Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật “em” trong bài thơ sau:
MẸ CỦA ANH
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong.
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen.
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao.
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa.
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà.
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng.
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
(Xuân Quỳnh, Tự hát, NXB Tác phẩm mới, 1984)
Xuân Quỳnh là nhà thơ của những vần thơ chân thành, hồn hậu và giàu nữ tính. Thơ của bà luôn bắt nguồn từ những cảm xúc đời thường nhưng chứa đựng những tình cảm sâu sắc, nhân văn. “Mẹ của anh” là một bài thơ như thế – một khúc hát đầy yêu thương về tình cảm của người con dâu đối với mẹ chồng. Qua hình tượng nhân vật “em”, Xuân Quỳnh đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, nhân hậu và thấm đượm tình người của người phụ nữ Việt Nam.
Ngay từ những câu thơ mở đầu, nhân vật “em” đã bộc lộ một tình cảm chân thành, giản dị mà tha thiết:
“Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi.”
Lời khẳng định ấy không chỉ thể hiện sự thân mật, gần gũi mà còn chứa đựng trong đó tấm lòng bao dung, biết ơn sâu sắc của người con dâu đối với mẹ chồng. Dù mẹ không sinh thành, dưỡng dục mình, nhưng “em ơn mẹ suốt đời chưa xong”. Ở đây, “em” không chỉ nhìn mẹ bằng con mắt của người ngoài cuộc mà đã thật sự coi mẹ là người ruột thịt, là nguồn cội yêu thương.
Tiếp đến, nhân vật “em” đồng cảm, sẻ chia với những nỗi nhọc nhằn, hi sinh của mẹ. Từng hình ảnh thơ như một thước phim quay chậm về cuộc đời người mẹ: mái tóc trắng phau vì bao đêm thức lo cho con, những chặng đường dốc nắng, chợ xa gánh nặng… Tất cả hiện lên với sự thấu hiểu và xúc động chân thành. Em không chỉ thấy được công lao sinh thành của mẹ mà còn cảm nhận được cả bóng dáng của mẹ trong tâm hồn và sự nghiệp của anh – người chồng em yêu:
“Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh.”
Nhờ mẹ, anh có tâm hồn phong phú, có tình yêu cuộc sống và con người để viết nên những vần thơ đẹp. Hiểu điều ấy, em càng thêm biết ơn mẹ, càng yêu thương mẹ hơn.
Không chỉ biết ơn, “em” còn là người sâu sắc, biết ứng xử đầy vị tha và tế nhị. Nàng dâu ấy khuyên chồng:
“Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau.”
Lời khuyên ấy tưởng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự hi sinh cao đẹp – em sẵn sàng chịu thiệt thòi, chỉ mong anh luôn sống hiếu thảo, trọn đạo làm con. Người con dâu ấy cũng cảm nhận được tấm lòng bao dung của mẹ chồng: “Mẹ không ghét bỏ em đâu” – một sự đồng cảm, hòa hợp giữa hai thế hệ, hai người phụ nữ cùng yêu thương một người đàn ông.
Ở những khổ thơ cuối, tình cảm của “em” mở rộng và thăng hoa. Em muốn “hát tiếp lời ca”, muốn ru chồng bằng tình yêu của mình như một sự tiếp nối những tháng năm mẹ đã từng chăm sóc anh. Em cảm nhận tình yêu của mình được nuôi dưỡng trong lòng thương mẹ mênh mông, được kết tinh từ “những ngày xưa mẹ sinh anh để bây giờ cho em”. Hai câu thơ kết là lời tri ân, là niềm hạnh phúc của người phụ nữ khi tình yêu của mình được gắn kết với tình mẹ – tình thiêng liêng nhất trên đời.
Với thể thơ lục bát ngọt ngào, giọng thơ mộc mạc, Xuân Quỳnh đã vẽ nên một hình tượng “em” vô cùng đẹp: dịu dàng, nhân hậu, biết ơn và giàu yêu thương. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình cảm giữa mẹ chồng – nàng dâu mà còn tôn vinh vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: sống nghĩa tình, thấu hiểu và giàu đức hi sinh. “Mẹ của anh” vì thế trở thành một khúc hát ngợi ca lòng nhân ái, giúp ta thêm trân trọng, yêu thương những người đã sinh thành và vun đắp hạnh phúc cho mình.
Xuân Quỳnh được mệnh danh là "nữ hoàng của thi ca tình yêu" bởi những vần thơ vừa nồng nàn, vừa giàu lòng trắc ẩn. Trong thế giới nghệ thuật của bà, tình yêu không chỉ là sự nồng cháy của lứa đôi mà còn là sự bao dung, là sự gắn kết giữa những người xa lạ thành người thân. Bài thơ "Mẹ của anh" là một minh chứng tiêu biểu, khắc họa vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, đầy lòng biết ơn của nhân vật "em" đối với người mẹ đã sinh thành ra người mình yêu.Trước hết, vẻ đẹp của "em" hiện lên qua sự chân thành và xóa bỏ những khoảng cách ích kỷ thường thấy trong quan hệ "mẹ chồng - nàng dâu". Ngay từ những câu đầu, nhân vật "em" đã khẳng định một cách đầy tự nhiên:"Phải đâu mẹ của riêng anhMẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi"Cách xưng hô "mẹ của chúng mình" cho thấy một tâm hồn rộng mở, không có sự phân biệt giữa "mẹ anh" hay "mẹ em". Với "em", người mẹ ấy tuy "không đẻ không nuôi" nhưng lại có một vị trí vô cùng thiêng liêng bởi bà chính là gốc rễ, là người tạo nên hình hài và tâm hồn cho người đàn ông mà "em" gắn bó. Lòng biết ơn ấy sâu sắc đến mức "em" cảm thấy "ơn mẹ suốt đời chưa xong". Đó là vẻ đẹp của một người phụ nữ hiểu chuyện, biết trân trọng nguồn cội của hạnh phúc.Thứ hai, tâm hồn của "em" còn đẹp ở sự thấu hiểu và sẻ chia những nhọc nhằn của người mẹ. Qua đôi mắt quan sát đầy tinh tế và giàu tình thương, "em" nhìn thấy sự hy sinh của mẹ qua thời gian: tóc mẹ trắng phau để cho mái tóc anh thêm đen, đôi bàn chân tảo tần qua những dốc nắng, những phiên chợ xa. Sự đối lập giữa sự héo hắt của mẹ và sự trưởng thành của anh không chỉ là quy luật tự nhiên, mà còn là sự đánh đổi bằng cả cuộc đời mẹ. Khi "em" nói "Thương anh thương cả bước chân / Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao", ta thấy được một tình yêu rộng lớn, không chỉ yêu anh mà còn bao bọc cả những gì đã nuôi nấng anh nên người.Cuối cùng, nhân vật "em" hiện lên với vẻ đẹp của người phụ nữ truyền thống Việt Nam: hiếu thảo và biết vun vén cho tổ ấm. "Em" không chỉ là người thụ hưởng hạnh phúc mà còn muốn là người tiếp nối:"Em xin hát tiếp lời caRu anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn""Em" mong muốn được thay mẹ vỗ về anh, chăm sóc anh bằng tình yêu chân thành nhất. Câu thơ "Yêu anh em đã là dâu trong nhà" khẳng định sự gắn kết định mệnh và trách nhiệm của "em". Tâm hồn "em" như một bến đỗ bình yên, nơi hòa quyện giữa tình yêu lứa đôi nồng nàn và tình cảm gia đình ấm áp.Tóm lại, qua bài thơ "Mẹ của anh", Xuân Quỳnh đã xây dựng một nhân vật "em" với vẻ đẹp tâm hồn rạng rỡ: vừa tinh tế, vừa bao dung, lại tràn đầy lòng biết ơn. Vẻ đẹp ấy không chỉ làm đẹp thêm hình ảnh người phụ nữ hiện đại mà còn khẳng định một chân lý giản đơn: để yêu một người trọn vẹn, hãy yêu cả những gì thuộc về quá khứ và công ơn sinh thành của họ. Bài thơ vẫn mãi là một bài học nhân văn sâu sắc về cách đối nhân xử thế và tình người trong cuộc sống.