tả chung cư mà em đang ở(KO CHÉP TRÊN MẠNG)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Các bạn ạ, tuổi thơ chúng ta ai cũng gắn liền với những đồ chơi quen thuộc như búp bê, gấu bông, lật đật,…. Mỗi người đều có sở thích riêng về đồ chơi. Với tôi, món đồ chơi mà tôi thích nhất đó là chú gấu bông đấy.
Lần ấy, bố đi công tác về tặng tôi một món quà trong chiếc hộp kín. Tôi rất hồi hộp không biết đó là gì. Khi mở hộp ra tôi reo lên vì sung sướng: "Ôi, chú gấu bông dễ thương quá!” Đó là một chú gấu nhồi bông mà tôi ước mơ bấy lâu. Chú ta có bộ lông trắng mịn và mượt như nhung, khi sờ tay vào ta có cảm giác như đang sờ vào tấm vải lụa mềm và mát rượi. Gấu ta khoác một chiếc áo màu đỏ tươi có điểm vài hạt cườm lấp la lấp lánh. Cái đầu chú tròn tròn như trái bưởi, đôi tai cũng tròn tròn vểnh lên trông thật là ngộ nghĩnh! Đôi mắt chú đen láy, tròn xoe như hạt nhãn. Thân hình chú ôm rất vừa tay nên tôi thường ôm chú ta mỗi khi đi ngủ.
Những lúc ấy, bốn cái chân mập ú na ú nu của chú cứ dang ra như thể đòi tôi âu yếm vậy. Miệng chú nhỏ nhắn và đỏ hồng trông thật đáng yêu. Trên cổ chú là chiếc nơ màu đỏ được thắt hình con bướm trông yêu ơi là yêu. Mỗi tối học bài xong tôi lại dành thời gian để chơi với gấu bông. Tôi đặt cho cái tên là Daddy. Mỗi khi tôi ôm chú vào lòng và thơm lên đôi má mịn màng của Daddy trông chú ta có vẻ thích thú lắm.
Bây giờ tôi đã lớn và có nhiều thứ đồ chơi khác nhưng Daddy vẫn là người bạn thân thiết nhất của tôi. Tôi luôn giữ gìn chú cẩn thận vì đó là món quà bố tặng tôi: người luôn muốn con mình được vui vẻ và thoải mái
ngày 30 tết là ngayyf vui
hihi
xong rồi đó
ko chép mạng mô
đừng lo
viết vô đi
tham khảo:
Trong số nhiều nghệ sĩ hài hiện nay, em rất yêu thích diễn viên hài Mạc Văn Khoa. Chú không đẹp trai nhưng cách diễn hài của chú làm em thấy rất buồn cười à yêu thích.
Chú Mạc Văn Khoa có khuôn mặt không đẹp trai. Khuôn mặt chú hình vuông, gầy gò. Đôi mắt chú nhỏ, dài và lờ đờ. Tuy mắt chú nhở nhưng đôi lông mày của chú lại rất to và đậm. Chú có chiếc mũi dài, to xuống tới gần môi.
Nhưng bù lại chú lại có một nụ cười rất riêng. Chú có khuôn miệng rộng. Vì da chú ngăm đen nên nụ cười của chú Mạc Văn Khoa lại làm sáng bừng cả khuôn mặt.
Chú Khoa có dáng người cao và gầy gò. Trang phục chú mặc cũng bình thường, giản dị chứ không quá cầu kì.
Cũng như vậy, các vai diễn của chú Khoa cũng là những vai mộc mạc, gần gũi với đời sống hàng ngày ở cả nhà quê và thành phố.
Em thích xem chú Khoa diễn trong chương trình Ơn giời! Cậu đây rồi. Trong chương trình này, chú trước đây là một người chơi. Sau đó chú đã được làm phó phòng cùng với các trưởng phòng khác. Còn hiện tại chú đã được làm trưởng phòng cùng cô Lâm Vĩ Dạ để thử thách người chơi khác.
Mỗi vở diễn của chú luôn làm người xem cười nghiêng ngả bởi điệu bộ, bởi câu thoại của chú. Nhưng không chỉ là tiếng cười mà vở diễn cũng mang lại những bài học ý nghĩa cuộc sống cho người xem.
Vì vậy mà em ngày càng yêu thích nghệ sĩ hài Mạc Văn Khoa hơn. Em mong chú ngày càng diễn nhiều vở diễn hay để em được thưởng thức và cười vui cho cuộc sống đỡ mệt mỏi.
Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.
Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này... Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga.
TL :
Mỗi người đều có một sở thích riêng. Người thì yêu hoa huệ, hoa lan, hoa tulip,…nhưng em thích nhất là hoa hồng bạch - nàng công chúa của các loài hoa.
Hoa hồng bạch mới đẹp làm sao? Từ xa nhìn lại, hồng bạch như một cây nấm đội chiếc mũ trắng, trông rất dễ thương.
Thân hồng mảnh khảnh, tròn trịa, chỉ nhỉnh hơn chiếc đũa ăn cơm một tí, tỏa ra nhiều cành to, cành nhỏ chi chít, đan xen vào nhau. Trên các cành cây ấy là những chiếc gai như những chàng vệ sĩ bảo vệ nàng công chúa vậy. Lá hồng hình bầu dục, xung quanh có viền răng cưa đều đặn, tưởng như ai đã trang trí đường diềm cho nó. Mặt trên của lá xanh bóng, mặt dưới tim tím ram ráp nổi rõ các đường gân.
Nụ hoa hồng hình thoi, được bọc trong đài hoa thanh tân. Nụ hồng uống sương đêm, tắm ánh nắng ban mai và dần dần hé nở. Hoa hồng bạch không như hoa ly sáu cánh, hoa chanh năm cánh,…mà nó có nhiều cánh xếp chồng lên nhau hết lớp này đến lớp khác. Mỗi cánh mỏng, mịn như nhung. Màu nhụy vàng làm cho hồng bạch thêm rực rỡ. Hoa hồng bạch kiêu hãnh vươn cao trên cuống dài, hơi ngả về hướng mặt trời. Trong ánh nắng vàng tươi, ong bướm đều bị hoa hồng quyến rũ, bay rập rờn.
Vừa đẹp lại vừa thơm nên hồng bạch luôn có mặt trong các buổi tiệc, ngày sinh nhật… ngoài ra, tinh dầu hồng còn làm nước hoa cho các quý bà, quý cô, họ mang trên mình một hương thơm dịu dàng, tự nhiên.
Em yêu hoa hồng bạch lắm. Nó là biểu tượng của một tình bạn chân thành, là loài hoa cao quý luôn trang điểm cho đời thêm đẹp, thêm vui. Em thầm cảm ơn thiên nhiên đã ban tặng cho Trái đất một loài hoa đẹp như thiên thần vậy.
Trong khu vườn nhỏ trước sân, mẹ em trồng rất nhiều loài hoa, nào là cúc vàng, lan tím, nhưng em yêu nhất vẫn là cây hoa hồng đỏ ngay giữa vườn. Mỗi buổi sáng, khi em vừa thức dậy, chỉ cần mở cửa sổ là đã thấy hoa hồng nở rộ, tươi tắn đón nắng sớm.
Cây hồng cao ngang vai em, thân cây màu xanh sẫm và có nhiều gai nhọn li ti. Lá hoa hồng màu xanh đậm, mép lá có răng cưa nhỏ xíu, sờ vào hơi ram ráp. Hoa hồng đỏ nở tròn xoe, từng cánh hoa mềm như nhung xếp chồng lên nhau tạo thành một bông hoa đầy đặn. Khi hoa còn là nụ, nó khép chặt, dần dần bung ra từng lớp cánh, để lộ nhụy vàng tươi ở giữa. Mỗi khi gió nhẹ thổi qua, hương hoa hồng tỏa khắp khu vườn, dịu ngọt mà dễ chịu. Mẹ thường bảo: “Hoa hồng là biểu tượng của tình yêu thương và lòng biết ơn.” Em nhớ mãi câu nói ấy. Vào những dịp đặc biệt như 8/3 hay 20/11, em thường hái vài bông hồng đỏ nhất tặng mẹ và cô giáo. Khi nhận hoa, mẹ mỉm cười thật hiền, còn cô thì xúc động nói lời cảm ơn.
Em rất yêu hoa hồng, không chỉ vì vẻ đẹp kiêu sa mà còn vì ý nghĩa của nó. Mỗi khi tưới nước, em đều nói nhỏ: “Hoa ơi, hãy nở thật tươi nhé!” Và mỗi sáng, khi thấy hoa lung linh trong nắng, em lại cảm thấy lòng mình vui rộn ràng như vừa nhận được món quà của thiên nhiên.
Em rất yêu thích các loài động vật, đặc biệt là các loài chim bởi chúng có một bộ lông rực rỡ sắc màu cùng những đặc điểm riêng biệt của từng loài. Hè năm ngoái, em được bố mẹ cho về quê ngoại chơi. Ở nhà ông bà, em rất thích chú vẹt mà ông ngoại nuôi.
Chú vẹt ấy được nuôi ở trong lồng vì ông sợ con mèo hay con chó sẽ nghịch ngợm mà dùng móng vuốt phá phách với nó. Nhưng thi thoảng con vẹt vẫn được thả ra khỏi lồng sắt chật hẹp. Một điều đặc biệt là nó chẳng bay đi đâu như những con chim khác mà ngoan ngoãn đậu ở trên một cành cây trơ trụi khẳng khiu mà cứng cáp gần chỗ ông ngồi chơi cờ, chỗ ông uống trà và phơi nắng mỗi ngày. Dường như nó và ông em đã gắn bó với nhau từ rất lâu rồi nên nó luôn ở lại cùng ông em, chẳng muốn rời xa.
Chú vẹt ấy khoác lên mình một bộ lông sặc sỡ sắc màu: màu vàng ấm áp, màu đỏ rực rỡ và một chút màu xanh lam, tất cả phối thành một tấm áo đẹp đẽ vô cùng. Con vẹt không lớn lắm, chỉ cỡ bằng con chim bồ câu mà thôi. Cái đầu nho nhỏ nổi bật với màu lông vàng. Hai con mắt đen nho nhỏ lúc nào cũng như thể mọi thứ xung quanh với nó đều lạ lẫm lắm vậy. Cái mỏ cũng thật đặc biệt. Nó không to nhọn như những loài chim khác mà lại có phần khác lạ. Hai cái mỏ với kích thước khác nhau: cái mỏ trên lớn hơn gấp đôi cái mỏ dưới. Cái mỏ có màu đen nổi bật, phần trên có phần đầu hơi cong lại như cái móc của cướp biển trông vô cùng đỏm dáng.
Cái thân nho nhỏ cùng với đôi cánh xen lẫn hai màu đỏ vàng nổi bật, thi thoảng lại xuất hiện một vệt màu xanh. Cái đuôi cong cong điệu đà. Đôi chân ngắn với những móng vuốt để có thể quắp chắc lấy những cành cây giúp cho con vẹt đứng vững vàng. Mỗi ngày em đều cùng ông cho con vẹt ăn. Vì cái mỏ nó hơi con nên khi nó mổ thức ăn trong lòng bàn tay em, em chẳng thấy đau chút nào cả.
Em thích nhất là được đùa nghịch với chú vẹt ấy, mỗi ngày em đều cố gắng dạy chú nói một câu hoàn chỉnh nhưng lại chỉ nói được vài từ trong đó mà thôi. Vậy mà chẳng hiểu sao khi ông em dạy, nó lại có thể học nhanh đến thế. Mỗi lần có khách đến nhà là con vẹt ấy lại kêu vang lên rằng: “Có khách! Có khách!” để ông em biết mà ra xem.
Kì nghỉ hè rất nhanh đã kết thúc. Em chào tạm biệt ông bà cùng bố mẹ quay trở về thành phố nhưng em vẫn con nhớ rõ hình ảnh của chú vẹt ấy. Em rất yêu quý nó. Em mong mùa hè năm sau lại đến thật nhanh để em lại được về quê cùng chơi với nó.
:#
buổi sáng quê hương em nắng rất đẹp mạt trời màu vàng
sương mù giờ cũng đã ít hơn nhiều so với sáng sớm
chim bắt đầu hót và bay đi bay lại
gió thì đã lên nhè nhẹ bay trên gia
mọi người bắt đàu đi lại nhiều hơn
xe cộ tấp nập và hoa đã nỡ
Trong gia đình em có rất nhiều thành viên đó là ông, bà, cha, mẹ, anh, chị và em. Ai em cũng yêu cũng quý nhưng có lẽ người em yêu quý và kính trọng nhất đó chính là bà nội của em.
Bà em đã cao tuổi rồi, năm nay bà đã ngoài tám mươi. Bà có dáng người nhỏ nhắn với tấm lưng đã dần còng xuống theo thời gian năm tháng. Nước da bà nhăn nheo nổi rõ những đường gân xanh và sạm đen vì nắng. Đôi bàn tay bà thô ráp chai sạn vì cả đời chăm sóc nuôi nấng cho con cho cháu nên người. Mái tóc của bà vẫn óng vẫn mượt nhưng đã bạc trắng như cước. Bà có khuôn mặt hiền từ phúc hậu với nước da nhăn nheo. Bà luôn nở nụ cười khi thấy em làm việc tốt. Hàm răng bà đen bóng như hạt na vì bà rất thích nhai trầu. Hàm răng ấy không còn nguyên vẹn mà đã rụng đi mấy chiếc. Giọng nói của bà rất trầm ấm. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước nữa mà đã mờ dần. Khi muốn tìm vật gì bà phải dùng đến kính.
Mặc dù tuổi đã cao sức đã yếu nhưng bà không bao giờ nhờ vả ai, cái gì bà cũng tự làm hết sợ phiền hà đến người khác. Bà luôn dạy em những điều hay lẽ phải. Em còn nhớ có lần có ăn mày đến xin gạo mà nhà chỉ còn một ít bà cũng cho người ta hết. Bà bảo người ta khó khăn mình giúp được bằng nào thì giúp. Bà có một kho tàng thức, có điều gì thắc mắc em hỏi, bà đều trả lời hết. Bà rất đọc thơ văn cho em nghe. Buổi tối đến em được bà ôm vào lòng được nghe bà kể chuyện cổ tích được bà ru ngủ. Đến ngày sinh nhật em bà còn tự tay may cho em con búp bê nhỏ nhắn xinh xắn mà em rất thích.
Em rất yêu quý bà nội của em. Em mong bà sống lâu hơn trăm tuổi.
Nước ta có rất nhiều những địa danh nổi tiếng, một trong số đó chính là Hồ Gươm nằm ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội. Kì nghỉ hè vừa qua, em đã được bố mẹ cho lên thủ đô thăm Hồ Gươm, chuyến đi đã để lại cho em rất nhiều kí ức tươi đẹp về Hồ Gươm cổ kính ấy.
Hồ Gươm hay là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở nước ta, hồ Gươm trong anh, ảnh đã đẹp, bên ngoài lại càng đẹp hơn. Nằm ngay trung tâm thủ đô, hồ Gươm mang một vẻ đẹp vừa tráng lệ, vừa cổ kính khiến người ta sững sờ. Hồ to, sâu, mặt hồ trong xanh, phẳng lặng như tấm gương khổng lồ phản chiếu cả bầu trời. Hồ Gươm gắn liền với truyền thuyết về cụ Rùa ngậm thanh kiếm của vua Lê Lợi trong lịch sử mà em từng được nghe bố kể, cái tên hồ Hoàn Kiếm cũng xuất phát từ câu chuyện ấy mà có. Xung quanh hồ, cây cối mọc um tùm, đều là những cây cổ thụ, cây hoa được trồng lâu năm. Ấn tượng với em nhất là những hàng liễu, hàng tre xanh mát nghiêng mình, rủ mái tóc xuống mặt nước như những người thiếu nữ đang soi bóng, làm duyên. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thoảng qua, những chiếc lá lại lìa cành, chao liệng trong không trung rồi nhẹ rơi xuống mặt hồ như những chiếc thuyền nhỏ.
Đi dạo một vòng quanh hồ, em được tham quan đền Ngọc Sơn, tháp Rùa, đài Nghiên,.. Cầu Thê Húc cong cong, đỏ rực như con tôm dẫn đường du khách đến với đền Ngọc Sơn cổ kính, uy nghiêm, trước cổng đền là cây đa cổ thụ đã nhiều năm tuổi, xanh mát, tỏa bỏng cả một khoảng đất. Đứng trên cầu Thê Húc, hướng mắt ra, ta có thể nhìn thấy tháp Rùa sừng sững ngay giữa hồ. Có thể nói, nhắc đến hồ Gươm, có lẽ không ai quên được hình ảnh của tháp Rùa, là biểu tượng của cả một quần thể di tích này. Tháp Rùa nằm trên một khoảng đất trống chính giữa hồ, ở những bức tường trắng của tháp, những khóm rêu phong nổi lên khiến tháp mang một vẻ đẹp đầy cổ kính, nghiêm trang.
Ngày ngày, mỗi buổi sáng, người dân xung quanh thường ra bờ hồ tập thể dục, đến tối, hồ Gươm lại đông đúc du khách trong nước và nước ngoài đến tham quan, vui chơi, hóng mát. Ngay giữa lòng thủ đô tấp nập, ồn ã ấy lại có một hồ Gươm êm đềm, lặng lẽ ở đó suốt hàng nghìn năm lịch sử. Hồ Gươm không chỉ đẹp với vẻ đẹp vốn có của nó mà còn mang một nét văn hóa, bản sắc dân tộc riêng, một trong những địa danh nổi tiếng nhất của đất nước ta. Đến thăm Hồ Gươm, em hiểu thêm được về lịch sử, về những truyền thuyết của ông cha ta, ngắm nhìn những công trình kiến trúc của dân tộc và tự hào hơn về truyền thống bản sắc của dân tộc Việt Nam ta.
Có lẽ cho dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, hồ Gươm vẫn sẽ mãi là một địa danh nổi tiếng, ở lại trong lòng của mỗi người dân Việt Nam. Sau chuyến đi thăm quan Hồ Gươm, em đã gặt hái được cho mình nhiều điều mới mẻ, bổ ích và em hy vọng mình sẽ có dịp được trở lại hồ Gươm để chìm đắm trong cảnh sắc đẹp đẽ mà tráng lệ ấy.
à dạ cho em xin bài văn tả hồ eakao chứ ko phải hồ gươm ạ . em sẽ cho tích xanh cho ai làm nhanh ạ >em cảm ơn rất nhiều !
Từ ngày có bé Ngọc, cả nhà em vui hẳn lên. Bé Ngọc là con chị hai em. Bé vừa tròn mười hai tháng tuổi, tuổi tập nói, tập đi. Trông bé rất đáng yêu.
Bé có khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng hồng như trứng gà bóc. Hai má căng mịn, ai thấy cũng muốn hôn. Đôi mắt tròn đen như hai hạt nhãn. Khi bé Ngọc tập bước đi từng bước nghiêng ngả, thấy cả nhà em reo lên thì thích lắm, miệng cười toe toét để lộ mấy cái răng sữa vừa nhú. Nghe tiếng cười và lời động viên của mẹ “giỏi... giỏi”, bé bước nhanh hơn làm cho thân hình lắc lư như con lật đật. Bé Ngọc thường mặc chiếc áo đầm màu hồng, mang tất màu hồng. Tóc của bé được cột bằng chiếc nơ màu hồng nên mọi người thường gọi bé là bé “hồng”. Mỗi lần thấy mẹ đi đâu về là bé gọi “mẹ... mẹ...” nghe không rõ. Nhiều lúc bé nói ngọng làm cả nhà ai cũng cười, bé thích xem phim hoạt hình và ca nhạc. Mỗi lần thấy chương trình ca nhạc của thiếu nhi trên ti vi, bé cùng xoè tay múa theo. Có người nói: “Tuổi thơ là tuổi thần tiên”. Đúng vậy, từ việc nói, đi, ăn, chơi của bé đều thể hiện nét ngây thơ . Bé Ngọc thích chơi búp bê, có lúc ôm cả búp bê lên giường ngủ. Bé lười ăn và còn bú mẹ, nhưng bé ngủ rất nhanh. Mỗi lần bé ngủ, khuôn mặt hiền như vầng trăng của bé trông thật đáng yêu. Mỗi buổi trưa hay tối, mẹ em nằm ôm vào lòng hát ru bé ngủ, bé ngủ nhanh lắm. Giấc ngủ thật ngon lành.
Bé Ngoc là niềm vui của gia đình em, ai cũng cưng bé. Riêng em, em mong bé chóng lớn để cùng em đi học, cùng em xem phim hoạt hình.
ko ở chung cư ko tả đc
Nhưng mình có ở chung cư đâu =)) ?