Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Cậu em thấy khó ngủ
Nên sang giường ông anh
Nửa đêm gặp ác mộng
Cu cậu hét thất thanh
Ông anh giật mình hỏi:
- Gì thế hả thằng kia?
- Em vừa gặp ác mộng
- Thế mày mơ thấy gì?
- Em mơ ngã xuống vực
- Thế mày có chết không?
- Không. May mà túm được...
Cái rễ cây to đùng!
- Thế mày tỉnh chưa hả?
- Dạ em tỉnh rồi anh
- Buông cái rễ ra nhanh
Tiên sư mày! Đau quá
#Thiên_Hy
Bài làm
Vui mừng tôi đang ế
Nhiều chế không muốn yêu
Nên nhiều người cứ thế
Ế là một bản năng
Ngồi ngắm sao ngắm trăng
Bảo rằng tôi không có
Cần một người để nhớ
Mà cớ sao lạnh lùng
Độc thân không phải ế
Mà tìm người tử tế
Yêu mik hơn con dế
Chứ đừng như con dê.
# Chúc bạn học tốt #
Nhà trường là nhà tù
Sách vở là kẻ thù
Đi học là đi tu
Thầy cô như sát thủ
Thời gian như cao su
Bạn bè nhu tôm sú
Mùa đông lạnh giá qua
Mùa xuân tươi đẹp về
Mai vàng đua nhau nở
Mừng đón mùa xuân sang
chúc bn học tốt nhé
Bài làm
Đi chơi không đâu xa
Đến tối không về nhà
Về nhà bị mẹ hỏi
Mày đi đâu cả ngày
Em run run sợ sợ
Khi trả lời với mẹ
" Thưa mẹ con đi bar
Ở quán bar gần nhà "
Mẹ hỏi hết nhiêu tiền
Em trả lời hồn nhiên
" Năm chục triệu mẹ ạ "
Mẹ bảo con ngoan lắm
Tiêu tiền phát hết luôn
Tài sản của nhà ta
Giừo còn đúng ngôi nhà
Một ngôi nhà rách nát
Và nói chung em nói
" Yêu ngồi nhà của em "
# Họ tốt #
Buổi trưa lim dim
Nghìn con mắt lá
Bóng cũng nằm im
Trong vườn êm ả.
Bò ơi, bò nghỉ
Sau buổi cày mai
Có gì ngẫm nghĩ
Nhai mãi, nhai hoài...
Người thầy
một chiều mưa thật buồn
cầm cây bút trên tay
viết vài dòng nhật kí
rằng em rất nhớ thầy
bao tháng ngày mệt nhọc
thầy dạy dỗ chúng em
chẳng bao giờ đánh mắng
mang ánh nắng bình minh
thắp tương lai con trẻ.
-Về thầy cô:
Bao mùa thu đi qua
Gói hành trang thêm nặng
Mái tóc thầy bạc trắng
Hoà trong nắng thời gian
Những vất vả gian nan
Ơn thầy, sao đếm được?
Mênh mông như biển nước
Cao lớn tựa núi non.
=>Nói lên sự vất vả của thầy cô trong sự nghiệp trồng người.Ngoài ra còn ca ngợi công lao to lớn của thầy cô
-Về Mẹ:
Mẹ là thần tình yêu
Trao cho con hạnh phúc
Mẹ là những đoá hoa
Nở ro trên đường con
Mẹ luôn là điểm tựa
Suốt cuộc đời của con.
=>Nó lên công lao to lớn của người mẹ đối với những người con như chúng ta.
Tên bài thơ bn tự nghĩ nhé
# Học tốt #
Thất tình tự tử đu dây điện Điện giật tê tê chết từ từ Lúc nó chết không ai chịu vác Lúc nó đi ba bốn thằng khiêng Chiếc xe tăng từ từ lăn bánh Chốn nghĩa địa bốc khói mùi hương Tổ quốc ghi công chín con chữ Tổ quốc đã đi một thằng vô tích sự---------------------------------------------------- Đừng đọc-------------------------------------------------- /1,Bạn đang đọc cái này /2,Bạn thử chạm ngón cái vào cổ tay đi /3,Bạn vừa thử /4,Đừng đọc nó /6,Vẫn đọc hả /7,Bạn bỏ qua câu 5 /8,Bạn vừa nhìn lại câu 4 /9,Bạn cười /10,Bạn lại đọc /11,Bạn cười dù biết mình bị troll /12,Nhìn lại câu 2 kìa /13,Bạn vừa nhìn lại /14,Bạn cười /15,Hết /Quack!Tác giả
vào link này đầy https://olm.vn/hoi-dap/detail/212970418284.html
Còn gì tuyệt vời hơn
Mỗi sớm mai thức dậy
Trong lòng ta luôn thấy
Người nào đấy nhớ thương
Sẽ là một thiên đường
Khi người thương chờ đợi
Cho lòng vui phơi phới
Khi vừa mới bình minh
Mình sẽ dệt chữ tình
Sáng lung linh êm dịu
Từng ngày đôi tay níu
Ta không thiếu được nhau
Thu về lá thay màu
Góc chiều nào vàng rụng
Bên anh em làm nũng
Anh ơi!..Chúng mình yêu!
Từ ngày con thơ bé
Đến bây giờ lớn khôn
Tiếng ru hời khe khẽ
Vẫn thấm đượm trong hồn
Qua những ngày náng cháy
Chân mẹ đã khô càn
Mùa lũ về nước chảy
Mẹ dãi dầu vai xương
Này dáng mẹ thon thon
Này bàn tay nhỏ nhán
Ủa đâu rồi mẹ nhỉ ?
Sao nhiều quá nếp nhan ?
Một đời mẹ trở tran
Lo những ngày con ốm
Mẹ tram bề thấp thỏm
Cho con giấc ngủ lành
Mẹ cát bớt tuổi xanh
Bao nhiêu mẹ cũng đành
Người hanh hao gầy guộc
Con biền biệt trời xa
Mẹ ơi tháng nam qua
Con bây giờ đã lớn
Mười mấy nam xa nhà
Nhớ mẹ ! Lòng đâu đớn !
Con cứ hẹn xuân về
Sẽ tham lại vườn quê
Mà bao mùa mai nở
Vẫn riêng mình thỏa thuê.
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …
2 . Không Đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
3. Thơ Tặng Thầy Cô 20-11
Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ
Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài
Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!
Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.
Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em …
4. Người Lái Đò
Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc – mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…
5. Nghe Thầy Đọc Thơ
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà
Mái chèo nghiêng mặt sông xa
Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa
Nghe trăng thở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời…
Đêm nay thầy ở đâu rồi
Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe …
6. Bàn Tay Của Cô
Có một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em
Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời
Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời.
7. Nghĩ Về Thầy
Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
Thấp thoáng chao nghiêng…
Khiến con chạnh nhớ về Người
Và câu chuyện năm xưa…
Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
Con muốn hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại
Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.
8. Nghe Thầy Đọc Thơ
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
9. Bụi Phấn Xa Rồi
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng hương xưa dưới mái trường Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi… gửi chút hương! Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! Nước mắt bây giờ để nhớ ai???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vương lại?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ… xót xa! Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!! Thái Mộng Trinh
10. Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ
Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì. Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !
11. Hoa Và Ngày 20-11
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông… Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.
12. Ươm Mầm
Học sinh như những trồi non
Nếu không chăm bẵm chỉ còn cây khô
May mà có các thầy cô
không quản khó nhọc chăm lo cho trồi
Giờ trồi đã lớn khôn rồi
Tình cô trồi sẽ trọn đời không quên.
Nghe thầy đọc thơ
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
TRI thức ngày xưa trở lại đây,
ÂN tình sâu nặng của cô thầy!
NGƯỜI mang ánh sáng soi đời trẻ;
LÁI chuyến đò chiều sang bến đây?
ĐÒ đến vinh quang nơi đất lạ;
CÁM ơn người đã lái đò hay!
ƠN này trò mãi ghi trong dạ…
NGƯỜI đã giúp con vượt đắng cay!
người lái đò
Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông..
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
Tia nắng là môi anh
Hôn em bao bỏng cháy
Tình anh dâng sóng dậy
Ngàn yêu thương nồng nàn
Nỗi nhớ anh mênh mang
Cho em niềm kiêu hãnh
Như vạn lời anh nói
Chỉ yêu mỗi em thôi
Ngọn gió như vành nôi
Ru em đời phồn thực
Trái tim trong lồng ngực
Đập vì anh suốt đời.
Chúc bạn học tốt!
Cậu em thấy khó ngủ
Nên sang giường ông anh
Nửa đêm gặp ác mộng
Cu cậu hét thất thanh
Ông anh giật mình hỏi:
- Gì thế hả thằng kia?
- Em vừa gặp ác mộng
- Thế mày mơ thấy gì?
- Em mơ ngã xuống vực
- Thế mày có chết không?
- Không. May mà túm được...
Cái rễ cây to đùng!
- Thế mày tỉnh chưa hả?
- Dạ em tỉnh rồi anh
- Buông cái rễ ra nhanh
Tiên sư mày! Đau quá
cái rễ của bạn là cái j vậy
Nếu như em là phở
Anh sẽ là nước lèo
Cuộc đời cuốn vèo vèo
Ta bên nhau em nhé. :>
mình có tận 10 bài luôn nè về tình yêu mẹ
1. Đợi Anh – Trần Kim Anh
Những đoá hồng thắm đỏ
Là mơ ước nơi em
Hai mươi đoá dịu êm
Dải lụa mềm yêu thế…!!!
Em sẽ đợi anh về
Dù mưa giông bão nổi
Dù đêm đen tăm tối
Dù đường vắng hoang sơ
Em sẽ đợi anh về
Dù mắt mờ chân mỏi
Dù đắng cay trăm lối
Dù nắng gội mưa trào
Nhớ anh em ước ao
Thắm mộng đào tình ngọt
Bàn tay anh nắn nót
Nâng đỡ bờ vai thon
Đây ánh mắt xoe tròn
Đây bờ môi nồng thắm
Làn da em mịn lắm
Xin dành trọn, chờ anh.
Trao anh giấc mộng lành
Ru cuộc tình thắm đỏ
Tất cả em để đó
Đợi anh về nghe anh.
2. Đừng buông tay em nhé – Kim Nguyễn
Đừng buông tay em nhé
Cho tình mãi tràn đầy
Tựa vào nhau khe khẽ
Trao những lời mê say.
Đừng buông tay em nhé
Cho đời mãi rộn ràng
Hãy luôn cười thật trẻ
Cho tình thêm chứa chan.
Vượt qua bao ghềnh thác
Vượt qua bao gian nan
Giờ hương tình thơm ngát
Xin giữ luôn nồng nàn.
Đừng buông tay em nhé
Môi hôn nồng thương yêu
Qua một ngày ta sẽ…
Tình ta thêm mỹ miều.
3. Yêu – Trần Kim Anh
Tia nắng là môi anh
Hôn em bao bỏng cháy
Tình anh dâng sóng dậy
Ngàn yêu thương nồng nàn
Nỗi nhớ anh mênh mang
Cho em niềm kiêu hãnh
Như vạn lời anh nói
Chỉ yêu mỗi em thôi
Ngọn gió như vành nôi
Ru em đời phồn thực
Trái tim trong lồng ngực
Đập vì anh suốt đời.
4. Chuyện tình xưa – Huỳnh Minh Nhật
Thuở ấy em mười tám
Nào có biết mộng mơ
Tim gầy chưa ngấn lệ
Anh chưa từng làm thơ
Rồi một ngày mưa rớt
Nắng len vào mắt nâu
Anh đem tình yêu đến
Là một vết hằn sâu
Thế là mình chung đôi
Hoa thắm bỗng tươi màu
Hoàng hôn buông tiếng hát
Gợi mộng tình mai sau
Qua mấy mùa phượng nở
Hướng đời chợt thênh thang
Em thấy lòng lo sợ
Khóc cho niềm riêng mang
Tình phai theo ngày tháng
Anh biền biệt trời xa
Theo tàn thu lá đổ
Bỏ lại ngày hôm qua
Nếu biết thế ngày xưa
Khi anh đến tỏ tình
Như cơn mưa đầu ngõ
Em trả về lặng thinh
Giờ riêng em, anh ơi!
Chơi vơi mảnh tim gầy
Thu qua rồi thu chết
Chỉ lá về ngang đây
Giờ mình em đơn côi
Đi về phía chân trời
Hoàng hôn buông lặng lẽ
Ôm nỗi lòng đầy vơi…
5. Ngày mới yêu thương – Phương Tâm
Còn gì tuyệt vời hơn
Mỗi sớm mai thức dậy
Trong lòng ta luôn thấy
Người nào đấy nhớ thương
Sẽ là một thiên đường
Khi người thương chờ đợi
Cho lòng vui phơi phới
Khi vừa mới bình minh
Mình sẽ dệt chữ tình
Sáng lung linh êm dịu
Từng ngày đôi tay níu
Ta không thiếu được nhau
Thu về lá thay màu
Góc chiều nào vàng rụng
Bên anh em làm nũng
Anh ơi!..Chúng mình yêu!
6. Em muốn – Nga Vũ
Em muốn làm cát đằng
Bên Anh khuôn ngực rộng
Gục vào Anh tránh sóng
Trốn cuộc đời bão giông
Em muốn làm nắng mai
Tươi hồng đôi má thắm
Nụ cười em gió lộng
Quên tuyết rơi mùa đông
Em muốn là hoa xuân
Dịu dàng hương buổi sớm
Đọng sương mềm cánh mỏng
Có Anh chiều bên sông
Em muốn là em thôi
Tình yêu Anh vời vợi
Ôm em và chờ đợi
Em bên trời mênh mông!…
7. Em có nghe gì không?
Em có nghe gì không
Đông đến tuyết rơi nhiều
Em có hơi gió lạnh
Lòng xao xuyến tình yêu
Em có nghe mùa xuân
Hoa mai vàng khoe sắc
Hoa mai vàng nở rực
Lấp lánh cánh thiệp hồng
Em có nghe tim đập
Dập dồn trong hồn anh
Say vòng tay ngây ngất
Môi anh mòn môi em
Măt em cười e thẹn
Tay em giật ân tình
Mộng mơ lòng sóng gió
Muộn chút nghĩa tình chung
Em có nghe gì không
8. Anh ơi! Đừng vội nhé – Phú Sĩ
Anh ơi! Đừng vội nhé
Quên những ngày biển trêu
Hoàng hôn ngả nắng chiều
Tiếng lòng yêu anh ngỏ
Anh ơi! Đừng vội bỏ
Những câu hò năm xưa
Cơn sóng vờn đong đưa
Ru êm mùa trăng mộng
Anh ơi! Đừng vội ngóng
Một cánh buồm xa xôi
Ai đó bước qua đời
Mộng mơ rồi tan vỡ
Anh ơi! Đừng vội nhớ
Những cuộc tình vu vơ
Để lòng em thẩn thờ
Xót xa chờ duyên thắm
Anh ơi! Đừng vội ngẫm
Những lời buồn xa xăm
Hãy để mối duyên thầm
Mùa xuân về tươi thắm.
9. Từ khi anh đến – Hải Âu
Hình như lúc anh đến
Cơn mưa lùi thật xa
Sóng biển cũng nở hoa
Nương vỗ bờ êm ả
Màu nắng thương đến lạ
Về ve vuốt tóc mềm
Hương cau ngát bên thềm
Gọi trầu xanh non lá
Màu vôi nồng trắng xoá
Quyến rũ trầu em têm
Màu mắt anh thật êm
Nhìn trộm em lưu luyến
Hình như lúc anh đến
Em dạng rỡ nụ cười
Đôi má hồng nựng đỏ
Ngỡ ngàng lẫn…bâng khuâng
Tình yêu níu bước chân
Lời yêu trao mac mác
Màu mắt em dào dạt
Soi vào đôi mắt anh
Nước biển xanh mãi xanh
Ta yêu nhau mãi thế
Dẫu cho đời dâu bể
Thì ta vẫn yêu nhau
Yêu…cho nắng…bạc màu
Mưa..ngâu vắt kiệt nước
Nước dưới sông chảy ngược
Mãi mãi còn tình ta !
10. Mùa hè xưa quay lại – Nguyễn Dũ
Em hái chùm phượng vĩ
Níu mùa hè vừa sang
Anh tìm con ve nhỏ
Lưu bút ép vội vàng
Em giảng đường đại học
Anh người lính hành trang
Nắng cháy vàng da trắng
Lưu bút thêm ngã vàng
Rời ba năm quân ngũ
Tay mỏ lết cờ lê
Vết chai dày hơn nữa
Ăn nói thêm vụng về
Em bước đường doanh nghiệp
Lắm người quý giàu sang
Tặng nhiều hoa đỏ thắm
Chắc là…tình sang trang?
Chiều ghé thăm trường cũ
Nơi cội bàng năm xưa
Có người đang đứng tựa
Cành phượng hè đung đưa
Em nhìn tôi hờn dỗi
Tay tìm nắm bàn tay
Vết chai sần áp má
Lau giọt lệ lăn dài
Tôi hái chùm phượng vĩ
Tìm kiếm chú ve con
Để hè xưa quay lại
Chữ yêu méo lại tròn.
1.Vẽ hình em lên cát
Rồi hôn em môt phát
Ôi cuôc đời chua chát
Toàn là đất với cát.
2.Không có cuộc tình khó
Chỉ sợ mình không liều
Đạp xe và quốc bộ
Quyết chí ắt được yêu.
3.THỜI HỌC SINH
Mệt mỏi vì hoc Sử
Tự tử vì môn Sinh
Làm Toán thì linh tinh
Thấy kinh với môn Lý
Lí nhí trả bài Văn
Lăn tăn khoanh bừa Hóa
Loá loá lúc làm Anh
Lạnh người khi học Địa
Bịa chuyện thoát Thể Dục.
Nhà trường là nhà tù
Sách vở là kẻ thù
Thầy cô như sát thủ
Thời gian như cao su!
Bạn bè như tôm sú