* Từ câu 1 đến câu 9, đọc đoạn ngữ liệu sau và trả lời câu hỏi:
SÁP NHẬP TỈNH - KHÔNG THỂ LÀM MẤT ĐI QUÊ HƯƠNG[1]
Trong dòng chảy phát triển liên tục của đất nước, việc sắp xếp lại đơn vị hành chính cấp tỉnh theo chủ trương của Đảng và Nhà nước đặt ra yêu cầu nhận thức mới, cần được tiếp cận khách quan, khoa học, toàn diện để kịp thời định hướng dư luận. Vì thế “Sáp nhập tỉnh - có làm mất đi quê hương?” là câu hỏi "chạm" đến những tầng sâu cảm xúc - nơi lưu giữ ký ức, bản sắc, niềm tự hào của bao thế hệ người Việt gắn bó với mảnh đất “chôn nhau cắt rốn”. […]
Một trong những luồng dư luận gây nhiều băn khoăn là nỗi lo sáp nhập tỉnh sẽ dẫn đến “mất quê hương”, “xóa tên”, “xóa bản sắc” của những vùng đất gắn bó máu thịt với bao thế hệ người dân. Đây là tâm lý có thật, bắt nguồn từ tình cảm sâu sắc, bền chặt của người Việt với nơi chôn nhau cắt rốn - nơi không chỉ là một danh xưng hành chính, mà còn là không gian ký ức, bản sắc văn hóa và niềm tự hào cội nguồn của mỗi con người.
Tuy nhiên, chính bởi nó đánh trúng cảm xúc bên trong của con người, nên cũng dễ bị một số thế lực phản động, cơ hội chính trị khai thác, xuyên tạc nhằm mục đích chia rẽ lòng dân, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng và phá hoại tiến trình cải cách bộ máy nhà nước. Những luận điệu như: “Sáp nhập là xóa sổ lịch sử một vùng đất”, “Tỉnh mới là vô cảm, vô hồn”, “Đổi tên tỉnh là chối bỏ tổ tiên”... thực chất là sự đánh tráo khái niệm, lợi dụng tâm lý hoài niệm để phục vụ mưu đồ chính trị phản động: Chia rẽ lòng dân, kích động chống phá, làm chệch hướng công cuộc cải cách bộ máy nhà nước.
Cần thẳng thắn nhìn nhận rằng “quê hương” không thể bị xóa bỏ, bởi quê hương, trước hết là khái niệm văn hóa, tinh thần; là nơi lưu giữ ký ức, phong tục, ngôn ngữ, tín ngưỡng, lễ hội, không gian văn hóa của cộng đồng - những giá trị không thể bị triệt tiêu bởi một sự thay đổi về ranh giới địa lý hay tên gọi hành chính. Dù tên tỉnh có đổi thay, bản đồ có điều chỉnh, thì giọng nói, tập quán, chùa chiền, đình miếu, các lễ hội dân gian... vẫn còn đó - sống động trong đời sống tinh thần, được gìn giữ qua các thế hệ.
Lịch sử đã chứng minh rõ điều ấy. Những địa danh như “Phố Hiến”, “Tổng Trạm”, “Trấn Sơn Nam”, “Trấn Bắc Thành”... tuy không còn là đơn vị hành chính hiện hành, nhưng vẫn tồn tại trong văn hóa, ký ức và lòng tự hào của người dân địa phương. Người con Nghệ An dù có đi xa vẫn nhắc về làng Sen, vẫn nghe giọng xứ Nghệ trong từng câu hát ru. Ở Hà Tĩnh, nhiều xã đã sáp nhập nhưng tên làng cổ vẫn được duy trì trong tên thôn, tên tổ dân phố; các lễ hội truyền thống vẫn được tổ chức đều đặn hằng năm. Lào Cai sau khi tái lập tỉnh đã có nhiều thay đổi về địa giới, nhưng tiếng nói dân tộc H’mông, Dao, Giáy vẫn vang vọng trên những triền núi, bản sắc vẫn được bảo tồn, tôn vinh. Quảng Ninh sau khi sắp xếp các xã vẫn giữ hàng trăm di tích văn hóa làng xã, phát triển du lịch di sản gắn với bản sắc địa phương.
Hơn thế, chủ trương sáp nhập tỉnh tuyệt đối không tách rời khỏi yêu cầu bảo tồn giá trị văn hóa truyền thống và sự gắn bó của người dân với quê hương mình. Trong quá trình xây dựng phương án sắp xếp đơn vị hành chính, các địa phương hoàn toàn có quyền chủ động đề xuất giữ lại tên gọi lịch sử, truyền thống ở cấp xã, phường hoặc lựa chọn những tên gọi mới mang tính kế thừa, hài hòa bản sắc văn hóa của các vùng đất sáp nhập. Thậm chí, quá trình tái thiết không gian hành chính còn mở ra những cơ hội mới để đầu tư cho việc bảo tồn di sản, phát triển các thiết chế văn hóa mới, nâng cấp hạ tầng gắn với giá trị lịch sử - điều mà trước đây các địa phương có quy mô nhỏ, nguồn lực, ngân sách hạn chế từng gặp khó khăn trong triển khai.
Điều đáng lo không nằm ở sự thay đổi tên tỉnh, mà chính là ở việc để cho những luận điệu sai trái lạm dụng tình yêu quê hương, đất nước, biến tình cảm trong sáng thành công cụ phục vụ mưu đồ chính trị phản động. Nếu không kịp thời phản bác, không chủ động truyền thông, không phân tích cặn kẽ, thấu đáo để người dân hiểu đúng bản chất vấn đề, thì chính những ngộ nhận cảm tính tưởng chừng vô hại ấy có thể trở thành mảnh đất màu mỡ cho các thế lực thù địch gieo rắc hoài nghi, chia rẽ lòng dân, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc. Đó mới thực sự là hiểm họa làm “tổn thương” quê hương, chứ không phải việc điều chỉnh tên gọi, thay đổi địa giới hành chính.
[…]
Sáp nhập tỉnh suy cho cùng không phải là chuyện “giữ hay mất một cái tên”, mà là một bài toán lớn về phát triển bền vững trong hình thái quản trị mới của quốc gia. Nếu được thực hiện đúng hướng, bài bản, có lộ trình phù hợp, có sự tham gia của người dân và dựa trên nguyên tắc “lấy con người làm trung tâm”, thì đây sẽ là một “cú hích” chiến lược cho cải cách bộ máy, tiết kiệm nguồn lực, tăng hiệu quả điều hành và mở ra không gian mới cho quê hương phát triển dài hạn. “Quê hương” được nuôi dưỡng bằng ký ức, được gìn giữ bằng văn hóa, được phát huy bằng sự tự hào về cội nguồn - thì dù trong địa giới hành chính nào, vẫn luôn hiện diện trọn vẹn trong trái tim mỗi người; và không một sự thay đổi địa giới nào có thể xóa nhòa điều thiêng liêng ấy.
Những băn khoăn về nhận thức, cũng như sự hoài nghi về việc sáp nhập tỉnh thì “mất quê hương”, hay luận điệu “phải chăng sáp nhập tỉnh làm mất quê hương” đều không đúng, cần loại bỏ. Khi lòng dân đồng thuận, khi bản sắc được giữ gìn bằng tình yêu và trách nhiệm, thì tên gọi có thể thay đổi - nhưng “quê hương” sẽ còn mãi, vững bền trong tâm khảm mỗi người và trong kỷ nguyên phát triển mới của đất nước.
Câu 1: Theo ngữ liệu, tại sao lại có luồng ý kiến: Sáp nhập tỉnh là mất đi quê hương?
A. Vì nó chạm đến tình cảm sâu sắc về quê hương qua bao thế hệ.
B. Vì mưu đồ chống phá, bạo loạn lật đổ của bao thế hệ người dân.
C. Vì muốn chống phá nhà nước, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa của người dân.
D. Vì đây là chính sách có thể gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.
Câu 2: Theo ngữ liệu, điều gì vẫn còn nguyên giá trị ở địa phương sau sáp nhập?
A. tên gọi, địa giới hành chính B. văn hóa, đời sống tinh thần
C. kinh tế, xã hội, dân số D. các cấp chính quyền
Câu 3: Để chứng minh cho quan điểm: Sáp nhập tỉnh không những không làm mất đi quê hương, mà còn giúp phát triển quê hương, có bốn ý kiến như sau:
1. Các tên gọi hành chính cũ vẫn còn lưu lại trong kí ức, một số nơi có tên các làng cổ vẫn được duy trì trong tên thôn, tên tổ dân phố.
2. Các địa phương có thể đề xuất đổi lại tên tỉnh, lựa chọn các tên mang tính kế thừa, hài hòa bản sắc văn hóa dân tộc của nơi mình sinh sống, quản lý.
3. Việc sáp nhập mở ra cơ hội mới giúp thay đổi cơ cấu kinh tế, góp phần bảo tồn di sản, phát triển thiết chế văn hóa mới, nâng cấp hạ tầng lịch sử - văn hóa.
4. Giọng nói, tập quán, chùa chiền, đình miếu, các lễ hội dân gian... vẫn còn đó - sống động trong đời sống tinh thần, được gìn giữ qua các thế hệ.
Theo em, có bao nhiêu ý kiến đúng, có thể suy ra từ ngữ liệu?
A. 1 B. 2 C. 3 D. 4
Câu 4: Theo ngữ liệu, điều gì thực sự là hiểm họa, làm “tổn thương” quê hương?
A. Việc điều chỉnh tên gọi, thay đổi địa giới hành chính.
B. Luận điệu sai trái lạm dụng tình yêu quê hương, biến tình cảm thành công cụ mưu đồ chính trị phản động.
C. Nỗi hoài nghi, chia rẽ lòng dân, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc.
D. Kí ức, bản sắc văn hóa, truyền thống dân tộc, đời sống tinh thần được gìn giữ, nối tiếp qua nhiều thế hệ.
Câu 5: Theo em, đoạn sau trong ngữ liệu hướng đến ai là chính?
“Nếu được thực hiện đúng hướng, bài bản, có lộ trình phù hợp, có sự tham gia của người dân và dựa trên nguyên tắc “lấy con người làm trung tâm”, thì đây sẽ là một “cú hích” chiến lược cho cải cách bộ máy, tiết kiệm nguồn lực, tăng hiệu quả điều hành và mở ra không gian mới cho quê hương phát triển dài hạn.”
A. người dân B. thế lực phản động
C. các cấp quản lí D. bạn bè quốc tế
Câu 6: Trong câu sau: “Quê hương” được nuôi dưỡng bằng ký ức, được gìn giữ bằng văn hóa, được phát huy bằng sự tự hào về cội nguồn - thì dù trong địa giới hành chính nào, vẫn luôn hiện diện trọn vẹn trong trái tim mỗi người; và không một sự thay đổi địa giới nào có thể xóa nhòa điều thiêng liêng ấy. có sử dụng:
A. trợ từ B. thán từ C. A, B đều đúng D. A, B đều sai
Câu 7: Trong đoạn ngữ liệu, ở câu cuối cùng, tác giả có sử dụng từ tâm khảm. Nghĩa của tiếng tâm trong từ tâm khảm khác nghĩa với tiếng tâm của từ nào sau đây?
A. tâm huyết B. tâm tình C. tâm điểm D. tâm nguyện
Câu 8: Ngữ liệu trên là một văn bản:
A. thông tin B. nghị luận C. truyện D. thơ
Câu 9: Dựa vào ngữ liệu, hãy cho biết từ nào dưới đây viết sai chính tả?
A. chệch hướng B. sáp nhập C. reo rắc D. triệt tiêu
* Từ câu 10 đến câu 18, đọc đoạn ngữ liệu sau và trả lời câu hỏi:
KÉO VỢ[2]
[…] Đó là những năm đầu thập niên 70, trong một buổi xế chiều, tôi (một thanh niên miền xuôi mới ra trường lên vùng cao công tác) nhìn phiên chợ huyện Bắc Hà tan. […] Bỗng có những tiếng quát to bằng ngôn ngữ Mông. Tôi quay ra thấy ba người rượt đuổi theo một cô gái. Người kéo tay, người đẩy lưng cô gái chạy về phía bản Phố. Người dân đứng bên đường xem, có người nói to "cướp vợ". Nghe thế tôi ngỡ như cảnh con Thống lý Pá Tra tổ chức cướp Mỵ trong truyện của nhà văn Tô Hoài. Tôi vội đuổi theo định can thiệp. Tôi gỡ tay người đàn ông ra, hô to với cô gái: "chạy đi". Nhưng cô gái không chạy, má đỏ bừng, miệng cười tươi, không có vẻ gì là nạn nhân bị "cướp". Cô gỡ tay tôi ra đi theo 3 người đàn ông. Xa xa, một tốp đàn ông Mông khác đang chạy đuổi đến. Tốp "kéo vợ" cùng cô gái chạy nhanh về thôn.
Bỗng cô gái trượt chân đau đớn không đi nhanh được. Một người đàn ông nhờ tôi cùng kéo cô gái đi và giải thích cái lý của người Mông về "kéo vợ". Anh còn nhắc đây là "kéo vợ" chứ không phải "cướp vợ". Thì ra cô gái và chàng trai này yêu nhau nhưng nhà gái thách cưới cao quá: 1 con trâu, 200 lít rượu, 10 sinh ngô (khoảng 250 kg), 3 con lợn to. Chàng trai nhà nghèo không thể chuẩn bị được lễ vật bèn tổ chức "kéo vợ". Thế là tôi cũng tham gia, đi được một đoạn đường ngắn, một ông vội đưa tôi chiếc áo Mông khoác lên người.
Bên kia, đoàn anh trai cô gái cũng chạy nhanh. Một ông lại nhờ tôi cầm tay dìu cô gái. Và ông ta cũng nhập đoàn kéo nhanh cô gái đi. Sau tôi mới biết người đi kéo vợ phải là số lẻ từ 3 hoặc 5 người. Lúc đầu tôi tham gia lại thành 4 người thì 1 ông chân tập tễnh cũng phải tham gia cho đủ 5 người. Cô gái dù đau chân đi cà nhắc vẫn nhắc: "Anh trai khỏe lắm, sắp đến rồi". Cô gần như quên đau, không cần chúng tôi dìu chạy nhanh về làng. Đến cửa nhà, ông chủ nhà cầm con gà trống đỏ ra quay trên đầu cô gái ba vòng. Như vậy ma cửa đã công nhận cô con dâu, là thành viên của gia đình. Đoàn anh trai cô dâu đuổi đến nơi định cướp lại em gái nhưng thấy lễ nhập ma đã xong đành bỏ về.
Câu 10: Bối cảnh của câu chuyện trên vào thời điểm nào?
A. Cuối thập niên 70 B. Đầu thập niên 70
C. Đầu thập niên 80 D. Cuối thập niên 80
Câu 11: Ngôi kể của ngữ liệu là:
A. Ngôi thứ nhất B. Ngôi thứ hai C. Ngôi thứ ba D. Ngôi thứ tư
Câu 12: Sự kiện gì nổi bật bắt đầu và có ý nghĩa mật thiết đến nội dung ngữ liệu?
A. Những tiếng quát to bằng ngôn ngữ Mông.
B. Ba người kéo tay, đẩy lưng cô gái chạy về lưng bản Phố.
C. Thống lý Pá Tra cướp Mỵ trong truyện ngắn của nhà văn Tô Hoài.
D. Cô gỡ tay nhân vật “tôi” và chạy theo tốp “kéo vợ”.
Câu 13: Đâu là ý kiến đúng khi nói về cô gái trong ngữ liệu?
A. Cô gái tự nguyện để cho gia đình kéo mình về.
B. Cô gái tự nguyện để cho “đàng trai” kéo mình.
C. Cô gái bị ép buộc phải gả cưới cho nhà trai.
D. Cô gái tổ chức kéo vợ để ở bên chàng trai không điều kiện.
Câu 14: Nguyên nhân khởi phát ra việc kéo vợ của đôi trai gái trong truyện là gì?
A. Do cô gái chủ động ngỏ lời muốn kéo vợ.
B. Nhà gái thách cưới quá cao, nhà trai không thể đáp ứng.
C. Nhà trai tổ chức nhằm ép cô gái về bên nhà mình.
D. Cô gái có quá nhiều người theo đuổi nên kéo vợ theo chàng trai.
Câu 15: Ngay trước thời điểm đến cửa nhà chàng trai, có bao nhiêu người tham gia vào đoàn kéo vợ (không kể cô gái)?
A. 3 B. 4 D. 5 D. 6
Câu 16: Cho các sự kiện sau trong ngữ liệu:
1. Chàng trai cùng hai người kéo cô gái chạy về phía bản Phố.
2. Nhà chàng trai thách cưới quá cao, chàng trai và cô gái quyết định kéo vợ.
3. Đoàn anh trai cô dâu thấy lễ nhập ma đã xong, đành bỏ về.
4. Đến nhà chàng trai, ông chủ nhà cầm con gà trống đó quay ba vòng trên đầu cô gái.
Theo em, thứ tự thời gian nào là phù hợp nhất thể hiện đúng trình tự diễn biến câu chuyện kéo vợ của chàng trai và cô gái?
A. 1 -> 2 -> 4 -> 3 B. 2 -> 1 -> 4 -> 3 C. 1 -> 2 -> 3 -> 4 D. 1 -> 4 -> 2 -> 3
Câu 17: Theo ngữ liệu, hành vi biến tướng của kéo vợ được gọi là gì?
A. kéo chồng B. cướp vợ C. cướp chồng D. ngoại tình
Câu 18: Trong câu: Cô gái dù đau chân đi cà nhắc vẫn nhắc: "Anh trai khỏe lắm, sắp đến rồi", hai tiếng nhắc trong câu có sự khác biệt về:
A. cấu tạo tiếng B. ngữ nghĩa tiếng C. sắc thái tiếng D. cảm xúc bộc lộ
* Từ câu 19 đến câu 27, đọc đoạn ngữ liệu dưới và trả lời câu hỏi:
NHÌN LẠI THẢM HỌA ITAEWON[3]
1. Đôi nét về Itaewon:
Itaewon là khu vực nằm ở trung tâm quận Yongsan, thủ đô Seoul, Hàn Quốc. Là khu phố Tây sầm uất của xứ sở kim chi, nơi đây còn được xem là thiên đường của khách du lịch, khi tập trung rất nhiều người nước ngoài sinh sống và làm việc.
Điều làm nên sức hút và nét hấp dẫn của phố Itaewon chính là sự pha trộn, kết hợp độc đáo của nhiều nền văn hóa trên thế giới. Ẩm thực ở đây cũng rất đa dạng, đáp ứng được nhu cầu của nhiều người dân đến từ các quốc gia khác nhau.
Về đêm, khu phố Itaewon càng trở nên đông đúc, nhộn nhịp và sôi động với hàng loạt quán bar, câu lạc bộ, cửa hàng… Không chỉ là nơi lưu trú của các du khách phương Tây, Itaewon còn là điểm đến vui chơi, giải trí được đông đảo giới trẻ Hàn Quốc yêu thích và lựa chọn.
2. Tóm tắt diễn biến thảm họa Itaewon:
Vào tối ngày 29/10/2022, có khoảng 100.000 người đã đổ về những con đường dốc và hẹp của khu phố Itaewon để tham gia lễ hội Halloween sau thời gian dài giãn cách xã hội do dịch Covid-19. Vào lúc 22 giờ 20 phút (giờ địa phương), sự hỗn loạn bắt đầu xảy ra tại một con hẻm nhỏ, hẹp nằm cạnh khách sạn Hamilton. Đây cũng là nơi nối giữa ga tàu điện ngầm Itaewon và con đường ẩm thực thế giới, với rất nhiều quán bar, câu lạc bộ.
Hàng trăm người bị kẹt cứng trong con hẻm dốc và không thể di chuyển được. Trong khi đó, nhiều người vẫn tiếp tục đổ về con dốc. Lần lượt từng người một ngã xuống, khiến cho những người xung quanh cũng rơi vào tình trạng tương tự. Có nhiều người phải chịu áp lực mạnh chèn ép dẫn đến ngạt thở, ngất xỉu. Một số người cố gắng thoát khỏi đám đông bằng cách nhảy vào nhà dân hay các tòa nhà xung quanh… Lực lượng cứu hộ phải mất rất nhiều thời gian để tách và di chuyển đám đông theo hai phía của con hẻm, sau đó mới có thể thực hiện các biện pháp cấp cứu, hồi sức.
3. Nguyên nhân dẫn đến thảm họa Itaewon:
Nguyên nhân chính dẫn đến thảm họa Itaewon đó là tình trạng đám đông quá tải, chen chúc nhau tại một con đường nhỏ. Hiện trường vụ thảm kịch là một con hẻm chỉ dài hơn 40 mét, nơi rộng nhất là 4 mét và nơi hẹp nhất là 3,2 mét. Khi mật độ đám đông vượt quá 4 người/mét vuông thì sẽ gia tăng nguy cơ xảy ra tai nạn, đồng thời dẫn đến tình trạng đám đông hoảng loạn, mất bình tĩnh.
Bên cạnh đó, lực đẩy của đám đông mạnh đến mức có thể chèn ép lên phổi và nội tạng, khiến cho nạn nhân ngạt thở và không thể di chuyển được. Có nghiên cứu chỉ ra rằng, khi 6 – 7 người cùng đẩy về một phía thì lực đẩy này có thể lên đến gần 500kg, đủ để bẻ cong một thanh sắt. Đa số những người thiệt mạng trong thảm kịch Itaewon là những người bị đẩy vào tường và phải chịu lực rất mạnh từ một phía.
Hơn nữa, tình trạng đông đúc, chen lấn tại một con hẻm nhỏ khiến cho mọi người gần như bị vây kín ở cả hai phía. Khi một số người bị mất thăng bằng và ngã xuống, ngay lập tức những người ở phía trước cũng ngã theo, tương tự như hiệu ứng Domino. Việc đám đông xô đẩy và ngã chồng lên nhau đã gây nên sức ép rất lớn lên những người phía trước. Đám đông tiếp tục di chuyển trong tình trạng hỗn loạn, do đó đã gây ra những cú ngã mới và khiến cho nhiều người bị giẫm đạp, chèn ép.
4. Hậu quả của thảm họa Itaewon:
Thảm họa giẫm đạp ở Itaewon được xem là một trong những sự kiện thương vong hàng loạt lớn nhất ở Seoul. Thảm kịch đã khiến 156 người thiệt mạng và 187 người bị thương, trong đó có rất nhiều nạn nhân chỉ ở độ tuổi đôi mươi. Trong số những nạn nhân thiệt mạng có 130 người Hàn Quốc và 26 người nước ngoài.
Không chỉ gây thương vong nặng nề, thảm kịch Itaewon còn để lại những chấn thương tâm lý, nỗi đau về tinh thần đối với nạn nhân cũng như gia đình của các nạn nhân. Sự kiện trên đánh dấu thảm kịch tồi tệ nhất trong thời bình ở Hàn Quốc.
5. Bí kíp sinh tồn trước thảm họa đám đông:
a. Tránh tụ tập những nơi đông người:
Khi đến các địa điểm vui chơi, giải trí, bạn cần tránh những nơi tụ tập nhiều hơn 4 người/mét vuông, không có sự tổ chức. Nếu tham gia sự kiện, bạn cần tránh mang theo đồ vật sắc nhọn vì nó có thể làm bạn bị thương trong trường hợp bị mọi người chen lấn, xô đẩy. Khi cảm thấy ngột ngạt hoặc bị những người xung quanh chèn ép, tốt hơn hết là bạn nên di chuyển ra khỏi địa điểm đó.
Ngoài ra, bạn cũng nên cân nhắc về tình trạng sức khỏe của bản thân. Nếu bạn có tâm lý sợ đám đông, hoặc mắc những bệnh về tim mạch, hô hấp, xương khớp… thì không nên tham gia những sự kiện đông người để tránh trường hợp sự cố đáng tiếc có thể xảy ra.
b. Giữ tâm lý bình tĩnh, tránh hoảng loạn, sợ hãi:
Tình trạng đám đông ngày càng hỗn loạn và thiếu kiểm soát là một trong những nguyên nhân gây ra thảm họa Itaewon. Từ đó cho thấy, việc giữ tâm lý bình tĩnh, ổn định có vai trò vô cùng quan trọng, giúp bạn có thể thoát ra khỏi đám đông nguy hiểm.
Nếu bạn bị kẹt cứng giữa nhiều người, hãy bình tĩnh xem xét sự cố và cố gắng ngẩng đầu cao hơn để hít thở. Đồng thời, không nên di chuyển ngược chiều đám đông vì rất dễ bị xô ngã. Tư thế tốt nhất là di chuyển ngang, đưa tay phía trước ép ngang ngực vuông góc, căn chỉnh khuỷu tay hướng về phía trước để giảm diện tích tiếp xúc với cơ thể, cũng như phân tán lực tác động của dòng người sang hai bên.
Bên cạnh đó, hãy luôn giữ cho đôi chân của mình thật vững, tuyệt đối không cúi người xuống thấp vì có thể bị những người ở phía sau đẩy ngã.
c. Quan sát vị trí xung quanh để tìm nơi thoát hiểm:
Khi đến những sự kiện đông người, bạn hãy quan sát kỹ những vị trí xung quanh để tìm lối thoát hiểm. Nếu sự kiện được tổ chức ở ngoài trời, hãy định vị một số vị trí như tòa nhà, cửa hàng, công viên… Nếu là sự kiện tổ chức trong nhà, bạn nên tìm cửa thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp.
Khi cảm thấy nguy hiểm, trong những phút đầu tiên, bạn tuyệt đối không chạy theo phần lớn đám đông, vì có khả năng sẽ bị mắc kẹt trong một đám đông lớn hơn rất nhiều. Hãy di chuyển ngang đến những vị trí thoát hiểm mà bạn đã xác định trước đó.
Ngoài ra, bạn cũng nên quan sát, chú ý xung quanh để tìm kiếm những nhân viên cứu hộ, cứu nạn hoặc những người biết rõ thông tin về sự kiện. Có những người đứng ở vị trí cao hơn bạn và có thể quan sát xa hơn, ví dụ như trên cây, bờ tường… Trong trường hợp này, bạn hãy nhìn họ và làm theo chỉ dẫn của họ.
Câu 19: Ngữ liệu trên là một văn bản:
A. Nghị luận B. Thông tin C. Truyện D. Thơ
Câu 20: Đoạn in đậm, nghiêng ở phần 1 của ngữ liệu sử dụng kiểu:
A. Diễn dịch B. Quy nạp C. Song song D. Phối hợp
Câu 21: Chi tiết nào cho thấy thảm họa Itaewon mang tính bất ngờ và khó kiểm soát?
A. Itaewon là khu phố có nhiều người nước ngoài sinh sống
B. Con hẻm xảy ra tai nạn có chiều dài hơn 40 mét
C. Đám đông tiếp tục đổ về trong khi nhiều người đã bị kẹt cứng
D. Lực lượng cứu hộ đến hiện trường sau khi xảy ra tai nạn
Câu 22: Theo ngữ liệu, yếu tố nào không phải là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến thảm họa Itaewon?
A. Mật độ đám đông vượt quá mức an toàn
B. Con hẻm nhỏ, dốc và bị bao kín hai phía
C. Người tham gia lễ hội thiếu kinh nghiệm sinh tồn
D. Hiệu ứng Domino khi nhiều người ngã chồng lên nhau
Câu 23: Tác dụng chính của việc đưa các số liệu cụ thể (chiều rộng con hẻm, mật độ người, lực đẩy…) trong ngữ liệu là gì?
A. Làm cho văn bản sinh động hơn
B. Thể hiện cảm xúc đau xót của người viết
C. Tăng tính khách quan, thuyết phục cho thông tin
D. Nhấn mạnh quy mô lễ hội Halloween
Câu 24: Từ “hiệu ứng Domino” trong ngữ liệu được sử dụng theo cách nào?
A. Nghĩa gốc B. Nghĩa chuyển (ẩn dụ)
C. Nghĩa đồng âm D. Nghĩa khoa học chuyên ngành
Câu 25: Theo ngữ liệu, nhận định nào sau đây phản ánh đầy đủ và chính xác nhất nội dung của mục 4?
A. Thảm họa Itaewon gây tổn thất lớn về sinh mạng, đồng thời ảnh hưởng tâm lý người ở lại, trở thành dấu mốc đau thương trong lịch sử thời bình ở Hàn Quốc.
B. Thảm họa Itaewon chủ yếu được nhìn nhận qua con số thương vong lớn, qua đó phản ánh mức độ nghiêm trọng của thảm họa đối với toàn thành phố Itaewon.
C. Thảm họa Itaewon gây ảnh hưởng nặng nề đến nạn nhân và gia đình người đó, đồng thời cho thấy tính chất bất ngờ và khó lường của các sự kiện tụ tập đông người.
D. Thảm họa Itaewon để lại những mất mát lớn về con người và tinh thần, qua đó nhấn mạnh mức độ nguy hiểm của các thảm họa giẫm đạp trong xã hội hiện đại.
Câu 26: Thông điệp quan trọng nhất mà phần 5 của ngữ liệu muốn gửi đến là gì?
A. Không nên tham gia các lễ hội đông người
B. Chỉ nên tham gia sự kiện có lực lượng cứu hộ
C. Cần nâng cao ý thức tự bảo vệ và kỹ năng xử lý tình huống
D. Giới trẻ cần hạn chế vui chơi về đêm
Câu 27: Mục đích chính của ngữ liệu “Nhìn lại thảm họa Itaewon” là gì?
A. Kể lại một câu chuyện có thật nhằm gây xúc động
B. Trình bày, phân tích một sự kiện và rút ra bài học cảnh báo
C. Phê phán giới trẻ Hàn Quốc trong lễ hội Halloween
D. Cung cấp thông tin du lịch về Itaewon
* Từ câu 28 đến câu 36, đọc đoạn ngữ liệu dưới và trả lời các câu hỏi:
MƠ[4]
Hoàng hôn tắt lịm phía sau đồi
Một chiếc thuyền rồng lặng lẽ trôi
Khoả mái dòng tương xây phận lở
Buông neo bến mộng kết duyên bồi
Mây đưa thảm bạc vào cung quảng
Gió đẩy diều hồng lạc giấc tôi
Nhật nguyệt đem tình xuân ấp ủ
Chiêm bao thấy gốc hạnh đâm chồi!
Câu 28: Thể thơ của bài thơ Mơ là gì?
A. Thể thơ sáu chữ B. Thể thơ bảy chữ C. Thể thơ lục bát D. Thể thơ tám chữ
Câu 29: Hình ảnh "thuyền rồng" trong câu đề gợi lên điều gì về chủ thể trữ tình?
A. Sự giàu sang, phú quý, uy quyền.
B. Tâm thế cô độc nhưng vẫn giữ vẻ thanh cao.
C. Sự lặng lẽ, âm thầm của một chuyến hành trình.
D. Khát khao âm thầm ngao du sơn thuỷ.
Câu 30: Trong cặp câu thực:
Khoả mái dòng tương xây phận lở
Buông neo bến mộng kết duyên bồi
Biện pháp nghệ thuật nào được sử dụng chủ đạo để nói về số phận con người?
A. Nhân hoá. B. Phép đối. C. Điệp ngữ D. Hoán dụ
Câu 31: Chữ "lạc" trong câu "Gió đẩy diều hồng lạc giấc tôi" thể hiện điều gì?
A. Sự tự do, phóng khoáng, bình yên trong tâm hồn.
B. Sự vui mừng, háo hức khi tìm thấy một thế giới mới.
C. Cảm giác vô định, chơi vơi, không làm chủ bản thân.
D. Sự xô lệch, xa rời mộng tưởng, trở về thực tại.
Câu 32: Hình ảnh "gốc hạnh đâm chồi" ở cuối bài thơ biểu tượng cho điều gì?
A. Mùa xuân thực sự đã về trên triền đồi.
B. Sự kết thúc của một giấc mơ đẹp.
C. Niềm hy vọng về sự hồi sinh sau đổ vỡ.
D. Vẻ đẹp của thiên nhiên trong đêm trăng.
Câu 33: Dấu chấm than trong câu thơ cuối có tác dụng gì đối với nhà thơ?
A. Thể hiện niềm vui, niềm hành phúc khi mùa xuân đã về.
B. Bộc lộ sự nuối tiếc, hụt hẫng khi giấc mơ đẹp giờ đã tan.
C. Là tiếng reo vui thầm kín, giải tỏa cảm xúc sau cô độc.
D. Bày tỏ sự háo hức, phơi phới của nhà thơ khi ngắm trăng.
Câu 34: Trong câu thơ đầu của bài, sắc thái của nghĩa từ tắt lịm giống với từ nào?
A. tắt hẳn B. tắt ngấm C. tắt phụt D. tắt dần
Câu 35: Trong câu “Mây đưa thảm bạc vào cung quảng”, hình ảnh thảm bạc có thể hiểu là gì?
A. Những đồng tiền bạc được dâng lên cung đình.
B. Một loại thảm quý giá được dệt từ những sợi bạc.
C. Hình ảnh ẩn dụ cho ánh trăng sáng rực rỡ, trải dài.
D. Sự nghèo khó, bạc bẽo, cô độc của kiếp người.
Câu 36: Hình ảnh người bộc bạch cảm xúc trong bài thơ này như thế nào?
A. Một người có nhiều suy tư, từng trốn chạy thực tại, tìm giấc mơ để cứu chính mình.
B. Một người từng trải, mang nhiều tâm sự, luôn nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai.
C. Một người bơ vơ lãnh đạm, phó mặc trước những sóng gió, biến động của cuộc đời.
D. Một người hoài niệm về quá khứ vàng son, chấp nhận cô độc, lạc lõng của hiện tại.
* Từ câu 37 đến câu 45, đọc đoạn ngữ liệu dưới và trả lời câu hỏi:
TYPHOON[5]
[…]
“Có thể đừng quấy rầy em được không!”
“Phoon…”
Tôi nhìn thấy khuôn mặt đầy lo lắng, sợ hãi và buồn bã. Fun đang khóc, đứng nhìn tôi từ cánh cổng trước nhà. Tôi đã mất kiên nhẫn với mọi thứ và lỡ la hét vào mặt cô ấy.
Tôi đã quát vào mặt Fun…lần đầu tiên.
“Đừng có gọi cho tao nữa, phiền phức!”
“Phoon… đừng đi mà!”
“Tao đi thì mày cứ để tao đi đi!” Tôi nói với thằng bạn đang lái xe, trước khi chiếc xe máy rời khỏi khu vực trước nhà.
Đúng vậy…
Sự kiên nhẫn đã cạn kiệt.
Nó biến thành cảm giác phản kháng.
Suốt cuộc đời thơ ấu, tôi đã gánh vác tất cả mọi thứ. Đến một lúc nào đó, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Trong thời kỳ học cấp ba, tôi bắt đầu cảm thấy rằng mọi thứ thật không công bằng. Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi phải trải qua những điều như vậy? Tại sao? Tôi đã cố gắng hết sức rồi mà. Tại sao không ai nhìn nhận tôi? Nếu không yêu tôi, sao lại sinh tôi ra?
Mọi thứ đều xoay quanh Fun. Thì thôi… không cần có tôi cũng được.
Nhìn lại, tôi thấy… Typhoon đã trở thành một đứa trẻ có vấn đề như vậy thì có thể trách ai đây? Bởi vì tôi cần được chấp nhận, cần lời khen, cần sự chú ý, nhưng nhà không có điều đó. Còn bạn bè thì có. Chả có đâu hạnh phúc hơn nơi đó.
Typhoon là một đứa trẻ lạc lối… đã lạc lối quá xa rồi.
[…] Tôi quay sang nhìn điện thoại có cuộc gọi đến từ Fun, thở dài không mấy vui vẻ trước khi đi ra ngoài ban công và nhấc máy.
“Phoon, em ở đâu vậy? Về nhà đi.”
“Em đã bảo là không cần gọi nữa mà.”
“Có thể nói chuyện tử tế được không?”
“Không nói chuyện, có gì để nói nữa đâu? Phiền quá, thôi đừng làm phiền nữa đi.”
“Phoon…”
Tôi cúp máy. Từ khi nào mà tôi bắt đầu cảm thấy… ghét Fun nhỉ? Không phải là lỗi của Fun, tôi biết rõ điều đó trong sâu thẳm. Nhưng vào lúc đó, tôi vẫn chưa thể kiểm soát bản thân tốt lắm. Bố mẹ chỉ chăm chăm yêu thương Fun, quan tâm đến Fun, mọi thứ của Fun đều tốt đẹp. Khi có sự so sánh như vậy, cảm giác của tôi chỉ là mình thật thấp kém. Và cách duy nhất để không cảm thấy vô giá trị như vậy là phải xây dựng một bức tường để bảo vệ bản thân mình.
Fun có lẽ cũng hiểu rằng tất cả những điều này xảy ra là do đâu. Đến nỗi tôi đã cư xử tệ đến mức này mà bố mẹ vẫn không quan tâm. Khi giáo viên gọi phụ huynh, không ai đến cả. Chỉ có Fun xin gặp giáo viên thay tôi. Fun là học sinh giỏi, hành vi tốt, là học trò được yêu quý bởi tất cả giáo viên trong trường. Vì vậy, giáo viên cũng cố gắng bỏ qua những lỗi lầm của tôi như lời Fun đã xin.
Fun là người duy nhất gọi tôi về nhà. Nhưng giờ thì điều đó không còn cần thiết nữa… Ngôi nhà đó không phải là nơi dành cho tôi.
Tôi đã sống một thời gian dài trong tình trạng tồi tệ ấy, gần một tháng. Đến lúc tôi nghĩ mình sẽ không quay lại nữa. Đôi khi trong đầu tôi lại xuất hiện suy nghĩ và cảm giác tội lỗi, nhưng khi nghĩ đến việc phải đối mặt với những điều đó, tôi lại quyết định không đi nữa.
Mỗi lần tôi quay về nhà để thay đồ, Fun và tôi đều cãi nhau. Fun cầu xin tôi đừng đi ra ngoài, nhưng tôi không nghe. Tôi bắt đầu quát mắng, sử dụng những lời lẽ nặng nề mà không nên nói ra. Không biết Fun đã đau lòng đến mức nào…
(Lược một đoạn: Hôm nay, Phoon lại đến quán rượu. Một người trong hội bạn va chạm với một tên khác. Tên đó gọi hội đồng đến đánh nhóm của Phoon. Phoon không thích bạo lực nên không tham gia cùng, định ra ngoài nhưng bị tên đó chặn lại đánh. Sau khi tên đó đi, điện thoại bất ngờ rung lên trong túi áo của Phoon…)
[…] Tôi vội vàng lấy điện thoại ra khi có tiếng gọi đến. Thì ra lại là cuộc gọi từ Fun. Tôi lập tức ấn nút từ chối. Nhưng Fun lại gọi đến lần nữa. Tôi buộc phải nhận cuộc gọi, không còn cách nào khác.
“Phoon, đang ở quán rượu hả?”
“Sao chị lại biết thế?”
“Bạn của Fun nói rằng thấy Phoon… bị đánh đúng không?”
“Đâu có.”
“Fun sẽ đến ngay bây giờ.”
“Bây giờ á?”
“Đúng, sẽ đến đón về nhà ngay. Bộ muốn Fun phát điên vì lo lắng hả? Không cần nói gì nữa, đừng cãi. Ở yên đó, đừng đi đâu cả. Mười phút nữa sẽ tới.”
Fun dập máy ngay, không cho tôi nói thêm câu nào. Tôi cố gọi lại nhưng chị ấy không bắt máy. Chị ấy điên thật rồi sao! Trời đã tối rồi, nguy hiểm lắm, mà giọng của Fun nghe có vẻ rất lo lắng. Chắc chắn là chị ấy sẽ lao đến đây ngay. Không được đâu… Càng về khuya càng nguy hiểm hơn.
Lòng tôi nóng như lửa đốt, lo lắng đến mức đứng ngồi không yên. Tôi định gọi lại, nhưng rồi lại không dám vì đoán rằng cô ấy đang lái xe. Thời gian trôi qua gần ba mươi phút, tình hình trong quán đã ổn định trở lại, nhưng Fun vẫn chưa đến. Tôi đứng đợi ở chỗ cũ, nhưng mãi không thấy bóng dáng của chị ấy đâu. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm không thể tả khi thấy số của Fun gọi đến, nhưng khi tiếng nói bên kia không phải giọng quen thuộc mà là lời nói khiến tim tôi chùng xuống.
“Xin lỗi, anh có phải là người thân của người đã gặp nạn không? Chúng tôi thấy số điện thoại này là số gọi gần nhất trong máy.”
“Anh…”
“Anh có nghe không?”
[…] Từ ngày Torfun mất, tôi chẳng đêm nào ngủ được. Cứ mãi ở trong phòng của Torfun, không biết bao nhiêu nước mắt đã rơi và khi nào sẽ ngừng lại. Dù khóc bao nhiêu, nỗi đau này cũng không hề vơi đi. Giờ đây tôi mới hiểu cảm giác kiệt sức đến mức chẳng còn đứng nổi là như thế nào… Toàn thân dường như đã cạn kiệt sức lực, không còn chút động lực nào để cử động, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Là giọng của bố… Tôi nghe thấy tiếng bố mẹ cãi nhau ở dưới nhà. Vì không muốn họ cãi vã thêm, tôi gắng sức xuống để cố ngăn lại.
“Thật sự là tôi đã quá chán với một người đàn ông như anh rồi!”
“Tại sao? Đàn ông như tôi thì làm sao?”
“Anh đi lăng nhăng, chẳng chọn ai mà cũng dính vào! Đến khi kết hôn rồi, anh vẫn làm người khác có thai! Anh làm thế được sao!”
“Chúng ta đã nói về chuyện này rồi mà, sao còn lôi ra nói nữa?”
“Tại sao lại không? Sợ người khác biết à? Sợ thiên hạ sẽ đàm tiếu à? Anh Rit, người có danh vọng trong xã hội, liệu anh có ngại khi người ta biết anh thực chất chỉ là một kẻ lăng nhăng không?”
“Im ngay! Đây không phải là lúc để nói về chuyện này!”
Tôi đứng sững lại. Từng câu nói của họ làm tim tôi đau nhói như bị xé rách ra từng mảnh. Mẹ khóc nức nở, giọng nói vang lên đầy căm hờn và đau đớn từng từ đều nhằm vào tôi, làm tôi chỉ biết đứng bất động.
“Tại sao tôi không được nói chứ? Vì đứa con ngoài giá thú đó mà con tôi đã chết!” Mẹ hét lên, đôi mắt tràn đầy giận dữ, “Anh thử nghĩ mà xem, tôi đã phải chịu đựng nuôi nó suốt mười mấy năm trời và mỗi khi nhìn nó, nó lại nhắc tôi nhớ rằng gia đình chúng ta tan nát như thế này là vì ai! Tôi không thể nào quên được, không bao giờ!”
“Nhưng tôi không cố ý, tôi không hề muốn làm người ta có thai…” Bố đáp, giọng khẽ run lên.
“Nhưng cuối cùng thì cô ta vẫn mang thai, đúng không? Và giờ con tôi đã chết vì nó, vì thằng nhóc đó mà chết! Con tôi đã phải trả giá!” Mẹ nói tiếp, tiếng khóc của mẹ dội lại trong đầu tôi, xoáy vào lòng ngực, “Còn anh nói sao? Thằng nhóc đó cũng là con anh? Vậy sao? Thế thì tại sao, tại sao phải là Torfun? Sao không phải nó? Sao không phải nó chết thay con tôi đi? Tại sao phải là Torfun, con của tôi?”
Mẹ nghẹn ngào, gọi tên Torfun trong tiếng nức nở, như thể từng câu từng chữ ấy là dao đâm vào lòng tôi. Đôi môi tôi run rẩy, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Cảm giác vô vọng, tổn thương xâm chiếm, khiến tôi dường như không còn biết đến bất cứ điều gì nữa. Rồi mẹ gục xuống, khóc nức nở trên mặt đất, trong khi bố cũng không biết phải làm gì.
Cũng như tôi. Như thể thế giới này đang sụp đổ và tan vỡ không còn lại gì.
Đúng vậy, giấc mơ… tại sao lại không thành bụi nhỉ?
Câu 37: Ngay từ những lời quát mắng đầu tiên của Typhoon dành cho Fun, xung đột nào thực chất đã được đặt ra và xuyên suốt toàn bộ văn bản?
A. Xung đột giữa tự do cá nhân và sự can thiệp của người thân
B. Xung đột giữa hai chị em do khác biệt tính cách
C. Xung đột giữa cảm giác bị bỏ rơi và nhu cầu được yêu thương
D. Xung đột giữa tuổi trẻ nổi loạn và chuẩn mực gia đình
Câu 38: Đoạn độc thoại nội tâm sau trong ngữ liệu: “Tại sao lại là tôi? Tại sao tôi phải trải qua những điều như vậy? Tại sao? Tôi đã cố gắng hết sức rồi mà. Tại sao không ai nhìn nhận tôi? Nếu không yêu tôi, sao lại sinh tôi ra?” cho thấy điều gì trong thế giới nội tâm của Typhoon?
A. Sự ích kỉ hình thành từ việc bị so sánh
B. Cảm giác bất công dẫn đến tâm lí chống đối
C. Khủng hoảng sâu sắc do thiếu sự công nhận
D. Sự nổi loạn tất yếu của tuổi vị thành niên
Câu 39: Trong ngữ liệu, Fun giữ vai trò nào trong các vai trò sau đây?
A. Nhân vật đối lập làm nổi bật sự lạc lối của Typhoon
B. Điểm tựa cuối cùng níu giữ Typhoon khỏi sụp đổ
C. Nguyên nhân gián tiếp khiến Typhoon cảm thấy tự ti
D. Nhân vật trung gian hóa giải xung đột gia đình
Câu 40: Tác giả để sự ra đi của Fun xuất hiện gián tiếp qua một cuộc gọi lạ có tác dụng gì trong thể hiện nội dung hướng tới người đọc?
A. Làm giảm mức độ bi thương, nặng nề.
B. Khiến nỗi đau trở nên mơ hồ, khó xác định.
C. Làm cho người đọc bất ngờ, sốc đột ngột.
D. Tạo điểm ẩn tượng bằng kết cấu đầu – cuối tương ứng.
Câu 41: Qua cuộc cãi vã của bố mẹ sau cái chết của Fun, bi kịch trong văn bản được mở rộng theo hướng nào?
A. Từ bi kịch cá nhân sang bi kịch gia đình
B. Từ tai nạn bất ngờ sang mâu thuẫn xã hội
C. Từ xung đột tâm lí sang xung đột đạo đức
D. Từ bi kịch tình cảm sang bi kịch trách nhiệm pháp lí
Câu 42: Theo ngữ liệu, tại sao mẹ của Torfun lại không quan tâm đến Typhoon?
A. Vì Typhoon gần gũi với Torfun hơn nên mẹ của Torfun sinh ra lòng ghen tị.
B. Vì bố của Torfun không cho phép mẹ của Torfun yêu thương Typhoon.
C. Vì Typhoon làm tổn thương Torfun quá nhiều, sự không quan tâm là từ tình mẹ.
D. Vì Typhoon là minh chứng cho những khổ đau, bất hạnh của cuộc đời mẹ Torfun.
Câu 43: Câu hỏi độc thoại nội tâm ở cuối ngữ liệu: “Đúng vậy, giấc mơ… tại sao lại không thành bụi nhỉ?” nhằm:
A. Thể hiện sự day dứt, tiếc nuối của Typhoon khi giấc mơ về gia đình hạnh phúc bị tan vỡ, không thể hằn gắn lại được.
B. Thể hiện sự day dứt, bất lực của Typhoon khi những mơ mộng về gia đình hạnh phúc bị vỡ vụn nhưng nỗi đau còn ở lại.
C. Thể hiện nỗi nhớ thương sâu sắc, cảm giác chơ vơ nhưng bị kìm hãm của Typhoon khi những mong cầu về hạnh phúc gia đình trói chặt cậu trong đau đớn.
D. Thể hiện nỗi day dứt, ân hận trước sự ra đi của Torfun trong lòng Typhoon, nhưng bóng dáng Fun vẫn còn quẩn quanh trong tâm trí, chưa thế tan biến.
Câu 44: Thông điệp nhân văn nào được gửi gắm rõ nhất trong toàn bộ ngữ liệu?
A. Sự nổi loạn, ngây dại của tuổi trẻ luôn dẫn đến hậu quả
B. Gia đình là nguyên nhân chính tạo nên bi kịch cá nhân
C. Thiếu yêu thương và sự im lặng có thể hủy hoại một con người
D. Con người phải tự chịu trách nhiệm cho mọi lựa chọn của mình
Câu 45: Theo ngữ liệu, nhân vật nào là nguyên nhân gốc rễ và trực tiếp làm nên bi kịch của gia đình Typhoon?
A. Bố Rit B. Mẹ Torfun
C. Người tông Torfun D. Tên gây sự ở quán
Ai có đáp án không, cho tui xin đáp án của đề này với, đề khó oải á, mà làm mệt nữa. [1] Nhan đề do người soạn đề đặt tên.
Hoàn cảnh sáng tác: Văn bản viết vào ngày 24/8/2025, sau khi đất nước sáp nhập tỉnh (hợp nhất một số tỉnh thành một), tinh giản bộ máy chính quyền vào ngày 1/7/2025.
[2] Nhan đề do người soạn đề đặt tên.
Hoàn cảnh sáng tác: Đây là một đoạn trích viết vào ngày 11/2/2022. Sau 50 năm gắn bó với đồng bào dân tộc phía Bắc, tác giả lúc này kể lại câu chuyện về chuyến đi công tác lên miền núi. Khi ấy, tác giả bắt gặp cảnh kéo vợ. Đoạn trích kể lại cảnh kéo vợ đó.
[3] Nhan đề do người soạn đề đặt tên.
Hoàn cảnh sáng tác: Văn bản trên được viết vào ngày 8/12/2025, hơn ba năm sau thảm họa Itaewon tại Hàn Quốc. Đây là một trong những thảm họa nghiêm trọng nhất của đất nước này trong thời bình.
[4] Tên bài do tác giả đặt.
Giới thiệu tác phẩm: Tác phẩm này của Lê Khánh Linh – một nhà thơ hiện đại. Cô có nhiều bài thơ hay, ngôn ngữ thơ phong phú, đa dạng, giàu chất suy tư và đầy tình cảm. Bài thơ Mơ được viết vào ngày 22/12/2017, đăng trên trang thivien.net.
[5] Tên nhan đề do người soạn đề đặt.
Bối cảnh truyện: Typhoon (Phoon) lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, là kết quả ngoại tình của bố - một kẻ chỉ quan trọng danh tiếng, hình ảnh của bản thân trong con mắt người khác. Typhoon tựa như một kẻ ở nhờ, ngược lại, Torfun (Fun) được gia đình yêu thương hết mực. Tuy vậy, Phoon luôn mong muốn bố mẹ có thể để ý, yêu thương cậu, đồng thời cũng yêu thương chị, coi chị là gia đình duy nhất của mình. Nhưng đến năm 16 tuổi, Phoon không thể chịu đựng thêm được nữa nên quyết định rời bỏ nhà để đi theo đám bạn xấu.
🌱 PHẦN 1: Sáp nhập tỉnh – không thể làm mất đi quê hương (Câu 1–9)
Câu 1: A
→ Vì chạm tới tình cảm sâu sắc, ký ức quê hương của nhiều thế hệ.
Câu 2: B
→ Văn hóa, đời sống tinh thần vẫn còn nguyên.
Câu 3: D
→ Cả 4 ý đều suy ra trực tiếp từ ngữ liệu.
Câu 4: B
→ Hiểm họa thật sự là luận điệu sai trái lợi dụng tình yêu quê hương cho mưu đồ chính trị.
Câu 5: C
→ Hướng tới các cấp quản lí (nói về cách thực hiện chủ trương).
Câu 6: D
→ Không có trợ từ, cũng không có thán từ.
Câu 7: C
→ tâm điểm → “tâm” = trung tâm, khác với “tâm” = lòng, cảm xúc.
Câu 8: B
→ Văn bản nghị luận.
Câu 9: C
→ Sai chính tả: reo rắc ❌ → đúng là gieo rắc.
🌾 PHẦN 2: Kéo vợ (Câu 10–18)
Câu 10: B
→ Đầu thập niên 70.
Câu 11: A
→ Ngôi kể thứ nhất (“tôi”).
Câu 12: B→ Ba người kéo cô gái chạy về bản Phố → mở đầu sự việc.
Câu 13: B
→ Cô gái tự nguyện để cho đàng trai kéo.
Câu 14: B
→ Nhà gái thách cưới quá cao.
Câu 15: C (5 người)
→ Phải là số lẻ: 5 người.
Câu 16: B
→ 2 → 1 → 4 → 3
Câu 17: B
→ Hành vi biến tướng gọi là cướp vợ.
Câu 18: B
→ Hai từ “nhắc” khác nhau về ngữ nghĩa.
🌏 PHẦN 3: Nhìn lại thảm họa Itaewon (Câu 19–27)
Câu 19: B
→ Văn bản thông tin.
Câu 20: A
→ Kiểu diễn dịch.
Câu 21: C
→ Người vẫn tiếp tục đổ về dù đã kẹt cứng → bất ngờ, khó kiểm soát.
Câu 22: C
→ Thiếu kinh nghiệm sinh tồn không phải nguyên nhân trực tiếp.
Câu 23: C
→ Tăng tính khách quan, thuyết phục.
Câu 24: B
→ Nghĩa chuyển (ẩn dụ).
Câu 25: A
→ Phản ánh đầy đủ nhất nội dung mục 4.
Câu 26: C
→ Nâng cao ý thức tự bảo vệ & kỹ năng xử lí tình huống.
Câu 27: B
→ Phân tích sự kiện & rút ra bài học cảnh báo
làm mỏi tay lun á
.
Tôi biết nhưng tôi không nói
Ai giúp từ câu 28 đến 45 được không ạ? Mấy câu này khó quá ạ.