Mọi ng cho em ý kiến vs ạ
Hiện tg: đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh
Mỗi đứa trẻ sinh ra và trong quá trình lớn lên đều bị ảnh hưởng từ phía gia đình và xã hội. Trong đó gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc hình thành nhân cách. Hành động của cha và mẹ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến suy nghĩ, cách sống và hành động trong tương lai của trẻ. Và câu chuyện sau đây chính là minh chứng của điều đó. Vậy bạn và tôi hãy cùng nhau phân tích để hiểu rõ hơn về vấn đề này.
Câu chuyện kể về hai anh em song sinh có cùng một hoàn cảnh: có một người cha nghiện ngập nặng. Họ luôn phải chứng kiến những khung cảnh bạo lực của cha mẹ. Sau này người anh trưởng thành giống hoàn toàn người cha, còn người em thì trở thành người đi đầu trong phong trào phòng chống tệ nạn xã hội. Với câu hỏi được đặt ra là:" điều gì khiến anh trở nên như thế ? " Bất ngờ cả hai cùng một câu trả lời:" có một người cha như vậy đương nhiên tôi phải trở thành người như thế rồi. " Ta có thể thấy chỉ với một mẫu truyện nhỏ thôi nhưng đã lột trần ra bao hiện tượng như: bạo lực và tệ nạn xã hôi, sự ảnh hưởng của cha mẹ đến con cái hay là hiện tượng đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh là nổi bật hơn cả. Hiện tượng trên muốn cho người đọc biết rằng hãy biết vươn lên, chống lại hoàn cảnh mà đừng để hoàn cảnh vùi dập để rồi chỉ biết đổ lỗi ngược lại.
Vậy thì tại sao hiện tượng đổ lỗi cho hoàn cảnh lại xảy ra phổ biến như vậy? Liệu đây là một hiện tượng mới xảy ra hay là đã xảy ra từ trước đó? Và điều gì làm xuất hiện hiện tượng này? Trước đó ta hãy hiểu rõ về gia đình- một nhân tố quan trọng trong việc hình thành nên tính cách này. Con người sinh ra và trưởng thành trong một nơi gọi là "gia đình". Đó chính là nơi mà bạn được yêu thương, hạnh phúc, được chở che... Cho dù sau này bạn đã bước chân ra ngoài xã hội gặp phải nhiều khó khăn không thể tự mình vượt qua thì vẫn có gia đình là hậu phương vững chắc, luôn âm thành tạo điều kiện, bảo vệ và cùng bạn vượt qua. Thế nhưng lại có nhiều gia đình hoàn toàn ngược lại, đó không còn là một nơi ấm áp nữa mà đã trở thành nơi gieo rắt những hạt giống suy tàn, đồi bại tuy nhiên vẫn có những hạt giống vươn lên tìm được ánh sáng cho chính mình. Chính vì thế mà ta có thể nói gia đình rất quan trọng.
Đổ lỗi cho hoàn cảnh là một hiện tượng khá phổ biến và xuất hiện từ xưa đến nay chưa bao giờ chấm dứt. Như trong trường học, học sình thường đổ lỗi cho việc chưa học bài hay làm bài tập bằng lí do bài quá khó, quá dài, giáo Viên giảng không hiểu. Khi ta đạt kết quả thi không như mong muốn thì lại có thêm hàng trăm lí do để đổ lỗi. Hay trong công việc khi mà bạn không hoàn thành các công việc được giao bạn lại viện cớ vì số lượng công việc, vì không đủ thời gian hay bất cứ điều gì mà bạn có thể nghĩ ra. Trong cuộc sống bạn cũng có thể lấy đổ lỗi cho hoàn cảnh để che dấu cho sự thật rằng bạn yếu đuối, gục ngã, không đủ sức mạnh lí trí để vượt qua như hoàn cảnh người anh trong câu chuyện. Thế đấy, con người hầu như dùng hoàn cảnh để làm lí do che dấu, vậy ai cũng như thế ư? Ai cũng trốn tránh không dám đối mặt, vươn lên ư? Song song với những người tiêu cực thì vẫn có những con người biết vươn lên, biết đấu tranh với nghịch cảnh, họ còn lấy hoàn cảnh để làm động lực cho bước tiến đầu tiên - bước đầu đến con đường trải hoa hồng. Nơi mà họ nhận được thành quả sau khi trải qua bao gian khổ, vượt qua bao chông gai, đối mặt với hàng thử thách. Vì vậy những người tiến lên phía trước là những người muốn tìm hoàn cảnh mà họ khao khát, nếu không thấy hãy tự tạo ra nó, đừng từ bỏ.
Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến hiện tượng đổ lỗi cho hoàn cảnh, từ nguyên nhân nhỏ đến lớn. Như đã nhắc đến ở trên "gia đình" là một phần nguyên nhân tác động trực tiếp đến nhân cách con người. Gia đình tốt, có gia giáo, có đạo đức chuẩn mực có thể hình thành cho bạn một nhân cách tốt tuy nhiên điều đó chưa hẳn là đúng bởi vẫn có nhiều trường hợp trái ngược lại, nên nó còn phụ thuộc vào ý thức cá nhân của mỗi người. Tiếp đó là nhà trường- nơi mà bạn được dạy về đạo đức, lối sống... Và do chính bản thân bạn, khi mà sau những lần sai bạn lại viện cớ lí do, nếu bạn cứ lặp lại điều này thì nó sẽ dần trở thành một vũ khí hủy hoại chính bạn. Đừng để bản thân sa vào vùng lẫy do chính mình tạo ra.
Nếu con người cứ tiếp tục tiếp diễn hiện tượng này thì một ngày không xa sẽ trở thành những người vô trách nhiệm chỉ biết trối bỏ mọi thứ, buông xuôi cho bản thân sống không có tương lai và sẽ tạo thành một thói quen nguy hiểm, nhân cách xấu xa. Nếu ai cũng như thế này thì xã hội sẽ trở nên thoái hoá, không phát triển, yếu kém
Để thay đổi tình trạng này thì đầu tiên mỗi người trong gia đình hãy là tấm gương sáng cho con noi theo, biết giáo dục con đúng cách, theo chiều hướng tốt, biết dạy trẻ nhận sai khi phạm sai lầm, biết tự đứng dậy sau mỗi lần gục ngã. Đồng thời cần có những buổi tuyên truyền, giáo dục hướng trẻ đến một lí tưởng.
ai giúp em với ạ
Tham khảo:
Chúng ta khi sinh ra vốn dĩ đã không được lựa chọn cho mình một gia đình giàu có hay đầy đủ cả. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, có người sinh ra đã làm cậu ấm cô chiêu. Nhưng có những người khi sinh ra họ đã phải chịu sự thiếu thốn, khó khăn, vì những khó khăn ấy nên họ luôn mang trong mình một nghị lực rất lớn và hiện nay có rất nhiều tấm gương cho ta thấy được rằng mặc dù không được lựa chọn hoàn cảnh nhưng chính bản thân họ có thể thay đổi được hoàn cảnh của mình tốt lên.
Những tấm gương ấy chẳng đâu xa xôi, khi hằng ngày chúng ta lướt tin tức vẫn thấy những trang báo đưa tin về những em học sinh nghèo vượt khó, học giỏi. Hoặc những tấm gương đã truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ như Cao Bá Quát, ông sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo, nhưng với ý chí và nghị lực ông đã vượt qua hoàn cảnh trở thành một nhà thơ nhà văn lỗi lạc, thậm chí người đương thời thường nói rằng “Văn như Siêu, Quát vô triều Hán” tức là trước thời Hán không có ai giỏi văn như Siêu và Quát. Hay ta có thể thấy một nhân vật rất quen thuộc với hình ảnh đôi chân biết viết đó là thầy Nguyễn Ngọc Ký, sẽ ít ai hình dung được rằng một người bại liệt hai tay có thể trở thành một nhà giáo ưu tú, nhà văn, nhà thơ. Đúng vậy tất cả nhờ vào sự nỗ lực không ngừng, vẫn biết mình khiếm khuyết nhưng thầy không bao giờ nhụt chí, sự vượt khó của thầy khiến cho ai nhìn thấy cũng nể phục. Dù là ai đi chăng nữa chỉ cần có ý chí, có nghị lực thì cho dù bất kỳ hoàn cảnh khó khăn đến mấy chúng ta đều có thể vượt qua được. Hai nhân vật trên cho ta thấy rằng. Một người có sự kiên trì, nhẫn nại, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách, không sợ hiểm nguy, khổ cực là những người có một ý chí rất lớn. Khi họ đã chấp nhận với hoàn cảnh éo le của mình để cố gắng tức là họ đang đối đầu với vô vàn khó khăn mà cuộc sống này mang lại. Họ luôn biết cách tạo ra cho mình những cơ hội trong lúc khó khăn, họ luôn tìm tòi học hỏi để thay đổi số phận của mình. Bởi lẻ, họ sinh ra đã không có cuộc sống trọn vẹn như bao người, nên vì thế họ chỉ có con đường duy nhất là cố gắng hết sức để xã hội công nhận họ.
Bác Hồ chúng ta từng dạy:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên”
Đúng vậy, nếu một người không có ý chí quyết tâm đạt được mục tiêu mà mình đề ra thì cho dù điều kiện của họ có tốt đến đâu đi chăng nữa thì cũng là bình phong để che đi sự lười nhác và vô dụng của họ. Rõ ràng ta có thể nhận định một điều rằng chỉ khi chúng ta thiếu thốn chúng ta mới có được khát khao vươn lên. Đặc biệt ở Việt Nam, theo thống kê số lượng trẻ nông thôn, trẻ em nghèo lại có thành tích học tốt hơn các em ở thành thị, thậm chí chúng ta cũng không mấy xa lạ gì khi hằng năm kỳ thi trung học phổ thông đến lại có những thủ khoa xuất thân từ những gia đình nghèo khó, đó là điều mà rất nhiều người đặt ra một chấm hỏi lớn. Họ không hiểu sao trong khi các nước phát triển trên thế giới, đa phần các bạn thủ khoa đều là những đứa trẻ con nhà giàu, có điều kiện. Và để nhân chứng cho điều này đó là bạn Đinh Xuân Chung học tại Đại học Kinh tế – Đại học Quốc gia Hà Nội. Dù xuất thân trong gia cảnh nghèo khó, bố bị nhiễm chất độc màu da cam do chiến tranh để lại, nhưng Chung luôn khát vọng vươn lên bằng chính năng lực, trí tuệ của mình, trở thành tấm gương sáng cho nhiều bạn học sinh sinh viên khác học tập và noi theo. Năm 2006, Chung là một trong 100 thủ khoa xuất sắc tiêu biểu được thành phố Hà Nội tuyên dương và khen thưởng. Không dừng ở đó, Chung còn sở hữu nhiều suất học bổng toàn phần học thạc sĩ hai năm tại trường đại học Hàn Quốc (Seoul, Hàn Quốc), học bổng Shinnyo En,… Quả thật cuộc sống này có quá nhiều thứ tốt đẹp, chỉ cần bạn cố gắng vượt qua mọi thử thách, kiên trì đến cuối cùng thì sớm muộn gì bạn cũng thu hoạch cho mình những trái ngọt. Đồng thời, không thể phủ nhận rằng cái nghèo cái đói đã nung nấu con người chúng ta phải quyết tâm thoát ra khỏi vùng vây đầy rẫy sự khó khăn vất vả, thậm chí là khinh bỉ để đạt được những thứ mình muốn.
Ngoài những tấm gương sáng về sự vượt khó để ta noi theo thì lại có những tấm gương đáng để ta lên án và chê trách. Thật không tiện khi nói điều này, nhưng với cuộc sống hiện đại như ngày nay chúng ta cũng gặp không ít những trường hợp sống không có sự nỗ lực, họ chỉ biết dựa dẫm vào người khác mà không tự mình vươn lên. Có những bạn học sinh sinh ra trong gia đình không mấy khá giả nhưng lại có tính đua đòi, ăn chơi lêu lỏng. Các bạn ấy không quan tâm đến hoàn cảnh gia đình mình khó khăn ra sao, các bạn chỉ biết mỗi ngày xin ba mẹ tiền để mua này mua kia, đua đòi theo bạn của mình. Thật sự đáng buồn, bởi các bạn không hề biết trân trọng những gì mình đang có để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn. Trong khi đó ở ngoài kia còn rất nhiều người muốn được đi học, muốn được hằng ngày cắp sách đến trường mà không có cơ hội, thì ở đây lại có những kẻ lười nhát, không thấy sự may mắn của mình để mà cố gắng. Thiệt tình, ông trời thật biết trêu đùa, nhưng dù sao đi chăng nữa ta cũng thấy rõ một điều rằng những người có sự cố gắng, nỗ lực đều là những người thành công trong cuộc sống. Họ là những tấm gương sáng giúp chúng ta có những những bài học quý báu, họ truyền tải một năng lượng tích cực đến mọi người. Hy vọng rằng sẽ còn nhiều những tấm gương như thế để cổ vũ, khích lệ tinh thần cho những người đang trong tình trạng khó khăn, muốn thoát khỏi sự nghèo khổ
Tóm lại, một đời người sinh ra chúng ta hãy sống làm sao cho trọn vẹn, đừng vì những lý do vô lí đó mà đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nên nhìn lại bản thân mình đã thực sự nỗ lực hay chưa, hãy học cách vươn lên để sống một cuộc sống có ích và đầy ý nghĩa.
Trên con đường thành công của mỗi người, kiến thức là thứ tài sản vô giá không thể thiếu trong việc chinh phục mở cánh cửa thành công. Để có một cuộc sống thành đạt và vươn tới những ước mơ hoài bảo cho riêng mình, thì ngay bây giờ tất cả chúng ta đặc biệt là tuổi trẻ học sinh hiện nay phải nhận thức đúng đắn và tầm quan trọng của việc học tập. Học vấn quyết định sự thành công hay thất mà ai trong chúng ta đều phải trải qua. Trong cuộc sống chúng ta dễ dàng bắt gặp được những tấm gương nghèo vượt khó học giỏi, vượt qua mọi khó khăn, nghịch cảnh để theo đuổi ước mơ, hoài bão, đổi mới cuộc sống thoát khỏi cái nghèo.
Không phải ai sinh ra trên cuộc đời này đều có đủ các điều kiện vật chất, kinh tế gia đình tốt và có cuộc sống nhung lụa, sa hoa. Nhiều hoàn cảnh thực tế trong cuộc sống hiện nay dễ dàng ta thấy được nhiều người rất khó khăn, cực khổ, tần tảo sớm hôm kiếm tiền mưu sinh từng ngày, thậm chí nhiều người không có được hình hài cơ thể trọn vẹn như bao người khác. Mặc cho hoàn cảnh có khó khăn, trở ngại đến mấy họ không chịu đầu hàng, khuất phục trước nghịch cảnh mà không ngừng cố gắng nỗ lực vươn lên để trở thành những người thành công.
Những đức tính và những biểu hiện nào thể hiện vượt khó học giỏi. Những ai có ý chí, bản lĩnh sự quyết tâm, sự kiên trì vượt qua mọi khó khăn, gian nan, thử thách của cuộc sống để chắp cánh ước mơ, để đạt những hoài bão, kỳ vọng của bản thân. Họ không ngừng cố gắng, nổ lực, rèn luyện, kiên trì với những việc mình làm, phấn đấu để đạt những mục tiêu, kế hoạch dự định đặt ra. Khi gặp thất bại, bị vấp ngã trên con đường chinh phục ước mơ, họ vẫn giữ vững lòng tin, bản lĩnh vững vàng để bước tiếp không bao giờ đầu hàng và luôn cố gắng học tập trau dồi tri thức, kỹ năng sống để tạo cho mình một hành trang vững chắc để tự mình mở khóa cánh cửa thành công. Họ luôn nêu cao tinh thần tự giác, tự lập và biết tìm tòi học hỏi những anh chị, bạn bè giỏi hơn mình để bổ sung vốn hiểu biết, kiến thức cho bản thân.
Những người có ý chị, nghị lực phấn đấu nỗ lực trong học tập thì sẽ giúp họ phát triển bản thân, có cuộc sống tốt đẹp hơn, được xã hội nhìn nhận và đánh giá một cách tích cực, sự ngưỡng mộ bởi mọi người xung quanh là tinh thần động lực cho mọi người nêu gương theo. Biết được vai trò to lớn của việc học nên những người sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về vật chất lẫn tinh thần họ phải cố gắng nỗ lực gấp nhiều lần so với những người bình thường khác và những người sinh ra đã có vạch đích sẵn và có đầy đủ điều kiện kinh tế để phát triển năng lực. Chính vì biết được những tầm quan trọng mà việc học mang lại và chỉ có học mới là con đường duy nhất và con đường ngắn nhất giúp họ thoát nghèo mà thôi. Mỗi cá nhân ý thức, tự giác học tập nổ lực phấn đấu học tập thật giỏi sẽ góp phần quan trọng trong cuộc xây dựng quê hương, đất nước tiến bộ, văn minh và giàu mạnh.
Những tinh thần vượt khó học giỏi sẽ truyền tải, lan tỏa khắp xã hội và được mọi người tôn trọng, yêu quý ngưỡng mộ và hằng năm cũng có những tấm gương học giỏi được các báo đài truyền thông trên internet để truyền đi những thông điệp quý báu, để những người khác có hoàn cảnh tương noi theo và tự biết vươn lên và gây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.
Mỗi người con Đất Việt không ai là không biết Chủ tịch Hồ Chí Minh người lãnh tụ vĩ đại sống mãi trong lòng của mỗi người. Người là tấm gương sáng về tinh thần vượt khó, ra đi với hai bàn tay trắng, điều kiện học tập thiếu thốn nhưng khi Người trở về với sự thông minh, khả năng lãnh đạo tài giỏi, sự hiểu biết uyên thâm, tầm nhìn xa, khả năng học tập ngôn ngữ tốt của mình sau những tháng năm bôn ba khắp các quốc gia để tự mình tìm ra con đường cứu nước, đưa nước nhà giành lại nền độc lập, hòa bình cho dân tộc Việt Nam
Ngày nay nêu cao tinh thần, học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Chúng ta không khó bắt gặp về những tấm gương học sinh nghèo vượt khó, vượt qua mọi nghịch cảnh của cuộc đời không bao giờ chịu khuất phục trước cuộc sống nghèo khổ, thiếu thốn về vật chất lẫn tinh thần, họ có niềm tin để vượt qua, nỗ lực phấn đấu học tập thật giỏi để trở thành những con người thành công, thoát nghèo đổi mới cuộc đời mình, hướng tới một tương lai tươi sáng hơn.
Tấm gương nghèo vượt khó phải kể đến em Vũ Thanh Trúc có chị gái là Vũ Thanh Thảo đang học lớp 12 Trường THPT Lộc Thanh). Cả hai chị em Thảo, Trúc luôn chịu khó vươn lên trong cuộc sống và học tập để trở thành con ngoan, trò giỏi. Thế nhưng, cả bố và mẹ hai em đều bị bệnh hiểm nghèo và lần lượt qua đời trong 2 năm 2020, 2021. Nỗi đau mất mát tưởng chừng làm hai chị em gục ngã, song bằng nghị lực cùng với sự đùm bọc, sẻ chia, sự yêu thương và động viên của thầy cô và bạn bè… 2 chị em Thanh Trúc tiếp tục hăng say lao động, học tập.
Em Nguyễn Việt Hoàng học sinh lớp 7 ở trường THCS Liên Hòa, Phú Ninh, Phú Thọ mồ côi cả cha lẫn mẹ mà hiếu học và học giỏi là một trong những tấm gương vượt khó tiêu biểu để nhiều bạn học sinh trong trường học tập và noi theo. Hoàng là là một cậu học trò khôi ngô, đôi mắt trong và sáng, nụ cười luôn thường trực trên môi. Khi được hỏi về hoàn cảnh của mình, Hoàng không được may mắn như các bạn cùng trang lứa. Năm em lên 8 tuổi bố bị mắc căn bệnh ung thư và qua đời. Ít lâu sau mẹ em cũng qua đời vì chính căn bệnh ung thư, em được bác ruột đón về và nuôi dưỡng cho đến nay.Ý thức được hoàn cảnh của mình em luôn cố gắng trong học tập, trên lớp chăm chú nghe giảng, hăng hái xung phong phát biểu xây dựng bài, ở nhà tự mang sách ra tìm hiểu trước những bài chuẩn bị học và những bài đã học trước khi tới trường, thời gian còn lại em phụ giúp gia đình hai bác công việc nhà trồng rau, nuôi gà. Năm năm học tiểu học Hoàng luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc. Khi lên THCS năm học lớp 6, 7 Hoàng luôn đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp trường, đặc biệt trong kì thi chọn học sinh năng khiếu cấp huyện năm học 2020-2021, là học sinh lớp 7, em đã tham gia thi học sinh giỏi môn Vật lý lớp 8 (vượt cấp), và em đã đạt giải khuyến khích. Đó là thành quả, chứng minh nghị lực vượt khó trong học tập của em trong suốt những năm qua. Không chỉ vậy, bạn cùng lớp nhận xét, là một học sinh giỏi nhưng Hoàng luôn sống giản dị, vui vẻ, thân ái và rất nhiệt tình giúp đỡ các bạn trong lớp. Những bài nào các bạn không hiểu rõ, em đều giải thích cặn kẽ cho các bạn hiểu và nắm vững. Bởi thế mà trong các bạn, em luôn là một người bạn tốt và đáng khâm phục. Đồng thời các bạn cũng bày tỏ niềm vui khi được học cùng và được làm bạn với em.
Tấm gương nghèo vượt khó học giỏi em Hà Chí Kiên – học sinh lớp 9A, trường THCS Thu Ngạc, huyện Tân sơn sinh ra trong một gia đình nghèo, kinh tế gia đình vô cùng thiếu thốn nhưng em đã cố gắng vươn lên để đạt được nhiều thành tích cao trong học tập. Kiên xứng đáng là tấm gương “Học sinh nghèo vượt khó, vươn lên trong học tập” của quê hương giữa nơi núi rừng bạt ngàn nhưng mẹ của Kiên vẫn phải ngày ngày đi phát cỏ, phát cây thuê cho người ta, bởi nhà em đâu có đất rừng. Gia đình em gồm 4 người mà chỉ trông chờ vào hơn một sào ruộng cấy lúa nước thì vấn đề dư dả kinh tế để làm việc lớn chắc cũng còn phụ thuộc vào vấn nhiều vấn đề. Khó khăn là vậy nhưng đâu có ngăn nổi bước chân đến trường của Kiên. Từ nhà em đến trường học chắc cũng xa khoảng 6 cây số đường rừng, qua dốc, qua khe. Trời nắng đã đành, còn trời mưa thì đường lầy lội, trơn trượt không bút nào tả hết, và cái lũ có thể đổ về khe suối, ngăn con đường đến trường của em bất cứ lúc nào. Ấy vậy mà chưa khi nào Kiên tỏ ra chán nản việc học hoặc đòi hỏi bố mẹ đáp ứng điều gì. Đường khó đi thì Kiên chịu khó dậy sớm, đi bộ đến trường cho “cơ động”. Được Hội Khuyến học tặng cho xe đạp mới nhưng em chỉ đi vào những hôm trời nắng ráo. Một cậu bé người dân tộc Mường rất ngoan, rất hiền, hơi nhút nhát nhưng có nghị lực đáng nể. Với sự nỗ lực không ngừng nghỉ của em, tám năm học qua, năm nào em cũng được nhận giấy khen. Đó chính là niềm tự hào của Nhà trường, của bố mẹ em và cả dòng họ Hà trên miền sơn cước. Bạn bè trong lớp, trong trường yêu mến và ngưỡng mộ Kiên vì em học giỏi nhưng luôn khiêm tốn, hoà đồng và cũng rất yêu quý các bạn, luôn sẵn sàng giúp đỡ các bạn không chút ngại ngần.
Tất cả các môn học trong chương trình, môn nào Kiên cũng thích nhưng có lẽ em yêu thích học môn Vật lý hơn cả. Phải chăng do năng khiếu của em và một phần nhờ cô giáo dạy bộ môn đã giúp em mê môn học đó ngay từ tiết Vật lý đầu tiên. Chỉ tính riêng năm học lớp 9 này, Kiên đã đạt được rất nhiều thành tích. Qua kì thi chọn học sinh giỏi Vật lý lớp 9 cấp Huyện, em đạt giải ba. Cùng đó là giải nhì Vật lý qua mạng Internet cấp huyện, giải nhì Vật lý qua mạng Internet cấp tỉnh, giải khuyến khích Vật lý qua mạng Internet cấp quốc gia. Thành tích đó, nếu ở những trường thành phố, thị xã chắc là nhiều nhưng với một học sinh người dân tộc, ở trên núi cao, nhà nghèo như Chí Kiên thì đây quả là một sự nỗ lực đáng ngợi ca.
Tôi chợt nghĩ đến những em học sinh cùng trang lứa, được bố mẹ sắm nào xe đạp điện, ngồi lên là đi không mất nhiều công sức và thời gian để đi đến trường và nhiều em gia đình có điều kiện là được mua xe phân khối lớn nhỏ đến trường, thế nhưng lại không biết trân trọng những điều mình có lại chểnh mảng học hành, đua đòi thói hư, tật xấu. Chính vì thế mà cá nhân tôi lại càng thấy cảm mến Kiên hơn.
Các bạn biết đó đường đời không bao giờ đơn giản là một lối đi trải thảm và đầy sắc hoa hồng. Muốn được bước chân lên con đường lý tưởng ấy thì bản thân ta phải tự vượt qua muôn ngàn chông gai trước khi đến với nó. Mong rằng tất cả những tấm gương nghèo vượt khó, hiếu học sẽ thực hiện được những khát khao, những ước mơ hoài bão riêng của mình. Quê hương, đất nước ta mong chờ một ngày kia, không xa, tất cả các bạn sẽ góp tri thức của mình để kê cao quê hương yêu dấu của chúng ta lên một tầm cao mới. Dù là ai, trong thời gian hay hoàn cảnh nào nếu biết vươn lên trong cuộc sống, dù cống hiến vĩ đại hay thầm lặng cũng đều đáng để học tập và tôn vinh những tấm gương nghèo vượt khó học giỏi tạo động...
Em xem lại đề nhé, ý đề là nghị luận về 1 thủ khoa hoặc thi đại học có điểm cao mà có hoàn cảnh khó khăn ấy chứ ko phải tấm gương vượt khó!