CUỘC CHIẾN TRANH PHI
chương 7: ......................
(xl mn nha ra hơi chậm)
Hôm sau Mộc Khả Hân ngồi trên ghế cho Nhuỵ Nhi chải tóc.
“ Tiểu thư, hôm nay ngươi..” Nàng ấp úng hỏi.
“ Hôm nay ra phố, nhớ đem theo ngân lượng “ Nàng nói.
“ Vâng” Nhuỵ Nhi tuân theo, nàng không biết tại sao tiểu thư lại quyết định như vậy, nhưng nàng tin tưởng tiểu thư.
“ Đi thôi” Nàng đứng dậy đi ra cửa.
Hai người theo cửa sau đi ra ngoài, Mộc Khả Hân đi dạo quanh khu phố, nàng đi vô một tiệm ăn vắng khách.
“ Cô nương mời vào, mời vào “ Chủ quán vui vẻ chạy ra nói.
“ Ta không vô ăn “ Nàng lạnh nhạt nói.
“ Vậy... cô nương “ Hắn ngạc nhiên.
“ Ta muốn mua tiệm của ngươi “ Mộc Khả Hân bình thản nói.
Nhuỵ Nhi trố mắt nhìn nàng, chủ tiệm cũng há to miệng.
“ Cô...cô nương không nói giỡn đi “ Hắn lấp bấp nói, không phải hắn già rồi nên nghe nhầm chứ, nữ tử này muốn mua lại tiệm của hắn sao.
“ Ta không nói giỡn “ Nàng lạnh tanh trả lời.
“ Cô nương, ta khuyên cô một câu tiệm ta lâu năm chưa từng đông khách, cô đừng dại dột, ta cố gắng lắm để kiếm tiền nuôi sống bản thân thôi.” Hắn cố gắng khuyên nhũ nàng.
“ Ta chỉ hỏi ngươi bán hay không? Đừng nói nhiều “ Nàng nhăn mi lạnh nhìn hắn.
“ Ta..” Chủ tiệm do dự.
Mộc Khả Hân liếc qua Nhuỵ Nhi, nàng ta hiểu ý nàng nên lên tiếng “ Tiểu thư ta đã quyết đừng do dự, đây là tiền “
Nhuỵ Nhi đặt xấp ngân lượng lên bàn, Chủ Tiệm trố mắt ra nhìn, nhiêu đây thật nhiều so với tiệm hắn.
“ Ý của ngươi?” Mộc Khả Hân nhìn hắn hỏi “ Hay ngươi chê không đủ?”
“ Không không, quá đủ quá đủ” Hắn vội gật đầu nói.
“ Được, làm giấy tờ chuyển tiệm cho ta” Nàng muốn việc gì cũng nhanh chống.
“ Vâng vâng, ta làm liền “ Hắn vội chạy đi.
Sau khi mua tiệm ăn nàng đi sang chỗ bán y phục, cũng trao đổi y chang như vậy.
“ Tạm thời là như vậy “ Mộc Khả Hân cười khẽ.
“ Tiểu thư, ngươi mua những tiệm ấy làm gì? “ Nhuỵ Nhi khó hiểu hỏi.
“ Ngươi từ sẽ biết “ Nàng nhẹ nhàng vừa bước đi vừa nói.
“ Nhuỵ Nhi, đi ăn thôi” Mộc Khả Hân đi vô một tửu lâu kế bên đường, từ sáng nàng đi sớm chưa kịp dùng bữa sáng.
Thức ăn được dọn ra, hai người bắt đầu dùng bữa.Mộc Khả Hân nhìn món ăn trên bàn, sau này nàng sẽ đem các món ăn tại hiện đại về cổ đại này. Trên lầu, Phượng Mặc Khuynh nhìn xuống dưới bàn nàng.
“ Tam Ca, sao vậy?” Phượng Mặc Yên theo mắt hắn nhìn xuống, đôi mắt mở to kinh ngạc.
“ Sao nàng lại ở đây?”
“ Yên, Vương Phi của ngươi, ngươi không phải nên biết sao?” Hắn lạnh lùng nói mắt vẫn nhìn hướng nàng.
“ Nàng ta chưa xin phép đệ đã tự tiện ra phủ “ Phượng Mặc Yên đứng dậy đi xuống chỗ Mộc Khả Hân.
“ Vương Phi của ta có vẻ nàng đang rất vui vẻ khi ở đây “ Phượng Mặc Yên đến bên cạnh nàng nói.
“ Vư..Vương Gia” Nhuỵ Nhi hoảng sợ rớt đôi đũa xuống dưới, làm sao bây giờ Vương Gia biết bọn nàng tự tiện ra khỏi phủ, vậy tiểu thư phải ra sao?
“ Ngươi không thấy sao lại hỏi?” Mộc Khả Hân đặt đũa xuống lạnh nhạt trả lời.
Phượng Mặc Yên khựng lại một chút, khí chất này không phải Mộc Khả Hân nên có “ Vương Phi nàng nên đi cùng ta không phải sao?”
“ Ngươi trả tiền?” Mộc Khả Hân ngước lên hỏi hắn.
“ Đương nhiên “ Từ bao giờ nàng thành kẻ mê tiền như vậy?
“ Vậy đi thôi “ Có người bao sao nàng lại không đi.
“ À nhưng phải cho nô tỳ của ta ăn nữa “ Nàng chỉ vào Nhuỵ Nhi đang đứng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng.
“ Sao?” Phượng Mặc Yên nhăn đôi mi thanh tú, một nô tỳ mà ngồi ăn chung với chủ nhân sao? Khi nãy hắn thấy nàng ta ngồi chung với nàng đã rất là ngạc nhiên.
“ Không được sao?” Mộc Khả Hân lên tiếng.
“ Tiểu thư nô tỳ no rồi, là thật “ Đùa sao kêu nàng ngồi chung với Thất Vương Gia? Nàng không nghẹn chết là may rồi.
“ Vậy em ăn tại bàn này đi, hắn sẽ trả nên đừng lãng phí” Nàng cũng không tiếp tục làm khó Nhuỵ Nhi.
Nàng lau mồ hôi thở phào nhẹ nhõm.
Bước lên trên lầu từ xa đã nhìn thấy Phượng Mặc Khuynh lạnh lùng ngồi đó.
“ Sao vậy? Nàng vẫn không quên Tam Hoàng Huynh sao?” Phượng Mặc Yên cười nhưng trong lòng đột nhiên khó chịu.
“ Ta có nói vậy sao?” Nàng thản nhiên nói sau đó đi đến bên bàn ngồi xuống.
“ Chào Tam Vương Gia” Mộc Khả Hân lên tiếng như có lệ.
Phượng Mặc Khuynh sửng sốt, trong mắt nàng không có say mê, không đau buồn, chỉ có thản nhiên như đối mặt với người lạ, lòng hẵn thoáng mất mác nhưng nhanh chóng trở về như cũ.
“ Chào Thất Vương Phi “ Hắn gật nhẹ đầu.
Phượng Mặc Yên nhìn qua hai người sau đó ngồi bên cạnh Mộc Khả Hân.
“ Hân Nhi, nàng muốn ăn gì?” Hắn vui vẻ hỏi nàng, giờ đây hắn đang rất hứng thú với Vương Phi của hắn.
Mộc Khả Hân nắm chặt đôi đũa, Hân Nhi sao? Xưng hô này làm nàng nhớ tới tên tối qua, hắn dám cướp nụ hôn của nàng.
khi nao cs chap tiep nx bn oi
mk ko bk
sao lai ko bt
j vậy
ib lam wen ko
Nguyễn Thị Khánh Huyền ukm thế lm quen nhé
ok bn
bn ib truoc di
arêrê ra nhanh đi ta hóng nè
chap 15 day ne bn ten truyen tu quoc tranh phi
Phượng Mặc Yên mặt không còn hột máu, hắn vội chạy như bay ra khỏi cửa, thậm chí quên cả hành lễ với Hoàng Thượng. Phượng Mặc Khuynh cũng lo lắng không kém “Phụ Hoàng, nhi thần xin phép đi trước”
Phượng Đồ Viễn phất tay cho hắn rời đi, Yên Nhi quan tâm đến nàng không có gì lạ, nhưng Khuynh Nhi là sao đây? Hắn tưởng hắn không phát hiện được sự nôn nóng lo âu trong mắt hắn sao?
Mộc nha đầu có ý tứ nhưng mà nếu cả hai đều yêu nàng vậy không phải chuyện tốt. Nhưng không phải nàng lúc đầu mê say đắm Khuynh Nhi nhưng hắn không để ý đến, còn xin ban hôn cho nữ nhi của Khổng Tiếu Túc.
Phượng Mặc Yên sử dụng hết kinh công bay nhanh về Thất Vương Phủ, Hân Nhi làm sao? Hân Nhi của hắn, nàng phải không sao.
Đến cửa hắn chạy vội đến bên hồ nước nhìn khung cảnh hỗn loạn bên trong, thị vệ gia đinh đầu tóc ướt sủng đang ở dưới hồ, người hầu của Mộc Khả Hân thì đang nôn nóng hô to tên nàng, Hạ Uyển và Viên Như Ngọc thì quỳ rạp dưới đất, khuôn mặt hoảng sợ.
Hắn đi lên nắm lấy áo Nhuỵ Nhi “ Nàng đâu? “
“ Vương...Vương Gia, Tiểu thư...bị...Hạ Trắc Phi đẩy rơi xuống hồ, bây giờ chưa... tìm thấy” Nàng sợ hãi nói đồng thời cũng hận nhìn Hạ Uyển , tiểu thư người đừng doạ nô tỳ, người lên đi, huhu Nhuỵ Nhi thật sự rất sợ.
“ Sao cơ?” Hắn mặt trắng bệch, tim co rút đến đau đớn, Hân Nhi nàng...
Phượng Mặc Yên nhảy xuống hồ, điên cuồng tìm kiếm “ Hân Nhi nàng ở đâu, lên tiếng cho ta, làm ơn nàng lên đi, đừng đùa nữa “
Hắn như điên gào to, mọi người vừa hoảng sợ vừa ngạc nhiên, lần đầu tiên nhìn thấy một Tiêu Dao Vương như thế, không phong lưu đào hoa mà như một người đang mất đi món đồ quan trọng.
Hạ Uyển cắn răng, Mộc Khả Hân có gì mà hắn phải làm vậy,rõ ràng nàng mới là người được hắn quan tâm nhất “ Vương Gia, ngài lên đi “
“ Câm mồm cho ta, còn không mau bắt hai nàng lại, ta nói cho các ngươi biết, nếu nàng có mệnh hệ gì ta sẽ không tha cho các ngươi “ Hắn lạnh lùng không một độ ấm nói, Hạ Uyển và Viên Như Ngọc nhìn xuống nam nhân tuấn lãng dưới hồ, không mang bộ mặt tươi cười như ánh mặt trời, hắn bây giờ như tu la đòi mạng, ánh mắt đỏ ngầu, tóc vì nước mà ướt đẫm hơi dính trên mặt.
“ Vương Gia tha cho thiếp, thiếp... là do Hạ Trắc Phi, do nàng đúng do nàng “ Viên Như Ngọc bò cạnh bên hồ khóc nấc.
“ Ngươi Viên Như Ngọc, chính ngươi cũng có phần, ngươi đừng đổ cho ta “ Hạ Uyển la lớn.
Phượng Mặc Yên tức giận phất tay, nội lực đẩy cả hai văng ra xa hộc máu “ Im hết cho ta “
Mộc Khả Hân bơi theo dòng chảy ra một cái hồ nhỏ bên hông Thất Vương Phủ, nàng ngửa lên thở dốc, may mắn nàng khi trước vì phải đích thân thực hiện nhiều nhiệm vụ khó khăn nên kĩ thuật bơi cùng nín thở cũng lâu.
Nàng quan sát xung quanh, cây cối um tùm, thì ra cái hồ trong phủ thông đến đây.
Phượng Mặc Khuynh cũng lo lắng chạy đến, nhờ học võ công nên thị lực tăng lên, hắn liếc sang thì thấy một bóng dáng nữ nhân đang dưới hồ. Bóng đáng đó sao lại quen? Hắn đi lại nhìn nữ tử đang trong nước, là nàng!
“ Không ngờ nàng có nhã hứng tắm rửa ở đây “Hắn mở miệng nói, đồng thời cũng trút đi gánh nặng, khi nghe tin nàng mất tích hắn đã rất lo lắng, hắn lúc đấy cảm giác như mất đi chính mình vậy, không khống chế được chạy đến đây, may mắn nàng giờ lại ngay trước mắt hắn.
Mộc Khả Hân quay đầu nhìn nam tử Tử y trước mắt, sao hắn lại ở đây? Không phải giờ phải đang trên triều sao? “ Ta chỉ đang thử cảm giác mới “
“ Đi lên, trời lạnh “ Hắn đi lại vươn tay kéo nàng lên bờ, thời tiết còn xuân nên nước không ấm áp gì. Phượng Mặc Khuynh vòng tay ôm nàng trong lòng.
“ Bỏ tay” Mộc Khả Hân lạnh lùng nói, hắn bị điên à?
Hắn không bỏ tay, nói nhỏ “ Đứng im, ta hong y phục cho nàng, ướt hết rồi, sẽ cảm “
Hơi thở phả vào tai làm nàng rùng mình, Phượng Mặc Khuynh dùng nội lực làm khô y phục, y phục đã khô nhưng hắn không chịu buông tay.
“ Y phục khô rồi, cảm ơn “ Nàng đẩy hắn ra, chỉnh lại quần áo.
Tâm hơi nhói lên, nàng bây giờ chán ghét hắn vậy sao?
Mộc Khả Hân chào hắn rồi cất bước đi, nhưng không phải Thất Vương Phủ mà là hướng đi ra ngoài.
“ Ngươi đi đâu?” Hắn vịn tay nàng lại.
“ Ta đi đâu chắc không cần thông báo cho Tam Vương Gia nhỉ” Nàng vùng tay ra khỏi tay hắn, lạnh nhạt trả lời, hắn là ai mà xen vô chuyện của nàng.
Phượng Mặc Khuynh đơ ra, tâm đau thắt, nàng lại xưng hô xa cách như thế, Tam Vương Gia sao? Hắn không thích cách xưng hô vậy, hắn muốn nghe nàng gọi hắn là Mặc Khuynh ca ca, nhưng hắn có tư cách gì? Chính hắn đã bỏ nàng, bỏ tình yêu nàng giành cho hắn, chính tay đưa nàng cho Thất hoàng đệ.
“ Ta đi chung với nàng “ Hắn không kiềm được mình nhìn nàng, muốn đi chung với nàng, muốn gặp nàng, hắn đây là bị sao?
Mộc Khả Hân nhăn mi “ Ngươi trúng gió? Nhìn nhầm người? Ta là Mộc Khả Hân không phải Khổng Vân Khuê”
“ Ta biết, ta là muốn đi theo nàng “ Hắn cười khổ, giờ hắn nói nàng cũng không tin.
Mộc Khả Hân chửi thầm song cũng bước đi, trong phủ giờ đã rối thành một đoàn, Phượng Mặc Yên gần nổi điên rồi.
“ Vương Gia “ Một hắc y nhân quỳ trước mặt Phượng Mặc Yên.
“ Điều động Hắc Tinh môn tìm cho ra Vương Phi của ta “ Hắn lạnh giọng ra lệnh, Hắc Tinh môn là do hắn khai ra, nó là một tổ chức tình báo số một.
“ Tuân lệnh “ Hắc y nhân chấp tay sau đó biến mất trong màn đêm.
Phượng Mặc Yên nhắm mắt lại, Hân Nhi nàng tuyệt đối không có gì, ta tin tưởng, nàng sẽ vẫn bên ta.
Bạn viết truyện thật hay.Chắc có lẽ sau này bạn sẽ trở thành một nhà sáng tác truyện rất nổi tiếng

mẹ , gửi ảnh mất dậy vcl.
dâm tặc, ảnh xấu như con cc
lịt pẹ ảnh này bị phản báo
vãi cứt.
truyện mạng ạ =)) tất nhiên sẽ nổi thôi