K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 1 2023

Bạn Tham Khảo Nha!

Tôi là một chú ếch nhỏ sống ở ven đầm. Bài học đầu tiên của tôi là câu chuyện được truyền từ đời này sang đời khác liên quan đến một kẻ trong họ ếch. Ngày xưa, rất xưa rồi, có lẽ từ hồi cụ, kị của tôi còn sống, loài ếch thường sống trong những cái giếng khơi cùng các loài động vật bé nhỏ khác chứ chưa ở ao hồ như ngày nay. Có một lão ếch vì sống ở đó lâu ngày trong giếng nên nó không biết thế giới ở ngoài kia ra sao. Xung quanh lão chỉ có vài con cua, ốc, nhái bé nhỏ... nên lão tưởng rằng mình là to, là mạnh nhất. Ếch ta tự hào lắm về tiếng kêu ồm ộp của mình, mỗi khi lão kêu làm vang động cả cái giếng nhỏ, khiến những con vật kia rất hoảng sợ. Ngẩng mặt lên nhìn trời, lão thấy bầu trời chỉ bằng chiếc vung chứ không cao và rộng lớn như người ta thường đồn đại. Ếch ta kiêu hãnh lắm và cho rằng trời quá bé nhỏ còn nó mới xứng là một vị chúa tể, chẳng có ai bằng lão cả. Thế nên, một năm trời mưa to, nước trong giếng dâng cao, đưa ếch ta ra ngoài. Theo thói quen, lão cất tiếng kêu ồm ộp và tưởng rằng ai cũng sợ như dưới đáy giếng kia. Lão đưa cặp mắt lên nhìn và vẫn cho rằng bầu trời bé tẹo như cái vung nên chẳng để ý gì đến xung quanh. Bỗng ếch thấy tối sầm lại, không nhìn rõ gì nữa, một vật gì rất lớn che mất tầm nhìn của lão. Ếch đâu biết rằng đó là chân của một con trâu nên đà bị giẫm bẹp. Thế là hết đời một con ếch ngông nghênh.

15 tháng 1 2023

Lạc đề rồi, bài này văn 6, văn 7 là Ếch ngồi đáy giếng của Trang Tử 

15 tháng 1 2023

chết lộn ;-;

do mình học sách cũ nên tưởng là truyện ngụ ngôn "ếch ngồi đáy giếng"

27 tháng 1 2023

tham khảo

Khi đọc truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng”, tôi đã nhận được bài học vô cùng ý nghĩa trong cuộc sống. Nhân vật chính trong truyện là một chú ếch sống trong cái giếng đã rất lâu. Những loài vật sống cùng chú chỉ nhỏ bé như cua, ốc, nhái. Mỗi khi ếch cất tiếng kêu “ộp… ộp…” là khiến cho chúng sợ hãi. Vì vậy, ếch luôn nghĩ rằng bầu trời chỉ nhỏ bé như một chiếc vung, còn nó thì oai phong như một vị chúa tể. Ếch không biết rằng cái giếng chỉ là một phần nhỏ của thế giới rộng lớn. Chỉ đến một ngày nọ, khi trời mưa lớn, làm nước trong giếng dâng cao đưa ếch ra ngoài. Mọi thứ xung quanh đều thay đổi, duy chỉ có ếch vẫn quen thói cũ đi lại nghênh ngang để rồi cuối cùng bị một con trâu đi ngang qua giẫm bẹp. Có thể thấy rằng kết cục của ếch đến từ tầm nhìn hạn hẹp, thói kiêu ngạo. Giếng sâu, tiếng kêu của ếch thì âm vang mà giếng lại quá nhỏ không đủ để cho ếch nhận ra sự hống hách và kém hiểu biết của bản thân. Chính vì vậy, cơn mưa hay con trâu không phải là nguyên nhân gây nên cái chết của ếch mà chính và thói chủ quan không coi ai ra gì của nó gián tiếp gây nên. Bài học rút ra từ câu chuyện là môi trường sống nhỏ bé sẽ khiến tầm nhìn trở nên hạn hẹp. Từ đó, truyện phê phán những kẻ hiểu biết nông cạn mà lại huênh hoang. Con người cần phải biết nhìn xa trông rộng dù môi trường sống có giới hạn và không nên chủ quan, kiêu ngạo như ếch ngồi đáy giếng mà có thái độ coi thường. Một câu chuyện ngắn gọn nhưng gửi gắm bài học lớn lao.

Câu văn sử dụng thành ngữ: Con người cần phải biết nhìn xa trông rộng dù môi trường sống có giới hạn và không nên chủ quan, kiêu ngạo như ếch ngồi đáy giếng mà có thái độ coi thường

30 tháng 9 2023
Tham khảo 1:

Truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” đã đem đến cho mỗi người bài học quý giá. Nội dung kể về một con ếch sống lâu ngày trong một cái giếng, xung quanh nó chỉ toàn những con vật nhỏ bé. Ếch cứ tưởng bản thân nó to bằng trời. Một năm nọ, trời làm mưa to đưa ếch ra bên ngoài. Quen thói cũ, nó đi nghênh ngang khắp nơi, rồi đưa cặp mắt lên nhìn bầu trời, không thèm để ý đến xung quanh nên bị một con trâu đi ngang qua giẫm chết. Qua đây, chúng ta rút ra được rằng môi trường sống nhỏ bé sẽ khiến tầm nhìn trở nên hạn hẹp. Truyện phê phán những kẻ hiểu biết nông cạn mà lại huênh hoang như con ếch ngồi đáy giếng. Từ đó, con người rút ra được bài học cần phải biết nhìn xa trông rộng dù hoàn cảnh và môi trường sống có giới hạn, không nên chủ quan, kiêu ngạo và coi thường những người xung quanh.

30 tháng 9 2023
Tham khảo 2:

“Ếch ngồi đáy giếng” là một truyện ngụ ngôn mang lại nhiều bài học giá trị. Chú ếch sống trong cái giếng lâu ngày, nó nhìn mọi thứ bên ngoài chỉ qua miệng cái giếng nhỏ bé. Ếch cứ nghĩ mình là một vị chúa tể còn bầu trời chỉ bé bằng chiếc vung. Đến khi trời làm mưa to, đưa ếch ra ngoài, nó vẫn quen thói cũ đi lại nghênh ngang. Hậu quả là ếch bị một con trâu đi qua giẫm bẹp. Truyện đã nêu lên bài học về môi trường sống nhỏ bé khiến tầm nhìn trở nên hạn hẹn, đồng thời phê phán những người kiêu ngạo, coi thường người khác. Như vậy, mỗi người đừng sống như ếch ngồi đáy giếng để rồi phải nhận lấy hậu quả cho bản thân.

27 tháng 1 2023

tham khảo:

“Ếch ngồi đáy giếng” là một truyện ngụ ngôn mang lại nhiều bài học giá trị. Chú ếch sống trong cái giếng lâu ngày, nó nhìn mọi thứ bên ngoài chỉ qua miệng cái giếng nhỏ bé. Ếch cứ nghĩ mình là một vị chúa tể còn bầu trời chỉ bé bằng chiếc vung. Đến khi trời làm mưa to, đưa ếch ra ngoài, nó vẫn quen thói cũ đi lại nghênh ngang. Hậu quả là ếch bị một con trâu đi qua giẫm bẹp. Truyện đã nêu lên bài học về môi trường sống nhỏ bé khiến tầm nhìn trở nên hạn hẹn, đồng thời phê phán những người kiêu ngạo, coi thường người khác. Như vậy, mỗi người đừng sống như ếch ngồi đáy giếng để rồi phải nhận lấy hậu quả cho bản thân.

27 tháng 1 2023

Người ta thường nói: chúng ta cần phải khiêm tốn.

Thực vật, bởi những kẻ chỉ biết khoe khoang mà không xem lại bản thân mình thì chỉ là "ếch ngồi đáy giếng". Mãi chẳng hiểu được rốt cuộc bầu trời rộng lớn, bao la như thế nào; sự vật và thiên nhiên ngoài kia ra sao. Cả những ngày thành đạt nhất, họ vẫn luôn có sự kém cỏi của mình thế nên theo em, ai ai cũng cần rèn luyện hoặc có cho mình sự khiêm tốn nhất định. Trên đời này chẳng ai hoàn hảo cả, ai cũng có sai sót nhưng thói hư tật xấu ví như hay khoe khoang thì nên bỏ ngay. 

Khép lại, chúng ta cần hiểu được giá trị của chính mình, rèn luyện nhân cách của bản thân sao cho mình ngày càng hoàn thiện tốt đẹp hơn.

2 tháng 2 2021

A. Cái giá phải trả cho những kẻ dốt nát, kiêu ngạo 

Câu nào là luận điểm của truyện Ếch Ngồi Đáy Giếng?

A. Cái giá phải trả cho những kẻ dốt nát, kiêu ngạo

B. Ếch sống lâu trong giếng bên cạnh những con vật nhỏ bé

C. Các loài vật này rất sợ tiếng kêu của ếch

D. Éch bị trâu giẫm bẹp

12 tháng 3 2023

- Bối cảnh câu chuyện trong văn bản Ếch ngồi đáy giếng đã giúp nhân vật bộc lộ tính cách và làm nổi bật ý nghĩa của truyện: bối cảnh truyện càng khắc họa rõ rét tính cách hiểu biết nông cạn, môi trường sống nhỏ hẹp, tù túng, không giao lưu làm hạn chế hiểu biết về thế giới xung quanh, từ đó trở nên nông cạn, chủ quan, kiêu ngạo sẽ phải trả giá rất đắt. Đồng thời giúp người đọc dễ dàng nhận ra được bài học từ câu chuyện.

2 tháng 10 2023

        Tối thứ bảy hàng tuần, tôi đều được bà kể cho nghe truyện ngày xưa. Trong đó có những câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn nhưng thật hay và bổ ích, giúp con người thấy được nhiều bài học trong cuộc sống. Hôm nay, bà đã kể cho tôi chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”.

       Bà nội tôi thuộc rất nhiều ca dao, tục ngữ, thành ngữ... Vì thế khi nói chuyện bà hay chêm vào đó những câu tục ngữ lạ mà tôi không hiểu. Những lúc như thế bà lại cặn kẽ giảng giải. Hôm nay, bà nói về câu tục ngữ “Ếch ngồi đáy giếng” chỉ những kẻ dù hiểu biết rất hạn hẹp nhưng lúc nào cũng huênh hoang, tự đắc. Rồi để giải thích cho tôi hiểu hơn, bà kể lại cho tôi nguồn gốc câu thành ngữ ấy.

       Ngày xưa, có một chú ếch sống trong một cái giếng nhỏ. Vì sống ở đó lâu ngày nên nó không biết thế giới ở ngoài kia ra sao. Xung quanh nó chỉ có vài con cua, ốc, nhái bé nhỏ... nên nó tưởng rằng mình là to là mạnh nhất. Ếch ta tự hào lắm về tiếng kêu ồm ộp của mình. Mỗi khi nó kêu làm vang động cả cái giếng nhỏ, khiến những con vật nhỏ khác rất hoảng sợ. Ếch cứ ngỡ mình rất oai. Ngẩng mặt lên nhìn trời, nó thấy bầu trời chỉ bằng chiếc vung chứ không cao và rộng lớn như người ta thường đồn đại. Ếch ta kiêu hãnh lắm và cho rằng trời quá bé nhỏ còn nó mới xứng là một vị chúa tể. Suy nghĩ ấy đã làm cho ếch ta coi thường mọi vật. Trong cái nhìn của ếch thì chẳng có ai bằng nó cả. Thế nên, một năm trời mưa to, nước trong giếng dâng cao, đưa ếch ta ra ngoài. Quen cái nhìn cũ, quen cách nghĩ cũ, ếch huênh hoang đi lại trên đường, đi khắp nơi như chốn không người. Theo thói quen, nó cất tiếng kêu ồm ộp và tưởng rằng ai cũng sợ như dưới đáy giếng kia. Nó đưa cặp mắt lên nhìn và vẫn cho rằng bầu trời bé tẹo như cái vung nên chẳng để ý gì đến xung quanh. Bỗng nó thấy tối sầm lại, không nhìn rõ gì nữa. Một vật gì rất lớn che mất tầm nhìn của nó. Nó đâu biết rằng đó là chân của một con trâu nên đã bị dẫm bẹp. Thế là hết đời một con ếch ngông nghênh.

       Nghe câu chuyện bà kể, tôi thấy chú ếch con thật đáng chê trách. Có nhiều người trẻ, ít kinh nghiệm, ít hiểu biết nhưng lại là những người có tính cách hung hăng, huênh hoang, ngông nghênh nhiều nhất. Có lẽ vì còn chưa hiểu biết nhiều nên họ mới làm những việc kém hiểu biết. Do đó, những người trẻ tuổi phải cố gắng mở rộng tầm hiểu biết của mình, không chỉ trong sách vở mà còn nhiều lĩnh vực khác, không chủ quan hay kiêu ngạo. Những tính cách đó chỉ làm hỏng một con người mà thôi, đôi khi còn làm cho người khác bị tổn thương nữa.

       Bao giờ kể chuyện xong bà cũng giúp tôi rút ra những bài học quý báu, không cao sang, xa vời mà rất thực tế, gần gũi. Tôi luôn lắng nghe những điều bà dặn để áp dụng vào cuộc sống. Bản thân tôi cũng như tất cả mọi người, không ai là hoàn hảo nên luôn phải học hỏi lẫn nhau, những khiếm khuyết của mình sẽ được tri thức của người khác bổ sung và ngược lại. Do đó, không được giấu điểm yếu kém. Bà còn bảo tôi phải học thật chăm để không bị kém hiểu biết, có như thế mới không suy nghĩ hay hành động thiếu hiểu biết. Quả thực những điều bà dặn dò tôi đòi hỏi một sự cố gắng nỗ lực và tự giác rất lớn nhưng dù có thế nào thì tôi cũng không thể để mình như chú ếch ngồi đáy giếng được.

       Truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng của ông cha ta thật sâu sắc: Nói chuyện của loài vật nhưng mục đích là nói chuyện loài người. Bất kì ai khi đọc truyện cũng sẽ tự rút ra được cho mình bài học cần thiết và bổ ích.

8 tháng 2

Trong buổi sinh hoạt lớp sáng nay, cô giáo đã đưa ra một đề bài đặc biệt: mỗi bạn hãy kể một câu chuyện ý nghĩa mà em yêu thích. Khi nghe lời cô, trong đầu em bỗng hiện lên hình ảnh một chú ếch nhỏ kiêu ngạo, từng để lại cho em bài học sâu sắc. Đó chính là truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em từng được học trong giờ Tiếng Việt hồi năm lớp dưới. Câu chuyện ấy đã khiến em nhớ mãi không quên và hôm nay, em muốn kể lại để mọi người cùng suy ngẫm.

Ngày xưa, trong một cái giếng cũ nằm giữa đồng, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Giếng ấy lâu năm nên nước không còn trong xanh, chỉ còn lại bùn đất và nước lờ đờ, quanh quẩn chỉ có vài con cua, ốc, và nhái tí hon làm bạn. Không gian chật hẹp, tường giếng cao ngất ngưởng như muốn giam cầm thế giới của những sinh vật bé nhỏ nơi đáy giếng. Mỗi khi chú ếch cất tiếng kêu, âm thanh vang vọng vang dội khắp nơi, nghe như tiếng sấm nổ bên tai.

Những con vật nhỏ xung quanh, nghe tiếng ếch oai phong, đều sợ hãi tránh xa. Điều này càng khiến ếch tự đắc, cho rằng mình là vị chúa tể đầy quyền lực ở nơi này. Ếch đi đứng nghênh ngang, đầu ngẩng cao, ánh mắt đầy tự phụ, chẳng coi ai ra gì. Mỗi lúc nhìn lên miệng giếng, ếch chỉ thấy một vùng trời xanh bé xíu nên vẫn tin chắc rằng đó là cả bầu trời. Ếch luôn nghĩ rằng mình là lớn nhất, to nhất, ngoài giếng chẳng có gì vượt qua nổi bản thân mình.

Cuộc sống của ếch cứ bình yên trôi qua như vậy cho đến một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa lớn. Hạt mưa rơi xuống, nước dâng đầy nhanh chóng, cuốn theo đất cát và mọi thứ trong giếng. Dòng nước xiết không chỉ làm ngập ngụa cái giếng sâu mà còn đẩy ếch lên khỏi giếng, vào một thế giới hoàn toàn mới lạ. Lần đầu tiên trong đời, chú ếch nhỏ được nhìn thấy bầu trời thênh thang, bao la, rộng lớn gấp trăm ngàn lần miệng giếng nhỏ xíu ngày nào.

Thế nhưng, dẫu đã ra ngoài và chứng kiến cảnh vật lạ lẫm, ếch vẫn giữ nguyên thói ngạo mạn, coi thường tất cả mọi vật xung quanh. Vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng hề chú ý gì đến nguy hiểm ngoài kia, ếch cứ tưởng sức mạnh và uy quyền nhỏ bé của mình trong giếng sẽ bảo vệ được mình ở bất cứ nơi đâu.

Đúng lúc ấy, một con trâu lớn đang thong thả đi qua đường. Vì mãi khinh suất, ếch không hề để ý đến con trâu to lớn đang tới gần. Con trâu nặng nề, chẳng nhận ra chú ếch nhỏ dưới chân, đã vô tình giẫm lên, khiến ếch chết tức tưởi. Cái chết của ếch là cái kết bi thảm cho sự chủ quan, kiêu ngạo và thiếu hiểu biết.

Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” dạy cho mỗi chúng ta một bài học đắt giá. Không nên chỉ biết sống khép mình, tự mãn với những gì mình có, cũng không nên chủ quan mà coi trời bằng vung. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, tri thức và hiểu biết là vô bờ bến, chúng ta cần phải mở mang đầu óc, học hỏi không ngừng từ cuộc sống. Sự khiêm tốn, biết lắng nghe và tôn trọng xung quanh chính là chìa khóa giúp mỗi người trưởng thành tốt hơn. Em cảm thấy câu chuyện này không chỉ giúp mình hiểu về tầm quan trọng của việc mở rộng hiểu biết mà còn luôn nhắc nhở em phải sống khiêm tốn, cẩn trọng và không kiêu căng dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.

Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 2

Có những ngày, khi ngồi lắng nghe bạn bè tranh luận, em nhận ra rằng đôi lúc trong lớp mình cũng có người quá tự tin vào bản thân mà không biết lắng nghe góp ý của người khác. Chính lúc ấy, trong trí nhớ em lại hiện lên câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng”, một truyện ngụ ngôn giản dị mà sâu sắc từng được cô kể năm ngoái. Em muốn kể lại câu chuyện này, bởi nó mang ý nghĩa lớn về cách chúng ta nhìn nhận chính mình và thế giới bên ngoài.

Ngày xửa ngày xưa, trong một cái giếng bỏ hoang, có một chú ếch nhỏ sinh sống cùng những con nhái, ốc và cua nhỏ bé. Cái giếng ấy tối tăm, bốn bề là bức tường cao vời vợi, không gian chật chội khiến tiếng động nào cũng vang lên lớn lạ lùng. Mỗi khi ếch cất tiếng kêu, âm thanh vọng lại, dội vào thành giếng, nghe như tiếng đàn uy nghiêm giữa chốn yên tĩnh.

Những con vật khác cứ mỗi lần nghe tiếng ếch là run rẩy sợ hãi, nép mình vào một góc tối. Ếch ngày càng trở nên kiêu ngạo, tự mãn, tự cho rằng mình là mạnh nhất, là vua của cái giếng nhỏ này. Ếch đi lại khoan thai, ánh mắt cao ngạo, chẳng buồn chào hỏi ai, coi mình là nhân vật quan trọng nhất trong cái thế giới bé xíu kia. Chú thậm chí còn tưởng rằng ngoài giếng ra, chẳng có gì đáng gọi là vĩ đại hơn mình.

Rồi mùa mưa đến, trời nổi gió, mưa như trút nước xuống mặt đất. Nước tràn về, khiến cái giếng nhỏ hẹp bỗng đầy ắp và nhanh chóng tràn ra bên ngoài. Chú ếch nhỏ cũng bị dòng nước mạnh mẽ cuốn phăng lên mặt đất. Khi vừa lên khỏi giếng, ếch ngỡ ngàng trước bầu trời cao vời vợi, rộng lớn vô tận, những hàng cây to lớn, những sinh vật khổng lồ chưa từng thấy.

Tuy nhiên, ếch vẫn không từ bỏ thói kiêu căng cũ. Với tâm thế tự mãn của mình, chú thong dong di chuyển trên đường đi, chẳng thèm bận tâm tới nguy hiểm. Trong lúc đang mải mê đi lại, một con trâu lớn từ xa tiến đến, bước đi hiên ngang qua đồng. Vì quá chủ quan, ếch không thèm tránh đường, cũng không để ý xung quanh. Hậu quả, con trâu vô tình giẫm phải chú ếch khiến ếch chết một cách thảm thương.

Cái chết của ếch là kết quả tất yếu của sự chủ quan, tự mãn và không chịu mở rộng tầm mắt để học hỏi. Qua câu chuyện này, em học được rằng nếu chỉ tự bó hẹp mình trong thế giới nhỏ bé, cứ mãi tự cho mình là trung tâm thì sẽ không bao giờ trưởng thành thực sự. Mỗi người cần biết mở rộng tầm nhìn, học hỏi những điều mới mẻ từ thế giới xung quanh, biết khiêm nhường để lớn lên về cả tri thức lẫn nhân cách. Đây là bài học mà em luôn ghi nhớ và nhắc nhở mình mỗi ngày.

Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 3

Vào một lần em tranh luận với bạn về một vấn đề nhỏ, em chợt nhận ra rằng sự tự tin thái quá đôi khi lại gây hại cho chính mình. Điều này làm em nhớ tới truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” mà em đã từng nghe. Câu chuyện không chỉ thú vị mà còn mang lại nhiều bài học sâu sắc cho tất cả chúng ta.

Xa xưa, ở một chiếc giếng sâu, có một chú ếch nhỏ sinh sống. Chú chỉ quanh quẩn bên trong, cùng với vài người bạn là nhái, cua, ốc nhỏ bé. Bốn bề là thành giếng bao quanh, không gian nhỏ hẹp, mọi tiếng động đều vang dội, tạo cảm giác thật uy quyền. Chính vì tiếng kêu của mình luôn vang xa, ếch càng tin rằng mình là kẻ mạnh nhất, không ai có thể vượt qua.

Các loài vật bé nhỏ khác sống cùng ếch đều tỏ ra sợ sệt và tránh xa chú. Ếch càng ý thức mãnh liệt về vị trí “chúa tể giếng sâu” của mình. Chú đi đứng oai vệ, mặt lúc nào cũng vênh lên đầy tự tin, xem thường tất cả những sinh vật khác. Trong tâm trí ếch, ngoài đáy giếng này, không gì có thể sánh bằng bản thân.

Thế rồi một ngày nọ, trời mưa lớn kéo dài, nước trong giếng dâng đầy, rồi nhanh chóng tràn ra ngoài. Dòng nước xiết cuốn ếch lên mặt đất, đặt chú vào một thế giới hoàn toàn khác. Nơi ấy, mọi vật đều to lớn, bầu trời thì cao rộng đến mức ếch chưa từng hình dung nổi. Ếch bỡ ngỡ, nhưng vẫn chưa chịu thay đổi tính cách của mình.

Bằng sự tự mãn, ếch vẫn giữ thói quen đi lại kiêu ngạo, chẳng mấy quan tâm đến môi trường lạ lẫm xung quanh. Bất ngờ, một con trâu lớn đi qua. Vì không để ý, ếch đã không tránh kịp và bị trâu giẫm bẹp ngay giữa đường.

Câu chuyện kết thúc với cái chết đau lòng của ếch. Đây là bài học sâu sắc rằng nếu cứ mãi tự cho mình là nhất, không biết lắng nghe hay học hỏi, sớm muộn cũng sẽ gặp hậu quả đáng tiếc. Chúng ta nên sống khiêm tốn, mở rộng tầm hiểu biết, tránh để sự chủ quan khiến mình phải hối hận. Em rút ra rằng phải luôn biết tôn trọng người khác, không nên tự mãn với những gì mình có, và không được nhìn nhận mọi thứ chỉ qua một góc nhìn nhỏ hẹp.

Kể lại truyện Ếch ngồi đáy giếng - Mẫu 4

Lần đầu tiên em nghe truyện “Ếch ngồi đáy giếng” là trong một buổi học Tiếng Việt. Câu chuyện ấy đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em nhờ bài học nhẹ nhàng mà ý nghĩa. Vậy nên, hôm nay em muốn chia sẻ lại truyện này với cả lớp trong buổi sinh hoạt chủ đề về các bài học đạo đức.

Ngày xưa, dưới đáy một chiếc giếng cũ kỹ, có một chú ếch nhỏ sống cùng với vài con nhái, cua, ốc bé xíu. Cái giếng ấy tối và hẹp, bốn bề là tường đá vững chắc, ai sống bên trong đều nhìn đời qua miệng giếng nhỏ xíu trên đầu. Tiếng kêu của ếch vang vọng khắp nơi, khiến chú cảm thấy mình vô cùng oai phong, khác biệt so với những sinh vật xung quanh.

Cứ mỗi lần chú ếch kêu, các bạn nhỏ khác đều hoảng hốt chạy đi trốn, chẳng dám bén mảng lại gần. Ếch càng ngày càng tự mãn, coi mình là vua cả cái giếng này. Đi đến đâu, ếch cũng vênh váo, nghênh ngang, không hề để ý đến suy nghĩ hay cảm xúc của ai khác. Ếch còn tin rằng ngoài cái giếng này ra, chắc chắn không có sinh vật nào vượt trội hơn mình.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra cho tới một ngày nọ, trời bỗng nổi mưa dữ dội. Nước mưa chảy xuống giếng, làm nước dâng lên cao, rồi nhanh chóng cuốn theo tất cả ra ngoài mặt đất. Được nước đẩy lên, chú ếch nhỏ bỗng chốc được bước ra một thế giới hoàn toàn mới. Trước mắt ếch là bầu trời bao la, những cánh đồng rộng lớn và vô số sinh vật mà ếch chưa từng gặp.

Dù vậy, thói kiêu ngạo cũ vẫn theo ếch ra ngoài giếng. Ếch vẫn đi lại nghênh ngang, chẳng chút dè dặt hay lo lắng về sự an toàn của mình. Không may, một con trâu to lớn đang đi trên đường. Ếch chẳng kịp tránh, bị con trâu vô tình giẫm lên và chết tức tưởi.

Câu chuyện này nhắc nhở mỗi người không nên sống chủ quan, tự phụ với sự hiểu biết nhỏ nhoi của mình. Thế giới ngoài kia rất rộng lớn, có biết bao điều mà chúng ta chưa từng nhìn thấy. Chỉ có sự khiêm tốn, luôn sẵn sàng học hỏi và mở rộng trí tuệ mới giúp chúng ta trưởng thành và an toàn hơn trong cuộc sống. Em nghĩ mình sẽ ghi nhớ mãi bài học từ câu chuyện này.

18 tháng 10 2023
1. Bài học rút ra từ truyện "Ếch Ngồi Đáy Giếng" là sự quan trọng của sự kiên nhẫn và kiên trì. Truyện nhắc nhở chúng ta không nên bỏ cuộc dễ dàng khi gặp khó khăn, mà hãy kiên nhẫn và kiên trì để vượt qua mọi thử thách 2. Đặc điểm của truyện ngụ ngôn trong văn bản "Ếch Đáy Giếng" là việc sử dụng nhân vật và tình huống hư cấu để truyền đạt một thông điệp hay một bài học. Truyện ngụ ngôn thường sử dụng các hình ảnh, biểu tượng và tình tiết tượng trưng để truyền đạt ý nghĩa sâu sắc 3. Một ví dụ về văn bản khác thể loại trong bài 2 có thể là một bài viết khoa học về quá trình hình thành và phát triển của ếch trong môi trường sống của chúng 4. Công dụng của đấu chấm lửng là tạo ra một dấu chấm ngắn hơn dấu chấm câu thông thường, nhưng vẫn giữ lại một sự liên kết giữa các ý trong câu. Đấu chấm lửng thường được sử dụng để tạo ra sự gián đoạn, sự nghi ngờ hoặc để tạo ra một hiệu ứng câu chuyện dài dòng
bạn tham khảo nha
13 tháng 1 2023

Dàn ý khái quát cho bạn nhé.

Mở đoạn:

- Giới thiệu câu truyện trên.

Thân đoạn:

- Bài học từ câu truyện:

+ nên đi nhiều thì mới có hiểu biết nhiều, cứ chỉ thu mình ở một nơi sẽ để bản thân ngu đần dẫn đến hậu quả nặng nề.

+ không nên tự cao, tự đại, nên biết năng lực thực sự của bản thân.

+ giữ cho mình sự khiêm tốn.

- Dẫn chứng thực tế:

+ Những đứa trẻ đi nhiều nơi có sự hiểu biết về cuộc sống nhiều hơn những đứa trẻ chỉ ở nhà.

+ HCM đi suốt 5 châu tìm được đường cứu nước.

+ .....

- Liên hệ bản thân em:

+ em sẽ làm gì khi đọc xong câu truyện?

Kết đoạn:

- Tổng kết lại bài học.

Phó từ gợi ý: đã cho em bài học,... 

a/Sự sắp đặt nội dung các phần trong văn bản theo một trình tự, một hệ thống rành mạch và hợp lí được gọi là bố cục. Theo em, vì sao khi xây dựng văn bản, cần phải quan tâm tới bố cục?b/Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏi:   Có một con ếch quen thói coi trời bằng vung, nên cứ nghênh ngang đi lại khắp nơi, nhâng nháo nhình trời và kêu ồm ộp. Trước kia, ếch soongd ở trong giếng....
Đọc tiếp

a/Sự sắp đặt nội dung các phần trong văn bản theo một trình tự, một hệ thống rành mạch và hợp lí được gọi là bố cục. Theo em, vì sao khi xây dựng văn bản, cần phải quan tâm tới bố cục?
b/Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏi:
   Có một con ếch quen thói coi trời bằng vung, nên cứ nghênh ngang đi lại khắp nơi, nhâng nháo nhình trời và kêu ồm ộp. Trước kia, ếch soongd ở trong giếng. Tại vì năm ấy trời mưa, nước trong giếng dềnh lên tràn bờ, đưa ếch ra ngoài.
   Khi ở đáy giếng, ếch nhìn lên và nó thấy trời bé tí ti, chỉ bằng cái vung thôi. Còn nó thì oai ghê lắm, vì nó đã cất tiếng kêu thì tất thảy bọn cua, ốc, nhái ở giếng đều phải hoảng sợ. Cuối cùng, nó bị một con trâu giẫm bẹp.

 -Câu chuyện trên đã có bố cục hay chưa?
 -Cách kể chuyện như trên có chỗ nào bất hợp lí?
 -Theo em, nên sắp xếp bố cục câu chuyện trên như thế nào?

5
6 tháng 9 2016

a/ Sự sắp xếp nội dung trong các phần trong văn bản cần sắp xếp hợp lý theo một bố cục, và chúng ta cần quan tâm tới bố cục bởi vì tạo nên sự thống nhất dễ hiểu, logic, và sự sắp xếp các đoạn các phần trong câu sẽ tạo nên một trật tự đúng và dễ hiểu.

b/

- Hai câu chuyện trên chưa có bố cục. Trong truyện Ếch ngồi đáy giếng và Lợn cưới áo mới chúng chưa được sắp xếp một cách hợp lý theo trật tự logic làm cho, những giá trị trong một tác phẩm cũng bị giảm đi bởi sự sắp xếp đó khiến người đọc khó quan sát và quan sát nhưng không hiểu được nội dung hiện thực phê phán trong tác phẩm.

- Các câu trên không hợp lý ở chỗ: nên đảo lộn lại trật tự các câu trong đoạn văn trên, nên trình bay ếch sống ở đâu trước hoàn cảnh sống của anh như thế nào, thứ 2 nên nói là vì hoàn cảnh sống như thế mà ếch huênh hoang nghênh ngáo, vì một trận bão mà ếch đã ra ngoài được và bị dẫm bẹp.
Ở văn bản 2: Trình bày lý do tại sao anh ta đứng hóng ở ngoài cửa, tiếp đó anh ta lấy cớ hỏi chuyện để khoa chiếc áo.

Nên sắp xếp lại bố cục theo một trận tự có mở đầu có thân bài và có kết thúc

trong phần mở bài nên giới thiệu về vấn đề, thân bài khai triển vấn đề, 3 là kết luận lại vấn đề.

6 tháng 9 2016

a/Sự sắp đặt nội dung các phần trong văn bản theo một trình tự, một hệ thống rành mạch và hợp lí được gọi là bố cục. Theo em, vì sao khi xây dựng văn bản, cần phải quan tâm tới bố cục?
b/Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏi:
   Có một con ếch quen thói coi trời bằng vung, nên cứ nghênh ngang đi lại khắp nơi, nhâng nháo nhình trời và kêu ồm ộp. Trước kia, ếch soongd ở trong giếng. Tại vì năm ấy trời mưa, nước trong giếng dềnh lên tràn bờ, đưa ếch ra ngoài.
   Khi ở đáy giếng, ếch nhìn lên và nó thấy trời bé tí ti, chỉ bằng cái vung thôi. Còn nó thì oai ghê lắm, vì nó đã cất tiếng kêu thì tất thảy bọn cua, ốc, nhái ở giếng đều phải hoảng sợ. Cuối cùng, nó bị một con trâu giẫm bẹp.

 -Câu chuyện trên đã có bố cục hay chưa?
 -Cách kể chuyện như trên có chỗ nào bất hợp lí?
 -Theo em, nên sắp xếp bố cục câu chuyện trên như thế nào?

3 tháng 1 2024

Em khẳng định những câu chuyện trên đều là truyện ngụ ngôn vì chúng đều có đặc điểm tiêu biểu nhất của truyện ngụ ngôn như: 

- Nhân vật trong truyện ngụ ngôn thường là loài vật hoặc con người và không được miêu tả chi tiết về ngoại hình. 

- Nội dung ngắn gọn, thường được viết bằng thơ hoặc văn xuôi. 

- Cấu trúc: Tình hình ban đầu, xung đột, kết quả hoặc giải quyết, đạo đức. 

- Thời gian và không gian không cụ thể.

- Mượn các nhân vật trong truyện ngụ ngôn để nêu lên một bài học về cách ứng xử hoặc vấn đề đạo đức của con người.