Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Bằng khả năng của mình hãy luôn giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Luôn chia sẻ, gánh vác khó khăn trong cuộc sống với tất cả mọi người, với đồng bào ruột thịt của mình.
- Không so đo tính toán thiệt hơn quyền lợi với người mình vừa giúp đỡ. Sống hòa thuận, đoàn kết như anh em một nhà với mọi người xung quanh.
Trong xã hội, mỗi công dân đều phải có ý thức trách nhiệm với bản thân mình, với gia đình và xã hội, vì thế bản thân mỗi người cần phải suy nghĩ và hành động có trách nhiệm trong mọi tình huống đúng với các qui định của gia đình và xã hội đề ra. Học sinh thấy được trách nhiệm của thanh niên học sinh, chủ nhân tương lai của đất nước là tích cực học tập, rèn luyện thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của người công dân. Thực hiện nghiêm túc các nội qui của trường, lớp và những chuẩn mực trong đời sống cộng đồng, xác định trách nhiệm của mình trong việc phòng chống các tệ nạn xã hội, tích cực đấu tranh với các biểu hiện sai trái có thể dẫn đến tệ nạn xã hội trong học sinh. Ý thức trách nhiệm là yếu tố không thể thiếu để xây dựng nên một gia đình hạnh phúc, một xã hội dân chủ và văn minh, phát triển bền vững. Một xã hội muốn phát triển đi lên thì mỗi người phải có nghĩa vụ thực hiện và phát huy cao độ tinh thần trách nhiệm của bản thân.
Học tốt!!!
#Bo
Qua câu chuyện này, em có suy nghĩ là trẻ em cần được dạy dỗ học hành, có thầy giáo tận tình chỉ bảo, có bạn bè hòa thuận. Trẻ em được tạo điều kiện và khuyến khích học tập tốt để phát triển năng khiếu bản thân.
Câu chuyện trên gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của mỗi công dân, cần giúp đỡ những người đang trong hoàn cảnh hiểm nguy, khó khăn.
Đó là một hành động và nghĩa cử cao đẹp của người thương binh. Từ đó, gợi cho em suy nghĩ về cách sống đẹp: không so đo tính toán thiệt hơn quyền lợi với người mình vừa giúp đỡ. Sống hòa thuận, đoàn kết như anh em một nhà với mọi người xung quanh
cuộc sống của những bạn trẻ hiện nay rất sung sướng,được sống trong tình yêu thương của
bố mẹ.được sống trong tình yêu thương day bảo của thầy cô.trẻ em hiện nay được ăn uống
đầy đủ.được vui chơi,học tập,được bố mẹ chiều chuộng.nhưng bên cạnh đó vẫn còn nhũng
bạn trẻ phải chịu cảnh cực khổ.do bố mẹ mất sớm hoặc là do nhà nghèo.những đứa trẻ đó ko
được học hành,vui chơi như bao đứa trẻ khác.bị xã hội rù bỏ không quan tâm đến,khiến
chúng lâm vào các tệ nạn xã hội.chúng cảm thấy thiếu thốn tình cảm của bố mẹ.chúng cảm
thấy mik cô đơn .vì vậy tất cả mọi người hãy cùng nhau ,chung tay giúp cho những đứa trẻ
đố.vì trẻ em là tương lai của đất nước nên mọi người hãy cùng nhau quan tâm ,chăm sóc tới
trẻ em để sau này ko phải hối hận vì những việc đã làm ngày hôm nay
Trẻ em được sinh ra ngày hôm nay thực sự rất may mắn. Đó là khi chiến tranh không
còn, đất nước không còn một bóng giặc, kinh tế thì ngày càng phát triển, cuộc sống
ngày một sung sướng, đủ đầy. Việc đến trường để học đã diễn ra hầu hết trên toàn
quốc, ai cũng được đến trường. Trái ngược với thời xưa, công nghệ bây giờ ra như
vụt bão, đã cuốn hút giới trẻ lao vào điện tử, một số trẻ quên mất học hành, sa sút
trong việc học tập( đối với một số trẻ ham chơi).
Khi xã hội càng ngày càng phát triển, sự du nhập của văn hóa Phương Tây ngày càng rõ
nét. Cách sống của người dân Việt cũng thay đổi rõ rệt. Đặc biệt là tầng lớp thanh niên,
tầng lớp được coi là tương lai của một đất nước. Lý tưởng sống của thanh niên bây giờ
phải đánh giá là kém hơn thời trước rất nhiều. Khi gia đình có điều kiện hơn, chăm lo cho
các em được tốt hơn. Các em không thấy hiểu lỗi khổ của sự thiếu thốn nên nếp sống rất
buông thả, trí cầu tiên tương đối kém. Mặt khác, do có điều kiện từ nhỏ nên các em thường
thiếu lý tưởng về sống lành mạnh, thay vào đó là ăn chơi buông thả: đầu tóc nhuộm xanh
đỏ, quần áo hở hàng, ăn chơi xa đọa, nghiện ngập... Có thể kết luận chung, đa số bộ phận
thanh niên Việt Nam hiện nay chưa có một lý tưởng sống đích thực, chưa có một đường lối
chuẩn chỉ, giúp các em định hướng cho tương lại. Điều này cần được chấn chỉnh ngay, từ
cha mẹ, cộng đồng và Đảng nhà nước. Vì tầng lớp này chính là tương lai của một đất nước.
Xã hội nước ta, từ khi bắt đầu thực hiện “Đổi mới” vào năm 1986, đã có những biến chuyển
liên tục và thay đổi một cách rõ rệt so với trước đây.
Đặc biệt, đó là sự suy đồi về đạo đức, nhân phẩm của những thế hệ trẻ ngày nay, mà biểu
hiện rõ nhất đó chính là thái độ thờ ơ, vô cảm đối với mọi sự vật, sự việc diễn ra xung
quanh mình, dù đó là một sự kiện trọng đại của đất nước hay là những câu chuyện bình
thường, gần gũi diễn ra xung quanh họ. Thái độ này dường như đang dần lan tỏa trong xã
hội ta, ko chỉ trong giới trẻ mà đã len lỏi vào khắp mọi giới.
Những người sống vô cảm, thường mang trong họ tâm niệm “Đèn nhà ai nấy sáng”, tức là
họ ko muốn dính dáng đến những rắc rối, phiền toái có thể mang lại cho họ. Tất nhiên, ta
ko thể phủ nhận mặt tích cực của thái độ vô cảm là sẽ mang lại cho những người sở hữu
chúng một sự an toàn nhất định và tránh được những phiền toái lại cho họ. Nhưng song
song với đó, những người sống vô cảm tức là đã gián tiếp làm mất đi tính “người”trong
bản thân của họ, và họ đã tự tách mình ra khỏi cộng đồng, ra khỏi xã hội mà chui ró vào cái
xó chỉ biết có mỗi họ mà thôi.
Hằng ngày, trên các mặt báo hoặc trên các phương tiện thông tin đại chúng khác, ắt hẳn ta
thấy ko ít những vụ việc đánh nhau của nữ sinh và xung quanh là các bạn học sinh khác
nhìn theo cổ vũ và…quay phim, hay đơn giản hơn và cũng dễ dàng bắt gặp hơn là thái độ
lạnh lùng, vô cảm của mọi người trên tuyến dường giao thông khi có một người phụ nữ bị
ngã xe, thật hiếm để thấy có một ai đó giúp người phụ nữ đứng dậy. Thật khó hiểu, những
người đó đang nghĩ gì khi không hề có một hành động mang tính “người” nào khi gặp
đồng loại đang gặp khó khăn. “Con người là động vật có tinh thần”, và cái tinh thần đó thể
hiện ở tính cộng đồng, tính gắn kết lẫn nhau giữa những con người. Sự thờ ơ, lạnh lùng
của những người sống vô cảm phải chăng đã khiến cho tính “người” trong họ đã dần biến
mất đi, và thay vào đó là sự lớn dần của phần “con”. Bởi con vật thì làm gì có tình thương
với đồng loại, thậm chí chúng có thể ăn thịt lẫn nhau để có thể sinh tồn cơ mà.
Và những người sống vô cảm, họ luôn luôn ko quan tâm hoặc thích thú với những hoạt
động, những sự kiện trong đại, những vấn đề quan trọng của cộng đồng, của xã hội, của
đất nước. Họ đã tự tạo ra một cái hang để chui rúc vào đó, và tách biệt bản thân với xã hội.
Tôi biết, có thể ở trong cái hang đó, họ sẽ được sống cho riêng mình, ko phải lo âu về
những phiền toái của người khác nhưng rồi liệu khi họ cần một sự giúp đỡ nào đó, liệu có
ai sẵn sàng chui rúc vào cái hang của riêng họ để giúp đỡ họ hay không, và liệu họ có thể
sống cô độc trong cái hang do họ tạo ra suốt cả đời hay ko…
Thật đáng lo, nếu như “cơn dịch vô cảm” này lan rộng ra toàn xã hội. Khi đó, một cộng
28/3/2019 Câu hỏi của Thuỳ Linh - Ngữ văn lớp 9 | Học trực tuyến
https://h.vn/hoi-dap/question/405318.html 3/6
28 tháng 7 2017 lúc 18:11
đồng, một xã hội, một đất nước mà những người sống trong đó vô cảm, ko gắn kết, ko
giúp đỡ nhau thì tất yếu cái cộng đồng đó, xã hội đó, đất nước đó sẽ sụp đổ và bị tiêu hủy.
Căn bệnh vô cảm này là sản phẩm từ một nền giáo dục yếu kém, thất bại hoàn toàn. Nền
giáo dục nước ta, dường như ko chú trọng lắm đến việc đào tạo nên “nhân cách” mà chỉ
chú trọng đến việc đào tạo ra “nhân lực”, nó thể hiện qua các chính sách, pháp lệnh cũng
như chương trình học nặng nề của nước ta. Các môn quan trọng góp phần hình thành nên
“nhân cách” con người là Giáo dục công dân và Ngữ văn dường như từ lâu đã trở thành
những môn phụ ko đáng quan tâm, thời lượng tiết học vô cùng ít ỏi và nội dung học thì
quá nặng nề, giáo điều thì làm sao có thể đào tạo nên những “nhân cách” tốt dc. Sự sai lầm
của giáo dục đã kéo theo một thế hệ ko hoàn chỉnh, một thế hệ ko thể nào miễn nhiễm dc
với những căn bệnh như vô cảm dc. Nguồn: “Hiền dữ nào phải do tính sẵn, phần nhiều do
giáo dục mà nên”, nếu muốn trị tận gốc những căn bệnh này, giáo dục là phương thuốc
duy nhất có thể làm được. Muốn ngăn chặn, tiêu diệt hiện tượng này thì cải cách giáo dục
một cách toàn diện từ mục đích, phương pháp cho đến cách thức là điều cực kỳ cần thiết.
Chúng ta cần một nền giáo dục ko còn những giáo điều, lý thuyết khô khăn, nặng nề, ko
cần thiết nữa mà thay vào đó những bài học sinh động, thực chất dể phát triển tâm hồn,
nhân cách, nhân phẩm của mỗi học sinh. Chỉ có như thế, thì vô cảm mới có thể dc giảm
thiểu ở mức thấp nhất.
Hãy bắt đầu ngay từ bây giờ, đừng để đến khi “cơn đại dịch” này lan rộng ra toàn xã hội thì
lúc đó e là ta đã quá trễ, đừng để rồi đến một lúc nào đó, con người tiến hóa thêm một bậc
nữa, mà khi đó phần “người” hoàn toàn biến mất trong họ.