Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Khắp giải đất hình chữ S, đâu đâu cũng có những cảnh đẹp ,những danh lam thắng cảnh tuyệt mĩ. Nhưng đối với em , biển vẫn là mang một vẻ đẹp khác biệt mà hoàn hảo của thiên nhiên tạo hóa. Nhất là cảnh biển lúc bình minh, một khởi đầu tươi đẹp của ngày mới.
Buổi sáng ,em thức dậy từ sớm , rời khách sạn ra bờ biển để chiêm ngưỡng cảnh bình minh. Không khí buổi sáng trong lành mát mẻ với từng con gió thổi từ biển cả vào đất liền. Mặt biển như một tấm gương tráng bạc phản chiếu cả bầu trời chưa sáng hẳn. Những cây phi lao ven bờ vẫy những tán cây trước gió như gọi mờ khách du lịch. Những đợt sóng bắt đầu vỗ ào ào vào bờ cát mịn tao thành bọt tung lên trắng xóa còn trời vẫn tĩnh lặng. Phía xa chân trời xuất hiển một vệt hồng kéo dài tít tắm cắt ngang màu nước xanh của biển khơi tạo nên một bức tranh hài hòa tuyệt đẹp về màu sắc. Dần dần, mặt trời thức dậy từ từ nhô lên khỏi mặt biển to tròn rực rỡ sắc hồng như khoác tấm áo bào choáng ngợp, oai vệ tỏa ánh sáng khắp mọi nơi , bao phủ lên vạn vật. Những rặng cây , những cái ô đủ màu sắc cắm dọc bờ cát, những chiếc thuyền phía khơi xa cùng con người đang tắm đẫm trong sắc hồng của bình minh , mặt biển lấp lánh như được dát bụi vàng. Biển đã thức dậy hoàn toàn, càng lúc càng xanh, những con sóng vỗ thêm mạnh như đuổi theo những vị khách tắm biển đang chạy vào bờ. Người ta cũng tụ tập đông đúc để tắm biển, reo lên khi gặp những đợt sóng cao quá đầu rồi nhảy lên đầy phấn khích .Biển giờ đây trở nên sôi động, không còn trầm lặng vì thiếu bóng con người. Trời cáng lúc càng nắng, biển càng sống động màu xanh hòa cùn màu nắng và sự cuồng nhiệt của con người tạo nên một bầu không khí khỏe khoắn của mùa hè.
Chuyến nghỉ mát kết thúc trong sự luyến tiếc của em nhưng cuộc vui nào cũng có hồi kết và nó để lại trong em nhiều dư ba về vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước mình. Em rất yêu biển và thích ngắm bình minh vào mỗi dịp được đi nghỉ mát mùa hè. Nó đẹp vô cùng , một vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên tạo hóa làm đắm say lòng người.
Thế là một mùa hè nữa lại đến! Tôi hân hoan trong niềm vui rạo rực đón chào kì nghỉ hè đầy! Qua đi những tháng ngày học tập vất vả, bỏ qua sách vở một bên tôi trở về bên gia đinh cũng bạn bè đón chào một kì nghỉ hè đầy sôi động. Để thưởng cho sự cố gắng học tập của tôi trong suốt bao ngày qua bố mẹ đã thưởng cho tôi một chuyến chơi biển thật thú vị.
Tôi đã rất háo hức để đón chờ chuyến đi biển này. Ba tôi đã chuẩn bị cho cả nhà tôi một chuyến đi ba ngày hai đêm đến một bãi biển thật thơ mộng. Ngày đầu khi đặt chân đến đây tôi chóng ngợp trước khung cảnh rộng lớn toàn một màu xanh: xanh trời, xanh biển và xanh cây lá hoà quyện vào nhau, tạo nên thế giới thần tiên Tiếng sóng vỗ bờ, tiếng hàng dừa rì rào trong gió tất cả hòa cùng nhau khiến cho tâm hồn tôi thư thái sảng khoái lạ kì. Những căng thẳng mệt mỏi của kì thi như được biển gội rửa sạch. Đứng trước biển tôi thấy bản thân mình nhỏ bé đến lạ kì. Qủa thật biển là một trong những điều kì diệu mà con người được thừa hưởng từ bà mẹ thiên nhiên. Những người yêu thiên nhiên luôn thích đến biển để được hòa mình cùng từng con sóng xô vào bờ cát. Từng đợt, từng đợt sóng trắng nối nhau ào ạt vỗ bờ rồi lại rút ra xa, chẳng khác nào đám trẻ mê mải nô đùa không biết mệt. Mặt trời trên cao toả nắng vàng rực rỡ xuống biển xanh. Hàng ngàn người vui vẻ, ồn ào trên bãi tắm, tận hưởng không khí trong lành và làn nước mát lạnh của đại dương. Những chiếc phao nhiều màu dập dềnh trên sóng biếc. Những đứa bé bì bõm tập bơi, người tắm biển cả bãi biển ồn ão tấp nập. Trên bãi cát vàng những đứa trẻ nô đùa xếp những lâu đài cái, người lớn thì nằm tắm nắng dưới bóng ô bóng dừa tắm nắng,... Xa xa phía chân trời thỉnh thoảng ta trông thấy những cánh buồm của những con thuyền của ngư dân ra ngoài khơi đánh cá.
Suốt cả kì nghỉ tôi ấn tượng nhất với cảnh biển lúc hoàng hôn trên biển. Hoàng hôn trên biên mang một vẻ đẹp nguyên sơ động lòng người.Khi thủy triều bắt đầu lên những cơn sóng táp mạnh vào bờ đem theo hơi gió muối mằn mặn, cũng là lúc hoàng hôn buông dần phai. Mặt trời lặn xuống để nghỉ ngơi sau ngày dài. Lúc này, tôi có thể nhìn rõ được hình ảnh mặt trời. Một vầng hào quang đỏ to tròn như một chiếc mâm đồng khổng lồ. Mặt trời rực lửa đầy quyền lực như một ông vua ngự trị cả bầu trời cao. Dần dần những ánh sáng yếu hơn nhuốm màu lên cả những cảnh vật xung quanh. Nước biển, bờ cát, bầu trời.. tất cả đều nhuốm màu đo đỏ hồng hồng của ánh mặt trời cuối ngày. Mặt biển trở thành mặt cắt ngăn cách bầu trời xa xăm. Mặt trời cứ thế từ từ như chìm xuống biển sâu, để lại không gian những nỗi buồn không tên. Để lại trên trời cao thưa thớt vài ngôi sao sớm. Giờ đây trời dần tối, tiếng sóng biển vỗ mạnh hơn, trên bờ cát xuất hiện những khách du lịch cùng nhau tản bộ hóng gió biển mát lạnh làm sảng khoái con người. Tôi vừa đi trên bãi cát vừa luyến tiếc hoàng hôn, một cảnh đẹp hùng vĩ tráng lệ làm con người ta phải nghiêng mình nể phục thiên nhiên.
Sau những ngày tham quan nơi đây em biết thêm được bao điều mới mẻ và thú vị. Thiên nhiên xung quanh ta quả là đẹp đẽ, hấp dẫn vô cùng! Tạm biệt với biển xanh, cát trắng, lồng lộng làn gió đại dương, tôi thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc rưng rưng khó tả
Kết thúc năm học lớp năm, với thành tích học tập tốt, em đã được bố mẹ thưởng cho một chuyến đi đến bãi biển Sầm Sơn. Đó là một cảnh đẹp em không thể nào quên được.
Sầm Sơn là khu nghỉ mát nổi tiếng của tỉnh Thanh Hóa. Nằm kề ngay bờ biển là khu nhà nghỉ, khách sạn rất khang trang. Nhưng điều tạo ấn tượng lớn nhất của phần đất liền này là không khí trong lành, thoáng đãng. Những đường phố rất to rộng, sạch sẽ nằm hiền hòa dưới những bóng dừa, những bóng sấu rợp mát. Buổi tối đi xích lô dạo qua những đường phố này thật là tuyệt. Gió mát và không khí trong lành khiến la thấy dễ chịu vô cùng.
Nhưng quà tặng lớn nhất mà thiên nhiên ban tăng cho Sầm Sơn chính là bãi biển tuyêt đẹp nơi này. Từ bờ biển nhìn ra, khu bãi tắm giống như một đường cong xanh mềm mại. Lại gần thấy nước biển rất xanh và sạch. Sóng biển hiền hòa vỗ vào bờ như ru ngủ những hàng dừa. Tắm biển Sầm Sơn điều thú vị nhất là được những con sóng mạnh mẽ, trong lành đẩy lên rồi hạ xuống như đùa giỡn với ta. Nếu muốn được ngắm nhìn toàn cảnh bờ biển, ta có thể đi ca nô ra xa bờ một chút. Ca nô rẽ nước tạo thành những vệt trắng như tuyết. Trên ca nô, ta được ngắm nhìn một bên là bờ biển đông vui nhộn nhịp một bên là nước biển mênh mông xanh trong rất tuyệt vời.
Đặc biệt, tuy gọi là biển nhưng ở Sầm Sơn ta vừa có thể thưởng thức cảm giác mênh mang của biển cả, vừa có thể cảm nhận sự hùng vĩ của núi non. Nhìn về phía đông, ta thấy một vùng phi lao xanh rờn. Sóng nước tạo những bụi nước li ti bao phủ vùng cây khiến nhìn từ xa ta có cảm giác đó là vùng tiên cảnh nào. Đi lại gần, ta mới biết đó là rừng phi lao lao xao đón gió quanh năm mà người dân nơi đây trồng để chắn gió. Đi về phía Tây, ta lại bắt gặp núi Cô Tiên khá hùng vĩ. Đứng dưới chân núi, nhìn trước mắt ta thấy biển vỗ rì rào, đằng sau lưng lại có vách núi dựng đứng hiểm trở.
mk chỉ viết dc ngắn thui
tk cho mk nha
thank you
Bài này hay bạn tham khảo nhé
Có những cảnh sắc khiến cho ta cảm thấy yêu cuộc sống này biết bao. Tôi cũng đã từng được chứng kiến những cảnh sắc tuyệt vời như thế. Một bông hoa nở rộ, một màu xanh của cây cối, một dòng nước lăn tăn, trên cái nền cảnh ấy những con người hiện lên thật sự rất đẹp. Cảnh đẹp mà tôi chứng kiến và được đến thăm đó chính là cảnh công viên thống nhất vào buổi sáng sớm. Tôi được đến đó trong ngày du lịch của gia đình ra ngoài Hà Nội.
Trong cái tinh khôi của buổi sáng sớm tôi bước chân vào cánh cổng của công viên mà thấy lòng vui là lạ. Trước hết là âm thanh nơi đây, đó là tiếng chim hót trong trẻo véo von hay là lạ. Nó giống như một khúc nhạc vui tươi gọi ông mặt trời thức dậy, những hạt sương trên lá như mờ đi bay theo gió vào không trung để rồi nhường lại cho những hạt nắng ban mai sà xuống ôm lấy những cảnh vật thân yêu mà qua một đêm rồi nó phải nhường cho bóng đêm ngự trị. Âm thanh tiếng chim hót hòa lẫn những bài hát thể dục của buổi sáng sớm nghe thật hay và trong lành. Không khí nơi đây thật tràn đầy niềm vui và sức sống, tôi như ngập tràn trong âm thanh không khí ấy.
Thế rồi cảnh vật của buổi sớm bắt đầu hiện lên trong thiên nhiên cây cối tại công viên này. Tôi bắt đầu ngắm nhìn những vạt nắng như tà áo màu vàng nhẹ nhàng buông xuống ôm phủ những cành cây, lá cây. Những làn gió dường như cũng nhẹ nhàng thổi đến mang lại nhiều cảm xúc và tâm trạng thoải mái của con người chúng ta. Tôi nhẹ nhàng bước chân sâu vào công viên ấy thấy nó nó mới đẹp làm sao. Trong công viên có biết bao nhiêu là cây cối với những hình thù khác nhau tạo nên một cảnh tượng phong phú. Thiên nhiên nơi đầy tràn ngập màu xanh lá. Có những khoảng khoanh lại trồng nào là hoa cúc hoa hồng trông thật rực rỡ. Trong nắng sớm hình ảnh của những bông hoa càng như tinh khôi đẹp đẽ hơn khi mà những giọt sương vẫn còn lưu luyến những lá hoa, cánh hoa nhỏ giọt thấm vào đất ẩm. Con đường gạch cũng hiện lên thật sự đẹp với những ô gạch vuông vắn đỏ rực vẫn còn thấm sương. Nước lăn tăn gợn sóng, những con sóng chỉ nhỏ nhẹ như khẽ đưa. Có thể nói rằng tất cả mọi thứ đều hiện lên thật sự nhẹ nhàng, yên bình quá đi mất. Nó êm dịu như chính tuổi thơ của toi vậy.
Thế rồi trên cái nền cảnh cảnh ấy những hình ảnh của con người hiện lên thật sự rất đẹp. Những cụ già tập dưỡng sinh thật thư thái. Chính những hình ảnh ấy khiến cho tôi thấy yêu thêm người bà của tôi. Ông cụ lão dâu tóc bạc phơ mà như những ông tiên trong truyện cổ tích vậy. Những hình ảnh ấy thật thân thương biết bao. Rồi ở đó cũng có những đứa trẻ như tôi trong tay bố mẹ đi dạo thể dục buổi sáng. Những anh chị sinh viên nắm tay nhau dạo phố và thấy thật hạnh phúc. Tôi yêu sao cuộc sống thanh bình nơi đây. Bỗng dưng thấy cuộc sống đáng yêu quá.
Buổi sáng dần trôi đi và nhường lại cho buổi trưa kéo đến. Tôi luyến tiếc những hình ảnh của buổi sớm và cảnh vật nơi đây. Gia đình tôi mở một cuộc dã ngoại picnic nhỏ tại đây. Tôi đã cảm thấy đói mọi người trong công viên cũng tìm những ghế đá và bóng mát để ăn trưa. Thật sự thấy yêu cuộc sống này quá đi
Phải đứng trên cầu Thăng Long mới chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của buổi sớm bình minh trên quê hương em.
Quay mặt về hướng Đông, phía trước là dòng sông Hồng từ nguồn chảy xuôi ra biển; bờ nam của sông là bến Chèm với những ngôi nhà cao tầng mọc san sát đã bắt kịp nhịp độ đô thị hoá của Hà Nội; bên bờ hắc, xã Võng La với những mái nhà ngói rêu phong nằm lặng lẽ dưới những vòm cây. Khi trời mới tờ mờ sáng, dòng sông như một dòng sương mông lung và mờ ảo. Nhà cửa, làng xóm hai bên bờ vẫn như mơ màng nằm ngủ yên trong sương. Mặt Trời lên đỏ rực và tròn trịa như nhô lên từ thượng nguồn sông Hồng. Trong khoảnh khắc, dòng sông như đỏ rực lên vì phản chiếu sắc màu rực rỡ của Mặt Trời. Những tia nắng ban mai làm sương sớm dần tan hiến để lộ ra sắc nước đỏ au lấp lánh và những con thuyền chài, thuyền chở than đang chạy phành phành trên sông. Những xoáy nước và cái mênh mông của sông Hồng dễ khiến ta choáng ngợp níu không có những nhà cửa, cây cối hai bên bờ. Sương dần tan, làng xóm hiện ra khiến ta lầm tưởng những toà lâu đài bừng tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm. Những mái nhà đỏ, những lùm cây xanh đan xen nhau kiêu hãnh khoe dáng vẻ đẹp đẽ của mình dưới ánh ban mai.
Quê em đẹp như một bức tranh mà nhà họa sĩ tài năng đã bỏ ra bao công sức tạo thành.
tk nhé
Trời còn tờ mờ tối vậy mà anh gà trống oai phong đã cất tiếng gáy, báo hiệu mọi người thức dậy. Phía đằng đông, những tia nắng đầu tiên của ông mặt trời đang dần nhô lên. Bầu trời phía đông ửng hồng lạ kì ! Ông mặt trời như lòng đỏ một quả trứng gà được đặt trên chiếc mâm màu xám. Những chị mây lúc bấy giờ như những chiếc thuyền bông trôi dạt trên trời.
mình chỉ tham khảo thôi mình không chép bài bạn đâu
cảm ơn nha
Ánh trăng đẹp nhất là lúc trăng tròn, nhìn nó sáng rực cả bầu trời đêm cùng với những vì sao lấp lánh. Mỗi khi ngắm cảnh đêm trăng, em cảm thấy lòng mình thứ thái và bình yên đến lạ.
Cứ mỗi khi bầu trời trong xanh, ánh trăng sáng tỏ một vùng em lại ngồi nhìn và ngắm cảnh bầu trời đêm hay những khi cảm thấy trong lòng ôi sao quá nổi u buồn, thì lại muốn được thả hồn mình vào bức tranh tuyệt vời của cảnh đêm yên lặng. Trăng cứ to tròn vành vạnh, chiếu những ánh sáng óng vàng xuống những con đường, dòng sông, những mái ngói, những ô cửa sổ. Tạo nên một vẻ đẹp thơ mộng,yên bình.
Trời hôm nay lại có gió mát; ngồi ngắm trăng thật là điều tuyệt vời. Xa xa, lũ trẻ hàng xóm đang tổ chức các trò chơi dân gian như ô ăn quan, năm mười, nhảy dây, đuổi bắt,…trông thật là vui vẻ. Ánh trăng như là bóng đèn điện soi sáng khắp nơi, khiến cho không khí hôm nay sôi nổi hơn hẳn. Nhưng mọi hoạt động diễn ra dưới ánh trăng lại vô cùng thanh bình, nhẹ nhàng, người thì ngồi bên ấm trà mạn, người thì tụ tập đánh cờ tướng, các bà các cô thì ngồi quay quần bên dĩa trái cây và trò chuyện,…. Còn em, thì đang nằm trên chiếc chõng che của bà nội, ngước lên bầu trời, và ngắm nhìn những ngôi sao như đang tổ chức trò chơi, chúng tạo nên những hình thù vô cùng đẹp mắt và kì lạ, long lanh lúc ẩn lúc hiện, khiến bầu trời càng thêm đẹp huyền ảo.
Trăng càng lên cao bầu trời càng trong vắt và đen thẫm như một chiếc áo nhung đang thướt tha. Trải dài một màu đen huyền lên dòng sông làng, cùng với gió tạo nên những gợn sóng nhỏ lăn tăn, lăn tăn, ánh lên một chút sắc vàng như những viên pha lê vậy. Vẻ đẹp đêm trăng thật tuyệt vời và thơ mộng là thế thì bởi làm sao mà các nhà thơ không họa vần cho được. Đêm trăng như hiểu được nổi lòng trắc ẩn, như nàng thơ của các thi sĩ. Ngắm trăng, thưởng thức thơ trăng, lắng nghe tiếng côn trùng tạo nên một khúc nhạc đồng quê. Em cảm thấy sao quá gần gũi và mộc mạc thân thương.
Mùa hè năm ngoái quả thực là một mùa hè mang lại cho em nhiều ý nghĩa với chuyến hành trình về Cúc Phương. Một cuộc gặp gỡ thú vị với một cánh rừng nguyên sinh ít ỏi còn lưu giữ được của Việt Nam. Đây là một cánh rừng khá đặc trưng của khí hậu nhiệt đới nước ta, cây dây leo mọc chằng chịt qua các thân cây gỗ lớn, chúng quấn lấy thân cây chủ mà vươn lên. Có những bụi dây leo không biết đã sống nhờ như vậy từ bao giờ, chỉ biết chúng đan vào nhau tới mức khó mà nhận ra đâu là tán lá cây chủ, đâu là của cây sống gửi! Dưới lán rừng khá nguyên sơ này, thỉnh thoảng cũng có thể bắt gặp vài chú sóc dạn người, vài chú cáo với ánh mắt đầy vẻ đề phòng. Những chú sóc nhỏ nhanh nhẹn tìm kiếm trên mặt đất những hạt quả, hai chân trước đưa lên rất khéo léo như hai cánh tay đỡ lấy những phần thức ăn đưa lên miệng ăn ngon lành. Các chú cáo trông có vẻ như đang tìm kiếm bạn bè để trút một nỗi niềm gì đó! Có những khu được chỉ dẫn là có rắn, gà rừng hay chim chóc.... Chúng em cứ thả sức lang thang tìm kiếm và thưởng thức không khí trong lành, yên tĩnh tách xa những nơi dân cư sinh sống.
BÀI VĂN MẪU TẢ MÙA ĐÔNG, CẢNH MÙA ĐÔNG HAY VĂN LỚP 6
Nếu như mùa xuân là khúc dạo đầu trong bốn mùa, mở màn cho một năm thì mùa đông đánh dấu sự kết thúc cho vòng tuần hoàn ấy. Mùa đông cũng có những nét hấp dẫn riêng không thể trộn lẫn với bất kì mùa nào khác, để lại trong lòng người những ấn tượng và cảm xúc khó phai.
Khi những cơn gió bấc tràn về cũng là lúc mùa đông đang chuẩn bị gõ cửa từng ngôi nhà. Khác với những cơn gió heo may của mùa thu chỉ đem lại cảm giác hơi se lạnh, những cơn gió bấc làm cho ai cũng phải rùng mình vì cái rét cắt da cắt thịt. Bầu trời không còn trong xanh, nắng cũng dần tắt lịm. Trên nền trời chỉ còn lại một màu xám xịt không khỏi gợi cảm giác thê lương, ảm đạm. Cây cối trong vườn đã trút hết lá, chỉ còn lại cành cây khẳng khiu như những cánh tay gầy guộc trông thật thương hại. Những chú chim không còn hót vang chào ngày mới vào mỗi buổi sớm mai, có lẽ chúng đã rủ nhau đi về phương Nam để tránh rét. Ông mặt trời ẩn sau những lớp mây dày, chìm vào giấc ngủ đông để đợi mùa xuân ấm áp. Những cơn mưa phùn tuy không ồn ã như mưa rào mùa hạ nhưng lại làm cho cái lạnh càng buốt giá hơn, thấm sâu vào từng đường gân thớ thịt. Vào sáng sớm, sương mù giăng phủ làm cho thiên nhiên thêm mờ ảo, bức tranh ngày đông dường như chỉ có hai màu xám và trắng. Giữa khung cảnh huyền ảo ấy, con người và vạn vật như lẫn vào trong một chốn bồng lai tiên cảnh, ẩn hiện thấp thoáng sau màn sương mờ.
Vào mùa đông, mọi người cũng ít muốn ra ngoài hơn. Ngoài đường, ai nấy đều giữ ấm cho mình bằng những chiếc áo len, áo khoác giày sụ. Trong thời tiết giá lạnh, có lẽ chẳng còn gì thích hơn khi được ngồi bên bếp lửa hồng reo vui hay ủ mình trong chiếc chăn bông ấm áp. Những cơn gió bấc đập vào cửa sổ, nghĩ đến những bác lao công vẫn phải thức khuya dậy sớm để giữ phố phường sạch đẹp, tôi thầm cảm ơn vì sự cần cù cùng đức hi sinh của họ. Giữa cái lạnh buốt đến thấu xương ấy, vẫn có những con người nhỏ bé, bôn ba, vất vả để mưu sinh cho cuộc sống hàng ngày. Mùa đông tuy có giá lạnh, nhưng chỉ cần tình yêu thương giữa người với người cũng đủ làm cho trái tim thêm ấm áp.
Tạo hóa sinh ra mùa đông có lẽ để làm cho người với người được gần nhau hơn. Mùa đông cũng không phải chỉ có bầu trời xám xịt, cái lạnh thấu xương, mùa đông sẽ trở nên ấm áp hơn nếu chúng ta biết truyền cho nhau hơi ấm giữa cuộc đời này,
BÀI VĂN MẪU TẢ CẢNH MÙA ĐÔNG SỐ 2
Xuân qua ,hạ tới ,thu về rồi sang đông.Mùa đông là mùa của giá lạnh, của sự héo tàn.Nhưng chính cái lạnh lẽo đã khiến con người gần nhau hơn, quây quần bên lò sưởi ấm áp.Em rất thích mùa đông dù lạnh giá ,khắc nghiệt.
Gió mùa tràn về cũng là lúc báo hiệu mùa đông đã đến, bầu trời ảm đạm không còn trong xanh và những đám mây lững lờ trôi biến mất thay vao đó là một màu xám xịt.Cái lạnh khắc nghiệt và đường phố cũng ít nhộn nhịp hơn thường lệ.Làn gió mang theo hơi khô lạnh làm thời tiết hanh hơn.Cây bàng trước cửa nhà em đã trút toàn bộ lá, chỉ còn lại những cánh tay khẳng khiu vươn lên sống sót trong ngày đông lạnh lẽo.Mùa đông thời tiết giá lạnh, có mưa phùn gió bấc khiến cho mọi người phải đóng cửa hết và rất ít ra ngoài vì trời lạnh.Thi thoảng trên những phố vắng có vài người đang cặm cụi quét những đống lá khô rụng tả tơi sau một đêm gió rét.Sáng sớm , không còn tiếng chim hót, tất cả vẫn chìm trong giấc ngủ dài, bác mặt trời uể oải vươn vai thức dậy cũng là lúc người ta ra đường đi làm.Mọi người ai cũng mặc những chiếc áo len, áo khoác dày, quàng khăn ,đội mũ để chống lại cái lạnh giá làm cóng đôi bàn tay.Ngoài công viên chẳng còn bóng dáng những cụ già đi tập thể dục buổi sáng, mặt hồ phẳng lặng như gương không một gợn sóng buồn thiu vì thiếu vắng tiếng nói chuyện của người qua đường.Thành phố vào đông ảm đảm hơn nhiều, một ngày dài cứ thế trôi qua lặng lẽ, chỉ đợi đến thời điểm đó, ai nây đều vội và trở về nhà, chạy trốn cái lạnh, trở về bên gia đình ,tận hưởng sự ấm áp của lò sưởi hồng than và làn khói nghi ngút tỏa ra từ bữa cơm tối.
Lão già mùa đông không chút ấm áp đến làm vạn vật chìm vào ảm đạm cướp đi không gian tươi mới như một quy luật vốn có của tạo hóa, khiến cho con người ta co ro vì cái rét.Nhưng chỉ khi đông về, rồi xuân mới đến thổi vào vạn vật một sức sống căng tràn.
Ngoài ra để xem các bài hướng dẫn cũng như văn mẫu miêu tả khác bạn vui lòng vào mục Văn mẫu lớp 6 hay nhất của Vforum.vn để tham khảo
Năm nào em cũng về que ngoại dự hội Lim.Hội Lim quê em diễn ra vào ngày 11 đến ngày 13 tháng Giêng âm lịch hằng năm
Mọi người từ nhiều miền quê về dự hội rất đông vui.Cũng như các hội khác,hội Lim cũng có đủ các phần từ lễ rước đến lễ tế cùng nhiều trò vui dân gian.Đặc biệt,lễ hội này gắn liền với một truyền thống văn hóa nổi tiếng của đất Kinh Bắc là hát quan họ.Các liền anh mặc áo the,đội khăn xếp,các liền chị đội nón quai thao,mặc áo mớ ba mớ bảy hát đối đáp từng cặp rất duyên dáng.Họ hát trên đồi Lim,hát trên thuyền,hát sau chùa,...với đủ các làn điệu quan họ du dương trầm bổng..
Ngoài những tiết mục hát quan họ,hội Lim còn có nhiều trò chơi dân gian như trò đu quay,cờ người,róc mía nấu cơm,đánh trống mặc áo the kăn xếp,...Không khí các sân chơi thật là náo nhiệt.Oử sân chơi kéo co,hai đội chơi ra sức kéo dây thừng lớn,bắp tay nổi cuồn cuộn,gương mặt người chơi ánh len niềm vui chiến thắng.Sới vật cũng không kém phần sôi nổi.Hai đấu sĩ mình đóng khố,đầu quán khăn đang thi rài quyết liệt.Mọi người vỗ tay,reo hò cổ vũ như sấm rền
Hội Lim đã để lại trong lòng mọi người những cảm xúc đẹp đẽ
( Mình tự làm đó)
hội Lim là hội j z
Năm nào cũng vậy, cứ mỗi dịp Tết Nguyên Đán là em được theo mẹ về quê để xem hội thi nấu cơm mừng mùa lúa mới.
Trên sân đình, người từ khắp nơi xem hội rất đông, Đông-Tây-Nam-Bắc hầu như đều có người, từng hàng từng dãy đi về phía đình. Người thật đông vui và nhộn nhịp. Ai ai cũng đều mặc đồ mới, lịch sự và sạch sẽ. Biểu ngữ '' Chào Xuân Mới-Vui Mùa Lúa Mới'' treo ở ở cổng đình màu đỏ tươi chào đón mọi người. Hội được khai mạc bằng lễ dâng hương và văn nghệ có chủ đề ''Tết". Bà con nông dân diễn kịch, mặt mũi phấn son hài hước, cũng chỉ vì góp vui cho hội. Bà con diễn " Trồng cây lúa nước" để nhớ ơn Thần Nông. Ngày hôm sau dân làng tổ chứ thi nấu cơm. Mỗi đội nấu cơm có ba người. Từ vạch xuất phát chạy qua khu rừng và về tới hội trường mất 30 phút. Ba người trong một đội phải vừa chạy vừa nấu sao cho nồi cơm chín thơm ngon về tới tận đích mới thắng, đội nào về nhanh nhất, cơm nấu ngon nhất thì đội đó sẽ thắng. Tùng, tùng, tùng ba hồi trống bắt đầu vang lên, các đội gánh nồi chạy, vừa chạy vừa nhóm lửa. Bà con cổ vũ rất nhiệt tình, những tiếng " Cố lên, cố lên..." vang xa khắp khu rừng, hầu hết ai ai cũng nghe thấy. Người người đứng bao vây khắp cả khu rừng, tiếng bước chân của các đội, ai cũng hì hục nấu cơm cho nhanh chín. Mùi khói nồng nặc theo hướng gió, nhưng chắc sẽ không ai để ý tới nói đâu, vì họ đang chằm chằm vào phía các đội chơi. 20 phút đã trôi qua, các đội cũng đã thấm mệt, nồi cơm cũng gần chín. Hết giờ, bác cộng tài hô lên và cho ngừng cuộc chơi. Mọi người reo hò, đội nào cũng về được đích nhưng không biết được đội nào sẽ thắng.Tất cả đều hồi hộp, tim đập thình thịch. Và....thỏ con, đội thỏ con đã thắng với số điểm là 8.5. Xin chúc mừng. Thế là đội thỏ con đã thắng, ai ai cũng đều vui mừng, không quan trọng là thắng hay thua. Mọi người đều vui, các đội chơi đều vui.
Ngày Tết, được đi chơi thật vui. Nhưng được xem hội thi nấu cơm còn vui hơn. Em yêu biết bao nhiêu cánh đồng đang mùa gặt hái. Nhất là cánh đồng quê em.
cảm ơn nha
BÀI LÀM
Cứ mỗi độ Tết đến xuân về, cả nước ta lại nô nức đi xem hội, đi lễ chùa với những lễ hội truyền thống mang đậm chất dân tộc Việt Nam ta như hội chùa Hương, hội chùa Yên Tử hay hội hát Lim…Nhưng đối với tôi, lễ hội đua thuyền rồng trên biển vẫn là một lễ hội đặc sắc nhất và vui nhất vì nó mang một sắc thái đậm chất của những người dân sống ở miền biển Cát Hải quê tôi cũng như thành phố cảng Hải Phòng ta.
Hằng năm, cứ đúng ngày 21 tháng giêng âm lịch, quê tôi lại tổ chức tế lễ thủy thần-đua thuyền rồng nhằm muốn cầu các vị thần biển cả phù hộ cho các ngư dân ra biển sẽ có một năm bội thu tôm cá, mưa thuận gió hòa, trời yên biển lặng.Cũng chính vì vậy, lễ hội này được bắt nguồn từ ý nguyện tâm linh của những người đi biển.
Như thường lệ, mọi năm, tham gia giải đua thuyền có ba đội gồm:tổ dân phố Lục Độ, Lương Năng(áo màu trắng); tổ dân phố Hòa Hy, Đôn Lương(áo màu vàng); tổ dân phố Tiến Lộc, Hải Lộc(áo màu đỏ).Mỗi đội có mười bảy tay chèo, đều là những thanh niên trai tráng khỏe mạnh và được tập luyện trước đó vài ngày. Thuyền của các đội là thuyền thoi, có chiều dài 11 mét, chiều rộng 1,5 mét được đóng gỗ khô, nhẹ, bền và chắc.Lòng thuyền có chỗ ngồi cho các tay đua, phía mũi có cái đầu rồng chạm bằng gỗ được sơn son thếp vàng rực rỡ.
Đúng mười hai giờ trưa, lễ hội đua thuyền mới chính thức bắt đầu, nhưng ngay từ sáng sớm, hàng nghìn người đã đổ về khu vực diễn ra lễ hội, cổ vũ cho các đội đua.Hội đua thuyền ở đây không chỉ thu hút nhân dân trong vùng mà rất nhiều du khách đến từ Nam Định, Quảng Ninh, Hà Nội…cũng về tham dự.
Sau khi các đội đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng dưới thuyền và ổn định chỗ ngồi cho nhân dân xong, được lệnh từ ban tổ chức, bác trọng tài liền dõng dạc hô vang:
-Một…Hai…Ba…Bắt đầu…
Tiếng trống lệnh cũng nổi lên, ba thuyền đua xé nước lao đi trong tiếng reo hò của hàng ngàn người làm vang động cả một vùng biển.Mọi người dân đứng trên bờ cổ vũ cho các thuyền đua, giơ cao các băng dôn, khẩu hiệu, cứ thế hô:”Cố lên…Cố lên…Cố lên…”Các đội đua phấn khích như được tiếp thêm sức mạnh, cố gắng vượt thuyền lên trước.
Mà hình như, hôm nay trời đẹp hơn mọi khi.Bình thường gió ở Cát Hải to lắm, thế mà hôm nay lại chẳng có động tĩnh gì.Trời thì râm mát, giúp các đội chơi và khán giả đỡ mệt mỏi dưới cái nắng khô.Nước biển thì lại phẳng lặng, giúp các đội chơi nhanh chóng chèo thuyền về đích.
Trống lệnh cứ thế nổi lên:”Tùng tùng…tùng!Tùng tùng…tùng!”.Các đội đua ganh nhau từng mét nước, từng mái chèo, dùng hết sức lực của mình để đua thuyền đội mình về đích.
Trên bờ, mọi khán giả đều chăm chú xem cuộc đua.Không chỉ người lớn thích xem đua thuyền mà cả trẻ em cũng thích.Chúng hò hét, hô vang, cổ vũ cho các đội chơi.
“A!Đội áo màu đỏ đã vượt lên trước rồi kìa!”Mọi người reo lên.Hình như các đội đang tranh giành về trước, chỉ có đội áo vàng hơi chậm tay nên đang dẫn cuối.Khán giả trên bờ thấy vậy liền khích lệ đội áo vàng:”Đội vàng cố lên!...Đội vàng cố lên!...”
Khoảng hai mươi phút sau, các đội đua đã vượt qua vạch cờ của ban tổ chức.Lúc này các đội chơi phải bẻ lái, quay thuyền để tiếp tục cuộc đua.
Sau khi đã hoàn thành công việc bẻ lái, đội đua lại cố gắng chèo thuyền.”Kìa!Đội vàng vừa dẫn cuối mà sao bây giờ đã dẫn đầu rồi!”Mọi người rỉ tai nhau về cuộc đua.Chắc có lẽ, tuy đội vàng đua thuyền không nhanh bằng các đội khác nhưng đôi này lại rất giỏi về công việc bẻ lái nên đẫ dẫn lên trước.Tiếng trống thấy vậy cũng đánh dồn giã hơn như đang khen đội vàng.
Cuộc đấu ngày càng gay cấn vì ba chiếc thuền rồng của các đội rất ngang bằng nhau.Nhiều khán giả cứ nghĩ:”Cứ ngag nhau như thế này thì làm sao có thể biết được đội nào về đích trước chứ!”
Dưới thuyền của các đội chơi, ai ai cũng đều thấm mệt, ướt đẫm mồ hôi.Tuy vậy nhưng mọi người vẫn cố gắng chèo để về đích sớm nhất vì người dân Cát Hải quê tôi có quan niệm:Khi đua thuyền, các đội phải về được đích, dù trước hay sau nhưng nếu đội nào mà bỏ cuộc thì coi như không có lòng thành kính với các vị thần biển.
Kìa các đội đã về đến vạch xuất phát ban đầu rồi.Chỉ còn một vòng nữa thôi là cuộc đua sẽ kết thúc.Tất cả khán giả đều dồn mắt vào các đội.Tiếng trống bắt đầu nhanh hơn, giục giã mọi người nhanh tay chèo thuyền về đích.
Trận đấu bây giờ trở nên quyết liệt.Bình thường mọi người chơi chỉ là một ngư dân, thế mà sao hôm nay họ lại mạnh mẽ đến thế!Ai ai cũng cố gắng dồn hết sức chèo thuyền.
“Tùng tùng…tùng!Tùng tùng…tùng!”Tiếng trống cứ giục giã vang lên.Các đội sắp về đến đích rồi.Các đội chơi ganh nhau lên trước.
Thế rồi cuộc đua cũng đến hồi kết.Đội về đích đầu tiên là đội áo đỏ(Tổ dân phố Tiến Lộc-Hải Lộc), về nhì là đội vàng(Tổ dân phố Hòa Hy-Đôn Lương), và về cuối cùng là đội trắng(Tổ dân phố Lục Độ-Lương Năng).
Theo quan niệm của nhân dân Cát Hải, nếu thuyền đua của đội nào về đích đầu tiên thì năm đó, người dân xã đó sẽ gặp nhiều may mắn, xóm làng bình yên, làm ăn thuận lợi.Tuy đội vàng và đội trắng không về được đích đầu tiên nhưng họ vẫn vui mừng và hứa hẹn năm sau sẽ được giải Nhất.
Cuộc đua thuyền rồng ở quê tôi mang ý tưởng chủ đạo:Thuyền rồng Cát Hải vươn khơi trong thế rồng bay của đất nước, nối vòng tay bè bạn, than ái với mọi miền Tổ quốc.
Năm nào, tôi cũng được bố mẹ chở về quê xem đua thuyền, cổ vũ cho các đội đua.Tuy năm nay Tổ dân phố quê tôi không được giải Nhất nhưng tôi vẫn luôn hi vọng năm sau Tổ dân phố quê tôi sẽ thành công.Bây giờ tôi chỉ mong sao thời gian trôi nhanh để lại được về Cát Hải xem hội đua thuyền rồng và cổ vũ cho các đội đua nhất là đội đua của Tổ dân phố quê tôi.
Hằng năm, cứ đến mùa xuân, quê em lại tưng bừng mở hội đua thuyền trên sông Hồng. Sáng hôm ấy, hai bên bờ sông suốt đường đua dài 1000m, kẻ khua trống, người thổi kèn tàu, đông vui và náo nhiệt. Đường đua bắt đầu ở một khúc đầu làng em. Dưới sông năm con thuyền đua đã xếp thành hàng ngang ở vạch xuất phát. Trên thuyền, các tay đua là những thanh niên khoẻ mạnh ngồi thành hàng, tay lăm lăm mái chèo. Mỗi đội có một màu áo khác nhau. Đến giờ xuất phát, kèn trống nôi lên thì các chiếc thuyền lao nhanh vun vút về đích. Hai bên bờ sông tiếng hò reo, cổ vũ của người xem làm náo động cả một khúc sông. Đội làng em đã về đích trước tiên. Cuối hội là phần trao giải thưởng, ai cũng có mặt đông đủ để chúc mừng các tay đua.
Hội đua thuyền là nét văn hoá truyền thống của quê hương em. Em sẽ học giỏi, tập thể thao cho cơ thể mạnh để được tham gia hội đua thuyền.
123