Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo!
Bị điểm kém đối với nhiều người có lẽ chẳng phải là điều gì quá ghê gớm, thế nhưng đối với với một học sinh được xếp nhất lớp, thì đó là một sự xấu hổ vô cùng với bạn bè, với thầy cô và cả sự sợ hãi nếu như bố mẹ biết. Thế nên một đứa như tôi đã làm một việc rất hài hước và ngờ nghệch.
Lúc đó là thời lớp 5, khi mọi đứa trẻ đã bắt đầu lớn đã có suy nghĩ riêng và cũng nhận thức được tầm quan trọng của sĩ diện, lớp chúng tôi có sự phân bì rất lớn giữa những cá nhân có lực học tốt nhất lớp. Và bản thân tôi luôn là đứa đứng đầu, lại là lớp trưởng thế nên mẹ tôi tự hào về tôi lắm, cô chủ nhiệm cũng rất thích nói về tôi khi họp phụ huynh. Rồi có một ngày trong buổi kiểm tra thường xuyên, chẳng biết đầu óc tôi lú lẫn thế nào lại làm sai hai trên tổng số ba bài, kết quả là tôi được ba điểm, khi phát bài tôi sốc vô cùng. Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên, tôi vội cất bài kiểm tra của mình đi. Cả buổi học hôm ấy tôi không thể vui vẻ nổi, tôi lại nghĩ đến mẹ và tôi tìm cách giấu bài kiểm tra, bởi sợ mẹ sẽ thất vọng và sẽ buồn vì tôi lắm.
Tôi đã giấu nó ở ngăn trong cùng của cặp sách, rồi khóa lại chỉ đơn giản vì tôi nghĩ mẹ sẽ không bao giờ lục cặp sách của tôi đâu. Ai ngờ tôi đã lầm, mẹ đã tìm ra bài kiểm tra của tôi, nhưng mẹ không mắng tôi mà mẹ chỉ lắc đầu cười nói với tôi: “Mẹ chưa thấy đứa nào dốt như mày, ai đời lại đi giấu bài kiểm tra trong cặp sách, tưởng mẹ không xem chắc, ít nhất ngày xưa mẹ còn biết thủ tiêu nó đi cơ. Sao mẹ sinh ra mày mà mày lại chẳng thông minh được như mẹ gì cả”. Tôi đứng hình với câu nói hóm hỉnh của mẹ, bỗng tôi thấy mình ngốc thật, đúng là trẻ con thì khó mà nghĩ xa xôi được. Sau đó mẹ nhẹ nhàng nói với tôi: “Mẹ nói nhé, con người cũng có lúc sai lầm, có lúc thất bại, nhìn xem bố mẹ trồng cà phê đâu phải chưa từng có cây bị chết, nhưng chính từ những cây chết đó bố mẹ mới rút được kinh nghiệm để trồng thành công cả vườn cà xanh tốt như bây giờ. Học tập cũng vậy, điểm kém là để con phấn đấu và không lơ là trong học tập, đó là tiếng chuông cảnh tỉnh dành cho con, chứ không việc gì phải xấu hổ, người có bản lĩnh chính là người đứng lên từ thất bại để thành công con ạ”.
Những lời mẹ nói từ lâu ấy, tôi vẫn nhớ mãi đến hôm nay, tôi không biết nó là bài học thứ bao nhiêu mẹ dạy, mẹ ít chữ nhưng những gì mẹ dạy đều quý giá vô cùng. Nghĩ vậy tôi lại càng yêu mẹ hơn. Tuổi thơ của tôi lại có thêm một ký ức về lần phạm lỗi ngô nghê nhưng đắt giá.
Ai cũng có lần mắc lỗi và tôi cũng vậy. Lỗi lầm ấy đã trở thành một kỉ niệm khiến tôi không bao giờ quên.Mấy hôm ấy, bố tôi đi công tác nên mẹ ở nhà chăm lo, yêu thương tôi hết mực. Một hôm, mẹ dẫn tôi đi chợ để sắm quần áo mới. Đi qua một quầy hàng bán đồ chơi, tôi thấy một bé gấu bông rất dễ thương. Tôi định xin tiền mẹ mua nhưng rất ngại. Về nhà,hình ảnh bé gấu lúc nào cũng ở trong tâm trí tôi. Tôi mơ thấy mình đang chơi với gấu, chải lông cho gấu, âu yếm gấu. Hai ngày sau, tôi quyết định lấy trộm tiền mẹ để mua bé gấu. Đã quyết thì làm, ngày hôm sau, khi mẹ đang nấu ăn, tôi lén lấy trộm của mẹ một trăm ngàn và chạy ra chợ mua bé gấu về. Lúc ấy, tôi vui sướng biết bao! Tan học, tôi chơi đùa vui vẻ với bé gấu. Còn trước khi đi học thì tôi cất gấu vào tủ quần áo và cắp sách đến trường. Bỗng nhiên một hôm tôi đi học về, mở tủ ra thì bé gấu không còn nữa. Tôi hốt hoảng đi tìm khắp nơi và khi vào bếp, tôi thấy bé gấu đang nằm trong tay mẹ. Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng bỗng giật mình:”Trời ơi, mẹ phát hiện ra bé gấu rồi, làm sao bây giờ?” Mẹ hỏi tôi:- Con gấu bông này ở đâu ra vậy con? Bạn con cho con hả? Hay là con ăn trộm của ai?Tôi lúng túng trả lời:- Dạ…dạ…vâng ạ! Bạn… bạn Lan cho con đó mẹ! Bạn ấy tốt quá nhỉ!Mẹ trả gấu lại cho tôi rồi bảo tôi về phòng. Tôi gật đầu rồi chạy một mạch vào phòng. Từ đó, ngày nào, mắt mẹ cũng đỏ hoe cả lên. Một tối nọ, tôi bỗng giật mình thức giấc khi nghe tiếng ai đó khóc. Tôi nhìn ra cửa sổ thấy mẹ vừa khóc vừa than rằng:”Mình ơi, em có lỗi với mình quá! Khi mình đi vắng, ở nhà em đã dạy con không tốt. Cái Vân nó đã nói dối em, mình ơi!” Ôi trời, thì ra mẹ đã biết hết mọi chuyện rồi ư? Sao mẹ không trách mắng, đánh đập con mà lại cố gắng chịu đựng một mình? Mẹ có biết rằng khi nhìn mẹ rơi lệ, con đau xót lắm không! Ôi, tội nghiệp mẹ của con.Hôm sau, tan học về, tôi chạy vào bếp và ôm chầm lấy mẹ. Tôi khóc, hai hàng nước mắt chảy dài và nói:- Con xin lỗi mẹ. Con thật có lỗi với mẹ. Lẽ ra, con không nên lấy trộm tiền mẹ để mua con gấu bông ấy. Con xin lỗi mẹ. Mẹ tha thứ cho con nhé!Mẹ gật đầu. Hai mẹ con ôm lấy nhau mà khóc.Tôi rất yêu quý và biết ơn mẹ. Tôi sẽ không bao giờ lấy trộm tiền của mẹ nữa và sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ vui lòng. Trong tâm trí tôi, tôi luôn biết rằng tình yêu mà mẹ dành cho tôi là vô bờ bến.
Em tham khảo:
Từ trước đến nay bố mẹ vẫn luôn hài lòng vì những gì mà mà em làm. Nhưng có một lần, em đã khiến cho bố mẹ buồn lòng và lo lắng. Mỗi khi nhớ đến việc làm đó, em lại cảm thấy xấu hổ và tự hứa với bản thân mình rằng sẽ cố gắng không để bố mẹ phải buồn phiền khi nghĩ về mình nữa.
Hôm đó, vào một buổi trưa hè oi bức, cái nắng miền Trung như đổ lửa khiến cho gương mặt ai cũng mệt mỏi. Bố mẹ và em gái đều đi nghỉ ngơi, chiều bố mẹ còn đi làm, và nhiệm vụ của em là trông chừng em gái. Em gái em mới được ba tuổi nên phải có người trông.
Trưa hôm đó thằng Tý ở lớp đã rủ em đi bắn chim. Em quên mất nhiệm vụ được giao và hí hửng nhận lời. Trong đầu chẳng mảy may nghĩ đến lời bố mẹ đã nói. Có lẽ đứa bé lớp sáu lúc ấy còn mải chơi hơn là nghe theo lời của bố mẹ. Em ngồi sau xe đạp của thằng Tý sang làng bên cạnh, ở bên đó có một cái đồi lớn, rất nhiều cây và nhiều chim. Em đã bị hút hồn với khung cảnh nơi đây và say mê với trò bắn chim cùng thằng Tý. Hai đứa hì hục, rượt đuổi nhau trên đồi để bắn chim. Em bắn trượt mấy phát nhưng cũng bắn được mấy con chim. Thằng Tý bảo chim này mà nướng với lá bưởi thì thơm ngon lắm. Chỉ nghĩ đến được ăn thịt chim nướng lá bưởi do bố làm mà em đã thấy thích thú.
Nhớ đến bố, em mới nhớ ra việc bố mẹ giao trọng trách trông em. Em cuống quýt nói với thằng Tý và hai thằng hồng hộc đạp xe về nhà. Về tới nhà thì đã 3 giờ chiều. Em thấy bố mẹ ngồi ở cửa, gương mặt vừa lo lắng, vừa tức giận. Khi thấy em và thằng Tý đứng trước cổng, mẹ em liền lớn tiếng: “Đi đâu mà bây giờ mới về, không nghe bố mẹ dặn gì sao?”. Trong lúc mẹ nói thì bố vẫn im lặng. Em sợ nhất những lúc bố im lặng.
Thằng Tý thấy không khí căng thẳng nên đã bỏ mấy con chim bắn được và đạp xe nhanh về nhà. Em vẫn đứng trơ ra đó, rồi chầm chậm bước vào nhà. Bố vẫn giữ gương mặt đó. Một lúc lâu sau, bố cũng lên tiếng, rất nhẹ nhưng lại có sức nặng: “Lần sau bố mẹ dặn gì thì nhớ lấy, con đi thế lỡ có chuyện gì thì làm sao? Con cũng lớn rồi, đừng để bố mẹ lo lắng như thế nữa”.
Nghe lời bố nói, em chỉ cúi mặt, nước mắt ngắn dài cứ chảy ròng ròng trên má. Mẹ bảo nín đi, bố cũng bảo đừng khóc nữa. Lần sau đừng làm bố mẹ phiền lòng và lo lắng như thế nữa. Em biết bố mẹ đã không còn giận nữa nhưng em rất xấu hổ và tự vấn lương tâm trong suốt buổi tối hôm đó. Em hứa từ nay sẽ không mải chơi, không làm phiền lòng bố mẹ nhiều như vậy nữa. Vì em yêu bố mẹ.
Tôi từng phạm rất nhiều lỗi từ nhỏ đến lớn, nhiều lúc tôi cũng chẳng hiểu bản thân tôi mắc lỗi một lần thì sẽ không lặp lại lỗi đó lần nào nữa, nhưng tôi sẽ phạm một lỗi khác, cứ như vậy tuổi thơ của tôi có cả ti tỉ thứ lỗi từ ngơ ngáo đến có chủ đích, và lần nào nó cũng khiến tôi nhớ mãi.
Năm ấy tôi học lớp 5, chính xác là vào kỳ 2 của lớp 5, cái khoảng thời gian mà ai cũng bảo là quan trọng phải cố gắng học hành để được lên cấp hai bước tiếp con đường học tập. Thực tế tôi cũng nhận thức được điều ấy, bởi xung quanh tôi có không dưới hai đứa bạn đã bỏ học, đứa thì nhà nghèo, đứa thì nhà xa trường quá, buồn hơn là có đứa vì học đúp tận ba năm liền, chán rồi không theo học nữa, tất cả đều chưa biết được ngưỡng cửa cấp hai có bao nhiêu điều mới lạ ra sao. Thế nhưng tôi vẫn bỏ học theo lũ bạn đi chơi, buổi ấy chúng tôi có tiết học phụ đạo ban chiều, chẳng hiểu nổi tôi và đám bạn thân nghĩ gì mà đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi, sau đó hái ổi rừng, chơi cả trò đám cưới giả. Đợt ấy cô giáo của chúng tôi hình như cũng biết chúng tôi trốn học thế nhưng cô cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, bởi chúng tôi phạm lỗi lần đầu. Mẹ tôi cũng không biết chuyện, thế nhưng không hiểu sao mẹ cứ dặn dò tôi học tốt, không được noi gương đám bạn bỏ học đi chơi, rồi đặc biệt mẹ còn dặn dò tôi tránh mò ra ao hồ sông suối, mẹ bảo số tôi không được gần nước. Nghe mẹ ân cần thế mà tôi thấy mình tồi tệ quá, mẹ không biết nhưng không phải có trời biết, đất biết tôi biết và đám bạn tôi biết ư? Thật sự tôi thấy xấu hổ với chính bản thân mình, nhiều lúc ham chơi mà không nghĩ gì đến hậu quả.
Thế nhưng loại bỏ học trốn đi chơi cũng là một trải nghiệm, dù là sai lầm, từ đó trở đi tôi đã không còn bỏ học và liều lĩnh như vậy nữa, có đôi lúc cái sai của mình bản thân mình cũng tự nhận thức được, điều đó giúp chúng ta tự hoàn thiện bản thân mình hơn.
Mỗi người ai cũng có những kỉ niệm vui buồn bên gđ và bạn bè.Tôi cũng vậy cũng có nhiều kỉ niệm lắm chứ ,nhưng cái kỉ niệm mà tôi nhớ mãi đó là lần trót xem trộm nhật kí của Giang-1 học sinh mới của lớp. Chính sự việc đó đã là cầu nối tình bạn giữa tôi và Giang.
Tôi là lớp trưởng gương mẫu, lại là học inh giỏi của lớp vì thế tôi luôn được thầy cô và các bạn quý mến. Cuộc sống lúc đó với tôi chẳng khác nào"mỗi ngày đến trường là một ngày vui".
Mọi chuyễn sẽ chẳng có gì thay đổi khi có sự xuất hiện cái Giang trong lớp tôi. Nó là học sinh mới chuyển về lớp tôi từ giũa học kì I . Nhớ cái ngày khi cô giáo dẫn nó vào lớp là tôi đã không ưa nó rồi . Vốn là con nhà giàu ,lại học giỏi nên nó nhanh chóng chiếm vị trí ưu ái trong lòng mọi người. Qủa đúng như thế, chỉ mấy ngày sau thôi nó đã phát huy tài năng của mình, những bài khó mà ngay đến cả một đứa học sinh giỏi như tôi cũng bó tay mà nó lại xung phong lên làm. Và từ khi đó mọi người đều quây quanh nó để khen ngợi, hỏi bài mà lẵng quên tôi. Vì ngồi cùng bàn với nó nên thấy khó chịu lắm ,nhiều lúc còn hét toáng lên đuoiỉ mọi người về chỗ. Tôi càng ngày càng căm tức nó , có lúc tôi chỉ ước "ước chi nó không xuất hiện... ước chi nó biến mất đi, đúng là con nhỏ đáng ghét ..." . Ghét nó nên tôi rủ các bạn trong lớp không chơi với nó nữa. Giờ ra chới khi chúng tôi đang vui vẻ nô đùa thì nó lại thui thủi một mình ngồi một chỗ làm bài hay ghi chép cái gì đó. Thấy thế chúng tôi bảo nhau
-" Nai đang học bài kìa tụi bay ..."
-" Thấy gớm, làm ra vẻ ngoan hiền chăm chỉ cho mọi người khen ngợi ấy mà"
Nghe lũ bạn nói mà tôi thấy hả hê lắm. Cũng có lúc thấy tội nó nhưng ai bảo nó chiếm vị trí của tôi chứ" cho mày chết". Có lần tôi giải mãi 1 bài toán không ra , hỏi cô thì cô nó " Em ra hỏi Giang nhé, cô đang bận rồi". Nghe cô nói thế tôi bĩu môi " ai thèm hỏi con nhỏ đó chứ, cứ tưởng như học giỏi lắm í "
Thời gian cứ thế trôi chẵng mấy chốc là thi hết HKI rồi. Vẫn như mọi hôm, tôi về muộn nhất để khóa cửa .Lúc thu dọn sách vở,tôi thấy dưới chân bàn chỗ nó có cuốn vở màu hồng trông đẹp mắt lắm. Cầm lên xem, tôi dòng chữ "Những tâm sự riêng tư" thì à lên một tiếng " ra đây là nhật kí của nó .Hay đây mình sẽ đọc để xem bí mật của nó rồi mai khoe với cả lớp trêu nó" Nghĩ thế thôi mà tôi cười khoái trí . Nhưng rồi nhớ tới lời mẹ dặn xâm phạm quyền riêng tư của người khác là rất xấu , là người thiếu đạo đức ,văn hóa... Tôi liền đặt cuốn nhật kí vào ngăn bàn rồi đi về, ra đến của lớp tôi lầm bầm" Hơ, việc gì mình phải làm vậy, nó là kẻ thù của mình cơ mà, đọc xong mai mang đi sớm để lại chỗ cũ, có ai biết đâu.." ngĩ thế thôi tôi liền quay lại lấy cuốn nật kí bỏ vào cặp rồi về.
Tối hôm đó, sau khi học xong tôi lôi nó ra đọc. Lật mấy trang đầu nó viết rất ngắn, đều nói về việc ở lớp, ở nhà. Giowr dến trang tiếp tôi thấy trang này dài lắm, những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trong trang sách. Tôi đọc" ...Đã một tuần kể từ hôm mình chuyển trường về đây nhưng sao mình thấy buồn quá, chẳng ai chơi với mình cả, các bạn đều xa lánh mình ... Mình có làm gì sai thì các cậu nói mình với đừng xa lánh mình, mình buồn lắm" . Tôi cười" ủa không phải vì nó chảng chọe ra vẻ nên bọn mình mới tránh xa nó sao..." . Đến trang tiếp theo "... Bố ơi , mẹ oi con nhớ 2 người nhiều lắm, bố mẹ về với con đi. Khihấy những đứa trẻ cùng trang lứa đi bên người thân con thấy tủi thân lắm...Con mệt mỏi lắm bố mẹ ạ, không ai quan tâm con hết..." . Dường như tôi đã nín thở khi đọc hết. Thật không ngờ một người như Gian lại có hoàn cảnh như vậy, bố mẹ Giang li hôn, vì không ai chăm sóc nên Giang đã về quê sống với bà ngoại .Vì hoàn cảnh thế mà tôi lại tưởng bạn kiêu căng chảnh chọe mà đâm ra ghét bạn khiến bạn tự ti vì hoàn cảnh của mình,tôi ích kỉ quá nhỉ. Đọc đến trang cuối tôi đã xúc động không nói nên lời"... Mẹ à con kể cho mẹ nghe nhé, ở lớp con có bạn lớp trưởng xinh lắm, lại học giỏi nứa. Con ghen tị với bạn ấy quá ,bạn tốt bụng, ui vẻ lại òa đồng, mẹ à con muốn két bạn với bạn ấy.Nhưng hình như bạn ấy ghét con mất rồi..." Tôi hiểu si về nó mất rồi, mình ghét nó như thế mà ns còn ghét mình ... tôi gục mặt xuống bàn nghĩ lại những lúc huờ theo các bạn nói xấu trêu chọc nó ... sao mình có thế làm vậy được... mình nên làm gì để giúp cậu ấy đây?
Hôm sau tôi đến lớp đặt cuốn nhật kí vào trong ngăn bàn.Tôi lên văn phòng nói cho cô chủ nhiệm biết về hoàn cảnh của Giang để bàn xem có cách nào giúp cậu ấy không... Trở về lớp thấy Giang đang học bài, tôi đến bên cạnh, hơi ngập ngùng tôi nói " Um... Giang nè... bài toán ôm qua cậu giải thế nào vậy...?" Khi tôi nói xong thì không chỉ Giang ngạc nhiên mà còn các bạn trong lớp nữa. Chắc bạn bất ngờ lắm, vì tôi nói xong bạn cứ nhìn tôi mãi như kiêu khó tin í. Mãi sau ban mới đáp
-" À... mình làm như vầy ne..." vừa nói Giang vừa mở sách đưa cho tôi xem
-" Mình cũng nghĩ như này, nhưng mình thấy cách của mình nhanh hơn..."
Và từ hôm đó tôi và các bạn không xa lánh Giang nữa, mỗi giờ ra chơi đều có Giang chơi cùng , chúng tôi thân nhau hơn hẳn.Nhìn thấy nụ cười tươi trên khuôn mặt bạn tôi thấy mình thật có lỗi , tôi nhìn Giang với ánh mắt xin lỗi và mong bạn vượt ua khó khăn gia đình...
Việc đã xảy ra cách đây 2 năm rồi nhưng tôi chắc rằng cái kỉ niệm này sẽ in sâu trong tâm trí tô. Cũng nhớ lần mắc lỗ đó mà tooivaf Giang trở thành đôi bạn cùng tiến, vượt qua biết bao khoskhawn. Qua đó tôi cũng rút ra được bài học là xâm phạm uyền riêng tư của người khác là việc xấu đáng lên án. để giữ tình bạn lâu dài bền chặt thì ta phải tôn trọng nhau không nên xâm phạm quyền riêng tu của nhau.
KHÔNG COPY MẠNG NHÁ, BÀI MK TỰ LÀM ,BẠN THAM KHẢO NẾU CHỖ NÀO KHÔNG HỢP LÍ THÌ GÓP Ý MK NHAK <3
Bài văn kể chuyện: Một lần mắc lỗi với người thân
Mở bài:
Em là con út trong gia đình có ba anh chị em. Khi em lên lớp ba, bố mẹ em phải lên thành phố làm việc để kiếm tiền nuôi con ăn học. Em không muốn xa bố mẹ, nhưng em cũng không muốn rời khỏi quê hương yêu dấu của mình. Em quyết định ở lại quê sống cùng bà ngoại.
Thân bài:
Bà ngoại là người rất hiền lành, yêu thương cháu nội. Bà luôn lo lắng cho em, cho dù em đã lớn khôn rồi. Bà luôn dậy sớm để nấu cơm cho em, đưa đón em đi học, giúp em làm bài tập, mua cho em những món ăn em thích... Em rất biết ơn và yêu quý bà.
Nhưng có một điều em không thích ở bà, đó là bà luôn ép em học thêm nhiều môn. Bà muốn em giỏi giang như anh chị của em, để sau này có thể vào được trường đại học danh tiếng. Em hiểu ý tốt của bà, nhưng em lại không thích học thêm. Em chỉ muốn được chơi đùa với bạn bè sau giờ học, được xem phim hoạt hình yêu thích, được ngủ nướng vào buổi sáng...
Một hôm, bà đưa em đến nhà cô giáo dạy thêm toán. Em không muốn đi, nhưng bà cứ nài nỉ em. Em bực bội, quát lên với bà: "Bà cứ ép em học thêm làm gì? Em không thích học thêm đâu! Bà cứ để em yên, em muốn được tự do!" Bà nghe xong, mặt buồn bã, không nói gì. Bà chỉ ôm em vào lòng, vuốt ve mái tóc của em, rồi nói: "Bà biết con không thích học thêm, nhưng bà chỉ muốn con có một tương lai tốt đẹp. Bà không muốn con phải khổ như bố mẹ con. Bà yêu con lắm, con ạ!"
Em nghe bà nói, cảm thấy xấu hổ và hối hận. Em đã làm bà buồn, đã không hiểu cho bà. Em ôm bà chặt lại, xin lỗi bà nhiều lần. Bà cười khẽ, vuốt ve đầu em, nói: "Bà tha lỗi cho con rồi. Con hãy cố gắng học tập cho tốt nhé. Bà tin con sẽ làm được!"
Kết bài:
Từ đó, em đã thay đổi thái độ với việc học thêm. Em không còn than phiền hay chống đối nữa. Em cố gắng học hết sức mình, để làm vui lòng bà ngoại. Em cũng biết ơn và yêu thương bà hơn.
Một lần mắc lỗi với người thân đã khiến em rút ra được một bài học sâu sắc. Đó là phải biết trân trọng và tôn trọng người thân, phải hiểu cho hoàn cảnh và mong muốn của họ. Em cũng hiểu được tình yêu thương của người thân là vô giá, là động lực để em vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Đó là một ngày đầy ý nghĩa đối với tôi. Một ngày tôi không thể quên. Cáu chuyện như sau:
Hôm đó, ba mẹ tôi được nghỉ nên đưa chị em tôi về quê thăm ông bà. Tôi rất háo hức. Không biết dạo này ông bà thế nào? Gặp tôi chắc ông bà mừng phải biết Bên đường, những hàng tre xanh ngắt. Xa xa, những bác nông dân đang làm đồng. Đi thêm một đoạn nữa, lấp ló sau bụi cây bàng già là ngôi nhà cổ xưa của ông bà tôi. Gặp nhau, mọi người mừng rỡ, tíu tít chào hỏi. Tôi nhanh chóng cất đồ rồi chạy ra sân chơi với bọn trẻ con. Chơi được một lúc thì chán, chúng tôi cùng thi nhau nghĩ ra những trò chơi mới. Chợt có đứa nói: "Chị Thuỳ Anh bày trò chơi trên thành phố cho bọn em chơi đi". Tôi nghĩ một lúc rồi nói với lũ trẻ: "Chúng ta chơi trò trêu gà đi". Bọn trẻ có vẻ không hài lòng. Tôi bực mình: "Đứa nào không chơi thì cút". Nghe thế, chúng sợ sệt vội hò nhau chia thành hai phe chơi trò đuổi bắt gà. Thấy chúng tôi chơi trò này, bà cũng không hài lòng, bảo: "Thôi, các cháu chơi trò khác đi, gà nhà ta dạo này yếu lắm". Nghe thấy thế, tôi bực mình cả với bà và bảo chúng cứ chơi tiếp. Một lúc sau, tôi thấy một chú gà nằm lăn ra đất. Tôi tưởng nó ngủ, hoá ra không phải, vì mệt quá, nó đã chết. Tôi sợ hãi cùng bọn trẻ đi tìm một cái hộp chôn chú gà xuống đất. Sau đó, ai về nhà nấy, coi như không có chuyện gì. Buổi tối, khi ăn cơm, ông tôi nói với cả nhà: "Nhà mình bị mất một con gà. Không hiểu nó chết ở đâu hay ai bắt mất?". Tôi im lặng coi như không Ịbiết. Ăn cơm xong, tôi cùng chị chuẩn bị đồ đạc để mai về thành phố sớm. Đêm đó, tôi ngủ không yên. Sáng sớm, bà vào đánh thức chị em tôi dậy. Ông bà và bọn trẻ con tiễn chị em tôi ra tận đầu làng. Tôi thấy hối hận quá. Tôi quay lại ôm chầm lấy bạ: "Cháu xin lỗi, lần sau cháu sẽ nghe lời bà". Ông bà xoa đầu tôi, mim cười: "Cháu biết nhận lỗi thế là tốt. Thôi về đi kẻo muộn". Tôi như trút được một gánh nặng, chào ông bà và chay ra xe.
Sau chuyện đó, tôi hiểu rằng cần phải lắng nghe những gì người lớn khuyên bảo, cần phải biết dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa lỗi lầm.
Tham khảo:
Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng...
Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi". Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không.
Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.
Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá. Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng! "...
Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.
Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.
Ai cũng có lần mắc lỗi và tôi cũng vậy. Lỗi lầm ấy đã trở thành một kỉ niệm khiến tôi không bao giờ quên.Mấy hôm ấy, bố tôi đi công tác nên mẹ ở nhà chăm lo, yêu thương tôi hết mực. Một hôm, mẹ dẫn tôi đi chợ để sắm quần áo mới. Đi qua một quầy hàng bán đồ chơi, tôi thấy một bé gấu bông rất dễ thương. Tôi định xin tiền mẹ mua nhưng rất ngại. Về nhà,hình ảnh bé gấu lúc nào cũng ở trong tâm trí tôi. Tôi mơ thấy mình đang chơi với gấu, chải lông cho gấu, âu yếm gấu. Hai ngày sau, tôi quyết định lấy trộm tiền mẹ để mua bé gấu. Đã quyết thì làm, ngày hôm sau, khi mẹ đang nấu ăn, tôi lén lấy trộm của mẹ một trăm ngàn và chạy ra chợ mua bé gấu về. Lúc ấy, tôi vui sướng biết bao! Tan học, tôi chơi đùa vui vẻ với bé gấu. Còn trước khi đi học thì tôi cất gấu vào tủ quần áo và cắp sách đến trường. Bỗng nhiên một hôm tôi đi học về, mở tủ ra thì bé gấu không còn nữa. Tôi hốt hoảng đi tìm khắp nơi và khi vào bếp, tôi thấy bé gấu đang nằm trong tay mẹ. Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng bỗng giật mình:”Trời ơi, mẹ phát hiện ra bé gấu rồi, làm sao bây giờ?” Mẹ hỏi tôi:- Con gấu bông này ở đâu ra vậy con? Bạn con cho con hả? Hay là con ăn trộm của ai?Tôi lúng túng trả lời:- Dạ…dạ…vâng ạ! Bạn… bạn Lan cho con đó mẹ! Bạn ấy tốt quá nhỉ!Mẹ trả gấu lại cho tôi rồi bảo tôi về phòng. Tôi gật đầu rồi chạy một mạch vào phòng. Từ đó, ngày nào, mắt mẹ cũng đỏ hoe cả lên. Một tối nọ, tôi bỗng giật mình thức giấc khi nghe tiếng ai đó khóc. Tôi nhìn ra cửa sổ thấy mẹ vừa khóc vừa than rằng:”Mình ơi, em có lỗi với mình quá! Khi mình đi vắng, ở nhà em đã dạy con không tốt. Cái Vân nó đã nói dối em, mình ơi!” Ôi trời, thì ra mẹ đã biết hết mọi chuyện rồi ư? Sao mẹ không trách mắng, đánh đập con mà lại cố gắng chịu đựng một mình? Mẹ có biết rằng khi nhìn mẹ rơi lệ, con đau xót lắm không! Ôi, tội nghiệp mẹ của con.Hôm sau, tan học về, tôi chạy vào bếp và ôm chầm lấy mẹ. Tôi khóc, hai hàng nước mắt chảy dài và nói:- Con xin lỗi mẹ. Con thật có lỗi với mẹ. Lẽ ra, con không nên lấy trộm tiền mẹ để mua con gấu bông ấy. Con xin lỗi mẹ. Mẹ tha thứ cho con nhé!Mẹ gật đầu. Hai mẹ con ôm lấy nhau mà khóc.Tôi rất yêu quý và biết ơn mẹ. Tôi sẽ không bao giờ lấy trộm tiền của mẹ nữa và sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ vui lòng. Trong tâm trí tôi, tôi luôn biết rằng tình yêu mà mẹ dành cho tôi là vô bờ bến.
Tham khảo:
Giờ đây, sau nhiều năm trôi qua, tôi mới có đủ dũng khí để nhớ về trường Marie Curie, nhớ về những năm tháng êm đềm của tuổi học trò qua kỷ niệm về một lần mắc lỗi – lần đầu tiên và cũng là duy nhất nhưng đủ để khiến tôi phải hổ thẹn đến tận bây giờ. Ngày đó, tôi chỉ là một con nhóc lớp 8 ngốc nghếch, dại dột.
Hằng ngày tôi đạp xe tới trường và nhận từ tay chú Thành bảo vệ một tấm vé xe. Tôi rất sợ bị mất vé vì nếu làm mất vé sẽ bị ghi tên vào sổ “đen”. Bây giờ nghĩ lại tôi không khỏi bật cười vì sự ngớ ngẩn của mình. Cuốn sổ bìa da màu đen đó chẳng qua chỉ là sổ ghi công tác của chú bảo vệ nhưng tôi cứ ngỡ đó là sổ đen ghi tên học sinh cá biệt và nếu bị ghi tên nhiều lần thì sẽ bị phạt nặng, thậm chí bị đuổi khỏi trường. Một buổi chiều, giờ tan học, tôi lục khắp túi áo, túi quần, đổ tung mọi thứ trong cặp sách ra nhưng vẫn không tìm thấy vé xe của ngày hôm ấy. Tôi hoảng hốt thực sự vì đây là lần thứ hai tôi làm mất vé xe mà lại cùng trong một tuần nữa chứ. Tôi lục lại cặp sách một lần nữa nhưng thay vì tìm thấy tấm vé xe hôm đó, tôi lại tìm thấy tấm vé mà tôi ngỡ đã đánh mất buổi trước. Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu… tôi có thể dùng tấm vé này để thay thế cho tấm vé hôm nay, chỉ cần sửa ngày tháng là xong.
- Cháu này đứng lại – tiếng chú Thành làm tôi giật nảy mình, mặt cắt không còn hạt máu.
– Cháu đem xe lại kia, lát nữa nói chuyện. Dựng xe trong một góc lán, tôi thấy từng phút trôi qua dài như hàng thế kỷ với bao nỗi sợ hãi, hối hận mỗi lúc một tăng. Người cuối cùng lấy xe ra là tôi. Tôi lếch thếch dắt chiếc xe đạp lại phía chú, không dám ngẩng đầu như mọi ngày nữa. Cô Thơ – Phó trưởng ban quản lý học sinh đi lại hỏi:
- Có chuyện gì thế? - Học sinh này dùng vé giả!
Chú Thành đáp, giọng không giấu nổi bực mình rồi đưa tấm vé cho cô Thơ xem. Tôi muốn khóc nhưng không phải vì sợ nữa mà vì thẹn. Cô Thơ nhìn tôi, tôi không dám ngẩng mặt nhìn cô nhưng tôi biết thế vì tôi cảm thấy ánh mắt cô đốt trên da thịt nóng ran
- Đây là em Phương Thu, lớp 8I của cô Liên. Cô bảo chú Thành, giọng buồn buồn.
– Tôi bảo lãnh cho em ấy.
Rồi cô bảo tôi:
- Em về làm bản tường trình gửi cô chủ nhiệm và đừng bao giờ tái phạm nữa. Dối trá là xấu lắm. Cô nói nhẹ nhàng nhưng từng từ, từng chữ như cứa sâu vào lòng tôi. Tôi lí nhí:
- Vâng ạ.
Chiều hôm đó, tôi không đi chơi như mọi khi mà chui vào phòng trùm chăn kín mít. Tôi nhắm mắt nhưng không thể ngủ được, nỗi sợ hãi lấn át tâm hồn tôi. Chỉ nay mai thôi, chuyện này sẽ được nêu ra trước toàn trường, ai ai cũng sẽ biết tôi là một kẻ dối trá. Bố mẹ tôi sẽ ra sao khi biết mình sinh ra một đứa con dối trá? Và còn lớp tôi nữa, tôi có làm cô chủ nhiệm và bạn bè phải xấu hổ vì “dây dưa” với một đứa hư hỏng như tôi? “Phải cứu vãn cái gì còn có thể cứu vãn! Mình là người bỏ đi rồi nhưng không được làm ảnh hưởng thêm tới ai nữa!”. Tôi vùng dậy, bắt đầu viết ba bản kiểm điểm, một gửi cô Thơ, một gửi cô chủ nhiệm và một gửi chú Thành, trong đó tôi tường trình lại toàn bộ sự việc.
Tôi nhận lỗi nhưng không xin tha thứ vì trong thâm tâm tôi hiểu tội tôi to lắm… Tôi chỉ xin đừng nêu việc này trước toàn trường để cô giáo chủ nhiệm và bạn bè không phải xấu hổ vì tôi, để danh dự của một tập thể lớp đứng đầu khối không bị bôi bẩn. Còn về phần mình, tôi sẵn sàng nhận án kỷ luật cao nhất: buộc thôi học. Những ngày tiếp theo sau đó tôi sống trong sự thấp thỏm chờ đợi cái án kỷ luật nhưng mãi không thấy. Dường như mọi người đã quên hẳn lỗi lầm của tôi. Một ngày cuối năm, khi chia tay với chúng tôi, cô Thơ nói:
- Tập thể lớp của các em tuy rất hiếu động, nghịch ngợm nhưng cô nhận thấy sự đoàn kết yêu thương nhau và sự hết lòng với tập thể lớp của mỗi cá nhân. Cô ngừng lời ở đó và mỉm cười với tôi. Nụ cười kín đáo chứa đựng thông điệp: các thầy cô và chú Thành đã tha thứ cho tôi rồi.
Đã ba năm trôi qua, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn tự hỏi nếu ngày đó không có sự bao dung, rộng lượng của cô Thơ, cô chủ nhiệm và cả chú Thành nữa thì tôi sẽ ra sao? Có thể tôi chỉ phải chịu một án kỷ luật nhẹ, có thể là nêu tên trước toàn trường… chỉ thế thôi cũng quá đủ cho một dấu chấm hết đối với một học sinh ngoan ngoãn. Một ai đó đã nói: “Đình chỉ học, buộc thôi học… án kỷ luật nặng nhẹ khác nhau nhưng đều làm một học sinh tuột dốc nhanh hơn mà thôi”. Sự bao dung của các cô và chú đã ngăn không cho tôi tự coi mình là người bỏ đi để mà tự do tuột dốc, để giờ đây tôi luôn cố gắng phấn đấu trở thành con người trung thực và để câu chuyện này mãi là lần mắc lỗi đầu tiên và duy nhất của tôi.
Tham khảo:
Đã có ai phải tự hỏi: "Mình đã làm cho thầy cô vui hay chỉ làm thầy cô thêm mệt mỏi?". Riêng tôi, tôi chỉ là 1 học sinh tầm thường mà tôi đã biết bao lần làm cho cô tôi buồn. Tuy đã bao nhiêu năm, nhưng tôi không thể quên được cái lỗi lầm ấy, cái lỗi lầm tôi gây ra khiến cô buồn...
Đó là 1 buổi sáng đẹp trời, tôi đến lớp sớm như mọi ngày. Nhưng hôm nay, tôi vừa vào lớp thì đã thấy tụi thằng Thuận đợi sẵn. Thấy tôi, nó chạy đến vỗ lên vai tôi, nói: "Ê! Hôm nay đi trễ thế vậy?". "Tao không đi trễ, tại tụi mày đi sớm thôi"- tôi trả lời. Thuận thở dài nói tiếp: "Thôi dù sao cũng vô rồi. Buồn ghê! Hay là chúng ta tổ chức 1 cuộc thi vẽ đi. Và phần thưởng sẽ là 1 chuyến đi tham quan phòng thí nghiệm của cô Bích. Tụi mày đồng ý ko?". "Ok, nhưng tao không cung cấp giấy để thi đâu à nha!" - thằng Tâm tiếp lời. Tôi nói: "Tường trắng, bàn gỗ mới "tin" đây này, cần gì giấy chứ!".
Thế là cuộc thi bắt đầu. Sau vài phút căng thẳng,cả bọn buôn ra xem cái thành quả của mình. Ôi! Cái gì thế này - tôi thốt lên. Những bức hình trong thấy ghê. Thế là chả có thằng nào thắng cuộc. Nhưng bọn tôi vẫn quyết định đi 1 chuyến tham quan trong phòng thí nghiệm của cô Bích. Cả đám hì hục trèo vô phòng. Đi 1 vòng quanh phòng, tôi lấy 1 lọ nước, đổ vào 1cái gì đó. Bổng dưng 1 tiếng nổ phát lên,cả bọn hoảng hốt bỏ chạy. Chạy 1 mạch ra tới bờ sông mới dám dừng lại. Tôi nói:"thôi, quay lại học đi". Thằng Thuận ngắt lời: "Thôi đi mày. Lỡ ra đây rồi, không tắm thì uổng lắm". Thế là cả đám lao xuống sông tắm. Có thằng thì leo lên cầu, ra dáng vận động viên bơi lội rồi nhảy xuống. Tắm sông xong, chúng tôi ra đồng chơi đánh trận giả, sau đó qua nhà Ông Sáu, trốn trong vườn ổng mà ăn ổi. Ôi! Hương ổi chín khiến chúng tôi không thể cưỡng lại. Thấm thoát đã xế chiều, chúng tôi trở về trường lấy cặp vở. Vừa tới trước cổng trường, tôi đã thấy cô Thu - cô chủ nhiệm của tôi, đã đứng đợi sẵn. Nước mắt cô rưng rưng nhìn thẳng vào hướng chúng tôi không nói gì. Tôi bước đến, cô ghì chặt lấy tay tôi thét lên trong tiếng nấc: "Em có biết hôm nay lớp chúng ta dự giờ không? Em có biết lọ chất hoá học mà em là đổ là dùng để cho buổi dự giờ hôm nay không? Chỉ vì việc làm của bọn em mà cả lớp phải bị thiệt vì buổi dự giờ hôm nay". Nói xong cô quay đi, bỏ lại trong tôi nổi nghẹn ngào khôn xiết. Bỗng thằng Thuận nói: "Thằng Minh chứ không ai vào đây. Chắc chắn nó là thằng mách với cô, hồi sáng chạy ra tao thấy nó đây mà. Để ông gặp mày,ông cho mày ốm đòn con à!". "Thôi đi, bây giờ mà mày còn nói thế nữa hả Thuận!"- tôi hét lên.
Sáng hôm sau, chúng tôi đến gặp cô xin lỗi cô 1 lần nữa. Lúc này cô tôi đã bớt giận rồi. Vì chúng tôi đã biết lỗi, đến xin lỗi cô Bích, lau sạch những hình vẽ ghê tởm. Cô tôi có nói "Siêu nhân vẫn là người, không ai mà không mắc lỗi, không ai là hoàn thiện tất cả. Quan trọng là làm lỗi mà có biết lỗi và sửa lổi hay không!".
Tôi khuyên các bạn, đừng nên làm gì khiến người xung quanh mình phải buồn, nếu ko 1 ngày nào đó, người hối hận sẽ là chúng ta!
Tôi phải tự nói trước đây là một đứa trẻ hống hách,không nghe lời,luôn cho rằng mình đúng.Chính vì cái tôi trong người nên chính bản tôi đã gây ra một lỗi lầm vô cùng lớn với chính người mẹ thân yêu của mình.Cứ mỗi lần nhìn mẹ làm việc vất vả lại làm đứa con này cảm thấy lại thấy khốn lòng,hối hận lắm nhưng cũng chẳng thể thay đổi được gì chỉ biết từ nay không bao giờ như thế nữa.
Cái thời học sinh lớp 8 tôi là một đứa thuộc hạng suất sắc luôn đứng đầu trong lớp.Bởi thế nên mấy đứa bạn thường hay nhờ vả,hỏi han về học tập rồi dần trở nên thân thiết.Tính ra mấy đứa thân với tôi phải khoảng 9,10 gì đấy chúng nó rất hiền và tốt tính nên tôi không ngại gì trong việc kèm cặp.Thân lâu chúng nó cũng biết là sinh nhật tôi vào đầu khai giảng rồi đua nhau tặng quà nào gấu,đồng hồ,giày,quần áo các kiểu.Phải nói khoảng khắc đó làm tôi vui lắm nhưng cuộc vui nào cũng tàn và nó tàn cho đến ngày sinh nhật của con Thu .Tôi cứ cuống cả lên khi chúng nó tặng quà cho nhau một cách rất hồn nhiên còn tôi chỉ biết đứng đó,suốt mấy năm học tôi chẳng có một xu dính túi,ba đi làm ăn xa,mẹ làm việc vất vả bươn trải nuôi tôi nào có dám ăn uống xa hoa.Bởi bạn thân tặng quà cho tôi nghĩ lại lúc đó mà thấy xấu hổẳng lẽ mình không có gì cho nó,trong cái thời khắc ngượng đến tái mặt thì trong đầu của một đứa mới lớn như tôi lại thoáng lên cái suy nghĩ điên rồ như một kẻ dại,tiến về phía Thu,tôi nói:
-Thu này đừng vội,cả đám chúng mày nữa rồi cuối năm tao sẽ chuẩn bị quà xịn cho chúng mày hết.Bây giờ tao có năm bảy chục ngàn bõ gì mua quà cho mày Thu à! Cả đám ồ lên một tiếng rất to làm tôi sướng tai đến nỗi tán thưởng cho cái suy nghĩ mà lúc bấy giờ bản thân cho là hay ho.Chạy tuột về nhà tôi bỏ ngay cặp xuống nói với mẹ là tôi đăng kí học thêm Văn như những năm học trước,nhưng quả thực thì đó chỉ là 1 lời nói còn chính tôi,chính tôi đã chẳng đến chỗ cô Văn xin học và coi như chưa có chuyện gì xảy ra.Tôi sẽ hưởng lấy số tiền đó để mua quà cho chúng bạn.Thế là cả năm học tôi chỉ học những kiến thức bình thường của Ngữ Văn và không hề biết thêm các đề nâng cao Ngữ Văn ở chỗ học thêm,nhiều đứa trong lớp thúc tôi đi học để đôn bài cho đổi tuyển học sinh giỏi nhưng đi học rồi thì lấy đâu ra số tiền kia chứ không tôi quyết nghe theo bản thân mình.Rồi mùa thi học sinh giỏi đã tới bài làm của tôi vẫn còn nhiều sai sót khiến cô Văn phải thất vọng bởi những năm trước tôi vốn đứng đầu cho đổi tuyển Văn của cô.Và cô lại càng thất vọng hơn khi tôi lại là đứa không đậu kì thi ấy.Nhưng tôi lại không để tâm mấy với cái việc này bởi hết học kì này cái ý định của tôi sẽ được nung nóng thành hiện thực,Về nhà báo ngay với mẹ:
-Mẹ ơi!Tiền học thêm của con đâu 1tr2 đấy cô vừa mới đòi xong.Mẹ lấy từ trong tủ ra,lấy từng đồng từng đồng một,nhớ lắm lúc đó tay mẹ mới từ ngoài vườn về chưa rửa dính đất làm tờ tiền cũng bám bẩn theo nhìn mà thấy thương nhưng khoẳng khắc này lúc đó đối với tôi nào quan trọng bằng việc cầm tiền trên tay,tôi hí hửng mà chạy ra ngoài tiệm mua toàn là những món quà đắt tiền cái mùi thơm của tiền làm tôi cảm thấy mình thật sang trọng.Ai ngờ tới cái suy nghĩ nửa vời của tôi đã làm hại tôi và làm cho mẹ tôi lòng đau như cắt.Sau cuộc họp cuối năm cô Văn vời mẹ tôi ra nói về việc tôi thi rớt bày tỏ lòng tiếc nuối.Lúc đó mẹ tôi khá sầu nhưng vẫn nói:
-Vâng!Không đậu nhưng cháu nó cố gắng là tôi vui lắm rồi!Cảm ơn cô đã dạy cho cháu nhiều điều.Cô Văn nói lại:
-Chỉ tiếc là thời gian dạy trên lớp có hạn,tiết học của em thì nhiều,dạy thêm thì cháu không đi học được nên cũng hơi bồn cho cháu nó.
Đáp trả với lời nói của cô là ánh mắt mở to của mẹ tôi rồi từ từ ướt nhòe trong nước mắt.Mẹ đã khóc,khóc vì chính đứa con gái của mẹ đã dối lừa mẹ,chắc chắn mẹ sẽ không tin nhưng lời nói của cô đâu hề là già dối.Giọng mẹ khàn đặc:
-Cháu nó có bảo học thêm ở chỗ cô mà vừa mới mấy hôm trước tôi còn đưa tiền cho nó đóng học cơ.Cô nhìn vào mẹ tôi ngập ngừng đầy đau khổ vì chính tôi cũng đã làm một điều khiến cô không tin vào những gì mình nghe được và không tin chính tôi đã làm như thế.Hai người nhìn nhau thẫn thờ như tượng đá chẳng biết nói gì cũng chẳng biết phải làm sao.Và chính mẹ tôi đã cho tôi nghe chuyện này khi tôi vừa nhìn thấy mẹ trong vẻ mặt buồn bã nhưng mẹ không nói rõ mà chỉ ngập ngừng kể tôi nghe như một câu chuyện mẹ được chứng kiến bởi mẹ không bao giờ muốn con mình sẽ như thế,mẹ nói nhỏ:
-Mẹ có một bà bạn đưa tiền cho con mình đóng học thêm nhưng con biết không?Nó không dùng số tiền đó để đưa cho giáo viên bởi nó chưa bao giờ xin học thêm,nó nói dối con ạ!Nói tới đây mẹ giàn giụa nước mắt.Lúc đó tôi mới bất giác nhận ra,quỳ xuống chân mẹ mà khóc:"Mẹ ơi!Con xin lỗi con nói dối mẹ để lấy tiền mua quà cho bạn.Con hứa từ sau con không làm như vậy nữa,mẹ đừng giận con,mẹ nhé!"Mẹ ôm vào lòng:"Mẹ xin lỗi,gia đình mình nghèo mẹ chẳng thể cho tiền con để vui chơi cùng lứa bạn,mẹ sẽ kiếm thật nhiều tiền để con mua quà tặng bạn con nhé!Nước mắt làm tôi cổ họng tôi nghẹn ứ,tôi cũng chẳng biết làm gì ngoài sự hối hận tràn đầy trên khuôn mặt.Đêm đó nghĩ lại mọi chuyện tôi chỉ thấy ghét bản thân mình lắm.Tại sao tôi lại có thể làm thế.Ba,mẹ và cô đã dành hết tình thương,sự mong đợi cho tôi thế mà tôi lại làm họ buồn,chính môn Văn thứ mà tôi cho là người bạn chí cốt hứa sẽ bên nó suốt đời vậy mà tôi lại nỡ bỏ bê kiến thức.
Nhận ra lỗi lầm từ đó tôi đã cố gắng học hành và đậu được kì thi học sinh giỏi văn lớp 9.Nhưng những gì mất mát đối với mẹ tôi trong kí ức sẽ không bao giờ lấy đi được.
Dạ kể về lỗi lầm đã gây ra với người thân ạ,chứ không phải thầy cô,bạn thân...v.v
Quỳnh Kelly Cảm ơn em.