Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ nào?
Trả lời: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, không gò bó về số câu, số chữ và cách gieo vần.
Câu 2. Chỉ ra phương thức biểu đạt của bài thơ.
Trả lời: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm kết hợp với tự sự và miêu tả.
Câu 3. Từ “bình minh” trong câu thơ “Đang nói về bình minh” có phải là từ láy không? Tại sao?
Trả lời: Không, “bình minh” không phải là từ láy.
Vì đây là từ ghép Hán Việt (bình = yên bình, minh = sáng), chỉ thời điểm sáng sớm, mang ý nghĩa rõ ràng chứ không có yếu tố lặp âm như từ láy.
Câu 4. Chỉ ra cách ngắt nhịp của các câu thơ trong bài thơ.
Trả lời: Cách ngắt nhịp thường thấy là 2/2 hoặc 2/3, ví dụ:
- Tôi học / cây xương rồng (2/3)
- Tôi học / lời con trẻ (2/3)
- Lời răn / dạy đời mình (2/3)
Câu 5. Nêu ý nghĩa nhan đề của bài thơ.
Trả lời:
Nhan đề "Ngụ ngôn của mỗi ngày" gợi liên tưởng đến những bài học mang tính triết lý, được rút ra từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hằng ngày.
Tác giả như muốn nói: cuộc sống mỗi ngày là một bài học quý báu, và mỗi sự vật, hiện tượng xung quanh ta đều có thể trở thành một bài học nếu ta biết lắng nghe và chiêm nghiệm.
Câu 6. Những từ “trang giấy, nụ hồng, xương rồng, nắng bão, ngọn gió” thuộc từ loại nào?
Trả lời: Những từ đó đều thuộc danh từ.
- Chỉ sự vật, hiện tượng: trang giấy, nụ hồng, xương rồng, nắng bão, ngọn gió.
Câu 7. Em hiểu thế nào về những câu thơ sau:
Tôi học cây xương rồng
Trời xanh cùng nắng bão
Tôi học trong nụ hồng
Màu hoa chừng rỏ máu
Trả lời:
Tác giả học được từ cây xương rồng và nụ hồng bài học về sự kiên cường, mạnh mẽ và nghị lực sống.
- Xương rồng sống trong nắng gió khắc nghiệt nhưng vẫn vươn lên xanh tốt, tượng trưng cho nghị lực.
- Nụ hồng rực rỡ nhưng ẩn sau vẻ đẹp là sự hy sinh, gian khổ (máu), thể hiện vẻ đẹp đầy đau thương và cao quý.
Câu 8. Theo em, tác giả học được bài học gì trong hai câu thơ:
Tôi học lời của biển
Đừng hạn hẹp bến bờ
Trả lời:
Tác giả học được bài học về sự rộng lượng, bao dung và không giới hạn bản thân trong khuôn khổ chật hẹp.
Biển đại diện cho sự bao la, rộng lớn, khuyên con người nên sống cởi mở, vượt qua những giới hạn nhỏ bé của mình.
Câu 9. Chỉ ra và phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ nổi bật trong bài thơ.
Trả lời:
Biện pháp tu từ nổi bật là nhân hóa và ẩn dụ.
- Tác giả nhân hóa cây cối, thiên nhiên, trẻ em, người già… như những “người thầy” dạy mình bài học.
- Ẩn dụ được sử dụng để thể hiện bài học sâu sắc: “nụ hồng” = vẻ đẹp có thể phải đánh đổi bằng máu, “biển” = sự rộng lớn, bao dung.
→ Tác dụng: Giúp bài thơ mang màu sắc triết lý sâu sắc, gần gũi, dễ cảm nhận và khơi gợi suy ngẫm nơi người đọc.
Câu 10. Hãy nhận xét về quan niệm về việc học của tác giả thể hiện trong bài thơ.
Trả lời:
Tác giả có quan niệm mở rộng và sâu sắc về việc học.
- Học không chỉ ở sách vở, nhà trường, mà còn từ thiên nhiên, con người, cuộc sống.
- Học từ những điều giản dị, gần gũi quanh ta mỗi ngày.
→ Đó là một quan niệm học tập tích cực, chủ động, không giới hạn, thể hiện tinh thần ham học hỏi và sự trưởng thành trong tư duy - đúng tick cho mik nha
Câu 1:
- Thể thơ: Thơ lục bát.
- Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Câu 2: Đoạn trích thể hiện tình cảm yêu thương, kính trọng, nhớ thương và lòng biết ơn tha thiết của người con đối với mẹ. Tác giả bày tỏ nỗi xót xa khi không còn mẹ bên đời, đồng thời khẳng định dù trưởng thành hay già đi thì vẫn luôn cần có mẹ.
Câu 3: (Đoạn văn 3-5 câu)
Thông điệp em tâm đắc nhất là: Dù ở bất cứ lứa tuổi nào, con người vẫn luôn cần có mẹ. Bởi mẹ là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn yêu thương vô điều kiện nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người. Khi đọc đoạn thơ, em càng thêm trân trọng công lao, tình yêu thương của mẹ và tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu thương, hiếu kính với mẹ khi còn có thể.
Câu 1: Xác định thể thơ và phương thức biểu đạt chính
- Thể thơ: Đoạn trích được viết theo thể thơ bốn câu (tứ tuyệt), mỗi câu 7 chữ, thể thơ thất ngôn tứ tuyệt.
- Phương thức biểu đạt chính: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm, thể hiện tình cảm sâu sắc của người con đối với mẹ.
Câu 2: Tình cảm của tác giả đối với mẹ được thể hiện như thế nào?
- Tác giả thể hiện tình cảm thương yêu, nhớ nhung và sự cô đơn khi mẹ vắng mặt.
- Có cảm giác nuối tiếc, đau xót khi mẹ đã “xa” (mất đi), câu thơ “lỏng chỏng giữa nhà mồ côi” gợi lên sự trống trải, cô đơn.
- Dù đã lớn tuổi, tác giả vẫn khẳng định “Con vẫn cần mẹ như thời trẻ thơ” – tình cảm gắn bó và tôn trọng mẹ suốt cuộc đời.
Câu 3: Thông điệp em tâm đắc nhất qua văn bản là gì? Nêu lí do chọn thông điệp đó.
Đoạn văn mẫu:
Thông điệp mà em tâm đắc nhất là tình mẫu tử thiêng liêng và sự cần thiết của mẹ trong cuộc đời mỗi người. Dù con người có lớn lên, trưởng thành hay trải qua bao nhiêu khó khăn, thì sự hiện diện và tình yêu thương của mẹ vẫn luôn là điều không thể thiếu. Em chọn thông điệp này vì nó giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của gia đình và lòng biết ơn đối với công lao của mẹ.
Khổ thơ trong bài "Lá xanh" của Nguyễn Sỹ Đại đã gửi đi một thông điệp sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại và giá trị cá nhân trong cuộc đời. Hình ảnh "người vá trời lấp bể", "kẻ đắp lũy xây thành" tượng trưng cho những con người vĩ đại, mang trong mình khát vọng lớn lao, dám gánh vác những trọng trách phi thường. Trái lại, nhân vật trữ tình tự nhận mình chỉ là "chiếc lá" bé nhỏ, với công việc giản dị là "xanh". Điều đó cho thấy, mỗi người đều có một vai trò riêng trong cuộc sống, không nhất thiết phải trở thành anh hùng hay thay đổi thế giới. "Xanh" ở đây không chỉ là màu sắc của lá, mà còn là biểu tượng của sự sống, sự cống hiến lặng lẽ và trọn vẹn với bản thân. Dù ở vị trí nào, ta cũng có thể tỏa sáng bằng cách sống hết mình, giữ gìn sự thuần khiết và nhiệt huyết như chiếc lá kia. Bài thơ nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng những điều bình dị, bởi ngay cả những điều nhỏ bé cũng góp phần làm nên ý nghĩa lớn lao cho cuộc đời.
Tham khảo
Nguồn : Deepseek
Khổ thơ "Người vá trời lấp, bể / Kẻ đắp lũy xây thành / Ta chỉ là chiếc lá / Việc của mình là xanh" của Nguyễn Sỹ Đại mang đến một thông điệp sâu sắc và nhân văn về giá trị bản thân, sự khiêm nhường và ý nghĩa của việc sống đúng với lẽ tự nhiên. Bằng hình ảnh tương phản giữa những kỳ công vĩ đại của "người vá trời lấp bể" hay "kẻ đắp lũy xây thành" – tượng trưng cho những lý tưởng lớn lao, những sứ mệnh phi thường mà xã hội thường ca ngợi – tác giả đặt cạnh một sự tồn tại vô cùng nhỏ bé: "chiếc lá". Tuy nhiên, "chiếc lá" không hề yếu ớt hay vô nghĩa. Nó tự ý thức được "việc của mình là xanh". "Màu xanh" ở đây không chỉ là màu sắc đơn thuần, mà còn là biểu tượng của sự sống, sự cống hiến âm thầm nhưng thiết yếu cho thiên nhiên và cuộc đời. Chiếc lá không cố gắng trở thành biển rộng hay bức tường thành đồ sộ; nó chấp nhận và hoàn thành xuất sắc vai trò "là xanh" của mình, góp phần vào vẻ đẹp chung của cây và sự trong lành của không khí. Thông điệp mà khổ thơ gợi ra là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ: không phải ai trong chúng ta cũng sinh ra để làm những điều phi thường, vĩ đại. Mỗi cá nhân đều có một vị trí, một vai trò riêng biệt. Điều quan trọng là nhận ra giá trị cốt lõi của bản thân, chấp nhận nó và nỗ lực hoàn thành tốt nhất công việc, bổn phận của mình một cách chân thành, dù cho đó là những điều nhỏ bé nhất. Chính sự tận tâm với "việc của mình là xanh" sẽ tạo nên giá trị đích thực và bền vững cho mỗi người, làm cho cuộc đời trở nên phong phú và hài hòa hơn.
THAM KHẢO: GEMINI
a. Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được. → Phép ẩn dụ: “Con sóng” → Đối tượng ẩn dụ: Sóng là hình ảnh ẩn dụ cho cảm xúc, tình yêu mãnh liệt và nỗi nhớ của người con gái đang yêu. → Kiểu ẩn dụ: Ẩn dụ hình tượng (dùng hình ảnh sóng để biểu đạt cảm xúc nội tâm)
b. Con cò mà đi ăn đêm Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao. → Phép ẩn dụ: “Con cò” → Đối tượng ẩn dụ: Con cò là biểu tượng cho người lao động nghèo, đặc biệt là người mẹ tảo tần, vất vả. → Kiểu ẩn dụ: Ẩn dụ biểu tượng (dùng hình ảnh con cò để nói về số phận con người)
c. Cây trên núi đảo lại thêm xanh mượt, nước biển lại lam biếc, đặm đà hơn hết cả mọi khi, và cát lại vàng giòn hơn nữa. → Phép ẩn dụ: Cây xanh, nước biển, cát vàng → Đối tượng ẩn dụ: Thiên nhiên được miêu tả như mang cảm xúc, tâm trạng con người trước vẻ đẹp đất nước → Kiểu ẩn dụ: Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác (dùng cảm nhận của con người để miêu tả cảnh vật)
phân tích:
a, !Thông báo! : sóng nhớ bờ
b, thông điệp: Ko đc để con cò đi chơi đêm!
c, Lưu ý: ko đc để người đói đọc!
Qua từng trang sử hào hùng của dân tộc, em hiểu hơn những giá trị của sự hy sinh và trân trọng hoà bình mà chúng em được sống hôm nay. Là một học sinh, em thấy mình cần phải làm những hành động thiết thực để góp phần xây dựng, phát triển đất nước. Cần phải cố gắng học tập, trau dồi tri thức, hoàn thiện kỹ năng sống để sau này trở thành công dân tốt, giúp ích cho cuộc đời. Cần nghiêm chỉnh chấp hành các quy định của pháp luật, nghe lời thầy cô, thương yêu bạn bè, hiếu thảo với cha mẹ. Đó còn là tình yêu quê hương mình, biết giúp đỡ những mảnh đời khó khó, gian nguy. Phát huy lòng yêu nước của dân tộc, em sẽ bắt đầu từ những việc làm nhỏ bé, phù hợp với khả năng của mình. Em tin rằng mỗi người làm một việc tốt, mỗi người làm một điều hay sẽ góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh và phát triển. Hãy là một công dân yêu nước, biết hy sinh vì lợi ích quốc gia, dân tộc mình.
Câu 1.
Văn bản trên được viết theo thể thơ 4 chữ.
Câu 2.
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:
“Cánh chim bay xuống chiều”
“Buổi chiều thu mướt xanh”
“Nhấp nhô đều sóng lúa”
Câu 3.
Từ láy: chậm rãi
Tác dụng: Gợi tả sự thong thả, yên bình của cảnh vật và nhịp sống ở đồng quê, góp phần tạo nên không khí êm đềm, nhẹ nhàng cho bức tranh chiều thu nơi đồng nội.
Câu 4.
Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.
Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên được miêu tả rất trong trẻo, dịu dàng và nên thơ với màu sắc nhẹ nhàng, hương thơm của cỏ hoa, hình ảnh sống động của chim, cò, trâu và làn khói bếp – tất cả gợi nên vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của làng quê Việt Nam.
Câu 5.
Biện pháp tu từ: Nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)
Tác dụng: Làm cho hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên. Qua đó thể hiện sự giao hòa giữa con người và vạn vật, tạo nên không khí ấm cúng, gần gũi và nên thơ của làng quê lúc chiều thu.
Câu 6.
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà đi chăn trâu trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của rơm rạ. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.
lớp mấy z mom
7 ạ