K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 11 2025

Mở bài:

  • Giới thiệu chung về khái niệm "bình yên": Bình yên là trạng thái mong ước của con người, là sự vắng mặt của xung đột, bất ổn, là cuộc sống an lành, tự tại.
  • Đặt vấn đề: Chúng ta thường mặc nhiên xem sự bình yên là điều hiển nhiên, là vốn có ở nơi mình sinh sống. Tuy nhiên, ý kiến "Nơi bạn sống không có sẵn bình yên mà có ai đó đang âm thầm giữ bình yên cho nơi bạn sống" đã mở ra một góc nhìn khác, sâu sắc hơn về giá trị và sự tồn tại của bình yên.
  • Nêu ý kiến cá nhân: Khẳng định sự đồng tình với ý kiến này và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nhận thức và trân trọng những "người giữ bình yên" thầm lặng.

Thân bài:

1. Giải thích ý kiến:

  • "Nơi bạn sống không có sẵn bình yên":
    • Bình yên không phải là trạng thái tự nhiên, tự sinh tự diệt.
    • Trong xã hội luôn tồn tại những yếu tố tiềm ẩn gây mất ổn định, xung đột (tội phạm, mâu thuẫn xã hội, thiên tai, dịch bệnh, bất công...).
    • Nếu không có sự can thiệp, đấu tranh, thì sự hỗn loạn, bất ổn có thể dễ dàng xâm chiếm.
  • "Có ai đó đang âm thầm giữ bình yên cho nơi bạn sống":
    • "Ai đó" ở đây là ai? (Liệt kê các lực lượng, cá nhân).
    • "Âm thầm" là thế nào? (Hành động lặng lẽ, không phô trương, không đòi hỏi sự đền đáp).
    • "Giữ bình yên" là làm gì? (Ngăn chặn, đấu tranh, hy sinh, lao động thầm lặng...).

2. Chứng minh, phân tích ý kiến:

  • Bình yên được tạo nên từ sự đấu tranh không ngừng:
    • Lực lượng vũ trang, công an: Bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự an toàn xã hội, đấu tranh chống tội phạm, bảo vệ người dân. (Dẫn chứng: Các anh hùng liệt sĩ, chiến sĩ công an ngày đêm tuần tra, đối mặt với hiểm nguy để bắt giữ tội phạm, đảm bảo an toàn cho khu phố, xóm làng - có thể liên hệ với các bài báo, thông tin về cuộc thi viết "Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống").
    • Những người làm công tác phòng chống dịch bệnh: Bác sĩ, y tá, tình nguyện viên, những người làm việc ở tuyến đầu chống dịch, hy sinh sức khỏe, thời gian của bản thân để bảo vệ sức khỏe cộng đồng. (Dẫn chứng: Hình ảnh các y bác sĩ quên mình trong đại dịch COVID-19).
    • Những người lao động thầm lặng: Công nhân vệ sinh môi trường, người lao động trong các ngành thiết yếu (điện, nước, giao thông), những người thầm lặng đóng góp cho xã hội vận hành trơn tru, tạo nên sự ổn định trong cuộc sống hàng ngày.
    • Những người có tinh thần trách nhiệm với cộng đồng: Hàng xóm giúp đỡ nhau lúc khó khăn, tình nguyện viên tham gia các hoạt động xã hội, những người sẵn sàng lên tiếng bảo vệ lẽ phải, đấu tranh chống tiêu cực...
  • Sự "âm thầm" trong hành động của những người giữ bình yên:
    • Họ không làm vì danh tiếng, vì sự tung hô.
    • Họ làm vì trách nhiệm, vì lương tâm, vì tình yêu quê hương đất nước, vì mong muốn cuộc sống tốt đẹp cho mọi người.
    • Nhiều đóng góp của họ không được ghi nhận, ít người biết đến, nhưng lại có ý nghĩa vô cùng lớn lao.
  • Hệ quả của sự "giữ gìn bình yên":
    • Chúng ta có thể sinh hoạt, học tập, làm việc trong môi trường an toàn, ổn định.
    • Có thể yên tâm xây dựng cuộc sống, theo đuổi ước mơ.
    • Nhận thức được rằng, sự bình yên không tự nhiên mà có, nó là kết quả của sự nỗ lực, hy sinh của nhiều người.

3. Phản đề (nếu có và cần thiết):

  • Một số người có thể cho rằng: "Bình yên là quyền cơ bản của con người, không cần ai phải 'giữ' nó cả".
  • Phản bác: Đúng là bình yên là quyền cơ bản, nhưng để quyền đó được thực thi trong thực tế, cần có những người đấu tranh cho nó, bảo vệ nó khỏi những yếu tố đe dọa. Nếu không có sự đấu tranh đó, quyền bình yên sẽ dễ dàng bị xâm phạm.

4. Bài học nhận thức và hành động:

  • Nhận thức:
    • Trân trọng sự bình yên mà chúng ta đang có.
    • Nhận thức được giá trị của sự hy sinh, cống hiến thầm lặng.
    • Không coi thường, không lãng quên công lao của những người đã và đang gìn giữ bình yên.
  • Hành động:
    • Mỗi người hãy là một "người giữ bình yên" theo cách của mình: Sống có trách nhiệm, tuân thủ pháp luật, lên án cái xấu, cái sai, đóng góp vào việc xây dựng cộng đồng văn minh, an toàn.
    • Biết ơn và tri ân những người đã hy sinh, cống hiến vì bình yên chung.
    • Truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ về giá trị của sự bình yên và trách nhiệm bảo vệ nó.
    • Đặc biệt, có thể liên hệ đến thông điệp ý nghĩa của các cuộc thi như "Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống", qua đó khích lệ thêm những tác phẩm văn học nghệ thuật phản ánh chân thực cuộc sống lao động và chiến đấu của lực lượng Công an, góp phần tôn vinh những người giữ bình yên bocongan baochinhphu.

Kết bài:

  • Khẳng định lại ý kiến: Nhấn mạnh lại rằng bình yên là thành quả của sự đấu tranh, gìn giữ, không phải là điều hiển nhiên.
  • Lời kêu gọi: Mỗi chúng ta hãy có ý thức trân trọng, gìn giữ và đóng góp vào sự bình yên chung, đồng thời không quên tri ân những người đang ngày đêm thầm lặng cống hiến.
  • Mở rộng ý nghĩa: Bình yên không chỉ là sự vắng mặt của chiến tranh, bạo lực, mà còn là sự an tâm, hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày, là nền tảng để con người phát triển và cống hiến.
12 tháng 11 2025

=-5r8978uuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu iuui

6 tháng 8 2016

bài tham khảo

Mỗi con người đều có một nhật kí riêng cho đời mình, từ khi sinh ra cho đến khi hóa vào cát bụi. Có người may mắn nhưng cũng có người bất hạnh, may mắn hay bất hạnh đôi khi do bạn nghĩ. Bởi vì bạn không được chọn nơi bạn sinh ra nhưng được chọn cách mình sống như thế nào. Chính cách sống của bạn mới đem lại may mắn hay bất hạnh cho chính bạn. Nơi mình sinh ra không có nghĩa là nơi mình sẽ chết đi. Vì thế chúng ta hãy sống đẹp, sống đúng với chính mình.

Chúng ta ắt hẳn ai cũng có một gia đình, chính gia đình là nơi mình sinh ra. Có gia đình tràn đầy hạnh phúc, tiếng cười, nhưng cũng có gia đình lạnh giá, thậm chí cuộc sống như địa ngục. Có gia đình nghèo hèn suốt đời lam lũ, nhưng cũng có gia đình giàu sang, khi sinh ra bạn đã sống trong nhung lụa. Có gia đình bé nhỏ, thiếu tình thương, bạn sinh ra đã nhận thức được sự đói nghèo và bất hạnh. Dù cho trong gia đình nào thì nơi ấy cũng ảnh hưởng không ít đến bạn, có thể giúp bạn sống tốt hơn nhưng cũng có thể dìm chết bạn. Thế nhưng bạn có quyền chọn “ cách mình sẽ sống”, đó là cách bạn vượt lên hoàn cảnh, thích nghi với cuộc sống. Chính cách sống quy định con người bạn, làm thay đổi hoàn cảnh của bạn. Bạn không được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn được chọn cách mình sẽ sống.

Mối người có một cảnh ngộ riêng, đó là điều không thể lựa chọn tùy ý, hay chê trách, hay bác bỏ. Nơi mình sinh ra dù là nông thôn nghèo hay đô thị phù hoa thì nơi ấy chỉ gắn bó với một phần đời của bạn. Bạn không có quyền lựa chọn bởi đơn giản bạn bất lực. Tất nhiên sinh ra trong một gia đình giàu sang, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn khi ra ra trong một gia đình nông dân nghèo. Khi lớn lên đôi khi mình sẽ ước rằng được sinh ra trong một gia đình khá giả hơn thế nhưng nào có được đâu. Bạn cần phải nhận ra điều đó và vứt bỏ những ham muốn viễn vong. Được sinh ra trong một gia đình nhà giáo ưu tú, giáo sư Ngô Bảo Châu cũng may mắn tiếp nhận những kiến thức từ gia đình. Hay con của những nhà tài phiệt thì suốt cuộc đời của họ giàu sang, phú quý. Thế nhưng chúng ta đừng vội đố kị, đừng thèm muốn hay suýt xoa. Nếu giáo sư Ngô Bảo Châu không cố gắng, không học hỏi hết mình thì cũng như bao người khác, không bao giờ chạm tới giải thưởng field danh giá. Nếu như con của Bill Gate không làm việc quần quật mà phá gia chi tử như bao quý tử khác thì dù có giàu nức đố đổ vách đến cuối đời vẫn đói trơ xương. Điển hình như người được mệnh danh là công tử Bạc Liêu, cậu cả Huy của Bá Hệ Trạch, giàu đến khinh người thế nhưng chàng công tử này lại sống một đời xa xỉ, buông thả, tiêu tốn hơn tám ngàn tấn vàng để rồi cuối đời phải kiếm sống chật vật bằng nghề xe ôm. Chúng ta thấy đấy, dù sinh ra trong hoàn cảnh nào nhưng cách mình sẽ sống là tùy chúng ta chọn.

Nếu bạn chọn được cách sống tốt bạn sẽ thành công hơn mong đợi. Nếu sinh ra trong gia đình nghèo hèn, vùng quê lam lũ khiến bạn luôn nuôi ý chí thoát nghèo, thoát cảnh đói, thoát khỏi cuộc sống tối tăm thì sớm muộn gì một ngày không xa bạn sẽ chớp lấy cơ hội và trở nên giàu có. Chính cái nghèo đã thúc đẩy bạn trở nên giàu có vì thế không phải mình sinh ra nghèo hèn, bất lợi thì luôn đẩy bạn đến bên vực thẳm. Chính bạn sẽ thay đổi hoàn cảnh của chính mình. Công ty điện tử Sam Sung trước khi vững mạnh thì chỉ là một tiệm bán cá khô. Đấy, chính hoàn cảnh đã thúc đẩy họ lớn mạnh, chính hoàn cảnh đã thúc đẩy bao người vươn lên trong cuộc sống. Giá như bạn sống trong cảnh phú quý, xa hoa, thế nào bạn cũng có suy nghĩ cần gì phải lao động nữa, đó là suy nghĩ cực kì sai lầm. Nếu chọn cách sống ấy thế nào bạn cũng tán gia bại sản. Một số người, một số quốc gia giàu có, sắn sàng chi tiền cho những sự kiện xa xỉ để cuối cùng nợ ngập đầu, điển hình như Hy Lạp. Thế đấy chúng ta cần chọn cho mình cách sống phù hợp để lấy cảnh ngộ mình làm điểm bắt đầu và tiến lên.

Chúng ta cần vượt lên cảnh ngộ của mình, dù nghèo hèn hay giàu sang, chúng ta cần vứt bỏ suy nghĩ cố hữu về cảnh ngộ của gia đình mình. Cảnh ngộ ấy không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta. Hãy bắt đầu và tiếp tục lập kế hoạch thoát khỏi cảnh ngộ, phải sống là chính mình. Bạn sống sao, bạn hưởng vậy, ai sống hay hưởng nhờ cho bạn. Hãy vượt lên nghịch cảnh, quẳng gánh lo đi và vui sống.

Chúng ta cần biết rằng: “ Bạn không được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn được chọn cách mình sẽ sống”. Vì thế hãy sống cho chính bạn. Chính cách sống bạn chọn sẽ thay đổi cảnh ngộ của chính mình.

1 tháng 9 2019

Không hay nhưng hi vọng bạn đón nhận :)

Cuộc đời giống như một thước phim với sắc màu mà mỗi người chúng ta là nhân vật chính tạo nên những khoảnh khắc quan trọng. Dù ta không được lựa chọn một thước phim hay nhưng chính chúng ta lại được quyền chỉnh sửa nội dung của nó. Vì vậy nên người ta hay nói: "ta không được chọn nơi mình sinh ra nhưng được lựa chọn cách mình sẽ sống"

Không ai có thể lựa chọn cho mình một số phận tốt đẹp, ta chỉ có thể lựa chọn cách sống để tạo ra những may mắn cho chính cuộc đời chúng ta. Nơi ta sinh ra không có nghĩa là nơi bạn kết thúc cuộc đời. Bạn sinh ra nghèo khó nhưng không có nghĩa bạn chết trong nghèo khó. Có người sinh ra đâu được may mắn như những người khác, họ không có một mái ấp tình thương, họ không có điều kiện thuận lợi để trưởng thành. Như vậy không có nghĩa là xấu xa, hèn nhát, bị xem thường. Cái mà xã hội đánh giá và nhìn vào là cách bạn sống thế nào, nỗ lực ra sao và vươn lên giữa bùn lầy bằng cách nào. Có lẽ cách sống là thứ quy định con người bạn, làm thay đổi điểm xuất phát vốn không được tốt đẹp. Vả chăng ta không thể chọn được chọn bố mẹ sinh ra ta, không được thành phố ta sinh sống, nếu điều đấy có thể xảy ra thì biết bao trẻ em Châu Phi đã muốn thay đổi định mệnh trước khi chúng chào đời.

Tuy hoàn cảnh sống là một bước đệm, là bàn đạp để bạn phát triển. Ai có bàn đạp tốt có thể chạy xa hơn, nhanh hơn, ai có bàn đạp tệ, họ phải nỗ lực gấp bội lần. Nhưng hãy nhớ rằng mọi thứ chỉ mang tính tương đối, có những người không có hoàn cảnh tốt họ vẫn có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai gần. Nhất là những đứa trẻ nhà nghèo vượt khó, chúng đối mặt với khó khăn bằng sự kiên cường, đối diện với giọt mồ hôi của cha bằng những tấm bằng khen quý giá, chúng thương bờ vai gầy của mẹ bằng những đêm dài bên bàn học đến tận khuya. Trong cuộc sống ai cũng có quyền được hạnh phúc, sung sướng và vui vẻ, đó là quyền sống của con người từ khi họ xuất hiện trên thế gian này. Nhưng trong xã hội hiện nay vẫn có những đứa trẻ đáng thương chưa thành hình đã bị mẹ chúng tước đoạt mất quyền sống hoặc bị vứt bỏ một cách tàn nhẫn. Hay những đứa bé xấu số phải gánh chịu hậu quả của chiến tranh, mang trong mình căn bệnh chất độc màu da cam. Tuy vậy, những đứa trẻ ấy không vì thế mà chịu đau khổ, bằng ý chí nghị lực của mình các em đã vươn lên trở thành những người có ích cho xã hội. Có lẽ chính những hoàn cảnh khó khăn đã khiến con người trở nên mạnh mẽ hơn, nghị lực hơn và sống có ích hơn. Người ta thường nói rằng: "Sông có khúc, người có lúc", vì vậy sẽ không có ai cứ mãi đau khổ, không có ai cứ mãi hạnh phúc, chỉ là chúng ta làm thế nào để vượt qua những lúc khó khăn và làm thế nào để tận dụng những may mắn và hạnh phúc khi cuộc đời cho bạn. Hãy luôn nhớ rằng đời ta phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố. Số phận lựa chọn con người, thì con người phải tìm cách để thay đổi số phận để cuộc sống của chúng ta không bị chi phối bởi những điều tưởng chừng khó có thể thay đổi, hãy luôn là người làm chủ, làm chủ chính cuộc sống của mình.

Chúng ta ai ai cũng sẽ hiểu về câu nói: "Bạn không được chọn nơi mình sinh ra nhưng bạn được chọn cách mình sẽ sống". Vì vậy hãy sống cho chính bản thân mình, chống lại nghịch cảnh để có thể thay đổi được điểm xuất phát khó khăn.

Cô Nguyễn Thu Hương dò giùm em nhé !

#Walker

14 tháng 5 2019
  • A. Mở bài:
    - Nguyễn Thành Long là một trong những cây bút văn xuôi truyện ngắn đáng chú
    ý trong văn học Việt Nam hiện đại. Ông là một cây bút cần mẫn trong lao động
    nghệ thuật, lại rất chú trọng trong thâm nhập thực tế. “LLSP” chính là kết quả của
    một chuyến đi thực tế của ông.
    - Truyện được viết ra năm 1970, trong không khí cả nước đang hào hùng đánh Mĩ
    và quyết tâm thắng Mĩ, miền Bắc bên cạnh nhiệm vụ trực tiếp đánh Mĩ và chi viện
    trực tiếp cho Miền Nam còn phải đẩy mạnh công cuộc xây dựng CNXH làm cơ sở
    vững chắc để đưa cuộc kháng chiến đến thắng lợi hoàn toàn.
    - Trong truyện, tác giả Nguyễn Thành Long đã gửi gắm chủ đề của câu chuyện
    vào một lời nhận xét ngắn gọn : « Trong cái lặng im của Sa Pa, dưới những dinh
    thự cũ kỹ của Sa Pa, Sa Pa mà chỉ nghe tên, người ta đã nghĩ đến chuyện nghỉ
    ngơi, có những con người làm việc và lo nghĩ như vậy cho đất nước.... ».
    II – Thân bài:
  •  
  • 1.Giải thích rõ câu văn mang nội dung, chủ đề của tác phẩm “LLSP”: Ca ngợi
    vẻ đẹp bình dị nhưng hết sức đẹp đẽ của con người lao động và ý nghĩa cao quý
    của những công việc lặng thầm.
    2.Phân tích một số nhân vật trong truyện (anh thanh niên, ông kỹ sư dưới vườn
    rau Sa Pa, anh cán bộ nghiên cứu bản đồ sét) để làm rõ chủ đề của truyện.
    a. Anh TN là nhân vật chính của truyện, dù không xuất hiện ngay từ đầu truyện mà
    chỉ hiện ra trong cuộc gặp gỡ chốc lát giữa các nhân vật kia với anh, khi xe của họ
    dừng lại nghỉ nhưng đã đủ để các nhân vật khác kịp nghi nhận một ấn tượng, một
    “kí hoạ chân dung” về anh rồi dường như anh lại khuất lấp vào trong mây mù bạt
    ngàn và cái lặng lẽ muôn thuở của núi cao Sa Pa.
    - Hoàn cảnh sống và làm việc: Một mình trên đỉnh núi cao 2600m quanh năm suốt
    tháng cô đơn giữa cỏ cây và mây mù lạnh lẽo. Công việc của anh là “đo gió, đo
    mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất, dự vào việc báo trước thời tiết hằng
    ngày, phục vụ sản xuất và chiến đấu. Ngày đêm 4 lần(1giờ, 4giờ, 11 giờ, 19 giờ)
    đều đặn và chính xác, đòi hỏi tinh thần trách nhiệm cao dù mưa nắng, gió bão, nửa
    đêm tuyết rơi đều phải đi ốp. Tuy nhiên cái gian khổ của công việc chưa đáng sợ
    bằng cái gian khổ của hoàn cảnh sống: đó là sự cô đơn, vắng vẻ, quanh năm suốt
    tháng một mình trên đỉnh núi cao không một bóng người. Cô đơn đến mức “thèm
    người” quá phải kiếm kế dừng xe qua đường để được gặp người.
    - Quả thực, điều kiện sống và làm việc đó là một thử thách lớn đối với tuổi trẻ vốn
    khát khao và hành động nhưng anh đã vượt qua hoàn cảnh ấy.
    + Trước hết đó là ý thức về công việc của mình và lòng yêu nghề, thấy được ý
    nghĩa cao quý trong công việc thầm lặng của mình là có ích cho c/s, cho mọi
    người. Anh không tô đậm cái gian khổ của công việc, nhưng anh nhấn mạnh niềm
    hạnh phúc khi biết được mình đã góp phần phát hiện kịp thời một đám mây khô mà
    nhờ đó “không quân ta hạ được bao nhiêu phản lực Mĩ trên cầu Hàm Rồng”.
  •  
        • c lộ “những điều mà đáng lẽ người ta
        •  
        • chỉ nghĩ” đến cảm động.Đếm từng phút vì sợ hết mất ba mươi phút gặp gỡ vô cùng
          quý báu.Lưu luyến với khách khi chia tay, xúc động đến nỗi phải “quay mặt đi” và
          ấn vào tay ông hoạ sĩ già cái làn trứng làm quà, không dám tiễn khách ra xe dù
          chưa đến giờ “ốp”)
          + Anh còn là người rất
          14 tháng 5 2019

          bạn có bài nào khác không ? bài của mình không dựa vào văn bản lặng lẽ sapa đâu. dàn ý cũng được

        22 tháng 10 2016

        Trong cuộc sống của chúng ta, có biết bao khó khăn mà ta cần phải vượt qua. Những khó khăn đó như một định luật tự nhiên để ta có thể phát triển và thăng tiến. Nhưng để có thể vượt qua được những khó khăn đó đòi hỏi chúng ta phải có sự kiên trì, bền bỉ. Và Nguyễn Bá Học đã có câu châm ngôn: "Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông." Vậy bây giờ chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu câu nói này của ông!

        Đường đi ở đây có nghĩa là con đường mà chúng ta phải đi, phải vượt qua để tiến về phía trước. Trên đường đi của chúng ta chắc chắn sẽ phải có nhiều những con sông, những ngọn núi làm cho chúng ta khó có thể vượt qua. Nhưng con đường đó dù có bao nhiêu sông, bao nhiêu núi, nếu chúng ta không; ngại ngùng, lo âu, sợ hãi hay chán nản, chùn bước, buông xuôi thì ta vẫn có thể vượt qua được nó một cách dễ dàng. Nhìn chung, qua câu nói này, Nguyễn Bá Học muốn ngụ ý cho chúng ta rằng con đường đi cho dù khó mấy thì ta cũng vẫn có thể vượt qua, điều quan trọng là tâm ý của ta có kiên định để vượt qua những khó khăn mà con đường đó mang tới cho ta hay không? Nói sâu hơn thì con đường mà Nguyễn Bá Học muốn nói tới đó là đường đời, chúng ta phải dùng chính sức của mình để vượt qua nó, nếu chỉ biết dựa dẫm, nhờ vả mà không nỗ lực thì sẽ không tài nào vượt qua được.

        Khó khăn như là một câu thách đố đòi hỏi chúng ta phải biết vượt qua chính mình bằng cách chỉnh đốn lại nội tâm và làm chủ bản thân. Chỉ có lòng kiên định và ý chí kiên trì bền bỉ mới có thể giúp ta vượt qua được những trở ngại của cuộc sống. Đó là một nền tảng mà bất cứ người nào cũng cần nên có. Chẳng hạn như chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta, suốt một đời lo cho nước, cho dân, đi nhiều noi và làm đủ mọi việc. Con đường Người phải đi thật gian lao, vất vả nhưng với ý chí, quyết tâm, nghị lực phi thường. Người đã mang đến cho dân tộc ta ánh sáng của độc lập tự do, một cuộc đời ấm no, hạnh phúc.

        Bên cạnh đó cũng còn rất nhiều người không biết dùng sức mình để vượt qua khó khăn, họ chỉ biết dựa dẫm vào người khác. Những người đó là những người không biết vượt qua nhiệm vụ mà cuộc sống đã thử thách chúng ta, thật đáng bị xã hội phê phán. Không nói đâu xa, chỉ cần nói trong học sinh chúng ta. Khi làm bài kiểm tra, những bạn biết tự dùng sức mình để làm bài vẫn hơn những bạn không học mà quay cóp hay mở tập. Dù có thể điểm số khi phát ra của những bạn đó không cao bằng những bạn quay cóp nhưng những bạn đó có thể tự hào vì mình đã không làm những chuyện làm cho lương tâm mình ray rứt. Vì vậy, cho dù khó khăn có thế nào đi nữa thi chúng ta đừng nên nản lòng, hãy vững tâm bước tiếp, có như vậy ta mới có được những bài học sáng suốt để có thể vượt qua những khó khăn của cuộc sống.

        Chúng ta không thể biết con đường này, hay nói cách khác là đường đời sẽ dẫn ta đến đâu nếu ta chưa thực sự đi qua nó. Có rất nhiều khả năng mà ta Không thể kiểm soát được. Điều duy nhất có thể làm là ta phải biết làm chủ mình, đưa ra quyết định thật đúng đắn và quyết tâm kiên trì theo đuổi đến cùng. Như vậy không sớm thì muộn ta cũng có thể vượt qua được nó. Cũng như chủ tịch Hổ Chí Minh đã dạy: " Không có việc gì khó - Chi sợ lòng không bền - Đào núi và lấp biển - Quyết chí ắt làm nên."

        Chỉ cần có ý chí là chúng ta có thể vượt qua được mọi trở ngại cho dù trở ngại đó có lớn đến mức nào. Khó khăn càng lớn khi ước vọng càng cao, khó khăn càng không thể vượt qua khi khả năng làm chủ bản thân càng thiếu. Vậy tại sao chúng ta không thử quyết tâm, kiên trì theo đuổi một điều gì đó đến cùng để rồi ta có thể nhận được một thành quả lớn như ta đã mơ ước?

        Cuộc sống luôn là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, còn biết bao nhiêu điều đang chờ đợi ta phía trước. Vì thế hãy dám nghĩ, dám quyết định và lựa chọn con đường đi cho chính bản thân mình, đừng nên chần chừ và do dự. Kiến thức, niềm tin, lòng nhiệt huyết và sự quyết tâm kiên trì vượt khó sẽ là những người bạn đồng hành không thể thiếu của mỗi người chúng ta trên con đường đời ấy.

        Bạn tham khảo nhé!

        22 tháng 10 2016

        “Cuộc sống đã cho em bao ước mơ màu hồng, cho em bao khát vọng và tình yêu mênh mông… Lời hát ấy cứ ngân vang mãi khiến cho tôi bao lần phải đặt ra câu hỏi “Cuộc sống là gì vậy nhỉ? Cuộc sống tươi đẹp và phong phú đến dường nào?…”. Phải chăng cuộc sống là một cuốn sách thần kì mà mỗi ngày là một trang sách mới?

        Bạn ơi! Hàng ngày chúng ta tiếp xúc với thế giới muôn loài và qua đó chúng ta hiểu thêm về ý nghĩa cuộc sống. Trái đất đang quay, nước sông đang chảy, con người đang làm việc… đó là cuộc sống. Mỗi vật xung quanh chúng ta luôn có cuộc sống để tồn tại, sinh sôi và phát triển. Chúng được sinh ra rồi lại chết đi. Con người chúng ta cũng vậy, từ thuở lọt lòng – nhìn thấy mặt trời đến khi tạm biệt với thế giới đang sống là cả một chuỗi thời gian dài. Trong quá trình đó, có khi là khổ đau tận cùng, có khi là hạnh phúc vô bờ. Cái cảm giác đi vào giấc ngủ dài và không bao giờ tỉnh lại có thể làm con người ta hoảng hốt vì phải xa lìa với cuộc sống muôn vàn điều kì diệu đang và sẽ diễn ra. Nhiều lúc suy nghĩ vẩn vơ, tôi bỗng giật mình thót tim rằng “Rồi sẽ có ngày mình như thế*. Quy luật của tự nhiên và cuộc đời không ai có thể tránh khỏi. Thế nhưng để can đảm vượt qua cái “chết” thì mỗi người, ngay bây giờ hãy tự tạo ra cuộc sống có ý nghĩa để tạm thời lãng quên cái chết, để phấn đấu cho cuộc sống hôm nay. Chẳng phải N.A.Ostrovsky trong Thép đã tôi thế đấy đã từng nói: “Cái quý giá nhất của con người là cuộc sống, đời người lạ chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí…”

        Hãy thử nghĩ mà xem, cuộc sống của chúng ta là muôn hình vạn trạng . Vậy nó đem lại cho con người điều gì?

        Cuộc sống là một vòng quay kì diệu. Trong vòng quay ấy nó đem đến cho con người bao điều bổ ích, lí thú, bao nhiêu bài học, những kiến thức quý giá. Vì sao có nắng? Vì sao có mưa? Vì sao có gió thổi?… Bạn sẽ biết tất cả những điều đó khi tìm hiểu cuộc sống của chúng ta. Cuộc sống sẽ giúp ta hiểu sâu hơn về thế giới bên ngoài, qua đó mở rộng tầm hiểu biết, có cái nhìn và cách đánh giá đúng đắn hơn về mọi vật. Cuộc sống luôn kích thích tính tò mò, tìm tòi, học hỏi cho mọi người. Để có được nhiều hiểu biết về cuộc sống, chắc chắn bạn cũng phải yêu cuộc sống nhiều lắm đó!

        Cuộc sống còn làm phong phú cho tâm hồn của con người. Không có tâm hồn đẹp thì con người cũng sẽ chỉ là những vật vô tri vô giác, không có tình cảm, tâm tình. Nhiều lúc tôi để ý, chỉ là chuyện một chiếc lá rơi, một con chim bé nhỏ bị chết cũng khiến trái tim con người phải rung động, xót thương. Cuộc sống là vậy, nó tạo cho ta tình yêu muôn vật, muôn loài. Không có cuộc sống, sao con người biết yêu, biết ghét và còn nhiều trạng thái tâm lí khác nữa. Cuộc sống cho tôi biết yêu ông bà, bố mẹ, thầy cô, bạn bè… Thật hạnh phúc biết bao khi cuộc sống đã đem đến cho tôi những người thân thương và những người bạn tri âm tri kỉ để chia sẻ niềm vui nỗi buồn với tôi.

        Ồ ! Cuộc sống của tôi đang vui lắm các bạn ạ! Tôi đang sống trong tuổi học trò, một thế giới vui vẻ, đầy những ước mơ đẹp đẽ. Đó là phép màu mà cuộc sống ban tặng cho tôi. Tuy nhiên không có thứ gì là hoàn hảo cả, đôi khi tôi đã thất vọng về cuộc sống. Tôi cũng buồn nhiều lắm, có những nỗi buồn khiến tôi phải bật khóc nức nở. Nhưng có sao đâu, tôi luôn nghĩ rằng nhờ có cuộc sống mà tôi khôn lớn và trưởng thành lên.

        Cuộc sống mến thương ơi! Bạn là gì mà chúng tôi luôn hướng tới, suy nghĩ và chờ đợi bạn? Cuộc sống đúng là một kho báu vô giá và tuyệt đẹp. Vì vậy chúng ta phải sống làm sao cho thật tốt và ý nghĩa để không lãng phí một quà tặng tuyệt vời mà Thượng đế đã ban cho chúng ta.