Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Hình tượng người lính Việt Nam ta đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các sáng tác thi ca nhạc họa. Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cũng không ngoại lệ khi đưa hình tượng ấy vào trong thơ của mình một cách tự nhiên và đầy cảm xúc với bài thơ “Đồng dao mùa xuân”. Bài thơ chủ yếu viết về người lính dưới góc nhìn đầy chiêm nghiệm của một con người thời bình. Đó chính là những người lính hồn nhiên, tinh nghịch, họ chưa một lần yêu, còn mê thả diều, nhưng họ đã phải hi sinh tuổi xuân và máu xương của mình cho Đất nước. Họ đã nằm lại nơi chiến trường để đất nước được vẹn tròn, để nhân dân được độc lập. Trong cảm nhận của nhà thơ nói riêng, người đọc nói chung, dù họ đã mãi gửi thân xác nơi núi rừng Trường Sơn xa xôi, nhưng anh linh của họ thì vẫn còn mãi. Bởi chính họ - những người lính quật cường đã làm nên mùa xuân vĩnh hằng của đất nước ngày hôm nay.
Đọc bài thơ "Đồng dao mùa xuân", em thấu hiểu sâu sắc về trách nhiệm thiêng liêng với quê hương. Hình ảnh người lính trẻ bỏ lại tuổi xuân hồn nhiên, xả thân chiến đấu vì đất nước đã gợi lên trong em niềm biết ơn vô bờ bến. Trách nhiệm ấy không chỉ là việc bảo vệ Tổ quốc, mà còn là sự tiếp nối truyền thống vẻ vang, là đóng góp sức mình để dựng xây và phát triển đất nước. Là thế hệ trẻ hôm nay, em ý thức rằng mình cần tích cực tham gia vào các hoạt động tập thể, trau dồi kiến thức, rèn luyện bản thân, để góp phần làm rạng rỡ thêm trang sử quê hương, xứng đáng với bao thế hệ đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Một định lý trong cuộc sống mà ai cũng đồng tình: Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan tỏa. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.
Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. “Sự sống” trong họ rồi cũng chết dần chết mòn như nước trong lòng biển Chết!
Được rồi, mình sẽ viết một đoạn văn ngắn gọn, súc tích, có liên hệ từ hình ảnh người lính lái xe Trường Sơn trong bài thơ **“Bài thơ về tiểu đội xe không kính”** để nêu suy nghĩ về trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay đối với đất nước: --- Trong *Bài thơ về tiểu đội xe không kính*, hình ảnh những người lính lái xe Trường Sơn hiện lên với tinh thần dũng cảm, lạc quan, bất chấp gian khổ, hi sinh để bảo vệ Tổ quốc. Từ sự kiên cường ấy, thế hệ trẻ hôm nay càng phải ý thức rõ trách nhiệm của mình đối với đất nước. Nếu như cha anh đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do, thì chúng ta – những người trẻ trong thời bình – cần sống có lý tưởng, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực lao động sáng tạo để xây dựng đất nước giàu mạnh. Đồng thời, thế hệ trẻ phải biết bảo vệ chủ quyền, giữ gìn văn hóa dân tộc và đấu tranh chống lại những biểu hiện tiêu cực trong xã hội. Thực hiện tốt trách nhiệm ấy chính là cách để chúng ta tiếp nối truyền thống hào hùng của dân tộc, xứng đáng với sự hi sinh của những người lính năm xưa. --- Bạn có muốn mình mở rộng đoạn này thành **bài văn nghị luận xã hội hoàn chỉnh ba phần (mở–thân–kết)** để dễ dùng trong bài thi không?
hình ảnh người lính trong bài thơ “đồng dao mùa xuân” gợi lên hình ảnh bộ đội vừa dũng cảm vừa gần gũi, thân thiện, luôn gắn bó với dân, sẵn sàng bảo vệ tổ quốc. liên hệ với bộ đội cụ hồ trong thời bình, các chiến sĩ vẫn giữ phẩm chất trung thành, kỷ luật, cần cù, đồng thời tham gia xây dựng đất nước, giúp dân phòng chống thiên tai, dịch bệnh. trong thời đại hiện nay, vai trò của chiến sĩ không chỉ là bảo vệ biên cương, lãnh thổ mà còn tham gia cứu hộ, hỗ trợ cộng đồng và góp phần giữ gìn an ninh trật tự, thể hiện hình ảnh người lính năng động, trách nhiệm và gần gũi với nhân dân.