cô bé bán diêm "

ko chép mạng nha , làm nhanh giùm mình :...">

K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

4 tháng 8 2018

đốt 1 que diêm Á bố đã về

đốt 2 que diêm Á mẹ đã về

đốt 3 que diêm Á cháy nhà

4 tháng 8 2018

ha ha buồn cười quá cái đó con bạn của mk cũng nói suốt làm mk cười lăn lộn luôn

4 tháng 8 2018

hihi cho tớ xin lỗi do mình học ko giỏi môn văn nên ko có bài văn nào hết 
chúc bạn học giỏi <3

4 tháng 8 2018

cái mình cần là 1 kết thúc hoàn chỉnh và có hậu chứ ko phải là 1 kết thúc linh tinh :(

4 tháng 8 2018

Viết một kết thúc mới cho truyện “ Cô bé bán diêm” của nhà văn An- đéc – xen.

Sau khi những que diêm vụt tắt mang đi hình ảnh người bà hiền hậu và thứ ánh sáng le  lói duy nhất trong đêm giao thừa lạnh lẽo chiếu sáng cho em, cô bé bán diêm ngồi thu chân vào sát góc tường. Thực tế lại một lần nữa thay thế cho mộng tưởng.Trước mắt em giờ đây chỉ là phố xá vắng tanh, buốt giá, tuyết phủ trắng xóa, gió bấc vi vu và mấy người khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò. Chẳng ai quan tâm hay để ý đến cái cảnh nghèo khổ của em cả. Đột nhiên,trước mắt em hiện lên hình ảnh của một cây đèn bão và gương mặt người đàn bà trung niên. Chưa kịp lên tiếng hỏi xen người đàn bà ấy có muốn mua diêm không, em đã nhận được câu hỏi của bà ta:

- Cháu gái, trời hôm nay lạnh lắm, sao cháu còn chưa về nhà?

- Thưa bà - Cô bé đáp - Hôm nay là đêm giao thừa, và số diêm mà bố cháu giao cho cháu đi bán từ sáng đến giò chưa hề được ai mua cả, ngoài việc cháu tự đốt chúng để sưởi ấm. Cháu không dám về nhà.

- Ồ! - Người phụ nữ trung niên ấy đã vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy những que diêm đã cháy hết vương vãi trên sàn tuyết lạnh và cái rổ đầy ắp những bao diêm. Sau cùng, bà ta lại hỏ:

- Vậy cháu có muốn về nhà với ta không? Ta có thể sẽ giúp cháu được một tách ca cao nóng hổi và vài giờ đồng hồ ngồi bên lò sưởi, cho đến khi tuyết ngừng rơi.

Cái đói và rét trong đêm đông buốt giá làm em toan đứng dậy đi theo người phụ nữ đó. Thế nhưng, chợt, em nghĩ đến căn nhà trên mái gác xép nhỏ của em. Chắc hẳn giờ này bố em lại đang uống rượu ở nhà và  hẳn là cũng chưa có gì bỏ bụng từ hôm qua tới giờ. Vả lại, nếu em không mang được tiền về thì bố con em sẽ lấy gì mua dầu mà thắp, để mà sưởi ấm qua đêm đông? Nghĩ đến đây, em khựng lại đôi chút, rồi nhìn lên người đàn bà trước mặt:

- Thưa bà, cháu rất cảm kích tấm lòng của bà dành cho cháu. Tuy nhiên, có lẽ cháu phải về nhà rồi. Bây giờ đã sắp giao thừa, và chắc bố cháu ở nhà chưa có gì ăn cả.
- Được rồi, cháu yêu!

Rồi bà ấy lấy từ trong ví ra một đồng 2 đô la đưa cho cô bé bán diêm. Cô bé khẽ ngước lên đôi chút. Em cầm những bao diêm còn lại trong rổ đưa cho người phụ nữ :

- Thưa bà, cháu rất cảm ơn bà vì đã giúp đỡ cháu. Thế nhưng, cháu không thể nhận không của bà thứ gì cả, vì người bà quá cố của cháu đã dạy cháu như vậy. Cháu mong rằng bà cho cháu được bán cho bà toàn bộ số diêm cháu có và được phép chúc bà một năm mới an lành. Bà là một người tốt. Thượng Đế sẽ ban phước cho bà.
Người đàn bà cầm lấy những bao diêm rồi mỉm cười vội vã đi vào một căn nhà sáng đèn gần đấy. Cô bé bán diêm đứng dậy, dò dẫm trong ánh đèn của đường phố xá và ánh điện hắt ra từ cửa sổ mọi nhà để về lại căn gác xép nhỏ.

Phố xá vẫn vắng tanh, lạnh buốt.

Tuyết vẫn phủ trắng xóa.

Mấy người khách qua đường vẫn quần áo ấm áp đi đến những nơi hẹn hò.
Một năm mới đang sang...

4 tháng 8 2018

nếu ko học giỏi thì hãy sưu tầm những câu  văn hay và tập làm nhiều bài văn khác nhau , cố gắng nắm rõ kiến thức

cố lên nhé ! chúc bạn học giỏi !

4 tháng 8 2018

                   Mình có 2 cách làm ! Bạn chọn 1 trong 2 cách nhé !
- Bố cô bé thay đổi, trở nên yêu thương cô bé.vì vậy ông đi tìm cô bé và đưa cô bé về nhà đón năm mới tuy không đầy đủ vật chất nhưng tràn đầy tình yêu thương của hai bố con 
- Một nữ tu sĩ nhìn thấy cô bé ngồi co ro một góc tường, xúc động ngẹn ngào bèn đưa cô bé về nhà thờ để nuôi nấng và chăm sóc cô bé, yêu thương cô bé như mẹ và bà của cô 
            Bạn cứ tưởng tượng ra thì nhiều cái kết thúc do chính bạn nghĩ ra hay lắm !

4 tháng 8 2018

                                                                              Bài làm :

Cô bé quẹt que diêm thứ 5 lên, người bà phúc hậu của cô bé hiện ra ngay bên cạnh.Bà đưa cô bé về nhà, nấu cho cô bé một bữa cơm có ngỗng quay ngon tuyệt, bà thắp lò sưởi ám áp cho cô bé, bà cùng cô bé trang trí cây thông no-el rực rỡ lung linh, cùng cô bé đón đêm giao thừa hạnh phúc... 
Cô bé tỉnh giấc, thì ra cô đang ở trong một ngôi nhà sang trọng, bên cô là đôi vợ chồng giàu có.Họ thấy cô bé ngất bên vệ đường, bèn đem cô bé về sưởi ắm và nhận cô bé làm con nuôi.Từ đó cô có một cuộc sống hạnh phúc bên bố mẹ nuôi, quên đi người bố vô tâm trước kia.

4 tháng 8 2018

     Trời đã tối mà cô bé chẩng bán được bao diêm nào. Nếu thế này thì về nhà cô sẽ bị bố mắng. Quá mệt , cô bé ngồi phệt xuống lề đường. Toàn thân em run lên vì rét.Cô bé đốt một que diêm , bếp lủa hiện ra, cô đốt que diêm thứ hai, một bàn ăn bày đầy những món ngon hiện ra trước mắt. Nhưng que diêm tắt, mọi thứ cũng biến mất. Cô bé đốt que diêm thứ ba, bà em xuất hiện, em ước gì được đón giáng sinh với bà, nhưng bà em đã mất rồi.

    -  Bà ơi, cho cháu đi với ! 

    Cũng như những que diêm khác, que diêm thứ ba cũng sắp tắt. Cô bé lấy tất cả những que diêm còn lại đốt lên, em không muốn bà biến mất.Thế rồi, hai bà cháu nắm tay nhau bay lên bầu trời. Bỗng có tiếng gọi :

    - Dậy thôi Mary, dậy đi học thôi cháu.

    Đó là tiếng gọi quen thuộc của bà. Thì ra vừa rồi chỉ là mơ. Mary ôm chầm lấy bà :

     -  Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm ! 

                                                               Hết

4 tháng 8 2018

hay đó nhưng cái này mình cũng nghĩ rồi 

4 tháng 8 2018

bạn còn kết thúc khác ko , mấy cái đó mình làm rồi .

4 tháng 8 2018

du0ng ph0 vang tanh k0 1 thang na0 ve nha d0n nam m0i

4 tháng 8 2018

Hôm đó là ngày cuối cùng của năm, thời tiết vô cùng lạnh giá, nhất là khi màn đêm đang dần buông xuống trên các con phố. Mọi người nô nức với quần áo ấm, găng tay, mũ len, chân xỏ giày long ấm áp… họ đổ ra đường đi để cùng đón giao thừa bên người thân và bạn bè. Trên tay mỗi người là một gói quá được gói rất đẹp mắt. Trông ai cũng tràn đầy hạnh phúc.

Những bông tuyết trắng bắt đầu rơi, tức là trời đang ngày một lạnh hơn. Trên đường lúc này không ai để ý tới một cô bé bán diêm nhỏ bé. Em mặc một bộ quần áo cũ ngả màu với chằng chịt các miếng vá, chân em đi một đôi giày vải cũ do chính tay mẹ em may cho trước kia, tay em xách một cái làn cũ đựng đầy những bao diêm. Co ro trong giá ret, em vừa đi vừa cất tiếng rao: “Ai mua diêm không? Ai mua diêm không?”. Giọng em run rẩy và lọt thỏm giữa tiếng trò truyện, tiếng cười và niềm hân hoan của mọi người. Không có ai dừng lại để mua diêm cho em.

Người trên phố thưa thớt dần, còn đôi chân cô bé bán diêm giờ đã lạnh cóng và tê dại đến không còn cảm giác nữa. Đường đêm vắng lặng, mọi người đều đã được trở về nhà ngồi bên lò sưởi ấm áp, thế mà em vẫn chưa bán được que diêm nào. Em cũng ước ao được về nhà nhưng không thể.

Cô bé bán diêm của chúng ta cũng đã từng có một mái nhà ấm cúng. Mẹ em rất yêu quý em, nhưng không may lâm bệnh nặng nên bà đã qua đời. Sau khi mẹ em ra đi, cha em đâm rầu rĩ rồi trở thành một kẻ nghiện rượu, ngày nào cũng say khướt trong men rượu. Ông ta mất hết tỉnh táo, bắt con gái đi bán diêm, bán không hết thì không được quay về nhà.

Cô bé đang mải suy nghĩ miên man thì có một cỗ xe ngựa lao tới. Em giật mình vội tránh sang một bên nhưng không kịp, em ngã xoài xuống nền tuyết lạnh, cái giỏ đựng diêm bị tung ra bẹp dúm, những que diêm vương vãi khắp mặt đất. Đôi giày vải mỏng manh của em cũng văng đi đằng nào mấy. Giờ thì đến giầy cũng không còn mà đi, cô bé bán diêm phải đi chân không trên nền tuyết lạnh.

Những que diêm rơi hết xuống tuyết và trở nên ẩm ướt không thể bán cho ai được nữa. Em chỉ còn bó diêm cuối cùng ở trong túi áo. Giờ dù đang run cầm cập vì lạnh nhưng em cũng không dám nghĩ tới chuyện về nhà, em sợ đòn roi của người cha say rượu. Cô bé chụm tay hà hơi cho đỡ lạnh nhưng cũng chẳng ấm lên chút nào.

Cô gái nhỏ đáng thương! Em bước đi mãi, đi mãi trên đôi chân tê cóng không còn cảm giác. Em đứng trước của một ngôi nhà lớn, trong nhà, rèm cửa sổ vẫn vén, ánh đèn từ trong nhà hắt ra, em ghé mắt nhìn qua cửa sổ, mọi người đang quây quần bên nhau quanh chiếc bàn lớn. Lửa trong lò sưởi cháy sang, cây thông năm mới chăng đầy đồ trang trí và đèn nhấp nháy. Cô gái trong nhà đang ôm trong lòng món quà năm mới là một con thỏ ngọc có đôi mắt tròn và bộ lông trắng muốt, còn cậu bé đang say sưa thưởng thức chiếc bánh kem thơm mùi va ni. Cô bé bán diêm đứng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ: “Nếu mẹ thân yêu còn sống, mẹ chắc hẳn cũng cho mình đồ chơi, và cho mình ăn ngon như thế”.

Gió lạnh thôi không ngừng làm em phải co người lại. Em nhìn ra xung quanh như muốn xem có cách nào có thể làm ấm hơn. Cuối cùng em chợt nhớ tới bó diêm trong tay. Em lập cập rút ra một que diêm và quẹt vào tường. Que diêm bốc cháy, em vội khum bàn tay bé nhỏ hơ vào ngọn lửa. Ngọn lửa tuy bé xíu nhưng cũng làm cho đôi bàn tay của em có cảm giác hơi ấm lên một chút. Em mơ màng tưởng tượng như mình đang được ngồi bên lò sưởi, lửa cháy sáng rực và ấm áp biết bao! Em vừa duỗi đôi chân tê dại ra sưởi ấm thì lò sưởi biến đâu mất. Trong tay em chỉ còn lại một khúc tàn diêm vừa cháy.

Em cúi đầu nhìn bó diêm trong tay thầm nghĩ: “Mình sẽ đốt them một que diêm khác, lò sưởi nhất định sẽ hiện ra”. Cô bé lại quẹt diêm vào tường, ngắm nhìn ngọn lửa chờ đợi. Trong ảo ảnh hiện ra em nhìn thấy một cái bàn ăn thật lớn, trên bàn là bát đĩa thật đẹp bày đầy những thức ăn thịnh soạn.

“Chắc là toàn thức ăn ngon lắm đây”, cô bé bán diêm nuốt nước bọt. “Mẹ thân yêu ở trên trời gửi xuống cho mình đây mà”, em đưa tay định cầm lấy chiếc bánh ngọt, bỗng cả bàn ăn biến mất trong nháy mắt giống như cái lò sưởi. Que diêm thứ hai lại tắt .

Cô bé tội nghiệp quẹt que diêm thứ ba. Ngọn lửa dần sáng lên, chiếu sáng cả xung quanh, sáng như ban ngày vậy. Trong luồng sang đó hiện ra một cây thông năm mới lấp lánh và cao lớn. “Ôi, đẹp quá!”, em không dám tin vào mắt mình nữa. Trên cành thông treo đầy những ngôi sao nhỏ xíu đủ màu sắc, dưới gốc cây là những gói quà năm mới to nhỏ khác nhau, và còn có bao nhiêu là nến đang cháy sáng. Đêm đông của em dường như cũng trở nên ấm áp hơn.

Kết bài :

 Đúng lúc đó , đường phố cũng trở nên nhộn nhịp hơn. Chợt cô bé nghe thấy tiếng gọi của một người phụ nữ :

  - Cháu là con nhà ai mà lại ngồi đây ?

Mọi người bắt đầu xúm lại . Họ đưa cô bé vào một căn nà nhỏ , người đàn bà đưa cho cô bé một ly sữa nóng và bảo :

  - Cô chỉ sống một mình cháu cứ ở đây với cô.

Cô bé òa khóc và ôm lấy người phụ nữ :

Mẹ ơi ! Mẹ thương cháu mà về với cháu hay sao !

4 tháng 8 2018

Cô bé buồn ngồi trong góc xó của một cái sân cô ước "gia đình co có thể khá giả hơn và hạnh phúc hơn " đúng lúc ấy có một ông  lão đi  qua và  nghe được  lời ước của cô  . Ngày hôm sau bỗng dưng vừa ra khỏi cửa thì có một người đàn ông dứng trước nhà cô mời ba cô đến làm ở 1 công trình lớn nếu làm được thì sẽ có rất nhiều tiền và ba cô bé bán diêm đã đồng ý từ khi có công việc người cha đã cai được rượu và có thể thấu hiểu được tâm tư của cô bé.bây giờ cô bé có thể đi học cùng với các bạn cùng lứa và từ đó cô đã có thể sống 1 cuộc sống như mong ước . và người đàn ông mà mời cha của cô bé chính thư ký của ông lão giàu có tốt bụng đã nghe được điều ước của cô bé

4 tháng 8 2018

Sau khi những que diêm vụt tắt mang đi hình ảnh người bà hiền hậu và thứ ánh sáng le  lói duy nhất trong đêm giao thừa lạnh lẽo chiếu sáng cho em, cô bé bán diêm ngồi thu chân vào sát góc tường. Thực tế lại một lần nữa thay thế cho mộng tưởng.Trước mắt em giờ đây chỉ là phố xá vắng tanh, buốt giá, tuyết phủ trắng xóa, gió bấc vi vu và mấy người khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò. Chẳng ai quan tâm hay để ý đến cái cảnh nghèo khổ của em cả. Đột nhiên,trước mắt em hiện lên hình ảnh của một cây đèn bão và gương mặt người đàn bà trung niên. Chưa kịp lên tiếng hỏi xen người đàn bà ấy có muốn mua diêm không, em đã nhận được câu hỏi của bà ta:

- Cháu gái, trời hôm nay lạnh lắm, sao cháu còn chưa về nhà?

- Thưa bà - Cô bé đáp - Hôm nay là đêm giao thừa, và số diêm mà bố cháu giao cho cháu đi bán từ sáng đến giò chưa hề được ai mua cả, ngoài việc cháu tự đốt chúng để sưởi ấm. Cháu không dám về nhà.

- Ồ! - Người phụ nữ trung niên ấy đã vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy những que diêm đã cháy hết vương vãi trên sàn tuyết lạnh và cái rổ đầy ắp những bao diêm. Sau cùng, bà ta lại hỏ:

- Vậy cháu có muốn về nhà với ta không? Ta có thể sẽ giúp cháu được một tách ca cao nóng hổi và vài giờ đồng hồ ngồi bên lò sưởi, cho đến khi tuyết ngừng rơi.

Cái đói và rét trong đêm đông buốt giá làm em toan đứng dậy đi theo người phụ nữ đó. Thế nhưng, chợt, em nghĩ đến căn nhà trên mái gác xép nhỏ của em. Chắc hẳn giờ này bố em lại đang uống rượu ở nhà và  hẳn là cũng chưa có gì bỏ bụng từ hôm qua tới giờ. Vả lại, nếu em không mang được tiền về thì bố con em sẽ lấy gì mua dầu mà thắp, để mà sưởi ấm qua đêm đông? Nghĩ đến đây, em khựng lại đôi chút, rồi nhìn lên người đàn bà trước mặt:

- Thưa bà, cháu rất cảm kích tấm lòng của bà dành cho cháu. Tuy nhiên, có lẽ cháu phải về nhà rồi. Bây giờ đã sắp giao thừa, và chắc bố cháu ở nhà chưa có gì ăn cả.
- Được rồi, cháu yêu!

Rồi bà ấy lấy từ trong ví ra một đồng 2 đô la đưa cho cô bé bán diêm. Cô bé khẽ ngước lên đôi chút. Em cầm những bao diêm còn lại trong rổ đưa cho người phụ nữ :

- Thưa bà, cháu rất cảm ơn bà vì đã giúp đỡ cháu. Thế nhưng, cháu không thể nhận không của bà thứ gì cả, vì người bà quá cố của cháu đã dạy cháu như vậy. Cháu mong rằng bà cho cháu được bán cho bà toàn bộ số diêm cháu có và được phép chúc bà một năm mới an lành. Bà là một người tốt. Thượng Đế sẽ ban phước cho bà.
Người đàn bà cầm lấy những bao diêm rồi mỉm cười vội vã đi vào một căn nhà sáng đèn gần đấy. Cô bé bán diêm đứng dậy, dò dẫm trong ánh đèn của đường phố xá và ánh điện hắt ra từ cửa sổ mọi nhà để về lại căn gác xép nhỏ.

Phố xá vẫn vắng tanh, lạnh buốt.

Tuyết vẫn phủ trắng xóa.

Mấy người khách qua đường vẫn quần áo ấm áp đi đến những nơi hẹn hò.
Một năm mới đang sang...

18 tháng 4 2021

Mk chịu bạn ạ

29 tháng 10 2023

mình làm như này bạn xem được không nha

                                             Bài làm

 Trong khoảnh khắc que diêm cuối cùng dập tắt, em thấy người bà hiền từ của mình hiện lên. Em gọi theo:

     - Bà ơi, cho cháu theo với!

     Bà mỉm cười, sà xuống, nắm lấy bàn tay đang buốt giá của em đưa em bay lên trời. Trong thoáng chốc, em thấy mình nhẹ bẫng, em mỉm cười vì được nắm tay bà. Tâm hồn em trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

     Em nhắm nghiền mắt lại, khi mở ra đã thấy mình ở một nơi tràn ngập ánh sáng, em thấy hào quang tỏa ra ở khắp mọi nơi. Em hỏi bà:

     - Đây là đâu vậy ạ?

     Bà nhìn em dịu dàng đáp:

     - Thiên đường cháu ạ. Nơi bà cháu mình sẽ sống cùng nhau thật hạnh phúc?

     - Thật sao ạ?- cô bé reo lên sung sướng

     Không đáp lại nữa, bà dẫn cô bé đến một ngôi nhà khá khang trang. Ngay khi vừa bước vào, cô đã nhìn thấy một cây thông to lớn với quả chuông treo lủng lẳng và ở bên dưới là một đống quà chất đống. Cô bé chạy ngay vào cầm một vài túi quà và quay ra hỏi bà:

     - Nó là của ai vậy ạ?

     - Của cháu đấy. Ta đã định tặng cho cháu những món quà này từ rất lâu. Nhưng ở dưới trần gian ta không thể làm thế...

     Cô bé ôm chầm lấy bà, rơm rớm nước mắt. Bà dẫn cô vào nhà bếp. Một bàn tiệc thịnh soạn đã bày ra trước mắt. Cô bé giờ đây đã không phải nhìn qua tấm kính nữa mà hoàn toàn có thể thưởng thích một con gà tây thơm ngon. Cô bé ăn một cách ngon lành vì em đã rất đói giữa giá rét. Người bà chỉ nhìn cháu ăn, thỉnh thoảng lại nói “Cháu của bà dễ thương quá!”.

     Sau khi ăn xong, cô bé còn được bà đưa cho một bộ quần mới rất lộng lẫy. Khi khoác lên người, từ một cô bé mặt mày đen nhẻm, bộ quần áo rách rưới đã biến thành một nàng công chúa trắng trẻo và xinh đẹp. Bà kéo em ngồi xuống bên mình, vừa xoa đầu vừa khẽ hỏi:

     - Cháu có muốn ở đây với bà không? Cháu có muốn về với bố không?

     Nụ cười trên môi cô bé vụt tắt. Cô cúi gằm mặt, lòng nặng trĩu suy tư.

     - Cháu, cháu… Bố cháu tuy hay uống rượu, hay đánh đập cháu nhưng bố vẫn là bố của cháu. Bố không còn ai ngoài cháu cả. Nhưng sống ở đây bà có hạnh phúc không ạ?

     Bà nhìn cô đầy cảm thông:

     - Có chứ, và giờ có thêm cháu ta càng hạnh phúc. Ở đây cháu sẽ không bao giờ thấy mùa đông hay tuyết rơi cả mà nó luôn được sưởi ấm bằng tình yêu thương.

     - Vậy ạ? Vậy cháu sẽ ở đây với bà. Nhưng cháu có thể gặp bố lần cuối không? Gặp trong giấc mơ ấy ạ.

     Bà gật đầu đồng ý. Bà đưa cô bé thâm nhập vào giấc mơ của người cha đang trong men say. Cô bé nói với bố rằng:

     - Bố à, giờ con không thể ở bên cạnh bố nữa nhưng con sẽ luôn dõi theo và cầu nguyện cho bố. Bố nhớ giữ gìn sức khỏe và đừng uống nhiều rượu nữa nhé! Con, bà và mẹ yêu bố!

     Rồi cô bé biến mất. Hai bà cháu sống vui vẻ bên nhau. Trên thiên đường, cô còn được đi học, được vui chơi và có cả những bạn bè đồng trang lứa. Cuộc sống của cô tràn ngập tiếng cười.

     Còn người bố, sau khi tỉnh dậy, tự thấy giấc mơ của mình kì lạ. Nhưng khi nhận được tin đứa con gái bé bỏng của mình qua đời trong đêm giao thừa rét mướt, người bố đã hiểu ra tất cả. Ông hối hận về những gì đã làm với con. Và ông khóc, khóc cho một linh hồn bé bỏng, khóc vì dằn vặt bản thân.

     Sau này, ông quay lại con đường lương thiện, chăm chỉ làm ăn, gây dựng sự nghiệp và giúp đỡ những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn bất hạnh như một cách chuộc lỗi với con gái mình.

25 tháng 2 2024

Mình chưa biết viết thế nào, nhưng mình mong ai đấy viết cái kết như sau:

Thay vì chết, cô bé bán diêm được nhận nuôi bởi một gia đình giàu có mà tốt bụng, sau này, cô lớn lên và trở thành một thiếu nữ lương thiện nhưng cũng cứng cáp, can đảm và thông minh. Còn người cha đẻ vô tâm của cô thì nhận cái kết đắng.

10 tháng 10 2018

thương cảm về cô bé bán diêm

10 tháng 10 2018

"Cô bé bán diêm" là một câu chuyện cổ tích cảm động của nhà văn viết cho trẻ em nổi tiếng An-đéc-xen. Cô bé bán diêm trong câu chuyện có số phận vô cùng bất hạnh và khổ đau. Mồ côi mẹ, bà nội là người duy nhất đối xử tốt với cô bé lại mất, cô bé luôn phải chịu những trận đòn roi, miếng nhiếc của người bố vô trách nhiệm, cuối cùng phải đi bán diêm để kiếm sống. Trời lạnh cắt da cắt thịt, lại là đêm giao thừa, trong lúc mọi người đang quây quần quanh bàn ăn ấm cúng, trên con phố tối tăm, lạnh lẽo, cô bé với đôi chân trần và quần áo rách rưới đang chống chọi với thời tiết khắc nghiệt, chống chọi với số phận để níu kéo sự sống còn. Cô bé ngồi nép vào một góc tường, không thể về nhà vì cả ngày nay, cô bé chưa bán được một que diêm nào. Quá lạnh, cô bé liều mình đánh lửa một que diêm, ảo ảnh hiện ra thật rõ nét, rồi que thứ hai, que thứ ba, que thứ tư...Dần dần những ảo ảnh hiện lên trước con mắt ngây thơ của cô bé. Que diêm tắt, thực tại tàn nhẫn lại hiện ra: bức tường lạnh lẽo, người qua đường nhẫn tâm, bầu trời tuyết rơi trắng gió, gió thổi cuốn vào lòng người...Những ảo ảnh đó là những ước mơ rất nhỏ nhoi của cô bé. Vì rét, cô bé thấy lò sưởi; vì đói, cô bé thấy thức ăn; muốn được đón giao thừa với người thân, cô bé thấy cây thông Nô-en; khao khát tình thương và sự ấp ủ, cô bé thấy người bà hiền dịu...Cứ như vậy, những giấc mộng đẹp đẽ hiện rồi lại tan, khiến người đọc phải xúc động và thương cảm cho cuộc đời tủi cực của cô bé bán diêm. Cuối cùng, sau tất cả, em bé đã chết vì lạnh và đói. Một cái kết thật thương tâm, nhưng trên môi em vẫn vương lại nụ cười. Em đã bay đến một nơi tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn, không còn đói rét nữa, và hơn hết, là một nơi có hơi ấm của tình người...Truyện "Cô bé bán diêm" là sự cảm thương của tác giả dành cho những cảnh đời, những em nhỏ bất hạnh; đồng thời cũng lên án cái thế giới vô cảm, nhẫn tâm, nỡ lòng làm ngơ trước một em bé bán diêm trong đêm tối, để rồi em phải chết trong cô đơn.

21 tháng 10 2016

Sự thật là trong truyện không như đời thực đâu. Nhà văn An-đéc-xen có nói là người bà đưa cô bé lên với Chúa cùng bà, đó là cái kết đẹp với mỗi đứa trẻ. Hiện thực là cô bé chết thương tâm trong những mộng tưởng bình dị mà chẳng bao giờ có thể thực hiện được. Truyện này khó có thể tìm được một cái kết hay hơn.

22 tháng 10 2016

tuy nhiên nha bn đây là đề kể sáng tạo vì vậy ko giống trong sách đc

7 tháng 11 2018

có hậu phải ko bạn

7 tháng 11 2018

the end ko có hậu vì cô bé đã ko đc gặp bà mk mà vẫn ra đi trog đau khổ giá như lúc đó có ai chịu giúp cô thì cô đã ko phải ra đi

16 tháng 11 2020

Mở bài : Giới thiệu quanh cảnh đêm giao thừa và gia đình của em bé bán diêm, nhân vật chính trong truyện.

Thân bài : * Em bé bán diêm không bán được diêm nên không dám về nhà vì sợ bố đánh. Em tìm một góc tường ngồi tránh rét, kết quả em vẫn bị gió rét hành hạ. * Sau đó em đánh liều quẹt một que diêm để sưởi ấm cho mình. Mỗi lần quẹt một que diêm, em lại thấy một viễn cảnh đẹp đẽ và ấm áp. * Ban đầu "em tưởng chừng như đang ngồi trước lò sưởi" hơi ấm của que diêm khiến em "thật dễ chịu". Thế rồi que diêm vụt tắt, em bé trở lại với hiện tại rét mướt, tê cóng cả chân tay. Tiếp đến que diêm thứ hai, em lại mơ thấy một bàn ăn thịnh soạn "có cả ngỗng quay". Que diêm tắt, em lại phải đối diện với thực tại của mình. Em lại quẹt que diêm thứ ba, em thấy hiện ra một cây thông Nô-en " trang trí lỗng lẫu" với "hàng ngàn ngọn nến sáng rực ». Nhưng rồi ngọn nến cũng tắt bay về trời. Que diêm thứ tư được đốt lên, em « nhìn thấy rõ ràng bà em đang mỉm cười với em". * Cuối cùng, em quẹt những que diêm còn lại, níu lấy bà bay lên.

Kết bài: * Nhân vật đã chết rét dưới lớp tuyết lạnh. * Truyện Cô bé bán diêm đã làm em xúc động vì cuộc đời đói khổ, nhọc nhằn của một em gái nhỏ. Nghĩ đến cảnh sống của em hiện nay được gia đình thương yêu đùm bọc, em hiểu mình thật là hạnh phúc.

18 tháng 10 2016

Thay vì kết cục cô bé bán diêm chết cóng thì đổi lại cô ấy gặp được một gia đình nghèo khổ cứu sống ( vì tất cả mọi người giàu đều ngoảnh mặt làm ngơ) tuy sống trong gia đình nghèo vất vả nhưng cuộc sống của học rất hạnh phúc và đầm ấm

Chúc bạn học tốt!

18 tháng 10 2016

Thực ra cô bé không chết mà cô chỉ ngất đi,lúc tỉnh dậy,cô thấy mình đang nằm trong bệnh viện.Cô cố nhớ lại những gì đã xảy ra với mình nhưng cô không thể nhớ được-đầu cô đau quá.Bỗng,bố cô bước vào phòng bệnh,ôm chầm lấy cô,nức nở khóc và xin lỗi cô vì bao lâu nay đã đối xử không tốt với cô.Ông nói ông đã suy nghĩ rất nhiều về những gì mình đã làm trước đây.Ông đã bỏ rượu và tìm được 1 việc làm tốt.Ông hứa từ bây giờ ông sẽ bù đắp những mất mát cô đã chịu trong thời gian trước
Và cuối cùng hai bố con học dắt nhau ra khỏi bệnh viện,dù trời rất lạnh nhưng họ không cảm thấy lạnh vì có một ngọn lửa của tình yêu thương đang nhen nhóm trong trí tim họ...

2 tháng 10 2021

Tham khảo:

Thực ra cô bé không chết mà cô chỉ ngất đi,lúc tỉnh dậy,cô thấy mình đang nằm trong bệnh viện.Cô cố nhớ lại những gì đã xảy ra với mình nhưng cô không thể nhớ được-đầu cô đau quá.Bỗng,bố cô bước vào phòng bệnh,ôm chầm lấy cô,nức nở khóc và xin lỗi cô vì bao lâu nay đã đối xử không tốt với cô.Ông nói ông đã suy nghĩ rất nhiều về những gì mình đã làm trước đây.Ông đã bỏ rượu và tìm được 1 việc làm tốt.Ông hứa từ bây giờ ông sẽ bù đắp những mất mát cô đã chịu trong thời gian trước. Và cuối cùng hai bố con học dắt nhau ra khỏi bệnh viện,dù trời rất lạnh nhưng họ không cảm thấy lạnh vì có một ngọn lửa của tình yêu thương đang nhen nhóm trong trí tim họ...

2 tháng 10 2021

Em tham khảo:

Truyện ngắn Lão Hạc

 

Tuy nhiên, sự sắp xếp của lão lại không theo ý muốn mà người con trai lão đã trở về với sự thành đạt của công việc, lão chạy ngay sang nhà tôi và bảo:

- Ông Giáo ơi, con trai tôi về rồi! Ông Giáo ạ! Tôi mừng lắm!

Nghe những lời nói mừng rỡ ấy của lão cũng khiến tôi vui theo, tôi bảo:

- Tôi đã nói mà, lão còn khỏe lắm. Lão cứ lấy tiền ấy mà ăn, chứ để dành làm gì!

Lão Hạc vẫn còn sự vui mừng và xúc động nhưng đã trở về nhà với con trai sau nhiều năm xa cách. Cuộc đời lão từ đó đã bớt khổ hơn và cha con lão cũng sống an nhàn bên nhau.

3 tháng 8 2018

đề 1

Trong cuộc sống của mỗi con người, đặc biệt là lứa tuổi học trò. Bút bi là một vật dụng quen thuộc vì nó đã gắn bó với chúng ta suốt chặng đường tiếp thu học vấn.
Cây bút bi là một vật dụng rất phổ biến đối với học sinh. Nó có nguồn gốc từ phương tây. Sau một thời gian dài, nó đã du nhập vào nước ta khoảng từ những năm 70,80 của Thế kỉ XX.
Bút bi có nhiều bộ phận tạo thành. đầu tiên là vỏ bút chất liệu làm bằng nhựa (hay kim loại được phủ sơn). nó được sử dụng để bào vệ các thiết bị bên trong, ngoài ra còn làm đẹp và làm sang trọng hơn nữa cho cây bút. Thứ hai là khoảng chân không có chức năng phân cách phần vỏ bút với phần bên trong và chứa không khí. tiếp theo là ruột bút có vai trò quan trọng trong số các bộ phận của cây bút vì nó có chứa mực (mực xanh, mực đỏ, mực đen,...)có tác dụng giữ mựcđể đẩy mực ra ngoài. Trong ru6ột bút ở phần đầu có một viên bi nhỏ để làm điều hòa lượng mực có trong bút. Ở phần vỏ có một lớp đệm làm bằng cao su mềm và daigiúp người cầm bút có một cảm giác dễ chịu, êm ái . Lò so hoặc ren để gắn kệt các bộ phận. Nhìn chung, bút bi có hình dạng trụ tròn, dài. Chiều dài có kích thước khoảng 13 đến 15cm, đường kính khoảng 1cm. Màu sắc bút có rất nhiều như trắng, xanh, đen.
Về chủng laọi gồm có hàng ngoại nhập và nội nhập. Có người cho rằng :"hàng ngoại nhập là tốt nhất" nhưng thực ra chưa phải là như thế. So về mặt giá cả, bút bi nội nhập có giá trung bình từ 1000 đồng đến 4000 đồng một chiếc còn bút ngoại nhập có giá từ 5000 đồng đến 10000 đồng, thậm chí còn lên đến 15000 đồng một chiếc. Về chết lượng , bút bi nội nhập và bút bi ngoại nhập cũng có cùng dung tích mực, đeộ bền như nhau. Nhìn chung , bút bi nội nhập và ngoại nhập cũng tương tự v6è mọi mặt nhưng về giá cả thì có sự chênh lệch khá lớn nên bút nôi nhập được lứa tuổi học sinh sử dụng nhiều hơn. 
Cách sử dụng bút bi thì rất đơn giản. Chúng ta chỉ cần vặn nhẹ và rút nắp bút lên. Sau đó thì dặt bút xuống để viết. Nấu ực nhạt , ta chỉ cầm phần cuối thân bút vẩy nhẹ vài cái để lưu thông mực. Khi viết xong, chúng ta cần đậy nắp bút lại cẩn thận, tráh làm rớt bút. 
Cây bút bi là đồ vật không thể thiếu đối với người học sinh, nó vừa tiện lợi mà cũng rất thông dụng lại hiệu quả cao cho mọi công việc. Không chỉ học sinh mà cả giới doanh nghiệp cũng cần đến bởi họ luôn phài kí những hợp đồng hay những công trình nhận thi công. Bởi lẽ thế nó luôn gắn bó với con người .
Bút bi có vai trò quan trọng trong học tập và làm việc. nó luôn có tác dụng và hiệu quả cao nên có rất nhiều người ưa chuộng và sử dụng vì thế em rất yeu quý nó.

đề 2

Trong cuộc sống ta thường thấy có những người hút thuốc lá. Một thời, thuốc lá có mặt trong đời sống con người Việt Nam như một phần tất yếu. Thuốc lá trong công sở, trong gia đình, ngoài đường phố. Thuốc lá trong các bữa tiệc mừng, trong đám cưới, đám tang... Thế nhưng thuốc lá lại vô cùng nguy hiểm với sức khoẻ con người. Điều này không phải ai cũng hiểu hết. Thậm chí hiểu rồi vẫn không có những động thái tích cực để loại bỏ nó ra khỏi cuộc sống.

   Thuốc lá là tên gọi của một loại sản phẩm được làm chủ yếu từ nguyên liệu lá thuốc lá đã thái sợi, được cuốn hay nhồi định hình băng giấy, có dạng hình tròn. Thuốc lá điếu thường được đốt cháy ở một đầu, để cháy âm ỉ nhằm mục đích tạo khói và khói này theo dòng khí vào miệng người hút từ đầu đổi diện. Thuật ngữ thuốc lá thường được dùng theo nghĩa chung liên quan đến thuốc lá trong khi thuốc lá điếu nhằm chỉ cụ thể loại sản phẩm thuốc lá sợi đã cuốn thành điếu. Các loại thuốc lá thường dùng là: thuốc lá có đầu lọc, thuốc lá không đầu lọc, thuốc lào, xì gà...

   Trong thực tế có rất nhiều người hút thuốc lá. Vậy vì sao họ hút? Có rất nhiều lí do để giải thích cho một thói quen nào đó, đặc biệt là thói quen (nghiện) hút thuốc lá. Nhiều người cho rằng hút thuốc tạo cảm giác: thư giãn, khoan khoái, tập trung được cho công việc, để vơi đi, quên đi nỗi buồn. Có người hút thuốc lá là do bắt chước người khác, vì người khác rủ rê. Các bạn trẻ mới lớn thì cho rằng hút thuốc lá trông có vẻ: người lớn, nam nhi, sành điệu... Dù vì bất cứ lí do gì thì việc hút thuốc lá là việc làm hết sức tai hại. Thuốc lá gây nghiện không kém gì cocain hay heroin. Nghiện thuốc lá rất nguy hiểm và sẽ thật khó bỏ thuốc nếu không đánh giá đúng mức sự “xảo quyệt” của nó. Người ta vô tư hút vì thói quen, vì đã nghiện dù biết hay chưa biết về tác hại của thuốc lá.

   Trong khói thuốc lá có tới hơn 400 chất hoá học, phần lớn là chất độc hại, trong đó 43 chất được biết là tác nhân gây ung thư. Khi hút thuốc, tất cả các chất này sẽ đi vào cơ thể, gây ra nhiều căn bệnh nguy hiểm. Nicotin là một chất gây nghiện và rất độc trong thuốc lá. Một giọt nicotin có thê làm chết một con thỏ, bảy giọt làm chết một con ngựa. Khi bắt đầu hút thuốc lá là làm cho cơ thề dần dần phải phụ thuộc vào nicotin. Nicotin gây cảm giác thím đối với người sử dụng giống như thuốc phiện và heroin làm người nghiên rất khó bỏ thuốc lá. Các chứng bệnh do thuốc lá gây ra gồm: Bệnh đường tiêu hóa: viêm dạ dày tá tràng, loét dạ dày lá tràng. Bệnh lí về tai - mũi - họng. Bệnh hô hấp: viêm khí quản, viêm thanh quản, viêm lợi răng. Nhũng rối loạn về da: xuất hiện sớm các vết nhăn trên mặt, nicotine làm da của các ngón tay cầm điếu thuốc trở nên màu vàng nâu.

   Là một trong những nước có tỉ lệ nam giới hút thuốc lá cao nhất thế giới, Việt Nam có số ca tử vong hàng năm vì các bệnh liên quan đến thuốc lá khoảng 40. 000 người, cao gần gấp 4 lần số tử vong vì tai nạn giao thông. Ông Giám đốc Bệnh viện Lao và Bệnh phổi Trung ương, cho biết, một nửa số người thường xuyên hút thuốc sẽ chết sớm do các bệnh liên quan đến thuốc lá; họ phải chấp nhận mất đi 12-25 năm tuổi thọ. Thuốc lá phải chịu trách nhiệm trong 87% tổng số ca ung thư phổi. Nó cũng làm tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch, ung thư lên 10-15 lần. Thuốc lá cũng gây suy thoái giống nòi do làm giảm khả năng sinh sản ờ cả nam và nữ. Với hơn 400 chất độc, nó làm giảm số lượng và chất lượng tinh trùng, tăng bạch cầu trong tinh dịch, giảm khả năng phóng tinh. Tỉ lệ mắc bệnh liệt dương tăng gấp đôi ở những người hút thuốc. Đối với phụ nữ, thuốc lá gây mãn kinh sớm, giảm khả năng mang thai, tăng nguy cơ sẩy, sinh con thiếu tháng, nhẹ cân, thai chết lưu. Người hút thuốc không chỉ gây bệnh tật cho mình mà còn làm hại người khác, nhất là người thân, vì việc hút thuốc lá thụ động cũng đem lại hậu quả nghiêm trọng không kém so với hút chủ động. Khói thuốc đặc biệt có hại cho trẻ em. Nó làm tăng nguy cơ mắc các bệnh nhiễm khuẩn đường hô hấp dưới như viêm phế quản, viêm phổi, làm bệnh hen trở nên nặng nề hơn. Nếu mỗi ngày bạn ở trong phòng với người hút thuốc lá một giờ, nguy cơ mắc ung thư phổi của bạn sẽ cao gấp 100 lần so với những người sống 20 năm trong một toà nhà chứa thạch tín (asen). Mồi năm, thế giới có 5 triệu người chết vì thuốc lá, nhiều hơn số tử vong do tai nạn, bị lao và AIDS cộng 1 lại. Nếu không có biện pháp ngăn chặn, sau 25 năm nữa, con số này sẽ là 10 triệu ca; 2/3 trong số đó thuộc các nước đang phát triển.

   Ở Việt Nam, do tỉ lệ người hút thuốc rất cao (56% nam giới) nên số người bị phơi nhiễm khói thuốc cũng rất lớn. Trên 50% số người không hút phải tiếp xúc với khói thuốc ít nhất 30 phút/ngày. Theo khảo sát ở 5 tỉnh đại diện cho 5 vùng kinh tế, cứ 10 học sinh thì có 6 em bị phải nhiễm khói thuốc tại nhà. Bệnh tật sẽ trầm trọng hơn ở những người làm trong ngành công nghiệp thuốc lá. Phần lớn trong số họ bị bệnh xanh thuốc lá do chất nicotin thấm dần qua da sau những ngày tiếp xúc với lá thuốc. Các triệu chứng thường thấy gồm buồn nôn, nôn oẹ, ốm yếu, nhức đầu chóng mặt, thậm chí co thắt vùng bụng, khó thở, rối loạn huyết áp và nhịp tim.

   Không chỉ gây bệnh, thuốc lá còn gây thiệt hại kinh tế rất lớn cho xã hội. Món hàng độc hại này còn là thủ phạm khiến 1,3 triệu người Việt Nam rơi xuống mức đói nghèo. Với kinh tế gia đình: người hút thuốc lá sẽ tiêu phí một khoản tiền khá lớn để mua thuốc lá, làm ảnh hường đến thu nhập của gia đình, đặc biệt ở những gia đình kinh tế khó khăn. Hút thuốc lá chắc chắn sẽ gây ra những bệnh tật nguy hiểm như đã trình bày phần trên, chi phí để chăm sóc y tế cho chính bản thân người hút và người bị hút thuốc lá thụ động trong gia đình là rất lớn, có gia đình không thể chịu đựng nổi (chưa nói đến những bệnh nan y như ung thư, bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính... ).Với kinh tế quốc gia: đất canh tác dùng cho sản xuất các loại cây lương thực bị thu hẹp, nhường chỗ để trồng cây thuốc lá vì có lợi nhuận cao hơn. Một lượng giấy khổng lồ phục vụ cho việc vân các điêu thuốc lá, và các loại bao bì. Rác thái do hút thuốc còn ảnh hưởng xấu đến môi trường sống. Chi phí chăm sóc y tế cho những người hút thuốc lá và việc giảm ngày công lao động của họ là những tổn thải thất rất lớn cho một quốc gia có nhiều người nghiện thuốc lá. Ngoài ra thuốc lá còn có nguy cơ gây ra những vụ hỏa hoạn dữ dội và những vụ cháy rừng tàn phá lãi nguyên quốc gia! Mỗi năm, một người có hút thuốc ở Việt Nam chi sản 700.000 đồng cho thuốc lá. Với 12  triệu người hút, một năm chúng ta tốn hơn 8.200 tỉ đồng cho mặt hàng này. số tiền đó đủ để mua lương thực nuôi sống 10,6 triệu người, số tiền mà những người hút thuốc lá tại Việt Nam dùng để mua thuốc hàng năm có thể mua được 1,5 triệu tấn gạo.

   Cũng như xu hướng chung của thế giới, số người hút thuốc tại Việt Nam tập trung nhiều nhất ở nhóm thu nhập thấp. Tiền chi cho thuốc lá chiếm một phần không nhỏ trong ngân quỹ vốn đã eo hẹp của họ và ảnh hưởng đến các chi tiêu về quần áo, giáo dục, y tế. Một khảo sát gần đây cho thấy, chi tiêu cho thuốc lá ở nước ta cao gấp 3,6 lần phí tổn học hành, gấp 2,5 lần mức chi cho quần áo và gần gấp đôi mức chi cho khám chữa bệnh. Mặt khác, bệnh tật mà thuốc lá đem lại đã tăng thêm gánh nặng kinh tế cho mỗi gia đình và làm mất đi lực lượng lao động. Vì thuốc lá, những người nghèo ngày càng trờ nên kiệt quệ.

   Vậy chúng ta đã và đang làm gì để loại bỏ thuốc lá khỏi cuộc sống đặc biệt là các bạn trẻ? Cả thế...