Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mình làm câu 3 nha vì mấy cái kia mình lười:)
Sau khi đọc xong câu chuyện trên.Em rút ra được một điều rằng ko nên khinh bỉ người khác giông Sử Tử.Khi bạn bè bạn gặp tình huống "hiểm nghèo" nên giúp đỡ ko nên như Voi,Hổ,Gấu...Và tấm gương sáng chúng ta noi theo là Kiến-Sẵn sàng giúp đỡ bạn bè kể cả có thù oán.
-Vốn từ mình có hạn với hay lặp câu,từ.Mong bạn thông cảm:0-
* bn tham khảo nha*
Câu 1 :Đã có một thời gian xã hội chúng ta quan niệm một cách đơn giản rằng quê hương chỉ gắn với tình cảm công dân. Thế nhưng có thật như thế không khi quê hương còn là sự gắn bó thân thương, máu thịt; là hình ảnh đọng mãi trong tim mỗi con người khi xa quê. Bấy giờ, chúng ta mới thật sự nhận ra quê hương còn đóng một vai trò hết sức quan trọng đối với cuộc đời mỗi con người.Quê hương là cái nôi đầu tiên cho ta trưởng thành.Quê hương dõi theo từng bước ta đi trong cuộc đời. Quê hương còn bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt hàng ngày, những tình cảm đôi lứa, sự gắn bó gia đình, làng quê, đó là tình cảm trong sáng nhất, cao cả và góp phần thanh lọc tâm hồn con người. Ngược lại với những điều đó, có những kẻ hô hào khẩu hiệu, nhưng thực tế lại sống giả tạo. Không thể yêu quê hương mà không xuất phát từ tình cảm, gắn bó với nơi chôn nhau cắt rốn, gia đình, làng xóm, yêu những con người gần gũi quanh ta với những kẻ không nhớ về quê hương, cuội nguồn thì đó là những kẻ vô tâm, vô cảm, không một chút quan tâm về sự thay đổi của chính nơi mình sinh ra. Bản thân học sinh chúng ta phải biết yêu mến con người và mảnh đất mà ta đang sống, tiếp xúc hàng ngày, biến tình cảm ấy thành mục đích, hoài bảo để sau này cống hiến cho đất nước.
Câu 2 :
Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương là một bài vịnh độc đáo: vịnh một món ăn dân tộc, dân gian. Thiếu một bàn tay, một tâm hồn phụ nữ dân dã như bà thì có lẽ cái bánh trôi nước chưa đi vào được văn học.Trước hết, bài thơ vịnh của Hồ Xuân Hương rất tài tình:Thân em vừa trắng, lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.Đây là lời tự giới thiệu của bánh: từ hình dáng, cấu tạo và cách chế tạo. Bánh trôi làm bằng bột nếp, nhào nước cho nhuyễn, rồi nặn thành hình tròn như quả táo, bọc lấy nhân bằng đường đen, nước sôi thì bỏ vào luộc, khi chín thì bánh nổi lên. Người nặn bột làm bánh phải khéo tay thì bánh mới đẹp, nếu vụng thì bánh có thể bị rắn hay bị nhão. Nhưng dù thế nào thì bánh vẫn phải có nhân. Thiếu nhân, bánh sẽ rất nhạt nhẽo. Đọc bài thơ, ta thấy hiện lên đúng là bánh trôi nước, không sai một li.Hình ảnh trong bài thơ là bánh trôi nước. Nhưng bài thơ đâu phải là tác phẩm quảng cáo cho một món ăn dân tộc. Thơ vịnh chỉ thực sự có ý nghĩa khi có sự gửi gắm tình cảm, tư tưởng của nhà thơ. Bài thơ của Hồ Xuân Hương, vì thế, còn là lời tự bộc bạch của một tấm lòng phụ nữ. Ta có thể nói nhà thơ mượn lời cái bánh trôi để nói lên thân phận và tấm lòng người phụ nữ. Bánh trôi là một hình ảnh gợi hứng, một ẩn dụ.Thân em vừa trắng, lại vừa trònThân trắng vừa tả cái bánh bằng bột trắng, vừa tả tấm thân trắng đẹp, phẩm hạnh trong trắng. Tròn vừa có nghĩa là em được phú cho cái hình dáng tròn, lại vừa có nghĩa là em làm tròn mọi bổn phận của em.Bảy nổi ba chìm với nước nonBảy nổi ba chìm là thành ngữ chỉ sự trôi nổi, lênh đênh của số phận giữa cuộc đời. Nước non là sông, biển, núi, non, chỉ hoàn cảnh sống, suy rộng ra là đời, cuộc đời con người.Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặnĐây là hình ảnh may rủi mà đời người phụ nữ rơi vào. Trong xã hội cũ trọng nam khinh nữ, số phận người phụ nữ đều do người đàn ông định đoạt. Cho nên người con gái trong ca dao cảm nhận:Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?
Thân em như thể cánh bèo
Ngược xuôi, xuôi ngược theo chiều nước trôiNhững câu ca dao thể hiện một ý thức an phận, cam chịu. Cái duy nhất họ làm chủ được là tấm lòng mình:Mà em vẫn giữ tấm lòng sonNgười phụ nữ vẫn giữ niềm thuỷ chung, son sắt, bất biến với mối tình. Một lời nói thể hiện niềm tự hào kín đáo về phẩm chất thuỷ chung của người phụ nữ. Tuy nhiên, cả bài thơ vẫn thấm đượm nỗi cảm thương cho thân phận. Thân trắng, phận tròn mà phải chịu cảnh ba chìm bảy nổi, không làm chủ được mình.
học tốt
Câu 1 :
Quê hương có một vị trí quan trọng trong lòng mỗi người. Mỗi người dân Việt Nam đều có tình cảm thiêng liêng gắn bó với quê hương xứ sở của mình.
Đối với những con người lao động, nhất là người nông dân, họ đã gắn bó mật thiết với quê hương. Từ lúc cất tiếng khóc chào đời, rồi tuổi thơ đẹp đẽ, những công việc lao động, rồi cuộc sống gia đình, cho tới lúc chết họ đã sống gắn liền với làng quê. Tình cảm yêu quê hương đất nước là một truyền thống tốt đẹp và đáng quý của dân tộc Việt Nam. Cho dù có ở nơi xa nhưng mỗi người vẫn luôn nhớ về quê nhà của mình. Quê hương như một người mẹ hiền ôm ta vào lòng và dành cho ta những gì tốt đẹp nhất. Quê mẹ là nơi ấp ủ tình yêu thương, nơi nuôi ta lớn, dạy dỗ, an ủi che chở cho ta. Quê hương - hai tiếng thân thương mỗi lần nghe thấy chúng ta không khỏi xúc động bồi hồi. Tình yêu quê hương đã ăn sâu vào máu thịt, đi sâu vào lòng mỗi con người. Vì vậy nếu ai chưa nhận thức chưa có tình cảm gắn bó với xứ sở của mình thì hẳn họ chưa được coi là trưởng thành.
Quê hương đi vào lòng con người một cách rất tự nhiên. Người ta có thể nhớ tới quê hương đất nước của mình chỉ qua một món ăn bình dị hay một địa danh đã gắn liền với những kỷ niệm đẹp...
Câu 2
Bánh trôi nước một bài thơ vô cùng sâu sắc ở hai nghĩa : đen và bóng . Mượn hình ảnh những chiếc bánh trôi để phê phán và cảm thương cho người phụ nữ thế hệ xưa . Đây : 1 bài ca tình người vô cùng sâu sắc . Thân người gái mỏng manh , đau khổ triền miên phải sống 1 cuộc sống oan ức , lệ thuộc nhưng vẫn giữ đc phẩm chất trong sáng , thủy chung thật đáng thương nhưng cũng thật kiên cường và bất khuất
Nguồn h7
1. PTBĐ: Miêu tả.
2.
- 5 từ ghép: khu rừng, vũng nước, đàn kiến, tổ chim, bất chấp.
- 5 từ láy: tua tủa, che chở, len lỏi, hốt hoảng, gai góc.
3. Chú chim nhỏ là một chú chim có lòng nhân ái, vị tha, biết giúp đỡ người khác vào những lúc khó khăn, hoạn nạn.
4. Bài học: sống ở đời là phải biết giúp đỡ lẫn nhau những lúc khó khăn, gian nan, thử thách có như thế cuộc sống mới trở nên có ý nghĩa và tốt đẹp hơn.
Câu 1: đoạn văn trên trích từ văn bản "Sống chết mặc bay". Tác giả là Phạm Duy Tốn. Câu 3
Câu 2: thể loại của văn bản "sống chết mặc bay " là truyện ngắn hiện đại.
Câu 3:Nói về tình cảnh thống khổ của nhân dân khi hộ đê, tình trạng của con đê trước cơn lũ.
Câu 4: Câu đặc biệt : thuộc phủ X. Tác dụng: xác định nơi chốn
+) Kẻ thì thuồng, người thì cuốc, kẻ đội đất, kẻ vác tre, nào đắp nào cừ. Tác dụng : liệt kê, thông báo về sự tồn tại của sự vật, hiện tượng.
+) Khoing khéo thì vỡ mất. Tác dụng: diễn tả cảm xúc lo lắng, băn khoăn, hoài nghi, dự đoán.
Câu 1:
- Đoạn văn trên trích trong văn bản: “Sống chết mặc bay”.
- Tác giả: Phạm Duy Tốn.
Câu 2:
- Thể loại của văn bản chứa đoạn trích trên: Truyện ngắn hiện đại.
Câu 3:
- Nội dung của đoạn trích trên là: Cảnh con đê sông Nhị Hà đang núng thế giữa cơn bão trong đêm và cảnh dân phu đang ra sức hộ đê.
Câu 4:
- Câu đặt biệt: Gần một giờ đêm.
- Tác dụng: Xác định thời gian.
Câu 1 Nhân vật con Kiến trong văn bản “Con Kiến và con Bồ Câu” là hình ảnh tiêu biểu cho lòng biết ơn và tình nghĩa. Khi gặp nạn bị dòng nước cuốn trôi, Kiến đã được Bồ Câu cứu giúp bằng cách thả chiếc lá xuống nước. Kiến thoát chết và luôn ghi nhớ ơn cứu mạng ấy. Sau này, khi thấy Bồ Câu gặp nguy hiểm trước mũi tên của người thợ săn, Kiến không ngần ngại lao tới cắn vào chân người đó để cứu Bồ Câu. Hành động tuy nhỏ bé nhưng đầy dũng cảm và kịp thời. Qua đó, Kiến hiện lên là một con vật biết sống có nghĩa, có trước có sau, sẵn sàng giúp đỡ ân nhân của mình. Câu chuyện gửi gắm bài học sâu sắc về lòng biết ơn
Câu 1. Phân tích đặc điểm nhân vật con Kiến (khoảng 150 chữ)
Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện lên là một biểu tượng đẹp đẽ của lòng biết ơn và sự nhạy bén. Trước hết, Kiến là một con vật biết trân trọng ơn nghĩa. Sau khi được Bồ Câu cứu thoát khỏi dòng nước dữ, Kiến không hề quên ơn mà luôn tìm cơ hội để đáp đền ("Kiến rất biết ơn Bồ Câu"). Đặc điểm nổi bật nhất của Kiến chính là sự thông minh và lòng dũng cảm. Khi thấy ân nhân gặp nguy hiểm bởi người thợ săn, dù nhỏ bé, Kiến đã không ngần ngại bò đến đốt vào chân người đó để cứu Bồ Câu. Hành động quyết đoán này không chỉ cho thấy sự nhanh trí mà còn minh chứng cho đạo lý "uống nước nhớ nguồn" của dân gian. Qua nhân vật Kiến, tác giả ngụ ngôn muốn nhắn nhủ chúng ta rằng: lòng tốt luôn xứng đáng được đáp đền, và ngay cả những người nhỏ bé nhất cũng có thể làm nên những điều phi thường để bảo vệ lẽ phải.
Câu 2. Nghị luận về ý kiến cho rằng lễ hội truyền thống đã lỗi thời (khoảng 400 chữ)
Mở bài:
• Dẫn dắt: Lễ hội truyền thống là "linh hồn" của văn hóa dân tộc.
• Nêu vấn đề: Có ý kiến cho rằng lễ hội ngày nay đã lỗi thời và nên loại bỏ. Đây là một quan điểm sai lầm và thiếu cái nhìn sâu sắc.
Thân bài:
• Bác bỏ quan điểm "lỗi thời": Lễ hội không bao giờ lỗi thời vì nó mang giá trị tinh thần bất biến. Đó là nơi lưu giữ lịch sử, cội nguồn và những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông.
• Giá trị của lễ hội:
• Sự kết nối: Lễ hội là nhịp cầu gắn kết cộng đồng, giúp con người xích lại gần nhau hơn sau những ngày lao động mệt mỏi.
• Giáo dục: Đây là môi trường giáo dục lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ một cách trực quan nhất (ví dụ: lễ hội đua thuyền tưởng nhớ anh hùng A Sanh).
• Kinh tế - Du lịch: Lễ hội còn góp phần thúc đẩy du lịch, giới thiệu hình ảnh quê hương ra thế giới.
• Phản biện: Đúng là có một số lễ hội bị biến tướng (mê tín, lãng phí), nhưng đó là do cách tổ chức chứ không phải do bản chất của lễ hội. Chúng ta cần cải thiện cách tổ chức chứ không phải loại bỏ di sản.
Kết bài:
• Khẳng định lại: Lễ hội truyền thống là tài sản quý báu.
• Liên hệ bản thân: Thế hệ trẻ cần có ý thức bảo tồn, phát huy và "làm mới" lễ hội để phù hợp với thời đại nhưng vẫn giữ được bản sắc cốt lõi.
Câu
Câu 1:
Bài làm
Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện lên với hai đặc điểm nổi bật: nghị lực sống và lòng biết ơn sâu sắc. Trước hết, khi gặp nạn dưới dòng nước xiết, Kiến không buông xuôi mà nhanh chóng nắm bắt cơ hội từ chiếc lá của Bồ Câu để tự cứu mình, cho thấy sự bình tĩnh và khát khao sống mãnh liệt. Quan trọng hơn, Kiến là biểu tượng của lối sống tình nghĩa. Không chỉ dừng lại ở cảm xúc "rất biết ơn", Kiến đã biến lòng biết ơn đó thành hành động thực tế. Khi thấy Bồ Câu bị thợ săn đe dọa, Kiến đã dũng cảm đốt vào chân người thợ săn để giải cứu ân nhân. Qua nhân vật Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm bài học quý giá về sự đền ơn đáp nghĩa: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", một nét đẹp đạo lý truyền thống của con người.
Câu 2: Nghị luận phản đối quan điểm bãi bỏ lễ hội truyền thống (khoảng 400 chữ)
Bài làm
Trong xu thế hội nhập quốc tế, có ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống đã lỗi thời và nên bị loại bỏ. Tuy nhiên, đây là một quan điểm phiến diện, thiếu chiều sâu văn hóa, bởi lễ hội chính là linh hồn và là cầu nối gắn kết quá khứ với hiện tại.
Giá trị tinh thần và văn hóa: Lễ hội không đơn thuần là những nghi thức cũ kỹ, mà là "bảo tàng sống" lưu giữ lịch sử, phong tục và tín ngưỡng của cha ông. Đó là nơi con người tìm về nguồn cội, thể hiện lòng thành kính với tổ tiên (như Giỗ Tổ Hùng Vương, lễ hội Gióng...). Nếu bỏ lễ hội, chúng ta sẽ tự cắt đứt sợi dây liên kết với cội nguồn dân tộc.
Sức mạnh gắn kết cộng đồng: Lễ hội tạo ra không gian để mọi người xích lại gần nhau, cùng chia sẻ niềm vui và thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Trong một xã hội hiện đại đầy rẫy sự vô cảm và ngăn cách bởi màn hình điện thoại, lễ hội là dịp hiếm hoi để con người tương tác trực tiếp, tạo nên sức mạnh đoàn kết dân tộc.
Động lực phát triển kinh tế, du lịch: Thực tế chứng minh lễ hội truyền thống là tài nguyên quý giá để phát triển du lịch, quảng bá hình ảnh đất nước ra bạn bè quốc tế, từ đó tạo ra nguồn thu nhập cho người dân địa phương.
Phản biện: Đúng là có một số lễ hội xuất hiện biến tướng như mê tín dị đoan hay lãng phí, nhưng đó là lỗi ở khâu tổ chức và ý thức con người, không phải lỗi của bản thân lễ hội. Thay vì loại bỏ, chúng ta cần gạn đục khơi trong, điều chỉnh để phù hợp với đời sống mới.
Tóm lại, lễ hội truyền thống là di sản vô giá cần được bảo tồn và phát huy. Loại bỏ lễ hội đồng nghĩa với việc đánh mất bản sắc dân tộc. Mỗi cá nhân cần có cái nhìn trân trọng và tham gia lễ hội một cách văn minh để những giá trị tốt đẹp mãi trường tồn với thời gian.
C1:
Trong văn bản “Con kiến và con bồ câu”, nhân vật con kiến được khắc họa tuy nhỏ bé nhưng mang vẻ đẹp phẩm chất đáng quý. Trước hết, kiến hiện lên là một sinh vật yếu ớt, dễ bị cuốn trôi giữa dòng nước, tượng trưng cho những số phận mong manh trong cuộc sống. Thế nhưng, ẩn sau vóc dáng nhỏ nhoi ấy lại là một tấm lòng giàu tình nghĩa. Khi được bồ câu cứu giúp, kiến không chỉ thoát khỏi nguy hiểm mà còn khắc ghi ân tình sâu sắc. Đặc biệt, trong tình huống bồ câu gặp nạn, kiến đã nhanh trí, dũng cảm cắn vào chân người thợ săn, gián tiếp cứu sống ân nhân của mình. Hành động ấy tuy nhỏ nhưng chứa đựng ý nghĩa lớn lao, thể hiện đạo lí “uống nước nhớ nguồn”. Qua nhân vật con kiến, câu chuyện không chỉ ca ngợi lòng biết ơn mà còn khẳng định rằng dù nhỏ bé, mỗi cá thể vẫn có thể tạo nên những điều tốt đẹp nếu biết sống nghĩa tình.
C2:
Mỗi dân tộc trên thế giới đều có những nét văn hóa riêng làm nên bản sắc của mình, trong đó lễ hội truyền thống giữ vai trò đặc biệt quan trọng. Vì vậy, quan điểm cho rằng nên loại bỏ các lễ hội truyền thống là một cách nhìn phiến diện, cần được xem xét lại.
Trước hết, lễ hội truyền thống là những hoạt động văn hóa được lưu truyền từ đời này sang đời khác, thường gắn với tín ngưỡng, lịch sử và phong tục tập quán. Có ý kiến cho rằng lễ hội đã lỗi thời vì không còn phù hợp với xã hội hiện đại. Tuy nhiên, “lỗi thời” không có nghĩa là mất đi giá trị, bởi lễ hội vẫn mang trong mình ý nghĩa tinh thần sâu sắc và góp phần giữ gìn bản sắc dân tộc.
Nếu các lễ hội truyền thống bị loại bỏ, hậu quả sẽ rất lớn. Trước hết, bản sắc văn hóa dân tộc sẽ dần bị mai một, thế hệ trẻ không còn cơ hội hiểu về cội nguồn. Bên cạnh đó, đời sống tinh thần của con người trở nên nghèo nàn, thiếu đi những dịp vui chơi, gắn kết cộng đồng. Về lâu dài, điều này còn ảnh hưởng đến sự phát triển du lịch và hình ảnh đất nước trong mắt bạn bè quốc tế.
Nguyên nhân của quan điểm sai lầm này xuất phát từ việc một số lễ hội hiện nay còn tồn tại những hạn chế như mê tín dị đoan, lãng phí, hoặc bị thương mại hóa. Ngoài ra, một bộ phận người dân chưa nhận thức đầy đủ về giá trị của lễ hội, dẫn đến cái nhìn phiến diện và vội vàng phủ nhận.
Để khắc phục, chúng ta không nên loại bỏ mà cần giữ gìn và phát huy các giá trị tốt đẹp của lễ hội. Cần tổ chức lễ hội một cách văn minh, tiết kiệm, loại bỏ những yếu tố tiêu cực. Đồng thời, tăng cường giáo dục để mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, hiểu và trân trọng hơn các giá trị văn hóa truyền thống.
Qua đó, mỗi người cần rút ra bài học cho bản thân: phải có ý thức giữ gìn, bảo vệ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Là học sinh, chúng ta cần tích cực tìm hiểu và tham gia lễ hội một cách đúng đắn, góp phần gìn giữ những giá trị tốt đẹp của quê hương.
Lễ hội truyền thống giống như sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại, con người với cội nguồn. Vì thế, giữ gìn lễ hội không chỉ là bảo vệ văn hóa mà còn là giữ gìn chính bản sắc và tâm hồn của dân tộc Việt Nam.
Câu1:
Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện lên là một hình tượng đẹp về lòng biết ơn và sự nghĩa tình. Trước hết, Kiến là một nhân vật nhỏ bé nhưng có ý chí kiên cường; khi gặp nạn dưới dòng nước, dù lo sợ nhưng Kiến vẫn cố gắng men theo chiếc lá của Bồ Câu để thoát chết. Đặc điểm nổi bật nhất của Kiến chính là lòng biết ơn sâu sắc. Kiến không hề quên ơn cứu mạng của Bồ Câu mà luôn tìm cơ hội để đáp đền. Khi thấy Bồ Câu gặp nguy hiểm trước họng súng của người thợ săn, Kiến đã không ngần ngại hiểm nguy, nhanh trí bò đến đốt vào chân ông ta để giải cứu ân nhân. Hành động dũng cảm ấy minh chứng cho tính cách "uống nước nhớ nguồn" và sự sòng phẳng trong lối sống. Qua nhân vật Kiến, tác giả dân gian muốn gửi gắm bài học quý giá về sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống: khi ta sống có nghĩa có tình, những điều tốt đẹp chắc chắn sẽ lan tỏa.
Câu2:
Trong dòng chảy hối hả của thời đại công nghệ số, nhiều giá trị cổ xưa đang đứng trước những ý kiến trái chiều. Có quan điểm cho rằng các lễ hội truyền thống hiện nay đã trở nên lỗi thời, gây lãng phí và nên bị loại bỏ. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận một cách sâu sắc, ta sẽ thấy đây là một quan điểm sai lầm, có thể dẫn đến việc đánh mất bản sắc văn hóa dân tộc.
Đầu tiên, lễ hội truyền thống là "cuốn sử sống" của mỗi quốc gia. Mỗi lễ hội đều gắn liền với những truyền thuyết, những vị anh hùng dân tộc hay những cột mốc lịch sử quan trọng. Ví dụ, lễ hội Đền Hùng nhắc nhở ta về cội nguồn, hay hội Gióng tôn vinh tinh thần chống giặc ngoại xâm. Nếu loại bỏ lễ hội, chúng ta vô tình xóa nhòa đi những bài học lịch sử sống động, làm cho thế hệ trẻ dần quên mất gốc gác và niềm tự hào tự tôn dân tộc.
Thứ hai, lễ hội là không gian để gắn kết cộng đồng. Trong một xã hội mà con người ngày càng bị ngăn cách bởi những màn hình điện tử, lễ hội là dịp hiếm hoi để mọi người cùng chung tay chuẩn bị, cùng tham gia các trò chơi dân gian và chia sẻ niềm vui. Sự kết nối này tạo nên sức mạnh đoàn kết, bồi đắp tình yêu quê hương, xóm giềng – những giá trị tinh thần mà không máy móc hay công nghệ nào có thể thay thế được.
Nhiều người phê phán lễ hội vì những mặt trái như mê tín dị đoan hay lãng phí. Nhưng thực tế, đó là lỗi ở cách tổ chức và ý thức của con người, chứ không phải lỗi của bản thân lễ hội. Thay vì đòi hỏi loại bỏ, chúng ta nên thực hiện việc "gạn đục khơi trong". Cần lược bỏ những nghi lễ lạc hậu, không còn phù hợp và giữ lại những nét đẹp văn minh, nhân văn. Việc cải tiến lễ hội để phù hợp với nhịp sống hiện đại nhưng vẫn giữ được "phần hồn" truyền thống mới là hướng đi đúng đắn.
Tóm lại, lễ hội truyền thống không hề lỗi thời mà trái lại, nó là điểm tựa tinh thần vững chắc giữa thế giới biến động. Bảo tồn lễ hội chính là bảo vệ hơi thở và linh hồn của dân tộc. Mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ học sinh, cần có cái nhìn trân trọng và hành động thiết thực để những nét đẹp văn hóa này mãi mãi trường tồn cùng thời gian.
Câu 1: Phân tích đặc điểm nhân vật con Kiến (khoảng 150 chữ)
Trong truyện ngụ ngôn "Con Kiến và con Bồ Câu", nhân vật Kiến hiện lên với những phẩm chất đáng quý của một kẻ biết trọng tình nghĩa. Trước hết, Kiến là một nhân vật nhỏ bé nhưng vô cùng kiên trì; dù gặp nạn giữa dòng nước xiết, Kiến vẫn nỗ lực bám vào chiếc lá để thoát chết. Tuy nhiên, đặc điểm nổi bật nhất của Kiến chính là lòng biết ơn sâu sắc. Sau khi được Bồ Câu cứu mạng, Kiến không hề quên ơn mà luôn tìm cơ hội để đáp đền. Khi thấy thợ săn định bắn Bồ Câu, Kiến đã dũng cảm bò đến đốt vào chân người đó, giúp ân nhân thoát nạn. Qua hành động này, Kiến đại diện cho lối sống "ân đền oán trả", nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác trong lúc hoạn nạn.
Câu 2: Nghị luận phản đối quan điểm bỏ lễ hội truyền thống (khoảng 400 chữ)
Trong thời đại toàn cầu hóa, một số ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống hiện nay đã lỗi thời, gây tốn kém và nên được loại bỏ. Tuy nhiên, đây là một quan điểm phiến diện, thiếu cái nhìn sâu sắc về giá trị văn hóa và tinh thần của dân tộc. Tôi hoàn toàn phản đối ý kiến này.
Thứ nhất, lễ hội truyền thống là "bảo tàng sống" của văn hóa.
Mỗi lễ hội đều gắn liền với một điển tích, một vị anh hùng dân tộc hoặc một phong tục tập quán lâu đời. Nếu loại bỏ lễ hội, chúng ta đang tự tay cắt đứt sợi dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại. Đó không chỉ là những cuộc vui, mà là nơi lưu giữ tiếng nói, trang phục, các trò chơi dân gian và nghi lễ tâm linh độc đáo – những thứ định nghĩa nên bản sắc của người Việt Nam so với thế giới.
Thứ hai, lễ hội đóng vai trò là chất keo gắn kết cộng đồng.
Trong cuộc sống hiện đại bận rộn, con người dần trở nên xa cách. Lễ hội là dịp để mọi người cùng nhau hướng về nguồn cội, thắt chặt tình làng nghĩa xóm và tinh thần đoàn kết dân tộc. Những hoạt động chung trong lễ hội giúp khơi dậy lòng tự hào dân tộc và giáo dục thế hệ trẻ về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".
Thứ ba, lễ hội có giá trị kinh tế và du lịch to lớn.
Nếu được tổ chức văn minh, lễ hội truyền thống chính là nguồn lực để phát triển du lịch bền vững. Rất nhiều du khách quốc tế đến Việt Nam chỉ để được trải nghiệm không khí náo nhiệt của Lễ hội Chùa Hương, Lễ hội Đền Hùng hay Đua bò Bảy Núi. Việc bỏ lễ hội đồng nghĩa với việc chúng ta đánh mất một cơ hội quảng bá hình ảnh đất nước và phát triển kinh tế địa phương.
Tất nhiên, chúng ta không thể phủ nhận vẫn còn những mặt hạn chế như sự biến tướng, mê tín dị đoan hay lãng phí ở một vài nơi. Nhưng giải pháp đúng đắn không phải là "loại bỏ", mà là cải cách và quản lý. Chúng ta cần giữ lấy phần "hồn" của lễ hội và loại bỏ những hủ tục rườm rà.
Tóm lại, lễ hội truyền thống không hề lỗi thời; nó là linh hồn của dân tộc. Bảo tồn lễ hội chính là bảo vệ lòng tự trọng và bản sắc văn hóa của mỗi cá nhân và cả đất nước. Đừng để sự hiện đại hóa làm lu mờ đi những giá trị tinh thần quý báu mà cha ông đã dày công để lại.