K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

9 tháng 10 2025

bạn vẽ hình vuông to nhỏ tùy từng chỗ nhà bạn hoặc là chợ, cánh đồng bệnh viện, trường,... rồi vẽ 1 con đường đi từ nhà đến trường, trên con đường đi đấy mà có ngã 3 ngã 4 gì đấy thì bạn vẽ vào ở đường từ nhà đến 1 ngã 3, 4 nào đấy thì bạn ghi xem nó bao nhiêu m, bịa ra cũng được tiếp tục ghi ở mấy con đường dẫ đến trường tiếp theo là xong

1 tháng 11 2023

Lược đồ trí nhớ là những thông tin không gian về thế giới được giữ lại trong trí óc con người. Lược đồ trí nhớ được đặc trưng bởi sự đánh dấu các địa điểm mà một người đã từng gặp, từng đến. Lược đồ trí nhớ của một người phản ánh sự cảm nhận của người đó về không gian sống và ý nghĩa của không gian ấy đối với cá nhân.

30 tháng 11 2023

- Lược đồ trí nhớ là những thông tin không gian về thế giới được giữ lại trong trí óc con người và được đặc trưng bởi sự đánh dấu các địa điểm mà một người từng gặp, từng đến,...

- Hình ảnh minh hoạ lược đồ trí nhớ:

14 tháng 3 2023

đổi 30p=0,5h
gọi chiều dài quãng đường từ nhà đến trường là x (km)(x>0)
thời gian bạn nam đi từ nhà đến trường: \(\dfrac{x}{30}\)(h)
thời gian bạn nam đi từ trường về nhà: \(\dfrac{x}{40}\)(h)
vì thời gian đi nhiều hơn thời gian về 30 phút nên ta có phương trình:
\(\dfrac{x}{30}-0,5=\dfrac{x}{40}\)
\(\Leftrightarrow40x-60=30x\)
\(\Leftrightarrow x=6\left(tm\right)\)
vậy chiều dài quãng đường từ nhà đến trường là 6km

30 tháng 10 2023

Đề 1 :Tôi từng phạm rất nhiều lỗi từ nhỏ đến lớn, nhiều lúc tôi cũng chẳng hiểu bản thân tôi mắc lỗi một lần thì sẽ không lặp lại lỗi đó lần nào nữa, nhưng tôi sẽ phạm một lỗi khác, cứ như vậy tuổi thơ của tôi có cả ti tỉ thứ lỗi từ ngơ ngáo đến có chủ đích, và lần nào nó cũng khiến tôi nhớ mãi.

Năm ấy tôi học lớp 5, chính xác là vào kỳ 2 của lớp 5, cái khoảng thời gian mà ai cũng bảo là quan trọng phải cố gắng học hành để được lên cấp hai bước tiếp con đường học tập. Thực tế tôi cũng nhận thức được điều ấy, bởi xung quanh tôi có không dưới hai đứa bạn đã bỏ học, đứa thì nhà nghèo, đứa thì nhà xa trường quá, buồn hơn là có đứa vì học đúp tận ba năm liền, chán rồi không theo học nữa, tất cả đều chưa biết được ngưỡng cửa cấp hai có bao nhiêu điều mới lạ ra sao.

Thế nhưng tôi vẫn bỏ học theo lũ bạn đi chơi, buổi ấy chúng tôi có tiết học phụ đạo ban chiều, chẳng hiểu nổi tôi và đám bạn thân nghĩ gì mà đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi, sau đó hái ổi rừng, chơi cả trò đám cưới giả. Đợt ấy cô giáo của chúng tôi hình như cũng biết chúng tôi trốn học thế nhưng cô cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, bởi chúng tôi phạm lỗi lần đầu.

Mẹ tôi cũng không biết chuyện, thế nhưng không hiểu sao mẹ cứ dặn dò tôi học tốt, không được noi gương đám bạn bỏ học đi chơi, rồi đặc biệt mẹ còn dặn dò tôi tránh mò ra ao hồ sông suối, mẹ bảo số tôi không được gần nước. Nghe mẹ ân cần thế mà tôi thấy mình tồi tệ quá, mẹ không biết nhưng không phải có trời biết, đất biết tôi biết và đám bạn tôi biết ư? Thật sự tôi thấy xấu hổ với chính bản thân mình, nhiều lúc ham chơi mà không nghĩ gì đến hậu quả.

Thế nhưng loại bỏ học trốn đi chơi cũng là một trải nghiệm, dù là sai lầm, từ đó trở đi tôi đã không còn bỏ học và liều lĩnh như vậy nữa, có đôi lúc cái sai của mình bản thân mình cũng tự nhận thức được, điều đó giúp chúng ta tự hoàn thiện bản thân mình hơn.

Đề 2:

Cuộc sống có nhiều cung bậc cảm xúc, có vui cũng có buồn. Và mỗi trải nghiệm mà con người cũng vậy. Và tôi nhớ mãi về một trải nghiệm vui vẻ của mình.

Quê hương của tôi là một thành phố ven biển. Gia đình tôi đã chuyển ra Hà Nội sống từ khi tôi còn chưa ra đời. Đây là lần thứ hai tôi được về thăm quê. Đúng năm giờ sáng, xe xuất phát từ Hà Nội. Ngồi trên xe, tôi háo hức ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Những con đường cao tốc mới được xây dựng rất đẹp đẽ. Khoảng đến gần trưa thì xe đã đến nơi. Tôi cảm thấy vô cùng thích thú vì sau một hành trình dài cuối cùng cũng đến Sầm Sơn. Gia đình tôi ở lại nhà ông bà nội, cất dọn đồ đạc rồi nghỉ ngơi. Tôi còn được thưởng thức những món ăn đặc sản của quê do chính tay bà nội nấu.

Buổi chiều, mọi người trong gia đình hẹn nhau ra biển tắm. Lúc này, tôi đang đứng trước một bài biển rộng mênh mông. Bầu trời cao, trong xanh không một gợn mây. Ông mặt trời tỏa ánh nắng chói chang xuống khắp nơi. Bãi cát vàng trong nắng càng trở nên lấp lánh, trông tuyệt đẹp. Nước biển xanh và trong. Đứng gần biển, tôi có thể nhìn thấy từng đợt sóng đánh vào bờ. Nhìn ra xa phía chân trời, bầu trời và biển như hòa vào làm một.

Biển lúc này thật đông người. Tiếng nói cười rộn vang khắp cả không gian. Người lớn thích thú bơi lội dưới nước. Trẻ em thì nghịch cát, xây thành những tòa lâu đài tuyệt đẹp. Nước biển mát lạnh khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Sau khi tắm biển, mọi người cùng nhau đi ăn đồ hải sản nướng. Các món ăn đều rất ngon và mang đậm hương vị của biển.

Sau chuyến đi này, tôi mới thấy quê hương của mình thật đẹp biết bao. Tôi tự nhủ bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, để may này trở về xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

chúc bạn thi tốt nha

1 tháng 11 2023

CẢM ƠN BẠN

6 tháng 1 2022

tk:

 

Tôi có nghe đâu đó câu nói: "Một người giáo viên giỏi không chỉ biết dạy học mà còn là người truyền ngọn lửa đam mê". Với tôi người thầy ấy là Mai cô chủ nhiệm của tôi hồi lớp 5. Cô mang đến cho tôi một tình yêu thương, lòng nhiệt huyết của người thầy đến với từng học sinh.

Tôi vẫn nhớ, ngày đầu tiên cô đến lớp. Cô xuất hiện trong một tà áo dài trắng thướt tha, nhìn cô trẻ lắm. Mái tóc cô xõa ngang vai với nụ cười thân thiện. Cô giới thiệu về mình và làm quen với từng bạn trong lớp. Sự ấm áp của cô thể hiện qua ánh mắt, cử chỉ, lời nói khi tiếp xúc với chúng tôi. Hình ảnh cô hiện lên trong tâm trí tôi lúc nào cũng rất gần gũi và giản dị.

Là một giáo viên chủ nhiệm, cô luôn dành cho chúng tôi sự quan tâm hết mực. Cô đã làm cho lớp chúng tôi những điều đặc biệt mà học sinh ít khi được trải nghiệm. Mỗi tiết dạy của cô với lớp chúng tôi đều rất thú vị, hài hước. Những tiếng cười trong giờ học không chỉ làm bớt đi phần căng thẳng và còn giúp chúng tôi gần gũi với cô hơn. Đối với các bạn trong lớp cô không chỉ là người thầy tận tình chỉ bảo bài vở trên lớp. Từng nét chữ, từng bài toán cô ân cần giảng giải cho lũ học trò của mình bằng sự nhiệt tình, tâm huyết của người giáo viên trẻ. Không những thế cô còn như người mẹ thứ hai luôn dạy bảo chúng tôi những bài học về cuộc sống. Bài học đạo đức thấm nhuần qua lời cô và đến với chúng tôi, nó như tấm gương răn mình để học trò thêm hoàn thiện hơn, cảm thấy mình cần cố gắng nhiều và quan trọng hơn, tôi thêm yêu và kính trọng nhân cách, tình yêu bao la của cô.

Trong kì nghỉ Tết năm ấy, cô Mai đã xin phép hội phụ huynh tổ chức cho chúng tôi một buổi ngoại khóa vô cùng thú vị và bổ ích. Lớp tôi được đi thăm Bảo tàng Dân tộc học để tìm hiểu về những nét đẹp của Tết cổ truyền. Đi cùng đoàn chúng tôi, có một vài thầy cô trong trường và đại diện ban phụ huynh của lớp. Trong hành trình ấy, có một điều đặc biệt, cô chủ nhiệm của tôi cũng là hướng dẫn viên, đã giới thiệu cho cả lớp tất cả những đặc trưng về ngày Tết của người Việt. Chúng tôi, ai cũng háo hức vào vui vẻ. Cô cho chúng tôi trải nghiệm gói bánh chưng, các bạn rất đều rất sôi nổi tham gia, và cuối buổi ngoại khóa tôi còn mang về nhà một chiếc bánh tự tay mình gói để khoe với bố mẹ. Kết thúc chuyến đi, khoảng cách giữa cô và lớp như không còn nữa, chúng tôi thêm yêu và trân trọng tình cảm cô dành cho cả lớp.

Nụ cười tươi như nắng mùa hạ của cô, cứ ùa vào lớp tôi bình yên như thế. Chúng tôi được cô dạy dỗ ân tình trong suốt năm học lớp 5. Niềm tin, tình yêu cô mang đến luôn là động lực giúp tôi cố gắng hơn để học tập thật tốt. Giờ đây khi đã xa cô rồi, nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến những lời cô răn dạy phải luôn cố gắng học tập để trở thành con ngoan, trò giỏi, người có ích cho xã hội.