Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tại phòng khám, một cậu bé và 1 chàng thanh niên ngồi chờ tới lượt mình. Cậu bé cứ khóc nức nở.
- Sao mày lại khóc? - Chàng thanh niên hỏi. - Em phải xét nghiệm máu ạ, hu hu.
- Trời ạ, có thế mà cũng khóc, xét nghiệm máu thì có sao đâu?
- Sao lại không sao, cậu bé sụt sịt đáp,bác sĩ sẽ dùng dao cắt vào tay để xét nghiệm.
Nghe vậy, chàng thanh niên tái mặt và khóc rống lên.
- Oái, sao anh lại khóc thế?-Cậu bé hỏi chàng ta.
- Chết tao rồi, tao đến đây để xét nghiệm nước tiểu
Một đứa trẻ được sinh ra và một nhà tiên tri phán :
- Đứa bé khóc gọi tên ai thì người đó sẽ chết ! Khi đứa bé 3 lên tuổi nó gọi "Mẹ ơi!", hôm sau mẹ nó qua đời.Đến năm 4 tuổi nó gọi "Bà ơi!", hôm sau bà ngoại nó cũng qua đời. Một tháng sau đứa trẻ lại khóc rất to và gọi "Bố ơi!", người cha thấy vậy buồn bã, biết mình sắp chết nên đi uống rượu, và về rất khuya. Sáng hôm sau tỉnh dậy nghe thấy kèn đám ma bên nhà hàng xóm, ông bạn hàng xóm qua đời!!!
LÒNG VỊ THA.
Giảng xong bài kinh về lòng vị tha, sư thầy hỏi, ai trong số các phật tử sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù. Tất cả mọi người đều đưa tay lên trừ một ông lão ngồi bên dưới.
- Chẳng lẽ cụ không thể tha thứ cho kẻ thù của mình ư?
- Tôi không có kẻ thù.
- Thật là đức độ. Thế cụ bao nhiêu tuổi rồi?
- 90 tuổi.
- Cụ hãy cho mọi người biết bí quyết sống đến 90 tuổi, mà không có một kẻ thù nào. Ông lão cao giọng nói:
- Chỉ có một cách là phải tiêu diệt hết lũ chúng nó mà thôi
Giảng xong bài kinh về lòng vị tha, sư thầy hỏi, ai trong số các phật tử sẵn sàng tha thứ cho kẻ thù. Tất cả mọi người đều đưa tay lên trừ một ông lão ngồi bên dưới.
- Chẳng lẽ cụ không thể tha thứ cho kẻ thù của mình ư?
- Tôi không có kẻ thù.
- Thật là đức độ. Thế cụ bao nhiêu tuổi rồi?
- 90 tuổi.
- Cụ hãy cho mọi người biết bí quyết sống đến 90 tuổi, mà không có một kẻ thù nào. Ông lão cao giọng nói:
- Chỉ có một cách là phải tiêu diệt hết lũ chúng nó mà thôi
muốn nghe thì kb với mik mik kể cho
100 nụ hôn nồng thắm
Anh chồng đi công tác dài ngày gửi thư về cho vợ: “Em yêu quý! Anh đang đi công tác xa nên không thể gửi cho em lương tháng này.Vậy anh gửi cho em 100 nụ hôn nồng thắm nhất”.
Vài ngày sau, anh chàng nhận được thư của vợ:
“Anh thương yêu! Em đã nhận được 100 nụ hôn nồng thắm của anh và đã sử dụng gần 2/3 trong số đó. Em xin gửi anh bảng kê chi tiết:
1. Ông giao sữa nhận 13 nụ hôn cho một tháng giao sữa.
2. Anh thu tiền điện nhận 7 nụ hôn.
3. Ông chủ cửa hàng gas hôm qua đến đây và lấy đi 5 nụ hôn.
4. Riêng ông chủ siêu thị không chấp nhận chỉ có nụ hôn, vì vậy em phải trả thêm món khác.
5. Các chi phí linh tinh khác: 40 nụ hôn.
Anh đừng lo lắng nhiều, em vẫn còn 35 nụ hôn chưa sử dụng. Hy vọng em sẽ thanh toán đủ từ nay đến cuối tháng.
Hôn anh! (Vậy là chỉ còn 34 nụ hôn thôi anh nhé!).
Vợ yêu của anh”.
- Mày nhìn đểu tao hả?
- Dạ đâu có,mắt e lé.
- Mày cười đểu tao hả?
- Dạ đâu có,miệng e méo.Vậy thì tao oánh mày cái tội xấu xí lại thích gây chú ý
Có 1 anh chàng cà lăm đi xe buýt, 1 lúc sau anh hỏi người kế bên:
- Mấy…mấy..giờ..rồ.i..anh?
Anh chàng kia không nói gì, chỉ đưa đồng hồ cho anh chàng cà lăm xem.
Một lúc sau vẫn câu hỏi cũ, anh chàng này vẫn không nói gì chỉ đưa đồng hồ cho anh cà lăm xem. Khi anh cà lăm xuống xe, 1 cụ già nói với anh:
- Tại sao anh lại xem thường người ta như vậy? Hỏi mà anh không trả lời.
Anh chàng mới trả lời:
Tạ..i..tui…cũ..ng…cà…cà..lă…m…nếu…nếu…tu..i…tui…trả..lờ..i…nó…nó…tưởng…tui…tui…chọc…nó…nó…đánh…đánh…tui…thì….thì sao?????
trong khu rừng nọ có một tục lệ là mỗi ngày một con thú đại diện lên kể một câu chuyên. câu chuyện đó phải thật là vui, vui đến nỗi mà tất cả các con thú đều phải cười hoặc là một câu chuyện thật là buồn đến nỗi mà con thú nào cũng phải khóc . Nếu như mà ko đáp ứng được đk này thì con thú kể chuyện đó sẽ bị các con thú khác ăn thit.
- Ngày đầu tiên là con thỏ lên kể, thỏ ta kể câu chuyện hài, vui đến nỗi mà tất cả các con thú khác đều bật cười, có con cười đến nỗi toét cả hàm (:d). Nhưng duy nhất chỉ có con bò là ko cười mà người cứ trơ ra. Các con thú khác ngạc nhiên lắm nhưng cũng phải bắt con thỏ ra làm thịt.
- qua ngày thứ hai, đến lượt anh hưu cao cổ ra kể . Lần này rút kinh nghiệm vụ anh thỏ, Hưu cao cổ kể câu chuyện rất buồn . cảm động đến mức ai cũng phải rơi lệ, nhưng cũng con bò hôm qua cười rất to, như là vừa trúng lô. Lần này ngạc nhiên quá nên chúa sơn lâm mới hỏi con bò:
- Này bò hôm quá thằng thỏ kể câu chuyện vui thế kia sao mày ko cười mà hôm nay anh hưu kể câu chuyện cảm động đến nỗi tao còn phải rơi nước mắt vậy tại sao mày cười .
- con bò trả lời : dạ thưa nãy giờ tôi nghĩ lại câu chuyện của anh thỏ hôm qua vui quá nên ngồi cười a...
Con bò chậm tiêu
trong khu rừng nọ có một tục lệ là mỗi ngày một con thú đại diện lên kể một câu chuyên. câu chuyện đó phải thật là vui, vui đến nỗi mà tất cả các con thú đều phải cười hoặc là một câu chuyện thật là buồn đến nỗi mà con thú nào cũng phải khóc . Nếu như mà ko đáp ứng được đk này thì con thú kể chuyện đó sẽ bị các con thú khác ăn thit.
- Ngày đầu tiên là con thỏ lên kể, thỏ ta kể câu chuyện hài, vui đến nỗi mà tất cả các con thú khác đều bật cười, có con cười đến nỗi toét cả hàm (:d). Nhưng duy nhất chỉ có con bò là ko cười mà người cứ trơ ra. Các con thú khác ngạc nhiên lắm nhưng cũng phải bắt con thỏ ra làm thịt.
- qua ngày thứ hai, đến lượt anh hưu cao cổ ra kể . Lần này rút kinh nghiệm vụ anh thỏ, Hưu cao cổ kể câu chuyện rất buồn . cảm động đến mức ai cũng phải rơi lệ, nhưng cũng con bò hôm qua cười rất to, như là vừa trúng lô. Lần này ngạc nhiên quá nên chúa sơn lâm mới hỏi con bò:
- Này bò hôm quá thằng thỏ kể câu chuyện vui thế kia sao mày ko cười mà hôm nay anh hưu kể câu chuyện cảm động đến nỗi tao còn phải rơi nước mắt vậy tại sao mày cười .
- con bò trả lời : dạ thưa nãy giờ tôi nghĩ lại câu chuyện của anh thỏ hôm qua vui quá nên ngồi cười a...
Khỏi bệnh:
Bác sĩ tâm thần : Chúc mừng anh đã khỏi bệnh!
Bệnh nhân: Mừng gì mà mừng!
Trước đây khi còn bị bệnh tôi là Alexander Đại Đế, giờ tôi chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt!
THẮNG THUA..
Hai cha con nhà kia vốn là dân chơi cờ tướng chuyên nghiệp. Buổi tối ngày thi đại học đầu tiên, ông bố hỏi han:
- Con trai! Hãy nói cho bố nghe hai môn thi hôm nay con làm bài thế nào?
- Bố tin vào con chứ? Thắng thua ăn nhau ở cờ cuối bố nhỉ?
- Chính xác, con trai ạ. Có khi ta thua trắng ván đầu mà vẫn chiến thắng ở hai ván cuối cùng vẫn là thắng đó con trai.
- Vâng! Nghe lời bố, con cũng để trắng giấy thi môn đầu, dồn sức cho hai môn thi cuối vào ngày mai đó bố.
- Hả???
ĐÀN ÔNG LÀ CHÚA HAY TÒ MÒ …. !
Trong một toa xe lửa, có 3 người đàn ông và một cô gái trẻ cực kỳ hấp dẫn. Cả bốn người cùng hòa vào một cuộc nói chuyện, một lát sau họ chuyển sang chủ đề… tế nhị.
Cô gái trẻ đề nghị: “Nếu mỗi người trong số các anh đưa em 1 đô la thì em sẽ cho các anh thấy chân em.” Ba người đàn ông, bị mê hoặc bởi cô gái trẻ này, tất cả lôi 1 đô la ra khỏi túi họ, và sau đó cô gái kéo váy lên một ít để cho thấy cặp chân nàng.
Sau đó, nàng nói: “Nếu mỗi người trong số quý ông các anh đưa em 10 đô la, em sẽ cho các anh thấy đùi em.”
Đàn ông là đàn ông, cả 3 người đều lôi ra tờ 10 đô la. Cô gái kéo hết váy thật cao, khoe cặp đùi siêu mẫu.
Cuộc nói chuyện tiếp tục, và ba người đàn ông, có phần bị hút vào cô nàng sexy, chờ đợi lời đề nghị “hot” hơn nữa. Cô gái trẻ nói: “Nếu các anh đưa em 100 đô la thì em sẽ cho các anh thấy nơi em bị… mổ ruột thừa.”
Một cách tự nhiên, cả ba người đều đưa tiền. Lập tức, cô gái quay qua cửa sổ, chỉ về phía một bệnh viện ở xa và nói: “Đó!”
Thầy trò đấu khẩu
Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ :
"Tuyết đang rơi, mà không mưa, tuyết rơi rồi cũng tan thành nước, rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu", "Em nào đối được câu này thầy cho 10đ".
Một em đứng lên dõng dạc "Thầy ăn cơm, không ăn phân, cơm ăn xong rồi cũng thành phân, lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu???
Học sinh khác: "Mẹ thầy đẻ ra thầy, kô đẻ ra con thầy, thầy lấy vợ đẻ ra con thầy, lằng nhằng, sao mẹ thầy kô đẻ luôn ra con thầy cho thầy đỡ đứng đây nói lung tung.
Cô giẫn Vova lên phòng ông hiệu trưởng , trình bày đầu đuôi câu chuyện . Ông hiệu trưởng bán tính bán nghi , bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi Vova một số câu hỏi về khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Vova về kiến thức tổng quát , nếu Vova trả lời đúng , ông sẽ cho Vova lên lớp .
Sau gần một tiếng " tra tấn " Vova bằng những câu hỏi khoa học , câu nào Vova cũng đáp đúng hết , ông hiệu trưởng rất hài lòng và giao Vova cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát .
Cô giáo :Con gì càng lớn càng nhỏ
Ông hiệu trưởng hết hồn
Vova : Dạ , thưa cô con cua càng lớn càng nhỏ.
Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô lại không có
Ông hiệu trưởng xanh cả hai mặt
Vova : Dạ thưa cô là hai túi quần
Cô giáo : Cái gì có ở hai chân cô
Ông hiệu trưởng chết điếng người
Vova : Dạ thưa cô là đầu gối ạ .
Cô giáo : Cái gì mà khi còn nhỏ và khi lớn lên cô dã lập gia đình
Ông hiệu trưởng dấu hông cho Vova biết nhưng Vova đáp ngay
Vova : Dạ thưa , thưa cô là cái giường ngủ ạ .
Cô giáo : Cái gì mà dài như trái chuối , cô cầm một lúc nó lại chảy nước ra
Ông hiệu trưởng gần xỉu
Vova : Da , thưa cô là cây cà lem ạ .
Ông hiệu trưởng đồ mồ hôi hột ra dấu cô giáo đừng hỏi Vova nữa và quay sang bảo với Vova :
Thầy cho con.........lên thẳng đại học , vì nãy h thầy........đáp chẳng trúng câu nào hết !?!
Vova:-?!!!
Kiến là loài côn trùng thông minh nhất. Vì thế người ta hay hỏi ý kiến.
Vẹt là loài chim mẫu mực, giỏi giang nhất nên nhiều học trò thích học vẹt.
Ở 1 hành tinh nọ có 1 đất nc nọ, bên trong đất nc có 1 vương quốc, bên trong vương quốc có 1 ngôi làng. Bên trong ngôi làng có 1 ngôi nhà, bên trong ngôi nhà có 1 cái tủ, bên trong cái tủ có 1 cái hòm, bên trong hòm có 1 cái hòm nx, bên trong cái hòm đó có 1 tờ giấy và bên tỏng tờ giấy có 1 dòng chữ ghi: ''Mày thật rảnh khi nghe tao kể câu chuyện này.''
(Muốn nghe tiếp thì bảo mk)
NGÀY NÀO CŨNG GẶP
Trong tiết Sinh học.
- Cô giáo: Trong các em, có ai đã từng gặp tắc kè chưa?
- Nam (xung phong): Dạ! Tắc kè thì ngày nào em cũng gặp ạ!
- Cô giáo: Thế em gặp nó ở đâu? Trên cây hay hốc núi đá?
- Nam: Dạ, ở trong bình rượu của bố mẹ ạ!
Một anh nọ khoe rằng :
- Nhà tớ có con gà trống to lắm, nó phải cao bằng cây đa cổ thụ trước nhà tớ, cũng phải đến 20 mét ấy chứ. Mỗi lần nó gáy thì đến tận kinh thành còn nghe thấy.
- Có gì đâu, hôm trước con gà mái nhà tớ vừa đẻ được một quả trứng to bằng cả cái làng…
- Cậu nói phét, làm gì có quả trứng nào to như thế.
- Ơ, không có quả trứng đó thì làm gì có con gà to như cậu kể.
Một tên kẻ cắp quen mặt lảng vảng bên cạnh một bà đi chợ. Bà này vội kêu ầm ĩ:
- Ối trời ơi! Kẻ cắp! Kẻ cắp!
Tên kẻ cắp giật mình đánh thót, chạy biến mấy. Mọi người đổ xô đến:
- Nó lấy gì của bà rồi?
Bà kia thản nhiên đáp:
- Nào nó đã lấy gì được của tôi đâu! Nhưng tôi kêu trước đi là vừa!
Một người bị kết án tử hình khẩn cầu tòa án.Quan tòa bảo:
Anh đã phạm tội tày trời sao chúng tôi tha được?Nhưng chúng tôi có thể chấp thuận cho anh có quyền lựa chọn cái chết
Anh tù vội nói:
Xin đội ơn ngài.Xin ngài cho tôi được chết.....già
Trong cuộc sống, ai ai cũng gặp vài ba tình huống đáng cười. Riêng tôi, tôi đã gặp không dưới chục lần những chuyện có thể cười cả ngày. Nhưng có một lần, tôi gặp một tình huống cười ra nước mắt!
Gia đình cậu tôi có thể nói là đông con. Các bạn biết rằng, ở quê tôi người ta rất coi trọng con trai, nếu chưa có con trai họ cứ sinh con cho đến khi nào có được một cậu “quý tử” mới thôi. Biết là sinh quá nhiều sẽ không phù hợp với quy định của nhà nước nhưng “phép vua thua lệ làng” biết làm sao đây? Gia đình cậu tôi cũng thế. Cậu đã có ba đứa con gái, đứa nào cũng xinh xắn, học giỏi, ngoan ngoãn nhưng vì chưa có con trai nên cả nhà ai cũng thấy chưa hài lòng. Cách đây nửa năm, mợ tôi sinh một em trai, cả họ nhà tôi mừng lắm!
Thỉnh thoảng, tôi vẫn vào trông em cho cậu. Nhà cậu có một chiếc võng để dỗ trẻ em. Nhưng thật không may, tôi không thể ngồi được võng. Các bạn biết đấy, những người say tàu xe nếu ngồi võng sẽ thấy rất chóng mặt. Vậy là dù thằng bé có khóc toáng lên, tôi vẫn phải ôm nó mà nhún nhẩy dỗ dành. Thêm nữa, em vốn quen năm võng rồi, đặt xuống giường một lúc là nó khóc toáng lên! Chẳng biết làm sao nữa, vậy là dù nó thức hay ngủ, tôi vẫn phải ôm nó khư khư trên tay!
Một hôm, tôi vào trông em cho mợ. Sáng hôm ấy cậu tôi không ra đồng mà ở nhà sửa lại cái cánh cửa. Chiều hôm ấy, tôi có bài kiểm tra tiếng Việt nên vừa trông em vừa nhẩm bài. Thằng bé con đang ngủ ngon lành trên tay tôi, còn tôi đang nhăn trán nhớ lại mấy câu thành ngữ. Đột nhiên, cậu chặt chát một cái vào miếng gỗ, thằng bé giật mình khóc thét. Tôi vẫn đang nhẩm lại câu thành ngữ thấy vậy cũng giật mình nói to lên: “Quýt làm cam chịu!”. Ôi thôi! Thế là cậu tôi quay sang trừng mắt nhìn tôi:
Mày không bế thì thôi, bảo cậu một tiếng cậu nhờ người khác. Con cậu đẻ thì mấy đứa cậu cũng nuôi được không khiến mày nói vào. Đi học mới được tí chữ đã về nói kháy cậu mợ!
Thế là trong khi tôi còn sững người chưa hiểu cậu nói gì thì cậu đã ôm lấy thằng bé con. Trời ạ! Vậy hoá ra, cậu nghĩ tôi nói câu ấy là có hàm ý bảo cậu sinh nhiều con để tôi phải bế chúng nó vất vả, khổ sở. Nào tôi có ý ấy, sự vô tình trùng hợp giữa câu nói trong bài học với hoàn cảnh thực tế đã khiến cậu hiểu nhầm tôi. Nhưng liệu cậu có tin đó chỉ là ngẫu nhiên trùng hợp? Tôi đau khổ, vừa buồn cười vừa ấm ức nhưng vẫn phải cố lấy bộ mặt ăn năn nhất ra xin lỗi cậu.
Tôi biết mình không chủ động gây lỗi trong chuyện này nhưng rõ ràng tôi đã vô ý mà khiến cậu thấy bị xúc phạm. Lần sau, tôi sẽ phải cẩn thận hơn trong mọi tình huống, nhất là cẩn thận với lời nói của mình. Tôi giật mình nhớ đến lời của ai đó đã nói: Một câu nói có thể giết chết một con người!