K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

bạn mình rất tốt với mình, bạn ấy luôn giúp mình làm bài tập mình rất yêu quý bạn ấy

30 tháng 9 2023

Bạn nhỏ rất vui khi cùng mẹ lên rẫy cho thấy em rất thương mẹ và yêu thiên nhiên, tự hào về cảnh đẹp nơi đây và bạn nhỏ rất hào hứng mỗi khi lên rẫy.

4 tháng 10 2023

Em thấy bạn nhỏ là người sống gọn gàng, nề nếp, tuân thủ luật giao thông, đi học đúng giờ, là học sinh gương mẫu. 

27 tháng 9 2025

Nếu ai đó hỏi tôi, "Bạn là ai?", tôi sẽ không đưa ra danh thiếp hay chức danh. Tôi sẽ nói: Tôi là tổng hòa của những trải nghiệm, những sai lầm đã được tha thứ, và những hy vọng vẫn còn cháy âm ỉ. Cuộc sống của tôi không phải là một pho tượng hoàn hảo, mà là một bức tranh dang dở, đầy những nét cọ vụng về nhưng chân thật.

Điều đầu tiên tôi học được là phải chấp nhận chính mình. Tôi biết mình không hoàn hảo—tôi đôi khi nóng vội, thường xuyên nhạy cảm trước những lời nói vô tình, và đôi lúc cảm thấy bất an trước tương lai. Nhưng tôi không còn tự trách mình vì những điều đó nữa. Tôi xem những khuyết điểm ấy là những dấu vân tay của tâm hồn tôi. Chúng nhắc nhở tôi rằng tôi là một con người, không phải một cỗ máy. Chính những thất bại và vết sẹo trong quá khứ đã trở thành người thầy tốt nhất, dạy tôi về sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn. Bởi vì tôi đã từng vấp ngã, tôi mới có thể dễ dàng đồng cảm với những khó khăn của người khác.

Tôi định nghĩa giá trị của bản thân không phải bằng tiền bạc hay danh vọng. Với tôi, giá trị nằm ở sự chân thật. Tôi tự hào vì luôn cố gắng sống đúng với lương tâm mình, nói và làm những điều xuất phát từ sự thật, dù đôi khi nó mang lại khó khăn. Tôi luôn tìm kiếm sự cân bằng nội tại, giữa việc muốn cống hiến hết mình cho công việc và nhu cầu được nghỉ ngơi, được kết nối với những người tôi yêu thương. Sự bình yên trong tâm hồn—đó là tài sản lớn nhất mà tôi không ngừng xây dựng.

Tôi nhìn nhận cuộc đời mình là một quá trình liên tục phát triển. Tôi xem quá khứ là những trang sách quý giá, chứa đựng những bài học đắt giá. Tôi chọn sống tỉnh thức trong hiện tại, cố gắng cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc bình dị—từ ánh nắng sớm mai đến mùi hương của đất sau cơn mưa. Tôi biết rằng, tương lai là vô định, nhưng tôi nhìn về nó không phải bằng sự lo sợ, mà bằng một lòng biết ơn thầm kín: biết ơn vì tôi vẫn còn cơ hội để học hỏi, để sửa chữa và để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính tôi.

Tóm lại, tôi là một con người đang nỗ lực hết mình để sống tử tế, để yêu thương sâu sắc, và để tìm thấy ý nghĩa trong sự bình dị. Đó là tuyên ngôn về sự tồn tại của tôi.

22 tháng 10 2017

* Bài học :

- Tình bạn thật sự, trân thành không xuất phát từ những thứ vật chất xa hoa, mâm cao cỗ đầy,... mà chỉ cần "ta với ta", tình bằng hữu, tình cảm gắn bó keo sơn mới là tình bạn vững bền, sâu sắc.

22 tháng 10 2017

Viết về bạn là một đề tài thường gặp của các thi nhân xưa. Có lẽ sâu sắc hơn cả là tình bạn của Nguyễn Khuyến giành cho Dương Khuê khi ông qua đời. Và đặc biệt hơn trong bài Bạn đến chơi nhà tình cảm ấy lại được biểu lộ thật thân thiết và đáng kính trọng biết bao. Đồng thời Nguyễn Khuyến cùng bày tỏ một quan điểm về mối quan hệ giữa vật chất và tình cảm:

Đã bấy lâu nay, bác tới nhà

Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa

Ao sâu nước cả, khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà

Cải chửa ra cây, cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa

Đầu trò tiếp khách, trầu không có

Bác đến chơi đày, ta với ta.

Bạn hiền khi gặp lại nhau thì ai mà chẳng vui. Ở đây Nguyễn Khuyến cũng vui mừng xiết bao khi lâu ngày gặp lại bạn cũ. Lời chào tự nhiên thân mật bỗng biến thành câu thơ:

Đã bấy lâu nay, bác tới nhà

Cách xưng hô bác, tôi tự nhiên gần gũi trong niềm vui mừng khi được bạn hiền đến tận nhà thăm. Phải thân thiết lắm mới đến nhà, có lẽ chỉ bằng một câu thơ - lời chào thế hiện được hết niềm vui đón bạn của tác giả như thế nào? Sau lời chào đón bạn, câu thơ chuyển giọng lúng túng hơn khi tiếp bạn:

Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa

Cách nói hóm hỉnh cho thấy trong tình huống ấy tất yếu phải tiếp bạn theo kiểu “cây nhà lá vườn” của mình. Ta thấy rằng Nguyễn Khuyên đã cường điệu hoá hoàn cảnh khó khăn thiêu thôn của mình đến nỗi chẳng có cái gì để tiếp bạn:

Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa

Ao sâu nước cả, khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà

Cải chửa ra cây, cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa

Ta hiểu vì sao sau lời chào hỏi bạn, tác giả nhắc đến chợ, chợ là thể hiện sự đầy đủ các món ngon để tiếp bạn. Tiếc thay chợ thì xa mà người nhà thì đi vắng cả. Trong không gian nghệ thuật này chúng ta thấy chỉ có tác giả và bạn mình (hai người) và tình huống.

Đầu trò tiếp khách, trầu không có

Đến cả miếng trầu cũng không có, thật là nghèo quá, miếng trầu là đầu câu chuyện cá, gà, bầu, mướp... những thứ tiếp bạn đều không có. Nhưng chính cái không có đó tác giả muốn nói lên một cái có thiêng liêng cao quý - tình bạn chân thành thắm thiết. Câu kết là một sự “bùng nổ” về ý và tình. Tiếp bạn chẳng cần có mâm cao cỗ đầy, cao lương mỹ vị, cơm gà cá mỡ, mà chỉ cần có một tấm lòng, một tình bạn chân thành thắm thiết.

Bác đến chơi đây, ta với ta

Lần thứ hai chữ bác lại xuất hiện trong bài thơ thể hiện sự trìu mến kính trọng. Bác đã không quản tuổi già sức yếu, đường xá xa xôi, đến thăm hỏi thì còn gì quý bằng. Tình bạn là trên hết, không một thứ vật chất nào có thể thay thế được tình bạn tri âm tri kỷ. Mọi thứ vật chất đều “không có” nhưng lại “có” tình bằng hữu thâm giao. Chữ ta là đại từ nhân xưng, trong bài thơ này là bác, là tôi, là hai chúng ta, không có gì ngăn cách nữa. Tuy hai người nhưng suy nghĩ, tình cảm, lý tưởng sống của họ hoàn toàn giống nhau. Họ coi thường vật chất, trọng tình cảm, họ thăm nhau đến với nhau là dựa trên tình cảm, niềm gắn bó keo sơn thắm thiết. Tình bạn của họ là thứ quý nhất không có gì sánh được. Ta còn nhớ rằng có lần khóc bạn Nguyễn Khuyến đã viết

Rượu ngon không có bạn hiền

Không mua không phải không tiền không mua

Câu thơ nghĩ, đắn đo muốn viết

Viết đưa ai, ai biết mà đưa?

Giường kia, treo những hững hờ

Đàn kia, gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn

Có thể trong bài thơ: này chính là cuộc trò chuyện thăm hỏi của Nguyễn Khuyến với Dương Khuê. Tình bạn của Nguyễn Khuyến và Dương Khuê gắn bó keo sơn. Trong đoạn thơ trên ta thấy rằng khi uống rượu khi làm thơ... Họ đều có nhau. Không chỉ có bài thơ Khóc Dương Khuê.

Một số vần thơ khác của Nguyễn Khuyến cũng thể hiện tình bạn chân thành, đậm đà:

Từ trước bảng vàng nhà sẵn có

Chẳng qua trong bác với ngoài tôi

(Gửi bác Châu Cầu)

Đến thăm bác, bác đang đau ốm ,

Vừa thấy tôi bác nhổm dậy ngay

Bác bệnh tật, tôi yếu gầy

Giao du rồi biết sau này ra sao

(Gửi thăm quan Thượng Thư họ Dương)

Bài thơ này viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật, niêm, luật bằng trắc, đối chặt chế, hợp cách. Ngôn ngữ thuần nôm nghe thanh thoát nhẹ nhàng tự nhiên. Ta có cảm giác như Nguyễn Khuyến xuất khẩu thành thơ. Bài thơ nôm khó quên này cho thấy một hồn thơ đẹp, một tình bằng hữu thâm giao. Tình bạn của Nguyễn Khuyến thanh bạch, đẹp đẽ đối lập hẳn với nhân tình thế thái “Còn bạc còn tiền còn đệ tử - Hết cơm hết rượu hết ông tôi” mà Nguyễn Bỉnh Khiêm đã kịch liệt lên án. Hai nhà thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm và Nguyễn Khuyến sống cách nhau mấy trăm năm mà có chung một tâm hồn lớn: nhân hậu, thủy chung, thanh bạch. Tấm lòng ấy thật xứng đáng là tấm gương đời để mọi người soi chung.

5 tháng 8 2023

Tham khảo: Bài hát cho chúng ta thấy sự gắn kết của bạn bè năm châu dù không quen biết với nhau, mỗi người ở một phương khác nhau. 

5 tháng 8 2023

Bài hát cho thấy mối liên kết của bạn bè bất chất chủng tộc, màu da, từ đó chứng tỏ mối quan hệ bạn bè là một mối quan hệ thiêng liêng và tuyệt vời đến thế nào

6 tháng 1 2017

tệ nạn trộm cắp

là một hành vi xấu , là một thói quen

nó gây ảnh hưởng xấu đến xã hội

gây rối loạn trật tự xã hội

ảnh hưởng đến mọi người

làm mất hạnh phúc gia đình

có thể thiệt hại về người và của

hiện nay thói quen trộm cắp này đã xảy ra rất nhiều

nên mk mong mọi người cóa thể chung tay bảo vệ xã hội của chúng ta ngày một văn minh hơn nhé!!!!!!

7 tháng 9 2023

Tham khảo!

Mỗi khi nghĩ về mẹ, em thường có cảm xúc biết ơn và tự hào. Mẹ dõi theo từng bữa ăn, giấc ngủ, mọi cung bậc cảm xúc vui buồn em đều có thể sẻ chia với mẹ. Mẹ hi sinh cho em nhiều mà chưa bao giờ mẹ đòi hỏi trả công. Với em, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất

17 tháng 9 2023

Phương pháp giải:

Chia sẻ cảm nghĩ của em về người mẹ kính yêu

Lời giải chi tiết:

Mỗi khi nghĩ về mẹ, em thường có cảm xúc biết ơn và tự hào. Mẹ dõi theo từng bữa ăn, giấc ngủ, mọi cung bậc cảm xúc vui buồn em đều có thể sẻ chia với mẹ. Mẹ hi sinh cho em nhiều mà chưa bao giờ mẹ đòi hỏi trả công. Với em, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất

28 tháng 10 2016

a/ Thể thất ngôn bát cú

28 tháng 10 2016

c/ Tình bạn đậm đà, hồn nhiên, thắm thiết

19 tháng 11 2016

. Tình bạn là một thứ tình cảm thiêng liêng, cao cả trong cuộc sống của mỗi người. Bạn không thể sống trong cô đơn, sống trong buồn tẻ. Bạn cần phải biết xung quanh bạn có rất nhiều người, rất rất nhiều bạn. Họ luôn luôn giúp đỡ bạn, luôn luôn động viên mỗi khi bạn buồn, luôn chia sẻ những niềm vui cùng bạn. Trên thế giới rộng lớn này, ai mà chẳng có bạn, tôi cũng vậy, tôi cũng như mọi người, cũng có 1 người bạn, đó là Trang - cô bạn thân nhất của tôi từ khi tôi còn là 1 học sinh tiểu học.
. Trang học chung với tôi ngay từ những ngày đầu tiên tôi cắp sách đến trường. Hằng ngày chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau, hát cùng nhau thậm chí mà đi học cùng nhau. Tôi không biết mọi người thế nào nhưng trong mắt tôi, Trang lúc nào cũng là cô bạn đáng yêu, đáng mến nhất mà tôi từng biết. Trang có 1 đôi mắt to tròn, có thể ví bạn như ''đôi mắt cười'' vì mỗi khi nhắm chặt mắt lại, trên đôi mắt thổ lộ những biểu cảm hết sức đáng yêu, cứ như bạn đang cười vậy. Tuy Trang không học giỏi nhưng lúc nào bạn cũng quan tâm đến tôi, bạn bảo: ''Mình không học giỏi nhưng đâu biết được cô bạn thân của mình lại học tệ được, bạn ấy học giỏi lắm đấy !''. Tôi biết Trang đang nói về tôi nhưng tôi cố kìm lại cảm xúc, tỏ ra như mình đang nghe Trang nói về bạn nữ nào đó trong lớp. Nếu nói về tấm lòng thì Trang là 1 cô gái hết sức thân thiện, bạn lúc nào cũng hòa đồng với mọi người. Lúc nào bạn cũng biết nghĩ về người khác, biết quan tâm đến các cô/chú trong Mái Ấm Tình Thương nên rất được thầy cô và bạn bè quý mến. Nhìn mặt bạn lấm tấm những giọt mồ hôi giúp đỡ các em học sinh nghèo, tôi lại càng thấm thía và quý trọng bạn hơn. Nhiều lúc tôi cứ ngỡ rằng: Trang là cô giáo thứ 2 của tôi vậy. Nhìn dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt cười ấy nhưng ai biết được, trong con người nhỏ bé ấy chất chứa 1 nỗi buồn thầm kín khó nói. Gia đình Trang không khá giả, bạn lại là chị cả trong nhà nên hằng ngày vào giờ học ra, bạn còn phải bán hàng rong để kiếm thêm thu nhập phụ giúp cha mẹ. Khi 1 lần, tôi bất chợt hỏi bạn: Trang ơi, mình hỏi câu này, nếu có sai mình mong bạn bỏ qua. Bạn có bao giờ xấu hổ về bố mẹ bạn không. Trang trả lời nhanh như cắt: Không đâu, mình không bao giờ xấu hổ mà mình còn rất tự hào. Bố mẹ mình tuy không giàu có nhưng họ đều rất thương mình, điều đó làm mình vui lắm, mình không quan tâm mọi người nói gì đâu. Rồi nụ cười trên môi Trang chợt hé nở. Nụ cười trong niềm vui, trong niềm tự hào chứ không phải bị ép buộc. Bạn cười vì tôi, vì gia đình của bạn.
. Tôi cảm ơn Trang, cảm ơn cuộc đời đã cho tôi biết thế nào là tình bạn, cảm ơn cuộc đời đã mang Trang đến với tôi, bạn là người bạn tuyệt vời nhất của tôi. Dù chìm đắm, hăng say trong tình bạn, tôi không quên phải luôn cố gắng, phát huy và giữ gìn tình bạn ấy để nó mãi bay cao và bay xa hơn vì tôi biết: "Tình bạn là vô giá, không gì có thể mua chuộc được tình bạn".