K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Lý,Hóa,Sinh,Toán,Anh,Văn xếp một hàng

21 tháng 1

tung tung sahur

17 tháng 10 2018

1)

Xiu và Giôn-xi là hai nữ hoạ sĩ trẻ sống trong một khu nhà trọ. Cụ Bơ- men, một hoạ sĩ già cũng sống ở đó với họ, cả đời cụ khao khát vẽ một kiệt tác nhưng chưa thoả ý. Chẳng may, mùa đông năm ấy, Giôn-xi bị bệnh sưng phổi rất nặng. Bệnh tật khiến cô tuyệt vọng và nghĩ rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống là sẽ là lúc mình lìa đời. Xiu vô cùng lo lắng và hết lòng chạy chữa cho bạn nhưng vô Ích, Giôn-xi vẫn bi quan như vậy. Cô gái tội nghiệp âm thầm đếm từng chiếc lá. Biết được ý nghĩ điên rồ đó của Giôn-xi, cụ Bơ-men ban đau mắng um lên nhưng sau đó lại âm thầm thức suốt đêm mưa gió bão bùng để vẽ chiếc lá thường xuân. Chiếc lá cuối cùng giống như thật. Nó đã không rụng trong đêm bão lớn khiến Giôn-xi suy nghĩ lại, cô hi vọng và muốn được sống, được sáng tạo. Giôn-xi từ cõi chết trở về nhưng cụ Bơ-men lại chết vì bệnh sưng phổi sau đêm sáng tạo kiệt tác chiếc lá cuối cùng để cứu Giôn-xi. Xiu lặng lẽ đến bên Giôn-xi báo cho bạn về cái chết của cụ Bơ-men và bí mật của chiếc lá cuối cùng.

Mai Hà Chi17 tháng 8 2017 lúc 14:15

2) Diễn biến tâm trạng của Giôn xi 
- Được mưu tả qua hai lần kéo mành. Kéo mành lần thứ nhất, thấy chỉ còn một chiếc lá , người đọc hồi hộp dõi theo chiếc lá cả một ngày, một đêm hôm ấy.Và sang hôm sau, kéo mành lần thứ 2, người đọc không biết chiếc lá có còn không và số phận của Giôn xi sẽ ra sao? 
- Riêng với Giôn xi, cả hai lần kéo mành cô đều lạnh lung, thản nhiên chờ đón cái chết.Cô đã chuẩn bị sẵn sang cho chuyến d9i xa đầy bí ẩn của mình.Cô nghĩ rằng “ Hôm nay nó sẽ rụng thôi, và cùng lúc đó em sẽ chết”.Cô cảm nhận được sợi dây rang buộc cô với tình bạn, với thế giới xung quanh như đang lơi lỏng dần… 
- Lần kéo mành thứ 2 , cô “ không ngờ chiếc lá thường xuân vẫn còn đó”. “Cô nằm nhìn chiếc lá hồi lâu”.Và trong khoảng thời gian ấy đã diễn ra sự hồi sinh kì diệu trong tâm hồn của Giôn xi.Cô nhận ra sự gan góc của chiếc lá bé nhỏ ngoài kia.Dù phải đương đầu với gió mưa, bão táp, dù nó chỉ còn lại một mình trên cây thường xuân, Dù một phần rìa lá đã ngả sang màu vàng úa… nhưng chiếc lá vẫn kiên cường, chống chọi lại số phận, vẫn bám trụ trên cành, thì tại sao? Tại sao con người lại không thể kiên cường và bám trụ?Tại sao con người lại yếu đuối, lại buông xuôi đầu hàng cho số phận, đánh mất đi ý chí và nghị lực sống của chính bản thân mình?

-----------------------------------------------CHÚC BẠN HỌC GIỎI-----------------------------------------

P/s: "Help me" không phải "Held me" bạn nhé!

17 tháng 10 2018

“Held” me?

2 tháng 7 2019

Đáp án

Các từ tượng hình, tượng thanh: líu lo.

Nhớ hồi ấy, có một lần khi mọi người đang ngồi học trong lớp, vì không muốn viết bài nên em đã giả vờ là bị đau bụng. Khi thấy cô nhìn sang, em đã ôm lấy bụng và giả vờ rên lên vì đau. Thấy vậy, cô Thảo đã vô cùng lo lắng. Ngay lập tức cô sang nhờ cô giáo lớp bên cạnh trông lớp giúp, rồi bế em lên, chạy sang trạm xa. Lúc ấy, nhìn vẻ lo lắng, cùng những giọt mồ hôi trên khuôn...
Đọc tiếp

Nhớ hồi ấy, có một lần khi mọi người đang ngồi học trong lớp, vì không muốn viết bài nên em đã giả vờ là bị đau bụng. Khi thấy cô nhìn sang, em đã ôm lấy bụng và giả vờ rên lên vì đau. Thấy vậy, cô Thảo đã vô cùng lo lắng. Ngay lập tức cô sang nhờ cô giáo lớp bên cạnh trông lớp giúp, rồi bế em lên, chạy sang trạm xa. Lúc ấy, nhìn vẻ lo lắng, cùng những giọt mồ hôi trên khuôn mặt cô, em cảm thấy ân hận vô cùng. Chỉ vì một phút lười biếng của em mà cô giáo đã phải vất vả như vậy. Khi đến trạm xá, cô y tá đi vắng. Cô Thảo cuống quýt lên, không biết phải làm thế nào. Lúc đó, em đã nói thật với cô, rằng mình đã nói dối. Vừa nói, em vừa khóc và rối rít xin lỗi cô. Thấy vậy, cô đã ngồi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt và vuốt tóc em, rồi nói: “Em biết nhận lỗi sai như vậy là tốt. Từ lần sau em không được nói dối nữa nhé? Em hứa với cô đi nào?”. Nói rồi cô đưa ngón út ra chờ em. Ngay lập tức em đưa ngón tay của mình ra và cùng cô lập nên một lời hứa. Từ hôm ấy, em luôn chăm chỉ học tập, không lúc nào sao nhãng cả. Điều đó đã khiến cô rất ngạc nhiên và vui mừng. Mỗi khi thấy ánh mắt tràn đầy tin tưởng và tự hào của cô. Em lại cảm thấy mình đã làm đúng và cần phải cố gắng thêm nữa. Chính nhờ cô, mà em mới trở thành một học sinh giỏi, chăm ngoan như hôm nay. tìm câu nghị luận trong câu này

0
13 tháng 8 2019

Các nhân vật trong truyện sợ sệt lo lắng khi nhìn cây thường xuân vì: Mọi người lo sợ chiếc lá cuối cùng sẽ rụng và Giôn-xi sẽ chết

Đề:          Em hãy đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi 1 đến câu hỏi 3: Hai chị em lo lắng dắt nhau lẻn về nhà. Đến cửa, Sơn nghe thấy tiếng mẹ nói ở trong với tiếng một người đàn bà khác nữa, nghe quen quen. Lan dắt tay Sơn khép nép bước vào, hai chị em ngạc nhiên đứng sững ra khi thấy mẹ con Hiên đang ngồi ở cái ghế con trên đất trước mặt mẹ, tay cầm cái áo bông...
Đọc tiếp

Đề:

         Em hãy đọc đoạn trích và trả lời câu hỏi 1 đến câu hỏi 3:

 Hai chị em lo lắng dắt nhau lẻn về nhà. Đến cửa, Sơn nghe thấy tiếng mẹ nói ở trong với tiếng một người đàn bà khác nữa, nghe quen quen. Lan dắt tay Sơn khép nép bước vào, hai chị em ngạc nhiên đứng sững ra khi thấy mẹ con Hiên đang ngồi ở cái ghế con trên đất trước mặt mẹ, tay cầm cái áo bông cũ.

 

Thấy hai con về, mẹ Sơn ngửng lên nhìn rồi nghiêm nghị bảo:

 

- Kìa, hai cô cậu đã về kia. Thế áo bông của tôi đâu mà tự tiện đem cho đấy?

 

Sơn sợ hãi, cúi đầu lặng im, nép vào sau lưng chị. Bác Hiên vừa cười vừa nói:

 

- Tôi về thấy cháu nó mặc cái áo bông tôi hỏi ngay. Nó bảo của cậu Sơn cho nó. Tôi biết cậu ở đây đùa, nên tôi phải vội vàng đem lại đây trả mợ. Thôi, bây giờ, xin phép mợ tôi về.

Câu 1: Đoạn trích trên thuộc tác phẩm nào? Ai là tác giả?

Câu 2: Tìm những từ ngữ chỉ sự sợ hãi của hai chị em Lan.

Câu 3: đoạn trích trên nói về mẹ của Hiên đến nhà Sơn để làm gì?

 

3
6 tháng 3 2022

Câu 1: Trích trong tác phẩm " Gió lạnh đầu mùa "

Tác giả là Thạch Lam.

Câu 2:  Hai chị em lo lắng dắt nhau lẻn về nhà. Lan dắt tay Sơn khép nép bước vào. Sơn sợ hãi, cúi đầu lặng im, nép vào sau lưng chị.

Câu 3: Để trả lại chiếc áo bông cho Lan và Sơn.

6 tháng 3 2022

1: Đoạn văn đc trích trong tác phẩm " Gió lạnh đầu mùa "

-Tác giả là Thạch Lam.

 2:  Hai chị em lo lắng dắt nhau lẻn về nhà. Lan dắt tay Sơn khép nép bước vào. Sơn sợ hãi, cúi đầu lặng im, nép vào sau lưng chị.

 3: Để trả lại chiếc áo bông cho Lan và Sơn.

25 tháng 12 2021

a) hành vi của tuấn là sai và em cũng se không đồng tình với tuấn vì tuấn lại thường xuyên đi chơi điện tử mà bố mẹ đã nhắc tuấn , ngược lại tuấn còn không nghe mà dám cãi lại 

b)chúng ta phải tự nhận thức bản thân , nghĩ cho bố mẹ và tất cả mọi người 

25 tháng 12 2021

Tham khảo:

a, Em không đồng tình với hành vi của Tuấn. Vì Tuấn làm như thế là phủ nhận công nuôi an học của ba mẹ Tuấn.

b, Bài học 

- Chăm lo học hành 

- Không để bố mẹ nhac nhở về việc học của mình

- Không cãi lại bố mẹ vì đó là hành vi bất hiếu

- Không khiến bố mẹ buồn phiền và lo lắng.

29 tháng 12 2021

Hành vi của Tuấn là sai đáng để phê phán Tại vì 

+Tuấn không thực hiện tốt và nghĩa vụ của con cái 

+Không yêu quý và kính trọng biết ơn  , yêu quý cha mẹ 

+Không lo chăm chỉ học tốt làm phụ lòng cha mẹ 

b)

Từ tình huống trên em cần chăm chỉ học tập hơn yêu quý và kính trọng cha mẹ  và biết ơn người đã nuôi lớn mình cho mình cơm ăn áo mặc 

Biết  nhận lỗi sai và chữa lỗi của bản thân mình 

29 tháng 12 2021

a) Em không đồng tình với vi của Tuấn,vì Tuấn đã không biết nhận lỗi mà còn cãi lại bố mẹ.

b) Từ tình huống trên em nhận ra rằng chúng ta không nên cãi bố mẹ dù mình đã sai.

10 tháng 8 2023

Điệp ngữ "mẹ dành"

- Tác dụng trong việc diễn đạt: Làm cho câu thơ trở lên sinh động, hấp dẫn, tạo ấn tượng cho bạn đọc

- Tác dụng trong việc thể hiện nội dung: Làm nổi bật hình ảnh người mẹ hi sinh, vất vả và tình cảm dành cho con.

- Tác dụng trong việc thể hiện tư tưởng của tác giả: Ca ngợi sự hi sinh lớn lao, cao cả, lòng yêu thương con vô bờ bến không gì sánh bằng tình yêu của mẹ