K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 5 2019

viết ngắn nhé

10 dòng là đc

24 tháng 5 2019

Bn vô link này mà tham khảo nha !

https://thuthuat.taimienphi.vn/viet-thu-tri-an-cha-me-45154n.aspx

~ Hok tốt ~

Trả lời : ( ko chép mạng thì d*g nó làm cho bạn ); ( nếu lần sau bảo ko chép mạng thì tự làm đi nhé , ko rảnh đâu )

Gửi cha mẹ kính yêu của con!

Chắc cha mẹ sẽ rất ngạc nhiên khi đọc được được bức này của con. Con là con gái Út của cha mẹ đây ạ. Hôm nay, khi con sắp chuẩn bị bước vào kì thi tốt nghiệp THPT và bước vào ngôi trường Đại học mà con hằng mong ước. Con lại mong muốn viết bức thư này để cảm ơn công lao dưỡng dục của cha mẹ dành cho đứa con gái này.

Cha mẹ là người đã sinh con và dạy dỗ con trong suốt thời gian vừa qua. Con thầm cảm ơn cha mẹ vì điều đó. Từ hồi con còn bé, vì là đứa út trong gia đình, con được mẹ sinh muộn nên con yếu hơn các chị. Con hay bị ốm, mà mỗi ngày con ốm vậy, bố mẹ là người chăm sóc con. Con còn nhớ đôi bàn tay của bố sờ lên trán con xem con đã đỡ sốt chưa. Bố thay khăn để đắp lên trán con. Lúc đó, con hiểu được sự lo lắng của cha mẹ. Đến khi con bắt đầu đi học, bố lại đèo con trên chiếc xe đạp cũ. Cha mẹ dành cho con những bữa sáng ngon, có khi là chiếc bánh mỳ, bánh bao hay bánh chưng rán. Nhà mình hồi đó nghèo lắm những cha mẹ không bao giờ để chúng con bị thiệt thòi so với bạn bè. Chúng con được đến trường lớp với bạn bè được đi học đó là điều may mắn và hạnh phúc. Từ đó, con luôn tự hứa với bản thân mình phải học thật giỏi để sau này giúp đỡ cha mẹ.

Đến ngày hôm nay, cũng 12 năm con cắp sách đến trường. Con cũng chuẩn bị bước vào kì thi lớn của cuộc đời mình. Con muốn gửi đến cha mẹ tình cảm tốt đẹp nhất, sự thành kính nhất về công lao to lớn trời biển của cha mẹ. Con hứa rằng, con sẽ cố gắng đi hết chặng đường này và gặt hái được thành công để cha mẹ được tự hào về con. Sau này, con sẽ làm giáo viên để cha mẹ tự hào về đứa con này.
Thôi, con dừng bút tại đây. Cuối bức thư này, con chúc cha mẹ luôn luôn khỏe mạnh, sống thật lâu bên chúng con.

Con gái của cha mẹ

........ ( kí tên )

#Thiên_Hy

Kham khảo nha

Gửi cha mẹ kính yêu của con!

Những dòng này có lẽ cha mẹ sẽ không đọc được đâu vì bình thường con chẳng bao giờ nói điều này với cha mẹ. Con là đứa không thích thể hiện tình cảm ra bên ngoài, nhưng những lời này là con thật tâm muốn nói với cha mẹ. Ngày hôm nay, đứng trên đây, con sẽ gửi lời tri ân chân thành nhất của con đến cha mẹ- những người đã sinh ra và nuôi dạy con nên người

Con cảm ơn cha mẹ đã cho con sự sống, đã là những người đầu tiên chào đón con đến với thế giới này và sẽ tiếp tục đồng hành cùng con trong những năm tháng tiếp theo của cuộc đời. Cảm ơn cha mẹ đã nuôi dạy con khôn lớn trưởng thành, tiếp cho con sức mạnh mỗi khi con cảm thấy yếu đuối nhất, cha mẹ còn là nguồn hỗ trợ lớn nhất cho con cả về vật chất lẫn tinh thần.

Ngay từ nhỏ, việc nuôi con lớn lên là một điều khó khăn với cha mẹ. Lúc con sinh ra, con đã ốm yếu, không bằng những bạn đồng trang lứa. Lớn lên tí xíu, con lại hay bệnh này bệnh nọ, khiến cha mẹ phải lo toan nhiều về con. Đến khi con đủ tuổi đi học, cha mẹ lại tiếp tục nai lưng ra làm để lo cho con tiền đóng học phí, quần áo, sách vở,.. và phải lo cho hai đứa e nhỏ. Con làm sao có thể quên được ngày con học mẫu giáo, chính mẹ là người dẫn con đến trường ngày đầu tiên, sợ con không quen, mẹ đã đứng ngoài cửa sổ nhìn con, để con yên tâm học. Làm sao con có thể quên được hình ảnh những ngày trời mưa, cha mặc áo mưa đứng trước cổng trường để chờ con tan học. Cha mẹ quan tâm, lo lắng cho con nhiều như thế, vậy mà có lúc, con đã cảm thấy xấu hổ khi cha mẹ mặc những bộ đồ làm ruộng để rước con, nghĩ lại con cảm thấy có lỗi lắm.

Khi con lên lớp hai, cha mẹ để ba chị em con cho ông bà ngoại để đi làm xa. Lúc đó con mới trân quý những lúc được ở gần cha mẹ. Nhìn thấy những bạn bè được cha mẹ dắt đi mua đồ mới, được cha mẹ quan tâm, lúc đó con mới thấy nhớ cha mẹ rất nhiều.

Ngày con biết mình đậu trường Huỳnh, phải ở kí túc xã, cha mẹ đã lo cho con biết chừng nào. Dù lúc ấy con đã lớn, con đã biết suy nghĩ nhưng đối với cha mẹ, con vẫn là đứa con gái ngây thơ bé bỏng. Ngày đầu con ra ở kí túc xá, cha mẹ đã vô cũng lo lắng, đến khi con nói con đã thích nghi được thì cha mẹ mới yên lòng. Con biết niềm vui lớn nhất của cha mẹ chính là ba chị em con được khỏe mạnh, chăm ngoan. Cha mẹ làm xa, điều khiến cha mẹ vui nhất là khi con điện thoại báo tin con được học sinh giỏi, hay được giải này giải nọ trong các kì thi. Đây chính là động lực để cha mẹ lao động không mệt mỏi. Giờ đây khi con đã lớn, con đã hiểu được sự vất vả của cha, sự hi sinh của mẹ, con thấy thương cha mẹ lắm, con chỉ muốn được ôm cha mẹ thật chặt, nhưng con đã không làm điều đó. Con chỉ ước mình được như những ngày bé, để con được tự do ôm cha mẹ, được nhõng nhẽo cùng cha mẹ, nhưng thời gian sẽ không cho con quay lại.

Cha yêu quý của con! Khi con nói những lời này, cha đã đi rất xa, không bao giờ nghe được nữa. Dù vậy, con vẫn muốn nói: con nhớ cha nhiều lắm. Nhớ khi cha còn sống, gia đình mình khó khăn, nhưng cha lúc nào cũng lo cho con đầy đủ không thua kém bạn bè. Con nhớ mãi câu nói của cha:” hồi nhỏ cha đã cực khổ, không học đến nơi đến chốn nên cha không muốn con của cha giống như cha”. Vì thế mà cha luôn cố gắng lao động, dù làm ruộng có cực khổ đến thế nào cha cũng không hề than phiền trước mặt con cái. Những ngày nghỉ, con về nhà thăm cha mẹ, nhìn thấy cha đến tận 6, 7h tối vẫn chưa về nhà, ngày mưa cha vẫn phải ra đồng để coi ruộng vườn. Nhìn thấy cha cực khổ con tự nhủ mình sẽ cố gắng học thật giỏi để phụ giúp cha mẹ. Những lúc cha bị bệnh, phải đi thành phố xạ trị ở thành phố cha cũng đi một mình mà không muốn mẹ con con phải đi với cha, vì con còn học, mẹ đi rồi thì không ai coi ruộng,coi nhà. Cứ thế, cha một mình suốt 3 năm trời. Ấy vậy mà con chưa từng ôm cha lấy một lần. Con chưa được báo hiếu cho cha thì cha đã mãi mãi ra đi. Nay cũng đã gần 1 tháng con không được nhìn thấy cha, không được nghe giọng nói của cha không được cha nhắc nhở mỗi khi con làm sai. Căn bệnh ung thư mang cha đi, lúc đó con mới nhận ra nhiều điều. Giờ đây khi con muốn mua cho cha thứ gì đó thì cũng sẽ không còn được nữa. Ngày cha bị bệnh, cha đã không cho mẹ điện vì sợ ảnh hưởng đến việc học của con. Đến khi cha tỉnh táo, mỗi lần gặp con, cha đều hỏi khi nào con đi học thành phố? cha bệnh nên cha không lo được cho con nữa rồi. Ngày cha mất, con không dám khóc nhiều vì con biết, con còn có trách nhiệm lo cho mẹ và hai em, con còn phải thay cha yêu thương mẹ và hai em nhiều hơn.

Cha mất, mẹ trở thành trụ cột chính trong gia đình, mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ. Mẹ không những lo việc nhà,mà còn việc đồng áng. Con đã thấy mẹ đen hơn, nếp nhăn trên mặt mẹ nhiều hơn và đôi mắt mẹ cũng buồn nhiều hơn. Đã có lúc con làm biếng, con muốn buông xuôi, chán nản, nhưng chỉ cần nghĩ đến mẹ và 2 em, nghĩ đến sự giúp đỡ của nhà trg, thầy cô, bạn bè và mọi người, con lại dặn mình phải thật mạnh mẽ. Con phải có trách nhiệm học tập thật tốt, phải đậu đại học thì mới không phụ công ơn của cha mẹ và mọi người. Con sẽ nán nỗi buồn của bản thân lại, phải sống thật lạc quan vì con biết xung quanh mình con có nhiều người lo lắng, yêu thương mình.

Lời cuối cùng con muốn nói đó là: Con yêu cha mẹ rất nhiều!

Kí tên vào nữa là xong chúc bạn học tốt

VC
24 tháng 5 2019

Gửi cha mẹ kính yêu của con!

Chắc cha mẹ sẽ rất ngạc nhiên khi đọc được được bức này của con. Con là con gái Út của cha mẹ đây ạ. Hôm nay, khi con sắp chuẩn bị bước vào kì thi tốt nghiệp THPT và bước vào ngôi trường Đại học mà con hằng mong ước. Con lại mong muốn viết bức thư này để cảm ơn công lao dưỡng dục của cha mẹ dành cho đứa con gái này.

Cha mẹ là người đã sinh con và dạy dỗ con trong suốt thời gian vừa qua. Con thầm cảm ơn cha mẹ vì điều đó. Từ hồi con còn bé, vì là đứa út trong gia đình, con được mẹ sinh muộn nên con yếu hơn các chị. Con hay bị ốm, mà mỗi ngày con ốm vậy, bố mẹ là người chăm sóc con. Con còn nhớ đôi bàn tay của bố sờ lên trán con xem con đã đỡ sốt chưa. Bố thay khăn để đắp lên trán con. Lúc đó, con hiểu được sự lo lắng của cha mẹ. Đến khi con bắt đầu đi học, bố lại đèo con trên chiếc xe đạp cũ. Cha mẹ dành cho con những bữa sáng ngon, có khi là chiếc bánh mỳ, bánh bao hay bánh chưng rán. Nhà mình hồi đó nghèo lắm những cha mẹ không bao giờ để chúng con bị thiệt thòi so với bạn bè. Chúng con được đến trường lớp với bạn bè được đi học đó là điều may mắn và hạnh phúc. Từ đó, con luôn tự hứa với bản thân mình phải học thật giỏi để sau này giúp đỡ cha mẹ.

Đến ngày hôm nay, cũng 12 năm con cắp sách đến trường. Con cũng chuẩn bị bước vào kì thi lớn của cuộc đời mình. Con muốn gửi đến cha mẹ tình cảm tốt đẹp nhất, sự thành kính nhất về công lao to lớn trời biển của cha mẹ. Con hứa rằng, con sẽ cố gắng đi hết chặng đường này và gặt hái được thành công để cha mẹ được tự hào về con. Sau này, con sẽ làm giáo viên để cha mẹ tự hào về đứa con này.
Thôi, con dừng bút tại đây. Cuối bức thư này, con chúc cha mẹ luôn luôn khỏe mạnh, sống thật lâu bên chúng con.

17 tháng 1 2022

Của cj đây:Dù em học lớp 4 nhưng văn của em hay lắm đấy.

                                                                                          Bài làm

Mẹ là người mà em yêu quý và kính trọng nhất trên cuộc đời này.

Năm nay mẹ em đã hơn bốn mươi tuổi rồi nhưng vẫn còn đẹp lắm. Khuôn mặt mẹ tròn trịa, kết hợp với mái tóc nâu xoăn nhẹ trông thật là đáng yêu. Đôi mắt mẹ bị cận nên lúc nào cũng mang theo một chiếc kính cận màu trắng. Khi mẹ cười, sẽ xuất hiện một chiếc răng khểnh rất đáng yêu. Vóc dáng của mẹ khá cân đối, nên mặc gì cũng xinh. Khi đi làm, mẹ sẽ mặc đồng phục, ở nhà mẹ lại thích những bộ đồ bộ thoải mái.

Là một nhân viên ngân hàng, công việc của mẹ rất bận rộn và vất vả. Có những hôm phải rất khuya mới được về. Tuy nhiên, mẹ vẫn dành thời gian để chăm sóc cho gia đình. Lúc nào nhà cửa cũng gọn gàng, đồ ăn cũng thơm ngon. Các cô các bác ai cũng khen mẹ em vừa giỏi việc nước lại đảm việc nhà.

Em rất yêu quý và tự hào về mẹ. Em sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ để có thể đem đến những niềm vui nhỏ cho mẹ yêu.

17 tháng 1 2022

ngầy xưa em có mẹ rất xinh đẹp.Ngầy hôm ấy ba về với mẹ và nói ngầy với em là mai chúng ta cùng đi biển chơi.Lúc đó em rất vui khi em đơực đi .Em thích nhất là ba mẹ . em rất yêu ba mẹ.

7 tháng 12 2023

Không

7 tháng 12 2023

Đố các bạn có gì mà không ăn cỏ là con gì

22 tháng 5 2018

\       Em tên là trần huy phong đang nghỉ hè , em đã học cô hồi năm lp 5 chắc co cũng sẽ em nhỉ ?

         Hết hè là em đã học lp 6 là em sẽ ko học mái trường này nữa , và cũng ko học cô .  Tuy em đã  ko học cô nữa

những em vẫn sẽ nhớ cô .

        Em chúc cô nhiều sức khoẻ và thành công trong cuộc sống .Và em xin hứa sẽ coos 

gắn học thật giỏi để ko phụ lòng cô đã giúp em trong năm lp 5 

                                                 Kí tên 

                                           XXXXXXX

                           Trần Huy Phong 

   

22 tháng 5 2018

Kính gửi cô Yến thương nhớ,

   Em là Hồ thị Kim Nhi, học sinh lớp 5/7 của cô, đứa học trò "hạt tiêu" mà cô vẫn gọi một cách trìu mến. Lên lớp 6, em được bầu làm tổ trưởng phụ trách việc học tập của tổ 4 lớp 6a9 do thầy Ngọc phụ trách. Em thay mặt 24 bạn học sinh cũ lớp 5/7 hiện đang học lớp 6a9 và trong ngôi trường THCS này gửi lời thăm cô và kính chúc cô được nhiều sức khoẻ.

   Ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay (20-11-2018), trường ta tổ chức thật rầm rộ. Các thầy cô giáo cũ, học sinh cũ về dự lễ đông vui lắm. Trước ngày lễ, chúng em mong ngóng cô, và hi vọng được gặp lại cô sau hơn hai năm trời xa cách. Nhưng rồi, chúng em rất buồn vì chờ mãi không thấy cô trở về thăm trường và dự lễ. Sau đó, thầy Tiến, cô Minh, thầy An mới cho chúng em biết là từ ngày cô vào Đà Nẵng ở với gia đình người con trai và cháu nội, sức khoẻ của cô không tốt lắm, phải đi viện mổ khối u... Chúng em chỉ cầu mong cô sớm bình phục, sống vui khoẻ trong lòng con cháu và những học sinh yêu quý của cô.

   Cô Yến ơi ! Hình ảnh cô với nét mặt đôn hậu, với giọng nói dịu dàng, với tình thương bao la..., cô đã để lại trong tâm hồn chúng em bao kỉ niệm sâu sắc và cảm động. Lời cô dạy trong giờ Tập viết, giờ Chính tả: "Nét chữ tả nết người", chúng em khắc sâu vào trong lòng mãi mãi. Mẹ bạn Huấn, bà bạn Quang, bố bạn Thịnh..., nay vẫn nhắc lại kỉ niệm về cô, khi bị đau ốm được cô vào bệnh viện thăm hỏi. Ông nội em vẫn thường xuyên kể về cô với tất cả tấm lòng quý trọng. Ông nội em gửi lời thăm cô và gia đình.

   Một lần nữa, em xin thay mặt các bạn học sinh cũ lớp 5/7 kính chúc cô được dồi dào sức khoẻ; chúc toàn thể gia đình cô gặp nhiều may mắn, hạnh phúc.

5 tháng 4 2018

kho the

5 tháng 4 2018

Mẹ em đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng vẫn còn rất trẻ mặc dù hàng ngày mẹ rất vất vả lo toan cho gia đình.

Hàng ngày trước khi đi làm, mẹ dậy từ rất sớm để lo bữa sáng cho cả nhà. Mẹ nấu ăn rất ngon nên cả nhà ai cũng thích. Sau khi lo cho cả nhà ăn sáng, mẹ còn phải nấu một số món cho cả nhà ăn trưa vì mẹ đi làm xa trưa không về nhà được. Buổi chiều khoảng sáu giờ mẹ mới về đến nhà. Vừa bước chân vào nhà mẹ đã phải tất bật với biết bao nhiêu là công việc. Nào là nấu ăn, nào là giặt đồ, nào là dọn dẹp nhà cửa. Nhìn dáng mẹ những lúc như thế em thấy thương mẹ vô cùng. Em cũng giúp mẹ làm những việc nhẹ nhàng nhưng mẹ không cho. Mẹ bảo em cứ lo học cho giỏi là mẹ vui rồi. Sau khi cả nhà ăn tối, vừa dọn dẹp xongthif mẹ lại hướng dẫn em học. Khi mọi công việc xong xuôi, mẹ mới bắt đầu làm những công việc ở cơ quan còn dỡ dang. Em thầm nghĩ, một ngày có lẽ mẹ làm việc hơn hai phần ba thời gian. Em mong sao mình chóng lớn để giúp mẹ một số công việc cho mẹ đỡ vất vả hơn.

4 tháng 5 2018

Mỗi lần nghe lời bài hát em chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên mẹ ôm chầm lấy mẹ, thơm lên má lên trán mẹ, cảm ơn mẹ đã sinh ra và yêu thương em.

Mẹ em năm nay đã ba mươi tuổi nhưng ai cũng nói trông mẹ trẻ như ngoài hai mươi. Dáng người mẹ dong dỏng cao, làn da mẹ trắng nõn như da em bé. Mẹ có khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi mẹ cười đôi mắt ấy lại lấp lánh lạ thường. Ai cũng bảo em có đôi mắt rất giống mẹ khiến em rất tự hào. Mũi mẹ cao, thẳng, là mũi dọc dừa. Đôi môi mẹ không dùng son bao giờ nhưng luôn có màu hồng tự nhiên rất tươi.

Mỗi khi mẹ cười, hàm răng trắng muốt lộ ra trông rất đẹp. Mẹ thích để tóc ngắn ngang vai nhuộm màu hạt dẻ, trông rất trẻ trung. Thường thì mẹ nội trợ ở nhà, mẹ mặc một bộ đồ ở nhà rất đơn giản, đến khi đi tiệc mẹ hay thích mặc những chiếc váy liền có màu trắng hoặc xanh. Mẹ bảo mẹ rất thích hai màu này nên quần áo của mẹ đa phần đều là màu như vậy. Mẹ em nấu ăn rất ngon, bố luôn nói là bố thích về nhà ăn hơn là ăn với khách ở bên ngoài vì đồ mà mẹ nấu còn ngon hơn ở nhà hàng.

Bữa sáng mẹ cũng dậy sớm để chuẩn bị cho cả nhà để cả nhà có một bữa dinh dưỡng nạp năng lượng cho ngày mới. Thỉnh thoảng, khi rảnh rỗi, mẹ còn dạy em biết cách nấu ăn nhưng có lẽ còn phải học nhiều em mới nấu được ngon như mẹ. Ở lớp em có cô giáo dạy bảo học hành, ở nhà, ẹm chính là cô giáo của em. Mẹ có một giọng nói dịu dàng truyền cảm, mỗi khi mẹ dạy em đọc bài em đều cảm thấy rất thích thú vì mỗi bài đọc qua giọng đọc của mẹ đều trở nên hay về dễ hiểu lạ thường làm cho em bị cuốn vào bài giảng ngay lập tức.

Đôi tay mẹ mũm mĩm, trắng ngần với những ngón tay búp măng. Đôi bàn tay ấy đã ân cần chải tóc cho em mỗi ngày, cầm tay em dạy em tập viết, đôi bàn tay chăm em ốm, nấu cơm cho em ăn,…Em yêu lắm đôi bàn tay mẹ. Mẹ vì em đã hi sinh rất nhiều, thanh xuân của mẹ đã dồn hết cho em, tình yêu mẹ đã đặt hết lên em, biết điều đó, em biết rằng mình không thể làm mẹ thất vọng.

Em rất yêu mẹ, trong trái tim em mẹ là tất cả, không ai có thể thay thế. Em tự hứa với lòng phải học thật giỏi, thật chăm ngoan để mẹ vui lòng.

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”

Hai câu thơ trên quả không sai một chút nào. Trong gia đình, người mà tôi yêu nhất và kính trọng nhất chính là mẹ.

Mẹ tôi năm nay đã gần năm mươi tuổi, cái tuổi của một thời xuân sắc đã trôi qua. Mẹ có dáng người gầy nhỏ và nước da nâu vì sương gió. Mẹ tôi không có làn da trắng hồng và đôi bàn tay thon dài với những ngón tay tháp bút. Đôi bàn tay của mẹ xương xương với những ngón tay chai sạn và gầy guộc vì nhiều năm cầm cuốc. Vậy mà khi đôi bàn tay ấy dịu dàng vuốt ve gò má tôi hay xoa nhẹ mái tóc tôi, tôi lại cảm thấy bình yên đến lạ, bởi vì nó truyền cho tôi cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử thiêng liêng cao đẹp.

Mẹ tôi có mái tóc đen đã điểm bạc dù tuổi chưa đến năm mươi, có lẽ là vì sự vất vả mà mẹ tôi đã già trước tuổi. Mẹ tôi có đôi mắt biết nói, đôi mắt ấy tràn ngập tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho những đứa con yêu của mẹ. Mẹ tôi là một người phụ nữ cần cù và chăm chỉ, dịu dàng và tâm lí, bởi mẹ luôn biết cách quản lí và quán xuyến mọi việc trong gia đình, biết cách thể hiện tình yêu và sự quan tâm cho cả ba anh em chúng tôi.

Có lẽ thứ mà tôi nhớ nhất chính là nụ cười và giọng nói của mẹ. Những lúc mẹ cười trông mẹ trẻ ra nhiều lắm, trông tươi vui và hạnh phúc vô cùng. Còn giọng nói của mẹ tôi, nó trầm ấm và vô cùng dịu dàng. Tôi còn nhớ rõ lúc mẹ kể chuyện cho chúng tôi nghe, giọng nói của mẹ như nhẹ nhàng êm dịu như dòng nước đưa chúng tôi vào giấc ngủ. và chẳng biết từ bao giờ giờ giọng nói ấy đã khắc sâu vào trong tâm trí chúng tôi nhẹ nhàng mà mãnh liệt như những đóa hoa dại không tên.

Tôi yêu mẹ tôi nhiều lắm, yêu bằng cả tâm hồn và trái tim của một đứa con thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ nó. Tôi chỉ mong mẹ luôn vui tươi và hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình.

BÀI VĂN TẢ MẸ CỦA EM

Em lớn lên trong sự nghiêm khắc của cha, trong những câu chuyện cổ tích của bà. Hơn thế nữa, em được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Chính vì vậy mà mẹ là người em yêu quý và kính trọng vô cùng.

Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, cái tuổi của một thời xuân sắc đã đi qua, vậy nhưng trong mắt em mẹ vẫn luôn là người phụ nữ xinh đẹp nhất. Mẹ em có dáng người nhỏ nhắn cùng nước da màu bánh mật khỏe mạnh. Khuôn mặt trái xoan của mẹ em toát lên vẻ đằm thắm, dịu dàng truyền thống của phụ nữ Việt Nam. Có người từng nói rằng: “Ai có mũi dọc dừa thì sẽ rất xinh” quả thật không sai, chiếc mũi dọc dừa cao là điểm nhấn trên khuôn mặt dịu dàng của mẹ.

Mẹ có mái tóc màu đen, mượt mà đổ dài như dòng thác, khi làm việc mẹ em sẽ búi cao và giữ mái tóc bằng một chiếc cặp đính đá rất đẹp. Lúc ấy trông mẹ mới quý phái và sang trọng biết nhường nào. Em ấn tượng nhất với đôi bàn tay của mẹ. Mẹ không có đôi bàn tay thon dài với những ngón tay tháp bút, đôi bàn tay mẹ xương xương và thô ráp do nhiều năm cầm phấn. Vậy nhưng khi đôi bàn tay ấy xoa đầu em, em lại cảm thấy ấm áp lạ kì, phải chăng đây là hơi ấm của tình mẫu tử thiêng liêng, cao đẹp.

Mẹ em rất hiền nhưng cũng thật nghiêm khắc. Mỗi khi em mắc lỗi, thay vì đánh mắng hay dễ dàng bỏ qua, mẹ sẽ ngồi bên chỉ cho em hiểu cái sai trong hành vi của mình để từ đó rút ra nghiệm. Gọn gàng. Ngăn nắp là một trong những đức tính tốt của mẹ. Nhờ có đôi bàn tay của mẹ mà căn nhà nhỏ bé của chúng em luôn rực rỡ và thoáng mát.

Ngoài ra mẹ cũng thích trồng hoa và đan lát. Mảnh vườn trước nhà em đẹp đến mức bất cứ ai đến nhà cũng phải trầm trồ khen ngợi. Còn khi những cơn gió Bắc tràn về mà được khoác lên cổ chiếc khăn len do chính tay mẹ đan thì còn gì bằng, cảm giác như vòng tay ấm áp của mẹ đang ôm lấy mình vậy. Mỗi buổi sáng mẹ đều thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà, rồi lại tất bật sửa soạn để lên lớp. Mỗi khi đến lớp, mẹ tự tin trong chiếc áo dài màu tím Huế, mẹ như mang cả sắc trời Thừa Thiên vào trong giảng đường. Mẹ em nấu ăn rất ngon vậy nên khi mẹ đi vắng, em nhớ mẹ, nhớ luôn cả những món ăn ngon lành mà mẹ thường xuyên nấu nữa.

Em yêu mẹ nhất nhà. Bằng chính tâm hồn và trái tim của một người con đối với mẹ của mình. Em chỉ mong sao mẹ có thể hạnh phúc bên gia đình và nhiệt huyết đối với công việc.

4 tháng 12 2021

                                                                                         tả mẹ siêu thực

mẹ tôi tên là lan trúc thấp . năm nay mẹ tôi 39,9 tuổi tức là đã ngoài 40. mẹ tôi có dáng người không cân đối vòng 2 to gấp 2 vòng 3 .đôi tay mẹ sần sùi . mái tóc mẹ ngắn ngang tai . khuôn mặt mẹ vuông vuông dài dài .nụ cười mẹ tỏa sáng trong mơ. mẹ tôi ăn mặc rất giản dị để dành tiền mua quần áo xịn cho mình (chất lượng hơn số lượng).mẹ tôi là người phu nữ khá dễ tính khi tôi không mắc lỗi nhưng nhìn chung mẹ là người nóng tính.tôi nhớ có lần tôi làm vỡ bát sắt mẹ tôi đã không mắc tôi mà cho ăn roi,lần ăn roi đấy tuy hơi nhạt nhưng tôi sẽ luôn nhớ suốt đời.dù vậy nhưng tôi vẫn yêu mẹ tôi rất nhiều

6 tháng 12 2021

kì dậy

Trường em muôn hoa muôn lá

học sinh đông như đàn kiến

hoa lá nhiều lớp cũng nhiều

trường tôi cái gì cũng nhiều

ko chép mạng nên hh kkkkkkk lủng củng

Mẹ của em là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế gian này.

Năm nay, mẹ chỉ hơn 30 tuổi nên trông mẹ rất trẻ và đẹp lắm. Nhờ thân hình nhỏ nhắn, mảnh mai, cùng nước da trắng sáng, mẹ thường được mọi người khen là trẻ lâu. Khuôn mặt mẹ hơi bầu bĩnh, có đôi mắt to tròn, hàng lông mày sắc nét. Tất cả kết hợp với lúm đồng tiền nhỏ xinh bên má phải, khiến mẹ lúc cười đặc biệt đáng yêu.

Là một nhân viên ở văn phòng, hằng ngày, trang phục của mẹ luôn là những chiếc áo sơ mi cùng chân váy. Tuy giản dị nhưng vẫn rất đẹp. Ngoài giờ làm, mẹ dành thời gian để chăm sóc gia đình. Dọn dẹp, cơm nước, chăm sóc ông bà, một tay mẹ lo hết, mà chẳng bao giờ than phiền. Hàng xóm láng giềng ai cũng xuýt xoa rằng mẹ của em thật là giỏi giang, chịu khó.

Em luôn tự hào khi được là đứa con yêu quý của mẹ.

3 tháng 12 2021

Trong gia đình, ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gũi, chăm sóc em nhiều nhất.

Năm nay, mẹ em bốn mươi tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tôn thêm vẻ đẹp sang trọng của người mẹ hiền từ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng . Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến thương yêu. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi thắm hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười, nhìn mẹ tươi như đóa hoa hồng vừa nở ban mai. Đôi bàn tay mẹ rám nắng các ngón tay gầy gầy xương xương vì mẹ phải tảo tần để nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Mẹ làm nghề nông nhưng mẹ may và thêu rất đẹp. Đặc biệt mẹ may bộ đồ trông thật duyên dáng, sang trọng. Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ dạy cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo… Còn bố thì giúp mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.

Thỉnh thoảng, mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến, mẹ luôn đón tiếp niềm nở, nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Mẹ luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học.Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Mẹ lo thuốc cho em uống kịp thời. Mẹ nấu cháo và bón cho em từng thìa. Tuy công việc đồng áng bận rộn nhưng buổi tối mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em.

Sau đó mẹ chuẩn bị đồ để sáng mai dậy sớm lo buổi sáng cho gia đình. Mẹ rất nhân hậu, hiền từ . Mẹ chưa bao giờ mắng em một lời. Mỗi khi em mắc lỗi, mẹ dịu dàng nhắc nhở em sửa lỗi. Chính vì mẹ âm thầm lặng lẽ dạy cho em những điều hay lẽ phải mà em rất kính phục mẹ. Mẹ em là vậy.

Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm! Mỗi khi được mẹ ôm ấp trong vòng tay ấm áp của mẹ, con thấy mình thật hạnh phúc vì có mẹ .Mẹ ơi! Có mẹ, con thấy sướng vui. Có mẹ, con thấy ấm lòng. Trong trái tim con, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời con. Con luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ.

Tấm lòng của mẹ bao la như­ biển cả đối với con và con hiểu rằng không ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con! Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này vì mẹ chính là mẹ của con. “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ….” Con mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Con hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để báo đáp công ơn sinh thành nuôi nấng con nên người, mẹ ơi.

100% ko chép mạng nha, nhớ k cho mình nha