K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Rừng cọ quê tôi
Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đâu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trog rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trog rừng cọ. Không đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xòe ô lợp kín trên đầu. Ngày nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ. Cha làm ch tôi chiếc chổi cọ để quét nhà, quét sân. Mẹ đựng hạt giống đầy móm lá cọ, treo lên gác bếp để gieo cấy mùa sau. Chị tôi đan nón lá cọ, lại biết đan cả mành cọ và làn cọ xuất khẩu. Chiều chiều chăn trâu, chúng tôi rủ nhau đi nhặt những trái cọ rơi đầy quanh gốc về om, ăn vừa béo vừa bùi.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.

a, Cho biết văn bản trên viết về đối tượng nào và viết về vấn đề gì? Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự nào? Theo em, có thể thay đổi trình tự sắp xếp này được không? Vì sao?
b, Nêu chủ đề của văn bản trên.
c, Chủ đề ấy được thể hiện trog toàn văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Hãy chứng minh điều đó.
d, Tìm các từ ngữ, các câu tiêu biểu thể hiện chủ đề của văn bản.

4
29 tháng 8 2019

a)

Văn bản trên nói về rừng cọ quê tác giả và về nỗi nhớ rừng cọ. Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự:

- Nêu khái quát về vẻ đẹp của rừng cọ (Rừng cọ trập trùng).

- Miêu tả hình dáng cây cọ (thân, lá).

- Kỉ niệm gắn bó với cây cọ:

- Cuộc sống ở quê gắn bó với cây cọ.

- Khẳng định nỗi nhớ về cây cọ.

=> Trật tự sắp xếp như trên là hợp lí, không nên thay đổi.

b)Chủ đề văn bản Rừng cọ quê tôi là: Rừng cọ sông Thao quê tôi

c) Chủ đề ấy được thể hiện trong toàn bộ văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Điều này thể hiện rõ nét trong cấu trúc văn bản.

d) Bạn hãy tìm hiểu thêm trong sgk ạ

29 tháng 8 2019

a)+) Đối tượng của văn bản: Rừng cọ. Trình tự: Miêu tả, sự gắn bó với cây cọ, tình cảm với cây cọ

b) +) Chủ đề của văn bản này là tình cảm của con người sông Thao đối với rừng cọ quê mình

c)+) Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thao ca ngợi. Phần tiếp theo cho người đọc biết công dụng của rừng cọ sông Thao sự gắn bó với rừng cọ gắn bó ruột thịt .

d) +) Chẳng có ... => ... Trập trùng
Bóng râm ... => ... Chẳng ướt đầu
Cuộc sống ... => .... Cây cọ
Người sông Thao ... => ... Quê mình

29 tháng 8 2019

a)- Văn bản trên viết về đối tượng: rừng cọ quê của tác giả

+ Vấn đề: Nỗi nhớ nhung rừng cọ

- Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự:

+ Nêu một ý khái quát vẻ đẹp cảu rừng cọ

+ Miêu tả vẻ đẹp của rừng cọ

+ Kỉ niệm gắn bó với cây cọ

+ Cuộc sống ở quê gắn bó với cây cọ

+ Khẳng định nỗi nhớ về cây cọ

- Theo em không thể thay đổi trình tự sắp xếp được. Vì trình tự sắp xếp trên đã hợp lý rồi nếu thay đổi sẽ làm văn bản mất sự phong phú.

b) Chủ đề văn bản: Rừng cọ quê tôi

c) Chứng minh:

- Phần 1: Miêu tả bộ phận cây cọ

- Phần 2: Sự gắn bó với rừng cọ đối với người dân và chính tác giả với gia đình tác giả

- Phần 3: Lợi ích cây cọ

=> Các đoạn đều xoay quanh chủ đề hình ảnh, vai trò cây cọ đối với đời sống với quê hương của tác giả.

d) Các từ ngữ thể hiện chủ đề: rừng cọ, lá cọ, thân cọ, mành cọ, làn cọ, trái cọ, chiếc chổi cọ, móm lá cọ, nón lá cọ.

Các câu thể hiện chủ đề:

- Chẳng có nơi nào đẹp hơn sông Thao quê tôi

- Cuộc sống quê tôi đối với cây cọ

- Người con sông Thao đi đâu ròi cững nhớ về rừng cọ quê mình

29 tháng 8 2019

Mình thích câu trả lời này nhất, vừa đầy đủ vừa cẩn thận

29 tháng 8 2019

a.

  • Dựa vào nhan đề văn bản, đối tượng được đề cập đến là rừng cọ quê tôi.
  • Văn bản viết về sự gắn bó trong cuộc sống của những người dân sông Thao với rừng cọ quê mình
  • Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo một thứ tự :
    • Phần đầu miêu tả đặc điểm và đời sống của cây cọ.
    • Phần sau nói đến mối quan hệ giữa cây cọ và cuộc sống, sinh hoạt của con người; nhấn mạnh sự gắn bó bằng cách lặp lại nhiều lần từ ngữ rừng cọ.
    • Phần cuối nói về sự gắn bó giữa con người và cây cọ.

==> Như vậy trình tự sắp xếp các ý trong bài rất rõ ràng, rành mạch, liên tục và thể hiện sự logic. Do đó theo em không thể thay đổi trật tự sắp xếp của văn bản
b. Chủ đề của vãn bản: Rừng cọ và sự gắn bó giữa cuộc sống của người dân sông Thao với rừng cọ quê mình.
c. Chủ đề của văn bản Rừng cọ quê tôi được thể hiện trong toàn văn bản từ nhan đề đến các ý triển khai, tập trung vào đối tượng của văn bản là rừng cọ: miêu tả các bộ phận của cây cọ, cả rừng cọ; nói về sự gắn bó giữa cuộc sống của người dân với rừng cọ (trong cuộc sống sinh hoạt, lao động; trong cuộc sống tinh thần). Được thể hiện ở hai câu trực tiếp nói về tình cảm đó là:

  • “Chẳng có nói nào đẹp như sông Thao quê tôi…”
  • “Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình…”

d. Các từ ngữ, các câu tiêu biểu thể hiện chủ đề của văn bản đó là:

  • Các từ ngữ: Rừng cọ, cây cọ, thân cọ, lá cọ, búp cọ, chổi cọ, nón lá cọ, mành cọ, làn cọ, trái cọ,...
  • Các câu tiêu biểu: “Chẳng có nơi nào đẹp như sông Thao què tỏi, rừng cọ trập trùng.“, “Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ".
Rừng cọ quê tôi Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng. Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời...
Đọc tiếp

Rừng cọ quê tôi
Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đâu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trog rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trog rừng cọ. Không đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xòe ô lợp kín trên đầu. Ngày nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ. Cha làm ch tôi chiếc chổi cọ để quét nhà, quét sân. Mẹ đựng hạt giống đầy móm lá cọ, treo lên gác bếp để gieo cấy mùa sau. Chị tôi đan nón lá cọ, lại biết đan cả mành cọ và làn cọ xuất khẩu. Chiều chiều chăn trâu, chúng tôi rủ nhau đi nhặt những trái cọ rơi đầy quanh gốc về om, ăn vừa béo vừa bùi.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.

a, Cho biết văn bản trên viết về đối tượng nào và viết về vấn đề gì? Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự nào? Theo em, có thể thay đổi trình tự sắp xếp này được không? Vì sao?
b, Nêu chủ đề của văn bản trên.
c, Chủ đề ấy được thể hiện trog toàn văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Hãy chứng minh điều đó.
d, Tìm các từ ngữ, các câu tiêu biểu thể hiện chủ đề của văn bản.

5
30 tháng 8 2017

1/a)Đối tượng của vb:rừng cọ
vấn đề chính:tình cảm của người dân sông Thao
Trình tự:miêu tả\Rightarrow sự gắn bó với cây cọ\Rightarrowtình cảm với cây cọ

b)Chủ đề của vb này là tình cảm của con người sông Thao đối với rừng cọ quê mình
c)Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thaoca ngợi,
Phần tiếp theo cho người đọc biết cong dụng của rừng cọ sông Thaosự gắn bó với rừng cọgắn bó ruột thịt
d)Chẳng có ....trập trùng
bóng râm...,chẳng ướt đầu
Cuộc sống... cây cọ
Người sông Thao...quê mình
.....................................(bạn tự tìm thêm,dễ mà)
2/Ý b) và ý d) sẽ làm cho bài văn lạc đề
3/Các ý là c và g
Các ý chưa sát với đề:e và d

30 tháng 8 2017

1/a)Đối tượng của vb:rừng cọ
vấn đề chính:tình cảm của người dân sông Thao
Trình tự:miêu tả\Rightarrow sự gắn bó với cây cọ\Rightarrowtình cảm với cây cọ

b)Chủ đề của vb này là tình cảm của con người sông Thao đối với rừng cọ quê mình
c)Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thaoca ngợi,
Phần tiếp theo cho người đọc biết cong dụng của rừng cọ sông Thaosự gắn bó với rừng cọgắn bó ruột thịt
d)Chẳng có ....trập trùng
bóng râm...,chẳng ướt đầu
Cuộc sống... cây cọ
Người sông Thao...quê mình
.....................................(bạn tự tìm thêm,dễ mà)
2/Ý b) và ý d) sẽ làm cho bài văn lạc đề
3/Các ý là c và g
Các ý chưa sát với đề:e và d

23 tháng 9 2021

Tham khảo:

undefined

25 tháng 12 2019

- Văn bản trên nói về rừng cọ quê tác giả về nỗi nhớ rừng cọ. Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự:

- Nêu khái quát về vẻ đẹp của rừng cọ

   + Rừng cọ trập trùng

- Miêu tả hình dáng cây cọ (thân, lá)

   + Thân cọ, búp cọ, cây non, lá cọ.

- Kỉ niệm gắn bó với cây cọ

   + Căn nhà núp dưới lá cọ

   + Trường học khuất trong rừng cọ

   + Đi trong rừng cọ

- Cuộc sống ở quê gắn bó với cây cọ

- Khẳng định nỗi nhớ về cây cọ

Trật tự sắp xếp như trên là hợp lí, không nên thay đổi

b, Chủ đề văn bản Rừng cọ quê tôi là: Rừng cọ quê tôi

c, Chủ đề ấy được thể hiện trong toàn bộ văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Điều này thể hiện rõ nét trong cấu trúc văn bản.

Đoạn thơ của Tố Hữu vang lên như một khúc ca ngợi ca Tổ quốc đầy tự hào và xúc động. Chỉ với vài hình ảnh giản dị như “rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt”, nhà thơ đã khắc họa một đất nước tươi đẹp, trù phú và giàu sức sống. Ánh “nắng chói sông Lô”, tiếng “hò ô” vang vọng cùng “chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca” tạo nên bức tranh quê hương vừa thơ...
Đọc tiếp

Đoạn thơ của Tố Hữu vang lên như một khúc ca ngợi ca Tổ quốc đầy tự hào và xúc động. Chỉ với vài hình ảnh giản dị như “rừng cọ, đồi chè, đồng xanh ngào ngạt”, nhà thơ đã khắc họa một đất nước tươi đẹp, trù phú và giàu sức sống. Ánh “nắng chói sông Lô”, tiếng “hò ô” vang vọng cùng “chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca” tạo nên bức tranh quê hương vừa thơ mộng, vừa rộn ràng hơi thở lao động và chiến đấu. Qua giọng thơ tha thiết, dạt dào cảm xúc, ta cảm nhận được niềm yêu nước sâu sắc và niềm tin mãnh liệt vào tương lai tươi sáng của dân tộc. Đoạn thơ không chỉ đẹp ở hình ảnh mà còn đẹp ở tâm hồn – một tâm hồn luôn hướng về Tổ quốc với niềm tự hào bất diệt.

0
Thời gian một đi không trở lại. Những ngày vô tư những suy nghĩ thơ dại đã chìm đắm trong quá khứ. Dĩ vãng hiển nhiên mang tên một thời con trẻ đã đi xa mãi mãi. Còn lại đây , cái tôi trong cuộc sống dần dà là những bon chen, ích kỉ .Tôi lại ngồi đây- giữa phố phường nhộn nhịp cùng cái gió lạnh giá khi trời Đông. Thực là đã quá Đông , cơ hồ như cảm giá tê buốt ấy bây giờ vẫn...
Đọc tiếp

Thời gian một đi không trở lại. Những ngày vô tư những suy nghĩ thơ dại đã chìm đắm trong quá khứ. Dĩ vãng hiển nhiên mang tên một thời con trẻ đã đi xa mãi mãi. Còn lại đây , cái tôi trong cuộc sống dần dà là những bon chen, ích kỉ .Tôi lại ngồi đây- giữa phố phường nhộn nhịp cùng cái gió lạnh giá khi trời Đông. Thực là đã quá Đông , cơ hồ như cảm giá tê buốt ấy bây giờ vẫn còn vẩn hiện. Lắng nghe những dòng âm thanh huyên náo của đường phố, lắng nghe nhịp thở từng tiếng chim, tiếng lá sào sạc xô bồ bên hè phố muộn. Cạnh bên tôi là đầy dẫy những âu lo, suy nghĩ về cuộc sống. Vật lộn với quãng đời đầy dẫy nhữn gian nan, thử thách. Tôi đứng giữa thành phố của tôi, đừng giữa đất trời linh thiêng mà tôi từng có. Từ sân thượng hướng ra, cảnh phố phường nhộn nhịp làm sao. Tôi thấy xa xa kia những ánh đèn mờ ảo muôn sắc màu, thấy những cột điện cao và dòng xe lạ mắt. Quê hương đã thay đổi. Thời gian đã quá nhanh mà tôi không hề hay biết. Những cảnh nhà cao ốc vượt lên hàng dàn, cảnh những kiến trúc cổ đại , những nhà máy , công ty vượt lên đến cả chục tầng. Bắc Giang quê tôi- đnag đổi mới . Một chút cafe với sữa đặc nóng hổi trên tay, tôi lạng lẽ nhấm ngụm. Cafe đậm đà nhưng tình yêu quê hương, mịn trong dòng máu nóng. Tôi thấy có gì đó bỗng khiến trái tim loạn nhịp, hơi thở lồng ngực vội gấp gáp. Có điều gì đó lạ lẫm mà thân quen.Quê tôi đã đi lên và phát triển, tự hào truyền thống hiếu học Bắc Giang. Quê hương tôi đích thực những nhân tài. Vẻ vang và hào hùng lịch sử.Ngửa mặt lên bầu trời đen kìn kịt kia, những ngôi sao xa đnag lấp lánh, sáng lung linh . Ngôi sao xanh- những trái tim đồng mình với cuộc sống.Trăng khuya trăng đã tòn vành vạch. Tôi lặng lẽ mỉm cười trong sự mãn nguyện và nhanh tay gõ gấp gáp những dòng chứ khô khộc trên chiếc lat top. Tạm biệt nhé! Bắc Giang của tôi!!!

 

2
22 tháng 12 2016

bn viết hay quá nhưng tớ chẳng hỉu bn viết j

22 tháng 12 2016

ừm. tâm sự thôi bạn