Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đất nước Việt Nam muôn vàn cảnh đẹp với nhiều sắc màu rực rỡ. Trong những sắc màu ấy, em thích nhất là màu xanh. Đồng bằng phì nhiêu lúa xanh mơn mởn, cây ăn quả xanh um, nhẫy nhượt. Mảng xanh của rừng núi mang đến cho ta không khí trong lành. Cạnh bên, đại dương mênh mông xanh thẳmmát lành của thiên nhiên ban tặng nhiều cá tôm, hải sản quý. Màu xanh đất nước là màu xanh vô tận dưới bầu trời cao vợi.
Trong các sắc màu, em thích nhất là màu đỏ. Màu đỏ là màu máu đỏ hồng trong tim, là màu đỏ tươi của lá cờ Tổ quốc, của chiếc khăn quàng đội viên. Màu đỏ còn là màu đỏ ối của mặt trời, màu đỏ rực của bếp lửa, của đoá hoa mào gà đỏ tía, màu đỏ au trên đôi má phúng phính của những em bé khoẻ mạnh, xinh đẹp... Có rất nhiều gam đỏ khác nhau nhưng nói đến màu đỏ là nói đến một sắc màu lộng lẫy, gây ấn tượng rất mạnh.
#Hok tốt!
k mik nha!
Em sinh ra và lớn lên trên một vùng quê thanh bình vá ấm áp.Nơi đây có cánh đồng lúa rộng mênh mông,có con sông vắt qua cánh đồng dẫn nước để bác nông dân tưới cây.Xa xa là những mái nhà rợp ngói đỏ tươi.Có những hàng cau dài thẳng tấp trông rất đẹp và thơ mộng.Vùng quê em có rất nhiều cây cối, những bạn ở gần nhà thường rủ nhau chơi bi dưới những hàng cây xanh tốt.Em rất yêu quý quê hương em mai đây dù có đi đâu xa em vẫn nhớ về quê hương em.
Hè năm nay,chiều chiều thành phố quê em trở nên rộn nhịp.Ông mặt trời nhuộm đang đang lặn dần .Thỉnh thoảng , những cơn gió thổi đến xoa dịu cái nóng cho con người . Ngoài đường,xe cộ bắt đầu nhiều hơn . Tiếng còi xe bấm inh ỏi . Mọi người đều mong trở về nhà thật nhanh . Để tránh khỏi cái nóng . Hai bên đường , các hàng quán đã chuẩn bị lên đèn .Những quán ăn rất đông đúc.Em rất yêu quê hương của em .
Nguồn: Mạng
Bài làm
Trong những năm gần đây nạn Bạo lực học đường là một vấn nạn lớn, làm đau đầu các nhà quản lí giáo dục và các cơ quan chức năng có thẩm quyền. Gây bức xúc và gây tâm lý hoang mang cho phụ huynh, thầy cô và học sinh. Vậy làm thế nào để giải quyết được tình trạng này.
Chỉ cần lên Google đánh cụm từ "Học sinh đánh nhau" thì chỉ cần (0,08 giây) thì kết quả google tìm kiếm là 3.140.000 cụm từ liên quan đến việc học sinh dùng bạo lực để giải quyết những khúc mắc. Đây là một con số thật khủng khiếp và đáng báo động. Hoặc chỉ cần vào Youtube bạn sẽ thấy những hình ảnh, những thước phim bạo lực do học sinh quay lại và tung lên mạng. Những thước phim quay cảnh đấm đá vô nhân tính của các cô cậu mang đồng phục học trò đang đấm đá, xé áo, lột quần, túm tóc... gây ám ảnh cho người xem và nỗi đau về một thế hệ tuổi trẻ với những nhân cách đang bị băng hoại nghiêm trọng.
Những nguyên nhân dẫn đến hành vi bạo lực thường là những hành vi do: học sinh cá biệt thành lập băng nhóm để ức hiếp bạn bè; do ảnh hưởng từ phim ảnh bạo lực; do ghen tị về thành tích học tập; do mâu thuẫn nhỏ trong bạn bè dẫn đến xích mích, nổi nóng thiếu kiềm chế; bên cạnh đó là những nguyên nhân cỏn con như "thích thì đánh cho nó chừa", "nhìn đểu"...
Ông Phạm Ngọc Lưu, Trợ lý thanh niên Phòng Giáo dục quận 9, Tp Hồ Chí Minh cho rằng: Vấn đề bạo lực học đường hiện nay đang ở mức báo động cấp thiết, đang có nguy cơ nổ bùng và lan rộng. Và sẽ càng nguy hiểm hơn nếu bản thân các em tìm cách tự trả thù theo kiểu "xã hội đen" mà không cần đến sự giúp đỡ của thầy cô, nhà trường.
Nguyên nhân của những vụ việc trên có thể do học sinh bị tiêm nhiễm từ lối cư xử của các đối tượng bên ngoài nhà trường, thậm chí là những người lớn trong gia đình. Nhiều học sinh có cha mẹ hoặc người thân là những người hành nghề tự do trong xã hội và có cách cư xử không đúng chuẩn mực. Chính những thói quen ứng xử hằng ngày của họ đã vô tình gieo trong đầu các em những suy nghĩ không tốt, dẫn đến việc các em có lối cư xử, hành xử không hay trong nhà trường với bạn bè.
Bạo lực học đường để lại những hậu quả nghiêm trọng, khó lường:
Gây tổn thương và gây dư chấn về tinh thần và thể xác: học sinh bị bạn bè đánh đập rồi bị quay phim tung lên mạng sẽ dễ bị chấn thương tâm lí, sốc về tinh thần, cảm thấy quê với bạn bè, xấu hổ với mọi người xung quanh. Vụ ba học sinh ở thành phố Vinh (Nghệ an) hành hung bạn, vụ học sinh Hà Nội hành hạ bạn giữa vườn hoa công viên: túm tóc, lột áo. Vụ học sinh trường THCS Chu Văn An (Tp Hồ Chí Minh) đánh bạn, quay phim... làm nhức nhối dư luận trong thời gian qua. Chưa hết bàng hoàng thì vừa qua vào tháng 5 năm 2010 học sinh lớp 10 ở trường THPT Hồng Bàng tỉnh Đồng Nai đâm chết bạn ngay tại cửa lớp. Thầy Nguyễn Văn Đạo (42 tuổi), dạy môn Vật lý của trường THPT Trần Quang Diệu, huyện Mộ Đức, Quảng Ngãi bị một nhóm học sinh đánh bị thương nặng phải điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Đặng Thuỳ Trâm, huyện Đức Phổ. Những thông tin này trong một bài viết ngắn không thể đem lên hết được nhưng cũng đủ để chúng ta gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh về sự suy đồi đạo đức của một bộ phận giới trẻ Việt Nam.
Đau lòng hơn nữa khi mà những học sinh bị đánh, thầy cô giáo bị hành hung không phải sây sát nhẹ mà phải nằm viện với di chứng về tổn thương thể xác. Bị gãy tay chân, bị chấn thương sọ não. Thậm chí bị hoảng loạn, bị thần kinh, bỏ học, bỏ dạy...
Giải pháp nào cho Bạo lực học đường?
Có Bốn giải pháp cấp thiết xóa bạo lực học đường:
Toàn xã hội cần phải củng cố, nâng cao chất lượng môi trường xã hội, văn minh tiến bộ. Cần có biện pháp quản lý, ngăn chặn và chế tài hiệu quả những hoạt động có tác hại đến môi trường văn hóa xã hội. Nghiêm cấm các game bạo lực.
Quan tâm nâng cao văn hóa gia đình. Trong từng gia đình, người lớn phải làm gương, giao tiếp ứng xử đúng mực, mạnh dạn lên án và loại bỏ bạo lực ra khỏi đời sống gia đình.
Xây dựng cơ chế phối hợp chặt chẽ ba môi trường giáo dục: gia đình - nhà trường - xã hội. Các cơ quan báo chí phải quan tâm thỏa đáng đối với lĩnh vực văn hóa, đạo đức và chấp hành luật pháp của mọi người dân.
Xã hội và ngành giáo dục cần xác định rõ lại vai trò, vị trí của người thầy, quyền hạn và trách nhiệm trong nhiệm vụ giáo dục đạo đức học sinh. Người thầy và nhà trường phải được bảo vệ danh dự và có đủ cơ chế để răn đe học sinh.
Nhà trường cần phát huy trách nhiệm đội ngũ giáo viên chủ nhiệm trong việc kịp thời nắm bắt tâm tư, nguyện vọng của từng cá nhân học sinh.
Tình thương, trách nhiệm là phương thuốc hiệu nghiệm nhất ngăn chặn bạo lực học đường. Theo bản thân người viết: Học sinh cần nghiêm túc kiểm điểm lại bản thân, biết kiềm chế để không nổi nóng, biết nhận lỗi khi mình làm sai và biết vị tha khi bạn nhận ra lỗi lầm.
Với học sinh cá biệt, cần có sự quan tâm của gia đình - nhà trường - xã hội. Nếu tiếp tục vi phạm cần xử lý nghiêm bằng cách cho đi cải tạo, giáo dục nhân cách. Vì một môi trường học đường lành mạnh, Học sinh "HÃY NÓI KHÔNG VỚI BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG". Mỗi người lớn trong gia đình phải là tấm gương lớn cho con em noi theo.
#Học tốt!!!
Nhà trường là nơi để học sinh rèn luyện đạo đức và tri thức, là nơi để các em trưởng thành, định hướng được tương lai mai sau của bản thân mình. Tuy nhiên nhà trường vẫn còn tồn tại nhiều điều khiến cho giáo viên và phụ huynh phiền lòng. Đó là vấn đề bạo lực học đường.
Bạo lực học đường được hiểu là những hành vi sai trái, đùng bạo lực để giải quyết vấn đề của các bạn học sinh, có thể là của cả giáo viên dành cho học sinh. Bạo lực học đường là vấn nạn của giáo dục, mặc dù đã tìm phương hướng khắc phục tuy nhiên chỉ làm thuyên giảm chứ chưa giải quyết được triệt để.
Bạo lực học được biểu hiện rất đa dạng và phong phú trong trường học. Bạn bè ghen ghét, đố kị nhau cũng lôi nhau ra đánh. Mâu thuẫn, xích mích nhỏ trong lớp cũng đánh nhau, chửi nhau thậm tệ. Học sinh ngang bướng, cãi lời, thầy cô dùng hình thức đòn roi để trừng trị. Đó đều là những biểu hiện của vấn nạn học đường trong thời gian qua, nhưng chưa được xử lý triệt để. Đánh nhau, gây sự với nhau ngay trên trường học, bên ngoài trường, hoặc thậm chí kéo nhau đến những nơi vắng vẻ để "xử lý" nhau theo "luật giang hồ".
Nguyên nhân dẫn đến bạo lực học đường là do chính học sinh. Khi các em có ý thức về cái tôi cá nhân quá lớn, muốn thể hiện mình, muốn cho mọi người thấy mình đã lớn và có thể hành xử theo suy nghĩ của bản thân. Hơn hết đó còn do sự giáo dục của các bậc phụ huynh cũng giống như của nhà trường chưa được nghiêm minh, chưa đủ sức răn dạy học sinh. Khi các em đã xử lý nhau bằng hình thức bạo lực, chắc chắn sẽ gây ra nhiều hậu quả xấu, ảnh hưởng đến thể xác và cả tinh thần.
Theo khảo sát của nền giáo dục thì bạo lực học đường đang có xu hướng gia tăng mạnh. Ở trường X vừa rồi, có vụ một nhóm học sinh nữ ngang nhiên chặn một bạn nữ và giật tóc, đánh, đám túi bụi và mặt bạn kia chỉ vì lý do "giật" mất người yêu của một bạn trong nhóm. Lý do ngớ ngẩn và hành động ngớ ngẩn đã để lại hậu quả xấu cho cả hai bên. Các em đã bị nhà trường xử lý nghiêm khắc, không được tái phạm nhưng nhân phẩm của chính các em đang tự hủy hoại với suy nghĩ và hành động của mình.
Tại Hải Phòng, ở một trường THPT, có một nhóm bạn nam còn cầm dao, côn, gậy gộc để chặn đường đánh hai bạn học sinh của trường khác cũng vì lý do sang "tán" gái trường này. Các em học sinh đã để cho hành vi bạo lực xâm nhập vào một môi trường đáng nhẽ ra chỉ nói chuyện nhẹ nhàng và nghiêm khắc với nhau.
Bạo lực học đường không chỉ diễn ra ở học sinh mà ngay cả với giáo viên vẫn còn tình trạng đó. Nhiều giáo viên khi học sinh nghịch ngợm, không nghe lời thì giáo viên đã đánh đập để xử lý. Nhân cách của một người giáo viên không bao giờ cho phép như vậy nhưng họ lại hành xử như một tên côn đồ.
Bạo lực học đường ảnh hưởng đến môi trường học tập của các em học sinh, ảnh hưởng thành tích học tập, sự nỗ lực cố gắng và cả tương lai phía trước. Nếu đánh nhau, lỡ như xảy ra hậu quả gì ngoài ý muốn thi chính các em phải ăn năn, hối hận cả đời cũng không hết.
Để ngăn chặn nạn bạo lực học đường cần xuất phát tự việc giáo dục, giảng dạy, hướng dẫn cho các em có một cách nhìn nhận đúng đắn hơn về bạo lực trong nhà trường là như thế nào. Làm thế nào để các em hiểu và tránh xa bạo lực, xây dựng môi trường trong lành hơn.
Bạo lực học đường có khi còn liên quan đến pháp luật khi những hành vi vượt qua sự giải quyết của nhà trường mà lại cần đến sự can thiệp của pháp luật thì chính các bạn đang đẩy tương lai của mình vào ngõ cụt.
Như vậy bạo lực học đường diễn biến rất phức tạp, tuy nhiên nếu tìm cách hạn chế thì có thể làm thuyên giảm vấn nạn này.
#Học tốt!!!
Quê tôi ở nông thôn, hoàn cảnh gia đình tôi laị khó khăn nên tôi chưa được đi thăm các cảnh đẹp trong tỉnh và ở những nơi khác trên đất nước Việt Nam. Tôi mới chỉ được biết những cảnh đẹp đó qua tranh, ảnh và trên ti vi thôi. Mặc dù quê em không có những cảnh đẹp nên thơ, nổi tiếng nhưng tôi vẫn yêu tha thiết quê mình, yêu cánh đồng bát ngát lúa vàng, yêu những ngọn núi uy nghi xa thẳm, yêu những rặng cây xanh um tỏa bóng mát. Và tôi yêu, yêu lắm, yêu vô cùng dòng sông quê hương.
Con sông nhỏ chảy qua quê tôi quanh co uốn lượn. Mùa mưa, sông ngập nước, nước sông chở nặng phù sa bồi đắp cho đồng ruộng thêm màu mỡ. Mặt sông rộng gấp hai, ba lần mùa khô. Nước sông dâng lên cao ngập hết cả những rặng bạch đàn, rặng điên điển. Hai bên bờ sông vàng rực những bông điên điển, chúng cứ rung rinh, rung rinh như muôn ngàn cánh bướm nhỏ trông thật vui mắt. Tuy nước sông dâng cao nhưng dòng sông vẫn êm ả, nước không chảy xiết. Chỉ có những khi gió lớn, sóng mới vỗ vào bờ ì ùm như sóng biển. Mùa khô, nước sông xuống thấp nhưng nước vẫn lên xuống đều đặn theo thủy triều. Hai bên bờ sông xanh mướt những thảm lúa. Chiều chiều, bọn trẻ chúng tôi vẫn tụm năm, tụm ba tắm sông, bơi lội thỏa thích. Chúng tôi đập nước văng tung tóe, rồi lặn hụp đỏ cả mắt vẫn chưa chịu lên. Có khi mãi tắm, mẹ gọi không nghe, khi biết được thì đã thấy mẹ cầm roi đứng trên bờ chờ sẵn.
Con sông đã gắn bó thân thiết với người dân quê tôi. Sông cung cấp nước tưới cho đồng ruộng quê tôi xanh bát ngát, lúa trĩu bông. Dòng sông còn vỗ về, ôm ấp lũ trẻ chúng tôi lớn lên. Sáng sáng, chúng tôi chèo xuồng qua sông đi học. Mùa mưa, chúng tôi chèo xuồng đi bẻ cà na, đi hái bông điên điển về nấu canh chua. Biết bao nhiêu kỉ niệm của chúng tôi đã diễn ra trên con sông quê hương.
Con sông có ích với người dân quê tôi như vậy. Nhưng sao một số người dân vẫn vô tư đổ rác, thải phân trâu, bò, heo,…ra sông. Họ có biết rằng nước họ ăn uống, tắm rửa hằng ngày vẫn lấy từ sông không nhỉ? Nếu nước sông bị ô nhiễm thì sức khỏe của người dân sẽ ra sao? Tôi mong sao mỗi người dân quê em phải có ý thức bảo vệ con sông để nước sông luôn được trong sạch, để lũ trẻ chúng tôi được vẫy vùng tắm mát mà không sợ bị đau mắt, bị ngứa da. Tôi và các bạn cùng cố gắng bảo vệ con sông nhé!
"Quê hương" – hai tiếng nghe sao thân thương chi lạ! Quê hương là nơi đã có nhiều kỉ niệm đẹp với chúng ta. Với mỗi người quê hương có thể là cánh đồng lúa trĩu bông, là con diều no gió bay cao trên bầu trời xanh thẫm... Còn quê hương của em là ngôi làng nhỏ với dòng sông hiền hòa uốn khúc quanh làng, đã gắn bó với em nhiều kỉ niệm đẹp thời thơ ấu.
Từ lúc còn bé, em đã thích sông (nhà em ở cạnh dòng sông). Em thường ngồi ở bờ sông ôn bài, vẽ, có khi còn làm thơ nữa hoặc là ngắm sông. Quả thật dòng sông quê em đẹp lắm. Sáng sớm, em đi học ngang qua chiếc cầu bắc trên sông. Lúc ấy, dòng sông vẫn còn phủ một màn sương mỏng, im lìm trong giấc ngủ say. Khi em đi học về, sông gờn gợn, lăn tăn như chào em. Em mỉm cười: "ừ, chào sông nhé!". Vào lúc trưa hè nắng gắt, cả xóm im lặng, chìm vào giấc ngủ trưa, đế xua đi cái nóng oi ả của mùa hè, em nhảy ùm xuống sông, lặn ngụp trong làn nước mát, trong veo. Dòng sông nhấp nhô, vuốt ve, chơi đùa cùng em. Bây giờ, em đã biết bơi giỏi thế mà nhớ lại lúc trước, buồn cười quá. Lần ấy, em chưa biết bơi, muốn tắm mà chẳng dám xuống nước, chỉ quanh quẩn trên bờ. Nào ngờ trượt chân, té nhào xuống nước. Thế là uống một bụng nước no nê. Còn giờ đây, đã có lúc bạn bè ví em như con rái cá. Mà có bơi giỏi thế mới có thể chơi đùa cùng sông chứ, phải không sông? Em chơi đùa thỏa thích, vớt lục bình cài lên mái tóc sũng nước. Bông hoa tim tím còn vương những giọt nước long lanh thật đẹp. Quà của sông dành cho em đấy!
Lúc hoàng hôn, khi vầng thái dương sắp khuất sau ngọn núi, dòng sông của em mang một màu đỏ sẫm, rất đẹp. Những đàn cá cung vội vã trở về "nhà" bơi thật nhanh làm xao động cả mặt nước. Còn buổi tối cũng thật là đẹp, nhất là vào các đêm trăng sáng. Trăng sáng ngời, tròn vành vạnh như một chiếc đĩa vàng, soi bóng xuống dòng sông. Dòng sông nhận được ánh sáng dìu dịu của trăng trở nên bàng bạc, lấp lánh. Gió thổi lồng lộng, mát mẻ vô cùng. Em ngồi đó, say mê nhìn sông, nhìn dòng sông yêu dấu của em.
Thế đấy! Dòng sông quê em đẹp như thế đấy. Các bạn có thích không? Riêng em, tuy giờ đây đã xa dòng sông thân yêu, sống ở chốn thị thành xa hoa nhưng không bao giờ em quên được dòng sông. Đối với em, sông là một người bạn dễ thương, dịu dàng chứ không lộng lẫy kiêu sa. Sông luôn đem đến sự vui thích cho em. Tối đến, hình ảnh "dòng sông bạc" lấp lánh dưới ánh trăng vỗ về, đưa em vào giấc ngủ êm đềm.(làm nhanh còn đi ngủ ngủ 8 giờ hơn rồi).
Trước sân nhà, ba em trồng rất nhiều loại hoa. Em thích nhất là mấy khóm hoa hồng đang đua nhau khoe sắc. Hoa hồng này thuộc giống hồng nhung có vẻ đẹp lộng lẫy. Hoa to bằng chén uống nước trà của ông em. Mỗi bông hoa có nhiều lớp cánh mỏng, mềm mại và mịn màng xếp gối vào nhau. Càng vào lớp trong, cánh hoa càng nhỏ và quấn chặt để lộ những chùm nhị vàng li ti lấp ló bên trong. Hương thơm ngào ngạt, quyến rũ bướm ong. Hoa uống sương đêm, tắm ánh nắng ban mai nên trông chúng tươi mơn mởn, đầy kiêu hãnh và tự tin. Nắng càng lên, sắc hoa càng lộng lẫy và hương thơm càng ngào ngạt. Mấy chú ong mê mải rúc đầu vào hút mật hoa. Trên cao, cánh bướm dập dờn đùa với những bông hoa tươi xinh như những gương mặt ngời sáng niềm vui. Cứ hoa hồng này tàn lại có hoa khác thay thế. Vì vậy, lúc nào, khóm hoa cũng tràn đầy sức sống. Đứng ngắm nhìn những đoá hoa hồng rung rinh trước gió, lòng em tràn ngập niềm vui. Càng ngắm em càng yêu chúng hơn.
Trong tất cả các loài hoa, em thích nhất hoa hồng. Trước sân nhà em có trồng một cây hoa hồng, bố em bảo trồng trước sân, thì chỉ cần mở cửa ra sẽ ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt. Cây hoa hồng nhung đó có nguồn gốc từ nhà bà ngoại em, vì em thích hoa hồng nên bố em đã xin bà chiết một cành về trồng trước sân nhà.
Thân của cây hoa hồng màu xanh, chỉ to hơn ngón tay một chút, thân cây có nhiều gai nhọn, khi bị đâm vào tay sẽ rất đau và có thể bị chảy máu. Lá của cây hoa hồng cũng là màu xanh và có những răng cưa ở viền lá. Cây hoa hồng ngày một lớn, và thế là sau những ngày tháng trông đợi, cây hoa đã ra những cái nụ đầu tiên, dần dần những cái nụ ấy nở thành những bông hoa rực rỡ. Cả cây hoa khoe sắc như một bức tranh tuyệt đẹp. Chúng bây giờ như những người bạn của em. Hằng ngày em chăm sóc chúng, còn chúng lại luôn nói với em rằng chị hãy học tập thật tốt, để bố mẹ vui lòng nhé. Em rất thích hoa hồng và yêu quý cây hoa hồng nhà em. Em và bố sẽ chăm sóc cây hoa thật cẩn thận để nó nở những bông hoa thật đẹp, tỏa ngát hương thơm cho đời.
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng có một người bạn gần gũi để chia sẻ với nhau từng niềm vui nỗi buồn, để tâm sự nhỏ to những bí mật của riêng mình. Em có một người bạn rất thân, đó là Nam. Chúng em lớn lên ở cùng một con phố, học với nhau từ lớp mẫu giáo. Trải qua 7 năm, tình bạn chúng em vẫn gắn bó và ngày càng thân thiết hơn.
Năm nay Nam 11 tuổi, cùng tuổi với em. Có lẽ vì chúng em có rất nhiều nét tương đồng nên có thể chơi thân với nhau lâu đến vậy. Bạn có đôi mắt to tròn, ẩn giấu dưới cặp kính cận, có gọng kính màu đen. Vì vậy biệt danh em đặt cho bạn là Nô-bi-ta. Khuôn mặt bạn bầu bĩnh, chiếc miệng mở rộng, mỗi khi bạn nhoẻn miệng cười đều thể hiện sự tươi tắn, hồn nhiên. Bạn có dáng người khá mập nhưng rất nhanh nhẹn trong mọi hoạt động và đặc biệt là các môn thể thao.
Nam rất thông minh và học giỏi, đây là điều em khâm phục nhất ở bạn. Bạn luôn đạt kết quả cao trong học tập và làm lớp trưởng trong suốt 5 năm cấp một. Môn học giỏi nhất của bạn là môn Toán, bạn rất thích thử thách mình với những bài toán khó. Mỗi khi có thời gian, bạn thường giảng những bài tập khó để giúp em cùng tiến bộ trong học tập. Không những vậy, Nam còn là một lớp trưởng rất gương mẫu. Bạn luôn đi học sớm, mặc đúng đồng phục và nhắc nhở các bạn trong lớp cùng thực hiện. Những bạn trong lớp có kết quả học tập còn kém, Nam luôn nói chuyện và khuyên nhủ các bạn chăm chỉ làm bài tập. Vì vậy, bạn nhận được sự quý mến và tin tưởng từ bạn bè, thầy cô. Đó là những tính cách của Nam khiến em khâm phục và cố gắng học hỏi từ bạn.
Tuy vậy, Nam cũng là một bạn trai khá nghịch ngợm và hồn nhiên như lứa tuổi của chúng em. Khi có thời gian rảnh rỗi, chúng em thường rủ nhau đi chơi khắp khu phố với những trò tinh nghịch như bắn bi, đá bóng, đá cầu… Em và Nam đặc biệt thích môn bóng đá, chúng em luôn là cặp tiền đạo ăn ý vì vậy đội bóng luôn dành chiến thắng.
Em luôn cảm thấy may mắn khi có một người bạn thân tốt như Nam, chúng em đã cùng lớn lên và học tập bên nhau từ thời ấu. Sau này dù có đi đến phương trời xa xôi, tình bạn của chúng em vẫn luôn gắn bó và chia sẻ với nhau mọi điều trong cuộc sống.
Gia đình em nuôi rất nhiều con vật, nhưng em thích nhất là chú mèo mướp được bà ngoại cho từ hè năm ngoái.
Chú mèo mướp không lớn lắm, bộ lông mượt như nhung. Đầu chú tròn và nhỏ. Ai làm gì thì hai tai dỏng lên nghe ngóng. Em thích nhất đôi mắt tròn sáng ngời như hai viên ngọc. Chú mèo có hàng ria mép nằm ngang trông rất ngộ. Mấy cái răng thì nhọn dễ sợ. Mèo đi nhẹ nhàng, bốn chân nhón từng bước rất êm. Bất ngờ nó nhảy thoắt lên giường, lên nóc tủ. Mèo nhanh nhẹn lạ thường, mắt mở to sáng rực khi thấy bóng chuột. Và chỉ một cú nhảy nhanh nhẹn chuột đã nằm gọn trong đôi vuốt sắc nhọn của mướp rồi. Mỗi lần như vậy em thưởng cho chú một con cá vàng ươm. Bình thường, mèo nằm nghỉ, phơi nắng bộ lông mượt mà. Chú lấy chân vuốt râu, rửa mặt. Cái đuôi quặp ở bên mình. Chú mèo rất thích em vuốt ve cái cổ mềm của chú. Chú ta lim dim mắt, kêu " meo... meo..." khe khẽ.
Nhờ chú mèo mà nhà em đỡ lũ chuột nhắt quậy phá. Em và mọi người trong nhà đều yêu mến chú.
Ở góc vườn nhà em, có một cái ao sâu hươn hai mét, rộng gần năm mươi mét vuông. Bố mẹ em thuê đào ao để lấy nước tưới rau và nuôi cá. Hai, ba trăm con cá mè được thả và nuôi trong cái ao này.
Cá mè cùng họ với cá Chép. Đầu thon, mép nhọn, ngực và bụng to, về phía đuôi thắt nhỏ lại và hơi tròn. Cái đuôi xòe như cánh én, có những tia, sọc như nan quạt, mày đen pha đỏ sẫm. Vây cá to bằng bàn tay trẻ con, có nhiều sọc đen, trắng pha hồng. Mắt cá đen, tròn, viền vòng trắng, vòng đen. Mang cá hình vỏ trai, có nhiều đường viền trắng ôm lấy bụng và hông cá. Toàn thân cá mè được bao phủ bằng mộ lớp vảy nhỏ màu trắng bạc. Vảy cá mè mới bắt lên lấp lánh ánh bạc.
Mùa mưa lũ, cá mè bơi ngược dòng sông đến các khúc ngoặc hoặc ngã ba để đẻ trứng. Những người dân ở Phú Thọ, Việt Trì, Lâm Thao... đem thuyền ra sông vớt “cá bột”. Cá bột được nuôi dưỡng trong ao thành cá giống, rồi được đem bán cho những người nuôi cá khắp nơi.
Cá mè phàm ăn, ăn thực vật như rong, rêu, bèo. Chúng thích sống ở tầng trên gần mặt nước. Sau hai năm nuôi, vỗ, cá mè có thể nặng tới 1.5 – 2 kg. Các mè tươi sống có mùi tanh đặc biệt.
Cá mè có thể rán, nấu lẩu... Các đầu bếp ở các nhà hàng có thể chế biến cá mè thành nhiều món ăn ngon, hấp dẫn.
Những hôm đẹp trời, các mè trong ao nhà em nổi lên bơi lượn từng đàn. Bố lại đem thức ăn tổng hợp vãi xuống góc ao có bèo.
Mỗi lần nhà có khách hay có giỗ chạp, bố em lại đem vó ra ao bắt cá. Có những con mè to, nặng đến hai cân. Bố em thích uống rượu nhắm với đầu cá mè. Bố ahy nhắc lại câu tục ngữ: “Đầu chép, mép trôi, môi mè, lườn trắm’ khi uống rượu.
Chim sơn ca còn gọi là chim chiền chiện. Chúng sống ở ngoài đồng, mình và lông màu cỏ úa có vân và sọc trắng, gần giống như chim sẻ, nhưng mỏ dài và chân bé hơn.
Chim sơn ca là giống chim hay hót, nhất là về mùa xuân. Thường thường nó vừa bay, vừa hót, càng bay cao giọng càng véo von. Tiếng hót to, ngân dài, có khi nó bay thật cao, ta không hề trông thấy cánh chim mà vẫn nghe sơn ca hót.
Khi sơn ca không bay thì đậu ở dưới đất chứ không đậu trên cành cây, mà những lúc đậu ở dưới đất thì nó không hót bao giờ. Sơn ca làm tổ ở vồng khoai, gổc cây, bụi cỏ rậm.
Những người chơi chim cảnh thường bắt chim non vừa khi mới nở, nuôi và luyện rất công phu mới có chim sơn ca hót trong lồng son.
Chim sơn ca còn gọi là chim chiền chiện. Chúng sống ở ngoài đồng, mình và lông màu cỏ úa có vân và sọc trắng, gần giống như chim sẻ, nhưng mỏ dài và chân bé hơn.
Chim sơn ca là giống chim hay hót, nhất là về mùa xuân. Thường thường nó vừa bay, vừa hót, càng bay cao giọng càng véo von. Tiếng hót to, ngân dài, có khi nó bay thật cao, ta không hề trông thấy cánh chim mà vẫn nghe sơn ca hót.
Khi sơn ca không bay thì đậu ở dưới đất chứ không đậu trên cành cây, mà những lúc đậu ở dưới đất thì nó không hót bao giờ. Sơn ca làm tổ ở vồng khoai, gổc cây, bụi cỏ rậm.
Những người chơi chim cảnh thường bắt chim non vừa khi mới nở, nuôi và luyện rất công phu mới có chim sơn ca hót trong lồng son.
cho tui 2500 thì tui mới làm được
Căn phòng của mỗi người là một “khoảng trời riêng”, là một “vương quốc bí mật” mà không phải ai cũng có thể bước vào hay tìm ra. Em cũng vậy, căn phòng của em đã gắn liền với tuổi thơ em, cùng với bao kỉ niệm khó quên.
Căn phòng của em nằm trên tầng hai của ngôi nhà nhỏ xinh, là căn phòng đầu tiên khi bước hết những bậc cầu thang. Căn phòng của em không rộng rãi như phòng làm việc của bố, cũng không trang hoàng lộng lẫy như phòng khách. Nó là “vương quốc bí mật” của em, và em chính là nữ hoàng của vương quốc ấy. Căn phòng nhỏ được khoác lên mình một chiếc áo màu kem sữa. Chiếc áo ấy được tô điểm bởi những miếng giấy dán tường hình hoa cỏ, khiến cho căn phòng như được thêm ánh sáng, giống như ta đang ở trong một khu vườn thực sự vậy. Căn phòng được lát gỗ chứ không phải là gạch như nhiều phòng khác trong nhà. Chính vì vậy mà mùa hè sàn nhà rất mát, mùa đông lại ấm áp vô cùng. Em rất thích sự thoáng đãng cùng ánh sáng mặt trời nên trong căn phòng nhỏ của em có một cái cửa sổ lớn cùng ban công rộng. Mở cửa sổ ra là em có thể dễ dàng nhìn thấy đường phố lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp, những ngôi nhà san sát, những hàng cây xanh mát. Còn đứng từ ban công rộng lớn, cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy khu vườn luôn tràn ngập sắc hoa rực rỡ. Phòng em không có quá nhiều đồ, chỉ có một cái giường cùng chăn gối được gấp gọn gàng đặt ở góc phòng, một chiếc bàn học bên cạnh cửa sổ, một tủ kính nhỏ để bày những món quà đánh dấu những chuyến đi, một tủ quần áo và cuối cùng là một giá sách – có lẽ là thứ chiếm diện tích nhiều nhất. Em vốn rất thích đọc sách nên giá sách của em luôn đầy những cuốn sách với rất nhiều thể loại: truyện tranh, sách tham khảo, báo… Cuối mỗi tuần em đều thay đổi vị trí của mỗi cuốn sách để giá sách nhỏ này của em được thay đổi một chút. Không chỉ vậy khi em có phòng riêng, bố đã cùng em gắn lên trần nhà những ngôi sao dạ quang thật đẹp. Mỗi khi đèn được tắt hết, trong màn đêm, ánh sáng từ những ông sao dạ quang ấy như những đốm sáng nhỏ li ti phần nào chiếu sáng cho căn phòng. Mỗi đêm như vậy, em lại có cảm giác phía bên trên không còn là trần nhà nữa mà là một bầu trời với hàng ngàn vì tinh tú khác nhau. Những lúc có chuyện không vui, em sẽ đóng cửa “vương quốc bí mật” của mình lại và lắng nghe những bài hát với giai điệu dễ thương để tâm trạng mình khá hơn. Em rất thích căn phòng của mình, bởi vậy em luôn giữ cho phòng sạch sẽ, mỗi cuối tuần em lại cùng mẹ dọn dẹp cho căn phòng và ngôi nhà nhỏ thêm sạch sẽ.
Em rất yêu căn phòng nhỏ của em. Nó là người bạn thân nhất của em, là nơi em chia sẻ những niềm vui nỗi buồn của tuổi thơ tươi đẹp. Căn phòng sẽ luôn cùng em trải qua những ngày tháng vui vẻ tiếp theo trong cuộc đời mình . Mỗi người khi lớn lên hẳn đều ao ước có môt góc riêng tư, “một khoảng trời riêng” cho bản thân. Em cũng vậy. Và từ khi còn bé, em đã có cho mình một .
hết bài rùi nha bn
mk tả ko hay đâu hihihi
nếu hay hãy tk nha yêu các bn nhiều
Mỗi người khi lớn lên hẳn đều ao ước có môt góc riêng tư, “một khoảng trời riêng” cho bản thân. Em cũng vậy. Và từ khi còn bé, em đã có cho mình một căn phòng riêng.
Từ những ngày còn thơ bé, em đã ở phòng riêng rồi. Bởi bố mẹ em nói muốn em tự lập sớm nên đã làm riêng cho em một phòng. Chính vì vậy mà mới có học lớp 5 nhưng em đã có thể ngủ một mình và có một tiểu vương quốc riêng rồi đấy! Em thích lắm! Ngày được chuyển sang phòng mới, em đã mất cả một ngày để trang trí cho căn phòng nhỏ của mình. Bố là người đã giúp em rất nhiều trong công cuộc “xây dựng đất nước” của em đấy! Cái giường được bố kê ở góc phòng ngay gần cửa ra vào. Bố em nói kê ở đó cho em tiện trong việc mỗi sáng thức dậy là có thể ra khỏi phòng nhanh. Không chỉ vậy, đó còn là biện pháp giúp em có thể chạy nhanh xuống nhà làm công tác vệ sinh cá nhân mỗi lần ngủ quên mà dậy muộn nữa.Phía tay trái ngay cạnh đầu giường mà một cái tủ gỗ nhỏ có hai ngăn kéo. Một ngăn kéo bên trong là những cuốn truyện cổ tích của em. Một ngăn kéo để những loại thuốc đơn giản cần thiết đề phòng khi em cần dùng đến. Vì cái tr khá nhỏ, chỉ có chiều cao bằng phần giường em nằm nên em đã để ở đó một cái đèn ngủ màu vàng được trang trí bởi hình những bông hoa ngộ nghĩnh đáng yêu cùng chiếc đồng hồ báo thức.Đối diện phía tay phải của giường chính là bàn học của em. Bàn học có đi kèm cùng một cái giá sách. Trên giá sách, em để những cuốn sách, những quyển vở đi học. Tất cả đều được sắp xếp rất gọn gàng, được phân loại cẩn thận, loại sách nào ra loại sách ấy. Nên em có thể tìm sách rất dễ dàng và nhanh chóng. Trên bàn là đèn học của em. Ở cạnh công tắc là một câu danh ngôn của một danh nhân nổi tiếng thế giới khuyên nhủ con người ta phải cố gắng học tập. Mỗi lần nản chí hay gặp một bài toán khó không tìm ra cách giải, chỉ cần nhìn thấy câu nói ấy là em lại như được nạp đầy năng lượng và tập trung làm bài. Và chỉ trong chốc lát là em đã tìm ra được cách giải rồi đấy!Phía góc phòng là tủ quần áo của em. Chiếc tủ không lớn lắm, chỉ cao hơn em một cái đầu mà thôi. Mẹ em nói khi nào em lớn hơn thì sẽ đổi cho em cái tủ mới vừa tầm em. Cái tủ có hình công chúa Lọ Lem rất xinh đẹp. Nàng mặc một bộ váy màu xanh lấp lánh, mái tóc vàng nổi bật cùng nụ cười hạnh phúc trên môi. Nàng đang khiêu vũ cùng chàng hoàng tử, trong ánh mắt của nàng tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Bên trong tủ được chia làm 4 ngăn. Một ngăn lớn nhất để em treo quần áo đi học và quần áo đi chơi. Một ngăn nhỏ hơn để quần áo ở nhà luôn được em và mẹ gấp gọn gàng cẩn thận. Hai ngăn còn lại, một ngăn để những đồ nhỏ cá nhân như tất, găng tay, khẩu trang…; một ngăn để một hộp kim chỉ phòng khi quần áo bị rách, em sẽ mang ra để mẹ khâu cho em.
Căn phòng của em đơn giản mà rất đẹp. Nó chứa đựng tình yêu thương của ba mẹ dành cho em, đong đầy cả những ước mơ và cố gắng của em nữa. Mỗi tuần em đều dọn căn phòng cẩn thận sao cho sạch sẽ. Em rất yêu căn phòng của mình!
nghị dưới vành mũ cảnh sát đặc trưng. Bắp tay, bắp chân chú vô cùng rắn chắc, qua lớp áo vẫn có thể thoáng nhìn thấy cơ bắp làm phồng tay áo.
chúc bn hk tốt
tk ch mk nha
Bạn lên google mà tìm dễ mà .
Ngay từ lớp một, trong giờ vẽ tự do, em đã vẽ ngôi nhà của mình. Bài tập vẽ đó được cô giáo khen và dán lên bảng cho các bạn cùng xem. Mỗi ngày một lớn, em thêm yêu quý ngôi nhà của em và ý thức được tình cảm gắn bó thiêng liêng của một gia đình.
Nhà em nằm trong một con hẻm khá rộng, thoáng mát và yên tĩnh. Ngôi nhà có ba tầng, sơn màu kem sữa xinh xắn. Cổng nhà hình vòm cung, sơn màu nâu. Bao bọc quanh nhà là một tường rào ốp đá màu hồng. Ngay sân trước, mẹ em trồng khá nhiều chậu hoa cảnh. Màu đỏ, tím, trắng của hoa phong lan làm tươi sáng sân nhà. Cạnh đó, cánh hoa đỏ rực của cây trạng nguyên kiêu hãnh khoe sắc cùng khóm mai cẩm tú nụ li ti.
Tất cả cửa của ngôi nhà làm bằng kính màu nâu, rèm cửa màu xanh cốm. Tường bên trong nhà sơn màu xanh da trời. Nhà có sáu phòng: phòng khách, bếp và bốn phòng ngủ. Tầng trên cùng của nhà là phòng thờ. Tầng trệt của ngôi nhà là phòng khách và bếp. Phòng khách rộng, bày biện đơn giản gồm một bộ sa-lông gỗ, tủ ti vi và tủ giày.
Bàn sa-lông trải khăn trắng. Lúc nào mẹ cũng bày một bình hoa giữa bàn nên phòng khách sáng hẳn ra, đẹp làm sao! Phía sau cầu thang là nhà bếp và phòng tắm. Bếp đồng thời cũng là phòng ăn. Ở đây, mẹ sắp xếp rất ngăn nắp, sạch sẽ: tủ lạnh áp sát tường, cạnh đó là bếp ga, tủ bếp bao bọc hình chữ L, chiếm một phần ba không gian nhà bếp. Bàn ăn ở giữa phòng. Lầu một của căn nhà là phòng của các anh chị và ba mẹ. Lầu hai có phòng em và phòng của ông bà. Tầng trên cùng là phòng thờ, phòng này đẹp nhất với bàn thờ Đức Phật tôn nghiêm. Phòng thờ cũng đồng thời là phòng học của mấy anh chị em, bên phải phòng kê bàn làm việc của ba mẹ và tủ sách. Sau bữa ăn tối, cả nhà em quây quần ở phòng khách trò chuyện, xem ti-vi. Xem xong chương trình thiếu nhi, cả nhà đều vào phòng học. Bố mẹ em làm việc, chúng em học bài. Căn nhà lúc ấy im lặng nhưng ấm cúng và hạnh phúc,
Thứ bảy hàng tuần, chúng em cùng nhau giúp ba mẹ quét dọn, lau nhà, chùi rửa cửa kính, tủ bàn và kệ sách. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, căn nhà sáng bóng như mới. Cả nhà em đều thấy sảng khoái, vui vẻ để bước vào một tuần làm việc, học tập sắp đến.
Ngôi nhà là nơi em sinh sống cùng với những người thân. Ngôi nhà đã chứng kiến bao niềm vui, nỗi buồn của gia đình em, Mỗi lần có dịp đi đâu xa, em đều mong mau chóng về nhà. Em hết lòng biết ơn ông bà, bố mẹ đã xây dựng ngôi nhà đầy đủ tiện nghi và nuôi dạy chúng em chu đáo. Em hứa cố gắng học giỏi, có tương lai tốt để ông
Ở nông thôn hầu như nhà nào cũng có một khoảng sân rộng hoặc vườn cây nho nhỏ bao quanh ngôi nhà. Ngôi nhà của em cũng giống như thế. Nó nằm trên hương lộ nối thị xã với vùng ngoại ô. Mặt tiền nhà quay về hướng nam, sau lưng nhà là cánh đồng lúa quanh năm tươi tốt.
Nhìn từ xa, ngôi nhà giống hệt trong bức tranh mĩ nghệ vẽ cảnh nông thôn: mái ngói nhà nửa ẩn, nửa hiện trong vườn cây xanh, vòm lá loà xoà che khuất, một cây cau cao vút in trên nền trời, cánh đồng xanh mướt đến tận chân trời. Đến gần, cổng nhà hiện ra dưới lớp sơn màu xanh nước biển. Em đi qua khoảng sân nhỏ là đến bậc thềm của gian nhà chính. Nhà em là nhà ngói ba gian cất theo lối cổ. Tường nhà quét vôi xanh, mái lợp ngói đỏ. Cửa nhà đều làm bằng gỗ đánh vec-ni rất bóng. Gian nhà chính gồm có bộ sa-lông gỗ để tiếp khách, bàn thờ tổ tiên ở gian giữa. Phía trái gian chính là phòng ngủ của mẹ emvà bà ngoại. Phía sau phòng ấy là phòng ngủ của em. Đồ đạc trong nhà: tủ thờ, tủ chén, tủ áo đều làm bằng gỗ quý, đánh vec- ni bóng loáng. Nhà em đã qua một lần tu sửa. Khi sửa nhà, mẹ em cho cất nhà bếp rời ra, cách gian nhà chính một khoảng sân hẹp. Nhà bếp cũng đồng thời là phòng ăn có cửa sổ mở rộng nhìn ra cánh đồng. Nhà bếp sáng sủa và luôn sạch sẽ. Cạnh sân bếp là giếng nước. Sân bếp mát rượi nhờ bóng râm của cây xoài tượng. Nhà vệ sinh ở góc phải, cách xa nhà bếp một tí.
Mảnh vườn nhìn từ xa như trong tranh ấy ở phía đông ngôi nhà. Vườn bao bọc phía sau nhà thành hình chữ L. Cây trong vườn không nhiều nhưng cành lá làm khuất nhà. Vườn quanh năm mát mẻ rì rào gió thổi. Các cây xoài, mãng cầu, vú sữa trò chuyện cùng nhau. Gió thổi từ cánh đồng vào, mơn man trên mấy luống rau, thì thầm với chậu hoa sứ ở hiên nhà. Cây cau đầu hè tô điểm cho mảnh vườn nét đẹp thanh tao, mộc mạc của làng quê.
Nhà em đẹp nhất vào những đêm trăng. Cả nhà ngồi ngoài hiên hóng mát ngắm cảnh trăng lên rất tuyệt. Trăng treo ở ngọn cây cau toả ánh sáng mát dịu, trong vắt khắp vườn. Ánh trăng phủ lên mái nhà, chảy tràn trên sân. Bóng cây cau in trên nền sân. Ánh trăng lọt qua kẽ lá, rót xuống mảnh vườn con ánh sáng trong trẻo, in trên nền đất đủ mọi hình dạng. Gió vi vu lay cành lá. Ánh trăng nhảy cùng chị Gió, cô Na, bác Xoài bài khiêu vũ tuyệt đẹp của chị Hằng. Em nằm trong lòng bà ngoại, nghe bà kể chuyện đời xưa và hạnh phúc vô cùng giữa khung cảnh thanh bình, giản dị của mái nhà thân yêu.
Mai này khi lớn lên đi học xa nhà, em sẽ nhớ ngôi nhà của mình lắm. Em nhớ không gian thoáng đãng tràn ngập ánh trăng, nhớ những buổi sum họp cả gia đình, nhớ mảnh vườn con xinh xắn, nhớ những lúc mồ hôi nhễ nhại giúp mẹ thu dọn nhà cửa. Ngôi nhà cùng với những người thân, cùng với quê hương, là cội nguồn dân tộc sẽ theo em trong từng bước đường sự nghiệp mai sau.
Bài văn tả ngôi nhà Tiếng Việt lớp 5 - Bài số 3
Sau mỗi buổi học ở trường, em thường mong mẹ đến đón về tổ ấm của mình là ngôi nhà nhỏ bé. Nơi ấy, mọi vẻ đẹp của nó đã quá đỗi thân thương với em.
Đó là một ngôi nhà nằm khiêm tốn trong khu tập thể bệnh viện 354, cách trường em học khoảng hai ki-lô-mét. Nó được xây cách đây ba năm nhưng trông còn rất hấp dẫn. Tường nhà được phun sơn hồng nhạt nên bền màu và sáng sủa lắm. Cánh cửa chính ra vào mới được bố em sơn lại tuần trước, trông mới và bóng nhoáng. Cửa kính, cửa chớp đều dược mẹ em lau chùi sạch bóng. Ngôi nhà của em được xây thành hai tầng, tầng một là phòng khách và bếp. Giữa phòng khách dược kê bộ sa lông màu nâu trông thật trang nhã. Trên bàn, mẹ em đặt một lọ hoa tươi làm cho căn phòng càng thêm sinh động. Trên tường có treo bức tranh phong cành một vùng quê ven biển chiều hoàng hôn. Phía tường đối diện là một bức tranh động của Trung Quốc trông thật hài hoà. Kia nữa, chiếc đồng hồ quả lắc ông bà em để lại lâu lắm rồi, sau mỗi giờ lại buông những tiếng chuông thánh thót, ngân nga. Phía trong là gian bếp có một bàn ăn đặt cạnh đó. Mẹ em sắp xếp rất gọn gàng và sạch sẽ: một chạn bát mi-ni, một bộ bếp ga nhỏ và tủ lạnh để đồ ăn… Tầng hai có hai phòng: một phòng của bố mẹ và một phòng dành riêng cho em học tập, nghỉ ngơi. Trên tầng hai phòng của bố mẹ em có kê một giường ngủ, một tủ đựng quần áo, một bàn làm việc. Ô cửa sổ trông về hướng Nam làm cho căn phòng này luôn luôn thoáng mát. Bố mẹ em xếp đặt rất ngăn nắp, trông căn phòng này lúc nào cũng sạch sẽ và ấm cúng. Phòng dành cho em được bố mẹ quan tâm nhiều hơn cả. Năm ngoái, bố mua về cho em một bộ bàn ghế có gắn cả giá sách rất tiện lợi. Em thích lắm! Nằm cạnh chiếc giường xinh xinh là chiếc tủ đựng quần áo. Mẹ em luôn nhẳc nhờ và giúp em sắp xếp đồ dạc gọn gàng. Chỗ nào trong ngôi nhà, em cũng thấy yêu thích, tuy nó không có nhiều đồ đạc sang trọng nhưng có đủ tiện nghi và thoáng mát.
Em yêu quý tổ ấm của em. Nó gắn bó với em như người ruột thịt, sống ở ngôi nhà này, cả nhà em đều thương yêu nhau.
14vsd
dễ ợt nha
Tuổi thơ của em chất chứa nhiều kỉ niệm, nhiều thứ gắn bó tưởng chừng như không thể nào quên được, trong đó thứ gắn bó nhất là căn phòng nhỏ của em.
Căn phòng của em nằm trên tầng hai. Bước qua cánh của gỗ màu nâu bóng là thế giới nhỏ mà em đã dày công trang trí. Căn phòng không to lắm, chỉ tầm 20 mét vuông, được sơn màu hồng cánh sen, màu hồng nhẹ nhàng, duyên dáng. Phía trong cùng là chiếc giường nhỏ, được trải đệm hình Doraemon, nhân vật truyện tranh mà em yêu thích nhất. Mỗi khi nằm trên chiếc giường êm ấm, em đều cảm thấy rất thoải mái và có thể dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ. Phía bên trái là chiếc bàn nhỏ để những đồ đạc cần thiết. Bên phải là chiếc đèn ngủ hình cây nấm trông rất ngộ nghĩnh. Cửa sổ nằm ở cuối phòng, có treo rèm màu hồng, giống với màu sắc căn phòng. Cửa sổ mở ra khu vườn phía sau nhà nên em thường mở cửa sổ để hít hà hương thơm của những khóm hồng, khóm cúc, khóm hoa nhài do chính tay mẹ em trồng và chăm sóc. Bàn học của em được đặt ngay cạnh cửa sổ, để có thể tiếp nhận ánh sáng một cách tự nhiên nhất. Bàn học có giá sách, là nơi để em cất đồ dùng học tập như sách giáo khoa, sách viết, bút và cặp. Mỗi loại đều để một ngăn riêng biệt, vừa dễ tìm lại vừa ngăn nắp, khoa học. Giá sách có một ngăn tủ kính, em thường để những món quà lưu niệm mà bạn hay bố mẹ tặng nhân dịp gì đó. Phía cuối giường là tủ quần áo, có ngăn treo và có ngăn để quần áo gấp.
Không chỉ được sơn màu hồng mà những bức tường trong phòng của em còn được trang trí bởi những hình thù ngộ nghĩnh và những bức tranh rực rỡ màu sắc. Ngoài giá sách trên bàn học, trên tường cũng có hai kệ gỗ. Một kệ hình ngôi nhà có bốn ngăn để đựng những cuốn sách em thích. Ngăn trên cùng là báo Hoa Học Trò và báo Văn học và Tuổi Trẻ, ngăn thứ hai để sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, một trong những tác giả viết truyện cho thiếu nhi mà em yêu thích. Ngăn thứ ba dành cho sách về kĩ năng sống. Ngăn cuối cùng là truyện ngắn, tiểu thuyết của các tác giả trong nước và cả nước ngoài. Kệ kia có hình dạng lưới, là nơi đặt những chậu cây nhỏ như sen đá và một vài chú gấu nhồi bông. Điểm đặt biệt nhất ở căn phòng của em, đó là ở trên trần nhà có gắn hình mặt trăng và rất nhiều ngôi sao dạ quang. Khi tắt đèn, cả căn phòng như biến thành một khung trời lấp lánh, mà em cứ ngỡ như mình đang lạc vào dải ngân hà. Căn phòng như người bạn tri kỷ, đã chứng kiến bao buồn vui, kỉ niệm của em. Vì thế hàng ngày em đều dọn dẹp để căn phòng luôn sạch sẽ.
Em rất yêu căn phòng nhỏ của em. Nó là người bạn thân nhất của em, là nơi em chia sẻ những niềm vui nỗi buồn của tuổi thơ tươi đẹp. Căn phòng sẽ luôn cùng em trải qua những ngày tháng vui vẻ tiếp theo trong cuộc đời mình.
57-38=
hello
Căn phòng của mỗi người là một “khoảng trời riêng”, là một “vương quốc bí mật” mà không phải ai cũng có thể bước vào hay tìm ra. Em cũng vậy, căn phòng của em đã gắn liền với tuổi thơ em, cùng với bao kỉ niệm khó quên.
Căn phòng của em nằm trên tầng hai của ngôi nhà nhỏ xinh, là căn phòng đầu tiên khi bước hết những bậc cầu thang. Căn phòng của em không rộng rãi như phòng làm việc của bố, cũng không trang hoàng lộng lẫy như phòng khách. Nó là “vương quốc bí mật” của em, và em chính là nữ hoàng của vương quốc ấy. Căn phòng nhỏ được khoác lên mình một chiếc áo màu kem sữa. Chiếc áo ấy được tô điểm bởi những miếng giấy dán tường hình hoa cỏ, khiến cho căn phòng như được thêm ánh sáng, giống như ta đang ở trong một khu vườn thực sự vậy.
Căn phòng được lát gỗ chứ không phải là gạch như nhiều phòng khác trong nhà. Chính vì vậy mà mùa hè sàn nhà rất mát, mùa đông lại ấm áp vô cùng. Em rất thích sự thoáng đãng cùng ánh sáng mặt trời nên trong căn phòng nhỏ của em có một cái cửa sổ lớn cùng ban công rộng. Mở cửa sổ ra là em có thể dễ dàng nhìn thấy đường phố lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp, những ngôi nhà san sát, những hàng cây xanh mát. Còn đứng từ ban công rộng lớn, cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy khu vườn luôn tràn ngập sắc hoa rực rỡ.
Phòng em không có quá nhiều đồ, chỉ có một cái giường cùng chăn gối được gấp gọn gàng đặt ở góc phòng, một chiếc bàn học bên cạnh cửa sổ, một tủ kính nhỏ để bày những món quà đánh dấu những chuyến đi, một tủ quần áo và cuối cùng là một giá sách – có lẽ là thứ chiếm diện tích nhiều nhất. Em vốn rất thích đọc sách nên giá sách của em luôn đầy những cuốn sách với rất nhiều thể loại: truyện tranh, sách tham khảo, báo… Cuối mỗi tuần em đều thay đổi vị trí của mỗi cuốn sách để giá sách nhỏ này của em được thay đổi một chút.
Không chỉ vậy khi em có phòng riêng, bố đã cùng em gắn lên trần nhà những ngôi sao dạ quang thật đẹp. Mỗi khi đèn được tắt hết, trong màn đêm, ánh sáng từ những ông sao dạ quang ấy như những đốm sáng nhỏ li ti phần nào chiếu sáng cho căn phòng. Mỗi đêm như vậy, em lại có cảm giác phía bên trên không còn là trần nhà nữa mà là một bầu trời với hàng ngàn vì tinh tú khác nhau. Những lúc có chuyện không vui, em sẽ đóng cửa “vương quốc bí mật” của mình lại và lắng nghe những bài hát với giai điệu dễ thương để tâm trạng mình khá hơn. Em rất thích căn phòng của mình, bởi vậy em luôn giữ cho phòng sạch sẽ, mỗi cuối tuần em lại cùng mẹ dọn dẹp cho căn phòng và ngôi nhà nhỏ thêm sạch sẽ.
Em rất yêu căn phòng nhỏ của em. Nó là người bạn thân nhất của em, là nơi em chia sẻ những niềm vui nỗi buồn của tuổi thơ tươi đẹp. Căn phòng sẽ luôn cùng em trải qua những ngày tháng vui vẻ tiếp theo trong cuộc đời mình.