Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đây là một đoạn văn 7-10 câu nêu tình cảm, cảm xúc đối với nhân vật Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc":
Bà cụ trong câu truyện "Nàng tiên Ốc" là một nhân vật đáng kính và đầy tình thương. Mặc dù tuổi cao sức yếu, bà vẫn luôn tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh. Bà là hiện thân của lòng nhân ái, sự hy sinh và sự quan tâm chăm sóc vô điều kiện.
Khi gặp gỡ nàng tiên Ốc, bà đã nhanh chóng nhận ra sự đặc biệt của cô và không ngần ngại mời cô về nhà, chăm sóc và bảo vệ cô như một người thân. Tình cảm chân thành và sự tin tưởng mà bà dành cho nàng tiên Ốc khiến người đọc không khỏi cảm động.
Bà cụ là biểu tượng của sự ấm áp, tình thương và sự bao dung. Mặc dù cuộc sống của bà không được sung túc, nhưng bà vẫn luôn tìm cách giúp đỡ người khác, chia sẻ những gì mình có. Điều này cho thấy bà là một người có trái tim rộng mở và luôn sẵn sàng làm điều tốt đẹp.
Qua hình ảnh của bà cụ, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của tâm hồn mà còn thấy được sự cao quý và đáng kính của người phụ nữ lớn tuổi. Bà là một tấm gương sáng cho những phẩm chất cao đẹp mà mỗi chúng ta nên học tập và noi theo.
Tham khảo
Chúc bạn may mắn!
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
Trong đoạn trích, tình bà cháu hiện lên thật sâu sắc và ấm áp. Bà dành cho Thanh một tình yêu thương bao la, quan tâm chăm sóc từng chút một, luôn mong muốn mang đến cho cháu cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc. Qua những cử chỉ và lời nói của bà, em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng và tấm lòng bao dung của bà dành cho Thanh. Ngược lại, Thanh cũng dành cho bà một tình cảm chân thành, kính trọng và biết ơn. Em thấy được tình cảm đó được thể hiện qua sự quan tâm, sự gắn bó thân thiết giữa hai bà cháu. Tình cảm ấy như một sợi dây vô hình gắn kết, tạo nên sự ấm áp, bền chặt trong gia đình. Đọc đoạn trích, em cảm thấy yêu quý và trân trọng hơn những người bà, người thân trong gia đình mình. Tình bà cháu không chỉ là tình cảm gia đình đơn thuần mà còn là nguồn động lực, niềm an ủi lớn lao trong cuộc sống.
Ôi ! Hoa bằng lăng đã nở rồi sao ? Mấy hôm không để ý mà tôi không ngờ cây hoa bằng lăng nhà tôi đã khoe những nụ hoa tim tím đầu tiên . Hoa bằng lăng là cây hoa đẹp nhất ở trong vườn và cũng là cây mà tôi yêu thích nhất . Hoa bằng lăng vẫn luôn được mệnh danh là loài hoa của học trò. Vẻ đẹp mong manh, trong trẻo của hoa bằng lăng luôn gợi cho chúng ta quãng thời gian ngây thơ, trong sáng nhất của cuộc đời con người – lứa tuổi học trò. Mỗi lần ngắm nhìn những bông hoa bằng lăng , tôi lại nhớ về thời thơ ấu của mình , nhớ lại những lần lấy hoa xâu vòng đeo tay cùng các bạn , nhớ lại những hôm ra sân trường nhìn những bông bằng lăng nở rộ , một cảm giác nao nao xao xuyến về những cuộc chia với năm học cũ. (tớ có sai chính tả thì nhớ chữa lỗi cho tớ nhé , lâu lắm rồi không viết văn nên hơi gượng tay xíu ! )

2.Ôi ! Hoa bằng lăng đã nở rồi sao ? Mấy hôm không để ý mà tôi không hề biết rằng cây bằng lăng nhà tôi đã có những nụ hoa tim tím đầu tiên . Hoa bằng lăng là thứ cây hoa đẹp nhất vườn nhà tôi và cũng là loại hoa mà tôi yêu thích nhất . Hoa bằng lăng vẫn luôn được mệnh danh là loài hoa của học trò. Vẻ đẹp mong manh, trong trẻo của hoa bằng lăng luôn gợi cho chúng ta quãng thời gian ngây thơ, trong sáng nhất của cuộc đời con người – lứa tuổi học trò. Mỗi lần ngắm nhìn những bông hoa bằng lăng mà lòng tôi xao xuyến những kỉ niệm của tuổi thơ , nhớ những lần tranh nhau những bông hoa bằng lăng đẹp nhất để xâu vòng , nhớ những lần ra sân trường ngắm những bông hoa bằng lăng , mà xao xuyến vì những phút giây chia ly một năm học mới lại sắp đến . (nếu có lỗi sai chính tả thì nhờ cô và các bạn sửa cho nha , lâu rồi không viết văn nên hơi gượng tay á ! )
lòng em bỗng thấy buồn , vì khi vào trường khác em sẽ ko còn có thể giãy đày đạy với 3 cô giám hiệu trường em
Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…”
Những lời trong bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân đã gợi ra những suy từ về tình yêu quê hương đất nước. Đầu tiên, tình yêu quê hương, đất nước là một tình cảm yêu mến và gắn bó sâu sắc, chân thành đối với những sự vật, con người thuộc về nơi chúng ta sinh ra và lớn lên. Con người Việt Nam vốn giàu tình yêu quê hương, đất nước. Từ xưa đến nay, nhân dân ta luôn phát huy điều đó trong mọi hoàn cảnh. Từ quá khứ hào hùng của thời đại Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… Cho đến những năm kháng chiến chống Pháp, Mỹ thì tinh thần đó lại càng sáng ngời. Tinh thần yêu nước không phân biệt tuổi tác, giới tính hay giai cấp. Bất kì ai, nếu đã là người Việt Nam thì đều mang trong mình lòng yêu quê hương, đất nước. Tình yêu quê hương, đất nước là một thứ tình cảm thiêng liêng. Nhưng có những người lại quên đi nguồn cội của mình. Điều đó thật đáng lên án và phê phán. Mỗi người dân Việt Nam cần ý thức nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước.
cop mạng này, Đỗ Trung Quân là ai :v?, bạn tên Vy mà :v
Refer:
Cảm nhận về tội ác của chiến tranh:
Hãy kiên quyết đấu tranh với những thế lực phản động, âm mưu diễn biến hòa bình để phát động chiến tranh. Đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay cần tỉnh táo hơn với những âm mưu chia rẽ của các thế lực thù địch hòng bạo loạn lật đổ.Chúng ta đang được sống trong môi trường hòa bình hà cớ gì phải làm những điều hủy hoại hòa bình, phát động chiến tranh. Chúng ta được sống như ngày hôm nay, được sống trong những phút giây hòa bình chính là nhờ công lao của biết bao vị anh hùng dân tộc đã ngã xuống, cho nên chúng ta cần kiên quyết đấu tranh với âm mưu diễn biến hòa bình hiện nay.
Hòa bình là điều mong ước của toàn thể nhân loại. Và chúng ta đang được sống trong những giây phút ấy thì hãy sống cho thật xứng đáng với những gì chúng ta đã được nhận hôm nay, sống chan hòa nhân ái như Tố Hữu đã từng viết:
“Có gì đẹp trên đời hơn thế,
Người với người sống để yêu nhau”
Suy nghĩ về tình đồng đội:
Với một ngôn ngữ thơ hàm súc, cô đọng, giàu sức biểu cảm, lời thơ giản dị mà giàu sức tạo hình; giọng điệu tâm tình, nhẹ nhàng, thiết tha, sử dụng sáng tạo bút pháp tả thực và lãng mạn, Chính Hữu đã khắc họa thành công vẻ đẹp chân chất, mộc mạc, bình dị của người lính cụ Hồ trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Và bằng cái nhìn và sự trải nghiệm chân thực của người trong cuộc, Chính Hữu đã tái hiện thật xúc động vẻ đẹp tình đồng chí của những người lính cụ Hồ trong chiến tranh. Đối diện với khó khăn, hiểm nguy nơi hòn tên mũi đạn, họ luôn yêu thương, gắn bó, san sẻ với nhau từng miếng ăn, giấc ngủ và thậm chí là cả cái chết. Cùng đồng cam, cộng khổ, đoàn kết lấy nhau mà chống lại quân thù. Và tình đồng chí trong bài thơ của Chính Hữu đã làm nên bức tượng đài tráng lệ trong dàn hợp xướng thi ca dân tộc viết về người lính. Mặc dù, chiến tranh đã lùi về quá khư nhưng hình ảnh những anh lính vệ quốc quân mãi mãi in sâu vào trong tâm thức người Việt và mãi trở thành ngọn nguồn cảm hứng bất tận cho thơ ca dân tộc!.
Câu chuyện “Nghệ sĩ trống” đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em rất xúc động trước hình ảnh người nghệ sĩ tuy nghèo khổ nhưng luôn đam mê và sống hết mình với âm nhạc. Tiếng trống của ông không chỉ là âm thanh của nghệ thuật mà còn thể hiện khát vọng sống, niềm tin và lòng tự trọng của một con người yêu nghề. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn kiên trì theo đuổi ước mơ, không từ bỏ điều mình trân quý. Câu chuyện giúp em hiểu rằng nghệ thuật chân chính có thể chạm đến trái tim con người và dạy em biết trân trọng đam mê, sống có ý nghĩa và không đầu hàng trước nghịch cảnh.
Ông bụt đã đến