Câu 1. (2,0 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích, đánh giá nhân vật Thị Phương trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.
Câu 2. (4,0 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) thuyết phục các bạn trẻ từ bỏ thói quen "bỏ quên" gia đình trong đời sống hiện nay.
câu 1 Nhân vật Thị Phương trong đoạn trích để lại ấn tượng sâu sắc bởi những phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Trước hết, Thị Phương là người giàu lòng hiếu thảo và tình nghĩa. Trong hoàn cảnh chạy giặc hiểm nguy, nàng vẫn một lòng chăm sóc, bảo vệ mẹ chồng, dù phải chịu cảnh lưu lạc suốt mười tám năm. Đặc biệt, khi đối mặt với quỷ dữ và hổ dữ, Thị Phương không hề nghĩ đến sự sống chết của bản thân mà sẵn sàng hi sinh mạng sống để cứu mẹ chồng. Hành động tình nguyện dâng mạng mình cho hổ đã thể hiện lòng dũng cảm, đức hi sinh và tình thương vô điều kiện. Bên cạnh đó, Thị Phương còn là người nhân hậu, vị tha, biết xin tha cho người khác ngay cả khi bản thân đang gặp nguy hiểm. Qua nhân vật Thị Phương, tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp đạo đức của người phụ nữ trong xã hội xưa, đồng thời gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc: sống có tình, có nghĩa thì cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác.
câu 2
Trong nhịp sống hiện đại đầy bận rộn, không ít bạn trẻ đang dần hình thành thói quen “bỏ quên” gia đình. Họ dành nhiều thời gian cho mạng xã hội, công việc, bạn bè hay thế giới ảo mà quên mất rằng gia đình mới chính là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi con người. Đây là một thói quen đáng lo ngại và cần sớm được thay đổi. Trước hết, gia đình là nơi yêu thương vô điều kiện, nơi mỗi người được chở che, bao dung dù có vấp ngã hay thất bại. Cha mẹ luôn âm thầm hi sinh, lo lắng cho con cái từng bữa ăn, giấc ngủ mà không đòi hỏi sự đáp trả. Thế nhưng, nhiều bạn trẻ lại vô tâm, thờ ơ, thậm chí cáu gắt với chính những người thân yêu nhất của mình. Sự “bỏ quên” ấy không chỉ làm tổn thương cha mẹ mà còn khiến bản thân đánh mất những giá trị tinh thần quý giá. Bên cạnh đó, gia đình còn là nền tảng hình thành nhân cách con người. Tình yêu thương, sự dạy dỗ từ gia đình giúp mỗi người biết sống nhân ái, có trách nhiệm và biết trân trọng các mối quan hệ xung quanh. Khi xa rời gia đình, con người dễ rơi vào lối sống ích kỉ, lạnh nhạt, thiếu sự đồng cảm với người khác. Thực tế cho thấy, không ít bạn trẻ khi gặp biến cố trong cuộc sống mới nhận ra rằng, nơi duy nhất sẵn sàng dang tay đón họ trở về vẫn là gia đình. Để từ bỏ thói quen “bỏ quên” gia đình, mỗi bạn trẻ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng thiết thực: dành thời gian trò chuyện với cha mẹ, quan tâm đến sức khỏe của người thân, cùng ăn một bữa cơm gia đình hay đơn giản là một lời hỏi han chân thành. Bên cạnh đó, cần biết cân bằng giữa công việc, học tập và đời sống gia đình, không để thế giới ảo chiếm trọn thời gian và cảm xúc của mình. Gia đình không phải là nơi chỉ để trở về khi mệt mỏi, mà là nơi cần được gìn giữ và yêu thương mỗi ngày. Khi biết trân trọng gia đình, con người sẽ sống nhân văn hơn, hạnh phúc hơn và có thêm động lực để vững bước trên đường đời. Vì vậy, mỗi bạn trẻ hãy học cách yêu thương, quan tâm và đừng bao giờ “bỏ quên” gia đình – mái ấm thiêng liêng nhất của cuộc đời mình.
Câu 1
Nhân vật Thị Phương trong đoạn trích được coi là một hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ giàu tình cảm, sống chân thành và có trách nhiệm với gia đình. Ở Thị Phương, ta dễ dàng nhận thấy sự quan tâm sâu sắc dành cho những người thân yêu, thể hiện qua lời nói và hành động giản dị nhưng ấm áp. Nhân vật không đặt bản thân lên trên lợi ích chung mà luôn nghĩ cho người khác trước, cho thấy một tấm lòng vị tha, nhân hậu.Bên cạnh đó, Thị Phương còn là người giàu nội tâm, biết suy nghĩ, trăn trở trước những thay đổi của cuộc sống. Những cảm xúc buồn vui, lo lắng của nhân vật được thể hiện một cách chân thực, khiến người đọc dễ đồng cảm. Chính sự chân thật ấy đã làm nên chiều sâu cho nhân vật, giúp Thị Phương trở nên gần gũi, đời thường mà vẫn đáng trân trọng.Qua nhân vật Thị Phương, tác giả không chỉ khắc họa vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ trong gia đình mà còn gửi gắm thông điệp về giá trị của tình thân là thứ tình cảm thiêng liêng, bền vững giữa dòng đời nhiều biến động.
Câu 2
Trong nhịp sống hiện, nhiều bạn trẻ đang dần hình thành một thói quen đáng lo ngại: “bỏ quên” gia đình. Mải mê với học tập, công việc, bạn bè hay thế giới mạng, không ít người quên mất rằng gia đình mới chính là nơi yêu thương vô điều kiện và là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi con người.
“Bỏ quên” gia đình không có nghĩa là không còn sống chung hay không còn quan hệ huyết thống, mà là sự thờ ơ trong cảm xúc và hành động. Đó là khi con cái ít trò chuyện với cha mẹ, bữa cơm gia đình ngày càng vắng tiếng cười, những câu hỏi han trở nên hiếm hoi. Nguyên nhân của thực trạng này xuất phát từ áp lực cuộc sống, sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ và suy nghĩ sai lầm rằng gia đình luôn ở đó nên không cần quan tâm quá nhiều.
Tuy nhiên, việc “bỏ quên” gia đình để lại những hậu quả sâu sắc. Với cha mẹ, đó là nỗi cô đơn, chạnh lòng khi con cái ngày một xa cách. Với chính người trẻ, đó là sự thiếu hụt về tinh thần, bởi dù thành công đến đâu, con người vẫn cần một nơi để trở về, cần sự yêu thương chân thành không toan tính. Gia đình không chỉ nuôi dưỡng ta về thể chất mà còn bồi đắp nhân cách, giúp ta vững vàng trước sóng gió cuộc đời.
Nhận thức được điều đó, mỗi bạn trẻ cần chủ động thay đổi. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng thiết thực: dành thời gian trò chuyện với cha mẹ, ăn cơm cùng gia đình, lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn. Đừng để điện thoại hay mạng xã hội chiếm trọn sự quan tâm của mình khi người thân đang ở ngay bên cạnh. Quan trọng hơn, hãy học cách bày tỏ tình yêu thương, bởi đôi khi chỉ một lời hỏi han cũng đủ làm ấm lòng người ở lại phía sau ta.
Gia đình không phải là điều hiển nhiên có thể tồn tại mãi mãi. Thời gian trôi đi, cha mẹ già đi từng ngày, và những khoảnh khắc sum vầy sẽ không thể quay lại nếu ta vô tình đánh mất. Vì vậy, từ bỏ thói quen “bỏ quên” gia đình chính là học cách trân trọng những giá trị bền vững nhất của cuộc sống. Khi biết yêu thương gia đình, con người sẽ sống hoà thuận và trưởng thành, hạnh phúc hơn trên hành trình của chính mình.