K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

10 tháng 12 2025

ok,liên quan tới ls là nghe

kể đê φ(* ̄0 ̄)

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:Chúng kể cho tôi nghe cuộc sống buồn tẻ của chúng, và những chuyện đó làm tôi buồn lắm; chúng kể cho tôi nghe về những con chim tôi bẫy được đang sống ra sao và nhiều chuyện trẻ con khác, nhưng tôi nhớ lại thì chưa bao giờ chúng nói một lời nào về bố và về dì ghẻ. Thường thì chúng chỉ đề nghị tôi kể truyện cổ tích; tôi kể lại những...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:

Chúng kể cho tôi nghe cuộc sống buồn tẻ của chúng, và những chuyện đó làm tôi buồn lắm; chúng kể cho tôi nghe về những con chim tôi bẫy được đang sống ra sao và nhiều chuyện trẻ con khác, nhưng tôi nhớ lại thì chưa bao giờ chúng nói một lời nào về bố và về dì ghẻ. Thường thì chúng chỉ đề nghị tôi kể truyện cổ tích; tôi kể lại những truyện bà tôi đã kể, và nếu quên chỗ nào, tôi bảo chúng đợi, rồi chạy về nhà hỏi lại bà tôi. Thấy thế bà tôi thường rất hài lòng.
Tôi cũng kể cho chúng nghe nhiều về bà tôi; một hôm thằng lớn thở dài nói:
– Có lẽ tất cả các bà đều rất tốt, bà tớ ngày trước cũng rất tốt…
Nó thường nói một cách buồn bã: ngày trước, trước kia, đã có thời… dường như nó đã sống trên trái đất này một trăm năm, chứ không phải mười một năm.

(M. Go-rơ-ki, Thời thơ ấu)

a, Trong số nững từ ngữ hoặc câu được in đậm, đâu là lời dẫn trực tiếp, đâu là lười dẫn gián tiếp, đâu không phải là lời dẫn?

b, Vận dụng những phương châm hội thoại đã học, giải thích vì sao nhân vật "thằng lớn" phải dùng từ có lẽ trong lười nhận xét của mình.

1
28 tháng 7 2019

- Trong đoạn chỉ có một lời dẫn trực tiếp là phần lời thoại (được thể hiện bằng những gạch đầu dòng)

- Lời dẫn gián tiếp đặt sau dấu hai chấm

- Các phần in đậm còn lại là lời kể, không phải lời dẫn

- Nhân vật “thằng lớn” phải dùng từ có lẽ để thông báo cho người đọc biết những ý nghĩ, suy đoán khi không chắc chắn

12 tháng 12 2023

🥰🥰❤️❤️

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng đã từng mắc lỗi. Riêng tôi cũng đã có sai lầm mà làm cho tôi có một bài học đáng nhớ trong cuộc đời. Đó là lúc tôi đi về quê vào hè năm ngoái.Khi đến nơi, ông bà tôi rất vui. Mọi người đã cùng nhau vui chơi, nói về tình hình học tập của tôi trong thời gian vừa qua. Một hôm, khi đang rượt đuổi chú chó của ông trong nhà, tôi đã vô tình làm rơi...
Đọc tiếp

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng đã từng mắc lỗi. Riêng tôi cũng đã có sai lầm mà làm cho tôi có một bài học đáng nhớ trong cuộc đời. Đó là lúc tôi đi về quê vào hè năm ngoái.

Khi đến nơi, ông bà tôi rất vui. Mọi người đã cùng nhau vui chơi, nói về tình hình học tập của tôi trong thời gian vừa qua. Một hôm, khi đang rượt đuổi chú chó của ông trong nhà, tôi đã vô tình làm rơi chiếc bình xuống sàn nhà, chiếc bình mà ông rất quý. Nó đã vỡ, khi ông nghe thấy tiếng động lạ, bèn chạy đến ngay. Tôi sợ ông la, liền đổ tội cho chú chó :”Thưa ông, cháu không có làm vỡ chiếc bình của ông đấy”. Ông đã cười thầm và đi chỗ khác. Tôi đã dọn dẹp chúng và chạy thật nhanh đến mẹ, kể hết mọi việc cho mẹ nghe. Mẹ bảo :”Con hãy nhận lỗi và xin lỗi với ông ngay đi, mẹ nghĩ ông sẽ tha thứ cho con bởi vì con không cố ý mà”. Thế nhưng mà tôi vẫn còn lo sợ. Sáng hôm sau, khi ra về, tôi cảm thấy rất có lỗi với ông, tôi liền chạy vào và nói hết sự thật, cứ tưởng ông sẽ la tôi, thế mà ông lại cười và nói :”Thực ra, ông đã biết hết mọi chuyện nhưng ông chỉ muốn để cháu nhận lỗi thôi”.Và cuối cùng, tôi đã lên đường sau lời tạm biệt ông.

Từ đó trở đi, tôi rất cảm ơn ông vì đã cho tôi bài học đáng nhớ trong cuộc đời :”Đừng bao giờ nói dối”.

Các bạn hãy đánh giá bài viết của mình và xem nó có những lỗi sai chỗ nào nha.Cảm ơn các bạn

7
28 tháng 12 2017

nếu đây là thi học kì thì tạm được nhưng trong các bài tập làm văn thì nó quá ngắn. Tuy đây là văn tự sự nhưng bạn nên miêu tả nhiều hơn, lược bớt phần biểu cảm lại. Còn nữa, câu " thưa ông, cháu không làm vỡ chiếc bình của ông đấy" đọc nó cứ lũng cũng, bạn nên đổi câu khác. Phần lúc bạn đi xin lỗi ông, bạn nên thêm một lời căn dặn của ông hoặc hứa hẹn của bạn đối với ông. Vậy thì bài văn của bạn sẽ hay hơn. 

28 tháng 12 2017

bn làm hay mà

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là nhóm nhạc BTSBạn có biết về BTS không? Không biết bạn biết đến BTS như thế nào? Nhưng đối với tôi thì BTS là thần tượng và hơn thế nữa, là người hùng thực sự. Vì sao ư? Trong bức thư này tôi sẽ chia sẻ với bạn lý do nhé, được không?Bạn biết đấy, BTS cũng là một trong rất nhiều các nhóm nhạc Hàn Quốc với toàn là các soái...
Đọc tiếp

Mẫu thư UPU quốc tế viết thư về người hùng của em là nhóm nhạc BTS

Bạn có biết về BTS không? Không biết bạn biết đến BTS như thế nào? Nhưng đối với tôi thì BTS là thần tượng và hơn thế nữa, là người hùng thực sự. Vì sao ư? Trong bức thư này tôi sẽ chia sẻ với bạn lý do nhé, được không?

Bạn biết đấy, BTS cũng là một trong rất nhiều các nhóm nhạc Hàn Quốc với toàn là các soái ca đẹp trai khủng khiếp, thế nên sẽ có rất nhiều fan thần tượng và tôi là một trong số đó.

BTS có một đội ngũ fan hâm mộ đông đảo và cuồng nhiệt gọi là A.R.M.Y, và các thành viên trong nhóm luôn thân thiện với fan. Tôi nghe nói khi được nghe về một video fanmade xuất sắc, nhóm trưởng Kim Nam-joon lập tức hỏi xin link của video đó.

Bài hát của họ rất hiện đại, vũ đạo rất chuyên nghiệp và đầy sức sống, MV của họ thì được đầu tư công phu với những kịch bản được xây dựng tốt; có lẽ bạn chỉ cần nghe và xem một vài bài hát của họ là hiểu được vì sao BTS leo lên được những vị trí cao không chỉ bảng xếp hạng Hàn Quốc mà còn cả các bảng xếp hạng âm nhạc uy tín trên thế giới.

Điều lớn lao có lẽ cũng nằm ở đó, khi BTS không giới hạn trong thị trường âm nhạc trong nước mà còn sẵn sàng vươn ra thế giới. Đề tài và cách thể hiện của BTS luôn cố gắng nói lên cả những câu chuyện nhạy cảm mà không ai dám nói, và điều đó mang lại hiệu ứng tốt thực sự.

Bạn chắc hẳn đã nghe đến chuyện bài hát của BTS được phát trên những sân vận động tổ chức World Cup 2018, đó chắc hẳn không phải tự nhiên mà là một dấu ấn của âm nhạc Châu Á trên toàn thế giới.

Và tôi thì ấn tượng nhất với bài phát biểu của BTS trước Liên hợp quốc khi tham gia chiến dịch hỗ trợ và phát triển tiềm năng của giới trẻ cách đây vài tháng. Vẫn biết đó là một bài phát biểu được chuẩn bị, nhưng sao bài phát biểu này cảm hứng và chân thật đến vậy.

Trong bài phát biểu này, nhóm trưởng Kim Nam-joon sẵn sàng chia sẻ câu chuyện thật của mình: “Lúc tôi khoảng 9-10 tuổi, khi nhìn lại, tôi thấy có lẽ mình đã quá lo lắng về cách mọi người nghĩ về mình, và bắt đầu nhìn chính mình qua mắt của người khác. Tôi đã không còn ngắm bầu trời đêm, ngắm sao đêm, tôi đã không còn mơ mộng”.

“Thay vào đó, tôi nhét mình cho vừa vào khuôn mẫu mà người khác tạo ra. Vì thế, tôi bắt đầu không lên tiếng, bắt đầu chỉ nghe người khác nói… Trái tim tôi như thôi đập, mắt tôi như khép lại. Vì thế, tôi, chúng ta đánh mất bản thân mình, chúng ta trở thành như bóng ma”.

Nhưng đó là trước khi Kim Nam-joon đến với âm nhạc và bắt đầu hành trình với BTS. Anh tuyên bố: “Tôi đã mắc sai lầm trong quá khứ, nhưng tôi trong quá khứ vẫn là tôi. Hôm nay tôi là tôi với đầy đủ những lỗi lầm và thiếu sót. Ngày mai, dù tôi có thể chín chắn hơn một chút, nhưng đó vẫn là tôi. Những lỗi lầm và thiếu sót đưa tôi trở thành ngôi sao sáng”.

Và BTS đã mang lại cảm hứng cho giới trẻ bằng thông điệp: “Chúng tôi đã học cách yêu lấy bản thân mình, và giờ đây chúng tôi muốn các bạn nói lên tiếng nói của mình. Tôi muốn hỏi các bạn: tên bạn là gì, điều gì khiến bạn thích thú và khiến trái tim bạn đập mạnh, hãy kể cho tôi câu chuyện của bạn, tôi muốn nghe tiếng nói của bạn, tôi muốn nghe ý kiến của bạn.

“Bất kể bạn là ai, bạn đến từ đâu, bất kể màu da của bạn, giới tính của bạn, hãy nói tiếng nói của mình”.

Bạn thấy thế nào? Tôi thì rất ấn tượng. Hy vọng chúng ta sau này có thể trao đổi thêm về BTS với một tình yêu chung.

* Câu hỏi: Bạn có suy nghĩ gì về bức thư UPU trên

3
17 tháng 1 2019

còn ít lắm, mik mà ta về BTS chắc 3 tờ giấy đời chưa đủ rồi, kể từ năm 2013 -> 2019 , tuy nhiên đánh giá cũng hay

Mik cũng muốn viết về BTS , mấy bạn cũng ủng hộ nhiệt tình lắm nhưng mà cô giáo ko cho

17 tháng 1 2019

góp ý chút nà;

BTS khi mới thành lập được biết tới với một cái tên "con ghẻ quốc dân" ,một cái tên không mấy tôn trọng họ.Những năm tháng nỗ lực,khi còn sống chung trong 1 phòng kí túc chật hẹp,sống với nghề "ngôi sao" khó khăn vì công chúng vẫn chưa biết tới cái tên BTS thì điều đó lại làm cho cái anh chở nên yêu thơng nhau hơn,đoàn kết với câu nói đầy xúc động 7-1=0. Câu nói đó có ý ngĩa rằng ,dù chỉ là 1 thành viên dời đi thì cả nhóm sẽ không thể tồn tại.Dù khó khăn đó,dù khổ nhọc đó vậy mà từng bước ,từng bước ,các anh chàng BTS đã chứng minh cho mọi người thấy tài năng thực sự của chính họ.BTS là những người hùng,họ truyền tải tới tất cả mọi người thông điệp rằng:đừng dự vào may mắn mà hãy đi lên từ chính nỗ lực của bản thân,chúng ta sẽ làm được

viết về BTS là một mạo hiểm ,bạn cân nhắc kĩ nhé

20 tháng 6 2017

Ba mẹ luôn yêu thương ta bạn ạ!

Đúng là họ có đôi lúc làm tổn thương trái tim ta, nhưng đâu ai muốn con cái mình phải đau đớn, chỉ là nhất thời người làm bạn đau chưa suy nghĩ chính chắn thôi!

Đừng buồn nữa, vì đôi lúc mình cũng bị như thế mà.

Bạn hãy đem thời gian ra để xóa vết thương đau nhé!!!

20 tháng 6 2017

Nhưng mik rất buồn...

Các bạn ơi, tôi kể cho các bạn 1 câu chuyện thật hay dành cho cuộc sốngMột cô gái giản đơn, bình thường như tôi đây lại bị một cô chị lớn hơn 5 tuổi hãm hại. Từ nhỏ, tôi không hiểu sao bà nội, ba, mẹ thứ hai  ( mẹ ruột của tôi đã bị đuổi khỏi nhà vì một lí do nhỏ ),  chỉ thương một mình chị của tôi. Chỉ có 1 người luôn bên tôi, yêu thương tôi, giúp đỡ tôi, đó chính...
Đọc tiếp

Các bạn ơi, tôi kể cho các bạn 1 câu chuyện thật hay dành cho cuộc sống

Một cô gái giản đơn, bình thường như tôi đây lại bị một cô chị lớn hơn 5 tuổi hãm hại. Từ nhỏ, tôi không hiểu sao bà nội, ba, mẹ thứ hai  ( mẹ ruột của tôi đã bị đuổi khỏi nhà vì một lí do nhỏ ),  chỉ thương một mình chị của tôi. Chỉ có 1 người luôn bên tôi, yêu thương tôi, giúp đỡ tôi, đó chính là người anh trai khác bà nội của tôi. Tôi sống một cuộc sống đau khổ từ lúc nhỏ cho tới khi tôi 13 tuổi. Khi tôi tròn 14 tuổi, người anh của tôi phải đi học xa, đi tận 3 năm mới về. Và tôi không biết tôi lại đi thích chính người anh trai khác bà nội của mình. Tối cái hôm trước khi đi, tôi nói với anh là tôi đã thích anh, anh nói là anh cũng thích tôi vì tâm hồn  ngây thơ của tôi, anh còn bảo khi tôi lớn lên, anh sẽ làm một nửa của tôi. Sáng hôm ấy, anh đã đi khi tôi còn chưa tỉnh giấc. Kể từ đó trong nhà, ai cũng hất bỏ tôi, và cũng chả quan tâm tôi, chả hỏi thăm tôi một lời nào. 3 năm sau, anh tôi trở về. Anh có mua cho tôi một quả cầu tuyết, tôi cất vào tủ và khóa tủ lại. Nhưng chị ta nói với bà nội, bà nội liền đưa chìa khóa cho chị ta. Thế rồi chị ta đã phá vỡ nó. Ngay sau đó chị ta liền đem ra và nói với anh là tôi không trân trọng nó, đã đập phá nó. Lúc đầu anh tôi không tin, nhưng lát sau ba mẹ và bà nội của tôi đã bênh vực chị ta. Và thế là gia đình tôi đã đuổi tôi ra khỏi nhà. Cũng may là có dì tôi dẫn tôi về nhà, cho tôi ăn, cho tôi học hành. Trong khoảng thời gian tôi ở nhà dì, tôi đã kể cho dì nghe và dì đã cảm thông được cho nỗi khỗ của tôi. Khi tôi 18 tuổi, tôi quay trở về nhà đễ trả lại những nỗi khổ năm xưa của tôi và mẹ tôi, và tôi thấy trước mắt cảnh anh trai khác bà nội của tôi đang làm đám cưới với cô chị khác mẹ của mình. Ai cũng sững sốt nhìn tôi. Tôi hỏi anh: ' Anh ơi! Anh còn nhớ cái hôm của 4 năm trước ta đã nói gì với nhau không?? Anh còn nói là anh sẽ là 1 nữa của em kia mà?? '  Anh chỉ trả lời một câu : ' anh xin lỗi, là do anh bị.......' Lúc đó, người chị đưa tay lên định đánh tôi nhưng tôi dùng tay hất lại. Bà nội thấy thế liền kêu người đánh tôi, nhưng mọi chuyện đã khác. Vừa có 1 người ra thì tôi đã đánh cho mấy đấm. Thế là cả đám đó sợ khiếp. Không có dám đụng tới tôi. Thế là, người bà độc ác kia đứng hình, ko nói gì. còn cô chị tôi thì lên xe bỏ trốn . Chỉ còn ba, mẹ thứ 2 và anh ở lại. Tôi bảo với ba mẹ: ' Ông bà cút đi, mười mấy năm qua ông bà đã gây cho tôi nhiều đau khổ rồi, tôi không muốn nhìn thấy mặt ông bà nữa' Thế là ông bà ta lặng lẽ ra đi, để lại 1 căn nhà rộng lớn và nhiều mảnh đất. Chỉ còn tôi và anh trai. anh kể hết mọi chuyện cho  tôi. Thì ra là anh bị ép buột, rồi sau đó,anh nắm tay tôi, anh bảo anh muốn làm 1 nửa của tôi. Tôi gật đầu đồng ý. tiếp đó, tôi cùng anh đi đến nhà mẹ ruột, rước mẹ tôi và người dì đã bỏ công nuôi dưỡng. Và chúng tôi đã sống tới ngày hôm nay.........

 

 

Mong các bạn hãy sống thật mạnh mẽ, hãy tự tin vượt qua điều đau khổ và sẽ có người cảm thông bạn

 

Hãy sống là chính mình!!!

3
6 tháng 9 2018

hay lăm bạn ơi.

mk có ý kiến là mỗi ngày bạn đăng lên 1 truyện để bọn mk giải trí đầu óc nhé.

cảm ơn bạn nhiều. 

19 tháng 2 2019

hay lam

H kể chuyện ma ! Bn nào ko thik thì đây : Đề : hãy tả con chó nhà em #1 :Bố mẹ tôi không bao giờ muốn tôi là con một.Thế là họ bảo với tôi rằng họ sẽ đưa tôi đến thiên đường để chăm sóc đứa em trai đã mất khi mới sinh ra của tôi.#2 : Vài năm trước, khi tôi đang chơi máy tính trên lầu, tôi nghe tiếng mẹ tôi gọi “Amber, mẹ về rồi”, lúc đó nghe tiếng mẹ có vẻ nặng nhọc, vì...
Đọc tiếp

H kể chuyện ma ! Bn nào ko thik thì đây : Đề : hãy tả con chó nhà em 

#1 :Bố mẹ tôi không bao giờ muốn tôi là con một.

Thế là họ bảo với tôi rằng họ sẽ đưa tôi đến thiên đường để chăm sóc đứa em trai đã mất khi mới sinh ra của tôi.

#2 : Vài năm trước, khi tôi đang chơi máy tính trên lầu, tôi nghe tiếng mẹ tôi gọi “Amber, mẹ về rồi”, lúc đó nghe tiếng mẹ có vẻ nặng nhọc, vì thường là đi chợ về bà sẽ gọi tôi. Tôi chạy xuống để giúp bà nhưng không có ai ở đó cả, xe của mẹ tôi cũng không có trong gara.

#3 : Khu hàng xóm tôi có một lão già khá thú vị và tốt bụng. Lúc nào ông cũng dành thời gian cho khu vườn nhỏ xinh của mình cả, tôi thì thường đi ngang qua nhà ông lão nên chúng tôi trò chuyện khá thường xuyên. Một ngày nọ, tôi chào ông khi đi chợ về, nhưng ông không nói gì cả, tôi cũng cảm thấy không nên phiền ông nên đã đi về nhà. Vài ngày sau, một chiếc xe tải dọn đồ đỗ trước nhà ông, tôi lại hỏi chuyện thì hay rằng ông lão đã đi leo núi cả tuần trước và bị đột quỵ, hôm nay họ đến để xác nhận tài sản của ông. ÔNG LÃO ĐÃ CHẾT HƠN CẢ TUẦN VÀ TÔI VỪA GẶP ÔNG 1, 2 NGÀY TRƯỚC.

#4 : Vài năm trước, tôi và bạn trai đột nhiên tỉnh dậy vào lúc nửa đêm, tôi kể với anh ấy rằng tôi gặp ác mộng, trong đó anh ấy bị đâm đến chết, ngạc nhiên hơn là bạn trai tôi cũng có cơn ác mộng y hệt, tôi bị đâm chết. Chúng tôi đang bàng hoàng nhìn nhau thì nghe thấy tiếng mẹ tôi ở dưới nhà, giọng bà có vẻ sợ hãi, và cứ liên tục gọi tên tôi. Điều đáng nói ở đây là tại thời điểm đó, chúng tôi đang ở California, còn mẹ tôi thì ở Anh. Kể từ lần đó, bạn trai tôi không dám qua nhà tôi ngủ nữa.

1
9 tháng 1 2022

câu chuyện #4 nghe hài hài

xin chào các bạn và admin của truyện ma có thật mình nghe truyện cũng nhiều rồi hôm nay mình xin góp một truyện Ðây là chuyện thật về cái chết người bạn thân nhất của mình . nếu không hay xin đừng ném đá mình xin bắt đầu câu chuyện.Trở lại năm năm về trước. Vào một buổi tối thứ 6, H. và tôi đang đi mua sắm tại cửa tiệm quần áo , lúc đó H. hỏi tôi có muốn đi chơi trên làng X...
Đọc tiếp

xin chào các bạn và admin của truyện ma có thật mình nghe truyện cũng nhiều rồi hôm nay mình xin góp một truyện Ðây là chuyện thật về cái chết người bạn thân nhất của mình . nếu không hay xin đừng ném đá mình xin bắt đầu câu chuyện.
Trở lại năm năm về trước. Vào một buổi tối thứ 6, H. và tôi đang đi mua sắm tại cửa tiệm quần áo , lúc đó H. hỏi tôi có muốn đi chơi trên làng X không, tôi nói đi nếu lúc đó tôi nói không thì mọi chuyện đã khác rồi.
Rồi chúng tôi sắp xếp mọi thứ, một tuần lễ sau chúng tôi lên đường.
Chúng tôi đến ngôi làng X khoảng 10:00 giờ sáng , chúng tôi đến gặp trưởng làng và xin trưởng làng ở đây chơi 1 tuần và trưởng làng vui vẻ đồng ý ,khoảng 1 tiếng sau H rủ tôi lên rừng chơi tôi đồng ý và hai đứa tôi đi , Chúng tôi mãi miết đi Bỗng chúng tôi nghe một tiếng rầm rất rùng rợn Tôi giựt mình hỏi:
– Tiếng gì vậy!?
– Hình như là tiếng của hổ
Vừa lúc đó, chúng tôi lại nghe tiếng rầm nhưng lần này gần hơn lần trước. Tôi nhìn chung quanh để xem có người nào ở đó nữa không nhưng không có ai khác ngoại trừ hai đứa tôi bỗng dưng H. thét lên, tôi vội quay lưng lại thì thấy một con Hổ nó rất lớn có răng nanh nhọn hoắt, nó chỉ cách xa chúng tôi khoảng 8 thước.
– Nhanh lên H.. Hãy chạy đi mau, tôi nói với một giọng run run.
Chúng tôi từ từ thụt lùi lại hy vọng con hổ đừng có theo chúng tôi nữạ Nhưng nó vẫn lầm lũi đi tới gần hơn và hai cặp mắt cứ nhìn chầm chập vào chúng tôị
– CHẠY! H. kêu lên.
– Ðừng, nó sẽ rượt bắt chúng mình. Tôi cãi lại
Nhưng H đã bỏ chạy mặc kệ tôi nói gì, và con Hổ đuổi theo saụ
– H.!!! Tôi la lớn.
Nhưng trễ rồi Con Hổ đã vồ chụp lấy H..
– Cứu chúng tôi với Tôi la thật lớn để dân làng nghe thấy và lập đi lập lại nhiều lần, nhưng không có ai nghẹ Còn con hổ đen thì cứ nhằm mặt của H. mà cấu xé.
– Cứu tôi với, M.! H nói với một giọng thỉnh cầu .
Lúc đó tôi sợ quá không biết làm gì hơn là ba chân bốn cẳng chạy .Tôi cố gắng chạy thật mau, vừa chạy tôi vừa nghe ở đằng sau lưng tiếng cầu cứu của H. văng vẳng:
– ÐỪNG… ! ÐỪNG ÐI…! HÃY Ở LẠI ÐÂY GIÚP H….
Khi tôi vừa chạy tới làng và la thật lớn:
– CỨU BẠN TÔỊ BẠN TÔI BỊ HỔ CẮN. HÃY CỨU BẠN TÔI, MAU LÊN!!!
Sau đó người dân trong làng cùng chạy ra ngoài với tôị Chúng tôi chạy đến nơi thì con hổ vẫn còn đang cắn xé H. Vài người thì lấy cái cây thật lớn đập mạnh vào con hổ, còn những người còn lại kia thì lượm đá ném liên tục vào con hổ có lẽ con hổ nghĩ rằng nó không thể chống cự lại được nên đành lủi thủi bỏ vào rừng.
– H…. Tôi vừa kêu vừa chạy đến nơi bạn đang nằm. H , ,Có sao không? Nhưng H không trả lờị Lúc đó, tôi ngồi xuống ôm H vào lòng và những giọt nước mắt của tôi đã lã tả rơi xuống thân thể đầy máu của H.
Tôi đã gọi tên của H nhiều lần, nhưng bạn ấy vẫn nằm im lìm, thân thể còn đó nhưng linh hồn của H đã ra khỏi thể xác đau đớn của mình từ lúc nào rồi, Tôi liền gọi điện thoại báo cho gia đình H biết chiều hôm ấy ba mẹ của H. và người anh của H đều đến. Bạn thân của tôi thật sự rời bỏ cõi đời.
Ðến ngày chôn cất H., ba của H. hỏi tôi chuyện gì thật sự đã xảy ra, nhưng tôi không thể nào kể cho ông biết, vì mặc cảm tội lỗi cứ ám ảnh tôi hoài Cho đến hai tuần sau ngày chôn cất của H. xong, tôi mới kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cả nhà H nghe Tôi rất là hối hận trong lòng vì nếu tôi ở lại có thể H sẽ không có chết. Tôi nghĩ rằng H cũng hận tôi lắm. Sau khi an táng H. xong, tối hôm ấy tôi thấy H đến nhà tôi . đến không phải bằng thân thể mà bằng hồn ma lần đầu tiên tôi thấy bạn ấy hiện về. Lúc đó tôi thấy mặt mày của H. có nhiều vết thẹo còn quần áo thì dính đầy đất cát. Khi thấy H. tôi vui mừng hớn hở cứ ngỡ rằng H vẫn còn sống:
– H! Bạn không có chết! H. à, cho M. xin lỗi vì lúc đó sợ quá không biết làm gì nên đã bỏ H lại một mình.
– Tất cả đều là lỗi của mày, H. nói với một giọng thật lạnh lùng. Lúc đó tôi không thấy H mở miệng nói, nhưng tôi có thể nghe được.
– MHà! Cho M. xin lỗi vì đã bỏ H ở lại đó.
– Tất cả đều là lỗi của mày, nếu mày không chạy đi như một đứa hèn nhát thì tao đâu có chết. Nói xong H lấy vài món đồ trên bàn ném vào người tôi
– H.! Dừng tay lại! Bạn làm gì vậy hãy dừng tay lại! Vừa khóc tôi vừa nói
– Tất cả đều là lỗi của mày đồ hèn nhát!!! Bạn ấy vừa liệng đồ đạc vào tôi vừa nói nói xong thì bạn ấy biến mất.
Hầu như mỗi đêm H. đều đến nhà tôi để buộc tội và trách cứ tôi đã để bạn ấy chết. Tôi đã dọn nhà ba lần nhưng hồn ma của người bạn thân tên H. vẫn cứ hiện đến như thường

0
8 tháng 12 2016

Đừng buồn nữa bạn ơi !!!!!!