Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo
Dẹp xong giặc Ân, Thánh Gióng lên đỉnh núi Sóc (Sóc Sơn), cởi bỏ giáp sắt, quay nhìn lại làng Phù Đổng rồi cả người và ngựa từ từ bay về trời.
Về đến thiên đình, chàng vội vã vào yết kiến Ngọc Hoàng để tấu trình mọi việc. Trong sân rồng, Ngọc Hoàng và các vị chư tiên đợi chừng đã lâu. Ai cũng sốt ruột lo lắng cho muôn dân trăm họ.
- Ái khanh bình thân. Mau kể cho trẫm và các chư tiên nghe những việc mà khanh đã làm dưới trần trong thời gian qua.
Thế rồi Thánh Gióng bắt đầu kể.
- Từ khi thần được bệ hạ tin tưởng giao cho trọng trách xuống trần giúp nhân dân dẹp giặc, thần đã đi rất nhiều nơi, đến nhiều vùng, gặp không ít bao nhiêu người. Nhưng mãi, thần chưa chọn được gia đình nào thích hợp để đầu thai. Rồi một hôm, thần đến làng Phù Đổng, gặp một đôi vợ chồng ông lão ăn ở hiền lành, chăm chỉ có tiếng là phúc đức. Nhà họ tuy nghèo nhưng hễ gặp ai khó khăn hoạn nạn đều hết lòng giúp đỡ, chẳng kể công bao giờ. Trong làng ngoài xóm, ai cũng yêu mến, kính trọng. Chỉ hiềm nỗi, hai vợ chồng đã già nhưng chưa có một mụn con nào. Hai người buồn lắm. Thấy hợp ý, thần quyết định chọn đôi vợ chồng này để đầu thai làm con. Biết là sớm mai bà lão ra đồng, thần liền biến thành một vết chân to, khác thường. Quả nhiên, bà lào thấy tò mò nên đã đưa chân vào ướm thử xem hơn kém bao nhiêu. Sau buổi ấy, bà thụ thai, mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé trắng trẻo, bụ bẫm. Cậu bé đó chính là thần. Bố mẹ thần rất sung sướng. Bà con hàng xóm cũng sang chia vui. Nhưng niềm vui không được bao lâu lại chuyển sang buồn. Đã lên ba mà thần không nói, không cười, không đi, đặt đâu nằm đấy. Cha mẹ ai cũng lo buồn nhưng không hề ghét bỏ mà vẫn thương yêu thần như trước.
Bấy giờ, đúng như Ngọc Hoàng dự tính, giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước Việt. Chúng vô cùng hung ác, đi đến đâu là giết hại dân lành, phá hủy nhà cửa đến đấy. Thế giặc mạnh như chẻ tre, quân triều đình khó lòng chống cự nổi. Thấy vậy, nhà vua lo lắng, bèn sai sứ giả đi khắp nơi rao tìm người tài giỏi giúp nước. Nghe tiếng rao, thần liền cất tiếng gọi mẹ:
- Mẹ ra mời sứ giả vào đây giúp con!
Mẹ vô cùng ngạc nhiên vì thần tự dưng biết nói. Đoán có sự lạ, mẹ thần vội ra mời sứ giả vào.
Sứ giả vao, thần liền bảo:
- Ông về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt, một tấm áo giáp sắt và một chiếc nón sắt, ta sẽ phá tan lũ giặc này.
Sứ giả kinh ngạc, vừa mừng vừa lo vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ ngày đêm làm gấp những vật thần đã dặn.Từ ngày sứ giả về, thần lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã chật căng đứt chỉ. Bố mẹ thần dù làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi thần. Thấy vậy, bà con hàng xóm liền quây vào giúp dỡ. Người cho gạo, ngươi cho cà, người cho vải. Ai cũng mong thần lớn mau để giết giặc cứu nước.
Giặc Ân đã đến chân núi Trâu. Thế nước rất nguy, người người hoảng hốt. Vừa lúc đó, sứ giả đem ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt đến. Thần bèn vùng dậy, vươn vai biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Thần mặc áo giáp sắt, cầm roi sắt, cưỡi lên ngựa sắt tiến thẳng ra trận địa. Ngựa sắt phun lửa đỏ rực, thần ngồi trên dùng roi sắt tiêu diệt từng lớp, từng lớp quân thù. Giặc chết như rạ. Đang giữa trận chiến, bỗng roi sắt gãy. Thần bèn nhổ những cụm tre cạnh đường quật vào giặc. Chúng kinh hồn bạt vía, giẫm đạp lên nhau để tháo chạy. Giặc tan. Thần đuổi đến chân núi Sóc thì không còn thấy bóng dáng một tên giặc nào. Duyên phận với trần gian đã hết, nhiệm vụ Ngọc Hoàng giao đã hoàn thành. Thần bèn cởi bỏ áo giáp sắt, phi ngựa trở về trời bẩm báo Ngọc Hoàng.
Nghe đến đây, Ngọc Hoàng ưng ý lắm. Ngài vuốt râu cười và nói:- Trẫm rất hài lòng trước chiến tích của khanh. Thật quả không phụ lòng mong đợi của ta và các chư tiên. Trầm chuẩn tâu lời thỉnh nguyện của muôn dân, phong ái khanh làm Phù Đổng Thiên Vương, đời đời được nhân dân thờ cúng, cho phép nhân dân cứ đến tháng tư được mở hội mừng công.
Còn bây giờ, trẫm và các ái khanh hãy thưởng thức ngọc tửu, đào tiên đê mừng chiến công của Thánh Gióng!
Thể hiện Thánh Gióng là một người yêu nước ko màng danh lợi
Vì : Gióng là người anh hùng vè nghĩa lớn không màng tới phú quý , vinh hoa
Vì Gióng chỉ mong mang lại hạnh phúc được cho dân chứ gióng không cần tới giàu sang phú quý.![]()
Khi đánh tan giặc Ân , gióng bay về trời vì : gióng là người anh hùng vè nghĩa lớn không màng tới phú quý , vinh hoa
Sau khi đánh tan giặc Ân, Thánh Gióng về trời vì :- Thánh gióng là người ah hùng dân tộc -, không màng danh lợi, không màng tới phú quý.
- Thánh Gióng về trời vì muốn hòa mình trong cây cỏ, quên hương,sứ sở của mình.
Tham khảo:
Dưới thời Hùng Vương thứ sau trị vì, nhân dân chúng tôi có cuộc sống vô cùng ấm lo. Cuộc sống ở nơi làng quê nơi tôi sinh sống vô cùng êm đềm, có của ăn của để cũng không phải nghèo đói gì. Chuyện kể là hàng xóm nhà tôi hiếm con, hai vợ chồng nhà ấy cũng thật thà, chân chất, ấy vậy mà cưới nhau bao nhiêu năm cầu mãi chả được mụn con nào. Một hôm tôi đang ngồi sà ng gạo chợt thấy ông chồng mặt mày hớn hở sang khoe, vợ lão đi làm đồng về ướm chân vào vết chân lạ rồi tự nhiên về có thai. Nhìn mặt ông ấy vui lắm, miệng còn luôn lẩm bẩm:" Trời ban phước, trời ban phước".
Thế là chín tháng mười ngày sau mà bà vợ không thấy sinh. Đến cả người chồng cũng bắt đầu lo lắng sốt ruột. Cả làng chúng tôi cũng tò mò về đứa bé này, Đến tận mười hai tháng, bà vợ chuyển dạ sinh ra một cậu bé kháu kỉnh vô cùng. Lúc đấy tất cả mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, còn người cha thì vui mừng ra mặt. Thấm thoát trôi qua đã ba năm, mà chẳng hiểu sao đứa bé này từ khi sinh ra chẳng nói chẳng cười cứ nằm im một chỗ.
Lúc bấy giờ giặc Ân sang xâm lược nước ta, chúng cướp bóc, chém giết, làm cho dân ta rất điêu đứng. Thế giặc mạnh khiến nhà vua vô cùng lo lắng truyền sứ giả đi khắp làng trên xóm dưới chiêu mộ người tài. Khi sứ giả của vua đến làng tôi, đứa bé đang nằm bỗng dưng lên tiếng:
- Mẹ cà, mẹ ra mời sứ giả vào đây
Người mẹ kinh ngạc quá, liền làm theo. Sứ giả và mọi người nghe thế đến xem đông lắm. Đứa bé dõng dạc nói với sứ giả giọng điệu của một người trưởng thành chứ chẳng có gì giống của một đứa trẻ lên ba cả:
-Ngài về tâu với vua rèn cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt, một tấm áo giáp sắt. Ta sẽ đánh tan giặc.
Sứ giả mừng rỡ, tức thì trở về triều. Nhà vua nghe tâu, truyền ngay thợ rèn ngày, đêm làm gấp các thứ chú bé đã dặn.
Sau lúc gặp sứ giả, cậu bé bắt đầu lớn nhanh vùn vụt. Cơm mấy cũng không no, áo may xong mặc vào đã chật. Thóc gạo của cha mẹ không đủ nuôi chú bé ăn. Dân làng chúng tôi bèn rủ nhau góp thêm thóc gạo để nuôi chú bé.
Lúc ấy, quân giặc đã tiến vào tận chân núi Trâu gần kinh thành, tình thế rất nguy hiểm. Ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt vừa rèn xong, vua cho đưa ngay đến làng Phù Đổng. Vừa nhìn thấy các thứ đó, chú bé liền vươn vai một cái, biến ngay thành một tráng sĩ khổng lồ trông lẫm liệt như người nhà trời. Tráng sĩ mặc áo giáp, cầm roi nhảy lên mình ngựa. Ngựa tung vó lao như bay về phía quân giặc. Tráng sĩ vung roi quật tới tấp, giặc chết như rạ. Ngựa sắt vừa phi vừa phun lửa, thiêu cháy từng lớp quân giặc. Giặc đông quá, tráng sĩ vung roi không ngừng. Bỗng roi sắt gãy. Tráng sĩ bèn giơ tay nhổ lấy những bụi tre bên đường, cứ nguyên cả bụi mà quật vào giặc.
Giặc tan vỡ, rút chạy tán loạn. Tráng sĩ đuổi giặc đến chân núi Sóc. Đến đây thấy giặc đã tan, tráng sĩ dừng lại, cho ngựa chậm rãi đi lên núi. Tráng sĩ cởi áo giáp, bỏ lại trên đỉnh núi rồi cưỡi ngựa bay lên trời. Nhà vua nhớ ơn người có công lớn đánh giặc cứu nước, bèn phong là Phù Đổng Thiên Vương, nghĩa là vua trời làng Phù Đổng, và lập đền thờ tại quê mẹ của người. Dân chúng thì gọi tráng sĩ theo cách giản dị là Thánh Gióng. Con đường Thánh Gióng ngày xưa đi đánh giặc ngang qua huyện Gia Bình này, mỗi cái ao bây giờ là một dấu chân ngựa của Thánh Gióng ngày đó. Tre đằng ngà ở đây bây giờ có màu vàng óng là vì xưa kia đã bị lửa của ngựa sắt đốt cháy. Làng này vẫn giữ lại tên cũ là làng Cháy
Trong tâm thức dân gian của người Việt, Thánh Gióng biểu đạt cho sức mạnh to lớn của sự chiến đấu chống ngoại xâm của cộng đồng để bảo vệ cuộc sống chung.
Tuy nhiên, trong đời sống mỗi dân tộc, không phải lúc nào cũng có nạn ngoại xâm. Chiến tranh tự vệ chẳng qua chỉ là hành động bất đắc dĩ của dân tộc đó. Còn bình thường, mọi thành viên sẽ phải chăm lo sản xuất, xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho mình. Nguy cơ xâm lược, do vậy, chỉ còn ở thế tiềm ẩn. Và để đối phó với nó, khả năng tự vệ của dân tộc, vì thế, sẽ luôn luôn ở thế tiềm ẩn.
Đó là những điều có thể rút ra ra hình tượng Thánh Gióng, từ cậu bé lên ba không biết nói cười, bỗng chốc lớn lên thành dũng tướng, cầm roi sắt phi ngựa sắt, phá tan quân giặc.
Khi giặc hết, Thánh Gióng liền bay thẳng vể trời, không màng đến công danh phú quý, như thế tục sau này ...
Đấy cũng chính là bài học lịch sử, là mẫu mực đầu tiên, mà ngay từ thời tiền sử, trí tuệ dân tộc đã tổng kết lại cho các thế hệ con cháu về sau.
Thánh Gióng đã và sống mãi trong tâm thức dân gian, như một vị Thánh bất tử, chính vì những lẽ ấy.
Đến khi hoàn thành xong nhiệm vụ, tuổi trẻ đó đã lên núi cởi áo giáp bỏ lại rồi cùng ngựa sắt bay về trời là hình ảnh của một lớp người tuổi trẻ dù đã lên đến đỉnh danh vọng vẫn không màng quyền tước địa vị, biết coi nhẹ lợi danh. Thấy việc cần phải làm thì làm. Khi làm xong biết cởi bỏ mọi ràng buộc vật chất, lui về sống an nhàn bình dị trong lòng dân tộc. Ngoài ra, hình ảnh Thánh Gióng bay thẳng về trời có phải chăng là hình ảnh Thánh Gióng đã bay thẳng vào lòng dân tộc, bay thẳng vào lòng tôn kính chân thành của dân chúng muôn đời sau.
Trong tâm thức dân gian của người Việt, Thánh Gióng biểu đạt cho sức mạnh to lớn của sự chiến đấu chống ngoại xâm của cộng đồng để bảo vệ cuộc sống chung.
Tuy nhiên, trong đời sống mỗi dân tộc, không phải lúc nào cũng có nạn ngoại xâm. Chiến tranh tự vệ chẳng qua chỉ là hành động bất đắc dĩ của dân tộc đó. Còn bình thường, mọi thành viên sẽ phải chăm lo sản xuất, xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho mình. Nguy cơ xâm lược, do vậy, chỉ còn ở thế tiềm ẩn. Và để đối phó với nó, khả năng tự vệ của dân tộc, vì thế, sẽ luôn luôn ở thế tiềm ẩn.
Đó là những điều có thể rút ra ra hình tượng Thánh Gióng, từ cậu bé lên ba không biết nói cười, bỗng chốc lớn lên thành dũng tướng, cầm roi sắt phi ngựa sắt, phá tan quân giặc.
Khi giặc hết, Thánh Gióng liền bay thẳng vể trời, không màng đến công danh phú quý, như thế tục sau này ...
Đấy cũng chính là bài học lịch sử, là mẫu mực đầu tiên, mà ngay từ thời tiền sử, trí tuệ dân tộc đã tổng kết lại cho các thế hệ con cháu về sau.
Thánh Gióng đã và sống mãi trong tâm thức dân gian, như một vị Thánh bất tử, chính vì những lẽ ấy.
Đến khi hoàn thành xong nhiệm vụ, tuổi trẻ đó đã lên núi cởi áo giáp bỏ lại rồi cùng ngựa sắt bay về trời là hình ảnh của một lớp người tuổi trẻ dù đã lên đến đỉnh danh vọng vẫn không màng quyền tước địa vị, biết coi nhẹ lợi danh. Thấy việc cần phải làm thì làm. Khi làm xong biết cởi bỏ mọi ràng buộc vật chất, lui về sống an nhàn bình dị trong lòng dân tộc. Ngoài ra, hình ảnh Thánh Gióng bay thẳng về trời có phải chăng là hình ảnh Thánh Gióng đã bay thẳng vào lòng dân tộc, bay thẳng vào lòng tôn kính chân thành của dân chúng muôn đời sau.
Đáp án A
→ Chi tiết Gióng bay về trời còn là chi tiết thể hiện ước muốn của người dân về nhân vật anh hùng bất tử
ngu mới hỏi
thằng điên
mn ng bẩm sinh
Có những câu hỏi đi theo mỗi chúng ta suốt từ khi thơ ấu cho đến khi lớnkhôn mà chưa chắc đã trả lời được. Ngày xưa đọc Chuyện Thánh Gióng, mình cứ thắcmắc mãi vì sao diệt xong giặc, Thánh Gióng lại phải bay ngay về trời, mà khôngvề kinh đô báo công, hưởng vinh hoa phú quý
Đường đi về Gióng không những phải đi qua Phường Kim Mã, Phường Nhật Tân....vớ vẩn còn phải đi qua cả Phường Lan Quế. Trong khi vừa đói vừa mệt, chỉ muốn về với mẹ già thì những đàn kỹ nữ sẽ ùa ra bu lấy Gióng, ấn cái này dí cái kia vào người chàng hiệp sĩ, toàn trái cây cuối mùa tiêm thuốc, rồi bật nhạc sàn uốn éo như trong động bàn tơ. Concept thì là mỹ nhân chào đón anh hùng nhưng khi lên budget thì lại hoá thành: ả đào hát ca ve vãn khách. Và rồi bọn kĩ nữ mặt dày hơn thớt đấy sẽ lại lên Facebook treo status "100% trai thẳng" - kèm theo cái ảnh ngả ngớn của ả kèm theo cái mặt nhăn nhó của Gióng.
Chỉ nghĩ đến thế thôi Gióng đã thấy ớn lạnh. Đánh tan giặc trong tuyết lạnh, chỉ muốn được về ngay bên mẹ già bên làng xóm.....nhưng nào ngờ bọn theo đóm ăn tàn quá đông quá nguy hiểm, chỉ tranh thủ chụp ảnh selfie - xin chữ ký làm Gióng kí mỏi cả tay cũng chưa hết. Trong khi Gióng cần lắm một bữa ăn ngon, thì chúng nó chỉ cho Gióng một ly mỳ ăn liền, táo bón chết đi được. Về đến kinh đô sau cả một chặng đường dài kẹt cứng, Gióng sẽ lại phải cười cười nói nói, bắt tay lắc lắc xã giao theo cái cách mà người dân quê quen sống chân tình như Gióng thật chẳng quen.
Các nhãn hàng sẽ đu bám lấy Gióng để mời làm đại sứ thương hiệu, nào là sữa tăng trọng, nào là kem cạo râu, nào là các phòng gym quốc tế...Sẽ là những chuỗi ngày tiệc tùng mệt mỏi, những khoản tiền thưởng khổng lồ mà Gióng không biết là đến tay mình được bao nhiêu, hay là bọn hoạn quan, nịnh thần sẽ chia nhau chén hết.
Gióng chợt thấy buồn, vì trong cơn say vì chiến thắng, không mấy ai nhắc đến những người hùng thầm lặng, đã bỏ công bỏ của sắm roi sắt, đúc ngựa sắt, huấn luyện Gióng từ một cậu bé nhà quê thành một chàng tráng sĩ anh hùng như hôm nay. Người ta chỉ quen nhìn thấy hoa thơm trái ngọt trước mắt mà không nghĩ đến bao ngày vun đắp ươm trồng thầm lặng.
Chiến thắng trở về, Gióng không bao giờ nghĩ diệt giặc để tâu bày công trạng, chỉ mong toàn dân cả nước trở nên gần nhau hơn, yêu thương nhau hơn để sẵn sàng cho những trận chiến mới, vì không có chiến thắng nào là mãi mãi, không có thành công nào là vững bền nếu người ta chỉ biết tung hô nhau và ngủ quên trên chiến thắng.
Người đời nhanh nhớ nhanh quên, đường dài lại lắm thị phi, thôi thì Gióng cưỡi ngựa bay về trời là khôn ngoan hơn cả.
Có những câu hỏi đi theo mỗi chúng ta suốt từ khi thơ ấu cho đến khi lớnkhôn mà chưa chắc đã trả lời được. Ngày xưa đọc Chuyện Thánh Gióng, mình cứ thắcmắc mãi vì sao diệt xong giặc, Thánh Gióng lại phải bay ngay về trời, mà khôngvề kinh đô báo công, hưởng vinh hoa phú quý
Đường đi về Gióng không những phải đi qua Phường Kim Mã, Phường Nhật Tân....vớ vẩn còn phải đi qua cả Phường Lan Quế. Trong khi vừa đói vừa mệt, chỉ muốn về với mẹ già thì những đàn kỹ nữ sẽ ùa ra bu lấy Gióng, ấn cái này dí cái kia vào người chàng hiệp sĩ, toàn trái cây cuối mùa tiêm thuốc, rồi bật nhạc sàn uốn éo như trong động bàn tơ. Concept thì là mỹ nhân chào đón anh hùng nhưng khi lên budget thì lại hoá thành: ả đào hát ca ve vãn khách. Và rồi bọn kĩ nữ mặt dày hơn thớt đấy sẽ lại lên Facebook treo status "100% trai thẳng" - kèm theo cái ảnh ngả ngớn của ả kèm theo cái mặt nhăn nhó của Gióng.
Chỉ nghĩ đến thế thôi Gióng đã thấy ớn lạnh. Đánh tan giặc trong tuyết lạnh, chỉ muốn được về ngay bên mẹ già bên làng xóm.....nhưng nào ngờ bọn theo đóm ăn tàn quá đông quá nguy hiểm, chỉ tranh thủ chụp ảnh selfie - xin chữ ký làm Gióng kí mỏi cả tay cũng chưa hết. Trong khi Gióng cần lắm một bữa ăn ngon, thì chúng nó chỉ cho Gióng một ly mỳ ăn liền, táo bón chết đi được. Về đến kinh đô sau cả một chặng đường dài kẹt cứng, Gióng sẽ lại phải cười cười nói nói, bắt tay lắc lắc xã giao theo cái cách mà người dân quê quen sống chân tình như Gióng thật chẳng quen.
Các nhãn hàng sẽ đu bám lấy Gióng để mời làm đại sứ thương hiệu, nào là sữa tăng trọng, nào là kem cạo râu, nào là các phòng gym quốc tế...Sẽ là những chuỗi ngày tiệc tùng mệt mỏi, những khoản tiền thưởng khổng lồ mà Gióng không biết là đến tay mình được bao nhiêu, hay là bọn hoạn quan, nịnh thần sẽ chia nhau chén hết.
Gióng chợt thấy buồn, vì trong cơn say vì chiến thắng, không mấy ai nhắc đến những người hùng thầm lặng, đã bỏ công bỏ của sắm roi sắt, đúc ngựa sắt, huấn luyện Gióng từ một cậu bé nhà quê thành một chàng tráng sĩ anh hùng như hôm nay. Người ta chỉ quen nhìn thấy hoa thơm trái ngọt trước mắt mà không nghĩ đến bao ngày vun đắp ươm trồng thầm lặng.
Chiến thắng trở về, Gióng không bao giờ nghĩ diệt giặc để tâu bày công trạng, chỉ mong toàn dân cả nước trở nên gần nhau hơn, yêu thương nhau hơn để sẵn sàng cho những trận chiến mới, vì không có chiến thắng nào là mãi mãi, không có thành công nào là vững bền nếu người ta chỉ biết tung hô nhau và ngủ quên trên chiến thắng.
Người đời nhanh nhớ nhanh quên, đường dài lại lắm thị phi, thôi thì Gióng cưỡi ngựa bay về trời là khôn ngoan hơn cả.
bạn trả lời ngắn gọn hơn được không.
Sau khi đánh tan giặc xâm lược, Gióng đến chân núi Sóc rồi bỏ lại áo giáo một mình một ngựa bay về trời. Người anh hùng sau khi hoàn thành nhiệm vụ cứu nước không màng danh lợi, phần thưởng, trở về tiên giới. Gióng đến trần gian chỉ với một mục đích duy nhất đó là dẹp quân xâm lược để mang lại bình yên cho nhân dân, cho đất nước. Điều đó càng đậm tô hơn nữa phẩm chất anh hùng của Thánh Gióng. Đồng thời chi tiết này cũng thể hiện sự bất tử của Gióng trong lòng mọi người, Gióng về trời cũng là về cõi vô biên, bất tử mãi mãi trường tồn cùng đất nước, dân tộc.
Học tốt :)
Hình tượng bay bổng diệu kì nhằm kì vĩ hóa, tô đậm chất lãng mạn để bất tử hóa về vẻ đẹp của người anh hùng sinh ra phi thường, ra đi đánh giặc phi thường, bay về trời hóa thành bất tử, sống mãi trong lòng mọi người. Con người vĩ đại không nhận công danh, ơn vua lộc nước, không màng danh lợi, tất cả để lại cho đất nước, cho nhân dân.
Tham khảo:
Vì sao đánh xong giặc Ân, Thánh Gióng phải bay ngay về trời? - Ohay TV
https://www.ohay.tv/view/vi-sao-danh-xong-giac-an-thanh-giong-phai-bay-ngay-ve-troi/5a71438fcf