Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong bài thơ sử dụng cụm từ “Nam đế cư” chứu không phải là “Nam nhân cư” bởi :
- Đế: Vua ( thể hiện sự ngang hàng với nhà nước trung Hoa) khẳng định rằng, nước Nam có Vua riêng chứu không phải là một nước nhỏ thuộc về Trung Hoa
- Trong một quốc gia, cần có người đứng đầu để duy trì, bảo đảm sự ổn định cho đất nước. Ở đây, khi nói là “Nam đế cư”, thì được coi rằng, đất nước có người đứng đầu, có người làm chủ, như vậy, giúp xác định được chủ quyền của dân tộc, không chịu sự chi phối của bất kì Vua nào khác. Là nơi có Vua ở, thì Vua mới có quyền quyết định trong mọi việc.
là để nói rằng nước Nam không phải là nước chư hầu của nước Bắc mà là một nước độc lập, vua Nam phải ngang hàng với vua Bắc. Vì vậy tác giả dùng từ "đế" thay từ "vương" để khẳng định chủ quyền của nước Nam.
Ta thấy được rằng Lí Bạch là một con người yêu thiên nhiên, yêu quê hương, đất nước sâu nặng, biết trân trọng cái đẹp, cá tính hào phóng, mạnh mẽ.
NHỚ **** MÌNH NHA!
Trả lời
Vì nó được coi là bản tuyên ngôn đọc lâp của nước ta
Hok tốt
Bài thơ "Nam quốc sơn hà" được mệnh danh là bài thơ thần vì:
+ Thiêng liêng hóa một tác phẩm văn học.
+ Thể hiện sức sống lâu bền của bài thơ.
Cho đến nay, các nhà nghiên cứu vẫn chưa xác định ai là tác giả bài thơ '' Nam quốc sơn hà''. Vì bài thơ được vọng ra từ một đến thờ linh thiêng có tác dụng khích lệ quân dân ta quyết tâm chiến đấu chống giặc, nên người đời gọi đây là bài '' Thơ Thần''. Bài thơ không có tên. Để tiện ghi nhớ, nhiều người đặt tên bài là '' Nam quốc sơn hà'' (Sông núi nước Nam). Như vậy, từ hoàn cảnh ra đời, đến việc tiếp nhận, truyền bá, việc tìm tác giả, việc đặt tên, tác phẩm thơ này đậm chất huyền thoại, linh thiêng. Đó không còn là tiếng nói con người, mà âm vang tiếng thánh thần, không còn là suy ngẫm cảm xúc của một người - tác giả - mà là trí tuệ, tâm hồn của cả dân tộc Việt Nam xưa cũng như nay.