Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Mép phía trên chỗ cắt bị phình do các chất dinh dưỡng tổng hợp được vận chuyển từ trên xuống dưới, đến vết cắt bị ngừng lại nên các chất dinh dưỡng bị tích tụ làm phình to ra.
- Mạch rây có chức năng vận chuyển các chất dinh dưỡng do lá tổng hợp đến các bộ phận khác của cây.
- Người ta thường chiết cành để nhân nhanh giống cây ăn quả.
chúc bạn hk tốt
Năm lớp 5 tôi được may mắn hoc thầy Phong. Cho đến giờ chúng tôi vẫn còn nhớ mãi những kỉ niệm về thầy.
Dáng người thầy cao to, phải đến hơn mét bảy, gần mét tám. Tầm tuổi thầy mà cao như vậy thật hiếm có. Tóc thầy đã điểm hoa râm, xoăn tít rất lạ. Mắt thầy to, sáng. Ánh nhìn sắc lạnh và rất nghiêm. Nhưng khi cười trông thầy thật hiền từ.
Thầy Phong dạy hay nhất là môn Toán. Bình thường lúc giảng bài thầy rất say sưa. Giọng nói chậm rãi nhưng nhịp tay cứ thoăn thoắt ghi những công thức lên bảng. Thầy không thích ngồi trên bàn giáo viên lâu. Thầy thường hay đi lại quanh lớp nhìn chúng tôi loay hoay tính toán. Và đặc biệt, thầy rất vui khi chúng tôi tìm ra những cách giải mới, hay và khác cách giải của thầy.
Đầu năm học, khi mới học thầy, trong lớp đứa nào cũng sợ thầy một phép. Thầy cứ vào là lớp im phăng phắc, không dám ho he một tiếng. Gọi dạ bảo vâng. Bởi trông thầy nghiêm nghị quá. Mái tóc xoăn chải gọn ra sau, chiếc áo sơ mi trắng cộc tay và chiếc quần âu luôn được là phẳng nếp. Thầy ít khi nói đùa. Đang giảng bài mà phát hiện anh chàng nào hí hoáy làm việc riêng hay cười đùa là thầy dừng lại ngay. Bằng ánh mắt nghiêm nghị, thầy nhìn thẳng vào người đó. Lúc ấy, chàng ta chỉ có nước xấu hổ mà tự động đứng lên xin lỗi thầy. Xong, thầy không nói gì, lại tiếp tục giảng bài say sưa như chưa có chuyện gì xảy ra. Chính vì thầy nghiêm nghị thế nên chúng tôi ít khi dám trò chuyện với thầy bên ngoài giờ học.
Mãi đến 20/11, kỉ niệm ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam, bọn chúng tôi mới khám phá hết con người của thầy. Thầy là một con người rất tình cảm. Thầy rớt nước mắt khi nhận từ chúng tôi những bài hát và lời chúc chân thành. Đáp lại chúng tôi được thưởng thức giọng ca trầm ấm hay hơn cả Trọng Tấn của thầy. Chưa bao giờ chúng tôi thấy thầy cười tươi và nói nhiều đến vậy. Thầy kể cho chúng tôi nghe hồi còn trẻ, thầy và các bạn học trong lớp tre nứa, vừa học vừa nghe tiếng báo động. Những lúc trời mưa, lớp dột, cả thầy và trò ngồi dúm lại một góc mà vẫn ướt. Hồi ấy khổ nhưng mà vui lắm. Ai cũng chăm học và ngoan ngoãn.
Khi đã gần gũi với thầy hơn, chúng tôi phát hiện ra nhiều điều mới từ thầy. Thầy là một nhà giáo rất tâm huyết với nghề. Thầy thường bỏ hàng giờ đồng hồ, thậm chí cả buổi chiều thứ bảy chủ nhật để kèm thêm cho những bạn kém mà không lấy tiền. Thầy rất kiên nhẫn. Thầy giảng thật chậm, thật kĩ. Khi chúng tôi đã hiểu thầy mới chuyển sang bài khác.
Năm học cuối cấp của tôi trôi qua rất nhanh. Ngày chúng tôi ra trường cũng là ngày thầy về hưu. Thầy buồn lắm khi phải xa chúng tôi, xa lớp học trò cuối cùng của thầy, xa nghề dạy học. Cho đến giờ tôi còn nhớ mãi bài thơ thầy đọc trong buổi lễ chia tay:
"Hãy nhìn đi em - con đường phía trước
Còn rất dài, cũng thật nhiều chông gai.
Thầy cô sẽ không dắt em đi suốt con đường dài
Chỉ mong sao
Mỗi bước em đi trên chặng đường mới.
Em vững vàng, vấp ngã - biết đứng dậy,
Chẳng bao giờ đánh mất niềm tin”.
Trả lời:
Tôi ghét cô giáo lớp tôi
Tôi ghét cô giáo lớp tôi
Tôi ghét cô giáo lớp tôi
Tôi ghét cô giáo lớp tôi
Trả lời câu hỏi Địa Lí 6 Bài 4 trang 15: Hãy tìm điểm C trên hình 11. Đó là chỗ gặp nhau của đường kinh tuyến và đường vĩ tuyến nào?
Trả lời:
Điểm C là chỗ gặp nhau của đường kinh tuyến 20º T và đường vĩ tuyến 10ºB.
Trả lời câu hỏi Địa Lí 6 Bài 4 trang 16:
a. Giả sử chúng ta muốn tới thăm thủ đô của nước trong khu vực Đông Nam Á bằng máy bay. Dựa vào bản đồ hình 12, hãy cho biết các hướng bay từ:
-Hà Nội đến Viêng Chăn.
-Cu-a-la Lăm-pơ đến Băng Cốc.
-Hà Nội đến Gia-các-ta.
-Cu-a-la Lăm-pơ đến Ma-ni-la.
-Hà Nội đến Ma-ni-la.
-Ma-ni-la đến Băng Cốc.
b. Hãy ghi tọa độ địa lí của các điểm A, B, C trên bản đồ hình 12.
c. Tìm trên bản đồ hình 12 các điểm có tọa độ địa lí.
d. Quan sát hình 13, cho biết các hướng đi từ điếm O đến các điểm A, B, C, D.
Trả lời:
a. Các hướng bay
-Hướng bay từ Hà Nội đến Viêng Chăn là hướng tây nam.
-Hướng bay từ Cu-a-la Lăm-pơ đến Băng Cốc là hướng bắc.
-Hướng bay từ Hà Nội đến Gia-các-ta là hướng nam.
-Hướng bay từ Cu-a-la Lăm-pơ đến Ma-ni-la là hướng đông bắc.
-Hướng bay từ Hà Nội đến Ma-ni-la là hướng đông nam.
-Hướng bay từ Ma-ni-la đến Băng Cốc là hướng tây.
b. Tọa độ địa lí của:
-Điểm A: 130ºĐ – 10ºB
-Điểm B: 110ºĐ – 10ºB
-Điểm C: 130ºĐ – 0º
c. Tìm trên bản đồ tọa độ địa lí của các điểm:
-Điểm E: 140ºĐ – 0º
-Điểm D: 120ºĐ – 10ºN
Bài 1 trang 17 Địa Lí 6: Trên quả Địa cầu, hãy tìm các điểm có toạ độ địa lí sau:
-80ºĐ và 30ºN
-120ºĐ và 10ºN
Trả lời:
-(80ºĐ và 30ºN) là toạ độ của một địa điểm ở giữa Ấn Độ Dương.
-(60ºT và 40ºN) là toạ độ của một địa điểm thuộc vùng biển phía Đông Ác-hen-ti-na.
Bài 2 trang 17 Địa Lí 6: Hãy xác định toạ độ địa lí của các địa điểm G, H trên hình 12.
Trả lời:
-G (130ºĐ và 15ºB)
-H (125ºĐ và 0º)
d. Các hướng đi từ O đến các điểm A, B, C, D:
-O đến A: Bắc
-O đến B: Đông
-O đến C: Nam
-O đến D: Tây
a) Tường bắt đầu học hát
b)chim hót líu lo
c)hoa đua nhau nở rộ
d)mọi người cười đùa vui vẻ
a,Chúng em bắt đầu học hát.
b,Mấy chú chim hoạ mi hót líu lo.
c,Các bông hoa cúc đua nhau nở rộ.
d,Mấy cụ già cười đùa vui vẻ.
Tôi là một chú ếch nhỏ sống ở ven đầm. Họ hàng ếch nhà chúng tôi cũng phải đi học như con người. Bài học đầu tiên của chúng tôi là câu chuyện được truyền từ đời này sang đời khác liên quan đến một kẻ trong họ ếch.
Ngày xưa, rất xưa rồi, có lẽ từ hồi cụ, kị của tôi còn sống, loài ếch thường sống trong những cái giếng khơi cùng các loài động vật bé nhỏ khác chứ chưa ở ao hồ như ngày nay. Có một lão ếch vì sống ở đó lâu ngày trong giếng nên nó không biết thế giới ở ngoài kia ra sao. Xung quanh lão chỉ có vài con cua, ốc, nhái bé nhỏ... nên lão tưởng rằng mình là to, là mạnh nhất. Ếch ta tự hào lắm về tiếng kêu ồm ộp của mình. Mỗi khi lão kêu làm vang động cả cái giếng nhỏ, khiến những con vật kia rất hoảng sợ. Ếch cứ ngỡ mình rất oai. Ngẩng mặt lên nhìn trời, lão thấy bầu trời chỉ bằng chiếc vung chứ không cao và rộng lớn như người ta thường đồn đại. Ếch ta kiêu hãnh lắm và cho rằng trời quá bé nhỏ còn nó mới xứng là một vị chúa tể. Suy nghĩ ấy đã làm cho ếch ta coi thường mọi vật. Trong cái nhìn của ếch thì chẳng có ai bằng lão cả. Thế nên, một năm trời mưa to, nước trong giếng dâng cao, đưa ếch ta ra ngoài. Quen cái nhìn cũ, quen cách nghĩ cũ, ếch huênh hoang đi lại trên đường, đi khắp nơi như chốn không người. Theo thói quen, lão cất tiếng kêu ồm ộp và tưởng rằng ai cũng sợ như dưới đáy giếng kia. Lão đưa cặp mắt lên nhìn và vẫn cho rằng bầu trời bé tẹo như cái vung nên chẳng để ý gì đến xung quanh. Bỗng ếch thấy tối sầm lại, không nhìn rõ gì nữa. Một vật gì rất lớn che mất tầm nhìn của lão. Ếch đâu biết rằng đó là chân của một con trâu nên đà bị giẫm bẹp. Thế là hết đời một con ếch ngông nghênh.
Các bạn hiểu vì sao câu chuyện này lại là bài học đầu tiên của chúng tôi rồi chứ? Giống như chú Dế Mèn trong câu chuyện "Dế Mèn phiêu lưu kí" của họ nhà dế, lão ếch trong họ chúng tôi ít kinh nghiệm, thiếu hiểu biết nhưng lại có tính cách hung hăng, huyênh hoang, ngông nghênh. Chính vì thế nên ếch mới làm những việc kém hiểu biết. Vì vậy, những người trẻ tuổi như chúng ta phải cố gắng mở rộng kiến thức của mình, không chỉ trong sách vở mà còn nhiều lĩnh vực khác, không nên chủ quan hay kiêu ngạo. Những tính cách đó chỉ làm hỏng một con người mà thôi, đôi khi còn làm cho người khác bị tổn thương nữa. Các bạn thấy vậy có đúng không?
Chỉ Buồn và khóc thì không được đâu bạn. Hãy đứng lên bằng đôi chân của chính mình. Cố gắng lên
môn gì
bó tay . môn gì vậy
môn ngữ văn lớp 6 nha các bạn
tiện thể có bn nào chơi surviv.io với tui ko
Vietjack và loigiaihay rất rất hân hạnh trả lời cho câu hỏi này
Trang 66 làm j có phần c?
1 Sự ra đời của Thạch Sanh bình thường ở chỗ có mẹ, có cha, từ thai nhi mà ra nhưng không bình thường ở chỗ : thai do Thái tử đầu thai, có mang mấy năm mà không sinh được. Đến khi cha chết, Thạch Sanh mới được ra đời. Bình thường còn ở chỗ sau khi ra đời, Thạch Sanh sống lao động bằng chiếc búa đốn gỗ nhưng không bình thường ở chỗ lớn lên được thiên thần truyền phép lạ. .
Sự ra đời và lớn lên của Thạch Sanh như vậy là do nhân dân muốn đem lại điều may cho một gia đình nghèo nhưng sống nhân hậu, hơn nữa đó cũng là mơ ước có một thiên tài xuất thân từ người lao động để giúp nước, trừ yêu tinh đem lại yên bình cho nhân dân.
2. Trước khi được lấy công chúa, Thạch Sanh phải trải qua các thử thách lớn: giết chằn tinh ăn thịt người hàng năm, giết đại bàng cắp con vua, cứu công chúa khỏi bệnh câm, cứu con vua Thủy tề ra khỏi hang đại bàng, dùng tiếng đàn đánh đuổi ngoại xâm. Qua các thử thách đó, Thạch Sanh đã bộc lộ các phẩm chất và khả năng sau đây:
Nói khái quát, Thạch Sanh là người vừa có tài, có đức, có tâm hồn nhân hậu, có sự rung động thẩm mỹ.
3. Trong truyện, Thạch Sanh và Lý Thông là hai nhân vật đối lập về nhiều mặt:
Về tính cách, Lý Thông là người buôn bán, Thạch Sanh là người lao động, Lý Thông là gian xảo, Thạch Sanh là người thật thà.
Về hành động, Lý Thông làm việc bất nhân: bắt em thế mạng rồi cướp công em, thậm chí còn giết em một cách tàn nhẫn, còn Thạch Sanh thì dùng tài sức làm việc cứu người cứu nước.
Về thân phận thì Lý Thông bị trừng phạt: trời đánh chết (chú ý là Thạch Sanh chỉ cho về quê làm ăn nhưng trời thấy xử như vậy là chưa xứng tội) còn Thạch Sanh thì được vua cho nối ngôi và làm phò mã. Sự xây dựng nhân vật đối lập như vậy là sự phản ánh thực tế xã hội thời phong kiến và là sự thể hiện thái độ yêu ghét của nhân dân, thể hiện công lý nhân dân.
4. (Câu khó) Ý nghĩa của chi tiết tiếng đàn: Tại sao Thủy tề cho nhiều thứ mà Thạch Sanh chỉ xin cây đàn ? Là vì Thạch Sanh đã có búa (sức mạnh lao động), đã có cung vàng (sức mạnh chiến đấu) nên Thạch Sanh muốn có sức mạnh nghệ thuật. Tiếng đàn là biểu tượng của sức mạnh âm nhạc, sức mạnh của tâm hồn, của trái tim, của lòng nhân hậu.
Âm nhạc làm tan bệnh tật (ngày nay vẫn có chữa bệnh bằng âm nhạc), âm nhạc còn thuyết phục lòng người, ngay cả với giặc ngoại xâm khi âm nhạc vang lên âm thanh chính nghĩa.
- Niêu cơm đãi quân sĩ cho 18 nước: niêu cơm đãi kẻ thù đã đầu hàng là sự thể hiện lòng nhân hậu của con người, đánh kẻ chạy đi, không đánh kẻ chay lại, chính niêu cơm đó lại càng thuyết phục thêm quân thù không chỉ chịu thua mà còn kính nể tôn sùng vợ chồng Thạch Sanh (lạy tạ vợ chồng Thạch Sanh). Đó là một niêu cơm đặc biệt, bé mà ăn mãi chẳng hết. Hình tượng niêu cơm thần kỳ đó thể hiện tấm lòng nhân hậu rộng lớn của vợ chồng Thạch Sanh đối với quân sĩ đã đầu hàng, những người mà Thạch Sanh biết chỉ là những người lao động bị bọn phong kiến bắt phải đi xâm chiếm nước khác.
5. Kết thúc câu chuyện bằng cách cho Lý Thông chết (trời đánh) và Thạch Sanh làm phò mã và lên ngôi vua là hai cách thưởng phạt ở cực điểm thời bấy giờ. Nhân dân ta thời xưa thể hiện một thái độ dứt khoát với kẻ xấu và với người tốt, thái độ ấy cũng là ý Trời, ý vua. Sự kết thúc đối lập cực điểm như vậy rất phổ biến trong chuyện cổ tích : Cây khế Công anh tham gian thì chết, người em thật thà thì có hạnh phúc), Tấm Cám (con dì ghẻ ác thì chết nhăn răng vì nước sôi, mẹ ghẻ ác thì chết vì ăn phải mắm thịt con, Tấm thật thà nhưng đấu tranh quyết liệt thì cuối cùng vẫn được làm hoàng hậu). Đó là cách xây dựng tuyến nhân vật hai phe trong truyện cổ tích : phe chính nghĩa và phe gian tà.
Hình tượng Thạch Sanh tiêu biểu cho phẩm chất trung thực, nhân hậu của người lao động và phẩm chất quyết chiến nhưng cũng rất độ lượng của dân tộc Việt nam đối với quân thù.
ko bt câu c nào lấy tạm hết bài nhaa