Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bài làm
Người lao động chí óc mà em biết đó là cô em. Cô em làm bác sĩ ở bệnh viện tỉnh. Hàng ngày cô em thường đến sớm để chuẩn bị dụng cụ khám cho bệnh nhân. Nhiều hôm có rất nhiều bệnh nhân đến khám bệnh nhưng cô ân cần vui vẻ với mọi người. Cô em rất bận rộn nhưng cô em vẫn kiên trì làm việc. Cô em rất chu đáo và niềm nở. Mọi người rất yêu quý và tin tưởng ở cô.Em rất yêu thương cô.
Mẹ là tiếng gọi đầu đời của trẻ thơ, là dòng sữa ngọt nuôi nấng ta lúc chào đời, dạy ta bắt đầu học nói. Mẹ hát ru ta ngủ, chăm sóc lúc ta thức, tập cho ta những bước đi đầu tiên. Tình mẹ diệu vợi luôn luôn nồng ấm hòa nhập với mạch sống của con, lòng mẹ hân hoan sung sướng khi thấy con khôn lớn, hạnh phúc, thành đạt trong xã hội, và sãn sàng chia sẻ những muộn phiền lo âu khi con gặp những thất bại trên đường đời. Không có bút mực nào tảhết được tình cảm thiêng liêng về tấm lòng cao cả của người mẹ. Dù rằng trong các bộ môn văn hộc nghệ thuật : thi văn, âm nhạc, hội họa, điện ảnh hay sân khấu…, đã được người nghệsĩ đem tim óc diễn tả về khối tình tuyệt vời đó, nhưng nào ai có thể diễn tả được hết tình mẹ bao la sâu thẳm đó ? Hình ảnh người mẹ trong lãnh vực tôn giáo: Phật Giáo có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức Mẹ. Thiên Chúa Giáo có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong kho tàng văn hóa Việt Nam những truyện cổ tích, ca dao, tranh họa, cải lương, kịch..…viết về mẹ không nhiều, nhưng lại thắm tình dân gian nên lưu truyền đến ngày nay.
Cô giáo dạy em năm lớp Một tên là Vân. Cô rất quan tâm và thương yêu học sinh. Em nhớ như in giọng nói dịu dàng, đầm ấm của cô trong giờ kể chuyện. Đối với bạn chưa ngoan, cô ân cần khuyên bảo chứ không hề trách phạt. Em rất quý mến cô, luôn xem cô như người mẹ hiền của em. Khi em viết chưa đẹp, cô cầm tay em uốn nắn theo từng con chữ. Những bài toán khó, cô giảng thật tỉ mỉ cho em hiểu. Em có tiến bộ như ngày nay đều nhờ vào sự chăm chút của cô. Em cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để đáp lại công ơn của cô đã dành cho em.
Nếu ai hỏi em về người lao động trí óc mà em yêu quý nhất, thì em sẽ không chút ngần ngại mà trả lời rằng là thầy Minh - thầy giáo dạy tiếng anh của em.
Thầy là một thầy giáo trẻ và nhiệt huyết. Với mái tóc đen ngắn, làn da nâu khỏe mạnh, đôi mắt đen sáng ngời, lúc nào thầy Minh trông cũng tràn đầy sức sống. Mỗi ngày đến lớp, thầy luôn chào chúng em với nụ cười tươi tắn. Các tiết học tiếng anh cũng trở nên sôi động với nhiều hoạt động luyện nói và trò chơi nhỏ. Nhờ thầy, em và các bạn thêm yêu thích môn tiếng anh, và có tự tin hơn mỗi khi nói môn ngoại ngữ này. Không chỉ dạy giỏi, thầy Minh còn rất năng nổ trong các hoạt động của trường. Sự kiện nào, thầy cũng tham gia làm MC, rồi cả trang trí hậu trường nữa chứ. Chỉ cần làm được, thầy Minh sẽ không từ chối lời nhờ vả của ai hết. Vậy nên, từ học trò đến các giáo viên trong trường, ai cũng hết sức yêu mến thầy.
Mỗi ngày đến trường được gặp thầy Minh, chính là một ngày vui của em.
Cô Lan là bác sĩ ở bệnh viên Quân Y 105. Năm nay cô đã 35 tuổi nhưng nhìn cô rất trẻ trung. Cô làm bác sĩ đã được 10 năm. Suốt 10 năm công tác, cô rất tận tụy với nghề. Cô rất yêu nghề và hết lòng cứu chữa cho bệnh nhân. Lúc khám bệnh, cô luôn tham hỏi, động viên bệnh nhân để họ bớt lo lắng. Nhiều bệnh nhân đau đớn sinh ra cáu gắt nhưng nụ cười vẫn nở trên môi cô. Cô luôn được bệnh nhân tin yêu và kính trọng xứng đáng với câu nói “ Thầy thuốc như mẹ hiền”. Đối với đồng nghiệp, cô luôn hòa nhà và vui vẻ. Trong gia đình, cô là người con hiếu thảo khiến bà con lối xóm ai cũng yêu mến. Em rất quý cô, em mong sau này sẽ trở thành bác sĩ như cô.
Cô Ngọc hàng xóm nhà em là một kĩ sư nông nghiệp. Nhà cô cách nhà em không xa lắm, chỉ độ vài chục mét. Hàng ngày, cô đến Sở nông nghiệp để làm việc. Cô chuyên nghiên cứu giống cây trồng và vật nuôi, nghiên cứu cách trồng trọt và chăn nuôi để đạt năng suất cao. Cô rất tận tụy với công việc của mình. Tuy là một kĩ sư nhưng cô rất giản dị, gần gũi với người lao động để trao đổi kinh nghiệm sản xuất. Nhờ vậy, cô luôn được mọi người yêu mến. Em rất biết ơn cô. Em nguyện ra sức học tập để sau này trở thành con người có ích như cô.
Trong gia đình em có rất nhiều người trí thức nhưng người mà em yêu quý và khâm phục nhất là ông nội. Ông là bác sĩ ở bệnh viện Phòng không Không quân. Hằng ngày, ông thường tới bệnh viện từ bảy giờ sáng đến sáu giờ tối ông mới trở về. Khi đi làm, ông mặc bộ quần áo blu trằng tinh và đem theo chiếc cặp thêu chữ thập đỏ. Lúc nào ông cũng bận rộn, khi thì kê đơn, khi thì bốc thuốc, có lúc lại khám và tiêm thuốc cho bệnh nhân. Công việc của ông lúc nào cũng đòi hỏi độ chính xác cao, rất căng thẳng và mệt mỏi nhưng em luôn thấy ông ân cần với mọi người. Ông hỏi thăm sức khỏe từng bệnh nhân, động viên người nhà và bệnh nhân yên tâm chữa bệnh. Ông còn nhắc nhở mọi người uống thuốc đúng giờ. Mọi người đều bảo ông không những chữa bệnh bằng thuốc mà còn chữa bệnh bằng tinh thần. Buổi tối, có những hôm ông phải đi trực ở bệnh viện. Những hôm ông ở nhà, em lại thấy ông làm việc đến tận khuya để tìm hiểu về các loại thuốc. Ở bệnh viện ông là bác sĩ giỏi, là “người mẹ hiền” của bệnh nhân. Về nhà, ông được mọi người trong gia đình và khu phố tin yêu, kính trọng. Em rất yêu quý ông và sẽ học thật giỏi để sau này trở thành một bác sĩ mẫu mực như ông.
Mẹ em là người lao động trí óc gần gũi với em nhất. Mẹ em là một giáo viên Trung học cơ sở. Công việc hằng ngày của mẹ là dạy học. Mẹ là một cô giáo rất tận tâm với nghề. Những hôm bồi dưỡng các anh chị đi thi học sinh giỏi, mẹ bảo các anh chị về nhà học thêm. Các anh chị thấy sự tận tình của mẹ nên rất cố gắng để đạt giải cao trong cuộc thi. Mẹ nói năng rất nhẹ nhàng, mẹ bảo em phải biết cách cư xử đúng mực với người khác, phải biết kính trên nhường dưới. Mẹ em là một giáo viên và là một người mẹ thật tuyệt vời.
Tham khảo :
Người trí thức mà em biết là ông nội em. Ông em năm nay khoảng sáu mươi tư tuổi, ông làm nghề bác sĩ. Ông có dáng người cân đối với khuôn mặt vuông, nước da màu nâu trông rất đẹp. Ông là người rất nghiêm khắc. Khi ông đến bệnh viện, ông khoác chiếc áo trắng giản dị nhưng trông ông rất đẹp. Hằng ngày ông khám, chữa bệnh cho mọi người. Từ sáng đến tối, ông vẫn tận tụy với công việc của mình. Tất cả các bệnh nhân ông đều khám cẩn thận và hỏi han chu đáo. Rất nhiều bệnh nhân đã khỏi bệnh và khỏe sau khi được ông điều trị. Với hàng xóm, nếu ai bị ốm đau ông đều nhiệt tình sang khám giúp không kể đêm hôm. Vì vậy mọi người luôn kính trọng và biết ơn ông. Mọi người luôn ca ngời ông là bác sĩ giỏi. Em rất yêu quý ông. Em mong ông luôn làm tốt công việc của ông.
#H
Link : Kể về một người lao động trí óc mà em biết (28 mẫu) - Bài văn tả về người trí óc hay chọn lọc lớp 3 - VnDoc.com
Bác Dũng là một biên tập viên ở đài truyền hình của tỉnh. Bác chính là người lao động trí óc mà em ngưỡng mộ nhất. Năm nay, bác đã bốn mươi tư tuổi nhưng trông bác vẫn trẻ và khỏe mạnh lắm. Bác có dáng người hơi thấp, nhưng chắc chắn. Mái tóc đen lấm tấm ít sợi bạc lúc nào cũng được chải chuốt gọn gàng. Trên sống mũi, luôn là một chiếc kính gọng vàng. Trang phục của bác rất đơn giản, thường chỉ là những chiếc áo phông, quần jean. Khi nào có việc quan trọng hay dịp đặc biệt thì bác sẽ mặc vest. Công việc của bác Hùng rất bận rộn. Hằng ngày, bác dành nhiều thời gian ở đài truyền hình để lên kế hoạch, viết nội dung, chỉnh sửa cho các chương trình. Để có những chương trình hay và ý nghĩa, bác và rất nhiều người khác đã phải làm việc rất vất vả. Mỗi khi có thời gian rảnh, bác lại dành thời gian cho gia đình và vườn cây cảnh trước nhà. Em hy vọng sau này có thể trở thành một biên tập viên như bác.
( Lần trước có một bạn hỏi câu này nên mik đã làm một bài văn tả dì mik làm luật sư nên bây giờ mik sao chép lại từ thống kê hỏi đáp trong trang cá nhân của mik , nếu cậu thấy hay thì chọn nhé ! ) .
Mỗi khi có ai hỏi rằng: "Các em hãy kể về một người lao động trí óc mà em yêu mến", chắc hẳn các bạn sẽ kể về cô giáo, về bác sĩ , kĩ sư,...Nhưng không, hôm nay em sẽ kể cho mọi người nghe về một người lao động trí óc mà em cực kì ngưỡng mộ và quý mến, đó là dì em - một nữ luật sư tài ba và xinh đẹp.
Dì em năm nay đã hơn 35 tuổi nhưng trông vẫn rất trẻ đẹp và sang trọng. Dáng người dì không quá cao, thon thon, mái tóc ngang vai uốn xoăn rất nữ tính cùng với đôi kính cận càng làm tôn thêm vẻ tri thức nơi dì. Dì tốt nghiệp đại học luật năm 22 tuổi, sau đó đi làm ở các văn phòng hơn 2 năm thì lấy bằng Luật sư, mỗi lần nghe dì kể quá trình học và thực tập thật sự rất vất vả và gian nan, vậy mà dì cố gắng vượt qua nó một cách xuất sắc. Công việc hằng ngày của dì rất nhiều và áp lực, mỗi sáng dì lên văn phòng đọc rất nhiều hồ sơ vụ án, tư vấn biết bao nhiêu khách hàng, đặc biệt là dì đọc và am hiểu rất nhiều bộ luật. Em thường hay đùa với dì rằng sao dì giỏi như vậy, dì nhớ rất nhiều điều luật, am hiểu rất nhiều thứ trong cuộc sống, không những kiến thức pháp luật mà kiến thức xã hội và nhiều lĩnh vực khác dì đều hiểu, em cứ tưởng tượng trong lòng mình dì giống như siêu nhân vậy đó. Ngày bé, em cũng rất thích trở thành một nữ luật sư tài ba, lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản, làm luật sư rất oai, có vị trí trong xã hội, được nhiều người kính trọng và còn kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng thực sự khi tìm hiểu công việc của dì, em biết được luật sư không hào quang như mình vẫn nghĩ. Họ phải dùng não hoạt động rất nhiều để có thể nắm rõ tường tận quy định pháp luật, vắt óc suy nghĩ phương hướng giải quyết mỗi khi khách hàng có tranh chấp, kiện tụng. Cho đến bây giờ, điều em tự hào và hãnh diện nhất vẫn là lúc nhìn dì em diện bộ vest nữ nghiêm nghị, thắt cavat đứng trước tòa bảo vệ lẽ phải cho thân chủ của mình. Mỗi lần như vậy, trông dì thật mạnh mẽ, lời lẽ sắc bén, dõng dạc, khuôn mặt lạnh lùng không giống ngày thường khi nói chuyện cùng em. Dì không cười không phải vì dì tức giận như em nghĩ và cũng không phải là vô cảm mà đó là bởi vì dì phải làm nhiệm vụ tố cáo những cá nhân, tập thể trái pháp luật, bảo vệ cái đúng, tạo nên công bằng.
Em hay nghe người ta bảo, Luật sư phải có một trái tim nóng và một cái đầu lạnh, thật sự rất đúng. Dì em là một người rất điềm tĩnh trong mọi việc, dì giải quyết mọi thứ theo trình tự, có suy nghĩ trước sau, không vội vã hấp tấp. Em rất yêu quý dì và công việc Luật sư, em sẽ cố gắng học tốt để trở thành một phần có ích cho xã hội, một người viết lên bức tường của sự công lí.
Trong nhà em có bố mẹ đều là người lao động trí óc, nhưng em thích công việc của mẹ hơn cả.
Mẹ em là biên tập viên của một công ty sách. Công việc hàng ngày của mẹ rất bận rộn. Thường thường, 7h sáng mẹ chở em đi học rồi đến cơ quan làm việc. Công việc của mẹ là biên tập, chỉnh sửa những bản thảo cho hoàn chỉnh để sau này xuất bản thành cuốn sách. Để làm được công việc ấy thì đòi hỏi mẹ phải có sự kiên nhẫn và dành nhiều thời gian để đọc, nghiên cứu, tìm tòi phát hiện ra lỗi sai để chỉnh sửa. Mặc dù công việc của mẹ rất thầm lặng nhưng em thấy nó vô cùng có ích. Bởi vì có những người như mẹ thì những cuốn sách mới trở nên dễ đọc hơn, người đọc mới hiểu hết những kiến thức trong đó.
Mặc dù công việc của mẹ rất bận nhưng mẹ vẫn luôn dành thời gian chăm sóc gia đình và hướng dẫn em học bài. Mẹ là một tấm gương sáng để em học tập và noi theo. Em cũng sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này trở thành người trí thức như mẹ em.
Bác Tuấn là người lao động trí óc mà em ngưỡng mộ nhất.
Bác Tuấn là một nhà báo, hiện nay đang làm việc cho tờ báo Pháp luật. Hằng ngày, bác làm việc chăm chỉ và cần mẫn. Công việc chính của bác là viết các bài báo về mảng pháp luật và đời sống. Mỗi khi đọc những bài báo mà bác viết, dù ngắn hay dài em vẫn cảm nhận được sự tận tụy và chu đáo của bác ở trong đó. Đặc biệt, bác Tuấn còn rất được đồng nghiệp yêu quý, vì bác rất hiền lành và tốt bụng.
Ở nhà, bác Tuấn là một người cha, một người chồng tốt, là một người hàng xóm thân thiện. Ngày nghỉ, bác quét dọn nhà cửa chăm sóc cho vườn rau sau nhà, chở cái Mi con chú đi chơi phố. Mỗi lần hàng xóm sang nhờ bác chuyện gì, nếu làm được là bác làm ngay, chẳng từ chối bao giờ.
Em rất ngưỡng mộ tài năng và con người bác Tuấn.
Người lao động trí óc mà em rất yêu quý là cô Hà Ly - cô giáo tiểu học sống ở cạnh nhà em.
Cô Hà Ly năm nay khoảng hai mươi lăm tuổi, hiện đang dạy lớp 1 ở trường gần nhà. Cô là một giáo viên giỏi và tốt bụng. Các em học sinh được cô dạy dỗ, ai cũng yêu mến và quấn quýt cô. Ở lớp, cô dạy học tận tình và chu đáo. Cô còn có một lớp học thêm nhỏ vào sáng chủ nhật mỗi tuần cho những bạn học yếu mà không thu phí cơ. Ngoài ra, cô Hà Ly còn là một cô gái rất đảm đang. Ngày ngày, ngoài giờ làm, cô đi chợ, nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa giúp bố mẹ. Mỗi khi thôn làng có hoạt động tập thể nào, cô cũng nhiệt tình tham gia.
Nhìn cô Hà Ly, em cảm thấy rất ngưỡng mộ. Em mong ước rằng, sau này mình cũng sẽ trở thành một người lao động trí óc tuyệt vời như cô.
Nếu ai hỏi em về người lao động trí óc mà em yêu quý nhất, thì em sẽ không chút ngần ngại mà trả lời rằng là thầy Minh - thầy giáo dạy tiếng anh của em.
Thầy là một thầy giáo trẻ và nhiệt huyết. Với mái tóc đen ngắn, làn da nâu khỏe mạnh, đôi mắt đen sáng ngời, lúc nào thầy Minh trông cũng tràn đầy sức sống. Mỗi ngày đến lớp, thầy luôn chào chúng em với nụ cười tươi tắn. Các tiết học tiếng anh cũng trở nên sôi động với nhiều hoạt động luyện nói và trò chơi nhỏ. Nhờ thầy, em và các bạn thêm yêu thích môn tiếng anh, và có tự tin hơn mỗi khi nói môn ngoại ngữ này. Không chỉ dạy giỏi, thầy Minh còn rất năng nổ trong các hoạt động của trường. Sự kiện nào, thầy cũng tham gia làm MC, rồi cả trang trí hậu trường nữa chứ. Chỉ cần làm được, thầy Minh sẽ không từ chối lời nhờ vả của ai hết. Vậy nên, từ học trò đến các giáo viên trong trường, ai cũng hết sức yêu mến thầy.
Mỗi ngày đến trường được gặp thầy Minh, chính là một ngày vui của em.
Người trí thức mà em biết là ông nội em. Ông em năm nay khoảng sáu mươi tư tuổi, ông làm nghề bác sĩ. Ông có dáng người cân đối với khuôn mặt vuông, nước da màu nâu trông rất đẹp. Ông là người rất nghiêm khắc. Khi ông đến bệnh viện, ông khoác chiếc áo trắng giản dị nhưng trông ông rất đẹp. Hằng ngày ông khám, chữa bệnh cho mọi người. Từ sáng đến tối, ông vẫn tận tụy với công việc của mình. Tất cả các bệnh nhân ông đều khám cẩn thận và hỏi han chu đáo. Rất nhiều bệnh nhân đã khỏi bệnh và khỏe sau khi được ông điều trị. Với hàng xóm, nếu ai bị ốm đau ông đều nhiệt tình sang khám giúp không kể đêm hôm. Vì vậy mọi người luôn kính trọng và biết ơn ông. Mọi người luôn ca ngời ông là bác sĩ giỏi. Em rất yêu quý ông. Em mong ông luôn làm tốt công việc của ông.
Em biết rất nhiều người tri thức nhưng người tri thức em thích nhất là mẹ em. Mẹ em tên là Trâm, năm nay mẹ em 40 tuổi, mẹ làm nghề kế toán. Mẹ em lùn và hơi đậm người. Tính mẹ hiền dịu, nhưng cũng rất nghiêm khắc. Ngày nào cũng vậy, mẹ đi làm từ sáng sớm và trở về nhà khi trời đã tối. Công việc hằng ngày của mẹ luôn gắn với những con số, sổ sách, thu chi, báo cáo. Tuy công việc rất nhiều, nhưng nhờ cách làm việc khoa học nên mẹ luôn hoàn thành tốt công việc được giao. Nhiều hôm, khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, mẹ vẫn thức làm bạn với chiếc máy tính. Với hàng xóm láng giềng, mẹ luôn thân thiện và hòa nhã. Ai có công việc gì mẹ đều nhiệt tình giúp đỡ. Chính vì vậy mẹ được nhiều người yêu quý. Em rất tự hào về mẹ.
Chú Tuấn là một dược sĩ, làm việc tại quầy thuốc của bệnh viện đa khoa thành phố.
Năm nay chú Tuấn khoảng hai mươi lăm tuổi. Chú vừa ra trường và bắt đầu làm việc từ khoảng một năm nay. Chú ấy có dáng người cao ráo, thư sinh. Mái tóc đen được cắt ngắn gọn gàng. Hằng ngày, chú thường mặc áo sơ mi, quần âu đen. Khi đến cơ quan, chú sẽ mặc thêm áo khoác blouse trắng. Chú Tuấn có khuôn mặt hiền lành, nụ cười tươi tắn. Lúc nào chú cũng phải đeo một chiếc kính gọng trắng, do chú bị cận từ hồi cấp 3.
Hằng ngày, chú Tuấn làm việc cần mẫn tại bệnh viện. Kiểm tra đơn thuốc, bốc thuốc, kiểm kê thuốc trong quầy… Chẳng lúc nào ngơi tay. Có hôm chú chẳng kịp ăn cơm trưa vì bệnh nhân đến lấy thước rất đông. Thời gian nghỉ ngơi trong ngày của chú rất ít, đã vậy, chú còn thường xuyên không có ngày nghỉ nữa. Thế nhưng, chú Tuấn vẫn luôn vui vẻ, hết mình trong công việc. Chú luôn dịu dàng, quan tâm tới từng người bệnh, không cáu gắt bao giờ. Tối tối, chú lại ngồi đọc và nghiên cứu thêm các tài liệu để nâng cao trình độ của mình.
Em rất yêu quý và ngưỡng mộ chú Tuấn. Chú là tấm gương để em cố gắng noi theo.
Bạn tham khảo nhé :
Trong những năm tháng đi học có rất nhiều thầy cô đã dạy dỗ em thế nhưng người mà em nhớ nhất đó chính là cô Hiền. Một người mẹ hiền thứ hai của chúng em.
Cô Hiền dạy em từ khi em bắt đầu vào lớp 1. Trong cái ấn tượng ngây thơ non nớt hồi đó thì cô là một người có mái tóc dài, đen nhánh. Làn da cô rất trắng, mắt rất hiền từ và giọng nói vô cùng dịu dàng. Cô là một người rất xinh đẹp.
Nhà cô Hiền ở gần nhà ngoại em vì thế mỗi lần có dịp qua ngoại chơi em đều chạy sang nhà cô chơi với con gái út của cô. Em bé mới 3 tuổi vô cùng đáng yêu.
Cô Hiền viết chữ rất đẹp, nét chữ của cô mềm mại đẹp như chữ in trong quyển sách tiếng việt của em vậy. Hồi đó em còn đang tập viết, chiều nào cũng vậy cô cũng cầm tay em nắn nót từng nét chữ một. Cô vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng chưa bao giờ cô quát mắng hay phạt một bạn nào cả. Cái gì cô cũng đều chỉ bảo rất cặn kẽ và nhiệt tình. Chúng em rất yêu quý cô.
Bác Hùng là một biên tập viên ở đài truyền hình của tỉnh. Bác là người lao động trí óc mà em ngưỡng mộ nhất.
Năm nay bác Hùng đã ngoài 40 tuổi nhưng trông bác vẫn trẻ và khỏe mạnh lắm. Bác có dáng người hơi thấp, nhưng chắc chắn. Mái tóc đen lấm tấm ít sợi bạc lúc nào cũng được chải chuốt gọn gàng. Trên sống mũi, luôn là một chiếc kính gọng vàng. Trang phục của bác rất đơn giản, thường chỉ là những chiếc áo phông, quần jean. Khi nào có việc quan trọng hay dịp đặc biệt thì bác sẽ mặc vest.
Công việc của bác Hùng rất bận rộn. Hằng ngày, bác dành nhiều thời gian ở đài truyền hình để lên kế hoạch, viết nội dung, chỉnh sửa cho các chương trình. Để có những chương trình hay và ý nghĩa, bác và rất nhiều người khác đã phải làm việc rất vất vả. Mỗi khi có thời gian rảnh, bác lại dành thời gian cho gia đình và vườn cây cảnh trước nhà.
Bác Hùng là một người tài giỏi và tốt bụng. Em luôn lấy bác làm mục tiêu, động lực để cố gắng học tập. Với mong muốn rằng sẽ có thể trở thành một biên tập viên tài giỏi như bác.
Xung quanh em, có rất nhiều người làm công việc về trí óc. Nhưng em ngưỡng mộ nhất là dì Tâm - một nhà báo làm việc cho trang báo Phụ nữ.
Dì Tâm năm nay khoảng gần ba mươi tuổi. Nhưng trông dì trẻ như là các cô gái hơn hai tuổi. Dì có dáng người nhỏ bé, mảnh mai. Tuy nhiên, nhờ biết cách ăn mặc và trang điểm sành điệu, nên trông dì không kém gì so với các người mẫu, diễn viên cả. Hằng ngày khi đi làm, dì đều mặc trang phục công sở. Tuy nhiên, chúng vô cùng đa dạng về màu sắc, kiểu dáng, lại được dì khéo léo kết hợp với các phụ kiện nên trông rất đẹp, chú không hề nhàm chán chút nào.
Mỗi ngày, dì đi làm tám tiếng ở cơ quan. Công việc của gì là thu thập tin tức rồi viết thành những bài báo, cung cấp thông tin cho mọi người một cách nhanh chóng và chính xác. Vì thế, nhiều khi dì phải làm việc vào cả cuối tuần. Tuy công việc bận rộn là thế. Nhưng dì Tâm vẫn dành thời gian để đi chơi cùng bạn bè và chăm sóc gia đình. Thế nên, ai cũng khen ngợi và yêu quý dì.
Em rất ngưỡng mộ dì Tâm. Em sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để tương lai trở thành một nhà báo giỏi giống như dì.
Cô giáo của em là một người lao động trí óc nghiêm túc mà em có dịp tiếp xúc hằng ngày.
Cô em đã ngoài ba mươi tuổi. Dáng người cô thanh thanh, thon gọn, mảnh dẻ với mái tóc dài buộc gọn gàng. Khuôn mặt cô thon, hình trái xoan, thanh tú. Nổi bật trên khuôn mặt đôn hậu của cô là đôi mắt sáng, long lanh những tia nhìn ấm áp. Cô em rất yêu quý học trò. Cô giảng bài khúc chiết, rõ ràng, tỉ mỉ. Bạn nào lười học, cô ân cần bảo ban. Bạn nào ngoan ngoan, cô âu yếm khen ngợi và nêu gương bạn ấy trước lớp. Ngày hai buổi đến lớp, cô giáo của em miệt mài soạn giảng, đem hết tinh thần giảng dạy cho chúng em hiểu thấu đáo bài học. Vào giờ rỗi rảnh, không có bài tập khó, cô thường kể chuyện danh nhân lịch sử cho chúng em nghe. Cô lúc nào cũng hiền hậu, yêu thương chúng em.
Em rất yêu quý cô giáo và sẽ cố gắng học giỏi để ba mẹ và cô giáo vui lòng.
Cô Phương của em là nữ bác sĩ trẻ nhất khoa Sản của bệnh viện Từ Dũ, nơi cô đang làm việc.
Cô Phương tốt nghiệp ra trường với tấm bằng xuất sắc. Cô làm việc rất cần mẫn, cẩn thận và lành nghề. Cô Phương còn rất trẻ, chỉ độ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Làn da cô trắng trẻo, khuôn mặt cô đẹp với đôi mắt to và sáng, mũi cao thanh tú. Hằng ngày, trong quá trình làm việc, cô đỡ sinh cho rất nhiều sản phụ. Cô hiền dịu an ủi động viên sản phụ, giúp các bà mẹ đỡ đau đớn trong cơn chuyển dạ sinh con, cô trân trọng, yêu thương đón đỡ từng em bé ra đời. Bàn tay thon đẹp, dịu dàng của cô đã nâng đỡ bao mái đầu tơ non của em bé, đã giúp bao sản phụ nhẹ mình đỡ đau trong cơn vượt cạn một mình. Với dáng người mảnh dẻ, tâm hồn hiền lành và trí tuệ giỏi giang, cô Phương luôn nêu cao y đức cao quý của một bác sĩ trẻ.
Em rất quý mến và tự hào về cô.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 13
Chú Huỳnh là kĩ sư công nghệ phần mềm, chú làm việc ở công ty viễn thông Mobifone.
Chú năm nay vừa tròn ba mươi tuổi. Chú đã có hơn sáu năm kinh nghiệm làm việc cho các công ty công nghệ phần mềm. Chú hơi gầy, người tầm thước. Mắt chú to và sáng. Mái tóc xoăn bồng bềnh khiến chú giông một thi sĩ hơn là một kĩ sư.
Ngày hai buổi, chú Huỳnh làm việc cần mẫn tại cơ quan. Khi có dự án về, chú thường thức khuya, làm việc miệt mài bên bàn vi tính, trầm ngâm suy nghĩ. Mọi người trong nhà đi lại khẽ khàng, giữ yên lặng để chú làm việc.
Chú Huỳnh cũng rất yêu trẻ con. Khi rỗi, chú thường vui đùa cùng chúng em.
Em rất yêu quý và thích chú Huỳnh, thích nghề kĩ sư phần mềm của chú. Em sẽ cố gắng học giỏi để làm việc giỏi giang như chú Huỳnh.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 14
Anh Nhân, con trai của bác em là kĩ sư thiết kế xây dựng. Anh làm việc tại công ty xây dựng của thành phố.
Năm nay anh Nhân ba mươi tuổi. Anh cao ráo, vai và ngực vạm vỡ như lực sĩ. Tóc anh lúc nào cũng hớt cao, gọn và đẹp. Anh tốt nghiệp Đại học Bách khoa năm hai mươi ba tuổi và đã có bảy năm kinh nghiệm làm thiết kế xây dựng. Hiện nay, anh là kĩ sư trưởng của công ty xây dựng thành phố. Hằng ngày, anh nhận vẽ đồ án thiết kế cho các công trình xây dựng trong thành phố. Có những công trình phải thực hiện trong cả hai năm trở lên, lúc ấy, anh Nhân phải ra tận hiện trường làm việc để giám sát công trình. Anh là một kĩ sư giỏi và tận tuỵ với nghề.
Em rất yêu quý anh Nhân, anh của em thật tài giỏi và là tấm gương sáng để em noi theo.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 15
Bố em làm kế toán tại một công ty du lịch.
Hàng ngày bố phải ngồi rất nhiều giờ bên máy vi tính để nhập dữ liệu, chi phí của từng đoàn khách du lịch. Bố phải thường xuyên kiểm tra sổ sách, chứng từ thu, chi xem đã hợp lệ chưa. Công việc của bố bận lắm. Cứ đến cuối tháng bố lại bận rộn với công việc báo cáo thuế.
Bố vẫn nói với em rằng công việc của bố rất tỉ mỉ và rất cần sự cẩn thận. Bố bảo công việc nào cũng vậy, lao động trí óc cũng như lao động chân tay đều quan trọng và cần thiết cho xã hội.Em rất thích công việc kế toán của bố.
Em sẽ cố gắng học thật chăm chỉ để sau này được đóng góp một chút sức lực nhỏ bé của mình cho xã hội.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 16
Trong gia đình, người em luôn kính trọng và tin yêu nhất là bố. Bố em năm nay ngoài ba mươi tuổi. Bố là bộ đội, cũng là kỹ sư giỏi. Mái tóc đen nhánh của bố luôn được cắt gọn gàng. Bố thường mặc những chiếc áo phông trông rất trẻ trung. Những lúc mặc quân phục, trông bố rất oai phong. Bố em là người tận tụy trong công việc. Công việc của bố lúc nào cũng đòi hỏi sự cần cù và cẩn thận, rất căng thẳng và mệt mỏi nhưng em luôn thấy bố ân cần với mọi người. Nhìn những cây cầu mới được dựng lên, em càng thấu hiểu về công việc của bố và càng tự hào về bố hơn. Bố đúng là người bố tuyệt vời của em. Em sẽ cố gắng để trở thành một kĩ sư giỏi như bố của em.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 17
Người em đang kể chính là người mẹ yêu nhất trên đời của em. Mẹ là một cán bộ giảng dạy ở trường Cao đẳng sư phạm tỉnh đã hớn hai mươi năm rồi. Công việc hàng ngày mà em thường thấy mẹ làm là soạn giáo án, đọc sách, chấm bài. Mỗi tuần, mẹ chỉ lên lớp hai buổi. Những buổi mẹ đi dạy thì tối hôm trước mẹ thường thức rất khuya. Dù đã là một cán bộ giảng dạy lâu năm nhưng em thấy mẹ chuẩn bị bài giảng của mình rất chu đáo, nghiêm túc. Mẹ nói, mẹ rất yêu nghề dạy học của mình. Em rất tự hào về mẹ của mình.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 18
Bác Tân ở cạnh nhà em là bác sĩ Tây y. Năm nay, bác Tân đã năm mươi tuổi và bác đã có hơn hai mươi năm kinh nghiệm làm việc tại bệnh viện Nhi đồng Thành phố. Hằng ngày, bác không chỉ làm việc ở bệnh viện mà còn khám và chữa bệnh ngay tại phòng khám ở nhà từ mười tám đến hai mươi mốt giờ. Bác còn khám bệnh cả ngày thứ bảy và chủ nhật nữa. Bác Tân làm việc kĩ lưỡng và chăm sóc bệnh nhân dịu dàng, tận tình nên bệnh nhân xa gần đều tín nhiệm và yêu quý bác. Bệnh nhân của bác là các cháu thiếu niên, nhi đồng, có em bé còn ẵm ngửa, chưa biết nói. Bác Tân rất yêu thương trẻ con, bác thường nói: “Trẻ em có bệnh rất tội nghiệp, có khi em bé đau chỉ biết khóc. Thế nên bố mẹ và bác sĩ phải dỗ dành và chăm sóc trẻ em chu đáo.”. Mọi người trong xóm đều yêu quý bác Tân.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 19
Chú là một kĩ sư cầu đường bạn thân của bố em. Hiện chú đang công tác ở Sở giao thông công chánh. Nhà chú cách nhà em chỉ một con hẻm. Sáng nào chú cũng đến cơ quan từ lúc sáu giờ, trưa mười một giờ chú mới về. Hôm khánh thành chiếc cầu bê tông nối huyện Châu Thành với Bình Đại, chiếc cầu do một số kĩ sư trong phòng chú đảm nhiệm thiết kế, chú mời bố em và cả em nữa đi dự lễ. Chiếc cầu thật to, thật đẹp, rất hiện đại được thông xe trong tiếng reo hò vang dội của người dân hai bên bờ. Em thấy gương mặt chú lúc ấy thật rạng rỡ, thật hạnh phúc.
Em rất yêu quý và thích chú, thích nghề kĩ sư của chú. Em sẽ cố gắng học giỏi để làm việc giỏi giang như chú.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 20
Trong nhà em có bố mẹ đều là người lao động trí óc, nhưng em thích công việc của mẹ hơn cả.
Mẹ em là biên tập viên của một công ty sách. Công việc hàng ngày của mẹ rất bận rộn. Thường thường, 7h sáng mẹ chở em đi học rồi đến cơ quan làm việc. Công việc của mẹ là biên tập, chỉnh sửa những bản thảo cho hoàn chỉnh để sau này xuất bản thành cuốn sách. Để làm được công việc ấy thì đòi hỏi mẹ phải có sự kiên nhẫn và dành nhiều thời gian để đọc, nghiên cứu, tìm tòi phát hiện ra lỗi sai để chỉnh sửa. Mặc dù công việc của mẹ rất thầm lặng nhưng em thấy nó vô cùng có ích. Bởi vì có những người như mẹ thì những cuốn sách mới trở nên dễ đọc hơn, người đọc mới hiểu hết những kiến thức trong đó.
Mặc dù công việc của mẹ rất bận nhưng mẹ vẫn luôn dành thời gian chăm sóc gia đình và hướng dẫn em học bài. Mẹ là một tấm gương sáng để em học tập và noi theo. Em cũng sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này trở thành người trí thức như mẹ em.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 21
Mẹ em là một kĩ sư hoá thực phẩm. Mẹ em làm ở Trung tâm nghiên cứu Ong Trung Ương.
Hằng ngày, mẹ em nghiên cứu các sản phẩm của con ong như mật ong, phấn hoa, sữa ong chúa. Từ các sản phẩm này, mẹ em đã chế các sản phẩm mới cho ngành ong để phục vụ cho người tiêu dùng như kẹo ngậm mật ong, cốm phấn hoa, mật ong nghệ, mật ong gừng dùng để chữa bệnh. Ngoài ra, mẹ em còn nghiên cứu các sản phẩm chất lượng cao từ mật ong. Các sản phẩm này đẻ bồi dưỡng và chữa bệnh cho con người.
Em rất tự hào và yêu thương mẹ của em.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 22
Trên thế giới có rất nhiều người nổi tiếng trong đó có Ê-đi-xơn. Bằng lao động cần cù và óc sáng tạo kì diệu, ông đã cống hiến cho loài người hơn một ngàn phát minh vĩ đại, góp phần làm cho cuộc sống của con người hiện đại và văn minh hơn. Ông luôn gần gũi và tìm hiểu cuộc sống của người dân. Từ đó ông có những sáng tạo và phát minh kì diệu để đáp ứng nhu cầu của con người. Ví như: Ông đã chế ra đèn điện, mang lại nguồn ánh sáng cho mọi người. Và ông đã chế ra xe điện, giúp con người thuận tiện trong việc đi lại. Ê-đi-xơn đã mất nhưng tên tuổi của ông vẫn mãi mãi được ghi nhớ.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 23
Bác em tên là Ngọc. Bác làm nghề bác sĩ trong quân đội.
Hằng ngày, bác đi làm từ lúc năm giờ sáng đến mười hai giờ đêm mới về. Bác khám và chữa bệnh cho mọi người. Có khi, bác còn phải trực, bác còn tận tình chăm sóc cho các bệnh nhân. Bác đã chữa khỏi cho bao nhiêu chiến sĩ. Nhờ được tận tình chăm sóc mọi người đã qua cơn nguy hiểm , giờ đây mọi người rất quý bác.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 24
Cô Nguyễn Thị Hồng là một kĩ sư nông nghiệp. Nhà cô cách nhà em không xa lắm, chỉ độ vài chục mét. Hàng ngày, cô đến Sở nông nghiệp để làm việc. Cô chuyên nghiên cứu giống cây trồng và vật nuôi, nghiên cứu cách trồng trọt và chăn nuôi để đạt năng suất cao. Cô rất tận tụy với công việc của mình. Tuy là một kĩ sư nhưng cô rất giản dị, gần gũi với người lao động để trao đổi kinh nghiệm sản xuất. Nhờ vậy, cô luôn được mọi người qúy mến.
Em rất biết ơn cô. Em nguyện ra sức học tập để sau này trở thành con người có ích như cô.
Kể về người lao động trí óc mà em biết mẫu 25
Người mà em rất quý rất trọng và cũng rất gần gũi, đó là cô Lê Thi Thanh Xuân bác sĩ răng hàm mặt của bệnh viện Nguyễn Đình Chiểu. Bác sĩ Xuân là bạn thân của mẹ em từ hồi học phổ thông trung học cho đến giờ. Hai người làm hai nghề khác nhau. Mẹ em vào sư phạm, ra trường về nhận nhiệm sở ở trường Cao đẳng sư phạm của tỉnh, còn cô đi vào ngành y rồi về công tác ở tỉnh nhà. Hàm răng em đều và đẹp cũng nhờ cô Xuân chăm sóc thường xuyên. Cô là một người tận tụy trong công việc và rất thương bệnh nhân. Những khách hàng đến trồng răng làm hàm, nhổ, trám… cô đều khám rất kĩ càng và luôn tỏ thái độ nhã nhặn, lịch sự với khách. Cô cũng đã từng đi tu nghi...