Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Động từ : a.mơ,làm,bay,nhìn,biết bao b.toả,dang,đón,gật.
Đi du lịch! Đó là sở thích của nhiều người. Nhưng cùng với nhiều người, đó là thú vui xa xỉ, bởi vì không phải ai cũng có đủ tiền bạc về thời gian để tận hưởng thứ vui ấy. Nhưng đối với em, việc du lịch lại không hoang phí nhiều thứ như vậy, em thích đi du lịch qua những bài thơ nói về các địa danh, đi thăm “rừng mơ” trên núi Thơm, Hương Sơn, tỉnh Bình Định. Đó là một trong những trải nghiệm thú vị và gây cho em nhiều xúc động nhất!
“Rừng mơ ôm lấy núi
Mây trắng đọng thành hoa
Gió chiều đông gờn gợn
Hương bay gần bay xa.”
Điều thú vị ở từng “chuyến đi” của em là luôn có những “hướng dẫn viên du lịch” khá nỗi tiếng trên diễn đàn văn chương và lần nay là nhà thơ Nam Trân đáng mến!
May mắn cho em là “chuyến viếng thăm” của em vào đúng mùa hoa mơ nở rộ. Em thật sự ấn tượng với cảnh núi non hùng vĩ, với những đài hoa trắng muốt hương thơm quyến rủ lạ kì của loại hoa rừng trong trắng!
Rừng mơ ôm lấy núi
Mây trắng đọng thành hoa!
Thật không ngoa khi tác giả sử dụng động từ “ôm” một cách tự nhiên như vậy! Đúng là ngọn núi đầy những cảnh mơ trắng, chúng đan vào nhau nở rộ khắp nơi…Chúng tạo thành một tấm áo khoác lên với họa tiết tinh sảo mà chỉ có bàn tay thiên nhiên mới tạo nên được. Chiếc áo khoác đó tạo nên sự ấm áp cho ngọn núi trong buổi chiều đông vắng lặng này! Và với biện pháp nhân hóa rừng mơ biết “ôm” như thế đã tạo nên sự gần gũi, thân mật và cả một tấm lòng yêu và cảm nhận thiên nhiên dạt dào của tác giả!
Câu thứ hai của đoạn thì đã khá rõ. Với độ cao hàng trăm mét so với mực nước biển thì việc những đám mây lẫn quất đầu cành, cuối ngọn cũng là hiển nhiên. Nhưng ý tác giả muốn nói hoa mơ trắng như những đám mây trên bầu trời kết lại vậy! Cách nói cường điệu này làm cho khoảng cách giữa trời và đất như được thu hẹp và trong một lúc tay ta cảm nhận dư vị của trời đất như hòa tan làm một!
Gió gợn nhẹ từng cơn hay lòng người gợn lạnh vì gió? Sự tinh tế khi tác giả chọn “gờn gợn” đó là cơn gió nhẹ, mỏng, mơ hồ như những đám mây mà có lúc cũng giống sóng trên một dòng sông, không mạnh, không dồn dập…nhưng lại khiến người ta chạnh lòng.
Cũng vì cơn gió ấy mà hương thơm của hoa mơ cứ thoang thoảng
Hương bay gần bay xa.
Hương hoa mơ được gió mang đến và mang đi một cách vô tình và hữu ích, hương hoa cứ quấn lấy ta lúc chặt, lúc hờ hững nhưng sao lại khiến ta sao xuyến một cách lạ kỳ, đó chính là một trong những đạc trưng của loại hoa rừng danh tiếng! Thật sự em rất cảm động khi đọc đoạn thơ này, nó gieo vào lòng em những mầm cảm xúc khác lạ. Em như đã trông thấy một bức tranh thiên nhiên với cả trời và đất hòa quyện làm một. Đó là hoa nắng, núi tím, cả hương thơm từ những cơn gió báo hiệu đông sắp tàn, xuân lại đến vạn vật sinh sôi. Với tất cả bút pháp tinh tế: nhân hóa, cường điệu và tình yêu thiên tác giả đã truyền cho em một cảm xúc mãnh liệt với ý nghĩa: Việt Nam quê hương ta đâu đâu cũng đẹp, rồi một ngày không xa em sẽ thăm “Rừng mơ” theo đúng nghĩa đen của nó. Yêu sao tổ quốc xinh đẹp này, thật đáng tự hào em là một người con của đất việt trù phú.
Khi đọc bài thơ trên, em cảm nhận được cảnh quê hương rất đẹp và thanh bình. Núi uy nghiêm và cánh đồng liền chân mây tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và mộng mơ. Xóm làng xanh mát với bóng cây nên một không gian trong lành và dễ chịu. Sông xa cánh trắng và ghềnh vịnh trời tạo nên một hình ảnh tươi sáng và tự do. Tất cả những cảnh vật này đều khiến em cảm nhận được sự yên bình và hài hòa nơi quê hương.
Theo mình nghĩ hình ảnh " Sáng ấm cả gian nhà" đã làm nên vẻ đẹp của đoạn thơ.
Vì đó chính là hình ảnh gây ấn tượng đẹp trong lòng người đọc và nêu bật được ý nghĩa bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão". Người mẹ trở về nhà khi cơn bão đã qua được so sánh với hình ảnh "nắng mới" hiện ra khi bầu trời xanh trở lại sau cơn bão. Sự so sánh đó giúp ta hiểu được một điều sâu sắc: mẹ cần thiết cho cả gia đình chẳng khác nào ánh nắng cần thiết cho sự sống! Chính vì vậy, khi người mẹ trở về, cả gian nhà trở nên "sáng ấm" bởi tình yêu thương đẹp đẽ. Vai trò của mẹ trong gia đình thật quan trọng và đáng quý biết bao nhiêu!
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
🎨 Từ dùng với nghĩa chuyển (ẩn dụ):
👉 mặc áo
(Từ “mặc áo” được dùng với nghĩa chuyển – không phải sông thật sự mặc áo, mà là nói hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự thay đổi màu sắc và vẻ đẹp của dòng sông theo thời gian.)
Dưới đây là đoạn văn mẫu tả lại hình ảnh con sông quê hương, dựa vào đoạn thơ trong bài “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo 👇
🌿 Đoạn văn mẫu
Dòng sông quê em thật đẹp và duyên dáng biết bao! Buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, sông như một cô gái điệu đà mặc áo lụa đào thướt tha, ánh hồng của bình minh trải nhẹ trên mặt nước lung linh. Đến trưa, trời trong xanh, dòng sông lại thay chiếc áo xanh mới may, hiền hòa trôi giữa đôi bờ rợp bóng tre. Rồi khi chiều chiều thơ thẩn bóng mây, sông lại cài lên màu áo hây hây ráng vàng, ánh hoàng hôn làm mặt nước sáng rực, óng ả như dát vàng. Dòng sông quê hương cứ thế thay áo theo từng thời khắc trong ngày, lúc nào cũng dịu dàng, mềm mại và đầy sức sống, khiến ai ngắm nhìn cũng thấy lòng mình ấm áp, yêu thương.
Qua đoạn thơ trên – nhà thơ Lê Anh Xuân đã khắc họa hình ảnh Việt nam đẹp biết bao. Qua cái nhìn tuyệt vời của tác giả, Việt Nam đẹp khắp cả trăm miền. ” Bốn mùa một sắc trời riêng đất này/Xóm làng, đồng ruộng, rừng cây/ Non cao gió dựng, sông đầy nắng chang” những câu thơ này cho em thấy được những vẻ đẹp lộng lẫy, hùng vĩ của Việt Nam. Từng sự vật, từng ngọn núi, từng đồng lúa, rừng cây đều được quan sát tinh tế qua cái nhìn tĩ mĩ của tác giả. Những sự vật ấy pha lại một màu sắc tươi sáng, lộng lẫy và hũng vĩ biết bao, thoáng đâu đó sự bình dị thuần khiết. ” Sum xuê xoài biếc, cam vàng/ Dừa nghiêng, cau thẳng, hàng hàng nắng soi”, hai câu thơ này thế hiện lên vẻ đẹp, vị ngọt và xảm nhận được màu xanh càng xanh hơn của thiên nhiên Việt Nam. Bài thơ đã cho em rất nhiều cảm xúc, đã cho em thêm cảm nhận được vẻ đẹp bình dị, lộng lẫy và thật hũng vĩ của Tổ quốc thân yêu!
Thì em muốn thì vào trường top 2 thành phố cấp 3 ( vì vừa gần nhà và cả có đồng phục đẹp)
qua đoạn trích trên, thể hiện tình cảm tha thiết, tình yêu mãnh liệt với quê hương, tổ quốc của bạn và cũng cho thấy rằng, người được nói trong đoạn trích là người có tấm lòng vô cùng đẹp đẽ, " em mơ làm nắng ấm, đánh thức bao mầm xanh, vươn lên từ đất mới"=> mang lại áo cơm no ấm cho mọi người, đó chính là ước mơ thiết thực, hữu ích và có ý nghĩ đẹp đẽ