Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. Qua chuyến tham quan khu lưu niệm Nguyễn Du, em rút ra được bài học gì về việc giữ gìn và trân trọng di sản văn hoá dân tộc?
2. Chuyến đi đã giúp em hiểu thêm điều gì về giá trị lịch sử, văn hoá và tinh thần yêu nước?
Em hiểu rằng lịch sử và văn hoá dân tộc là cội nguồn để thế hệ trẻ tự hào và nuôi dưỡng tình yêu quê hương đất nước. Tinh thần yêu nước không chỉ ở trong quá khứ mà còn được thể hiện qua việc biết ơn và học hỏi từ những người đi trước.
3. Từ chuyến tham quan, em học được gì về cách học tập, rèn luyện để xứng đáng với truyền thống dân tộc?
Em học được rằng cần chăm chỉ học tập, rèn luyện nhân cách, sống giản dị và có trách nhiệm. Chỉ khi mỗi người biết nỗ lực, ta mới xứng đáng với truyền thống vẻ vang mà cha ông để lại.
Gợi ý cho em các ý:
Gợi ý cho em các ý:
MB: Nêu lên vấn đề cần bàn luận (Ví dụ: Giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống là điều vô cùng quan trọng trong cuộc sống hiện đại...)
TB:
Bàn luận:
Nêu khái niệm giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống là gì?
Thực trạng của việc giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống:
+ Quên đi việc xin chữ đầu năm
+ Không nhớ đến các phong tục
+ Sính ngoại, coi thường các nét đẹp VH truyền thống
...
Tại sao phải giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống:
+ Thể hiện sự biết ơn ông cha ta từ xưa
+ Giúp cho giới trẻ hiểu thêm về văn hóa
+ Tôn vinh các nét đẹp của văn hóa dân tộc
...
Dẫn chứng:
Một số gia đình hiện nay đã không còn đi xin chữ đầu năm nữa
Mở rộng vấn đề:
Nêu giải pháp để mọi người mọi nhà luôn giữ gìn và phát huy giá trị truyền thống?
Bản thân em đã làm gì để thể hiện việc giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống?
KB: Khẳng định lại vấn đề
_mingnguyet.hoc24_
MB: Đất nước ngày càng phát triển nên cuộc sống ngày càng đủ đầy. Điều kiện sống như vậy là nền tảng cho thanh thiếu niên học tập, rền luyện nhưng bên cạnh đó cũng tạo mặt tiêu cực khi học sinh k làm chủ bản thân, ăn chơi đua đòi k hợp vs lứa tuổi và thuần phong mĩ tục của dân tộc.
TB: - Thói ăn chơi đua đòi là cách sống của 1 số người bắt chước nhau, đua đòi về cách sống thích xài sang, chạy theo mốt.
- Thực trạng của hiện tượng này:
+ Trút bỏ những bộ đồng phục của trường m để mặc vào những bộ quần áo đáng trê trách.
+ Có nhiều bạn hôm nay mốt quần bò rách gối, ngày mai lại mốt áo ngắn cũn cỡn, giày cao gót, ngày kia áo thun, áo thụng...
=>Đua đòi chạy theo thời trang được thị trường tung ra giống như những con thiêu thân lao đầu vào lửa .
+ Có những người còn là hs lớp 8,9 đã đến lớp vs tóc xanh, tóc đỏ, quần áo te tua .Họ cứ ngỡ m là nguời tiên phong trong lĩnh vực thời trang.
- Tác hại: Tiêu tốn tiền của, tgian 1 cách vô ích.
Tệ hại hơn họ còn biến m thành kẻ khác người vs tóc tai quần áo dị thường.
Để có tiền mua họ vòi vĩnh bố mẹ , thậm chí vì những bộ híp hốp ấy họ sẵn sàng ăn trộm, ăn cắp=>sa vào tệ nạn khác :ma túy, cờ bạc
==>Ảnh hưởng đến học tập, bố mẹ mang tiếng xấu.
- Lời khuyên và biện pháp
KB: Suy nghĩ của bản thân về hiện tượng này.
Câu 1. vì di tích lịch sử lưu giữ giá trị văn hoá, lịch sử của dân tộc, giúp thế hệ sau hiểu về quá khứ, trân trọng truyền thống và giáo dục lòng yêu nước nên cần được bảo tồn
Câu 2. chuyến đi giúp học sinh được trải nghiệm thực tế, hiểu sâu hơn về giá trị di sản, nâng cao ý thức giữ gìn và góp phần tuyên truyền, phát huy các giá trị văn hoá
Câu 3. chuyến đi còn giúp bồi dưỡng tình yêu quê hương, ý thức trách nhiệm bảo vệ di sản và khuyến khích mỗi người tham gia gìn giữ, phát huy các giá trị văn hoá trong cuộc sống
Hiện nay, chúng ta lại chưa thực sự có được những bữa ăn sạch bởi hàng ngày, thực phẩm bẩn xuất hiện tràn lan, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người. Đây là một vấn đề nhức nhối mà gần đây đã trở thành “quốc nạn”, ngày đêm đe dọa trực tiếp đến từng cá nhân và toàn thể cộng đồng.
Thực phẩm bẩn là thuật ngữ chỉ chung những thực phẩm không rõ nguồn gốc, thiếu an toàn, có chứa các chất độc hại vượt mức cho phép gây ảnh hưởng xấu tới sức khỏe con người. Đó có thể là những thức ăn bán sẵn được sơ chế và chế biến không đảm bảo vệ sinh, dụng cụ đựng thức ăn chưa được làm sạch. Nguy hiểm hơn, thực phẩm bẩn còn là những nguyên liệu ngay từ đầu đã bị “nhiễm bẩn”: rau bị bơm thuốc kích thích, hoa quả ngâm thuốc bảo quản, thịt lợn tiêm salbutamol để tạo nạc, ngâm tẩm hóa chất để sau một đêm biến thành thịt bò và rất nhiều phương thức khác của “công nghệ chế tạo thực phẩm” mà chúng ta chưa được biết đến. Từng ngày, từng giờ, thực phẩm bẩn đang gặm nhấm sức khỏe của cộng đồng.
Hậu quả nhãn tiền là sức khỏe con người bị xâm phạm một cách tàn nhẫn. Ở mức độ nhẹ, thực phẩm bẩn gây ra bệnh bán cấp tính (ngộ độc thức ăn nhẹ). Đây là căn bệnh duy nhất có thể tự chữa hoặc tự khỏi. Song dù là mức độ nhẹ nhất, nó cũng gây ra các rối loạn tiêu hóa, rối loạn thần kinh nhẹ hoặc các triệu chứng cấp tính. Ở mức độ nặng hơn, thực phẩm bẩn dẫn đến ngộ độc cấp tính, nếu trở thành bệnh mãn tính sẽ kéo dài dai dẳng hoặc dẫn đến tử vong. Đây quả thực là con đường ngắn nhất từ bữa ăn đến nơi yên nghỉ cuối cùng. Ngay cả khi thực phẩm bẩn không dẫn đến những hậu quả trực tiếp hay ngay lập tức thì nó cũng là chất nhiễm độc tiềm ẩn gây ung thư, vô sinh,… Đau xót hơn, nếu cơ thể người mẹ đang mang thai tích tụ những độc tố ấy sẽ khiến thai nhi trở nên dị dạng.
Tác hại nghiêm trọng của thực phẩm bẩn còn ở sự tha hóa, suy đồi nghiêm trọng của nhân cách con người. Truyền thống tốt đẹp bao đời nay “Thương người như thể thương thân”, “Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng” giờ đây bị lãng quên trước lợi nhuận đem lại từ thực phẩm bẩn. Lưu hành thực phẩm bẩn, người tiêu dùng bị xâm hại sức khỏe, người bán để mất nhân cách chính mình.
Nguyên nhân phát sinh vấn nạn thực phẩm bẩn nằm ở đâu? Trước hết, nó nằm ngay trong sự tham lam và mờ mắt vì lợi nhuận của kẻ buôn người bán. Điều này khiến con người tự làm hại lẫn nhau. Ngày nay, không chỉ có những người nông dân, những hộ gia đình trồng trọt, chăn nuôi nhỏ lẻ mà nhiều cơ sở sản xuất tập trung như nhà máy, xí nghiệp cũng đang áp dụng “công nghệ chế tạo thực phẩm bẩn” để trục lợi. Thực phẩm bẩn đầy rẫy xung quanh ta mà khó có cách nào phân biệt được. Không chỉ có mặt trên những phố chợ tự họp, thực phẩm bẩn với khả năng luồn lách khéo léo còn len lỏi vào những siêu thị vốn được người tiêu dùng tin tưởng. Sự kiếm tiền nào độc ác hơn là kiếm tiền trên sức khỏe và mạng sống đồng bào mình?
Cựu thành viên ban nhạc Bức Tường – Trần Nhất Hoàng từng chia sẻ: “Ông trồng chè khoe họ được uống chè từ khu trồng sạch nhà quây riêng dành cho gia đình, khu còn lại tất nhiên là trà bẩn để bán. Bà bán rau cũng hân hoan nói nhà mình được ăn rau ở khu trồng sạch, khu nhiều thuốc là để bán. Ông bán thịt lợn cũng vậy. Nhưng họ không thể cả đời chỉ uống trà, ăn rau hay ăn thịt, họ uống trà sạch nhưng vẫn phải ăn rau bẩn của kẻ khác, ăn rau nhà sạch nhưng vẫn ăn thịt bẩn của kẻ khác… Chúng ta đang giết nhau trong khi cảm thấy an tâm đã bảo vệ được gia đình mình ở một góc nhỏ hẹp hòi…”. Đằng sau những ông trồng chè, bà trồng rau và ông bán thịt ấy là cả một thị trường chất cấm sôi động và chưa được quản lí chặt chẽ. Không chỉ thế, chính người tiêu dùng cũng đang tiếp tay cho vấn nạn này bằng nhiều cách. Có khi bằng sự dễ dãi, thỏa hiệp, có khi bằng sự thiếu thông minh trong lựa chọn thực phẩm.
Vấn đề thực phẩm bẩn đã trở thành quốc nạn nên việc đẩy lùi không thể chỉ trong một sớm, một chiều, cũng không thể chỉ trông chờ vào cơ quan chức năng hay một ban ngành, đoàn thể nào. Mà nó, với “tư cách” là một quốc nạn cần được toàn dân cùng nhau đoàn kết chống lại, cũng giống như cách đây một thế kỉ, chúng ta đã bên nhau đẩy lùi giặc đói, giặc dốt, đánh đuổi ách thực dân phát xít xâm lược.


Mi mua 9 cái bút chì và 12 quyển vở hết 91.000 đồng Uyên mua 4 cái bút chì và 6 quyển vở như thế hết 43.000 đồng tính giá tiền của 7 cái bút chì như vậy?
Cứu tui
Việt Nam là quốc gia có nền văn hóa lâu đời với nhiều giá trị truyền thống tốt đẹp được lưu giữ qua các thế hệ. Một trong những cách quan trọng để gìn giữ và phát huy những giá trị ấy chính là thông qua việc tổ chức các lễ hội truyền thống. Tại Thừa Thiên Huế – vùng đất cố đô giàu bản sắc văn hóa – việc tổ chức các lễ hội mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với đời sống tinh thần của nhân dân và sự phát triển của xã hội.
Trước hết, các lễ hội ở Thừa Thiên Huế góp phần bảo tồn những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Những lễ hội như Festival Huế, lễ tế Nam Giao, lễ hội điện Hòn Chén hay các hoạt động văn hóa cung đình đã tái hiện sinh động lịch sử triều Nguyễn. Thông qua trang phục, âm nhạc, nghi lễ và phong tục truyền thống, người dân và du khách có cơ hội hiểu rõ hơn về cội nguồn dân tộc, từ đó hình thành lòng tự hào và ý thức gìn giữ văn hóa.
Bên cạnh đó, việc tổ chức lễ hội còn góp phần phát huy các giá trị văn hóa trong đời sống hiện đại. Các lễ hội không chỉ giúp bảo tồn truyền thống mà còn tạo điều kiện quảng bá hình ảnh Huế đến bạn bè trong nước và quốc tế. Nhờ vậy, du lịch Huế ngày càng phát triển, đời sống kinh tế của người dân được cải thiện, đồng thời văn hóa dân tộc được lan tỏa rộng rãi.
Tuy nhiên, để lễ hội thực sự phát huy giá trị, cần tổ chức một cách văn minh, tránh mê tín dị đoan và thương mại hóa quá mức. Mỗi người, đặc biệt là học sinh, cần có ý thức tham gia lễ hội với thái độ tôn trọng, tự giác giữ gìn nét đẹp truyền thống của dân tộc.
Tóm lại, việc tổ chức lễ hội ở Thừa Thiên Huế có vai trò quan trọng trong việc gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa dân tộc. Đây không chỉ là trách nhiệm của chính quyền mà còn là bổn phận của mỗi người dân Việt Nam trong việc bảo vệ và phát huy bản sắc văn hóa quê hương.
Bài văn nghị luận: Giữ gìn và phát huy giá trị văn hoá dân tộc qua lễ hội ở Thừa Thiên Huế,🛕 Nền văn hoá truyền thống của mỗi dân tộc là một kho tàng tinh hoa quý báu, chứa đựng những giá trị lịch sử, nhân văn, tín ngưỡng và lối sống đẹp đẽ của ông cha ta. Trong thời đại hội nhập sâu rộng như ngày nay, việc giữ gìn và phát huy những giá trị ấy không chỉ là trách nhiệm của những nhà nghiên cứu hay các cấp quản lý văn hoá, mà còn là nhiệm vụ thiết thực của mỗi học sinh – thế hệ tương lai của đất nước. Giá trị văn hoá dân tộc không chỉ tồn tại trong sách vở mà còn sống động qua những phong tục, tập quán và những lễ hội truyền thống. Thừa Thiên Huế – mảnh đất cố đô giàu bản sắc văn hoá với nhiều lễ hội truyền thống như Festival Huế, lễ hội đình làng, lễ tế Nam Giao… chính là một minh chứng rõ nét. Tại đây, mỗi lễ hội không chỉ là dịp vui chơi giải trí, mà còn là nơi lưu giữ và tôn vinh những giá trị văn hoá lâu đời, từ âm nhạc cung đình, nghi thức dâng hương đến trang phục áo dài và nghệ thuật dân gian. Sự kiện Festival Huế từ lâu đã trở thành điểm nhấn văn hoá đặc sắc giúp quảng bá hình ảnh vùng đất Huế với bạn bè quốc tế, góp phần giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc trong bối cảnh hội nhập toàn cầu. TTXVN Không thể phủ nhận rằng trong xã hội hiện đại, nhiều giá trị truyền thống đang đối mặt với nguy cơ bị mai một, đặc biệt khi phong cách sống hiện đại và ảnh hưởng từ văn hoá nước ngoài ngày càng mạnh mẽ. Một số lễ hội tuy vẫn được tổ chức nhưng phần nội dung mang tính thương mại cao, khiến những giá trị tinh thần truyền thống bị lu mờ. Điều này đòi hỏi chúng ta phải nghiêm túc nhìn nhận và hành động để không làm thất thoát bản sắc văn hoá vốn có. Để giữ gìn và phát huy giá trị văn hoá qua các lễ hội, trước hết cần sự vào cuộc của cả cộng đồng. Nhà nước cần có chính sách phù hợp để bảo tồn và quảng bá lễ hội truyền thống; các địa phương cần khuyến khích sự tham gia của người dân trong việc tổ chức các nghi thức đúng bản sắc văn hoá; còn mỗi học sinh chúng ta cần nâng cao ý thức tìm hiểu, trân trọng và tham gia lễ hội với tinh thần tôn trọng truyền thống. Khi hiểu rõ giá trị văn hoá, chúng ta sẽ tự hào hơn về cội nguồn, từ đó tiếp tục gìn giữ và truyền lại cho thế hệ sau. Bản sắc văn hoá dân tộc là nguồn cội của mỗi con người và mỗi cộng đồng. Việc giữ gìn và phát huy giá trị ấy thông qua các lễ hội ở Thừa Thiên Huế không chỉ giúp phát triển du lịch, quảng bá hình ảnh đất nước mà còn góp phần hun đúc lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ. Mỗi học sinh – với trách nhiệm và tình yêu văn hoá – cần vừa học vừa hành để những giá trị tốt đẹp ấy mãi trường tồn trong cuộc sống hiện đại.