Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
minh biet day khong phai cho hoi van nhung nho cac ban lam ho nhe
Giả sử quãng đường dài a (km)
Thời gian Bình đi nửa quãng đường đầu là:
\(\frac{a}{2}:3=\frac{a}{6}\left(h\right)\)
Thời gian Bình đi nửa quãng đường sau là :
\(\frac{a}{2}:9=\frac{a}{18}\left(h\right)\)
Đổi 20 phút = \(\frac{1}{3}h\)
Do đó ta có : \(\frac{a}{6}+\frac{a}{18}=\frac{1}{3}\Rightarrow\frac{4a}{18}=\frac{1}{3}\Rightarrow\frac{4a}{6}=1\Rightarrow4a=6\Rightarrow a=\frac{2}{3}\left(km\right)\)
20phut=1/3
quang duong di bo la
1/3x3=1(km)
quang duong tu nha den truong la
1x2=2(km)
d/s:2km
1 bên có số cái cây là :
58:2=29[cây]
đoạn đường đó dài là :
40x29=1160[cây]
đáp số 1160 cây
Mỗi bên đường có : 58 : 2 = 29 cây
Vì trước nhà và cổng trường không có cây nên : số khoảng cách giữa 2 cây nhiêu hơn số cây là 1
Chiều dài đoạn đường từ nhà đến trường : (29 + 1) x 40 = 1200 km
Đổi 300m=3/10km
5 phút = 1/14 giờ
Vận tốc khi đi bộ của Hải là
3/10:1/14=21/5(km/giờ)
nhé đồng thời cậu tính lại xem đúng ko
Bài Giải
Vận tốc của Hải đi từ nhà đến trường là:
300:5=60[km/giờ]
Đáp số : 60 km/giờ
chả hiểu
bạn ơi lần sau viết dấu cho dễ hiểu
đây là toán chứa ko phải là văn bạn nhé !!! nếu văn thì bạn mở nhữn bài văn hay hoặc tìm bài văn mà bạn uôn . OK
uh ko can van cung duoc
đây là tiếng việt chứ không phải toán nên bạn nói lại giùm đi nhé
“Quê hương” hai tiếng ấy nghe mà gần gũi thân thương làm sao? Tuổi thơ ai cũng có những kỉ niệm đẹp để mà nhớ, mà yêu ở quê hương. tuổi thơ của em gắn bó với cánh đồng thẳng cánh cò bay, dòng sông nước chảy hiền hoà, … nhưng gắn bó với em nhất vẫn là con đường từ nhà tới trường. Với em, con đường này có biết bao kỉ niệm.
Đó là con đường rải đá răm như bao con đường khác. Tuy không rộng lắm, lại gồ ghề, lồi lõm nhưng đường cũng đủ cho một chiếc xe tải chạy qua. Mỗi khi đặt chân lên con đường lòng em lại cảm thấy bồi hồi. Đầu làng, cây gạo đứng giương dù che nắng. Nơi đây đã chứng kiến những ván bi quyết liệt của bọn trẻ chúng em. Hai bên đường là hàng bạch đàn với những chiếc lá nhỏ như con mắt nhìn xuống đường. Sau hai hàng cây là cánh đồng rộng bát ngát, thẳng cánh cò bay. Tuy vậy, đi trên đường vẫn nhìn thấy những ngôi nhà xinh xắn nằm giữa một màu xanh mượt mà của vườn tược.ông mặt trời từ từ nhô lên thả ánh nắng ấm áp lọt qua kẽ lá chiếu xuống mặt đường như những hoa nắng đang nhảy nhót. Mọi người đổ ra đường mỗi lúc một nhiều. Trẻ em đến trường cùng bà con đi làm, đi chợ…. ồn ã. Trưa về, người đi lại thưa thớt, con đường như chìm vào trong giấc ngủ. Những chiếc lá khẽ đu đưa trong gió như quạt mát cho con đường. Chiều về con đường như thức giấc. Lại ồn ào náo nhiệt khi các bác nông dân đi làm về. Tiếng nói, tiếng cười gọi nhau í ới, tiếng xe cộ cứ ồn ào suốt cả con đường. Trên cây những chú chim hót véo von tạo ra một bản nhạc giao hưởng.Với em, con đường đã quen thân từ khi cắp sách tới trường. Đi trên con đường mùi ngai ngái của đất, mùi của lúa đồng, cỏ nội phà vào mũi lòng em lại cảm thấy bâng khuâng.
Em rất yêu con đường. Hằng ngày, em đi trên con đường này. Có lẽ vì vậy mà em và nó trở thành đôi bạn thân thiết. Dù đi xa, được đi trên con đường đẹp hơn nhưng hình ảnh con đường làng quê vẫn in đậm mãi mãi trong kí ức của em, bởi vì nó đã nâng từng bước đi lẫm chẫm đầu tiên của đời em.