Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Văn nghị luận là loại văn được viết nhằm xác lập cho người nghe, người đọc một tư tưởng, quan điểm nào đó. Văn nghị luận phải có luận điểm rõ ràng, có lí lẽ, dẫn chứng thuyết phục. Những tư tưởng, quan điểm trong bài văn nghị luận phải hướng tới giải quyết những vấn đề đặt ra trong cuộc sống, xã hội thì mới có ý nghĩa.
Văn nghị luận là: Loại văn được viết nhằm xác lập cho người nghe, người đọc một tư tưởng, quan điểm nào đó. Văn nghị luận phải có luận điểm rõ ràng, có lí lẽ, dẫn chứng thuyết phục. Những tư tưởng, quan điểm trong bài văn nghị luận phải hướng tới giải quyết những vấn đề đặt ra trong cuộc sống, xã hội thì mới có ý nghĩa.
Chúc Phụng Lu học tốt :)
Bài văn thể hiện tình cảm: bày tỏ nỗi buồn nhớ khi phải xa trường, xa bạn.
Vai trò: thể hiện tình cảm của tác giả
Vì nhà thơ Xuân Diệu đã biến hoa phượng, một loại hoa nở rộ vào lúc kết thúc năm học thành biểu tượng chia ly ngày hè đối với học trò.
![]()
a. - Mục đích của văn bản là Bác muốn mọi người Việt Nam phải biết chữ để xây dựng nước nhà
- Bài viết nêu ra các ý kiến:
+ Thực dân Pháp ngu dân để cai trị nước ta
+ Hầu hết người Việt Nam đều mù chữ
+ Những cách thức để thực hiện chống thất học
- Luận điểm Bác nêu ra
+ Một trong những công việc phải thực hiện cấp tốc lúc này là nâng cao dân trí
+ Mọi người Việt Nam phải hiểu biết quyền lợi…. viết chữ quốc ngữ
b. Tác giả thuyết phục người đọc bằng các lí lẽ:
- Tình trạng thất học, lạc hậu trước cách mạng tháng Tám
- Những điều kiện để người người dân tham gia xây dựng nước nhà
- Những điều kiệm thuận lợi cho việc học chữ quốc ngữ
c. Tác giả không thể thực hiện mục đích của mình bằng văn bản kể chuyện, miêu tả, biểu cảm vì các văn bản này không thể hiện được mục đích nội dung ý đồ của tác giả, không có sức thuyết phục người đọc người nghe
Luận cứ trong bài "Chống nạn thất học":
+ Nguyên nhân nạn thất học
+ Sự cần thiết của việc chống nạn thất học
+ Cách chống nạn thất học
+ Một số ví dụ dẫn chứng
Luận cứ có vai trò làm cơ sở cho luận điểm, luận cứ cũng phải chân thực, đúng đắn, tiêu biểu thì luận điểm mới có sức thuyết phục.
Con sông Hồng chảy qua quê hương tôi. Sông chảy giữa những bãi mía bờ dâu xanh ngắt. Mặt sông nhuốm đỏ như màu gạch non nên mới mang tên là sông Hồng. Dòng sông đẹp như dải lụa đào vắt ngang lên tấm áo màu xanh của đồng bằng Bắc Bộ. Con sông này đã gắn liền với tuổithơ của tôi. Tôi và con sông đã trở nên thân thiết.
Những buổi sáng, con sông Hồng mới nhộn nhịp làm sao! Từng đoàn thuyền đánh cá giong buồm thả lưới trắng xóa cả mặt sông. Những tiếng hò, tiếng hát vang lên. Sông tấp nập những tàu thuyền đi lại như mắc cửi. Hai bên bờ đọng lại những hạt sương trên lá cỏ non như những hạt ngọc bé xíu, long lanh... cỏ còn ướt đẫm sương đêm mà các bà, các chị xã viên đã ra tỉa bắp, hái dâu. Buổi trưa, trẻ con rủ nhau ra vùng vẫy, tắm rửa. Chúng lặn hụp, bơi lội khéo léo như những con cá heo. Sông ôm chúng vào lòng, ôm lấy những dứa trẻ hồn nhiên, vui tươi và nghịch ngợm. Sông dịu dàng như một người mẹ đối với đàn con. Những cụ già râu tóc bạc phơ dắt cháu ra sông tắm rửa, những người mẹ tất bật mang quần áo, chiếu màn ra giặt giũ. Những chiều hè hoặc những buổi tối trăng sáng, tôi và các bạn bơi thuyền ra giữa sông buông chèo mặc cho nó trôi lờ lững rồi nằm dài ra sạp thuyền ngắm trăng, hóng gió.
Dòng sông này đã để lại cho tôi những kỉ niệm êm đềm nhất! Nhớ ngày nào mới lên ba, mẹ dắt ra sông tắm, tôi sợ và hét ầm lên mếu máo khóc. Rồi năm học lớp Một tôi đã để lạỉ cho con sông này một kỉ niệm khó quên. Hồi đó tôi chưa biết bơi. Các bạn rủ tôi ra sông tắm. Chúng tôi đùa nghịch ở ngay cặnh bờ chứ không dám ra giữa sông. Chiếc nón "tốt. đỏ" mà mẹ mua cho sáng nay chưa có quai, tôi đội lủng liểng trên đầu bị gió thổi trôi ra giữa sông. Tôi hốt hoảng vội nhào ra nắm lấy. Nhưng không kịp nữa rồi, nó trôi xa lắm, không thể nào lấy được nữa. Tôi không biết bơi nền suýt bị chìm nghỉm xuống lòng sông. Lũ bạn tôi đều không biết bơi; rối rít định nắm tay nhau dàn thành hàng dài để tôi nắm vào mà ngoi lên. Vừa lúc ấy thầy giáo tôi đi qua thấy chỏm tóc tôi bập bềnhtrên mật sông bèn để cả quần áo nhảy xuống vớt tôi lên bờ, mặt tôi nhợt nhạt trắng bệch, bụng no nước. Thầy dốc ngược tôi lên rồi làm hô hấp nhân tạo. Một lát sau tôi tỉnh dậy, thầy bế tôi về nhà. Các bạn ai cũng vui mừng cho tôi và thương tôi. về đến nhà, bốmẹ tôi cho tôi đến trạm xá. Hai ngày sau, tôi về và lại ra sông tắm. Dòng sông mát lạnh vỗ về tôi như xin lỗi tôi thì phải. Tôi thở phào. Sông ơi sông! Sông không có lỗi gì đâu. Chính ta mới là người có lỗi đấy sông ạ.
Quên sao được những buổi đi cào hến, giậm trai ở ven bờ sông. Những ngày ấy còn in đậm trong trí nhớ của tôi. Ôi dòng sông! Dòng sông quê hương đất nước. Dòng sông thật dịu dàng vào những ngày nắng đẹp. Sông trắng xóa trong những đợt mưa rào mùa hạ, sông thường đỏ ngầu, ầm ầm chảy xiết khi nước lũ tràn về. Sông còn đắm mình trong ánh bình minh. Tôi yêu con sông quê hương như yêu người mẹ dịu hiền của tôi.
Ôi con sông Hồng, sông đã bao phen giận dữ nổi sóng nhấn chìm tàu giặc xuống lòng sông. Sông đã ôm ấp bao kỉ niệm ước mơ của những tâm hồn bé nhỏ.
Con sông Hồng chảy qua quê hương tôi. Sông chảy giữa những bãi mía bờ dâu xanh ngắt. Mặt sông nhuộm đỏ như màu gạch non nên mới mang tên là sông Hồng. Dòng sông đẹp như dải lụa đào vắt ngang lên tấm áo màu xanh của đồng bằng Bắc Bộ. Con sông này đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Tôi và con sông đã trở nên thân thiết.
Những buổi sáng, con sông Hồng mới nhộn nhịp làm sao! Từng đoàn thuyền đánh cá giong buồm thả lưới trắng xóa cả mặt sông. Những tiếng hò, tiếng hát vang lên. Sông tấp nập những tàu thuyền đi lại như mắc cửi. Hai bên bờ đọng lại những hạt sương trên lá cỏ non như những hạt ngọc bé xíu, long lanh... cỏ còn ướt đẫm sương đêm mà các bà, các chị xã viên đã ra tỉa bắp, hái dâu. Buổi trưa, trẻ con rủ nhau ra vùng vẫy, tắm rửa. Chúng lặn hụp, bơi lội khéo léo như những con cá heo. Sông ôm chúng vào lòng, ôm lấy những dứa trẻ hồn nhiên, vui tươi và nghịch ngợm. Sông dịu dàng như một người mẹ đối với đàn con. Những cụ già râu tóc bạc phơ dắt cháu ra sông tắm rửa, những người mẹ tất bật mang quần áo, chiếu màn ra giặt giũ. Những chiều hè hoặc những buổi tối trăng sáng, tôi và các bạn bơi thuyền ra giữa sông buông chèo mặc cho nó trôi lờ lững rồi nằm dài ra sạp thuyền ngắm trăng, hóng gió.
Dòng sông này đã để lại cho tôi những kỉ niệm êm đềm nhất! Nhớ ngày nào mới lên ba, mẹ dắt ra sông tắm, tôi sợ và hét ầm lên mếu máo khóc. Rồi năm học lớp Một tôi đã để lạỉ cho con sông này một kỉ niệm khó quên. Hồi đó tôi chưa biết bơi. Các bạn rủ tôi ra sông tắm. Chúng tôi đùa nghịch ở ngay cặnh bờ chứ không dám ra giữa sông. Chiếc nón "tốt. đỏ" mà mẹ mua cho sáng nay chưa có quai, tôi đội lủng liểng trên đầu bị gió thổi trôi ra giữa sông. Tôi hốt hoảng vội nhào ra nắm lấy. Nhưng không kịp nữa rồi, nó trôi xa lắm, không thể nào lấy được nữa. Tôi không biết bơi nền suýt bị chìm nghỉm xuống lòng sông. Lũ bạn tôi đều không biết bơi; rối rít định nắm tay nhau dàn thành hàng dài để tôi nắm vào mà ngoi lên. Vừa lúc ấy thầy giáo tôi đi qua thấy chỏm tóc tôi bập bềnhtrên mật sông bèn để cả quần áo nhảy xuống vớt tôi lên bờ, mặt tôi nhợt nhạt trắng bệch, bụng no nước. Thầy dốc ngược tôi lên rồi làm hô hấp nhân tạo. Một lát sau tôi tỉnh dậy, thầy bế tôi về nhà. Các bạn ai cũng vui mừng cho tôi và thương tôi. về đến nhà, bốmẹ tôi cho tôi đến trạm xá. Hai ngày sau, tôi về và lại ra sông tắm. Dòng sông mát lạnh vỗ về tôi như xin lỗi tôi thì phải. Tôi thở phào. Sông ơi sông! Sông không có lỗi gì đâu. Chính ta mới là người có lỗi đấy sông ạ.
Quên sao được những buổi đi cào hến, giậm trai ở ven bờ sông. Những ngày ấy còn in đậm trong trí nhớ của tôi. Ôi dòng sông! Dòng sông quê hương đất nước. Dòng sông thật dịu dàng vào những ngày nắng đẹp. Sông trắng xóa trong những đợt mưa rào mùa hạ, sông thường đỏ ngầu, ầm ầm chảy xiết khi nước lũ tràn về. Sông còn đắm mình trong ánh bình minh. Tôi yêu con sông quê hương như yêu người mẹ dịu hiền của tôi.
Ôi con sông Hồng, sông đã bao phen giận dữ nổi sóng nhấn chìm tàu giặc xuống lòng sông. Sông đã ôm ấp bao kỉ niệm ước mơ của những tâm hồn bé nhỏ.
Văn miêu tả là loại văn giúp người đọc, người nghe hình dung những đặc điểm, tính chất nổi bật của một sự vật, sự việc, con người, phong cảnh…. làm cho đối tượng miêu tả như hiện lên trước mắt người đọc, người nghe.
Miêu tả là mô tả.
- Văn miêu tả: sử dụng từ ngữ, câu văn để mô tả hình ảnh, hoạt động, đặc điểm nổi bật của sự vật (đồ vật, cây cối, con vật. phong cảnh...) làm cho người đọc hình dung được sự vật đang được miêu tả.
Lớp 4 học rồi,là loại văn tả đồ vật,con vật,người...
văn miêu tả là loại văn giúp người đọc, người nghe hình dung đk những đặc điểm , tính chất của một sự việc, sự vật, con người ,phong cảnh,...Làm cho đối tượng miêu tả hiện lên trước mắt người đọc, người nghe
hiện nay bố và tuổi concong lại là 50tuoi tuoi bo gap 4 lan tuoi con hoi sau bao nhieu tuoi bo gap 3 lan tuoi con
Văn miêu tả là loại văn giúp người đọc, người nghe hình dung những đặc điểm, tính chất nổi bật của một sự vật, sự việc, con người, phong cảnh…. làm cho đối tượng miêu tả như hiện lên trước mắt người đọc, người nghe.
I. Định nghĩa về văn miêu tả:
- Miêu tả là mô tả.
- Văn miêu tả: sử dụng từ ngữ, câu văn để mô tả hình ảnh, hoạt động, đặc điểm nổi bật của sự vật (đồ vật, cây cối, con vật. phong cảnh...) làm cho người đọc hình dung được sự vật đang được miêu tả.
II. Yêu cầu chung của một bài Tập làm văn miêu tả:
- Trình bày bài viết theo đúng dàn ý văn miêu tả.
- Nếu được hình ảnh bao quát và đặc điểm nổi bật của đối tượng được miêu tả.
- Nêu được hoạt động, sắc thái tình cảm của đối tượng được tả.
- Nêu được nhận xét, tình cảm của học sinh đối với đối tượng đang được miêu tả.
- Liên hệ được thực tế, bài học, tầm quan trọng, ích lợi của đối tượng được miêu tả trong đời sống con người.
- Sử dụng từ ngữ, hình ảnh chuẩn xác (có so sánh, nhân hóa...).
- Viết câu văn đúng, gãy gọn. mạch lạc, súc tích.
- Viết đúng chính tả, ngắt câu và sử dụng dấu câu đúng.
- Trình bày bài viết sạch đẹp, đúng quy định.
III. Phương pháp thực hiện các yêu cầu của bài Tập làm văn miêu tả:
1. Quan sát đối tượng tả.
a) Quan sát hình ảnh bao quát: bên ngoài đến bên trong (đồ vật), từ xa đến gần (cây cối), tầm vóc (con vật).
- Màu sắc, hình ảnh nổi bật.
- Kích thước?; Làm bằng gì? (đồ vật); Tuổi?; Già hay non? (cây cối, con vật).
b) Quan sát bộ phận chi tiết:
- Quan sát từng bộ phận của đồ vật.
- Quan sát từng bộ phận của cây cối (từ trên xuống dưới hoặc từ dưới lên trên: vòm lá, thân cây, cành, ngọn, chiếc lá, gốc, rễ - hoặc ngược lại). ,
- Quan sát từng bộ phận của con vật (đầu, mình, tứ chi, mắt. mõm...).
2. Ghi lại những điều quan sát được:
3. Vận dụng từ ngữ mô tả màu sắc, hình ảnh quan sát được. Các em cần liên tưởng những hình ảnh đẹp tương tự để mô phỏng, so sánh, ví von nhằm làm cho việc mô tả trở nên cụ thể sinh động; giúp người đọc hình dung được hình ảnh đối tượng đang được tả một cách sống động như xem một bức tranh vẽ.
Dùng từ láy, từ ghép để tả màu sắc, hình ảnh, tiếng động (dùng từ tượng hình, tượng thanh); dùng các tính từ chỉ mức độ để diễn đạt chính xác sắc thái của đối tượng được tả.
4. Lập dàn bài chi tiết:
5. Viết bài văn hoàn chỉnh:
IV. Cách viết các kiểu mở bài và kết bài trong bài văn miêu tả:
Bài Tập làm văn nào cũng có ba phần: mở bài, thân bài, kết luận. Các em sẽ lập dàn bài cụ thể theo từng thể loại bài đang học. Bài Tập làm văn miêu tả nào cũng có hai cách mởbài và kết bài:
Mở bài: - Mở bài trực tiếp.
- Mở bài gián tiếp.
Kết bài: - Kết bài mở rộng.
- Kết bài không mở rộng.
Mởbài:
1) Mở bài trực tiếp: giới thiệu trực tiếp đối tượng định tả.
2) Mở bài gián tiếp:
- Dùng hình ảnh khác để giới thiệu đối tượng tả.
- Nêu những mối tương quan xoay quanh đối tượng tả rồi giới thiệu đối tượng tả.
- Nêu sự vật tương tự với đối tượng tả và giới thiệu đối tượng tả.
- Có thể nêu bật tình cảm, cảm xúc để giới thiệu vật định tả.
Kết bài:
1) Kết bài không mở rộng:
- Nêu tình cảm, ích lợi cụ thể của em đối với các vật đang tả.
2) Kết bài mở rộng:
Nêu tình cảm tương quan của nhiều người đối với vật tả.
- Nêu bật được mối liên hệ thực tế của sự vật trong mọi phương tiện của cuộc sống.
3) Rút được hài học kinh nghiệm, việc làm cụ thể, ý nghĩa rộng rãi của đối tượng tả trong đời sống con người.
Nêu được mối tương quan của đối tượng tả với vật cùng loại (đồ vật với đồ vật, cây cối với cây cối, con vật với con vật...)
V. Cách viết từng đoạn văn trong bài văn miêu tả:
Thân bài của bài văn miêu tả nào cũng có nhiều đoạn văn thể hiện các phần của từng ý trong dàn bài. Tùy theo khả năng diễn đạt của các em, các em có thể trình bày bài viết của mình dài hay ngắn. Tuy tùy theo cảm xúc, quan sát và khả năng diễn đạt, các em vẫn phải tuân thủ theo quy định bắt buộc là phải tả được hình ảnh chung và đặc điểm nổi bật của đối tượng tả cũng như nói lên được lợi ích của nó. Cho nên, có thể chia phần thân bài ra làm bốn đoạn văn cơ bản sau:
- Tả bao quát hình dáng.
- Tả chi tiết đặc điểm nổi bật
- Nêu hoạt động của vật (hoặc con vật) đang được miêu tả.
- Nêu ích lợi, sự săn sóc, tình cảm của em đối với sự vật đang tả.
Để viết từng đoạn văn một cách mạch lạc, các em cần nắm rõ yêu cầu cụ thể của từng đoạn văn. Các em cần mở đầu đoạn văn bằng câu chuyển ý nhẹ nhàng, có liên hệ đến đoạn văn nối tiếp để bài văn có ý liên tục, tránh rời rạc, gượng ép.
Ví dụ: Đề bài: tả chiếc cặp sách bố mới mua cho em.
a) Viết đoạn văn tả hình dáng bạo quát của chiếc cặp.
“Chiếc cặp còn thơm mùi da mới, hình chữ nhật (câu mở đầu đoạn văn). Bề dài cặp bằng ba gang tay em, bề rộng độ hai gang tay. Nó dày khoảng năm phân khi chưa đựng quyển vở nào. Cặp làm bằng nhựa giả da màu đen bóng loáng. Nắp cặp hình thang, úp sát mặt cặp, đóng kín cặp bằng hai cái khoá mạ kền sáng loáng. Cặp vừa có quai xách, lại có cả dây đeo hẳn hoi (câu kết cho phần tả bao quát).”
b) Viết tiếp đoạn văn tả các bộ phận của chiếc cặp:
“Ấn nhẹ vào hai nút khóa, em mở ngay cặp (câu chuyển ý và giới thiệu phần tả chi tiết). Gặp gồm có hai ngăn chính và hai ngăn phụ nhỏ, được làm bằng nhựa giả da loại tốt, màu xám nhạt. Mỗi ngăn chính của cặp đựng vừa sít sao độ sáu quyển sách giáo khoa. Giữa hai ngăn của cặp có may một tủi nhỏ bằng hai bàn tay em. Em dùng túi nhỏ đó để dựng đồ dùng học tập con con như: tẩy, gọt bút chì... rất tiện. Đẹp nhất là ngăn may đắp bên ngoài cặp. Ngăn này được may chỉ nổi, kéo kín bằng một dây đeo có đính chùm xích ngôi sao bằng bạc, reo lanh canh như một cái chuông nhỏ xíu thật ngộ nghĩnh. Ngăn may đắp ngoài này dùng cất hộp viết mới tiện làm sao! Quai xách của cặp may bằng bốn lớp vải da chắc chắn, dài độ mười phân, đính giữa nắp cặp bằng hai khuy mạ kền màu trắng sáng. Dây đeo cặp rộng ba phân, dính từ đáy cặp đến nắp cặp, rộng vừa bờ vai nhỏ nhắn của em. Khi em đóng mở cặp, hai cái khoá cặp nhún nhẹ, vang tiếng lách cách thật vui tai (câu kết cho phần tả chi tiết).".
VI. Gợi ý tìm hiểu hình ảnh, hoạt động của đối tượng miêu tả:
Đôi khi, các em gặp một đề văn miêu tả đồ vật, cây cối và con vật mà các em chưa trông thấy bao giờ. Hiện nay, đề văn chung theo chương trình có nhiều đểmở rộng để các em tự chọn (như tả đồ chơi mà em yêu thích, tả con vật gần gũi thân thiết với em nhất) nhưng hạn hữu có lúc các cm sẽ gặp đề khó như đã đề cập ở trên. Các em có thể tìm hiểu hình ảnh, hoạt động của đối tượng miêu tả thông qua:
- Màn ảnh nhỏ: Ti vi.
- Mạng internet.
- Tranh ảnh, sách báo.
- Đọc nhiều sách truyện thiếu nhi (nhờ thầy (cô) giáo hướng dẫn sách).
Văn miêu tả là loại văn giúp người đọc, người nghe hình dung những đặc điểm, tính chất nổi bật của một sự vật, sự việc, con người, phong cảnh…. làm cho đối tượng miêu tả như hiện lên trước mắt người đọc, người nghe.