay đi làm xa, chỉ có cuối tuần mới về nhà nên người chăm sóc em nhiều nhất và cũng là người em có nhiều kỉ niệm gắn bó nhất...)
Thân đoạn:
Giới thiệu về mẹ em:
+ Mẹ em bao nhiêu tuổi?
+ Mẹ em làm nghề gì?
Kể lại một kỉ niệm của em với mẹ:
Ví dụ: Khi em ốm, bố đi làm xa, mẹ vừa đi làm vừa chăm sóc em...
Mẹ dạy em học bài...
...
Cảm nghĩ của em về kỉ niệm với mẹ
Kết đoạn.
Trình bày tình cảm của em đối với mẹ.
Tham khảo:
Ngày đầu tiên khai trường, đó là cái ngày mà chắc hẳn không ai trong chúng ta có thể quên được. Cái ngày ấy đã đánh dấu sự kiện mỗi chúng ta bước vào con đường học tập.
Đó là cái ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên. Hôm ấy, trời thu se se lạnh, mây bồng bềnh trôi, đó cũng là biểu hiện của một ngày khai trường đang đến, một năm học mới bắt đầu. Tôi nao nao trong lòng những tưởng tượng ngây thơ với tâm trạng một đứa trẻ sắp đối diện với một sự kiện quan trọng.
Thực ra lúc đó còn bé, chưa cảm nhận được mấy về ngày khai trường và cũng chẳng biết đó là ngày gì, nhưng thấy sự quan tâm, bận rộn của người lớn phần nào tôi cũng đã nhận ra có cái gì đó quan trọng.
Hôm nay bà sẽ là người đưa tôi đến trường, bố mẹ tôi công tác xa nên không thể đưa tôi đi được, nhưng nghe bà tôi nói bố mẹ tôi cũng háo hức cái ngày này lắm. Vùng quê tôi không phải ở thành thị, cũng chẳng phải một nơi nào giàu có, đó là một vùng sông nước mang đầy nét thôn quê và sự dân dã.
Trước mặt tôi là một cái cổng trường to lớn. Xung quanh đó là hàng trăm các bạn học sinh khác cùng với biết bao tâm trạng, suy nghĩ. Tôi để ý thấy từng nét mặt lo lắng trên mặt các bạn trong đó có cả mấy đứa thường đi thả diều với tôi, cùng với sự chu đáo của người lớn giống như bà tôi vậy.
Điều đó càng làm tôi hiểu thêm về tầm quan trọng của ngày này, nhưng cũng chính vì đó mà khiến tôi càng thêm bận tâm. Chợt có tiếng khóc òa sau lưng tôi, tôi liền chạy lại úp mặt vào bà và cũng nghẹn ngào khó tả.
Nước mắt tôi đã dưng dưng đến tận cổ họng. Nhưng nhớ tới những lời mà bố mẹ tôi vẫn hay nựng nịu cùng với sự dỗ dành của bà. Tôi lại can đảm lau nhẹ nước mắt và mồ hôi, đứng thẳng người.Cùng lúc đó, có một cô giáo đi lại phía tôi. Tôi ngơ ngác nhìn thì cô nhẹ nhàng cất tiếng nói: “Bà cho cháu vào lớp đi. Đó là lớp của cháu”.
Giọng nói ấm ấm, thanh thanh mà ngọt ngào của cô đã khiến tôi nhớ đến mẹ. Tôi không còn cảm giác sợ hãi nữa. Cô nhẹ nhàng nắm tay tôi dắt vào lớp, tôi đi theo sau cô và cảm nhận mùi thơm từ tà áo dài của cô.
Với tôi, nếu không có ngày khai trường đầu tiên đi học chữ; lần đầu tiên nghe tiếng trống trường và đứng dưới lá cờ tổ quốc hát quốc ca ấy… tôi sẽ có gì sâu sắc với mái trường và tuổi thơ nhỉ? Những kỷ niệm đẹp đẽ trong ngày khai trường đầu tiên ấy đã góp phần bồi đắp nên tâm hồn thơ của tôi.
Các thầy cô giáo đối với em luôn là những người cha, người mẹ thứ hai, em luôn kính trọng và yêu quý các thầy cô. Trong số các thầy cô đã và đang từng dạy em, em có ấn tượng sâu sắc nhất với cô giáo dạy Tiếng Việt của em.
Cô Hiền hiện đang giáo viên dạy môn Tiếng Việt của em, cô mới tốt nghiệp đại học ra trường được hai năm nên còn rất trẻ trung và xinh đẹp. Cô Hiền có dáng người cao ráo, thân hình cân đối, dáng đi của cô nhẹ nhàng, thanh thoát với mái tóc đen dài ngang vai khẽ đung đưa. Cô giáo em có nụ cười rất tươi, ánh mắt cô lúc nào cũng hiền từ và giọng nói trầm ấm truyền cảm. Cô giáo của em hiền như chính tên gọi của cô vậy, cô chưa từng quát mắng học sinh nặng lời mà luôn nhẹ nhàng nhắc nhở, khuyên răn. Cô Hiền là một người giáo viên dạy giỏi, trong giờ cô giảng bài ai cũng say sưa lắng nghe, giọng cô đọc văn trầm ấm truyền cảm như đi vào lòng người. Chữ của cô rất đẹp, từng nét chữ cô viết phấn trên bảng giống như chữ được in bằng máy rất đều đẹp. Trong một lần em quên vở tập viết cô chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng và còn đưa cho em một quyển vở mới gọi là tặng cho em để em chăm chỉ tập viết.
Em rất biết ơn cô giáo của em và luôn ghi nhớ những lời cô dặn dò, em hứa sẽ cố gắng chăm ngoan học tập thật tốt xứng đáng với mong đợi của cô.
Bài viết tham khảo
Vào một buổi tối mùa thu sau khi được mẹ kể cho nghe câu chuyện Tấm Cám, em liền leo lên giường đi ngủ. Em vừa nằm vừa nghĩ thương cảm cho số phận con người hiền lành cho cô Tấm, đồng thời cảm thấy căm ghét những việc làm ác độc của mẹ con Cám đã làm đối với Tấm. Cứ mải mê trong dòng suy nghĩ, em đi vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Trong giấc mơ của mình, em đã được gặp cô Tấm xinh đẹp. Trong mơ, em thấy mình được ngồi cùng cô Tấm trong căn phòng của hoàng cung sau khi Tấm đã được vua đón về hoàng cung và mẹ con Cám bị trừng phạt. Lúc đầu nhìn thấy em, cô Tấm có phần bất ngờ nhưng khi em xưng tên tuổi thì em đã có câu chuyện thật vui với cô Tấm.
Em hỏi cô Tấm:
- Chị Tấm ơi, cuộc sống hoàng cung của chị có được hạnh phúc không ạ?
Cô Tấm nhẹ nhàng nói:
- À, cũng hạnh phúc em ạ! Vua rất yêu thương chị, chị vẫn đang ngày đêm cố gắng học tập để sau này có thể trở thành cánh tay trợ thủ đắc lực cho nhà vua,
- Em thật sự cảm phục tình cảm của nhà vua và chị. Sau bao sóng gió thì cuối cùng hai người cũng đã trở về bên nhau.
- Ừ chị cảm ơn em, nhưng trong cung này sóng gió vô cùng, có biết bao thế lực sẵn sàng lật đổ vương triều lúc nào ko hay.
- Vậy còn mẹ con Cám, chị thấy thế nào ạ?
Ngẫm nghĩ 1 lúc, cô Tấm nói tiếp:
- Họ quá ác độc và giờ đã phải nhận quả báo. Trong đời, nếu cứ làm những điều ác độc hãm hãi kẻ khác thì sẽ phải nhận sự trừng phạt đích đáng thôi em ạ!
Em đang định hỏi tiếp thì mẹ vào gọi em dậy đi đánh răng vì em quên mất. Em chồm người tỉnh dậy, hóa ra chỉ là một giấc mơ đẹp nhưng em cũng thấy nuối tiếc vì em chưa kịp chúc chị Tấm được sống hạnh phúc bình an. Thực sự, bài học mà em rút ra được là bài học về lương thiện trong cuộc đời, ở hiền thì ắt sẽ gặp lành.
Bài làm
Thời gian thấm thoát trôi đi, đã ba năm rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp Hai, tôi và An rủ nhau ra vườn hoa trong trường vào giờ giải lao.
Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng mùa xuân, không khí ấm áp, chúng tôi tha hồ hít thở bầu không khí trong lành. Vườn trường có nhiều sắc hoa. Tôi thích nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhị ở giữa, cánh hoa mềm mại xếp đều vào nhau; hương hoa thơm thoang thoảng và trông thật dễ thương, sắc hoa màu vàng rực rỡ. Tôi nói:
- An ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!
An bĩu môi:
- Ờ đẹp thật! Nhưng làm sao đẹp bằng hoa hồng. Hoa hồng là chúa của các loài hoa mà.
- Không đúng! Mặc dù là vậy nhưng tớ vẫn cho là hoa cúc đẹp hơn! - Tôi hét lên.
An lớn tiếng:
- Hoa hồng mới là đẹp nhất!
- Không phải! Là hoa cúc!
- Là hoa hồng!
Tôi và Quỳnh mải tranh cãi với nhau, ai cũng cho ý mình là đúng và có lí cả. Suốt thời gian đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! Từ góc vườn, bác bảo vệ lại gần chúng tôi:
- Này hai cháu, từ nãy đến giờ bác đã nghe hai cháu tranh cãi với nhau việc hoa nào đẹp hơn rồi. Bây giờ bác nói cho hai cháu nghe nhé: “Hoa nào cũng đẹp, mỗi hoa có một vẻ đẹp riêng. Cái chính là chúng ta phải biết chăm sóc cho hoa đẹp hơn, tươi hơn và đâm chồi để nở ra nhiều hoa khác”.
Tôi và Quỳnh nghe bác nói mới hiểu ra. Lúc bấy giờ chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt vui vẻ như ban đầu. Tôi quay lại, ngượng nghịu nói:
- An à! Cho tớ xin lỗi! Hoa hồng cũng đẹp mà! Đúng không ?
An cũng dịu giọng xuống:
- Tớ cũng xin lỗi! Tớ thấy hoa cúc cũng đẹp giống như hoa hồng!
Vườn hoa trước mắt chúng tôi lúc bấy giờ như đẹp hơn.
Bây giờ chúng tôi đã lớn. Ba năm qua, kỉ niệm thời thơ ấu vẫn đọng mãi trong tôi: Một tình bạn đẹp, một kỉ niệm khó quên.
Như chúng ta đã biết, cứ mỗi ngày trôi qua, tai nạn giao thông không chỉ cướp đi nhiều mạng sống của con người mà mà còn làm tàn phế, làm mất đi cuộc sống hạnh phúc của biết bao con người. Xác định việc tuyên truyền, phổ biến, giáo dục luật giao thông đường bộ, nhằm xây dựng nếp sống văn hóa giao thông trường học hiện nay là điều hết sức cần thiết thực hiện kế hoạch năm học của nhà trường. Được sự nhất trí của chi bộ, ban giám hiệu nhà trường, ngày 15/12/2017, tổ chức văn-sử-gdcd và chuyên tổ chức chương trình ngoại khóa với chủ đề''Chúng em với an toàn giao thông khơi dậy trong chúng ta thói quen và hành vi ứng xử có văn hóa khi tham gia giao thông.
Thời gian thấm thoát trôi đi, đã ba năm rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp một, tôi và Quỳnh rủ nhau và ra vườn hoa trong sân trường vào giờ giải lao.
Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng, mùa xuân, không khí ấm áp, chúng tôi tha hồ hít thở bầu không khí trong lành. Vườn trường có nhiều sắc hoa. Tôi thích nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhị ở giữa, cánh hoa mềm mại xếp đều vào nhau, hương hoa thơm, thoang thoảng và trông thật dễ thương, sắc hoa màu vàng rực rỡ. Tôi nói:
-Quỳnh ơi, xem kìa, hoa cúc đẹp làm sao!
Quỳnh bĩu môi:
-Ờ đẹp thật! Nhưng làm sao đẹp bằng hoa hồng. Hoa hồng là bà chúa của các loài hoa.
Tôi và Quỳnh mải tranh cãi với nhau, ai cũng cho ý mình là đúng và có lí cả. Suốt thời gian đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý mình là đúng của mình. Quỳnh giận tôi rồi! Từ góc vườn, bác bảo vệ lại gần chúng tôi.
-Này hai cháu, từ nãy đến giờ bác đã nghe hai cháu tranh cãi với nhau việc loài hoa nào đẹp hơn rồ. Bây giờ bác nói cho cháu nghe nhé : '' Hoa nào cũng đẹp, mỗi hoa có một vẻ đẹp riêng. Cái chính là chúng ta phải biết chăm sóc cho hoa đẹp hơn tươi hơn và đâm chồi để nở ra nhiều loài hoa khác '' . Tôi và Quỳnh nghe bác nói mới hiểu ra. Lúc bấy giờ chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt vui vẻ như ban đầu. Vườn hoa trước mắt chúng tôi lúc bấy giờ như đẹp hơn.
Bây giờ chúng tôi đã lớn. Ba năm qua kỉ niệm thời thơ ấu vẫn mãi trong tôi. Một tình bạn đẹp, một kỷ niệm khó quên.


ai hỏi thuỷ tiên