Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dựa vào văn bản " Tôi đi học " của Thanh Tịnh, ta thấy buổi tựu trường đầu tiên của cậu bé hiện lên vừa bỡ ngỡ, vừa thiêng liêng. Qua đó, ta càng cảm nhận rõ tầm quan trọng của phụ huynh và nhà trường trong việc giáo dục trẻ em. Trước hết, phụ huynh là những người đồng hành, dìu dắt con trong những bước đi đầu tiên của quá trình học tập. Trong văn bản, hình ảnh người mẹ ân cần nắm tay con dẫn đến trường không chỉ thể hiện tình yêu thương mà còn là sự định hướng, trao gửi niềm tin cho con. Nếu không có cha mẹ nâng đỡ, động viên, trẻ em sẽ dễ bỡ ngỡ, lo lắng khi bước vào một môi trường mới. Bên cạnh gia đình, nhà trường chính là nơi nuôi dưỡng, rèn luyện và hình thành nhân cách cho trẻ. Người thầy trong tác phẩm hiện lên hiền từ, ân cần, đã làm cho nỗi lo âu của học trò tan biến, thay vào đó là sự háo hức được học hành. Như vậy, phụ huynh và nhà trường giữ vai trò quan trọng, gắn kết với nhau để giúp trẻ em phát triển toàn diện. Sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình và nhà trường chính là nền tảng vững chắc cho hành trình tri thức và nhân cách của mỗi con người.
Nhớ gift tui 1 like :>
Dựa vào văn bản " Tôi đi học " của Thanh Tịnh, ta thấy buổi tựu trường đầu tiên của cậu bé hiện lên vừa bỡ ngỡ, vừa thiêng liêng. Qua đó, ta càng cảm nhận rõ tầm quan trọng của phụ huynh và nhà trường trong việc giáo dục trẻ em. Trước hết, phụ huynh là những người đồng hành, dìu dắt con trong những bước đi đầu tiên của quá trình học tập. Trong văn bản, hình ảnh người mẹ ân cần nắm tay con dẫn đến trường không chỉ thể hiện tình yêu thương mà còn là sự định hướng, trao gửi niềm tin cho con. Nếu không có cha mẹ nâng đỡ, động viên, trẻ em sẽ dễ bỡ ngỡ, lo lắng khi bước vào một môi trường mới. Bên cạnh gia đình, nhà trường chính là nơi nuôi dưỡng, rèn luyện và hình thành nhân cách cho trẻ. Người thầy trong tác phẩm hiện lên hiền từ, ân cần, đã làm cho nỗi lo âu của học trò tan biến, thay vào đó là sự háo hức được học hành. Như vậy, phụ huynh và nhà trường giữ vai trò quan trọng, gắn kết với nhau để giúp trẻ em phát triển toàn diện. Sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình và nhà trường chính là nền tảng vững chắc cho hành trình tri thức và nhân cách của mỗi con người.
Câu 1. bài thơ mẹ tôi của từ dạ linh gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng, hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà giàu tình yêu thương, luôn âm thầm hi sinh vì con cái, em cảm nhận được sự vất vả, tảo tần và cả những nỗi lo lắng mà mẹ dành cho con trong từng chi tiết nhỏ, bài thơ không chỉ thể hiện tình yêu thương của mẹ mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và biết ơn mẹ nhiều hơn, qua đó em hiểu rằng mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời, vì vậy em sẽ cố gắng học tập tốt và sống có trách nhiệm để không phụ lòng mẹ, bài thơ đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc và làm em thêm yêu quý gia đình của mình
Em tham khảo nhé:
Truyện ngắn Tôi đi học của Thanh Tịnh chính là câu chuyện được tái hiện qua sự hồi tưởng của ông đồng thời cũng là nhân vật tôi. Bằng biện pháp nghệ thuật kể chuyện kết hợp miêu tả, truyện đã diễn tả dòng cảm xúc của nhân vật, tức là cái tôi trữ tình trong trẻo mà sinh động về ngày đầu tiên đi học. Từ thực tại của đất trời cuối thu (thời gian mở đầu năm học), tác giả nhớ về dĩ vãng, về “những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường” đầu tiên trong đời mình. Dòng cảm xúc về kỉ niệm ấy được nhân vật “tôi” được truyền tải theo trình tự thời gian. Đầu tiên là sự háo hức, cảm thấy lòng mình thay đổi, như đã lớn lên, trang trọng và đứng đắn hơn lúc trên đường theo mẹ đến trường; là nỗi e sợ, phải đứng nép vào mẹ khi đứng dưới sân trường; thật sự lúng túng, xúc động khi nghe tiếng trống trường vang lên; lại cảm thấy ngơ ngác khi nghe ông đốc gọi đến tên mình và cuối cùng là cảm thấy mọi thứ như vừa quen vừa lạ khi ngồi trong lớp học. Đó là một chút lạ lẫm nhưng cũng tràn đầy háo hức, vừa lo lắng nhưng cũng rất thân quen để cùng khám phá một không gian mới, nơi có bàn ghế, bạn bè, thầy cô. Thật xúc động! Những kỉ niệm về ngày đầu tiên đến trường, chắc hẳn sẽ là những kỉ niệm rất đẹp trong kí ức cuộc đời của mỗi người và cũng chính mái trường và thầy cô ngày xưa đó đã chắp cánh và cho ta thêm sức mạnh để bay tới những phương trời xa xôi ngày hôm nay.
Câu đặc biệt: In đậm nghiêng
tác giả Nguyễn Bính đã khắc họa hai vẻ đẹp đối lập mà thống nhất của con người và mảnh đất Việt Nam qua hai khổ thơ trong bài "Quê hương". Khổ đầu tiên mở ra không gian văn hóa đậm chất thơ mộng, nơi con người gắn bó với âm nhạc và thi ca từ khi còn trong bụng mẹ.Hình ảnh "tiếng hát, "làm thơ" không chỉ thể hiện sự lãng mạn, hồn hậu mà còn là nét tính cách đặc trưng của người dân quê. Cánh cò đưa võng, vốn là hình ảnh bình dị, nay trở thành biểu tượng nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ trong một không gian yên bình. tuy nhiên, khi quê hương lâm nguy, vẻ đẹp hiền hòa bỗng chốc hóa thành sức mạnh quật cường. Khổ thơ thứ hai chuyển sang giọng điệu mạnh mẽ, hào hùng. Tre làng, vốn thân thuộc, nay "xả thân làm ngọn mác, mũi chông", trở thành vũ khí chiến đấu. Con người, từ "trai gái thôn Đông, xóm Bắc" hiền lành, chất phác, đã "thoắt vươn vai thành những anh hùng".Hai khổ thơ này bổ sung cho nhau, tạo nên cái nhìn toàn diện về quê hương: vừa có vẻ đẹp trữ tình, thanh bình trong cuộc sống thường nhật, vừa chứa đựng sức mạnh tiềm tàng,tinh thần kiên cường khi đối diện với kẻ thù
Hai khổ thơ trong bài "Quê hương" của Nguyễn Bính thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả đối với mảnh đất quê hương, đồng thời ca ngợi những phẩm chất đặc biệt của con người nơi đây.
Khổ thơ đầu tiên gợi ra hình ảnh một quê hương gắn liền với những âm thanh của làn điệu dân ca, là nơi mà trong "bụng mẹ" đã biết mê tiếng hát. Đây là một hình ảnh đầy chất thơ, cho thấy sự hòa quyện giữa con người và quê hương, nơi mà truyền thống văn hóa, đặc biệt là văn học, đã ăn sâu vào tiềm thức từ những ngày đầu đời. Tiếng hát quê hương không chỉ là biểu tượng của sự ấm áp, yêu thương mà còn phản ánh bản sắc dân tộc trong mỗi con người nơi đây.
Khổ thơ thứ hai chuyển hướng, thể hiện tinh thần yêu nước, đấu tranh bảo vệ quê hương. Những "tre làng" trở thành "ngọn mác, mũi chông", tượng trưng cho sự kiên cường của con người khi đối mặt với kẻ thù. Các trai gái thôn Đông, xóm Bắc “thoắt vươn vai thành anh hùng", khẳng định tinh thần bất khuất và sức mạnh đoàn kết của nhân dân trong những giờ phút khó khăn.
Như vậy, qua hai khổ thơ, tác giả Nguyễn Bính đã khắc họa vẻ đẹp của quê hương trong cả khía cạnh văn hóa lẫn tinh thần chiến đấu kiên cường.
Tham khảo:
“Tôi đi học” của Thanh Tịnh như một bản tự vấn tâm trạng, cảm xúc của chính tác giả khi mùa thu về, hồi tưởng lại khoảnh khắc ngày xưa ấy. Là ngày đầu tiên cắp sách tới trường với bao nhiêu dòng cảm xúc bâng khuâng, xa lạ. Trong dòng hoài tưởng, “tôi” đã bị lâng lâng bởi khung cảnh của mùa thu “một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. (câu bị động) Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: "Hôm nay tôi đi học” (câu ghép). Có lẽ ít ai có thể quên đi được giây phút đầu tiên nép sau lưng mẹ đến trường, và nhân vật “tôi” cũng vậy. Cảm xúc tuôn trào một cách tự nhiên và đầy xúc động, gieo vào lòng người đọc những bồi hồi khó quên. Có một sự thay đổi lớn trong chính suy nghĩ và hành động “Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quí và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa”. Điều này chứng tỏ nhận thức của nhân vật “tôi” đã thực sự trưởng thành và lớn lên nhờ việc: Hôm nay tôi đi học. Thanh Tịnh như một con người chèo lái con thuyền cảm xúc, đưa người đọc trở về với những kí ức của ngày đầu tiên đi học. Lời văn mượt mà, nhẹ nhàng và sâu sắc đã khiến người đọc không thể quên được năm tháng đó.
Làm giúp nì,tick cho tui nhe:
Bài thơ Mẹ tôi của tác giả Từ Dạ Linh đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc về tình cảm thiêng liêng và sự hy sinh vô bờ của mẹ. Qua từng câu chữ, tác giả đã vẽ nên hình ảnh người mẹ với vẻ đẹp giản dị, mộc mạc nhưng lại vô cùng vĩ đại. Những hình ảnh của mẹ trong bài thơ như "mẹ là ngọn lửa cháy âm thầm" hay "mẹ là mảnh đất quê hương" khiến em cảm nhận rõ ràng sự nuôi dưỡng và bảo vệ vô điều kiện mà mẹ dành cho con cái. Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là người truyền cảm hứng, là nơi con tìm về khi mệt mỏi hay lạc lối. Cảm xúc trong bài thơ nhẹ nhàng nhưng đầy chất chứa, như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn, sự kính trọng đối với những hy sinh thầm lặng của mẹ. Em thấy mình như được gợi nhắc lại những kỷ niệm bên mẹ, càng thêm trân quý những gì mẹ đã làm cho mình. Mẹ là tất cả, là niềm tin và là nguồn động lực vô giá trong cuộc đời mỗi người.
- Biểu tượng của sự hi sinh: Tác giả khắc họa mẹ là người chịu đựng "đắng cay ngang trái", giấu đi "đớn đau" để dành cho con sự sống và che chở, dõi theo con suốt cuộc đời.
- Biểu hiện của tình thương: Tình mẹ được thể hiện qua những hành động cụ thể như chăm sóc con, là chỗ dựa tinh thần, hay qua nỗi mong nhớ con da diết trong câu hát ru "À ơi... Sáng trông/Trưa đợi/Tối chờ".
- Sự lớn lao, vĩ đại: Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, mẹ vẫn là người vĩ đại và thiêng liêng nhất, là nguồn sức mạnh, tình yêu thương vô bờ bến dành cho con.
- Giọng điệu mộc mạc, tha thiết: Tác giả sử dụng giọng điệu chân thành, giản dị, kết hợp với hình ảnh ẩn dụ và so sánh độc đáo, tạo nên sức lay động mạnh mẽ.
- Lời ru quen thuộc: Câu hát ru "À ơi..." mang âm hưởng của quê hương, làm cho bài thơ trở thành một khúc hát tri ân bất tận, gợi cảm xúc sâu lắng.
- Lòng biết ơn sâu nặng: Bài thơ khơi gợi trong em niềm xúc động, biết ơn sâu sắc đối với tình mẹ, hiểu được giá trị của những hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho con.
- Trân trọng phút giây bên mẹ: Tác giả muốn gửi gắm thông điệp hãy trân trọng những khoảnh khắc được ở bên cạnh mẹ, yêu thương và đền đáp công ơn của mẹ.
- Tình yêu thương là hạnh phúc: Tình yêu thương của cha mẹ là món quà vô giá, giúp ta vững bước trên đường đời.
Câu 1. Nhân vật “tôi” trong văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh mang một tâm trạng trong sáng, hồn nhiên nhưng cũng đầy bỡ ngỡ trong ngày đầu đến trường, từ cảm giác nao nức, hồi hộp khi được mẹ dắt đi học trên con đường quen mà trở nên lạ lẫm, đến sự lo sợ, e dè khi đứng trước ngôi trường đông đúc và trang nghiêm, tất cả đều được thể hiện rất tinh tế, nhân vật “tôi” vừa háo hức vừa lo lắng, vừa mong muốn khám phá vừa muốn nép vào vòng tay mẹ, đặc biệt khi bước vào lớp học, cảm giác xa lạ khiến “tôi” có chút sợ hãi nhưng cũng dần thích nghi, từ đó cho thấy sự chuyển biến tâm lí tự nhiên của một đứa trẻ trong bước ngoặt đầu đời, qua đó tác giả đã gợi lại những kỉ niệm đẹp, trong trẻo về tuổi thơ và khơi gợi tình cảm yêu thương mái trường, thầy cô
Câu 2. Phụ huynh và nhà trường đều có vai trò vô cùng quan trọng trong việc giáo dục trẻ em, gia đình là môi trường đầu tiên hình thành nhân cách, nơi cha mẹ dạy con những giá trị đạo đức, cách ứng xử và tình yêu thương, trong khi đó nhà trường là nơi cung cấp tri thức, rèn luyện kĩ năng và phát triển toàn diện cho trẻ, sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình và nhà trường sẽ giúp trẻ được giáo dục một cách toàn diện cả về trí tuệ lẫn nhân cách, nếu thiếu sự quan tâm của phụ huynh hoặc sự định hướng đúng đắn từ nhà trường thì việc giáo dục sẽ không đạt hiệu quả, vì vậy cả hai cần đồng hành, hỗ trợ lẫn nhau để giúp trẻ phát triển tốt nhất trong học tập và cuộc sống