Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
chú hải quân anh dũng đứng canh gác nơi tận cùng tổ quốc,chú canh gác để bọn cháu còn được yên giấc ngủ công lao này cháu không bao giờ quên.
Em đã từng ngưỡng mộ rất nhiều người rồi.Nhưng người mà em ngưỡng mộ nhất là chú lính hải quân.Họ là những con người đang mang 1 trách nhiệm to lớn về giữ gìn và bảo vệ vùng biển và hải đảo của thiêng liêng của tổ quốc.
ới bộ quần áo màu trắng sọc xanh chú đội chiếc mũ màu trắng có ghi hàng chữ : hải quân Việt Nam cùng với ngôi sao 5 cánh ở giữa.Đôi mắt chú trong sáng luôn luôn ngước về phía biển không ròi.Tay chú cầm chắc khẩu súng đứng nghiêm trang trước những hàng dừa tuổi thơ và cả mô hình cột mốc Trường Sa.Cho dù nắng hay mưa,gió hay bão, chú vẫn giữ vững tay súng canh gác biển trời Việt Nam.Phía trước chú là một khoảng biển trời rộng mênh mông cùng với những đợt sóng bạc đầu nối tiếp nhau từng đợt từng đợi dánh nhẹ vào bờ.Xa xa kìa có biết bao nhiêu con thuyền đang say sưa đánh cá, để mà giữ gìn bình yên cho mọi người chú đã phải làm biết bao công việc như : tiêu diệt kẻ thù mang lại bình yên cho mọi người ...
Ôi! em yêu chú lính hải quân nhiều lắm.Em tự nhủ với lòng mình là phải học thật giỏi để sau này em sẽ trở thành một người lính hải quân để canh gác vùng biển của quê hương đất nước.
Nhớ tk mk nha!
Bạn có thể tham khảo tại:
https://h.vn/hoi-dap/question/34567.html
Hok tốt
Anh Minh em nhập ngũ đã được hai năm, hôm nay anh được thưởng phép về thăm nhà (sau một đợt huấn luyện và công tác, anh đạt thành tích xuất sắc). Anh hiện ra trước mắt em trong bộ quân phục màu xanh rêu, cúc áo, cúc túi cài khuy cẩn thận, hai bên ve cổ áo có đeo quân hàm binh nhất nền đỏ thắm, có hình nổi hai ngôi sao và hình hai khẩu pháo đan chéo nhau. Anh đội chiếc mũ cối có đính quân hiệu tròn đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng. Trông anh thật chững chạc, oai vệ.
Bạn tham khảo nhé
m có quen một chú bộ đội. Nhà chú ở Quảng Nam, nhập ngũ từ năm 2013. Năm vừa rồi chú được phân công ra đảo Hoàng Sa để canh giữ vùng biển của Tổ Quốc. Trông chú rất khỏe mạnh, thân hình cao to, da rám nắng. Tính chú rất hiền hậu, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười. Mỗi lần chú về thăm nhà là trẻ con trong xóm lại vây quanh đòi chú kể chuyện ở trên đảo. Chú nói chuyện rất có duyên và kể chuyện cũng hấp dẫn. Nghe nói năm nay sẽ ra quân nhưng chú tình nguyện ở lại phục vụ lâu dài trong quân đội. Đáng trân trọng hơn khi chú xin ở lại ngoài đảo để được canh giữ cho Tổ quốc được bình yên. Sự hi sinh của chú khiến lứa tuổi nhỏ chúng em rất khâm phục. Em hi vọng sau này lớn lên cũng được khoác trên mình màu áo lính như chú.
@ hok tốt @ Nhớ k nha!
Nha Trang, ngày...16...tháng...12...năm..2018...
Các chú bộ đội chiến sĩ Trường Sa kính mến! Từ thành phố Nha Trang thân thiện và mến khách, cháu là Trần Khánh Hòa – học sinh Trường THCS Thái Nguyên. Hôm nay cháu viết thư này nhằm gửi đến các chú những tình cảm chân thành tự sâu trái tim mỗi học sinh chúng cháu và đặc biệt là gửi đến các chú những lời chúc sức khỏe, mong các chú thật khỏe mạnh để cầm chắc tay súng bảo vệ một phần máu thịt của quê hương, đất nước.
Theo chúng cháu được biết, hiện nay các chú rất vất vả và căng thẳng đối với việc bảo vệ vùng biển đảo Tổ Quốc. Giữa chốn ngút ngàn trùng khơi, quanh năm chập chùng sóng vỗ ấy, chúng cháu biết các chú phải đương đầu với nhiều thử thách, khó khăn: sự khắc nghiệt khí hậu, sự thiếu thốn về vật chất tinh thần, sự cô đơn buồn bã giữa đêm khuya thanh vắng….rất nhiều và rất nhiều, vì lẽ đó chúng cháu rất cảm phục, ngưỡng mộ sự hi sinh thầm lặng của các chú - những người con của tổ Quốc. Từ sự cảm phục đó, từ nơi hậu phương đất liền của chúng cháu đã tổ chức rất nhiều hoạt động thiết thực để thi đua cùng các chú như thi đua học tốt đạt nhiều điểm mười tặng các cô chú, ở các buổi chào cờ thì chúng cháu được nghe thầy cô giáo nói về ý nghĩa ngày 22/12 ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam, được tìm hiểu về chủ quyền của Việt Nam trên biển đảo Trường Sa, chúng cháu được nghe về các chiến công của Quân Đội nhân dân Việt Nam nói chung và của các chú nói riêng….Và trường chúng cháu cũng đã phát động nhiều phong trào như quyên góp quỹ ủng hộ vì Trường Sa, quyên góp mua máy rađio, mua ti vi, mua đàn ghitar, mua banh bóng chuyền …để gửi tặng các chú phần nào làm cho mọi người vơi đi nỗi nhớ đất liền.
Các chú kính mến!
Ở nơi đầu sóng ngọn gió ấy, bốn bề vây quanh là nước, các chú có buồn không? Sau một ngày vất vả, gian lao với những nhiệm vụ thì khi màn đêm buông xuống, các chú có lẽ rất nhớ nhà, nhớ người mẹ từng ngày mong con, nhớ người vợ với nỗi nhớ chồng không nguôi, nhớ con thơ từng ngày đợi cha,…Nhưng chúng cháu thật khâm phục khi các chú đã kiên cường vượt qua tất cả những điều đó vì sứ mạng thiêng liêng của Tổ quốc đã giao cho. Các chú đã hãy yên tâm về nơi hậu phương này, vì ở đây mọi người luôn cố gắng sống và làm việc thật tốt để các chú vững tâm thực hiện nhiệm vụ, mọi người ở đất liền luôn hướng về vùng đất Anh hùng – nơi các chú đang làm việc vì sự bình yên của Tổ quốc. Chúng cháu ước ao một ngày nào đó sẽ được đặt chân đến vùng đất thiêng liêng này, được thực hiện sứ mạng vinh quang ấy … Và bây giờ chúng cháu thật thấm thía những lời thơ của nhà thơ Chế Lan Viên và đó ắt hẳn cũng là nỗi lòng của các chú:
“Ôi Tổ Quốc, ta yêu như máu thịt
Như mẹ cha ta, như vợ như chồng
Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông…
Cuối cùng cháu đại diện cho những bạn học sinh nơi đất liền gửi tới các chú ngàn lời yêu thương, mong các chú thật khỏe mạnh để giữ vững tay súng bảo vệ, vùng trời Tổ Quốc … chúc các chú hoàn thành tốt nhiệm vụ. Qua các chú, cháu và các bạn gửi lời thăm các bạn học sinh đang sinh sống và học tập trên đảo Trường Sa xa xôi, những công dân đặc biệt của tổ quốc Việt Nam .
Cháu mong thư các chú và các bạn học sinh trên Đảo!
Hà Nội, ngày 06/ 12/ 2017
Các chú chiến sĩ Hải quân thân mến!
Lời đầu thư, cháu xin chúc các chú dồi dào sức khoẻ và gửi tới các chú những gì tốt đẹp nhất. Hi vọng rằng cánh thư nhỏ bé này sẽ là chiếc cầu nối gắn kết những con người chưa từng gặp mặt.
Chắc hẳn, nơi đảo xa, các chú đang băn khoăn người viết lá thư này. Xin tự giới thiệu, cháu tên là Linh là học sinh Trường THCS ...
Các chú Hải quân yêu quý!
Qua các bài giảng của thầy cô cũng như qua sách báo, TV, cháu đã hiểu rất nhiều về nhiệm vụ cao cả và sự hi sinh thầm lặng của các chú cho Mẹ hiền Tổ quốc. Sinh sống ở đất liền, nỗi băn khoăn của cháu là ở nơi xa ấy, cuộc sống của các chú như thế nào? Điều kiện sinh sống trên đảo ra sao? Ước mong có một ngày được đặt chân ra đảo để hỏi thăm các chú dường như là thường trực trong mỗi chúng cháu.
Thưa các chú!
Ngày nay được sống trong hoà bình, hơn ai hết, cháu hiểu rằng: “ Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên” cả, vì vậy các chú vẫn phải ngày đêm cầm chắc tay súng bảo vệ vững bền chủ quyền biển, đảo và thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc. Các chú là những người giữ nước anh hùng, vĩ đại. Cháu tự hào, khâm phục và kính yêu các chú, những người âm thầm cống hiến cuộc đời mình ở nơi đón ánh nắng mặt trời đầu tiên trên lãnh thổ chữ “S” thân thương. Đất nước chúng ta có rừng vàng, biển bạc, đó là điều không gì chối cãi được, phải không các chú? Theo cháu được biết thì hiện nay, Trung Quốc đang thực hiện những kế hoạch leo thang tại Biển Đông. Cháu cũng như tất cả mọi người luôn mong muốn đất nước chúng ta luôn giữ toàn vẹn chủ quyền biển đảo, cháu mong nuốn đát nước chúng ta ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn nữa, ước mong ấy không phải chỉ riêng ai các chú nhỉ? Và các chú chính là nơi để cháu và các bạn trẻ Thạch Hoá gửi gắm niềm tin khát vọng.
Các chú ạ!
Cháu biết là lính biển các chú phải xa nhà, xa gia đình, xa quê hương, có lẽ các chú cũng rất buồn. Nhưng cháu tin lòng yêu nước, yêu Tổ quốc sẽ chiến thắng tất cả. Cháu tin là như vậy. Cháu tin ở các chú. Nơi đất liền, cuộc sống của chúng cháu là rất tốt. Cháu ước sau này sẽ trở thành một nữ cảnh sát để truy lùng tội phạm, để giữ bình yên nơi đất liền, để các chú nơi đảo xa yên tâm hoàn thành nhiệm vụ. Cháu tự hứa sẽ học tập thật tốt, cố gắng đạt được ước mơ của mình. Sẽ cùng nhau đoàn kết, cùng phấn đấu vì tương lai tươi sang. Những trái tim nhỏ bé chốn đất liền luôn hướng về Trường Sa.
Cuối thư, cháu chúc các chú luôn khoẻ mạnh, vững chắc tay súng hoàn thanh tốt nhiệm vụ thiêng liêng cao cả. Tuổi trẻ Hà Nội luôn tự hào về các chú - “người giữ nước” chốn hải đảo xa xôi. Mong sớm gặp mặt các chiến sĩ ở quần đảo Trường Sa yêu dấu. Tạm biệt các chú.
Cháu Linh
Hải Dương, ngày 02/ 12/ 2012
Các chú chiến sĩ Hải quân thân mến!
Lời đầu thư, cháu xin chúc các chú dồi dào sức khoẻ và gửi tới các chú những gì tốt đẹp nhất. Hi vọng rằng cánh thư nhỏ bé này sẽ là chiếc cầu nối gắn kết những con người chưa từng gặp mặt.
Chắc hẳn, nơi đảo xa, các chú đang băn khoăn người viết lá thư này. Xin tự giới thiệu, cháu tên là Linh là học sinh Trường THCS Thạch Hoá.
Các chú Hải quân yêu quý!
Qua các bài giảng của thầy cô cũng như qua sách báo, TV, cháu đã hiểu rất nhiều về nhiệm vụ cao cả và sự hi sinh thầm lặng của các chú cho Mẹ hiền Tổ quốc. Sinh sống ở đất liền, nỗi băn khoăn của cháu là ở nơi xa ấy, cuộc sống của các chú như thế nào? Điều kiện sinh sống trên đảo ra sao? Ước mong có một ngày được đặt chân ra đảo để hỏi thăm các chú dường như là thường trực trong mỗi chúng cháu.
Thưa các chú!
Ngày nay được sống trong hoà bình, hơn ai hết, cháu hiểu rằng: “ Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên” cả, vì vậy các chú vẫn phải ngày đêm cầm chắc tay súng bảo vệ vững bền chủ quyền biển, đảo và thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc. Các chú là những người giữ nước anh hùng, vĩ đại. Cháu tự hào, khâm phục và kính yêu các chú, những người âm thầm cống hiến cuộc đời mình ở nơi đón ánh nắng mặt trời đầu tiên trên lãnh thổ chữ “S” thân thương. Đất nước chúng ta có rừng vàng, biển bạc, đó là điều không gì chối cãi được, phải không các chú? Theo cháu được biết thì hiện nay, Trung Quốc đang thực hiện những kế hoạch leo thang tại Biển Đông. Cháu cũng như tất cả mọi người luôn mong muốn đất nước chúng ta luôn giữ toàn vẹn chủ quyền biển đảo, cháu mong nuốn đát nước chúng ta ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn nữa, ước mong ấy không phải chỉ riêng ai các chú nhỉ? Và các chú chính là nơi để cháu và các bạn trẻ Thạch Hoá gửi gắm niềm tin khát vọng.
Các chú ạ!
Cháu biết là lính biển các chú phải xa nhà, xa gia đình, xa quê hương, có lẽ các chú cũng rất buồn. Nhưng cháu tin lòng yêu nước, yêu Tổ quốc sẽ chiến thắng tất cả. Cháu tin là như vậy. Cháu tin ở các chú. Nơi đất liền, cuộc sống của chúng cháu là rất tốt. Cháu ước sau này sẽ trở thành một nữ cảnh sát để truy lùng tội phạm, để giữ bình yên nơi đất liền, để các chú nơi đảo xa yên tâm hoàn thành nhiệm vụ. Cháu tự hứa sẽ học tập thật tốt, cố gắng đạt được ước mơ của mình. Sẽ cùng nhau đoàn kết, cùng phấn đấu vì tương lai tươi sang. Những trái tim nhỏ bé chốn đất liền luôn hướng về Trường Sa.
Cuối thư, cháu chúc các chú luôn khoẻ mạnh, vững chắc tay súng hoàn thanh tốt nhiệm vụ thiêng liêng cao cả. Tuổi trẻ Thạch Hoá luôn tự hào về các chú - “người giữ nước” chốn hải đảo xa xôi. Mong sớm gặp mặt các chiến sĩ ở quần đảo Trường Sa yêu dấu. Tạm biệt các chú.
Cháu Huy
Vũ Trụ, 4000 năm tr CN
Xin chào quý độc giả của Trái đất!
Ta là letterX – một bức thư của người ngoài hành tinh X. Ta đến từ khoảng 4000 năm trước Công Nguyên. Chắc hẳn là quý độc giả thấy làm ngạc nhiên lắm và không tin đúng không? Nếu thế thì quý bạn hãy cắt một góc của ta để kiểm tra hàm lượng cacbon nhé!
Quý bạn biết đấy, sau khi loài người biến hành tinh của mình thành một hành tinh đỏ đầy chết chóc bởi phóng xạ và ô nhiễm nghiêm trọng đến mức không thể sinh sống được, thì họ đã nhanh chóng lên phi thuyền không gian tìm kiếm hành tinh mới để trú ngụ. Rong ruổi trong vũ trụ một thời gian rất lâu và tình cờ họ phát hiện ra Trái đất. Thế là họ đã đáp xuống và định cư lâu dài ở đây. Trái đất – khi đó còn rất hoang sơ và trong lành, thiên nhiên tươi đẹp, muông thú chan hoà, chủng loại phong phú,…
Khi đặt chân đến trái đất, thủ lĩnh tối cao của loài người đã cho các thần dân của mình uống nước lãng quên quá khứ (hay còn gọi là thuốc tẩy não), lãng quên những thành tựu công nghệ siêu phàm – những công nghệ của nền văn minh vũ trụ. Bởi vì nó đã biến hành tinh của loài người thành một nơi không thể sống được. Việc làm đó của thủ lĩnh đã giúp cho trái đất tránh được sự ô nhiễm trong mấy ngàn năm qua.
Thời đó, con người chỉ sống bằng săn bắt thủ công và hái lượm. Dần dần họ biết dùng lửa để làm chín thức ăn, họ cải tiến công cụ lao động để thu về kết quả cao hơn,… Rồi họ sản xuất được lương thực, vũ khí thô sơ, … Điều đó cũng có nghĩa rằng diện tích rừng bị tàn phá nhiều hơn, động vật bị làm thịt nhiều hơn,… Tiếp đến họ phát minh ra máy móc, súng đạn, bom, mìn, … những thứ đó đã góp phần đẩy mạnh công cuộc khai thác tài nguyên trên trái đất và làm ô nhiễm trầm trọng môi trường. Và đến nay, với bản chất thiên bẩm, những trí tuệ thiên phú của con người đang dần dần làm cho trái đất trở thành hành tinh đỏ thứ hai. Đã rất lâu rồi bạn không còn thấy hình bóng của rồng, của khủng long, của voi ma mút, … và của những sinh vật thời tiền sử. Những loài động thực vật còn lại đến ngày nay cũng đang dần mất đi với tốc độ đáng báo động. Đến những loài được đưa vào sách đỏ - cần phải bảo tồn, bảo dưỡng, cấm săn bắt, khai thác, … Ấy thế mà cũng bị đưa vào “sách đen” cả.
Quý bạn có thấy không, càng ngày thời tiết càng khắc nghiệt, nơi thì nắng nóng cự độ, nơi thì bão lũ hoành hành, nơi thì động đất rung chuyển, núi lửa phun trào, … Trái đất đang nóng lên dần dần, không khí đang ô nhiễm từ từ, nguồn nước ngọt đang cạn kiệt, … Ngày tận thế sẽ không còn xa nữa.
Tôi xin lưu ý với quý bạn rằng: Trái đất là hành tinh cuối cùng loài người có thể sống được. Không còn hành tinh nào khác trong hệ mặt trời có thể mang lại sự sống cả. Do đó, bằng mọi cách các bạn phải bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ môi trường, bảo vệ sự sống duy nhất này. Luôn luôn nhắc nhở đời sau phải biết, phải có ý thức tôn trọng thiên nhiên, yêu thiên nhiên như yêu chính bản thân mình. Có như thế, các bạn và thế hệ con cháu của các bạn mới được trường tồn với trời đất.
Đến giờ này, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, sứ mệnh của ta đã kết thúc. Xin chào các bạn, ta đi đây!
letterX
Hoàng Dung
K NHA!!!
a) trường sa rất đẹp trường sa theo tác giả đẹp tới mức nó được ví như nhưng bông san hô rực rỡ góp thành một lẵng hoa giữa mặt nước biển đong xanh mênh mông nhưng trường sa cách đất liền rất xa tới tận 500 cây số nên ít ai có thể thấy dc ( mik nghĩ thế )
b) tác giả rất yêu quý trường sa có lẽ og đã phải đến tận nơi biển đảo khơi xa của đất nước ( ý là trường sa ) quan sát rất kĩ từng chi tiết cảnh vật ( :v có vẽ mik ghi hơi quá ) để làm ra dc một đoạn văn như thế ( :VVV ) chỉ riêng điều đó thôi đã đủ cho biết og yêu trường sa thế nào r ( mấy đúa thiểu năng mới ko bít ak hết r ó bye )
Nhân ngày 20/11, em về thăm lại mái trường xưa, nơi đã dạy em bao kiến thức để em có thể làm một người bác sĩ như bây giờ. Ôi, thật tuyệt vời.
Em bước lại gần ngôi trường mến yêu, cái cổng hiện ra trước mắt. Nhìn hàng chữ “Trường trung học cơ sở Trần Phú” mà trong lòng thấy bâng khuâng vô cùng. Cổng trường bây giờ đã được quét vôi sạch sẽ. Bước vào cổng, hiện rõ trong đôi mắt em là kỉ niệm thơ ấu ngày nào, chơi đùa, bắn bi, rượt bắt nô nức dưới sân trường. Hàng cây xà cừ thuở trước chỉ cao tới tầng hai là cùng mà bây giờ đã xum xuê, toả bóng khắp sân trường. Khẽ chạm tay vào lớp vỏ xù xì, em thầm hỏi: “Cây ơi, mày còn nhớ tao không?” Cành cây lay động như muốn trả lời rằng: “Có chứ, làm sao cây này quên được cậu học trò Thăng ngày nào”. Em cười nhẹ rồi đi về phía sau trường, dãy núi trước kia bây giờ đã được khai phá làm thêm một dãy nhà cho các em học sinh lớp bảy, lớp tám. Học sinh bây giờ không như trước kia nữa, một ngày học luôn cả sáng lẫn chiều. Em quay mắt về phía căn phòng lớp em ngày nào. Nó không còn như xưa nữa mà rất khang trang, bốn cái quạt, sáu cái đèn và cái bảng to lớn cũng đủ biết điều ấy. Em tiến lên lầu, xem qua một lượt. Chà, thật là tuyệt, phòng thực hàng được trang bị toàn những máy tính hiện đại màn hình phẳng, cả thảy hơn bốn mươi chiếc. Chẳng phải hai người một máy như ngày nào nữa. Còn thư viện thì toàn những thiết bị hiện đại. Học sinh thời nay hơn trước kia nhiều quá. Đi qua dãy hành lang, bỗng em phát hiện ra một sân bóng rộng. Em chạy xuống, thấy một trái banh nằm lăn lóc. Chắc là mấy cậu học trò chơi xong quên không bỏ lại trường đây mà.. Em lấy chân lăn bóng trên nền cát rồi sút một cú nhẹ vào cái khung thành. Những kỉ niệm ngày ấy tuôn trào. Hồi ấy, nơi đây còn là một bãi đầy đất đá, còn cái khung thành chỉ là hai cái cọc và một thanh gỗ ở trên thôi, còn bây giờ, khung thành sắt có bao bọc lưới xung quanh, tuyệt quá. Bỗng, em nhớ ra là mình còn phải thăm thầy cô nên rảo nhanh bước về phía phòng truyền thống. Bước vào căn phòng, các thầy cô đang họp nên em không dám làm phiền mà đứng chờ. Họp xong, thầy cô tổ chức liên hoan mừng ngày vui, đến bây giờ, em mới đánh bạo tiến ra, chào thầy cô. Mọi người nhìn em với một chút ngỡ ngàng. Em thưa:
- Thưa mọi người, em là Thăng đây ạ.
Lúc bấy giờ, một vài thầy cô mới “Ồ” lên. Một số người trẻ tuổi vẫn còn ngỡ ngàng, rồi sau đó hỏi những người già hơn:
- Học sinh cũ của mấy anh chị à!
Em đoán đó là người mới về trường. Bỗng, cô Mai Ly hỏi:
- Thăng này, hiện giờ em đang làm gì thế?
Bao năm tháng cách xa, bây giờ cô có vẻ già đi rất nhiều, mái tóc điểm hoa râm và khuôn mặt có nhiều vết nhăn theo ngày tháng. Mặc dù vậy, em vẫn có thể nhận ra cô bởi giọng nói và đôi mắt hiền từ mà năm tháng không thể phai nhoà. Em trả lời:
- Thưa cô, em hiện đang bác sĩ tại bệnh viện đa khoa Đức Tín ạ.
- Vậy à? – cô đáp.
Em hỏi cô:
- Cô ơi, cô Hoà và những thầy cô khác đâu ạ.
- Họ về hưu cả rồi. Còn cô dạy hết năm nay cũng về hưu nốt.
Nghe cô nói, em rất buồn, nhưng kìm chế được và hỏi cô thêm:
- Học sinh của cô dạy có ngoan không ạ.
Cô trả lời:
- Đương nhiên, dù sao thì chúng cũng đâu có lì bằng cậu học trò Thăng lớp 6D của tôi Thuở nào.
Em cười, cô cũng cười. Rồi sau đó, những thầy cô khác cũng hỏi chuyện. Thân mật lắm! Trò chuyện hồi lâu thì em nhớ ra một việc quan trọng. Vội chạy ra cổng, lấy vài gói quà tặng thầy cô. Xong việc, em ra về.
Bước ra khỏi cổng trường mà trong lòng em thấy quyến luyến vô cùng. Ngôi trường này đã cùng em trải qua bao kỉ niệm đẹp và ở đó có những con người tuyệt vời đã chắp cho em đôi cánh để em vững bước vào đời.
bn có thể tham khảo bài văn này nha tk cho mik nhé
Ngày anh về cả nhà em cứ nhộn nhịp hẳn lên. Bố chạy đi báo tin cho các bác họ hàng. Mẹ thì luông cuống đi chợ nấu cơm, dọn dẹp. Em cũng vui mừng hết sức vì sắp được gặp người anh mà mình yêu quý.
Mười giờ sáng anh về tới ngõ. Như có linh tính, mẹ em vừa nghe tiếng dép đã vội chạy ngay ra ngõ. Hai hàng nước mắt sung sướng hạnh phúc tuôn trào trên gò má đã sạm vì vất vả lam lũ. Mẹ ôm chầm lấy anh trong vòng tay gầy guộc. Anh cũng ôm chặt lấy mẹ. Rồi mẹ lau vội nước mắt, vừa cười vừa dắt tay anh vào chào hỏi mọi người. Ông cháu, cha con gặp nhau tay bắt mặt mừng, hồ hởi và hân hoan. Anh vào nhà rồi em mới nhìn thấy anh kĩ hơn. Anh thay đổi nhiều so với trước. Nom anh trông khỏe mạnh, tráng kiện hơn lúc ở nhà rất nhiều. Dáng người anh vạm vỡ, bộ ngực nở nang cân đôi, tay chân rắn chắc. Anh mặc trên người chiếc áo lính thuỷ màu trắng tinh, cổ có vạt sang hai bên, ở giữa thắt nút bằng hai đoạn vải màu thiên thanh, được sơ vin ngay ngắn trong chiếc quần vải màu xanh da trời. Trên đầu anh đội chiếc mũ bằng vải mềm như của các chú công an nhưng màu trắng đai xanh. Dưới chân là đôi giày vải bạt màu xanh cỏ ủa.
Đặt chiếc ba lô xuống phản, anh ngồi trò chuyện, hỏi han mọi người. Vừa cười nói anh vừa lôi từ trong ba lô ra bao nhiêu là quà từ Trường Sa Trong đám cá mực là một con búp bê vừa to vừa đẹp anh dành cho em. Sung sướng, em sà vào lòng anh nũng nịu. Nhìn gần, em thấy rõ nước da anh đã chuyến sang màu bánh mật bởi nắng gió biển khơi. Bàn tay anh xoa đầu em thô ráp và chai cứng. Nhưng đôi mắt anh vần sáng long lanh, không chút thay đổi. Giọng nói trầm ấm hơn và nghe rất đàn ông. Khó khăn và thử thách nơi đảo xa đã rèn luyện anh trở thành một người đàn ông mạnh mẽ và rắn rỏi.
Thời gian năm ngày trôi qua nhanh như thoi đưa. Cuối cùng cũng đã đến ngày anh lên đường trở lại đơn vị. Mọi người trong gia đình ai cũng rất buồn và lưu luyến. Em và mẹ thì ôm nhau khóc rưng rức. Anh cố nén cảm xúc động viên mẹ, vỗ về an ủi em. Trước lúc lên đường anh còn dặn: “bé út ở nhà ngoan, học giỏi. Anh không có nhà phải biết chăm sóc giúp đỡ cha mẹ. Khi nào về anh lại cho quà.” Những lời nói của anh em luôn ghi nhớ và chắc chắn em sẽ làm được và làm tốt.
Trên quần trường xa có một chú bộ đội đang đứng nghiêm trang. Trên tay chú cầm một cây súng, quần áo trắng và đứng oai nghiêm bảo vệ biển đảo. Đôi khi chú bộ đội còn đi lại hay sử dụng ống nhòm xem có điều gì bất thường hay không. Lúc lúc chú bộ đội còn nhấc chiếc bộ đàm trên người và báo cáo cho chỉ huy một cách dõng dạc. Tuy công việc có đôi lúc hiểm nguy nhưng chú vẫn luôn có gắng tực hiện tốt nhiệm vụ. Chú bộ đội canh gác trên quần đỏa Trường Sa thật cao cả!
đây đâu phải tưởng tượng
Gửi ba thân yêu của con!
Lâu rồi ba không gửi thư về, cả nhà mình ai cũng mong và nhớ ba nhiều lắm. Bé Ốc cứ nhắc ba hoài à, những lúc nhớ ba, em lại chạy tới ôm mẹ và hỏi: “Khi nào ba về hả mẹ?” giống y hệt như con ngày xưa cũng hay hỏi mẹ như thế mỗi khi ba vắng nhà thật lâu.
Một tuần nay đài báo nói nhiều về tình hình căng thẳng ở biển Đông - nơi mà ba của con canh giữ đang bị đe dọa bởi hành động đặt giàn khoan trái phép của Trung Quốc, con thấy lo lắm ba ạ. Con lo cho ba - người mà con luôn yêu thương và tự hào nhất, không biết ba có khỏe không, có ăn uống đầy đủ không hay sự ngang ngược của đối phương lại làm ba ngày đêm thao thức.
Ba ơi, mắt mẹ đã buồn hơn và những giọt nước mắt lại khẽ rơi trong đêm vì lo lắng cho ba từng ngày. Con mong sao những kẻ có ý đồ xâm lược ngoài kia có thể hiểu ra lẽ phải, sự đúng đắn mà chúng đang đi ngược lại bằng những hành động vi phạm chủ quyền và những lời nói trắng trợn hòng che lấp sự thật, để Tổ quốc thân yêu này lại trở về với sự bình yên, để ba của con ngoài đảo xa xôi kia và bao người lính khác được làm nhiệm vụ trong sự yên tâm của những người thân trên đất liền, để những người vợ, người mẹ không phải âm thầm lau đi những giọt nước mắt rơi trên khóe mi hàng đêm nữa
Ba ơi, những câu hát và tiếng đàn guitar ngày nào vẫn còn đây, trong trái tim nhỏ bé của con:
“Ơi biển Việt Nam, ơi sóng Việt Nam!
Qua bao nhiêu thăng trầm mà chiều nay vẫn dịu dàng
Vùi sâu trong đáy những gì yêu thương
Biển lại hát tình ca, biển kể chuyện quê hương…”
Ngày con còn bé, ba đã dạy cho con về tình yêu đối với biển đảo quê hương bằng những câu hát êm đềm như thế. Nó đã ăn sâu vào tiềm thức của con như một phần máu thịt, như niềm tự hào của con đối với ba và tình yêu mà con dành cho mảnh đất thân yêu này.
Kể từ ngày ba nhận nhiệm vụ ra ngoài đảo, con không còn nghe ba hát những giai điệu ngọt ngào ấy nữa. Nhưng ba biết không, ở nhà mẹ đã thay ba hát cho chúng con nghe những bài hát về biển, nghe mẹ kể những câu chuyện về những người lính hải quân đang canh giữ ngoài biển đảo và cả những câu chuyện tình yêu của ba mẹ gắn liền với biển đảo như thế nào.
Mẹ nói với con và bé Ốc là hai giọt nước mà ba mẹ mang từ biển về, là những đứa con được sinh ra từ lòng biển, chan chứa niềm yêu thương và sự ấm áp. Cho nên, biển đối với con cũng là ngôi nhà thứ hai của mình, con luôn yêu và luôn hướng về như trái tim của bao người dân đang từng ngày, từng giờ hướng về biển Đông, nơi chính quyền Trung Quốc đang lăm le xâm chiếm.
Việc làm của Trung Quốc đã gây bất bình sâu sắc triệu triệu tấm lòng con dân đất Việt và nhiều bạn bè quốc tế khác. Con gái của ba đã lớn, với cái tuổi 18, con hiểu được tầm quan trọng của việc bảo vệ chủ quyền dân tộc, hiểu rõ hơn về công việc mà ba đang làm, nhiệm vụ lớn lao mà ba đang gánh vác trên vai. Cho nên, con càng cảm thấy tức giận hơn với hành động của Trung Quốc, xót xa hơn cho đất nước mình ba ạ. Tại sao nước Việt Nam mình lại phải chịu nhiều nỗi đau đến thế? Nỗi đau nào cũng dài và để lại nhiều vết thương...
Hôm trước con có đọc bài viết Nhà thơ, Tổ quốc và tự do, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến đã nói như thế này ba ạ: “Chúng ta là con dân của đất Việt, ông cha ta từ ngàn năm trước đã lên rừng, đã xuống biển để khai phá, để dựng xây non nước này. Và biển – đảo ấy là một phần gia tài nghèo khó mà ông cha ta tự ngàn xưa đã không tiếc máu xương, công sức để giữ gìn, để truyền đời lại cho cháu con hôm nay”... Chính vì thế cho nên, khi đất nước gặp nguy khó, ngay những đứa trẻ còn nằm nôi như Thánh Gióng bỗng lớn nhanh như thổi để đánh đuổi giặc Ân ra khỏi bờ cõi. Lòng yêu nước đã trở thành động lực để các thế hệ cha anh bao đời nay đứng lên bảo vệ chủ quyền đất nước. Những anh hùng đã anh dũng hy sinh, bao tấm lưng đã ngã xuống như Phan Đình Giót lao cả thân mình lấp lỗ châu mai, anh hùng Tô Vĩnh Diện lấy thân mình chèn pháo… Một dân tộc như thế hoàn toàn xứng đáng có được sự bình yên và hạnh phúc đúng không ba?
Và con cũng tin vào thế hệ trẻ chúng con có thể hiểu được trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc. Bản thân con sẽ cố gắng thật nhiều để trở thành một nhà báo giỏi, trở thành niềm tự hào lớn của ba.
Ba ơi, con chỉ có một ước mơ duy nhất lúc này làm sao ba có thể hoàn thành nhiệm vụ và trở về với gia đình mình – nơi có ba mẹ con luôn yêu ba và tự hào về ba thật nhiều.
Dẫu biết rằng đất liền và Trường Sa xa lắm, nhưng con tin ba sẽ nhận được bức thư này của con, những tình cảm yêu thương của con dành cho ba. Con nhớ ba thật nhiều!
Gửi ba nghìn nụ hôn của ba mẹ con!
Con gái của ba!
Đó là bài dẫn một chương trình đêm nhạc dành tặng những chiến sĩ, những người con đất Việt đang ngày đêm vững tay súng bảo vệ Tổ quốc. Không hiểu sao qua đề tài ấy, hình ảnh các chiến sĩ làm nhiệm vụ trong những đêm đông lạnh lại hiện rõ trong tâm trí tôi hơn bao giờ hết.
Minh họa: Mặc Tuân
Dòng suy tư đưa tôi về với hình ảnh anh vệ quốc quân trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp được nhà thơ Chính Hữu khắc họa với một vẻ đẹp giản dị và đầy lạc quan được nêu bật trong tình đồng chí, tình đồng đội keo sơn. Các chiến sĩ làm nhiệm vụ trong điều kiện khắc nghiệt của thời tiết "rừng hoang sương muối" và sự thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Những chàng trai quả cảm và đầy tinh thần yêu nước phải chống chọi với cái buốt giá của mùa đông nơi núi rừng với "áo rách vai" và "chân không giày".
Trong gian lao, những chiến sĩ ấy vẫn chắc tay súng và "chờ giặc tới" vì các anh luôn vững niềm tin, yêu Tổ quốc và mang trong mình phẩm chất tốt đẹp của người lính Cụ Hồ. Niềm tin tưởng, niềm lạc quan ngời lên từ nụ cười: "chân không giày, miệng cười buốt giá”, cười trong gian lao thử thách và những hiểm nguy của cuộc kháng chiến trường kỳ. Niềm lạc quan ấy không chỉ được sưởi ấm bằng một con tim, một khối óc mà còn được truyền lửa qua các thế hệ người lính và giữa các chiến sĩ trong cùng thế hệ.
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những phẩm chất tốt đẹp của người lính Cụ Hồ vẫn còn lưu giữ và nối tiếp qua các thế hệ con người Việt Nam. Và ngày hôm nay, những phẩm chất ấy lại sáng ngời khi các chiến sĩ hải quân thân yêu đang mang trọng trách vẻ vang gìn giữ nền hòa bình cho dân tộc, cho Tổ quốc Việt Nam kính yêu luôn cố gắng làm trọn nhiệm vụ bảo vệ quê hương, đất nước.
Lại một mùa đông đang đến, nơi Trường Sa sương gió, các chiến sĩ ta đang ngày đêm bảo vệ vùng trời Tổ quốc. Bên cạnh những vất vả trong nhiệm vụ và cuộc sống thường nhật trên đảo, khi gió đông về, nỗi nhớ gia đình, nhớ người thân hẳn đang dậy lên trong lòng những người lính đảo.
Tôi chưa một lần đến Trường Sa, chỉ biết nơi đó qua sách địa lý, là quần đảo cách đất liền 250 hải lý về phía đông. Một quần đảo thường xuyên đón những cơn gió mạnh, dông và bão lớn đi qua. Nhất là những ngày cuối năm, thời tiết càng diễn biến phức tạp hơn. Tôi biết đến Trường Sa qua ánh sáng của nhà giàn DK1, ngọn hải đăng bừng sáng chủ quyền lãnh thổ quốc gia, nơi các chiến sĩ đang ngày đêm canh giữ biển đảo quê hương trong phóng sự "Thắp sáng nhà giàn DK1" của báo Tuổi Trẻ.
Tôi còn biết đến Trường Sa qua gương mặt sạm đen nắng gió của chàng binh nhất Trần Minh Hậu từ đêm cầu truyền hình trực tiếp "Hát về Trường Sa thân yêu, hát về biển đảo Tổ quốc". Sau khi xem xong chương trình ấy, tôi phần nào hiểu được cuộc sống người lính hải quân.
Nhưng ấn tượng sâu sắc hơn cả là khí phách của các anh, vượt lên trên tất cả những thiếu thốn về lương thực và nguồn nước ngọt, vượt qua những cơn lốc xoáy và gió giật mạnh, khi thì rét run người với cái lạnh hay cái nóng rám da của vùng biển đảo.Và trong tất cả những khó khăn ấy, điều khó khăn nhất là các anh phải vượt qua chính bản thân mình. Giữa mênh mông chông chênh của biển khơi, sự bao la vô hạn của không gian khiến người ta cảm thấy chơi vơi và cô đơn hơn bao giờ hết.
Tuy vậy, những người lính ấy đã biến niềm nhớ nhung, niềm yêu thương gia đình thành động lực để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Bởi các anh đang ngày đêm đem sự bình yên cho Tổ quốc, cho cả dân tộc, trong đó có người thân của chính các anh. Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, những chàng trai không những đem đến niềm tự hào, niềm hạnh phúc cho những người thân yêu mà cả dân tộc cũng hạnh phúc nhờ sự yên bình mà các anh mang lại.
Nhằm động viên và tạo điều kiện cho các chiến sĩ nơi đảo xa sống và làm nhiệm vụ tốt hơn, cứ những độ vào đông, những chuyến tàu tết chở quà từ đất liền ra tặng lính đảo, đủ loại thức ăn từ mọi miền đất nước và đồ dùng thiết yếu cho sinh hoạt, những chuyến tàu ấy còn chở cả tình yêu thương, những lời động viên của đồng bào cả nước.
Cùng với những chuyến tàu tết, còn vô số những hoạt động hướng về biển đảo thân yêu có sự chung tay góp sức của cả cộng đồng, có cả những hoạt động sôi nổi của tuổi trẻ nước nhà. Tình cờ lướt qua website của Thành đoàn TP.HCM, tôi cảm thấy tiếc khi bỏ lỡ những hoạt động sôi nổi giàu ý nghĩa "Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương".
Tôi mơ ước có thể góp được phần vào những cành mai, cành đào, báo xuân, mứt tết mà các nữ sinh viên Trường đại học Sư phạm Bà Rịa - Vũng Tàu gửi tặng các anh.Tôi mong hòa mình vào niềm vui viết bao điều ước và gửi tặng thiệp xuân cho các chiến sĩ của các bạn sinh viên Đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM, mong được đồng hành trọn vẹn hơn với cuộc thi do Hội Sinh viên VN phát động "Sinh viên Việt Nam với biển, đảo quê hương".
Đông đang đến mang theo từng cơn gió lạnh, khi chúng ta đang rộn ràng chào đông, rồi hân hoan đón xuân bên gia đình và bè bạn, đừng quên nơi hải đảo xa xôi, trong gió rét, trong nỗi bâng khuâng nhớ nhà, xa quê, có những chiến sĩ vững tay súng ngày đêm để giữ hòa bình cho quê hương. Tuy không thể tham gia chuyến hành trình "Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương" trên chuyến tàu HQ 957 cùng các bạn đoàn viên thanh niên ra đảo thăm các anh, nhưng tôi luôn hướng về các anh - những anh bộ đội thân thương.
"Anh vẫn đêm ngày giữ biển khơi. Thương nhớ sao người chiến sĩ Trường Sa ơi!".
Gửi ba thân yêu
Lâu rồi ba không gửi thư về, cả nhà mình ai cũng mong và nhớ ba nhiều lắm. Bé Ốc cứ nhắc ba hoài à, những lúc nhớ ba, em lại chạy tới ôm mẹ và hỏi: “Khi nào ba về hả mẹ?” giống y hệt như con ngày xưa cũng hay hỏi mẹ như thế mỗi khi ba vắng nhà thật lâu.
Một tuần nay đài báo nói nhiều về tình hình căng thẳng ở biển Đông - nơi mà ba của con canh giữ đang bị đe dọa bởi hành động đặt giàn khoan trái phép của Trung Quốc, con thấy lo lắm ba ạ. Con lo cho ba - người mà con luôn yêu thương và tự hào nhất, không biết ba có khỏe không, có ăn uống đầy đủ không hay sự ngang ngược của đối phương lại làm ba ngày đêm thao thức.
Ba ơi, mắt mẹ đã buồn hơn và những giọt nước mắt lại khẽ rơi trong đêm vì lo lắng cho ba từng ngày. Con mong sao những kẻ có ý đồ xâm lược ngoài kia có thể hiểu ra lẽ phải, sự đúng đắn mà chúng đang đi ngược lại bằng những hành động vi phạm chủ quyền và những lời nói trắng trợn hòng che lấp sự thật, để Tổ quốc thân yêu này lại trở về với sự bình yên, để ba của con ngoài đảo xa xôi kia và bao người lính khác được làm nhiệm vụ trong sự yên tâm của những người thân trên đất liền, để những người vợ, người mẹ không phải âm thầm lau đi những giọt nước mắt rơi trên khóe mi hàng đêm nữa…
“Ơi biển Việt Nam, ơi sóng Việt Nam!Ba ơi, những câu hát và tiếng đàn guitar ngày nào vẫn còn đây, trong trái tim nhỏ bé của con:
Qua bao nhiêu thăng trầm mà chiều nay vẫn dịu dàng
Vùi sâu trong đáy những gì yêu thương
Biển lại hát tình ca, biển kể chuyện quê hương…”
Ngày con còn bé, ba đã dạy cho con về tình yêu đối với biển đảo quê hương bằng những câu hát êm đềm như thế. Nó đã ăn sâu vào tiềm thức của con như một phần máu thịt, như niềm tự hào của con đối với ba và tình yêu mà con dành cho mảnh đất thân yêu này.
Kể từ ngày ba nhận nhiệm vụ ra ngoài đảo, con không còn nghe ba hát những giai điệu ngọt ngào ấy nữa. Nhưng ba biết không, ở nhà mẹ đã thay ba hát cho chúng con nghe những bài hát về biển, nghe mẹ kể những câu chuyện về những người lính hải quân đang canh giữ ngoài biển đảo và cả những câu chuyện tình yêu của ba mẹ gắn liền với biển đảo như thế nào.
Mẹ nói với con và bé Ốc là hai giọt nước mà ba mẹ mang từ biển về, là những đứa con được sinh ra từ lòng biển, chan chứa niềm yêu thương và sự ấm áp. Cho nên, biển đối với con cũng là ngôi nhà thứ hai của mình, con luôn yêu và luôn hướng về như trái tim của bao người dân đang từng ngày, từng giờ hướng về biển Đông, nơi chính quyền Trung Quốc đang lăm le xâm chiếm.
Việc làm của Trung Quốc đã gây bất bình sâu sắc triệu triệu tấm lòng con dân đất Việt và nhiều bạn bè quốc tế khác. Con gái của ba đã lớn, với cái tuổi 18, con hiểu được tầm quan trọng của việc bảo vệ chủ quyền dân tộc, hiểu rõ hơn về công việc mà ba đang làm, nhiệm vụ lớn lao mà ba đang gánh vác trên vai. Cho nên, con càng cảm thấy tức giận hơn với hành động của Trung Quốc, xót xa hơn cho đất nước mình ba ạ. Tại sao nước Việt Nam mình lại phải chịu nhiều nỗi đau đến thế? Nỗi đau nào cũng dài và để lại nhiều vết thương...
Hôm trước con có đọc bài viết Nhà thơ, Tổ quốc và tự do, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến đã nói như thế này ba ạ: “Chúng ta là con dân của đất Việt, ông cha ta từ ngàn năm trước đã lên rừng, đã xuống biển để khai phá, để dựng xây non nước này. Và biển – đảo ấy là một phần gia tài nghèo khó mà ông cha ta tự ngàn xưa đã không tiếc máu xương, công sức để giữ gìn, để truyền đời lại cho cháu con hôm nay”... Chính vì thế cho nên, khi đất nước gặp nguy khó, ngay những đứa trẻ còn nằm nôi như Thánh Gióng bỗng lớn nhanh như thổi để đánh đuổi giặc Ân ra khỏi bờ cõi. Lòng yêu nước đã trở thành động lực để các thế hệ cha anh bao đời nay đứng lên bảo vệ chủ quyền đất nước. Những anh hùng đã anh dũng hy sinh, bao tấm lưng đã ngã xuống như Phan Đình Giót lao cả thân mình lấp lỗ châu mai, anh hùng Tô Vĩnh Diện lấy thân mình chèn pháo… Một dân tộc như thế hoàn toàn xứng đáng có được sự bình yên và hạnh phúc đúng không ba?
Và con cũng tin vào thế hệ trẻ chúng con có thể hiểu được trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc. Bản thân con sẽ cố gắng thật nhiều để trở thành một nhà báo giỏi, trở thành niềm tự hào lớn của ba.
Ba ơi, con chỉ có một ước mơ duy nhất lúc này làm sao ba có thể hoàn thành nhiệm vụ và trở về với gia đình mình – nơi có ba mẹ con luôn yêu ba và tự hào về ba thật nhiều.
Dẫu biết rằng đất liền và Trường Sa xa lắm, nhưng con tin ba sẽ nhận được bức thư này của con, những tình cảm yêu thương của con dành cho ba. Con nhớ ba thật nhiều!
Gửi ba nghìn nụ hôn của ba mẹ con!
Con trai của ba!
Kì cục quá à!
đang tưởng tượng mà