K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 4 2016

Dịch vụ là lĩnh vực kinh tế phát triển nhất ở Châu Âu . Hoạt động dịch vụ thâm nhập vào và phục vụ cho sự phát triển của mọi ngành kinh tế . Châu Âu có nhiều sân bay , hải cảng , đường giao thông hiện đại , nhiều trung tâm tài chính , ngân hàng , bảo hiểm lớn , nhiều trường đại học và viện nghiên cứu nổi tiếng trên thế giới . Luân Đôn ( Anh) , Phrăng - phuốc ( Đức ) , Duy -rích (Thụy Sĩ)...là những trung tâm tài chính , ngân hàng , thương mại hàng đầu thế giới .

Ngành du lịch của các nước Châu Âu phát triển dựa vào :

- Có nhiều thắng cảnh đẹp

- Các di tích lịch sử , văn hóa đa dạng

- Có nhiều hoạt động thể thao lớn

- Nền kinh tế phát triển , mức sống cao , cơ sở hạ tầng phục vụ cho du lịch tốt

- Các trung tâm du lịch lớn của Châu Âu : các nước vùng ven Đại Tây Dương, Địa Trung hải ,....

Chúc cậu học tốt !!

8 tháng 5 2017

rất phát triển . hoạt động dịch vụ phục vụ cho sự phát triển của nhiều ngành kinh tế, có nhiều sân bay hải cảng và nhiều trung tâm tài chính lớn như; Luân đôn, pa ri

dựa vào; nguồn tài guyên du lịch phong phú đa dạng

15 tháng 6 2019

Mk ko cs giỏi vẽ mà làm họa sĩ

15 tháng 6 2019

bn đi hopcj vẽ mai sau cũng co thể trở thah họa sĩ

Máy tính kêu "ting" một tiếng khiến Hạ Du đang thẫn thờ suy nghĩ bỗng giật mình tỉnh lại, thấy Hải Vũ vừa xuất hiện ngay bên cạnh.Hải Vũ vẫn còn là nhân vật cấp thấp nên trang bị trên người rất sơ xài, đều là loại trang bị thường. Cậu mặc một bộ áo vải màu xanh đậm, thắt lưng đen. Kiểu tóc buộc đuôi ngựa cao lên tới đỉnh đầu. Bên ngoài khoác thêm chiếc chiến giáp màu nâu...
Đọc tiếp

Máy tính kêu "ting" một tiếng khiến Hạ Du đang thẫn thờ suy nghĩ bỗng giật mình tỉnh lại, thấy Hải Vũ vừa xuất hiện ngay bên cạnh.

Hải Vũ vẫn còn là nhân vật cấp thấp nên trang bị trên người rất sơ xài, đều là loại trang bị thường. Cậu mặc một bộ áo vải màu xanh đậm, thắt lưng đen. Kiểu tóc buộc đuôi ngựa cao lên tới đỉnh đầu. Bên ngoài khoác thêm chiếc chiến giáp màu nâu đồng cứng cỏi. Cậu cưỡi trên một tấm băng phiến hình bông hoa tuyết màu trắng, tay cầm một cây kiếm nhỏ. Tuy vẻ bề ngoài không hào nhoáng như các game thủ nam khác, nhưng Hạ Du lại thấy cậu ấy có gì đó rất thu hút.

Hạ Du luống cuống ngồi thẳng dậy gõ bàn phím trả lời lại: "Ừ!"

Thực ra khi nhìn thấy tin nhắn của Hải Vũ, Hạ Du đã ngồi cặm cụi viết ra một đống chữ, chẳng biết sao cuối cùng lại xoá hết, gửi đi mỗi chữ "ừ".

Hải Vũ: "Đợi lâu chưa?"

"Lâu rồi, ngồi đợi cậu cả gần hai mươi phút đồng hồ. Tại vì sợ cậu online mà không thấy tôi lại thoát mất!"

Đó là những gì Hạ Du nghĩ trong đầu, còn câu trả lời thì ngược lại hoàn toàn: "Cũng vừa mới online. Đi đánh quái thôi!"

Hạ Du lập đội với Hải Vũ, sau đó cả hai người cùng đi đánh quái. Cô mở thông tin cá nhân của Hải Vũ ra xem một chút, phát hiện điểm kinh nghiệm của cậu ta hình như vẫn giậm chân tại chỗ. Cô ngạc nhiên hỏi: "Này, bình thường tôi không dẫn cậu đi thăng cấp thì lúc rảnh rỗi cậu cũng không tự đi hay tự làm nhiệm vụ một mình à? Sao điểm kinh nghiệm cứ lè tè mãi thế?"

Hải Vũ: "Không, đợi sư phụ cùng đi chứ. Làm một mình chán lắm. Có sư phụ để làm gì?"

Tiểu Du: "Cậu đúng là cái đồ lười biếng! Thôi, đi làm nhiệm vụ".

Hạ Du xuỳ một hơi rõ dài, sau đó cẩn thận soát lại xem còn con quái nào ở xung quanh hay không rồi mới cưỡi con phượng hoàng màu đỏ chậm rãi bay đi. Hải Vũ cũng nhanh chóng cưỡi băng phiến bay theo phía sau.

Hạ Du dẫn hải Vũ tiến vào Sư Môn Mật Cảnh. Đây là nơi dành cho các cặp sư đồ làm nhiệm vụ. Trong này cũng không có gì đặc biệt, so với đi giết quái thì rất nhàm chán. Nhưng vì là nhiệm vụ bắt buộc nên đành phải làm.

Vào bên trong, chỉ thấy mấy lão hoà thượng mặc áo vải đang lượn qua lượn lại trước mặt. Hạ Du chưa từng vào đây, cũng chưa từng nghe qua nhiệm vụ này nên cũng không hiểu quy luật của nó như thế nào. Di chuyển về phía trước một chút, đột nhiên xung quanh phát ra một luồng hiệu ứng ánh sáng đến chói cả mắt. Lúc hết hiệu ứng thì phụt một phát, màn hình thay đổi giao diện đột ngột. Hạ Du thấy nhân vật của mình đang đứng ở một nơi vô cùng lạ lẫm, còn Hải Vũ của cô thì không biết biến đâu mất rồi.

Tiểu Du: "Đồ đệ, cậu đi đâu rồi?"

Hải Vũ không trả lời, thay vào đó là một dòng nhắc nhở từ hệ thống gửi đến:

Bạn đang ở trong mật cảnh, không thể gửi tin nhắn!

Không thể gửi tin nhắn? Không phải là lại bắt làm xong cái gì đó biến thái rồi mới cho ra ngoài chứ?

Hạ Du nghi hoặc nhìn xung quanh, sau đó di chuyển nhân vật tiến về phía trước. Nhìn thấy một NPC, cô liền chấp chuột chạy tới gần. Đối thoại vài câu, một lá mật thư không biết từ đâu rơi ra. Nhấp chuột vào, chính giữa màn hình xuất hiện một khung chữ nhỏ. Trong đó ghi rất rõ, nếu muốn thoát ra ngoài thì chỉ có một cách duy nhất đó là...

Hạ Du đọc tới đây, đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn, tức giận quát: "Mẹ kiếp!"

Quả nhiên cô đoán không sai. Muốn ra ngoài chỉ có thể đợi đồ đệ tới cứu. Đồ đệ cô cấp độ đã thấp rồi, lại không chịu đi làm nhiệm vụ, thu thập các loại nguyên liệu để nâng cấp trang bị nên lực chiến cũng chẳng được cao. Ngộ nhỡ gặp phải quái cấp cao thì đánh nhau kiểu gì?

"Nhiệm vụ tào lao gì nữa không biết. Bực mình quá đi mất!"

Hạ Du cau có làu bàu. Liếc sang bên cạnh, tự nhiên cảm thấy cái tên NPC to béo trước mặt kia nhìn đáng ghét vô cùng. Lửa giận đang hừng hực trong người, cô liền mở túi đồ lấy ra một thanh đại đao màu trắng bạc, nhảy lên phía trước vung đao chém tới tấp vào người tên NPC kia cho thoả cơn giận. 

Một lúc sau, cảm thấy lửa giận đã nguôi được một chút cô mới dừng tay. Tên NPC kia đột nhiên bị phụt máu, nằm chết lăn ra đất rồi biến mất khỏi màn hình khiến Hạ Du vô cùng kinh ngạc. NPC cũng có thể bị giết chết sao?

Cái trò chơi này, thật là hết sức tưởng tượng rồi!

Hạ Du chán nản ngồi chống cằm thở dài. Thà cứ cho cái nhiệm vụ nào đấy chém chém giết giết có phải hơn không? Cứ ngồi không thế này chán chết đi được. Bây giờ ở đây, ngoài nhân vật của cô ra thì chẳng còn lấy một bóng ma. Tên NPC duy nhất cũng bị cô chém chết rồi. Biết vậy nãy tha cho hắn, để hắn sống thì giờ còn có người đứng chung cho đỡ buồn.

Nửa tiếng trôi qua, Hạ Du hai mắt lim dim ngồi trước màn hình. Thế quái nào mà cái tên đồ đệ Hải Vũ kia vẫn chưa làm được nhiệm vụ nhỉ? Cô buồn bực nhấp chuột di chuyển nhân vật đi vòng vòng xung quanh. Chỗ này y hệt một căn phòng kín vậy, chẳng có lấy một lối ra nào cả. Cô thầm gào thét trong lòng, nhấp chuột bật nhảy nhân vật lên không trung xoay một vòng rồi lại vung đao chém tới tấp tứ phía. Hàng loạt những tia sáng đủ màu sắc từ thanh đao liên tục phóng ra rồi lại biến mất nhưng vẫn chẳng có gì thay đổi.

Đột nhiên, từ trên đỉnh đầu loé ra một luồng sáng trắng. Cùng lúc đó, từ giữa tia sáng phóng ra một thứ gì đó có màu vàng ánh kim. Lúc ánh sáng biến mất, Hạ Du liền nhìn thấy một bóng dáng xuất hiện trước mặt.

Là Hải Vũ!

"A a a a!"

Hạ Du phấn khích hét toáng lên, bật người ngồi dậy nhanh tay gõ bàn phím gửi đi tin nhắn: "Cuối cùng cậu cũng tới rồi. Chúng ta thoát rồi. Ha ha ha!"

Giao diện thay đổi, cả hai bị đẩy ra khỏi mật cảnh, xuất hiện tại thành Trường An.

Tiểu Du: "Nhiệm vụ bắt cậu làm gì mà sao lâu thế? Tốn mất cả hơn ba mươi phút cuộc đời".

Hải Vũ trả lời: "Tự nhiên bị nhốt trong một căn phòng, sau đó nhận được mật thư nói phải đi tìm chìa khoá. Tìm được rồi lại không biết cửa ra ở đâu mà mở".

Thì ra cậu ta cũng bị nhốt, chả trách mãi mà không tìm thấy lối ra. Hạ Du lại hỏi tiếp: "Rồi sau đó làm sao tìm được lối ra?"

Hải Vũ: "Lúc nãy còn đang loay hoay tìm cửa, đột nhiên căn phòng bị lắc lư như động đất vậy. Sau đó bức tường trước mặt nứt toác ra rồi bị hút tới chỗ sư phụ".

Động đất? Không lẽ lúc nãy cô chém bừa mà lại có sức ảnh hưởng đến vậy? Nhưng thôi mặc kệ, ra ngoài được là tốt rồi. Hạ Du còn đang do dự không biết nói gì nữa thì đã thấy Hải Vũ nói tiếp: "Lẽ ra tìm thấy chìa khoá rồi chỉ cần giao cho NPC là được. Không hiểu sao tự nhiên tên NPC đó lại bị phụt máu, nằm lăn ra chết rồi biến mất tiêu".

Trán Hạ Du bỗng nhiên đổ mồ hôi hột. Nghĩ tới cảnh tượng chết của tên NPC kia cô bất giác rùng mình. Không lẽ hai tên NPC ấy lại có tâm linh tương thông?

Tiểu Du: "A ha ha! Đồ đệ, thực ra chắc là lỗi tại tôi".

Hải Vũ: "???"

Tiểu Du: "Lúc nãy không tìm được cách thoát ra, chờ lâu quá nên nổi điên mới xách đao chém luôn tên NPC bên cạnh. Ai biết tự nhiên hắn lại phụt máu chết cơ chứ. Cái này là ngoài ý muốn mà..."

Hạ Du lè lưỡi, gửi thêm một cái mặt cười nhe răng.

Hải Vũ đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng, run rẩy trả lời: "Cậu cũng dã man quá rồi! NPC mà cũng có ý nghĩ giết cho được".

Hạ Du gãi gãi đầu cười khổ. Tại tức quá nên mới chém bừa thôi chứ có ai nghĩ rằng NPC mà cũng có thể bị giết. Có lẽ sau này cô nên cố gắng kiềm chế cảm xúc lại một chút.

Tiểu Du: "Ha ha, thôi mình đi đánh quái tiếp đi!"

Vừa định di chuyển đi thì cả người Hải Vũ bất ngờ phát sáng mấy giây rồi mất. Chữ số nhỏ xíu trên đầu Hải Vũ lập tức thay đổi. Hạ Du ngạc nhiên reo lên: "Cậu nhảy cấp rồi. Chuẩn bị thành tiên rồi nhé! Ha ha ha! Đi, săn thêm vài con quái nữa cho đầy kinh nghiệm rồi độ kiếp luôn".

Cả hai người lại dẫn nhau đi đánh quái. Mấy con quái cấp thấp này chẳng nhằm nhò gì đối với Hạ Du cả. Một đao của cô là có thể giết sạch rồi. Đang hăng say tàn sát quái, bỗng từ phía đối diện xuất hiện một vài nhận vật khác đang tiến lại gần. Nhìn thấy tên nhân vật của người đi trước, Hạ Du bỗng chau mày.

Là Hoàng Lão Tà?

Anh ta đang dẫn một đám người đi đánh quái. Mà cái quan trọng là, bên cạnh anh ta còn có mấy nhân vật nữ nữa. Tên nhân vật dính sát với nhau lộn xộn quá nên cô nhìn không ra là những ai. Hoàng Lão Tà này là chồng trong game của Ngọc Linh. Giờ này lẽ ra hai người phải hẹn hò đi chơi, hoặc dẫn nhau đi làm nhiệm vụ vợ chồng rồi chứ nhỉ? Sao anh ta lại ở đây với một đám con gái? Vậy còn Ngọc Linh đâu?

Liễu Yến: "Đúng là xui xẻo thật. Mới quay về đã gặp ngay cái loại gì đâu không!"

Liễu Yến?

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!

Trước đây Hạ Du ở trong bang Tia Chớp, chức vụ phó bang, lại còn là vợ của bang chủ Cuồng Phong. Sau này bỗng nhiên xuất hiện người tên Liễu Yến, xưng là bạn gái ngoài đời của bang chủ rồi bắt Hạ Du phải ly hôn. Ly hôn chưa đủ, cô ta còn liên tục gây chuyện với Hạ Du, khiến cô vì không muốn anh em trong bang phái vì mình mà lục đục nên mới quyết định rời bang, sau đó mới chấp nhận lời đề nghị của sư phụ cũ của cô là Thiên Lang gia nhập bang Nam Thiên.

Dạo này cô ít quan tâm tới chuyện thiên hạ, chuyên tâm dẫn Hải Vũ đi thăng cấp nên không gặp. Bây giờ gặp lại cũng có chút ngạc nhiên. Người có tiền có khác, chẳng cần ngày đêm cày cuốc mà cấp độ vẫn lên vèo vèo. Bằng chứng là chưa đầy hai tháng, cái cô Liễu Yến kia từ thua Hạ Du cả gần hai mươi cấp, bây giờ đã hơn cô một cấp rồi. Có điều, về tiên vị lẫn lực chiến thì vẫn thua xa.

Hạ Du nhếch môi nở một nụ cười khinh bỉ, nhắn tin cho Hải Vũ: "Đồ đệ, chúng ta đi thôi!"

Thấy Hạ Du dẫn nhân vật quay đi, Hải Vũ cũng im lặng đi theo phía sau.

Liễu Yến thấy Hạ Du không thèm trả lời mình, tức tối nói: "Tôi đang nói chuyện với cô đó, bị mù hay sao mà không nhìn thấy hả?"

Viết thay cho "☘️ Nguyễn Gia Linh ♐️", đọc xong cho xin ý kiến nha!!

3
21 tháng 1 2019

Tk nào nhấn vào chữ đọc thêm tk đấy ngu

26 tháng 1 2019

cái j

14 tháng 1 2019

đó chính là mi đó già

21 tháng 1 2019

đụ

BẠN BIẾT GÌ VỀ MỤC TIÊU ĐƯA NGƯỜI BAY VÀO VŨ TRỤ ? Mỗi lần phóng máy thăm dò lên không trung con người lại hi vọng có thể đặt chân lên các hành tinh. Đặt chân lên các hành tinh người ta đặt ra là điều mơ ước nhưng đặt chân lên Mặt Trăng thì con người đã làm được. Mục tiêu đưa người lên Mặt Trăng được đặt ra vào những năm 60 của thế kỉ XX. Kế hoạch Mặt Trăng được chia...
Đọc tiếp

BẠN BIẾT GÌ VỀ MỤC TIÊU ĐƯA NGƯỜI BAY VÀO VŨ TRỤ ?

Mỗi lần phóng máy thăm dò lên không trung con người lại hi vọng có thể đặt chân lên các hành tinh. Đặt chân lên các hành tinh người ta đặt ra là điều mơ ước nhưng đặt chân lên Mặt Trăng thì con người đã làm được.

Mục tiêu đưa người lên Mặt Trăng được đặt ra vào những năm 60 của thế kỉ XX. Kế hoạch Mặt Trăng được chia thành ba giai đoạn. Giai đoạn một có tên là kế hoạch sao Thủy và giai đoạn này đã đưa một nhà du hành vũ trụ Mỹ vào vũ trụ. Nhà du hành Glen bay trên phi thuyền ''Hữu nghị'' số 7 tiến vào quỹ đạo của Trái Đất sau 10 tháng kể từ khi Gagarin bay lên không trung. Sau khi bay 3 vòng quanh Trái Đất thì có cảnh báo vỏ phòng nhiệt bên ngoài có vấn đề, phi thuyền có khả năng sẽ bị thiêu cháy, tuy nhiên cuối cùng thì nhà du hành này cũng trở về được. Giai đoạn thứ hai có tên là kế hoạch sao Song Tử. Năm 1965, hai phi thuyền mang tên chòm sao Song Tử đã gặp nhau trên thái không. Giai đoạn thứ ba là kế hoạch Apôlô. Tên lửa dùng để đẩy phi thuyền Apôlô là tên lửa lớn nhất mang kí hiệu sao Thổ. Tháng 8 năm 1968 tàu Apôlô số 8 bay vòng quanh Mặt Trăng. Đầu năm 1968 người ta đã cho tiến hành thử nghiệm sử dụng áo vũ trụ và thử nghiệm thuyền tiếp đất. Ngày 16 tháng 7 năm 1969, tàu Apôlô số 11 được phóng lên, ba ngày sau thì đến tầng không phía bên trên của Mặt Trăng. Ngày 20 tháng 7, các nhà du hành Amstrong và Edwin Aldrin sang thuyền tiếp đất và từ từ hạ cánh xuống bề mặt Mặt Trăng. Cửa khoang mở ra, Amstrong leo lên cửa và dừng lại vài phút ở bệ cửa ra vào sau đó hết sức cẩn thận đặt chân trái rồi đến chân phải lên Mặt Trăng, Amstrong đã đứng trên Mặt Trăng. Vậy là lần đầu tiên con người đã lưu lại dấu chân của mình trên Mặt Trăng.

Thế nhưng chị Hằng Nga không như trong câu truyện cổ, thực tế đó là một thế giới hết sức hoang vu lạnh lẽo. Sau tàu Apôlô số 11, Mỹ tiếp tục phóng lên 6 phi thuyền Apôlô nữa đưa 12 nhà du hành lên Mặt Trăng. Như vậy, nhờ phi thuyền vũ trụ và các máy bay hàng không vũ trụ con người đã thực hiện được giấc mơ bay lên vũ trụ. Kể từ năm 1961, khi nhà du hành vũ trụ của Liên Xô Gagarin lần đầu tiên bay vào vũ trụ mở ra lịch sử loài người tiến vào vũ trụ đến nay đã có 900 lượt các nhà du hành vũ trụ bay lên thái không. Tuy nhiên cũng đã có rất nhiều rủi ro xảy ra. Năm 1967 ''Saiuz người lái phi thyền số 1'' của Liên Xô đã gặp phải sự cố, năm 1986 máy bay hàng không vũ trụ thử của Mỹ trong lần bay thứ 10 có 7 nhà du hành vũ trụ đã nổ tung. Sau đó người ta đã tiến hành cải tiến 400 hạng mục của máy bay hàng không vũ trụ nhưng đến năm 2003 lại có một máy bay hàng không vũ trụ gặp sự cố, nhân loại lại mất đi 7 nhà du hành vũ trụ nữa. Tuy nhiên không vì thế mà dũng khí thăm dò vũ trụ của con người nguội đi, bởi chinh phục vũ trụ là một công việc vô cùng nguy hiểm nhưng lại hết sức vẻ vang và đáng giá.

1
23 tháng 3 2019

hành tinh Europa

"Có quen mà, quên tôi rồi à?"Hạ Du nhìn kĩ người trước mặt rồi nhăn trán lại, cố gắng vắt hết trí nhớ của mình ra xem thử rốt cuộc mình có từng gặp cậu ta chưa. Một lúc sau, cô bất lực lắc đầu: "Chịu! Nhìn thì quen quen, nhưng hình như chưa gặp bao giờ. Chắc chắn là không quen rồi"."Không quen thì bây giờ quen. Giờ là bạn cùng lớp rồi mà, còn ngồi chung bàn nữa. Sau này chắc chắn...
Đọc tiếp

"Có quen mà, quên tôi rồi à?"

Hạ Du nhìn kĩ người trước mặt rồi nhăn trán lại, cố gắng vắt hết trí nhớ của mình ra xem thử rốt cuộc mình có từng gặp cậu ta chưa. Một lúc sau, cô bất lực lắc đầu: "Chịu! Nhìn thì quen quen, nhưng hình như chưa gặp bao giờ. Chắc chắn là không quen rồi".

"Không quen thì bây giờ quen. Giờ là bạn cùng lớp rồi mà, còn ngồi chung bàn nữa. Sau này chắc chắn sẽ thân, mà biết trước sẽ thân rồi thì bây giờ thân trước đi. Tôi tên Hải Nam!"

Hải Nam vừa nói vừa nhoẻn miệng cười nhìn Hạ Du, còn cô thì suýt chút nữa sặc cả nước bọt. Cô không thèm đáp lại, nhếch môi cười nhàn nhạt rồi xoay người, khoanh tay đặt trên bàn úp mặt xuống nhắm mắt lại, mặc cho người ngồi bên cạnh vẫn đang cố gắng nói chuyện với mình. Cái tên này, không biết là ở xó xỉnh nào chui ra nữa, phiền chết đi được. Cho cậu ta ngồi chung bàn đúng là sự quyết định ngu ngốc nhất của cô trong ngày hôm nay.

Chẳng biết ngày tháng sau này sẽ thế nào chứ hiện tại cô đang cảm thấy bắt đầu có sự không ổn rồi.

"Này, cậu cũng ở kí túc xá phải không? Lát nữa ra về xuống căng tin ăn trưa với tôi không?"

Hạ Du không ngẩng đầu lên mà trả lời: "Không!"

Bị từ chối thẳng thừng không thương tiếc, vẻ mặt Hải Nam có chút hơi khó coi, nhưng cậu vẫn kiên nhẫn nói tiếp: "Tôi trả tiền mà, có bắt cậu trả đâu. Đi đi, trưa nay tôi mời!"

"Mời cũng không đi!"

"Đi đi mà!" Vừa nói, Hải Nam vừa lay nhẹ cánh tay Hạ Du.

Hạ Du thực sự mất hết kiên nhẫn rồi. Cái tên chết bầm này, đã không được đẹp rồi mà còn nói nhiều nữa chứ. Cô tức giận, bật người dậy quay sang nghiến răng ken két, lườm Hải Nam một cái cháy mặt quát: "Đã kêu không rồi, lải nhải cái gì mà lắm thế? Quen biết gì mà rủ rê? Thần kinh có vấn đề thì về mua thuốc uống, đừng có làm phiền tôi được không?"

Âm lượng giọng nói của Hạ Du không quá lớn nhưng lại có thể khiến không khí xung quanh lập tức im bặt. Bốn mươi mấy con người đồng loạt xoay lại nhìn về chỗ cô với Hải Nam.

Đúng lúc ấy, tiếng trống tan trường bỗng vang lên. Hạ Du lườm Hải Nam thêm lần nữa, rồi không thèm nói gì, kéo balo đeo lên vai đứng dậy định bỏ về thì cánh tay bất ngờ bị níu lại. Cô giật mình, vùng mạnh cánh tay ra trừng mắt nhìn Hải Nam gằn từng tiếng: "Muốn cái gì đây?"

"Tôi cũng ở kí túc xá mà, về chung đi!"

"Cậu là ai? Tôi không quen biết cậu. Đi tránh xa tôi ra. Đồ điên!"

Hạ Du lập tức xoay người hầm hầm bỏ đi. Vừa ra tới cửa lớp liền đâm sầm vào một người nào đó khiến cả cơ thể ngã ngửa ra sau. Cô lồm cồm bò dậy, ngẩng đầu lên mới phát hiện người kia chính là cái người lúc nãy đi chung với Hải Nam qua lớp mình, nhìn cô thì thầm to nhỏ với nhau rồi bỏ đi đâu mất. Trưa nắng nóng, gặp phải cái tên bệnh hoạn kia đã đủ bực rồi mà giờ đi về cũng không yên.

"Ngày gì mà gặp toàn thứ âm binh đầu đinh không!"

Ném lại cho người trước mặt một ánh nhìn không chút thiện cảm, Hạ Du phủi phủi áo rồi xoay người bỏ đi.

Hải Nam cũng vừa đi ra khỏi lớp, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Hạ Du xa dần rồi khuất sau ngã rẽ xuống hành lang, sau đó quay sang nhìn cậu bạn mình, ngán ngẩm lắc đầu.

Nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của Hải Nam, cậu ta cười khẩy: "Thấy sao?"

"Chắc là cùng một người rồi!"

"Tao cũng chỉ nghe người ta nói, tự nhiên giờ lại thấy tò mò quá!"

Hải Nam tặng cho cậu bạn mình một ánh nhìn cảnh cáo rồi bước thẳng về phía cầu thang.

* * *

Hạ Du sau khi rời khỏi lớp, định sẽ xuống căng tin ăn trưa nhưng sợ lại đụng mặt cái tên quái thai lúc sáng nên quyết định đi thẳng về kí túc xá. Thà cô ăn mì tôm còn hơn phải chạm mặt cái tên điên đó. Cô sợ mình không kiềm chế được lại có án mạng xảy ra.

Kí túc xá trường của Hạ Du thực ra là một toà nhà hai tầng nằm ở phía sau trường, mới được hoàn thành và cho học sinh dọn vào ở được khoảng gần hai năm nay. Bởi vì có rất nhiều học sinh ở xa, đường xá đi lại bất tiện nên hội phụ huynh mới đề xuất xây kí túc xá cho con em mình bán trú lại trường.

Kí túc xá nam và nữ được xây thành hai khu tách biệt, ngăn cách bởi một đường hàng rào sắt rất cao, lại có bảo vệ và các thầy cô quản lý liên tục kiểm tra nghiêm ngặt nên rất đảm bảo việc trật tự của học sinh.

Thường thì một phòng sẽ có tối đa bốn người ở. Tuy nhiên, phòng của Hạ Du vì xây chẹt ở cuối dãy tầng một, nhỏ hơn các phòng khác nên chỉ ở được hai người. Nhà trường phải nói là vô cùng tâm lí. Tuy phòng không quá rộng nhưng khá sáng sủa và thoáng đãng. Trong phòng có một cái giường đôi, hai cái bàn học và một tủ đồ nhỏ. Còn có bếp, nhà vệ sinh cá nhân trong phòng nữa. Cửa phía sau thông ra một góc ban công, đứng từ ban công có thể nhìn thấy hầu hết khung cảnh sân sau của trường.

"Lu ơi Lu à! Tao đói quá, đói sắp chết luôn rồi. Lu ơi cứu tao!"

Vừa bước vào phòng, Hạ Du liền lớn giọng gọi. Không có ai trả lời, phòng cũng trống trơn không bóng người. Cô sực nhớ ra rằng Ngọc Linh – bạn cùng phòng, cũng là bạn thân của cô có nói với cô rằng hôm nay sẽ về nhà. Cô quên mất ngày mai là chủ nhật.

Sự lười biếng trong con người Hạ Du bỗng nhiên trỗi dậy. Cô quăng chiếc balo lên bàn, không thèm thay đồng phục ra mà lăn kềnh xuống giường ngủ một giấc. Tới lúc tỉnh lại, nhìn đồng hồ thì phát hiện đã gần sáu giờ tối.

"Chết cha, sắp tới giờ rồi!" Hạ Du hốt hoảng reo lên, lật đật xỏ dép chạy đi lấy quần áo rồi chui tọt vào phòng tắm.

Trên đời này có hai loại người, một là vào phòng tắm xong gần cả tiếng vẫn chưa thấy bước ra, hai là vừa vào phòng tắm chưa đầy năm phút đã chui ra. Hạ Du thuộc kiểu người thứ hai.

Bụng bắt đầu kêu réo inh ỏi, Hạ Du lại lật đật xuống bếp pha mì ăn. Sau khi lấp đầy cái bụng bởi một bát mì tôm trứng gà to sụ, Hạ Du hào hứng ngồi vào bàn học khởi động máy tính. Còn cả gần mười lăm phút nữa mới tới giờ hẹn, cô chống cằm buồn bã nhìn cái tên Hải Vũ đang xám xịt trong danh sách bạn bè. Tự nhiên cô lại thấy chán chán, di chuyển nhân vật đi vòng vòng quanh bản đồ rồi dừng lại giữa một vườn hoa đào rực rỡ tại Đào Hoa Đầm.

Hải Vũ là tên nickname đồ đệ trong game của Hạ Du. Cô còn nhớ rất rõ, hôm đó vì đang bực mình chuyện trên lớp nên về tới phòng, cô liền mở game ra đi đánh quái để xả cơn giận trong lòng. Trong lúc quá hăng say, vô tình cô lại lỡ tay giết chết một nhân vật nam cấp thấp hơn mình rất nhiều đang đứng gần đó. Vì cảm thấy có lỗi nên cô đã hứa sẽ dẫn cậu ta đi thăng cấp để đền bù. Sau này, vì để tiện cho việc làm nhiệm vụ, cũng như để được hưởng nhiều phúc lợi hơn nên hai người đã trở thành sư đồ.

Trước đây, cái tên Tiểu Du – nickname trong game của Hạ Du luôn xuất hiện khắp nơi trên bản đồ và trong các cuộc tranh luận, chiến đấu hay những nhiệm vụ của bang phái. Nhưng từ khi có đồ đệ, tần suất Hạ Du xuất hiện trên kênh thế giới và bang phái chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hầu hết thời gian online đều cùng đồ đệ đi làm nhiệm vụ, thỉnh thoảng thì dẫn cậu ta đi săn boss cấp cao. Loanh quanh luẩn quẩn, hiện tại hai người cũng đã quen biết được gần ba tháng rồi.

Chẳng biết từ khi nào Hạ Du lại có cảm giác mong chờ Hải Vũ đến vậy. Đi học thì chỉ trông thời gian trôi qua thật nhanh để về, rồi tranh thủ học bài cũ, chuẩn bị bài mới đâu đó sẵn sàng để có nhiều thời gian cùng Hải Vũ online game hơn. Đến giờ đi ngủ cũng cảm thấy lưu luyến, thực sự không muốn tạm biệt cậu ấy chút nào.

Đôi lúc ngồi một mình, nghĩ tới Hải Vũ, cô bất giác mỉm cười ngây ngốc. Hai chữ "Hải Vũ" xuất hiện trong tâm trí cô ngày một nhiều hơn. Cô mơ hồ cảm nhận được sự thay đổi lạ lùng trong lòng, thế nhưng sau đó lại tự mình phủ nhận tất cả. Hạ Du nghĩ, chắc cơ thể mình bị đột biến chỗ nào đó rồi, chứ trước nay cô có bao giờ như thế đâu.

Hải Vũ: "Sư phụ!"

3
16 tháng 1 2019

truyện tên j

17 tháng 1 2019

hết giận thì yêu thôi

18 tháng 9 2019

nhưng nói ai z ????????

18 tháng 9 2019

Chị yerri á?

À ờ...lâu rồi k thấy chị ib trong nhóm hay gì hết:<

16 tháng 12 2018

Việt Nam mãi mãi là winner!!!!!

cam cup ma mat tuoi han len

4 tháng 3 2019

ân yêu mi ó😀 😀 😀 😀

4 tháng 3 2019

Bỏ cái ăn ns ik rồi