(4 điểm) Đọc văn bản sau:
Hộ vốn nghèo. Hắn là một nhà văn, trước kia, với cách viết thận trọng của hắn, hắn chỉ kiếm được vừa đủ để một mình hắn sống một cách eo hẹp, có thể nói là cực khổ. Nhưng bấy giờ hắn chỉ có một mình. Ðói rét không có nghĩa lý gì đối với gã trẻ tuổi say mê lý tưởng. Lòng hắn đẹp. Ðầu hắn mang một hoài bão lớn. Hắn khinh những lo lắng tủn mủn về vật chất. Hắn chỉ lo vun trồng cho cái tài của hắn ngày một thêm nảy nở. Hắn đọc, ngẫm nghĩ, tìm tòi, nhận xét và suy tưởng không biết chán. Ðối với hắn lúc ấy, nghệ thuật là tất cả; ngoài nghệ thuật không còn gì đáng quan tâm nữa. Hắn băn khoăn nghĩ đến một tác phẩm nó sẽ làm mờ hết các tác phẩm khác cùng ra một thời... Thế rồi, khi đã ghép đời Từ vào cuộc đời của hắn, hắn có cả một gia đình phải chăm lo. Hắn hiểu thế nào là giá trị của đồng tiền; hắn hiểu những nỗi đau khổ của một kẻ đàn ông khi thấy vợ con mình đói rách. Những bận rộn tẹp nhẹp, vô nghĩa lý, nhưng không thể không nghĩ tới, ngốn một phần lớn thì giờ của hắn. Hắn phải cho in nhiều cuốn văn viết vội vàng. Hắn phải viết những bài báo để người ta đọc rồi quên ngay sau lúc đọc. Rồi mỗi lần đọc lại một cuốn sách hay một đoạn văn ký tên mình, hắn lại đỏ mặt lên, cau mày, nghiến răng vò nát sách và mắng mình như một thằng khốn nạn... Khốn nạn! Khốn nạn! Khốn nạn thay cho hắn! Bởi vì chính hắn là một thằng khốn nạn! Hắn chính là một kẻ bất lương! Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện. Chao ôi! Hắn đã viết những gì? Toàn những cái vô vị, nhạt nhẽo, gợi những tình cảm rất nhẹ, rất nông, diễn một vài ý rất thông thường quấy loãng trong một thứ văn bằng phẳng và quá ư dễ dãi. Hắn chẳng đem một chút mới lạ gì đến văn chương. Thế nghĩa là hắn là một kẻ vô ích, một người thừa. Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có... Hắn nghĩ thế và buồn lắm, buồn lắm! Còn gì buồn hơn chính mình lại chán mình? Còn gì đau đớn hơn cho một kẻ vẫn khát khao làm một cái gì nâng cao giá trị đời sống của mình, mà kết cục chẳng làm được cái gì, chỉ những lo cơm áo mà đủ mệt? Hắn để mặc vợ con khổ sở ư?
(Theo Nam Cao, Đời thừa)
Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):
Câu 1. Truyện được kể theo ngôi thứ mấy?
Câu 2. Trong đoạn trích, sự cẩu thả trong văn chương sẽ tạo nên những tác phẩm như thế nào?
Câu 3. Tìm và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn: “Hắn đọc, ngẫm nghĩ, tìm tòi, nhận xét và suy tưởng không biết chán.”
Câu 4. Nhân vật Hộ trong đoạn trích là người thế nào?
Câu 5. Em có đồng ý với ý kiến “Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có...” không? Vì sao?
Câu 1 truyện được kể theo ngôi thứ ba người kể giấu mình và gọi nhân vật là hắn hộ câu 2 trong đoạn trích sự cẩu thả trong văn chương sẽ tạo nên những tác phẩm vô vị nhạt nhẽo gợi lên những tình cảm rất nông rất nhẹ diễn vài ý tưởng rất thông thường văn bản bằng phẳng dễ dãi không có gì mới lạ câu 3 biện pháp tu từ được sử dụng là liệt kê đọc ngẫm nghĩ tìm tòi nhận xét suy tưởng tác dụng tăng sự hình gợi cảm với sự diễn đạt nhấn mạnh quá trình lao động nghệ thuật nghiêm túc say mê và không ngừng nghỉ của hộ và từ đó cho thấy sự trăn trở khát vọng sáng tạo của nhân vật chính Câu 4 nhân vật Hộ là người trí thức nghèo có tài năng và khát vọng anh yêu nghề viết coi Nghệ thuật là lẽ sống và luôn mong sáng tạo tác phẩm của giá trị Đồng thời hộ cũng là người giàu trách nhiệm với gia đình nhưng không bị gánh nặng cơm áo làm cho day dứt đau khổ đây là bi kịch của người trí thức trong xã hội cũ Câu 5 Em đồng ý với ý kiến trên văn chương chân chính là cần sự đào tạo sâu suy nghĩ tìm tòi cái mới và sáng tạo để đem đến giá trị cho người đọc nếu chỉ lặp lại cái cũ viết hồi hộp thì tác phẩm sẽ nhanh chóng bị lãng quên những tác phẩm lớn thường là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc và tiếng nói riêng của nhà văn vì vậy người cầm bút muốn được đón nhận phải không ngừng sáng tạo và khám phá
Câu 1
Ngôi kể: Ngôi thứ ba.
Câu 2.
Sự cẩu thả trong văn chương sẽ tạo ra những tác phẩm hời hợt, nhạt nhẽo, thiếu giá trị, không có chiều sâu, dễ bị quên lãng.
Câu 3.
Biện pháp tu từ: Liệt kê (“đọc, ngẫm nghĩ, tìm tòi, nhận xét, suy tưởng”).
Tác dụng: Nhấn mạnh sự say mê, lao động trí tuệ bền bỉ, thái độ nghiêm túc của Hộ đối với văn chương.
Câu 4.
Nhân vật Hộ là người có lí tưởng nghệ thuật cao đẹp, yêu nghề, nghiêm túc trong sáng tạo, luôn khao khát viết được tác phẩm có giá trị.
Câu 5.
Đồng ý. Vì văn chương đòi hỏi sự sáng tạo, tìm tòi và đào sâu thì mới tạo ra tác phẩm có giá trị, có dấu ấn riêng. Nếu chỉ viết hời hợt, bắt chước thì tác phẩm sẽ không có sức sống và không được ghi nhận.