Hãy viết một bài thơ lục bát (k\(^{o}\) chép mạng).
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Viết một bài thơ lục bát 4 dòng kể về cảnh hoàng hôn hoặc bình minh(ko chép trên mạng)
Bầu trời chưa đen tối mực
Cảnh quang ấm áp , tình thương ngọt bùi
Mặt trời ngáp ngắn ngáp dài
Hoàng hôn bóng mát, bước chân em về
Lấy chồng Xa xứ
Hoàng hôn đã nhuộm bầu không,
Lục bình tím ngắt mênh mông nỗi buồn.
Chiều nao ra đứng triền sông,
Ngóng về xứ mẹ hoen tròng lệ rơi!
Tác giả Thương Hoài olm
Tâm sáng
Sương còn mờ tựa phù vân,
Nắng vàng bẽn lẽn xua dần bóng đêm.
Hương khuya rớt nhẹ bên thềm,
Bình minh e thẹn hôn lên mắt hường.
Tâm thanh giữa chốn vô thường,
Vầng dương sáng tỏa đoạn trường xá chi!
Tác giả Thương Hoài olm
Thanh Bạch
Lưa thưa lau trúc làm mành
Đơn sơ một nếp nhà tranh cũng là.
Ai ơi giữ lấy nếp nhà,
Sống lòng thanh bạch ấy là hiển nhân!
Tác giả: "Thương Hoài olm"
Tôi đã đọc rất nhiều bài viết về bồ công anh, và đây là bài viết theo tôi là thú vị nhất. Lời văn hóm hỉnh, dễ thương, nhẹ nhàng và tình cảm. Bài viết cũng lâu rồi. Mà tôi lại chỉ mới được đọc gần đây. Thật là một thiếu sót lớn. Nên giờ tôi share lên cho các bạn cùng đọc*
Hoa bồ công anh là những bông hoa dại, mọc thấp lè tè trong trảng cỏ bên vệ đường. Hoa hình cầu, màu trắng, phát tán bằng hạt nhờ gió. Những bông hoa không có gì đặc biệt đối với một số đông người này, nhưng lại vô cùng đặc biệt với số đông những người còn lại.
Tôi thì nằm cả trong 2 đám đông đó- ham dzui mà, chỗ nào đông là nhào dzô.
Sở dĩ tôi thuộc về cả 2 đám đông đó là, thứ nhất, tôi chả thấy bồ công anh có gì đặc biệt cả, cái hoa trắng ngà, chả biết có thể gọi là những cánh hoa không nữa, nhưng hình dáng là những sợi nhỏ xíu như tơ, tận cùng bằng những hạt nhỏ màu nâu xám, ghim xung quanh một "cục" nhụy to tướng. Màu sắc lại không hấp dẫn, hoa thì vô cùng mong manh, không thể ngắm được lâu, vì chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua là ...bùm...mất tiêu.
Tóm lại là không đẹp tí nào.
Thế nhưng, khi nhìn theo một khía cạnh khác, tôi lại thuộc về đám đông thứ hai, bồ công anh rất đỗi đặc biệt và "dễ thương".
Bồ công anh- một cái tên ngộ ngĩnh, khó hình dung hơn những cái tên hồng, lan , huệ hay cúc...Cho nên cái tên đó lại ghi lại dấu ấn hơn và dễ nhớ hơn. Dù bồ công anh nhỏ nhắn, mọc khiêm tốn bên vệ đường, nhưng cái bông hoa đó khi nở lại vươn cao cái cổ dài ngoằn như một con hươu cao cổ vượt lên trên đầu những cọng cỏ chung quanh như để hóng hớt chuyện thiên hạ, và cũng để khiêm tốn nói một câu; "tui nè nghen, bồ công anh nè nghen!"
Những bông hoa nhỏ bé ấy không sặc sỡ, nhưng lại phát tán bằng hạt nên chúng chẳng bao giờ đơn lẻ cả. Không bao giờ ta thấy 1 cây bồ công anh- một hoa bồ công anh, mà là cả tấm thảm bồ công anh ai đó trải trên nền cỏ xanh vào một ngày xuân nắng chan hòa.
Bồ công anh mảnh khảnh hay e thẹn, hãy cúi mình thì thẩm thật khẽ nếu muốn nhắn gửi điều gì đó vào những cánh hoa, bởi nếu không, cánh hoa sẽ sợ hãi và tan biến. Thế nhưng trong cái mong manh đó luôn ấp ủ trong mình những hoài bão lớn, chỉ chực 1 cơn gió là vươn mình bay lên không trung rộng bao la.
Đứng giữa không gian, giang rộng đôi tay- như phim Titanic ấy, ngước mặt lên bầu trời xanh trong điểm vài cụm mây trắng trong ánh nắng dịu dàng của mùa xuân, kiên nhẫn tí xíu thôi ta sẽ thấy điều kỳ diệu , một cơn gió nhẹ thổi qua và trong không gian tràn ngập những cánh hoa bồ công anh trắng xóa, những cánh hoa xoay tít mù hay xoay nhè nhẹ, bay thâm thấp hay bay cao tít.
Cứ như thế tạo ra một cảnh tượng mỹ miều, thơ mộng của mùa xuân.
Ôi, mùa xuân, mùa của những tấm thảm bồ công anh, của gió nhẹ,... và của việc không được quên uống 1 viên thuốc kháng dị ứng mỗi buổi sáng trước khi ra khỏi nhà.
Bồ công anh là lòai hoa dại, hoa màu trắng, hình cầu cỡ khoảng 1 đốt ngón tay. Nhìn kĩ, tựa hồ như cái đài cầu hoa được ghép bởi hàng chục, hàng trăm cái cây nhỏ li ti có 2, 3 cành chỉa ra mang màu trắng đục. Hoa nhẹ như bông và liên kết rời rạc. Chính vì nhẹ nhàng, không trọng lượng và rời rạc, bồ công anh sớm tan tác trong gió. Một làn hơi khẽ qua, từng bông trắng trắng rơi rụng, bay lả tả, để lại cái đài hoa xơ xác, một mình.
Bồ công anh thường mọc ở ven bờ, ven bụi. Nếu quê bạn không phải là thành phố, thành thị, bạn có thể tìm thấy bồ công anh trong men lối bờ đê hay bờ sông, bờ ruộng. Bồ công anh không mãnh liệt như một vài lòai cỏ dại nên cũng chỉ có thể thấy nó rải rác mà thôi. Cây hoa thấp khoảng 20 - 30 phân; mọc chen lẫn với đám cỏ ven bờ.
[miêu tả và hiểu biết của bạn thủy về bồ công anh]
Bồ công anh là lọai hoa thứ 2 tôi viết trong cái blog của mình. Có thể bạn đã từng bước qua vài cây bồ công anh trên lối đi về nhà khi ở một miền quê nào đó; cũng có thể bạn đã đạp lên nó vì nó chẳng khác gì một loài hoa dại cô đơn hay có khi bạn đã thấy nó mà chẳng thèm để ý. Bồ công anh chẳng có gì đặc biệt, nó không có sắc, cây cũng chẳng thể gọi là đẹp, không ai trồng bồ công anh như 1 thứ cây cảnh, cũng không ai bán bồ công anh như thứ hoa nhiều người mua tựa hồng hay cúc..., bồ công anh cũng không thể để khô, không có bất cứ cái công dụng nào làm thuốc hay dược.
Tôi thích bồ công anh. Cái lí do gần tương tự như thạch thảo. Lần này không có thơ nhưng cái tên 'bồ công anh' luôn khiến tôi nhớ và suy nghĩ về 1 điều gì đó. Đến giờ, tôi vẫn chưa hiểu 'bồ công anh' có nghĩa là gì. Tôi thích bồ công anh nhưng tôi lại là kẻ hay phá hoa và chỉ vẽ cho người ta tàn phá bồ công anh nhiều nhất. Ngắt hoa đi, ngắt nguyên 1 cành ấy; thổi đi, bạn sẽ thấy bồ công anh bay theo gió, đẹp tựa hồ như tuyết đông rơi. Tôi chưa từng có cái ý định trồng bồ công anh vì trước nay tôi chưa từng thấy ai trồng nó cả. Tôi cũng chưa bao giờ có ý định tặng ai bồ công anh vì bồ công anh chẳng thể để lâu. Đối với tôi, bồ công anh chỉ là 1 trò chơi con nít mà mãi mãi tôi không muốn ngừng chơi. Hoa bay li ti, thỉnh thoảng trong cơn gió chiều, tóc ai vương trắng bồ công anh mà chẳng muốn ai phủi đi cho hết.
Thương thương bồ công anh - 1 lòai hoa dại. Quê tôi đã hết bồ công anh dù mỗi lần về, tôi vẫn cố lục lọi trong đám cỏ dại ngoài triền đê. Chỉ có cỏ may đâm thủng gấu quần, gấu áo. Bồ công anh không sống nổi từ lâu rồi.... Lần đi Tây Ninh mhx rồi, tôi được thấy bồ công anh trong cái lần theo đám bạn đi câu cá ngoài mé bờ ruộng. Cũng không nhiều bồ công anh nhưng dủ cho tôi cầm 1 nắm tay và ra sức thổi lấy thổi để. Hoa rơi lác đác ngay giữa 12h trưa vẫn nghe lòng sung sướng như kiểu tưởng tượng dang tay hứng lấy bông tuyết rơi.
Bồ công anh
Thương em bông bé trắng ngần
Gío chiều khẽ thổi, bé ngần cứ bay.
Em yêu bồ công anh
Cái kiểu yêu anh, giấc mơ trưa đẹp đẽ.
Em có thể không có bồ công anh
Cũng như không có anh ....
Có thể chỉ nhớ bồ công anh
Như nhớ anh trong 1 phần trăm kí ức
Nhưng...
Đừng ví em là Bồ công anh
Vì Đài hoa anh sẽ không giữ được em đến tận cuối con đường.
I. CÁCH LÀM THƠ LỤC BÁT
Thơ lục bát có nguồn gốc lâu đời, là một thể thơ dân tộc ta, thơ lục bát bao gồm có thể từ hai câu trở lên. Trong đó thì cứ hai câu ghép lại thành một cặp câu. Các cặp câu gồm có một câu 6 tiếng (câu lục) và một câu 8 tiếng (câu bát), và xen kẽ cứ câu lục là câu bát rồi đến cặp câu khác. Thơ lục bát tuân thủ luật về thanh và vần rất nghiêm ngặt, vì vậy tìm hiểu thơ lục bát là tìm hiểu về luật và vần của nó. Luật về thanh giúp cho câu thơ trở nên hài hoà. Các vần chính là hình thức kết dính các câu thơ lại với nhau.
Bài thơ lục bát :
Thương sao mái ấm nhà em
Gia đình đoàn tụ dưới rèm trời mưa
Mái nhà trú nắng sớm trưa
Tối về văng vẳng đong đưa điệu đàn
Cuộc đời bao nỗi đắng cay
Nhìn về cha mẹ, lệ cay nghẹn ngào
Hôm nay nước mắt tuôn trào
Nhớ ơn cha mẹ, cả đời cưu mang
Cho con cuộc sống vinh quang
Tương lai tươi sáng, muôn vàng mai sau
Tóc nay mẹ đã bạc màu
Vì bao khổ cực, dải dầu sớm trưa
Thương con không quảng nắng mưa
Thức khuya dậy sớm, mưa giông không màng
Gian lao khổ cực nào than
Cho con no đủ, hiên ngang với đời
Con đây chẳng nói nên lời
Nghẹn ngào nước mắt, lòng này khắc ghi
Lạy cha lạy mẹ con quỳ
Công ơn trời biển, đời đời không quên.
Mẹ em rất hiền
đẹp hơn cô tiên
mẹ chỉ thương em
thương em nhât nhà.
Giữa buổi trưa hè
trời thì nóng gắt
mẹ em làm việc
đổ hết mồ hôi
Em thương mẹ em
em phải học hành
cố sao cho giỏi
để giúp cho mẹ
em thương mẹ em
làm việc mệt nhọc
mai sau em lớn
giúp ích cho đời.
mẹ không cho em
những gì em đòi
mà lại cho em
những điều có lợi.
mẹ lả duy nhất
răn dạy được em
khuyên em học hành
sẽ tốt cho mình
khi mẹ em ốm
mẹ em ráng làm
để cho em học
mẹ ốm nặng hơn
em thương em quý
không ai sánh bằng
mẹ như cô tiên
ban mọi phép lành.
em quý mẹ em
là người hiền đức
chăm học chăm làm
là một tấm gương.
Người ta đã bàn luận nhiều về đề tài:”Thế nào là một bài Thơ hay?”. Người thích bài này, kẻ ưa bài kia, thật khó mà định nghĩa thế nào là một bài Thơ hay, nhưng hầu như tất cả mọi người đều đồng ý Thơ là tuyệt đỉnh của Văn chương, Thơ ít chữ nhưng nói nhiều hơn văn xuôi và vì vậy không phải ai cũng làm được một bài thơ hay, dù có nhiều kẻ suốt đời nặng lòng với Thơ.
Người viết bài này hoan nghênh tất cả các bài Thơ do nhiều tác giả khổ công sáng tác, chỉ không hoan nghênh những bài Thơ dùng từ rất kêu nhưng xét giá trị từng câu, toàn bài thấy vô nghĩa.
Vâng, nó vô nghĩa! Có nghĩa là người đọc không hiểu tác giả bài Thơ muốn nói lên cái gì, ám chỉ cái gì, hoặc gởi gấm cái gì trong những hàng chữ kia. Có thể những ông, bà tác giả đó nguỵ biện rằng người đọc không đủ trình độ hiểu Thơ của họ. Nói như thế với một em bé trình độ tiểu học thì có thể chứ với những người đã có trình độ Ðại học VN hoặc đã có làm Thơ thì đúng là nguỵ biện và quá cao ngạo, kiêu căng.
Ðể tôi kể bạn nghe một giai thoại về Thơ. Có một ông nhà thơ ở miền Nam trước 1975, sau đó sang hải ngoại, làm được một số bài thơ và được bè bạn cũng có, tự ông ta cũng có, dùng ống đu đủ thổi lên như hàng Thi vương, Thi bá, độc nhất vô nhị. Có một người quen ông ta, một bữa lấy 4 câu thơ của ông ta ở mấy chỗ khác nhau, cho một cái tựa và đặt liền vào nhau như một bài thơ. Người này , nhân lúc trà dư tửu hậu đem ra , nói là thơ mới làm, nhờ ông ta nhuận sắc dùm. Ông ta đọc xong bài thơ, hét toáng lên rằng:”Thơ gì vô nghĩa thế này ? Tao không biết mày định nói cái gì ? Vứt thùng rác cho rồi !” Người bạn lúc đó mới ôn tồn nói:”Thưa thi hào, chính là thơ của đại gia đấy !”Nhà thơ vẫn không tin và người bạn phải lấy cuốn Thơ của ông ta xuất bản ra chỉ vào những câu ông đã trích. “Ðại thi hào” ngồi ngẩn tò te ra, mắc cở . Vậy mà lâu nay có ai nói cho ông ta biết đâu hoặc có nói, ông ta cũng không chịu nhìn nhận một sự thực
Về định nghĩa thế nào là một bài thơ hay. Nếu trả lời cho đầy đủ kèm theo những dẫn chứng thì có thể phải cả cuốn sách mới đủ. Nhưng tôi chỉ sơ lược mấy điểm chính để các bạn chưa từng làm Thơ hoặc có ý định sẽ vào làng Thơ, nắm được thế nào là một bài thơ hoặc câu thơ hay.
TĐL
Quê hương sao đẹp đến thế
Những ngôi nhà toàn cây khế bao quanh
Quê hương nước hồ long lanh
Như bức tranh tuổi thơ em đã vẽ
Quê hương kiên cường mạnh mẽ
Rồi có ngày cũng sẽ đẹp tươi hơn
Quê hương rồi cũng sẽ lớn
Như con người cũng lớn lên vậy thôi
Quê hương có điệu múa rối
Thật là không thể chối nhưng lời khen
Quê hương không hề bon chen
Nhưng lại có tấm áo len mịn màng
Quê hương có những anh chàng
Cao lớn, khỏe mạnh, nhiều nàng mến yêu
Quê hương không biết tự kiêu
Mà chỉ biết rằng nói điêu không tốt
Quê hương không bao giờ giốt
Nhưng mà biết học tốt và học hay.
Quê hương như một cánh đồng
Đàn cò sải cánh,sông Hồng Vân Nam
Làm người thì chớ được tham
Cho tròn chữ hiếu,mới là đạo con