Câu 1. (2,0 điểm) Từ nội dung của văn bản ở phần Đọc hiểu, hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc của em về món phở.
Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vietnamese Food Pho which is really popular in Hanoi. It is called Fried Pho Noodle. You might know one fried Pho which the noodles are cut in pieces of square. However there is one more fried Pho which the noodles are in long pieces like traditional Pho.The cookers will cut the noodles as long small pieces and then he put all of them into the hot oil pan.After frying the noodles, they turn to the bold yellow Next, the cookers will add the fried beef onto the dish and includes fried green broccoli as well as delicious sauce.Even frying the noodles in the hot oil pan, the taste of noodles is not different too much. The crispy crunchy of the noodles, the brittle of beef, the brittle and sweet of broccoli and the tasty of sauce make this Vietnamese Food Pho is completely different with other Pho.
Bạn có thể rút gọn nha. Chúc bạn hok tốt
a)

b) Dựa vào sơ đồ cây, ta có số cách chọn khẩu phẩn ăn gồm: 1 đổ uống, 1 món ăn và l món tráng miệng là: 12 (cách chọn)
Pho is the most popular dish of Hanoi. You can find a noodle shop across the country .However, Hanoi pho still carries a very special taste delicious and it's hard to forget.
Pho is the most popular dish of Hanoi. You can find a noodle shop across the country .However Hanoi pho still carries a very special taste delicious and it's hard to forget
Tôi đã từng có rất nhiều bạn bè trong cuộc đời của mình, và tôi cũng đã từng có rất nhiều kỉ niệm đẹp với họ. Tôi còn nhớ mãi hồi năm lớp 5, tôi rủ đám bạn thân gần nhà ra ngoài bờ sông chơi. Đó là 1 buổi chiều mùa hè oi ả, chúng tôi nhảy ùm xuống sông tắm. Hôm ấy có cả nam, cả nữ, bọn tôi nghịch nước, quậy tung nóc nhà lên luôn. Nhung rồi 1 điều ko may xảy ra, có 1 đứa bạn của tôi bị chuột rút khi đang boi, và thế là cả đám nó loạn hết lên, không biết làm gì cả ( bây giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó mk ngu thật đấy), may mà có cái anh lớn hơn ở gần đấy giúp, không là toi cả đám. Bây giờ đã 2 năm trôi qua từ đó, nghĩ lại thấy 1 thời tuổi thơ tươi đẹp ùa về. Tôi sẽ nhớ mãi kỉ niệm này.
Hôm nay cô giáo ra đề làm văn. Cô yêu cầu tôi kể về kỉ niệm với một con vật nuôi mà tôi từng thân thiết. Không một chút đắn đo, tôi cầm bút kể về chú chó ” Lúc”, một con chó mà gia đình tôi ai cũng coi như một người thân.
” Lúc” là cách tôi gọi tắt tên của nó. Thật ra tên đầy đủ của nó là” Lucky”. Ba tôi đặt cho nó cái tên đó vì ông tin vào câu dân gian truyền miệng: ” Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang”. Số là thế này, một hôm, khi đứng trông hàng, anh Hải, người giúp việc cho ba tôi, thấy một con chó ngơ ngác chạy qua, vẻ mặt thất thần hỏang hốt. Anh bèn huýt gió gọi nó đứng lại. Ai ngờ nó vào nhà thật và nằm im phủ phục trước thềm. Anh lấy cơm cho nó ăn rồi vỗ về bảo nó nằm im đợi chủ đến tìm.Không ngờ, một ngày, rồi hai ngày ….trôi qua mà chẳng ai đi tìm nó cả. Thế là gia đình tôi nuôi luôn từ đó.Phải nói Lucky không phải là chó quý mà chỉ là một con chó đẹp vậy thôi. Nó là chó Việt 100%. Có lẽ chủ trước nuôi nó để thịt hay sao đó nên khi về nhà tôi nó đã bị thiến rồi. Do vậy nó mập tròn ú ụ. Cân dễ phải 20 kg ( Lần chích ngừa cho nó tôi đã có cân). Lông lại vàng óng ả nữa trông rất đáng yêu. Chỉ có điều cái mõm dài và hàm răng nhe ra nhọn hoắt trông rất đáng sợ. Ấy thế nhưng Lúc lại rất hiền. Ai vuốt cũng được và gặp ai cu cậu cũng mừng. Anh Hải thường trêu nó là chó” hữu nghị” và không tin tưởng chút nào vào việc giữ nhà của nó.
Lúc đầu tôi cũng coi thường nó. Hay nói đúng hơn là tôi không ghét cũng không thương. Nhưng rồi nhiều chuyện xảy ra khiến tôi phải đổi thay thái độ. Đó là mỗi khi tôi đi học về, nó nằm trước cửa, đợi tôi từ xa. Và khi tôi chưa thấy nó là nó đã nhìn thấy tôi rồi. Nó chạy xồ ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó cứ gọi là ngoáy tít, hai chân trước chồm lên như thể muốn ôm chòang lấy tôi. Miệng thì khẽ kêu lên sung sướng. Đã thế ánh mắt lại đầy biểu cảm thiết tha, bảo sao tôi không cảm động. Cứ thế ngày lại qua ngày, tôi mến nó lúc nào không hay.
Càng mến Lucky hơn khi một ngày kia nó lập công bắt chuột! Bạn có tin không khi chó mà biết bắt chuột như mèo. Nhưng là sự thật đấy. Số là cửa hàng nhà tôi đồ đạc rất nhiều nên lũ chuột thường hay ẩn nấp. Má lại ghét mèo nên không chịu nuôi. Thế là lũ chuột hòanh hành dữ dội. Một bữa nọ , Lúc đang nằm lim dim thìnghe tiếng rục rịch của lũ chuột đuổi nhau sau tủ kệ. Lúc vểnh tai lên, hai chân trước duỗi dài nghe ngóng…Thế rồi một anh ” Tí” rửng mỡ chạy xẹt qua. Không chần chừ, Lúc vươn mình chồm tới. Anh ” Tí” chới với bị Lúc ngoạm liền. Lúc cắn chặt , lắc lắc đầu ra chiều hí hửng đem lại khoe với ba tôi. Ba cầm xác chuột liệng vào thùng rác rồi khen Lúc giỏi, Lúc tài. Từ đó được khuyến khích, Lúc càng ra tay diệt chuột và lập thêm nhiều chiến công hơn nữa. Mẹ tôi vì thế càng yêu Lúc hơn.
Thấm thoắt vậy mà Lúc đã ở với gia đình tôi được7 năm rồi. Biết bao kỉ niệm buồn vui của gia đình mà có Lúc cùng chia sẻ. Thậm chí anh Hai tôi đi học xa nhà mất những bốn năm mà khi về Lúc vẫn mừng, vẫn nhớ. Do vậy cả nhà tôi ai cũng yêu quý Lúc. Ba tôi thường nói với chúng tôi rằng nó không còn là một con chó nữa mà là một thành viên thân thiết của gia đình. Với tôi, tôi không thể tưởng tượng một ngày nào đó khi đi học về mà không thấy nó ra mừng. Nếu nó bị ” bắt cóc” …eo ôi, tôi chết mất. Do vậy tôi chỉ cầu trời cho nó được sống mãi với gia đình tôi. Tôi sẽ chăm sóc nó như thể đó là em út của tôi vậy
Trời bắt đầu ửng hửng sáng, những tia nắng từ trên cao rọi xuống, lan dần trên từng ngọn cỏ, chiếc lá. Soi sáng vạn vật làm tất cả đều tỉnh giấc. Tôi vương vai đón chào một ngày mới. Hôm nay là chủ nhật, một ngày đẹp trời, trên nền trời xanh bao la những cánh chim uốn lượn thật khéo, ánh nắng nhảy nhót từ trên mái nhà, từng khẻ lá.Tôi ngồi thưởng thức bầu không khí tuyệt diệu mà lòng buồn vời vợi nhớ đến “Bun”.Con người ko thể sống được nếu không có những thứ gọi là tinh thần.Tinh thần là tổng thể nói chung những ý nghĩ, tình cảm, đồ vật mang ý nghĩa đặc biệt,những hoạt động thuộc về đời sống nội tâm của con người .Nếu một người dù có đầy đủ vật chất hay mọi thứ mà ko có tình cảm thì cũng như không có gì.Vì tinh thần của mỗi người là vô giá và dù ta có nhiều tiền thì cx ko thể nào mua được nó.Trong cuộc sống của tôi và mọi người , chắc hẳn ai cx có cái gọi là tinh thần,vậy tinh thần của mỗi chúng ta là gì ?Với tôi nó là một đồ vật gắn liền với người mình yêu quý.Và sau đây tôi xin kể một kỉ niệm đáng nhớ của tôi với chú chó lucky,như một người giữ kĩ một cuốn sách và giờ đây đem ra đọc lại.
Con chó lucky là con chó mà bà tôi tình cờ nhặt được trong một lần bà và mẹ đi chợ.Trước hôm bà và mẹ đi chợ thì ngày hôm đó là một ngày mưa bão,hầu như là cả một ngày trời toàn mưa.Vì vậy nên khi bà tôi mang nó về tôi thấy lông nó ướt sũng.Có lẽ là chú chó nhỏ đã phải chịu những trận mưa lớn hôm qua.Nhưng may sao nó vẫn còn sống, vì nhờ sự chăm sóc tận tình của bà tôi và ý chí đã khiến kỳ tích xảy ra.Cho nên gia đình tôi đã đặt cho nó cái tên lucky ,với ý nghĩa may mắn đã cứu nó và cho nó được sống trong nhà tôi.
Đối với tôi may mắn ko chỉ với lucky mà còn với cả gia đình tôi nữa, vì từ khi có nó gia đình tôi có vẻ vui hơn.Vả lại con chó nhỏ suýt chết sau trận mưa bão lúc ấy giờ đây đã lớn hơn rồi.Với bộ lông màu vàng sẫm, hoặc màu nâu nhạt nhưng tai, mõm thường có màu sẫm hơn. Đôi tai dài, thường hay rũ xuống .Hốc mắt hình bầu dục nằm cách xa nhau.. Chân thẳng, bàn chân có hình bầu dục khá nhỏ và các ngón chân cong.Lucky được nhiều người biết đến là giống chó lạ, đã có nhiều người tìm đến nhà tôi và muốn mua nó.Nhưng cả nhà chỉ cười, không bán.Gia đình tôi rất yêu nó không chỉ vẻ đẹp mà còn sự dũng cảm của nó nữa.
Khi tôi lên bảy,trong một lần đi chơi và đang trên đường về, tôi bắt gặp một con chó đen to lớn .Trông nó có vẻ hung hăng nên lúc ấy tôi rất sợ hãi.Với tâm hồn non trẻ, lúc ấy tôi chỉ biết trông đợi ba má xuất hiện cứu tôi.Con chó ngày càng tiến gần với hàm răng sắc nhọn nhe ra.Tôi tuyệt vọng hét lên một tiếng và khóc to.Bỗng con lucky từ đâu xông đến,đứng trước tôi và chặn con chó kia.Khác với con đen kia , có vẻ lucky nhỏ hơn nó,nhưng tôi thấy nó lại không có một chút gì cho thấy nó nhân nhượng con kia.Và rồi nó xông đến con chó đen, tôi hét lên và nhìn lucky cách băn khoăn liệu nó có thắng ko?Sau một lúc giằng co, con chó đen đã bị lucky cắn cho một phát chạy mất.Còn lucky thì không sao cả, tôi chạy tới ôm lucky vào lòng và khóc,có lẽ khóc vì mừng nhưng cũng vì sợ.Khi về nhà,tôi kể cho ba má nghe chuyện xảy ra lúc nãy và lucky can đảm xông vào cắn con kia thế nào.Tuy lúc đầu ba má lo lắng tôi có bị sao hay không,nhưng sau đó ba má ôm tôi và lucky.Đặc biệt là lucky , cả một ngày hôm đó nó được khen ngợi rất nhiều và được má tôi đãi nó một món nó rất thích.Vì vậy nên nó có vẻ khoái chí sủa vang cả nhà.
Hiện giờ lucky vẫn còn sống với gia đình tôi.Và vị trí của nó vẫn vững mãi trong tim mọi người trong nha .Càng ngày nó càng được ba má tôi,đặc biệt là tôi cưng chiều yêu quý. Cảm ơn ông trời và bà, người mà tôi yêu mến đã cho gia đình một món quà tinh thần quá tuyệt vời.
1. Kỷ niệm với người bạn tuổi thơ (7-10 câu)
Mùa hè năm lớp 4, tôi nhớ mãi kỷ niệm cùng bạn thân là Minh Quân đạp xe về nhà giữa cơn mưa rào bất chợt, chúng tôi quyết định cùng nhau tắm mưa, nô đùa dưới dòng suối nhỏ ven đường như trở về tuổi thơ, cảm giác vui sướng tột cùng, dù sau đó cả hai đều bị sốt và bị mẹ mắng nhưng đó vẫn là kỷ niệm đáng nhớ nhất, là minh chứng cho tình bạn hồn nhiên, trong sáng của chúng tôi, mãi mãi không quên. 2. Kỷ niệm đáng nhớ với một con vật yêu thích (7-10 câu) Chú chó Vàng nhà em, với bộ lông vàng óng và ánh mắt thông minh, là người bạn thân thiết nhất của em từ thuở nhỏ. Em0 nhớ nhất lần em bị ngã, chú đã chạy tới liếm láp vết thương, rồi cứ thế nằm bên cạnh ủ ấm cho em, gầm gừ với mọi người xung quanh để bảo vệ em. Khoảnh khắc đó, dù chỉ là một chú chó nhỏ, nhưng sự trung thành và tình cảm chân thành của Vàng đã khiến em xúc động vô cùng, làm trái tim em ấm áp hơn bao giờ hết, và em biết rằng mình đã tìm thấy một người bạn đặc biệt,. 3. Kỷ niệm đáng nhớ khi đi câu cá với bạn (7-10 câu) Lần đầu tiên đi câu cá với bố và bạn Tuấn, em không thể quên được cảm giác hồi hộp, chờ đợi bên bờ ao quê hương. Dưới ánh nắng chiều vàng ruộm, chúng em ngồi im phăng phắc, dõi theo chiếc phao bồng bềnh, thi thoảng lại cùng nhau reo lên khi có cá cắn câu, dù chỉ là những con cá nhỏ xíu. Bố và Tuấn đã dạy em cách luồn mồi, cách giật cá nhẹ nhàng, và dù chỉ bắt được một con cá rô đồng nhỏ, nhưng khoảnh khắc đó thật vui vẻ, bình yên, chứa đựng tình yêu thương gia đình và những bài học đầu tiên về sự kiên nhẫn,. 4. Thuyết minh về chiếc mũ bảo hiểm Chiếc mũ bảo hiểm là một vật dụng thiết yếu, có cấu tạo gồm vỏ ngoài cứng bằng nhựa ABS hoặc composite, lớp xốp EPS (Expanded Polystyrene) bên trong giúp hấp thụ lực va đập, và lớp đệm êm ái ôm sát đầu người đội. Mục đích chính là bảo vệ phần đầu, sọ não khỏi chấn thương nghiêm trọng khi xảy ra tai nạn giao thông, giảm thiểu nguy cơ tử vong. Nó không chỉ là trang phục bảo hộ mà còn là biểu tượng của ý thức an toàn khi tham gia giao thông, được quy định bắt buộc đối với người đi xe máy, xe đạp điện, góp phần bảo vệ chính mình và cộng đồng. 5. Thuyết minh về nồi cơm điện Nồi cơm điện là thiết bị gia dụng quen thuộc, giúp nấu cơm tự động và hiệu quả bằng cách sử dụng nhiệt lượng làm chín hạt gạo, có cấu tạo gồm thân nồi, lòng nồi chống dính và nắp đậy, bên trong có bộ phận cảm biến nhiệt và rơle nhiệt. Nồi hoạt động dựa trên nguyên lý chuyển đổi điện năng thành nhiệt năng, khi cơm chín, rơle sẽ tự động ngắt điện, chuyển sang giữ ấm. Thiết bị này mang lại sự tiện lợi, tiết kiệm thời gian, đảm bảo bữa cơm gia đình luôn nóng hổi, ngon miệng, trở thành trợ thủ đắc lực trong mỗi căn bếp hiện đại.
Câu 1: Đoạn văn bày tỏ cảm xúc về món phở (khoảng 150 chữ)
Phở là món ăn truyền thống đặc trưng của Việt Nam mà em rất yêu thích. Mỗi lần ngửi thấy mùi thơm của nước dùng nóng hổi cùng hương vị của thịt, rau thơm và bánh phở mềm, em cảm thấy cả người ấm áp, dễ chịu. Phở không chỉ ngon miệng mà còn gợi lên trong em nhiều kỉ niệm đẹp về những buổi sáng đi học hay những chiều đông lạnh, khi cả gia đình quây quần bên nồi phở nghi ngút khói. Mỗi tô phở đều mang theo hương vị quê hương, tình cảm gia đình và sự tinh tế trong ẩm thực Việt. Đối với em, phở không chỉ là món ăn mà còn là biểu tượng của sự sum vầy, yêu thương và những ký ức thân thương khó quên.
Câu 2: Bài văn biểu cảm về một sự việc nhớ mãi
Một trong những kỉ niệm khiến em nhớ mãi là buổi lễ tổng kết năm học cuối cấp tiểu học. Hôm đó, cả lớp đứng trên sân trường, nghe cô giáo đọc danh sách học sinh xuất sắc. Khi đến tên mình, em vừa ngạc nhiên vừa xúc động, cảm giác tự hào và hạnh phúc trào dâng. Cô giáo mỉm cười, vỗ vai động viên em, còn các bạn xung quanh vỗ tay chúc mừng. Em cảm nhận rõ tình cảm thân thương của thầy cô, sự gắn bó với bạn bè và niềm vui của những nỗ lực được ghi nhận. Kỉ niệm ấy đã dạy em bài học quý giá về sự cố gắng, tinh thần học tập và tình cảm bạn bè, thầy cô. Mỗi lần nhớ lại, em đều thấy lòng ấm áp và tràn đầy động lực để cố gắng hơn nữa.
Bài làm
Đây là một câu hỏi mở, yêu cầu học sinh tự viết đoạn văn dựa trên nội dung văn bản "Đọc hiểu" (không được cung cấp trong hình ảnh). Học sinh cần tham khảo văn bản gốc để có cơ sở viết bài.