K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 11 2025
Câu 1. Phân tích nhân vật Đan Thiềm (Khoảng 200 chữ) Do bạn không cung cấp văn bản đọc hiểu cụ thể, tôi sẽ phân tích nhân vật Đan Thiềm dựa trên tác phẩm kịch nổi tiếng "Vũ Như Tô" của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng, tác phẩm mà nhân vật này thường xuất hiện trong các đề thi Ngữ văn. (Đoạn văn phân tích): Trong vở kịch "Vũ Như Tô" của Nguyễn Huy Tưởng, nhân vật Đan Thiềm nổi bật như một hình ảnh đại diện cho cái đẹp và sự thấu hiểu bi kịch của người nghệ sĩ tài hoa. Xuất thân là một cung nữ, Đan Thiềm không chỉ là người chứng kiến mà còn là người trực tiếp tham gia vào vòng xoáy biến động của triều đình và cuộc đời Vũ Như Tô. Nàng là tri âm, là người duy nhất thực sự hiểu được khát vọng cháy bỏng của Vũ Như Tô: xây dựng Cửu Trùng Đài vĩ đại để lưu danh muôn đời và làm rạng rỡ quốc gia. Khác với những kẻ ham quyền lực hay đám dân đen chỉ nhìn thấy sự bóc lột, Đan Thiềm nhìn thấy ở Vũ Như Tô một thiên tài đang bị giam cầm bởi thực tế phũ phàng. Nàng khuyên Vũ Như Tô chạy trốn khỏi vòng xoáy nguy hiểm, nhưng khi ý nguyện xây đài của chàng quá mãnh liệt, nàng lại dốc lòng ủng hộ, thậm chí hy sinh bản thân để bảo vệ chàng. Bi kịch của Đan Thiềm là bi kịch của một tâm hồn cao đẹp, khao khát bảo vệ cái đẹp tuyệt đối trong một xã hội loạn lạc. Sự ra đi của nàng, dù không được miêu tả trực tiếp, vẫn để lại sự day dứt về việc cái đẹp và sự thấu cảm bị chà đạp bởi sự vô cảm và bạo lực của thời cuộc. Qua Đan Thiềm, Nguyễn Huy Tưởng ngợi ca những tấm lòng biết trân trọng và bảo vệ tài năng, đồng thời tô đậm thêm tính chất bi kịch không lối thoát của người nghệ sĩ trong xã hội phong kiến. Câu 2. Nghị luận về mối quan hệ giữa hiền tài và sự nghiệp quốc gia (Khoảng 600 chữ) (Bài văn nghị luận): Hiền tài là nguyên khí quốc gia Lịch sử dân tộc Việt Nam đã chứng minh hùng hồn một chân lý: sự hưng vong của một quốc gia luôn gắn liền mật thiết với việc trọng dụng và phát huy sức mạnh của hiền tài. Câu chuyện bi kịch của Vũ Như Tô trong tác phẩm cùng tên của Nguyễn Huy Tưởng, dù đặt trong bối cảnh lịch sử đầy biến động, vẫn là một minh chứng sâu sắc và day dứt về mối quan hệ biện chứng, sống còn giữa hiền tài và sự nghiệp quốc gia. Hiền tài là những người có đức độ và tài năng xuất chúng, là "nguyên khí" – khí chất ban đầu làm nên sự sống còn, phát triển của đất nước. Họ không chỉ là những bộ óc định hướng chiến lược, mà còn là những người trực tiếp tạo ra của cải vật chất, nâng tầm văn hóa và bảo vệ bờ cõi. Một quốc gia muốn vững mạnh, thịnh vượng không thể không dựa vào nguồn lực quý báu này. Câu chuyện về kiến trúc sư Vũ Như Tô là một ví dụ điển hình về sự lãng phí hiền tài do đặt nhầm chỗ và không thấu hiểu giá trị cốt lõi. Vũ Như Tô là một thiên tài, ấp ủ hoài bão xây dựng một công trình vĩ đại "bền như sao Băng, vững như núi Thái Sơn", làm rạng danh đất nước. Hoài bão đó, tự thân nó là chính đáng và cao đẹp. Tuy nhiên, bi kịch xảy ra khi tài năng ấy bị lợi dụng để phục vụ cho những dục vọng cá nhân của vua chúa (xây Cửu Trùng Đài tốn kém, xa hoa), gây nên sự oán thù trong dân chúng. Cuối cùng, chính tài năng ấy lại trở thành nguyên nhân dẫn đến cái chết oan khuất của người nghệ sĩ. Cái chết của Vũ Như Tô không chỉ là bi kịch cá nhân, mà còn là sự mất mát to lớn của quốc gia khi một hiền tài không được sử dụng đúng mục đích, đúng thời điểm. Qua bi kịch này, ta thấy rõ mối quan hệ hai chiều giữa hiền tài và sự nghiệp quốc gia. Về phía quốc gia, việc trọng dụng hiền tài phải đi đôi với việc tạo môi trường để tài năng đó phát huy giá trị chân chính, phục vụ lợi ích chung của nhân dân, chứ không phải phục vụ cho một cá nhân hay một nhóm lợi ích nào. Một chính sách đúng đắn là bệ phóng cho hiền tài cống hiến; một chính sách sai lầm sẽ biến hiền tài thành công cụ, thậm chí là nạn nhân của sự hỗn loạn. Ngược lại, về phía hiền tài, bản thân người tài cũng cần có tầm nhìn và sự tỉnh táo. Tài năng cần gắn liền với trách nhiệm xã hội và đạo đức. Vũ Như Tô vì quá say mê cái đẹp tuyệt đối, mải miết với mộng "ngàn năm", mà quên đi thực tế phũ phàng, quên đi nỗi thống khổ của nhân dân. Sự thiếu nhạy bén chính trị, sự lãng quên mục đích phục vụ quần chúng đã khiến tài năng của ông trở nên vô nghĩa, thậm chí phản tác dụng. Trong thời đại ngày nay, khi sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước đòi hỏi những bước đột phá mạnh mẽ, mối quan hệ giữa hiền tài và sự nghiệp quốc gia càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Để đất nước phát triển, chúng ta cần những "Vũ Như Tô" biết xây dựng những "Cửu Trùng Đài" của khoa học công nghệ, kinh tế, văn hóa. Tuy nhiên, những công trình đó phải là vì dân, do dân. Tóm lại, hiền tài là tài sản vô giá của quốc gia. Mối quan hệ giữa hai yếu tố này không thể tách rời. Chỉ khi quốc gia có chính sách trọng dụng hiền tài đúng đắn, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên hàng đầu, và bản thân hiền tài nhận thức rõ trách nhiệm của mình đối với nhân dân, thì đất nước mới có thể phát triển phồn vinh và bền vững. Bi kịch của Vũ Như Tô vẫn là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho các thế hệ mai sau về nghệ thuật dùng người và đạo đức của người tài.
30 tháng 1 2024

- Vũ Như Tô: Không sợ chết, không chịu khuất phục trước quân nổi loạn.

- Đan Thiềm: Quỳ lạy, van xinh Ngô Hạch tha chết cho Vũ Như Tô.

30 tháng 1 2024

Văn bản cũng có 1 vài lời độc thoại nhưng chủ yếu là đối thoại thể hiện sinh động tình huống xung đột, hành động, tính cách của nhân vật và không khí, nhịp điệu của cuộc sống trong cơn bạo loạn.

15 tháng 1 2019

Tính cách và diễn biến tâm trạng của Vũ Như Tô

- Vũ Như Tô là kiến trúc sư thiên tài, hiện thân cho niềm khao khát, say mê và kiến tạo cái đẹp

+ Tài năng được thể hiện qua lời nhân vật khác nhận xét về ông: ngàn năm chưa dễ có một

+ Chỉ vẩy bút chim hoa hiện lên mảnh lụa thần tình biến hóa như cảnh hóa công, sai khiến gạch đá như viên tướng cầm quân

+ Có thể dựng lâu đài cao cả, nóc vờn mây…

- Là nghệ sĩ có nhân cách cao cả, chí lớn, có lý tưởng nghệ thuật

+ Dù bị dọa giết nhưng Vũ Như Tô vẫn vạch trần bộ mặt hôn quân của Lê Tương Dực và kiên quyết từ chối xây Cửu Trùng Đài

+ Ông không phải người hám lợi

+ Ông có lí tưởng nghệ thuật của Vũ Như Tô chân chính, cao siêu

+ Nhưng ông không nhìn vào thực tế rằng Cửu Trùng Đài được xây bằng xương máu, nước mắt của nhân dân

→ Vũ Như Tô là nhân vật bi kịch, say mê khát vọng nhưng mâu thuẫn với hiện thực, suy nghĩ và hành động của ông có sự sai lầm

- Đan Thiềm là người mê cái đẹp.

+ Bệnh Đan Thiềm là bệnh của người mê cái đẹp, sự siêu việt của người sáng tạo nghệ thuật và sáng tạo ra cái đẹp

+ Vì đam mê tài năng và cái đẹp mà nàng luôn động viên Vũ Như Tô xây dựng Cửu Trùng Đài, sẵn sàng hi sinh bản thân mình để bảo vệ cái tài ấy

+ Đan Thiềm là người tri âm, tri kỉ của Vũ Như Tô

+ Đan Thiềm tỉnh táo, sáng xuất trong mọi trường hợp: biết chắc chắn việc xây Cửu Trùng Đài không thành nên Đan Thiềm nhiều lần giục Vũ Như Tô chạy trốn

+ Nàng sẵn sàng đổi mạng sống lấy sự an toàn của Vũ Như Tô

→ Đoạn trích cho thấy bi kịch của các nhân vật, qua đó làm nổi bật chủ đề tác phẩm.

30 tháng 1 2024

- Tương đồng:

+ Yêu cái đẹp, hiểu rõ giá trị của Cửu Trùng Đài, xem nhau là tri kỉ.

+ Cả hai đều ngạc nhiên trước thái độ, hành động của dân.

- Khác biệt:

+ Đan Thiềm: hiểu được tình thế hiện tại, lo lắng, giục Vũ Như Tô bỏ chạy để bảo toàn tính mạng, sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ người tài.

+ Vũ Như Tô: bình tĩnh, tin vào bản thân “quang minh chính đại”, hy vọng sẽ thuyết phục được bọn phản loạn.

- Vũ Như Tô mang đặc điểm của nhân vật chính của bi kịch.

+ Có khát vọng, yêu cái đẹp, muốn xây dựng Cửu Trùng Đài để làm nên một vẻ đẹp cao quý cho dân tộc.

+ Có quyết định sai lầm khi đồng ý xây dựng Cửu Trùng Đài khiến nhân dân rơi vào cực khổ, lầm than.

=>  Vũ Như Tô phải trả giá đắt bằng chính mạng sống của mình.

30 tháng 1 2024

- Ngạc nhiên và ấm ức với hành động và cảm xúc của quần chúng nhân dân. 

31 tháng 7 2023

Tham khảo!

Đan-kô là một người đẹp trai, mạnh mẽ, can đảm và giàu lòng nhân ái. Anh cố gắng tìm cách dẫn dắt mọi người ra khỏi khu rừng tăm tối. Mặc kệ sự phản bội của đám người anh vẫn hăng hái, tươi tỉnh dẫn mọi người đi. Dù rằng, sâu trong anh vẫn có sự phẫn nộ nhưng vì thương hại mọi người nên ngọn lửa uất giận ấy đã tắt. Anh tha thiết muốn cứu họ.

=> Dù bị những người mình dẫn dắt trách móc, mắng nhiếc tệ bạc nhưng người anh hùng Đan-kô vẫn giàu lòng vị tha: Anh nghĩ rằng không có anh họ sẽ chết nên anh muốn cứu họ, mặc cho họ đối xử với anh tệ thế nào anh vẫn yêu mọi người

 

Hành động của Đan-kô thể hiện tấm lòng anh hùng cao thượng của anh: 

+ Đan-kô tự xé toang lồng ngực, giơ cao trái tim cháy rực để soi đường cho mọi người. 

+ Đan-kô “luôn luôn đi ở phía trước và trái tim anh vẫn cháy bùng bùng”

Sự đánh đổi của anh cuối cùng dẫn dắt đoàn người vượt qua khu rừng tăm tối:

+ Rừng giãn ra nhường lối, “mặt trời rực rỡ”, “biển ánh sáng mặt trời và không khí trong lành”

+ Đan-kô bật lên tiếng cười tự hào rồi gục xuống và chết 

=> Đan-kô là vị anh hùng cao cả, cháy bỏng tình yêu với mọi người, anh luôn muốn dẫn dắt và soi sáng con đường của họ. Bằng cách này, anh ấy đã mang đến cho mọi người sự ấm áp và lòng tốt của mình phát ra từ trái tim rực cháy. 

30 tháng 1 2024

- Lời tựa đã thể hiện toàn bộ nội dung cũng như mâu thuẫn, băn khoăn của chính tác giả:

+ Mâu thuẫn giữa con người công dân và con người nghệ sĩ trong Vũ Như Tô cũng chưa được giải quyết dứt khoát.

+ Băn khoăn: không thể hi sinh lợi ích bức thiết của dân chúng nhưng vẫn mong có một công trình nghệ thuật như Cửu Trùng Đài.

- Việc quần chúng giết Vũ Như Tô có lí đúng: nếu Vũ Như Tô không xây Cửu Trùng Đài thì chắc Lê Tương Dực không thể xây được Cửu Trùng Đài, gây thiệt hại cho nhân dân. Nhưng quần chúng nhân dân trong cơn nông nổi, giận dữ, có thể chưa hiểu hết Vũ Như Tô. Khát vọng và động cơ của Vũ Như Tô là chính đáng, nhưng xây Cửu Trùng Đài là không nên vì lúc đó là chất thêm một gánh nặng cho dân chúng.

- Đan Thiềm và Vũ Như Tô là người yêu cái đẹp nên quên cả thực tế. Nhưng sự đam mê ấy luôn phải có sự tỉnh táo của người công dân quan tâm đến lợi ích của dân chúng, phải có hành vi ứng xử đúng, hợp với hoàn cảnh thực tế. Nói cầm bút chẳng qua cùng là một bệnh với Đan Thiềm, phần nào tác giả chưa dứt khoát với quan niệm nghệ thuật thuần túy, ít nhất là trong tác phẩm này.

30 tháng 1 2024

- Vũ Như Tô: bình tĩnh, khẳng định bản thân mình quang minh chính đại, không làm gì sai để phải bỏ chạy.

- Đan Thiềm: vội vàng, khẩn trương giục Vũ Như Tô bỏ chạy vì nàng lo lắng cho tính mạng của người tài.

Phân tích những đặc điểm của ngôn ngữ nói trong đoạn trích sau:Vũ Như Tô – Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu. Đan Thiềm (thở hổn hển) – Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!Vũ Như Tô – Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần. Đan Thiềm - Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.Vũ Như Tô – Sao bà nói lạ? Đài Cửu Trùng...
Đọc tiếp

Phân tích những đặc điểm của ngôn ngữ nói trong đoạn trích sau:

Vũ Như Tô – Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu. Đan Thiềm (thở hổn hển) – Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!

Vũ Như Tô – Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phầnĐan Thiềm - Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.

Vũ Như Tô – Sao bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn.

Đan Thiềm – Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được! Vũ Như Tô – Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế nghĩa là gì?

(Nguyễn Huy Tưởng, Vũ Như Tô)

1
30 tháng 1 2024

- Đây là đoạn đối thoại giữa Vũ Như Tô và Đan Thiềm. Các lời thoại đa dạng về ngữ điệu, góp phần thể hiện thông tin, thái độ của người nói. Trong các lời thoại có những từ ngữ thường được dùng trong khẩu ngữ (đi, hớt hơ hớt hải,…), những câu tỉnh lược (Làm gì phải trốn?,…). Ngoài ra đoạn đối thoại còn có chỉ dẫn về cử chỉ, điệu bộ cho nhân vật: (Thở hổn hển)

31 tháng 8 2023

- Hình ảnh Đan Thiềm trong mắt quân khởi loạn và Ngô Hạch: 

+ ...con đĩ già...

+ ...con dâm phụ...

 Hình ảnh Đan Thiềm trong mắt quân khởi loạn và Ngô Hạch là một người dâm phụ, chuyên dụ dỗ người khác, tỏ rõ thái độ khinh bỉ.