Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo:
Một buổi sáng chủ nhật, em được bố mẹ dẫn đi chơi ở phố đi bộ Hồ Gươm trong thủ đô Hà Nội. Đó chính là một trong những nơi em yêu thích và có những trải nghiệm đẹp nhất.
Phố đi bộ ngày mới sáng sớm đã đông đúc người qua lại, vì hôm nay là cuối tuần. Điều thú vị ở đây đó chính là không có khói bụi, ô nhiễm, không có tiếng còi xe inh ỏi. Ở đây có những thanh chắn ngăn cho các phương tiện giao thông vào. Bạn muốn vào, chỉ có thể đi bộ bằng chính đôi chân của mình.
Có nhiều con đường để đi vào trung tâm của con phố. Ở đó, có một đài phun nước rất đẹp. Nước chảy ra từ những chiếc vòi, phun lên trên thật đẹp và thú vị. Xung quanh đây có những quán cà phê, các điểm tụ tập và ăn uống rất phù hợp. Nhưng điểm làm nên điều thú vị ở đây chính là con người. Phố đi bộ là hoạt động dành cho những người tham gia. Mặc dù mới là buổi sáng nhưng không vì thế mà mất đi sự náo nhiệt và sôi động của nó.
Không khí buổi sáng mùa thu thật dễ chịu với những tia nắng nhẹ nhàng và làn gió mơn man, sẽ lạnh. Những con đường đi đều đông đúc người. Mọi người, ai cũng đi với những người khác. Em thấy có nhiều gia đình giống em, có những anh chị đi cùng nhau. Tất cả mọi người đều nói chuyện và cười đùa rất vui vẻ. Hẳn rồi, vì đây chính là nơi vui chơi giải trí mà. Các bạn nhỏ đang cười rất tươi, tay cảm que kem, háo hức tham gia các trò chơi. Những trò chơi ở đây rất thú vị mà ở khi ở nhà, những bạn thành phố không biết đến. Những trò ô ăn quan với những viên sỏi, trò kéo co thu hút rất nhiều bạn. Những con tò he đủ sắc màu và hình dáng không chỉ làm cho chúng em mà cả bố mẹ cũng thấy rất thần kì. Những người lớn cũng chơi với trẻ con rất vui vẻ và hạnh phúc.
Bên cạnh những tiếng cười vui vẻ, có những người đến đây đơn giản là để đi bộ. Những người lớn tuổi thong thả những bài tập buổi sáng, những bước chân thong dong bước đi. Có những anh, chị chọn cho mình một nơi có bóng xanh mát, yên bình để đọc sách hay mở vở để làm bài tập. Mỗi người một mục đích và hành động khác nhau nhưng em thấy ai cũng rất vui vẻ, gương mặt rạng rỡ và yên bình, khác hẳn với tiếng còi xe, tiếng mọi người lộn xộn nói chuyện ở những con phố ngoài kia.
Một buổi sáng diễn ra trên đường phố Hồ Gươm thật là vui vẻ và thanh bình. Ở đây, em và mọi người đều tìm thấy hạnh phúc của mình. Và đó sẽ là một khởi đầu tốt để bắt đầu một ngày mới tốt đẹp. Các bạn cũng nên tới đây một lần nhé!
Tham khảo ở đây:
https://download.vn/mot-so-bai-van-ta-canh-lop-5-32430
Tham khảo
Vào ngày sinh nhật lần thứ 8 của em, bà ngoại có tặng em một chú mèo rất dễ thương và đáng yêu. Vừa nhìn thấy chú là em đã vui mừng và thích thú lắm. Em thường gọi chú với cái tên dễ thương là Mi.
“Meo, meo, meo”, hôm nào cũng vậy, cứ khi em ngồi vào bàn học bài là chú Mi lại đến nằm dụi đầu vào chân em. Mi thân thiết và gắn bó với em từng ngày. Ngày bà ngoại cho, con mèo chỉ bằng chai nước khoáng nhỏ nhưng bây giờ thì nó đã to bằng cái chai Cô-ca đại bự. Toàn thân chú được bao phủ một màu vàng và điểm thêm vài vệt trắng làm cho chiếc áo của chú lại càng thêm đẹp.
Cái đầu của chú to hơn quả bóng ten-nít một chút. Đôi mắt tròn như hai hòn bi ve và sáng như đèn pha. Cái mũi phơn phớt hồng, lúc nào cũng ươn ướt như người bị cúm sổ mũi vậy. Cái tai của chú mới thính làm sao! Chỉ một tiếng động nhỏ, chú đều phát hiện được đó là tiếng gì, có cần phải giải quyết hay không. Cái tai và cái mũi đó chính là cái ra-đa của chú để phát hiện những tên chuột láu lỉnh hay phá hoại, ăn trộm thóc gạo của người.
Cổ Mi được quàng một chiếc khăn màu trắng đục. Bốn cái chân không cao lắm so với thân hình chú nhưng lại chạy rất nhanh. Dưới bàn chân là một lớp thịt dày, mịn, màu hồng nhạt. Bà em bảo những miếng thịt đó giúp Mi di chuyển nhẹ nhàng, không gây một tiếng động nhỏ, làm cho nhiều chú chuột không ngờ. Những chiếc vuốt của chú rất nhọn và sắc. Đã có lần, những chiếc vuốt đó đã để lại dấu vết trên tay em khi em đùa vui, nghịch ngợm với chú. Chính những chiếc vuốt đó là thứ vũ khí lợi hại của chú mà mỗi con chuột khi nhìn thấy phải kinh hoàng.
Mỗi khi muốn chơi với em, chú lại dùng đầu dụi vào tay em rồi lấy những cái vuốt ấy cào cào nhẹ vào bàn tay em. Chao ôi! Cái đuôi của chú mới dẻo làm sao! Chiếc đuôi như một cái dấu ngã, chẳng giấu vào đâu được. Hôm nào cũng vậy, chú ta cứ ngủ khì. Thế nhưng lũ chuột cũng chẳng dám ra quấy phá vì chú rất tinh, cũng có thể lũ chuột cảnh giác, nghĩ là Mi đang rình chúng đấy.
Ban đêm, Mi ta mới đi làm cho chủ. Chú ta biết hết đường đi lối lại của bọn chuột. Không con chuột nào chạy thoát nếu chú đã phát hiện được. Có lần, em được chứng kiến nó bắt chuột ban ngày. Có lẽ, con chuột đó đói quá phải đi ăn trộm ban ngày. Chú Mi ngụy trang rất khéo, chú nằm khuất sau cái chổi cạnh chân hòm cáng thóc. Một con chuột nhắt rất tinh ranh, mắt lấm lét, đi nhẹ nhàng đến định trèo lên hòm thóc để chui vào ăn thóc. Mi nằm yên như đang ngủ. Bỗng “chụp” một cái, chỉ nghe thấy tiếng “chít” tuyệt vọng, Mi ta đã vồ gọn con mồi trong móng vuốt của chú.
Hả hê với chiến thắng của mình, Mi tha con chuột đó ra vườn. Chú nhả con chuột ra, lấy cái chân trước vờn đi vờn lại con chuột đó. Con chuột vội chạy đi nhưng chạy sao thoát. Em nghĩ con chuột đó chỉ sợ đã chết. Thế rồi, chú ta ung dung ngồi chén hết con chuột nhắt đó. Mỗi lần chú bắt được chuột, em đều vuốt ve động viên chú. Đến bữa, em lại thưởng cho chú những miếng ăn ngon nhất. Mi tỏ vẻ sung sướng lắm.
Mi ăn rất ít, hàng ngày chú ta ăn không hết một bát cơm. Khi ăn, chú ta cứ nhỏ nhẻ từng tí một. Em thường nghe mọi người nói “ăn như mèo” quả không sai. Dù đói đến đâu thì Mi cũng ăn rất từ tốn. Khác với Vàng - chú cún tinh nghịch nhà em, cứ ăn hùng hục. Vàng và Mi rất thân với nhau. Ngày nào, chúng cũng chơi đùa với nhau mà không có xích mích gì cả.
Buổi sáng, khi nắng vàng trải khắp sân, Mi nằm duỗi dài bốn chân, mắt lim dim, trông thật đáng yêu. Thỉnh thoảng, nó lại cho tay lên mặt cào cào, như là nó đang rửa mặt. Buổi tối, khi cả nhà ăn cơm xong, bao giờ Mi cũng tranh thủ ngồi vào lòng em nũng nịu.
Em rất yêu quý Mi. Mi không chỉ là vật kỉ niệm của bà ngoại tặng cho em mà nó còn là “dũng sĩ diệt chuột” của nhà em. Mi giúp nhà em rất nhiều trong chiến dịch diệt chuột. Từ ngày có Mi, nhà em không còn lo lũ chuột quấy phá. Em sẽ chăm sóc Mi cho khỏe, chơi với Mi vui vẻ để làm theo đúng lời dặn của bà em khi bà tặng Mi cho em.
tả con mèo phải ko ạ?
THAM KHẢO Ạ:
Mùa hè năm em lên tám, trời mưa to như trút nước, ở phía ngoài vườn nhà có một vị khách đi lạc chịu cảnh mưa mà ướt sũng người. Vị khách bất ngờ đó là một chú mèo màu trắng mướt, trông rất dễ thương, xin phép bố mẹ em được đưa chú mèo này vào nhà. Cho đến ngày hôm sau chú mèo vẫn chưa đi nên em quyết định sẽ nuôi chú mèo này, tất nhiên là bố mẹ cũng đã cho phép.
Từ ngày nhận nuôi chú mèo, em đặt cho chú cái tên gọi thân mật là Meo. Những ngày ban đầu Meo còn khá ngại ngùng và sợ sệt với những thành viên khác trong gia đình em, chú thường nằm im một chỗ và quan sát mọi vật chuyển động xung quanh. Nhưng cho đến bây giờ thì chú chẳng còn sợ hay ngại gì nữa.
Meo có chiếc đầu tròn như quả bóng ten-nít. Đôi mắt lúc nào cũng sáng long lanh như hòn bi ve và sáng lấp lánh lên như đèn pha vậy. Chiếc mũi hồng hồng, ướt ướt trông như lúc nào cũng đang bị sổ mũi. Tai của Meo thính lắm, tiếng động nhỏ cũng đủ làm chú phát hiện ra, chiếc mũi cũng rất thính, chứng minh là chuột trong nhà tôi gần như đã bị Meo tiêu diệt gần như là sạch hết.
Những ngày mùa đông Meo được mẹ em mua cho chiếc khăn quàng màu đen rất ấm áp, có khi thì là bộ quần áo để giữ ấm cho cơ thể. Bốn cái chân tuy không được cao nhưng cũng thoăn thoắt chạy đi chạy lại để rình bắt chuột. Dưới bàn chân có một lớp thịt cùng lông dày mịn, mới đầu em không hiểu tác dụng của lớp thịt và lông ở dưới chân Meo là gì. Mãi đến sau này mới phát hiện ra nó có tác dụng giúp cho Meo di chuyển nhẹ nhàng, thanh thoát hơn. Ẩn sâu trong cái bộ đệm nhẹ nhàng đấy chính là bộ móng vuốt sắc nhọn, sẵn sàng tiêu diệt con mồi. Meo còn vũ khí lợi hại khác nữa đó chính là đôi mắt, đôi mắt của Meo trong đêm sáng lạ thường, có thể nhìn thấy rõ mọi vật khi trời đã về đêm.
Meo hàng ngày ăn rất nhiều, có lẽ để nạp năng lượng để cho ban đêm đi săn lũ chuột phá hoại của cải trong nhà. Khi ăn xong chú ta thường sẽ nằm ra ngoài trời nắng phơi mình, trông vẻ mặt rất là thư giãn và hạnh phúc.
Tuy chẳng phải món quà được tặng nhưng em rất thương và yêu quý Meo. Meo vừa là dũng sĩ diệt chuột cho nhà em, vừa là người bạn tốt, em chỉ mong Meo luôn khỏe, vui vẻ để bên em lâu hơn nữa.
Tham khảo:
Phía sau nhà bà em có một khu vườn nhỏ, bà trồng các loại cây ăn quả. Trong đó, em ấn tượng nhất là cây chuối lùn.
Gọi là chuối lùn, nhưng cây chẳng lùn đâu nhé. Cây cao hơn cả bố em, thế nên có khi cũng phải gần 2m rồi. Thân cây thẳng đuột như thân dừa, thân cau, láng bóng chứ không sần sùi như các cây thân gỗ. Cây chuối không có cành hay nhánh. Từ phía gần ngọn cây, chĩa ra các tàu lá chuối lớn như cây dừa. Mỗi tàu lá gồm một sống ở giữa có màu xanh ngọc nhạt hơn phần lá xung quanh. Những lá chuối ở dưới sẽ lớn và đậm màu hơn lá ở trên. Những lá còn non, sẽ cuộn lại dựng thẳng như một phong thư chưa mở. Chờ đến khi đủ già nó sẽ tự mở bung ra cho trời đất ngắm nhìn.
Mỗi cây chuối lùn sẽ chỉ ra quả một lần trong đời. Khi nào đã tích lũy đủ năng lượng, thì từ ngọn cây sẽ mọc ra một nhánh hoa. Hoa chuối có rất nhiều lớp. Cứ một lớp vỏ tím sẽ đến lớp hoa trắng nhỏ. Những đóa hoa trắng nhỏ đó sẽ phát triển thành quả chuối. Theo thời gian, các lớp cách nhau xa hơn, để đủ không gian cho quả chuối lớn lên. Quả chuối lùn trông rất bình thường, mỗi buồng có từ bốn đến năm nải. Khi chín sẽ chuyển từ màu xanh sang vàng. Thịt quả mềm và ngọt lịm, rất tốt cho sức khỏe.
Em yêu thích cây chuối lùn sau nhà bà lắm. Mỗi khi sang nhà bà chơi em lại ra vườn để thăm cây chuối.
THAM KHẢO
Phía sau nhà bà em có một khu vườn nhỏ, bà trồng các loại cây ăn quả. Trong đó, em ấn tượng nhất là cây chuối lùn.
Gọi là chuối lùn, nhưng cây chẳng lùn đâu nhé. Cây cao hơn cả bố em, thế nên có khi cũng phải gần 2m rồi. Thân cây thẳng đuột như thân dừa, thân cau, láng bóng chứ không sần sùi như các cây thân gỗ. Cây chuối không có cành hay nhánh. Từ phía gần ngọn cây, chĩa ra các tàu lá chuối lớn như cây dừa. Mỗi tàu lá gồm một sống ở giữa có màu xanh ngọc nhạt hơn phần lá xung quanh. Những lá chuối ở dưới sẽ lớn và đậm màu hơn lá ở trên. Những lá còn non, sẽ cuộn lại dựng thẳng như một phong thư chưa mở. Chờ đến khi đủ già nó sẽ tự mở bung ra cho trời đất ngắm nhìn.
Mỗi cây chuối lùn sẽ chỉ ra quả một lần trong đời. Khi nào đã tích lũy đủ năng lượng, thì từ ngọn cây sẽ mọc ra một nhánh hoa. Hoa chuối có rất nhiều lớp. Cứ một lớp vỏ tím sẽ đến lớp hoa trắng nhỏ. Những đóa hoa trắng nhỏ đó sẽ phát triển thành quả chuối. Theo thời gian, các lớp cách nhau xa hơn, để đủ không gian cho quả chuối lớn lên. Quả chuối lùn trông rất bình thường, mỗi buồng có từ bốn đến năm nải. Khi chín sẽ chuyển từ màu xanh sang vàng. Thịt quả mềm và ngọt lịm, rất tốt cho sức khỏe.
Em yêu thích cây chuối lùn sau nhà bà lắm. Mỗi khi sang nhà bà chơi em lại ra vườn để thăm cây chuối.
tham khảo
Tôi và Duy Mạnh là những người bạn vô cùng thân thiết của nhau. Chúng tôi vừa là những người hàng xóm, vừa là bạn học cùng lớp với nhau trong nhiều năm qua.
Duy Mạnh là một cậu con trai vô cùng hoạt bát. Cậu rất cao. Mạnh là người cao nhất trong số các bạn nam của lớp tôi. Mái tóc ngắn với khuôn mặt điển trai. Làn da ngăm đen trong vô cùng khỏe khoắn. Vầng trán cao và rộng, đôi mắt sáng và đầy mạnh mẽ. Tất cả đều gợi cho người đối diện cảm giác về sự thông minh.
Trong lớp học, Mạnh là một cậu con trai vô cùng tốt bụng. Cậu thường xuyên giúp đỡ bạn bè: khi thì giảng bài, khi thì trực nhật thay… Không chỉ vậy, Mạnh học cũng rất giỏi, nhưng không chỉ riêng một môn nào cả. Tuy nhiên, trong các một học, Mạnh thích học và học giỏi nhất môn Toán. Tôi đã từng rất nhiều lần nhờ Mạnh giảng bài cho. Những lúc như vậy, Mạnh luôn kiên nhẫn giảng bài cho tôi. Cách giảng bài của cậu cũng dễ hiểu. Đối với các thầy cô, Mạnh là một học sinh ngoan ngoãn, nên luôn được các thầy cô yêu mến.
Ngoài giờ học, Mạnh cũng hay chơi các môn thể thao. Mạnh nói với tôi rằng, môn thể thao cậu yêu thích nhất là đá bóng. Ước mơ của cậu chính là một cầu thủ đá bóng chuyên nghiệp. Tôi hy vọng rằng, Mạnh sẽ sớm thực hiện được ước mơ của mình.
Tình bạn với mỗi người thật đáng quý. Với tôi cũng vậy, tôi luôn coi trọng tình bạn giữa tôi và Mạnh. Hy vọng rằng, chúng tôi sẽ mãi giữ gìn được tình cảm quý giá này.
hảo thật đấy hs lớp 2 cx học lái này à
tham khảo
Lúa là một thực vật quý giá, là cây trồng quan trọng nhất trong nhóm ngũ cốc, là cây lương thực chính của người Việt Nam nói riêng và người dân Châu Á nói chung. Lúa thuộc loài thân thảo. Thân cây lúa tròn chia thành từng lóng và mắt. Lòng thường rỗng ruột, chỉ có phần mắt là đặc
Tham khảo :
Lúa là một thực vật quý giá, là cây trồng quan trọng nhất trong nhóm ngũ cốc, là cây lương thực chính của người Việt Nam nói riêng và người dân Châu Á nói chung. Lúa thuộc loài thân thảo. Thân cây lúa tròn chia thành từng lóng và mắt. Lòng thường rỗng ruột, chỉ có phần mắt là đặc.
?
???
cút ik :))
làm j có ma mà tả
bn đừng đăng linh tinh ở đây
Ma là một từ ngữ theo quan niệm dân gian ở hầu hết các quốc gia để chỉ linh hồn của người chết xuất hiện ở thế giới của người đang sống.
Tôi có một người bạn xõa tóc đen, mặc áo đầm trắng và luôn lảng vảng trong những giấc mơ của tôi .-.
Thêm dấu sắc cho mọi người đừng hiểu lầm
Trước vườn nhà em có một con ma. Nó màu đen. Em rất ghét con ma nhà em.
ờ
tả văn ít thui ko thì nhập tả ma vào người ó
chơi r nên bt à
??
Tả ma??
a cũng chơi
ma là con vật ai cx sợ và dell ai nhìn thấy nó để tả
tả cái khác ko tả thik tả ma
chuẩn, làm gì có ma đâu mà tả được con ma?
Tả đi:
nx nè
Trong nhà em có một con ma buổi đêm dậy đi vệ sinh em gặp nó, và sáng dậy em nhớ lại buổi tối hôm đó xong em ghê rợn hết cả người thế là từ đó em ghét ma :))))
??
Làm gì có ma đâu mà tả được con mà hả trời
???
Tả lắm thế, giờ là tả con ma?? Ma đâu mà tả?
:)
tởm ạ ;-;
:vvvvvvvvvv
Má ơi cứu con :(
~Em đặt dàn bom trước cửa nhà ma~
- Yayy, đầu tiên mình sẽ kể cho các bạn nghe về những chuyện mà mình và anh mình đã trải qua hồi nhỏ, những câu chuyện kì lạ xoay quanh gia đình mình- như 1 bộ phim viễn tượng- nhưng lại là sự thật
- Hồi nhỏ, hồi mình 3-4 tuổi gì đấy, nhà mình nghèo kinh khủng và bố mẹ mình phải đến sống ở 1 chỗ khá hẻo lánh. Chỗ đấy theo lịch sử là nơi có rất nhiều người đã hi sinh ở đây thời kháng chiến, bao gồm cả giặc Pháp và dân VN ta. Căn nhà của mình nhỏ, ở tập thể với tầm 5,6 nhà khác nữa, bao trọn quanh khu tập thể đó toàn rừng là rừng, âm u, vắng vẻ. Gần nhà mình còn có 1 buồng được xây kín gạch, ở trong trát đầy xi măng, ở ngoài không ốp iếc gì cả. Theo mình thấy thì cái buồng đấy không có tác dụng gì cả, trừ khi là để làm dụng cụ hành hạ thời xưa( chôn người trong bê tông chẳng hạn)....
- Mình đã từng nhìn thấy Ma, các bạn tin không? Hồi mình nhỏ, lúc đấy mình chỉ tầm 3,4 tuổi thôi. Mình dậy rất sớm, sớm lắm, xong lúc đấy mình nhìn xung quanh, mình thấy căn nhà nhỏ của mình xung quanh là quán bar của Pháp, bốn góc màn là 4 đầu giặc Pháp, bọn Pháp xung quanh mình thì đang quẩy, có cả bàn uống rượu, ánh đèn bar nhập nhàng nữa. Hồi đó mình không biết gì, mình chỉ ngồi nhìn, nhìn mãi cho đến khi trời sáng dần lên, mình nhớ rõ ánh sáng lọt qua khe cửa thành 1 đường thẳng, chiều vào căn phòng và mọi thứ mờ dần đi, rồi hết hẳn....
- Anh mình hơn mình 2 tuổi, lúc còn ở đấy, chắc anh mình tầm 5 tuổi lớp 1. Anh em mình ngủ chung giường, tối nào anh em mình cũng nghe thấy tiếng cuốc đất cạnh nhà" phập phập phập", anh em mình nghe nhiều lắm, ngày nào cũng có, lâu dần anh em mình coi đó là điều tất nhiên, hiển nhiên trong cuộc sống. Cho đến 1 hôm anh em mình không nghe thấy tiếng cuốc, mình vừa quay sang hỏi anh:" sao hôm nay không có tiếng cuốc nhỉ" thì tiếng cuốc lại vang lên" phập phập phập", nó cứ vang lên mãi cho đến những năm tháng về sau...
- Nhà mình ở hình như là nơi đất dữ, bố mẹ mình bảo vậy. Những người đã chết không muốn gia đình mình ở đấy. Bố mình kể từng mơ thấy có người đứng đầu giường chém đầu bố mình. Nhưng thôi, đó là chuyện bố kể, nói ra có thể các ban không tin. Nhưng hãy tin mình ở điều này. Mình còn nhớ rõ, rõ lắm, hồi đấy nhà mình nghèo nên cứ mỗi thứ 6, sau khi mn đã đi học đi làm xong hết thì nhà mình sẽ về quê ngoại để ăn 2 hôm thứ 7 chủ nhật, tiết kiệm tiền ăn. Mình nhớ lắm, dù lúc đấy mình nhỏ, nhưng trong trí não của mình rất sâu sắc hình ảnh bố mẹ vội vàng dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ, thật ngăn nắp, để rồi thứ 2 tuần sau mình về, tất cả mọi thứ trong nhà, chăn, màn, quần áo, giường chiều đều bị đảo lộn tung lên hết cả. Tuần sau lại thế, tuần sau nữa cũng lại thế....
- Lúc mình lên lớp 1 thì nhà mình có điều kiện hơn và chuyển tới nơi ở mới. Tuy nhiên, những chuyện kì lạ vẫn bám lấy gia đình mình không thôi....
- Có nhiều chuyện xảy ra mà mình không kể hết được tại đây, nhưng mình chung quy lại 1 điều rằng: MA là có thật. Nó có thật, nó vẫn tồn tại trong cuộc sống của chúng ta, nhưng không như những gì chúng ta TƯỞNG TƯỢNG. MA không tóc dài, mặt trắng bệch, mặc quần áo trắng hay có khuôn mặt ghê rợn gì, MA là những cái bóng của những người bình thường. Nó không da không thịt, giống như không khí nhưng lại có hình có dạng, có cả màu sắc. Người chết đi ntn, thì hình dáng con ma y như vậy.
- MA không hề có những quyền năng kinh khủng như chúng ta vẫn nghĩ. Nếu có, nó đã dễ dàng đuổi gia đình tôi đi nếu nó không muốn gia đình tôi ở nhà cũ
- Tôi đã nchuyen vs mẹ của bạn tôi- 1 bà đồng- ma có hình dáng như người bình thường, không hề đáng sợ
~Ma vừa đi ra em nghe một cái ĐÙNG~