Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp một vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.
Con đường phố tôi chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là một phố nhỏ nên đường sá cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã hẹp nay càng hẹp hơn.
Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rụng xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khói vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.
Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nằm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chẳng làm con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn sơ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vẫy nước lên những rổ hoa từ ngoại thành mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhẫy, luôn tay đơm đơm, thái thái.
Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhưng tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trường. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, có nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng, cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm...
Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao mà lớn thế còn mình thì bé cỏn còn con. Lớn lên, tôi lại thấy con đường chẳng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xòe tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít... Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm.
Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai. Con đường đã là một người bạn tốt của tôi từ khi tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mỗi khi đi đâu xa, tôi lại thấy nhớ nhung, quyến luyến nó vô cùng.
Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì kí ức về con đường tới trường sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim tôi. Và dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước công việc đầu tiên tôi làm là sẽ tu bổ, sửa chữa con đường tới trường này sao cho đẹp và rộng rãi hơn.
Tôi là một con đường, một con đường nhỏ thôi, nhưng cũng khá lớn tuổi rồi. Hàng ngày đi qua tôi là bao nhiêu con người với biết bao bước chân khác nhau. Tôi ôm ấp những bước chân ấy trong lòng đầy yêu mến!
Tôi có một thú vui, đó là mỗi buổi sáng thức dậy, nghe tiếng chân của các bác trong hội người cao tuổi, vừa đi bộ tập thể dục, vừa chuyện trò rôm rả, vui vẻ mà tình cảm biết bao. Lúc đó tôi thấy tâm hồn mình thư thái, dễ chịu, tôi khẽ vươn vai, lấy sức để chuẩn bị tinh thần giữ an toàn cho mọi người tới giờ đi học, đi làm. Vì đó luôn là thời khắc căng thẳng nhất trong một ngày của tôi.
Mỗi buổi chiều về, tiếng người đi chợ gọi nhau, những bước chân vui đầy no ấm, đi qua tôi, cho tôi những cảm xúc thật ấm lòng.
Buổi tối, đám trẻ đùa nhau tung tăng chạy nhảy, tôi say mê ngắm những thiên thần bé nhỏ, và lắng nghe từng bước chân để kịp nâng đỡ mỗi khi có thiên thần nhỏ nào bị ngã. Những lúc đó tôi thấy mình trẻ lại vì những niềm vui. Tôi thấy tuổi già của mình vẫn còn có ích.
Còn bây giờ đêm đã về khuya. Các anh chị công nhân dọn dẹp, quét đi bụi bẩn, lá rụng và tôi trở nên sạch sẽ, thoáng mát. Tôi vươn vai ngáp dài. Chắc cũng phải ngủ một chút cho một ngày mới đầy vui vẻ sắp bắt đầu. Sáng mai, tôi sẽ lại được sống một ngày ngập tràn tình yêu và hạnh phúc!
hok tốt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
TK:
Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp, một vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.
Con đường phố tôi chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là một phố nhỏ nên đường sá cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã hẹp nay càng hẹp hơn. Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rụt xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khói vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.
Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nằm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chẳng làm con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn sơ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vẩy nước lên những rổ hoa từ ngoại thành mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhẫy, luôn tay đơm đơm, thái thái. Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhưng tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trường. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, có nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng, cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm…
Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao lớn thế còn mình thì bé cỏn còn con. Lớn lên, tôi lại thấy con đường chẳng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xòe tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít… Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm.
Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai.
Con đường đã là một người bạn tốt của tôi từ khi tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mỗi khi đi đâu xa, tôi lại thấy nhớ nhung, quyến luyến nó vô cùng. Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì kí ức về con đường tới trường sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim tôi. Và dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước công việc đầu tiên tôi làm là sẽ tu bổ, sửa chữa con đường tới trường này sao cho đẹp và rộng rãi hơn.
Có lẽ sau này khi đã lớn, tôi sẽ đi rất nhiều nơi, qua rất nhiều con đường khác có thể to, có thể nhỏ, có thể giàu nhưng trong một góc ở trong tim mình, mọi đường nét của con đường từ nhà đến trường sẽ không bao giờ có thể phai nhòa.
Mỗi sớm mai thức dậy, khi bình minh lên trên thành phố, tôi sải từng bước trên con đường đến trường trong niềm vui hân hoan đón đợi. Nhà tôi ở trong một con ngõ nhỏ hướng ra mặt phố, đi từ ngõ ra là đường lớn và khoảng cách trường vẻn vẹn năm trăm mét đường thẳng. Trên con đường xi măng phẳng lì còn lấp lánh khi ánh mai tỏa rạng ngời, không bao giờ vắng những lượt xe đi ngang. Dù mỗi sáng, khi tôi đi học còn khá sớm nhưng trên đường vẫn rộn ràng tiếng người, tiếng xe làm cho lòng tôi chợt thấy nhuốm màu mùi vị của cuộc sống tươi vui, nhiệt thành. Hai bên đường là nhà cửa cao tầng mọc san sát nhau với những mảng sơn lúc nào cũng tươi mới, càng rực rỡ hơn trong nắng và gió. Trên hè phố, luôn có thể nhìn thấy những tốp người đi bộ buổi sáng, những tốp học sinh đi học,… hòa mình trong không khí tươi vui nói cười của dòng người trên hè phố trong làn gió nhẹ khiến cho tôi yêu quý cuộc sống này biết bao. Dọc con đường còn có những hàng ăn sáng rất khang trang và phong phú như hàng phở, bánh mì, bánh cuốn,… Tôi vẫn thường hay tạt vào các quán trên con đường này để mua đồ ăn sáng, có lẽ đã quen nên tôi luôn thấy đồ ăn trên con đường này là ngon nhất. Trên con đường ấy, cách trường khoảng năm mươi mét, sau khi qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, hai bên đường lúc này chỉ còn là hai hàng cây xanh ngắt tỏa bóng mát khắp con đường, dải màu xanh dẫn đến ngôi trường thân yêu.
Khi đã bước vào cung đường này, nếu là mùa hè thì cái nóng bức ngoài kia không còn đáng lo ngại nữa mà thay vào đó là những luồng gió mát rượi và những tiếng chim hót líu lo trong vòng cây kẽ lá khiến cho ai cũng phải yêu đời hơn.Trong tôi, con đường đi học lúc nào cũng đẹp, cũng thân thương, là con đường vô cùng quan trọng trong cuộc đời tôi. Đây là con đường đưa tôi đến với ước mơ, với niềm vui mỗi ngày, là con đường cả đời tôi không bao giờ có thể quên.
Khi mặt trời bắt đầu xuống núi, lúc đó hoàng hôn bao phủ lấy cả làng quê nơi em ở. Em vẫn thích ngắm cảnh hoàng hôn buông xuống, khiến cho mọi thứ êm ả và thanh bình đến lạ. Em vẫn thích cảm nhận không khí nhẹ nhàng và rất quê đó. Nó giúp cho mọi người thoải mái cảm nhận những phút giây cuối ngày.
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, những tia nắng măt trời bắt đầu héo hon và là là sát mặt đất. Nhìn cánh đồng lúa bảo la khi khoảnh khắc hoàng hôn xuống thật yên bình và nhẹ nhàng. Những làn gió nhẹ nhàng từ đâu thổi về khiến cho những bông lúa nặng trĩu bông khẽ đung đưa từ bên này sang bên khác.
Những chú trâu đang thung thăng gặm cỏ khi sắp kết thúc một ngày bước đủng đỉnh, thong thả chậm rãi bước về nhà theo tiếng sáo diều ở đằng xa. Các cô chú nông dân khi mặt trời tắt nắng cũng dừng công việc đồng áng để trở về nhà chuẩn bị bữa tối ấm cúng bên gia đình.
Ở cái giếng làng của xóm em, có một cây đa rất lớn và cái ao to trồng rất nhiều hoa sen. Mọi người cúi xuống rửa các dụng cụ làm đồng, cười nói rất vui vẻ, tiếng trẻ con reo hò khiến cho khung cảnh làng quê khi chiều muộn trở nên nhộn nhịp hơn.
Trên những mái ngói đỏ tươi có những làn khói trắng lan tỏa ra khắp không gian và mùi cơm thơm lừng. Có lẽ nhà ai đó đang nấu cơm buổi tối. Một khung cảnh thật yên bình, giản dị nhưng ấm áp và than quen biết bao.
Bọn trẻ chúng em khi hoàng hôn buông xuống thường kéo nhau ra đồng và ngắm cảnh mọi người về nhà, ngắm những chiếc xe tải chạy bon bon ở trên đường quốc lộ và ngắm mặt trời rớt núi.
Em rất thích những khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống ở làng quê em. Nó thanh bình và rất yên ả.
1Trong văn bản Bài học đường đời đầu tiên, nếu lược bớt các đoạn văn miêu tả Dế Mèn, Dế Choắt, chị Cốc, ... không được vì thiếu miêu tả thì sự vật sẽ ko được sinh động, tính cách nhân vật không được bộc lộ rõ nét, và không tái hiện được những chuyện đã xảy ra.
2- Hình ảnh những con vật được miêu tả trong truyện rất giống với chúng trong cuộc sống. Đặt biệt, việc miêu tả chú Dế Mèn có đôi càng, cái vuốt ở chân, ở khoeo; tiếng đạp phanh phách vào các ngọn cỏ; đôi cánh; cái đầu nổi từng tảng, rất bướng; cái răng đen nhánh; sợi râu ... là hết sức chính xác và sinh động.
- Tuy nhiên viết về Dế Mèn và thế giới loài vật cũng là viết về thế giới con người. Cho nên Tô Hoài đã nhân hóa con vật, gán cho chúng những đặc điểm của con người.
Ví dụ:
- Về hình dáng: người ốm người mập cũng như ở đây Dế Mèn to khỏe, mập mạp còn Dế Choắt gầy gò ốm yếu.
- Về tính cách: người hiền lành, yếu ớt nhưng cũng có người mạnh mẽ, hung hăng…
=> Chính vì vậy, có thể nói thề giới con vật mà tác giả kể đến ở đây thực ra cũng là thế giới của con người.
- Một số tác phẩm viết về loài vật có cách viết tương tự như:
- Đeo nhạc cho mèo (truyện ngụ ngôn)
- Chú đất nung (Nguyễn Kiên)
3- Vì đây là sự việc đầu tiên kể từ khi Dế Mèn bắt đầu chuyến phiêu lưu của mình. (mình nghĩ thế
)
- Bài học đường đời đầu tiên Dế Mèn rút ra chính là sự trả giá cho những hành động ngông cuồng thiếu suy nghĩ. Bài học ấy thể hiện qua lời khuyên chân tình của Dế Choắt: “ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình đấy”. Đó cũng là bài học cho chính con người.
“Tuổi thơ tôi không được may mắn như bao đứa trẻ khác. Từ khi sinh ra tôi đã mồ côi cha. Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, mẹ là người cha, người mẹ tuyệt vời nhất trên đời này.
Nhưng khi tôi lên chín tuổi, thời gian quá ngắn giữa mẹ và tôi thế nhưng mẹ đã bỏ tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này mà ra đi. Chỉ chín tuổi tôi còn quá nhỏ để hiểu được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ bên cạnh. Nhưng hình ảnh ngày nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi.
Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi. Tuy cuộc sống vất vả và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêu đời. Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió. Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ. Mẹ luôn dạy bảo tôi những điều tốt nhất. Mẹ động viên tôi những khi tôi buồn, tôi thất bại. Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc.
Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, ngay thẳng. Phải biết ơn nhưng không được nhớ oán. Phải biết tha thứ yêu thương người khác. Nhất định chị em phải đoàn kết với nhau mà sống, đừng để mọi người chê cười con không có dạy”. Đó là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước lúc ra đi. Lúc đó, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống vô tư có mẹ cũng như không có mẹ. Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đó là tài sản quý giá nhất mà mẹ đã dành cho con. Con nhớ me nhiều lắm, nhất định cn sẽ làm theo những gì mẹ dạy.
Mẹ tôi đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế. Mẹ luôn là một vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi. Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả lúc mẹ ra đi nữa. Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ nhưng tôi không thể! Mẹ tôi rất thương yêu tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn. Ngày ấy, lúc mẹ đau đớn giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc. Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ không sao đâu con. Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dại đến ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy. Tuy giờ không có mẹ bên cạnh nhưng mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi. Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi.
Mẹ tôi là người thế đó, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt. Mẹ là người tôi yêu quý nhất trên đời và dù me đi xa nhưng mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnh tôi. Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là một ngày. tôi sẽ chăm sóc cho mẹ, việc mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, không làm mẹ phải khóc. Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi! Con rất muốn”.
Hỡi những ai còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ là một lần!”
Đề 1 :
“Tuổi thơ tôi không được may mắn như bao đứa trẻ khác. Từ khi sinh ra tôi đã mồ côi cha. Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, mẹ là người cha, người mẹ tuyệt vời nhất trên đời này.
Nhưng khi tôi lên chín tuổi, thời gian quá ngắn giữa mẹ và tôi thế nhưng mẹ đã bỏ tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này mà ra đi. Chỉ chín tuổi tôi còn quá nhỏ để hiểu được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ bên cạnh. Nhưng hình ảnh ngày nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi.
Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi. Tuy cuộc sống vất vả và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêu đời. Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió. Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ. Mẹ luôn dạy bảo tôi những điều tốt nhất. Mẹ động viên tôi những khi tôi buồn, tôi thất bại. Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc.
Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, ngay thẳng. Phải biết ơn nhưng không được nhớ oán. Phải biết tha thứ yêu thương người khác. Nhất định chị em phải đoàn kết với nhau mà sống, đừng để mọi người chê cười con không có dạy”. Đó là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước lúc ra đi. Lúc đó, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống vô tư có mẹ cũng như không có mẹ. Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đó là tài sản quý giá nhất mà mẹ đã dành cho con. Con nhớ me nhiều lắm, nhất định cn sẽ làm theo những gì mẹ dạy.
Mẹ tôi đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế. Mẹ luôn là một vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi. Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả lúc mẹ ra đi nữa. Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ nhưng tôi không thể! Mẹ tôi rất thương yêu tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn. Ngày ấy, lúc mẹ đau đớn giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc. Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ không sao đâu con. Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dại đến ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy. Tuy giờ không có mẹ bên cạnh nhưng mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi. Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi.
Mẹ tôi là người thế đó, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt. Mẹ là người tôi yêu quý nhất trên đời và dù me đi xa nhưng mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnh tôi. Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là một ngày. tôi sẽ chăm sóc cho mẹ, việc mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, không làm mẹ phải khóc. Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi! Con rất muốn”.
Hỡi những ai còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ là một lần!”
Mỗi ngày, em đều đi qua một con đường quen thuộc để đến ngôi trường yêu dấu của mình. Con đường ấy, ngày nào em cũng đi qua, đến mức em có thể nhớ rõ từng hàng cây, từng biển hiệu ở ven đường.
Từ nhà em đến trường chỉ phải đi qua một con đường lớn thẳng tắp, rất dễ nhớ. Sáng nào em cũng bắt đầu đi đến trường từ sáu giờ ba mươi phút. Sau khi chào tạm biệt bố mẹ, thì em bắt đầu đến trường. Vào những ngày hè, tầm giờ ấy là mặt trời đã bắt đầu chiếu sáng rực rỡ. Không khí mát mẻ và dễ chịu vô cùng. Trên vỉa hè em đi, được những cây sấu, cây hoa sữa, cây bàng cao lớn, che rợp bóng mát. Em có thể nghe rõ tiếng rì rào của vòm cây mỗi khi có gió thổi qua, hòa vào tiếng chim hót líu lo chào ngày mới. Tất cả tạo nên một bản nhạc du dương và sảng khoái.
Lúc này, đường phố vẫn còn vắng lắm. Dọc đường là các cửa hiệu lớn, vẫn chưa đến giờ mở cửa. Nên thành ra vỉa hè rộng rãi hơn hẳn lúc em đi học về buổi chiều. Trên các ô cửa kính, dán đầy những hình ảnh sặc sỡ, tươi tắn chào đón mùa hè. Thỉnh thoảng, sẽ bắt gặp những cửa hàng bán đồ ăn sáng như bún, phở, cháo… tấp nập khách hàng. Xe máy để kín cả vỉa hè chỉ còn một đoạn nhỏ để em lách qua. Nhưng đông hơn cả, vẫn là những gánh bán xôi của các bà cụ dọc đường. Hình ảnh ấy thật dễ bắt gặp dưới các tán cây xum xuê. Từ nhà đến trường em đã gặp bán gánh bán xôi như thế. Phía dưới lòng đường, người qua lại còn thưa thớt. Ai cũng chậm rãi và thoải mái vì vẫn còn sớm. Thế nên, chẳng phải nghe những tiếng còi xe ầm ĩ hay chứng kiến những màn phóng xe nhanh như bay. Bước đi trên vỉa hè được lát gạch đều tăm tắp, em thích thú tận hưởng bầu không khí yên bình xung quanh mình. Thỉnh thoảng ngắm nghía những tòa nhà to lớn mà mình đi ngang qua. Khi gần đến cổng trường, em dần nhìn thấy những người bạn học sinh khác cũng đang đi đến trường như em. Ai cũng vui vẻ và tươi tắn. Mọi người vẫy tay ra hiệu rồi nhanh chóng chạy về phía nhau, cùng nhau đến trường. Thật là thích biết bao.
Con đường em đến trường là con đường mà em đi nhiều nhất. Vì vậy, em rất yêu quý con đường này. Thật mong con đường sẽ giữ mãi được vẻ đẹp của mình, đặc biệt là hàng cây xanh mướt rì rào ấy.
Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp, một vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.
Con đường phố tôi chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là một phố nhỏ nên đường sá cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã hẹp nay càng hẹp hơn. Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rụt xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khói vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.
Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nằm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chẳng làm con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn sơ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vẫy nước lên những rổ hoa từ ngoại thành mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhẫy, luôn tay đơm đơm, thái thái. Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhumg tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trường. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, có nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng, cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm…
Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao lớn thế còn minh thì bé cỏn còn con. Lớn lên, tôi lại thấy con đường chẳng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xoè tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít… Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm.
Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai.
Con đường đã là một người bạn tốt của tôi từ khi tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mỗi khi đi đâu xa, tôi lại thấy nhớ nhung, quyến luyến nó vô cùng. Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì kí ức về con đường tới trường sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim tôi. Và dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước công việc đầu tiên tôi làm là sẽ tu bổ, sửa chữa con đường tới trường này sao cho đẹp và rộng rãi hơn.
Nhà thơ Đỗ Trung Quân có viết:
"Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay…"
Đối với em cũng thế! Con đường đi học gần gũi, thân thiết với em như bầu bạn. Nó là một hình ảnh của quê hương đang đắm sâu và ngân vọng trong em.
Con đường nhựa thẳng tắp mới được đổ, đi rất là êm không giống như trước đây đường làm bằng đất ngày trời mưa lún và ngập không sao đi nổi. Hai bên đường là những rặng phi lao rù rì trong gió thổi. Mỗi buổi sáng đi học con đường rất nhộn nhịp và tấp nập người qua kẻ lại. Bởi để đến được trường em phải đi thông qua một cái chợ. Mà buổi sáng các bà các mẹ đi chợ rất đông có hôm còn xảy ra tình trạng tắc đường . Sáng sáng, khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, con đường làng lại sáng bừng lên và nhộn nhịp bước chân. Hình như tất cả lũ học trò trong xóm em đều đổ ra đường. Chúng em đi thành từng nhóm, tiếng nói cười vui vẻ làm con đường càng thêm nhộn nhịp. Những ngôi nhà cao tầng ở hai bên đường nguy nga, tráng lệ. Các cửa hàng, cửa hiệu mở cửa chuẩn bị đón khách.
Em rất yêu con đường. Tuy con đường khá gần nhà em nhừn nó có những kỉ niêm đẹp về những ngày đi học. Có lẽ vì vậy mà em và nó trở thành đôi bạn thân thiết. Dù đi xa, được đi trên con đường đẹp hơn nhưng hình ảnh con đường làng quê vẫn in đậm mãi mãi trong kí ức của em, bởi vì nó đã nâng từng bước đi lẫm chẫm đầu tiên của đời em.
1. Hình thức:
Đảm bảo cấu trúc bài miêu tả:
Trình bày đầy đủ các phần Mở bài, Thân bài, Kết bài2. Nội dung:
a. Mở bài: Giới thiệu con đường đến trường.
b. Thân bài:
* Tả hình ảnh con đường quen thuộc:
- Miêu tả con đường theo cảm nhận chung (rộng hay hẹp; đường nhựa, đường đất hay có rải đá, lát gạch hay tráng xi măng;...)
- Cảnh hai bên đường:
+ Những dãy nhà, rừng cây
+ Những rặng cây, những lùm tre, những hàng rào râm bụt, dòng sông…
* Con đường vào một lần em đi học (cụ thể):
- Nét riêng của con đường vào lúc em đi học.
- Cảnh học sinh đi học: cách ăn mặc, cử chỉ, thái độ…
- Cảnh người đi làm, xe cộ.
* Kể (nhắc) về một kỉ niệm gắn liền với con đường đến trường.
c. Kết bài:
Tình cảm của em với con đường.Ở quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp như: cảnh đêm trăng tròn, cảnh cánh đồng lúa chín vàng rộn,...nhưng cảnh đã khắc sâu vào tâm trí em thích nhất là cảnh con đường đến trường của em
Ôi chao! Con đường đến trường của em thật đẹp làm sao! Nhìn từ xa, con đường như một con trăn khổng lồ đang trườn dài. Khi đến gần, em thấy con đường được đổ bê tông phẳng lì, rộng hai ô tô tranh nhau vẫn thoải mái.
Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp, một vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.
Con đường phố tôi chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là một phố nhỏ nên đường sá cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã hẹp nay càng hẹp hơn. Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rụt xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khói vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.
Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nằm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chẳng làm con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn sơ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vẩy nước lên những rổ hoa từ ngoại thành mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhẫy, luôn tay đơm đơm, thái thái. Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhưng tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trường. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, có nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng, cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm…
Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao lớn thế còn mình thì bé cỏn còn con. Lớn lên, tôi lại thấy con đường chẳng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xòe tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít… Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm.
Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai.
Con đường đã là một người bạn tốt của tôi từ khi tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mỗi khi đi đâu xa, tôi lại thấy nhớ nhung, quyến luyến nó vô cùng. Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì kí ức về con đường tới trường sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim tôi. Và dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước công việc đầu tiên tôi làm là sẽ tu bổ, sửa chữa con đường tới trường này sao cho đẹp và rộng rãi hơn.
Đối với em có lẽ con đường mà ngày nào em cũng đi nhiều nhất đó chính là con đường đến trường. Con đường này đã trở nên gắn bó và gần gũi với em biết bao. Dường như mọi cảnh vật trên con đường này em đều nhớ như in.
Con đường nhựa thẳng tắp mới được đổ, đi rất là êm không giống như trước đây đường làm bằng đất ngày trời mưa lún và ngập không sao đi nổi. Hai bên đường là những rặng phi lao rù rì trong gió thổi. Mỗi buổi sáng đi học con đường rất nhộn nhịp và tấp nập người qua kẻ lại. Bởi để đến được trường em phải đi thông qua một cái chợ. Mà buổi sáng các bà các mẹ đi chợ rất đông có hôm còn xảy ra tình trạng tắc đường . Sáng sáng, khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, con đường làng lại sáng bừng lên và nhộn nhịp bước chân. Hình như tất cả lũ học trò trong xóm em đều đổ ra đường. Chúng em đi thành từng nhóm, tiếng nói cười vui vẻ làm con đường càng thêm nhộn nhịp. Những ngôi nhà cao tầng ở hai bên đường nguy nga, tráng lệ. Các cửa hàng, cửa hiệu mở cửa chuẩn bị đón khách.
Em rất yêu con đường. Hằng ngày, em đi trên con đường này. Có lẽ vì vậy mà em và nó trở thành đôi bạn thân thiết. Dù đi xa, được đi trên con đường đẹp hơn nhưng hình ảnh con đường làng quê vẫn in đậm mãi mãi trong kí ức của em, bởi vì nó đã nâng từng bước đi lẫm chẫm đầu tiên của đời em
Mỗi ngày, em đều đi qua một con đường quen thuộc để đến ngôi trường yêu dấu của mình. Con đường ấy, ngày nào em cũng đi qua, đến mức em có thể nhớ rõ từng hàng cây, từng biển hiệu ở ven đường.
Từ nhà em đến trường chỉ phải đi qua một con đường lớn thẳng tắp, rất dễ nhớ. Sáng nào em cũng bắt đầu đi đến trường từ sáu giờ ba mươi phút. Sau khi chào tạm biệt bố mẹ, thì em bắt đầu đến trường. Vào những ngày hè, tầm giờ ấy là mặt trời đã bắt đầu chiếu sáng rực rỡ. Không khí mát mẻ và dễ chịu vô cùng. Trên vỉa hè em đi, được những cây sấu, cây hoa sữa, cây bàng cao lớn, che rợp bóng mát. Em có thể nghe rõ tiếng rì rào của vòm cây mỗi khi có gió thổi qua, hòa vào tiếng chim hót líu lo chào ngày mới. Tất cả tạo nên một bản nhạc du dương và sảng khoái.
Lúc này, đường phố vẫn còn vắng lắm. Dọc đường là các cửa hiệu lớn, vẫn chưa đến giờ mở cửa. Nên thành ra vỉa hè rộng rãi hơn hẳn lúc em đi học về buổi chiều. Trên các ô cửa kính, dán đầy những hình ảnh sặc sỡ, tươi tắn chào đón mùa hè. Thỉnh thoảng, sẽ bắt gặp những cửa hàng bán đồ ăn sáng như bún, phở, cháo… tấp nập khách hàng. Xe máy để kín cả vỉa hè chỉ còn một đoạn nhỏ để em lách qua. Nhưng đông hơn cả, vẫn là những gánh bán xôi của các bà cụ dọc đường. Hình ảnh ấy thật dễ bắt gặp dưới các tán cây xum xuê. Từ nhà đến trường em đã gặp bán gánh bán xôi như thế. Phía dưới lòng đường, người qua lại còn thưa thớt. Ai cũng chậm rãi và thoải mái vì vẫn còn sớm. Thế nên, chẳng phải nghe những tiếng còi xe ầm ĩ hay chứng kiến những màn phóng xe nhanh như bay. Bước đi trên vỉa hè được lát gạch đều tăm tắp, em thích thú tận hưởng bầu không khí yên bình xung quanh mình. Thỉnh thoảng ngắm nghía những tòa nhà to lớn mà mình đi ngang qua. Khi gần đến cổng trường, em dần nhìn thấy những người bạn học sinh khác cũng đang đi đến trường như em. Ai cũng vui vẻ và tươi tắn. Mọi người vẫy tay ra hiệu rồi nhanh chóng chạy về phía nhau, cùng nhau đến trường. Thật là thích biết bao.
Con đường em đến trường là con đường mà em đi nhiều nhất. Vì vậy, em rất yêu quý con đường này. Thật mong con đường sẽ giữ mãi được vẻ đẹp của mình, đặc biệt là hàng cây xanh mướt rì rào ấy.
Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp. Đó là con sông hiền hoà, cánh đồng thẳng cánh cò bay… nhưng thân thuộc với em nhất có lẽ là con đường quen thuộc từ nhà đến trường.
Con đường tới trường là một con đường nhỏ được rải đá răm thẳng tắp. Hai bên đường là hai hàng cây xanh mát. Buổi sáng con đường rộn rã hẳn lên. Hình như tất cả lũ trẻ trong xóm em đều có mặt trên đường. Chúng chia thành những nhóm nhỏ tung tăng đến trường. Tiếng nói chuyện ríu rít xen lẫn tiếng cười vui vẻ làm con đường thêm rộn rã, tươi vui.
Buổi trưa đường lạnh lùng ít được hỏi han. Lúc ấy, con đường yên lặng như chìm trong giấc ngủ. Hai hàng cây đứng quạt cho con đường càng thêm yên giấc. Trên cành, mấy chú chim sâu đang chuyền cành để bắt những gã sâu phá hoại cây, làm cho hàng cây thêm tốt tươi. Những tia nắng li ti rải xuống mặt đường trông như dát bạc. Những mái nhà nằm thấp thoáng dưới bóng cây thưa. Từ mái nhà nào vọng ra tiếng ru em trầm bổng .
Tiếng võng đưa kẽo kẹt giữa buổi trưa hè làm cho con đường làng càng thêm vẻ yên tĩnh lạ lùng. Những đoạn đường bằng phẳng, mấp mô, gập ghềnh em đều thuộc như lòng bàn tay. Chẳng có ngày nào lũ trẻ chúng em không đặt bàn chân nhỏ bé của mình lên con đường thân thuộc ấy. Bởi vậy mà con đường trở thành một người bạn thân thiết với em.
Con đường tới trường đã khắc sâu vào trong tâm trí em. Mỗi buổi đến trường, con đường đã để lại trong em bao kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Mai ngày lớn lên em cũng không thể quên hình ảnh con đường thân yêu.
Mỗi ngày đến trường em đều đi qua một con đường.Con đường ấy thân quen tới mức em có thể nhớ từng hàng cây ,ngọn cỏ.
Từ nhà đến trường em băng qua một con thẳng tắp.Mới gần đây nó được làm mới nên đi rất êm.Cứ 6 giờ 30 phút là em lại chào bố mẹ rồi đi học.Buổi sáng không khí mát mẻ rất thoải mái ,dễ chịu.Ông mặt trời bắt đầu lên cao chiếu những tia nắng xuống in bóng từng hàng cây.Hai bên đường là những hàng cây thẳng tắp được trồng trên vỉa hè.Những von chim làm tổ trên cây thức dậy hót ríu rít hoà cùng tiếng xe cộ tạo thành một bản nhạc nhộn nhịp và sôi động .Chị gió dịu dàng lướt qua làm lá cây đung đưa theo gió. Dọc đường các cửa hàng bắt đầu mở cửa . Nhìn vào các ô cửa kính là những đồ vật đẹp đẽ chuẩn bị về tay những người chủ mới sắp sửa mua hàng. Các quán bán đồ ăn sáng tập nập người mua .Xe đạp, xe máy để chật cả trên vỉa hè họ chỉ chừa một ít chỗ để người khác vào mua. Dưới lòng đường vẫn còn thưa thớt xe đi lại .Chắc là vì chưa tới thời điểm họ đi làm .Một vài bạn học sinh đã đi học.Cổng trường nhộn nhịp xe đi lại hơn.Mặt ai cũng vui vẻ, tươi tắn. Mọi người ra hiệu nhau nhanh chóng .Không khí thật là vui .
Con đường là một người bạn tốt đã theo em từ khi còn học lớp một. Dù mai này khi lớn lên có đi trên con đường rộng lớn khác em vẫn không thể quên con đường đã gắn bó với mình từ hồi còn bé.
1 hình thức:
Đảm bảo cấu trúc bài miêu tả:trình bày đầy đủ các phần Mở bài, thân bài, kết bài.
Bài làm
Tuổi thơ ai cũng từng đã gắn bó với cánh đồng,dòng sông,con đường đi học,...Nhưng tuổi thơ em gắn với con đường đi học.
Con đường rộng đủ cho hai xe ô tô đi qua.Con đường trước đây rất bé,là con đường bằng đất bùn trơn đi rất khó.Bây giờ con đường rộng lắm được đổ bê-tông chia vạch.Buổi sáng con đường nhộn nhịp đến lạ thường,xe máy tấp nập,các bà già đạp xe đi chợ vui vẻ nói chuyện. Các bạn học sinh đi đường xếp hàng nói chuyện ríu rít,hai bên đường là hai hàng hoa trải dài,tiếp theo là các ngôi nhà,nhà cao nhà thấp nhấp nhô hai bên đường.Hai bờ mương hai bên đường,có những cây bàng,cây gạo to khổng lồ.Về buổi trưa con đường im lặng ,ít người đi lại ,các bác nông dân ngồi nghỉ bên bờ mương.Buổi chiều các bạn đi chơi đá bóng thả diều,bên bờ đê những chú trâu ăn no phơi nắng ,chỉ nghe tiếng vui đùa và tiếng lá rơi.Về tối con đường im lặng như đi ngủ chỉ nghe thấy tiếng côn trùng,làn sương mù mịt cả làng chìm trong giấc ngủ.
Con đường đầy ý nghĩa với em,vừa là tuổi thơ vừa là người bạn thân thiết của em.Cứ buổi chiều em hay ra con đường ngắm hoàng hôn.Em hứa sẽ cố gắng học giỏi để xây dựng con đường và quê hương thêm giàu đẹp.
sbnư dhn n
f jsc
Quê tôi có biết bao cảnh đẹp nên thơ. Nơi ấy có dòng sông quanh co uốn lượn, có cánh đồng lúa chín. Nhưng có lẽ quen thuộc nhất là con đường hàng ngày đưa tôi đến trường
Nhìn từ xa, đường giống như một con trăn khổng lồ vươn mình nối quê tôi với các xa lân cận.Đó là con đường một chiều rộng rãi, đẹp chẳng kém những con đường ở thành phố. Mặt đường được trải bê tông phẳng lì như lụa. GIỮA đường, dải phân cách rộng chừng 1m, trên đó có trồng những cây mắt ngọc xanh rờn, điểm thêm những đóa thanh táo nở hoa tím biếc tạo cho con đường quê tôi một nét duyên dáng, mềm mại. Những cột đèn cao áp sừng sững nắm tay nhau. Đêm đêm sáng trưng ánh điện.Có đoạn bị thu hẹp lại bởi những dãy nhà san sát hai bên. Có đoạn rộng thênh thang giữa cánh đồng lúa chín.Vỉa hè cao hơn lòng đường một chút được lát gạch nhám thuận tiện cho người đi bộ.Hai hàng cây sấu mới trồng dạo nào mà giờ đã lên xanh tốt, tỏa bóng mát xum xuê.Có những buổi tới trường, đi bộ dưới hàng cây, cái nắng đã phải nhường cho những luồng gió mát và tiếng chim hót trong vòm lá khiến cho chúng tôi ai cũng thấy yêu đời hơn.Mỗi buổi sớm mai, khi những tia nắng bắt đầu hắt xuống, con đường như bừng tỉnh giấc bởi dòng xe qua lại cùng tiếng nói cười của đám học trò chúng tôi.Buổi trưa, thưa thớt bóng người qua lại, đường lặng im, phơi mình dưới nắng. Về chiều, con đường lại mở lòng đón những bước chân thân quen.Với tôi, con đường giống như một người bạn tri kỉ.Con đường đã in dấu bao bước chân tôi, bạn bè tôi, cha mẹ tôi và đã cùng tôi lớn lên.
Con đường tới trường đã khắc sâu vào trong tâm trí tôi, để lại trong tôi bao kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Tôi thích được thả bộ trên con đường để ngắm nhìn cái nhộn nhịp, đông vui của con đường vào mỗi buổi sớm mai, cái hối hả, tấp nập vào giờ tan tầm. Tôi yêu con đường quê bởi n đã cùng tôi lớn lên với biết bao kỉ niệm.
a. Mở bài: Giới thiệu con đường đến trường.
b. Thân bài:
* Tả hình ảnh con đường quen thuộc
- Miêu tả con đường theo cảm nhận chung (rộng hay hẹp; đường nhựa, đường đất hay có rải đá, lát gạch hay tráng xi măng;...)
- Cảnh hai bên đường:
+ Những dãy nhà, rừng cây
+ Những rặng cây, những lùm tre, những hàng rào râm bụt, dòng sông…
* Con đường vào một lần em đi học (cụ thể)
- Nét riêng của con đường vào lúc em đi học.
- Cảnh học sinh đi học: cách ăn mặc, cử chỉ, thái độ…
- Cảnh người đi làm, xe cộ.
* Kể (nhắc) về một kỉ niệm gắn liền với con đường đến trường.
c. Kết bài:
Tình cảm của em với con đường.Doi voi em co le con duong ma ngay nao em cung di nhieu nhat do chinh la con duong den truong . Con duong nay da tro nen gan bo va gan gui voi em biet bao . Duong nhu moi canh vat tren con duong nay em deu nho nhu in .
Con duong nhua thang tap moi duoc do , di rat em khong giong nhu truoc day duong lam bang dat ngay moi mua lun va ngap khong sao di noi . Hai ben duong la nhung rang phi lao ru ri trong gio thoi . Moi buoi sang di hoc con duong rat nhon nhip va tap nap nguoi qua ke lai Sang sang , khi ong mat troi tu tu nho len khoi rang tre , con duong lai sang bung len va nhon nhip buoc chan . Hinh nhu tat ca lu hoc tro trong xom em deu do ra duong . Nhung ngoi nha cao tang o hai ben duong nguy nga , trang le .Cac cua hang , cua hieu mo cua chuan bi don khach . Nhung top hoc sinh tung tang trong bo quan ao , cap sach den truong . Nhung anh chi cap ba thuot tha trong ta ao dai trang dang cham rai dap xe den truong . May bac nong dan di ra dong , quan con ong thap ong cao . Cac ba me ganh doi quang ganh toan rau voi hoa qua di cho kip phien cho som.
Em rat yeu con duong . Hang ngay , em di tren con duong nay . Co le vi vay ma em va no tro thanh doi ban than thiet . Du di xa , duoc di tren con duong dep hon hinh anh con duong van in dam mai trong ki uc cua em , boi vi no da nang tung buoc di lam cham dau tien cua doi em.
Trong kí ức của mỗi người, có những cảnh vật đã hằn sâu trong tâm trí mà suốt đời ta không thể nào quên. Con đường đi học là một trong số đó. Ta có thể đi qua nhiều nẻo đường khác nhau nhưng con đường đi học thì luôn thân thuộc và gần gũi với bất kì người nào.
Con đường đi học đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Hàng sáng, mỗi khi ông mặt trời vén màn mây và tỏa ánh nắng chan hòa khắp muôn nơi, tôi lại cùng đám bạn đi đến trường trên con đường làng quen thuộc. Không khí buổi sáng thật trong lành và mát mẻ. Nắng sớm và gió mát làm tâm hồn tôi thật dễ chịu và thư thái. Đi trên đường, tôi có thể nghe thấy tiếng chim hót lảnh lót trên cao, ngắm những bông hoa dại ở ven đường, nhìn thấy những giọt sương còn đọng lại ở cánh hoa hay phiến lá. Hai bên đường là hai hàng cây xanh mát. Vào buổi sớm, cây cối dường như mới tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, ánh nắng chiếu qua cành cây đang tràn trề sự sống. Những chiếc lá khẽ đu đưa trong gió như muốn chào chúng tôi. Trên con đường đi học, tôi còn đi qua cánh đồng lúa rộng lớn thẳng cánh cò bay. Lúa đang thì con gái tỏa hương thơm dìu dịu mà ngọt ngào, ngây ngất. Cả cánh đồng như một tấm thảm khổng lồ màu xanh mướt, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là cả biển lúa ấy nhấp nhô tạo thành muôn ngàn con sóng nhỏ. Tôi bắt gặp vài bác nông dân ra thăm đồng sớm, bên bờ ruộng, con cò trắng đang kiếm ăn bỗng sải cánh bay lên. Đằng sau những khu vườn xanh tốt là nếp nhà ngói đỏ nằm im lìm trong nắng mới. Trên con đường đi học, tôi cũng gặp các bạn học sinh đang đi thành từng tốp trên đường. Các bạn đeo khăn quàng đỏ thắm trên vai, khoác ba lô trên lưng, vừa đi vừa trò chuyện về chuyện bài vở, trường lớp. Các bà, các mẹ xách làn đi chợ sớm. Vài bác nông dân cùng chú trâu đang thong thả đi làm đồng buổi sớm, họ hỏi thăm nhau về việc đồng áng, tin tưởng vào một vụ mùa bội thu.
Con đường buổi sớm thật náo nhiệt và rộn rã, gương mặt ai cũng ánh lên vẻ vui tươi, nụ cười thường trực trên môi. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới, tiếng còi xe ồn ào suốt cả con đường. Đi trên đường, tôi còn cảm nhận được mùi ngai ngái của đất, mùi của hương đồng gió nội hòa quyện phả vào nhau. Con đường đi học đã trở thành một phần quan trọng trong tuổi thơ của tôi. Con đường đi học cũng là con đường đưa tôi đến với tri thức, chắp cánh cho những ước mơ của tôi được bay cao bay xa.
Mỗi buổi sáng, tôi lại rảo bước trên con đường tới trường. Đã từ lâu, con đường dường như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò. Con đường không đẹp, một vẻ đẹp lộng lẫy huy hoàng nhưng tiềm ẩn vẻ đơn sơ, mộc mạc gắn với cuộc sống yên bình của người dân phố tôi.
Con đường phố tôi chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mềm mại, quanh co. Nó nhỏ và hẹp, cũng dễ hiểu bởi phố tôi là một phố nhỏ nên đường sá cũng không được đầu tư khang trang rộng lớn. Hai bên đường, những ngôi nhà thi nhau mọc lên, mọc lên mãi như những mô hình lắp ráp làm cho con đường vốn đã hẹp nay càng hẹp hơn. Đặc biệt, phố tôi rất thơ mộng bởi hai hàng cây ven đường. Mùa hè, những chùm hoa xoan rụt xuống một màu trắng, vương lại và kết những vòng hoa trên mái đầu lũ trẻ chúng tôi. Những ống khói vươn lên cao, chỉ để lại cho chúng tôi một khoảng trời nho nhỏ, con con.
Bên cạnh bao ngả đường lớn, con đường phố tôi vẫn yên ả nằm đó với một bề mặt mà chỗ lồi, chỗ lõm. Nhưng tôi thấy điều đó chẳng làm con đường xấu đi mà còn làm cho nó thêm nét đơn sơ, giản dị. Hai bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu đủ mọi thể loại khác nhau. Những cô bán hàng luôn tay vẩy nước lên những rổ hoa từ ngoại thành mang vào. Những bà hàng cơm, hàng phở mồ hôi bóng nhẫy, luôn tay đơm đơm, thái thái. Vỉa hè phố tôi gạch sứt sẹo nhưng tôi yêu những vết sứt đó vì nó luôn in trong trí nhớ của tôi, gợi cho tôi về hình ảnh con đường từ nhà tới trường. Ở đây cũng đủ loại nhà. Có nhà to, có nhà nhỏ, có nhà cao, nhà thấp. Đi men theo con đường mà tôi đếm được hơn hai chục cửa hàng, cửa hiệu. Họ lấn, họ chiếm rồi làm bục, bệ khiến con đường phố tôi đã hẹp càng hẹp thêm…
Quên sao được những ngày học lớp một, tôi còn rụt rè, bỡ ngỡ bước những bước đầu tiên trên con đường này tới trường. Lúc đó, tôi thấy con đường sao lớn thế còn mình thì bé cỏn còn con. Lớn lên, tôi lại thấy con đường chẳng những không rộng ra mà còn bị thu hẹp lại. Cây hai bên đường xòe tán che mát, đu đưa như reo vui, chim chóc hát ca ríu rít… Ôi, nhớ nhiều lắm, nhiều lắm.
Mỗi lần nhắc đến con đường này là bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi, mãi mãi không bao giờ phai.
Con đường đã là một người bạn tốt của tôi từ khi tôi còn học lớp một cho đến bây giờ, nên mỗi khi đi đâu xa, tôi lại thấy nhớ nhung, quyến luyến nó vô cùng. Sau này, dù có may mắn được bước trên những ngả đường lớn ở mọi phương trời thì kí ức về con đường tới trường sẽ vẫn mãi khắc sâu trong ý nghĩ và trái tim tôi. Và dù mai đây trưởng thành, tôi mơ ước công việc đầu tiên tôi làm là sẽ tu bổ, sửa chữa con đường tới trường này sao cho đẹp và rộng rãi hơn.
Bài làm
Có lẽ sau này khi đã lớn, tôi sẽ đi rất nhiều nới, qua rất nhiều con đường khác có thể to, có thể nhỏ, có thể giàu nhưng trong một góc ở trong tim mình, mọi đường nét của con đường từ nhà đến trường sẽ không bao giờ có thể phai nhòa.
Mỗi sớm mai thức dậy, khi bình minh lên trên thành phố, tôi sải từng bước trên con đường đến trường trong niềm vui hân hoan đón đợi. Nhà tôi ở trong một con ngõ nhỏ hướng ra mặt phố, đi từ ngõ ra là đường lớn và cách trường vẻn vẹn năm trăm mét đường thẳng. Trên con đường xi măng phẳng lì còn lấp lánh khi ánh mai tỏa rạng không bao giờ vắng những lượt xe đi ngang. Dù mỗi sáng, khi tôi đi học còn khá sớm nhưng trên đương vẫn rộn ràng tiếng người, tiếng xe làm cho lòng tôi chợt thấy nhuốm màu mùi vị của cuộc sống tươi vui, nhiệt thành. Hai bên đường là nhà cửa cao tầng mọc san sát nhau với những mảng sơn lúc nào cũng tươi mới, càng rực rỡ hơn trong nắng và gió. Trên hè phố, luôn có thể nhìn thấy những tốp người đi bộ buổi sáng, những tốp học sinh đi học,… hòa mình trong không khí tươi vui nói cười của dòng người trên hè phố trong làn gió nhẹ khiến cho tôi yêu quý cuộc sống này biết bao. Dọc con đường còn có những hàng ăn sáng rất khanh trang và phong phú như hàng phở, bánh mì, bánh cuốn,… Tôi vẫn thường hay tạt vào các quán trên con đường này để mua đò ăn sáng, có lẽ đã quen nên tôi luôn thấy đồ ăn trên con đường này là ngon nhất. Trên con đường áy, cách trường khoảng năm mươi mét, sau khi qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, hai bên đường lúc này chỉ còn là hai hàng cây xanh ngắt tỏa bóng mát khắp con đường, rải màu xanh dẫn đến ngôi trường thân yêu. Khi đã bước vào cung đường này, nếu là mùa hè thì cái nóng bức ngoài kia không còn đáng lo ngại nữa mà thay vào đó là những luồng gió mát rượi và những tiếng chim hót líu lo trong vòng cây kẽ lá khiến cho ai cũng phải yêu đời.
Trong tôi, con đường đi học lúc nào cũng đẹp, cũng thân thương, là con đường vô cùng quan trọng trong cuộc đời tôi. Đây là con đường đưa tôi đến với ước mơ, với niềm vui mỗi ngày, là con đường cả đời tôi không bao giờ có thể quên
năm nay là 1 năm học đầy giang giở của em và toàn thể học sinh trên thế giới vì đại dịch covid nên em không được đến trường và phải học trực tuyến. Nhưng em vẫn nhớ con đường từ nhà tới trường vì nó đã gắn bó với em nhiều kỷ niệm.
con đường này ngày xưa còn là đất đỏ giờ nó đã đuọc thay chiếc áo nhựa phẳng lì. Con đường ôm cả làng quê vào lòng như dải lụa đào vắt qua làng quê . Hai bên ven đường những sấu đừng tăm tắm phượng hàng rũ lá xuống, nhẹ nhàng đung đưa trong làn gió.tiếng lá rì rào hòa cùng tiếng chim họa mi líu lo tạo nên khúc nhạc vui tươi đẻ mọi người trên đương cùng thưởng thức. Nắng đã lên cao, con đường cũng tấp nập người qua lại cây phượng lại ánh lên vẻ đẹp của nó chói ngời cả 1 con đường. nhớ những ngày tháng đẹp những tốp học sinh tung tăng trong bộ quần áo mới, cặp sách mới đến trường. Những anh chị cấp ba thướt tha trong tà áo dài trắng đang chậm rãi đạp xe đến trường. Mấy bác nông dân đi ra đồng không khí lúc đó thật tươi vui. bây giờ tuy đại dịch covid nhưng con dường vẫn tấp lập xe cộ đi lại nhưng thiếu bóng dáng của ngững cô cậu học sinh đang phải ngồi ở nhà học trực tuyến. tuy là vậy nhưng chim vẫn hót nắng vẫn chiếu lung linh trên những hàng cây và cây phượng vẫn che cả con đường bóng mát để đợi chờ ngày chúng em đến trường đông vui và nhộn nhịp
Con đường từ nhà đến trường như người bạn đồng hành nâng bước chân em đi, tiếp sức cho ước mơ em bay cao. Em sẽ học thật giỏi đẻ trở thành kĩ sư đường phố và xây dựng nhiều con đường đẹp và hiện đại hơn. em rất yêu con đường.
Từ nhà của em đi đến trường là một đoạn đường khoảng một cây số. Vì thế, sáng nào em cũng tự đi bộ đến trường để được ngắm nhìn vẻ đẹp của con đường thân thương ấy.
Chính con đường này, em đã đi lại cả trăm lần rồi, nên từng hình ảnh em đều nhớ rõ như in. Cảm giác như chỉ cần nhắm mắt lại là em có thể mường tượng ra vẻ đẹp của con đường ấy. Từ nhà em đến trường, là một đoạn đường hình chữ L, nghĩa là phải rẽ sang phải một lần. Đó là một con đường trải nhựa hai chiều, trên vỉa hè được lát đá màu nâu đỏ, đánh dấu phần đường cho người đi bộ. Hai bên đường là những ngôi nhà đẹp đẽ của người dân. Vào lúc sáng sớm, dễ dàng bắt gặp ở những cánh cổng đó các chiếc xe hay người học sinh chuẩn bị đi bộ đến trường. Dọc đường đi, là những hàng cây xanh chạy dọc theo vỉa hè, cao vút và xanh biếc, xì xào trong gió sớm. Mùi hương lá quyện với sương sớm, thanh lọc cả lá phổi của em. Lúc này, người đi đường hãy còn ít, thanh tĩnh đến loáng thoáng nghe được cả tiếng chim hót trên vòm cây. Ánh nắng dè dặt, ngại ngùng rải lên đường những vầng trắng sáng.
Em rất thích con đường từ nhà đến trường ở quê em.
Trong kí ức của mỗi người, có những cảnh vật đã hằn sâu trong tâm trí mà suốt đời ta không thể nào quên. Con đường đi học là một trong số đó. Ta có thể đi qua nhiều nẻo đường khác nhau nhưng con đường đi học thì luôn thân thuộc và gần gũi với bất kì người nào.
Con đường đi học đã gắn liền với tuổi thơ của tôi. Hàng sáng, mỗi khi ông mặt trời vén màn mây và tỏa ánh nắng chan hòa khắp muôn nơi, tôi lại cùng đám bạn đi đến trường trên con đường làng quen thuộc. Không khí buổi sáng thật trong lành và mát mẻ. Nắng sớm và gió mát làm tâm hồn tôi thật dễ chịu và thư thái. Đi trên đường, tôi có thể nghe thấy tiếng chim hót lảnh lót trên cao, ngắm những bông hoa dại ở ven đường, nhìn thấy những giọt sương còn đọng lại ở cánh hoa hay phiến lá. Hai bên đường là hai hàng cây xanh mát. Vào buổi sớm, cây cối dường như mới tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, ánh nắng chiếu qua cành cây đang tràn trề sự sống. Những chiếc lá khẽ đu đưa trong gió như muốn chào chúng tôi. Trên con đường đi học, tôi còn đi qua cánh đồng lúa rộng lớn thẳng cánh cò bay. Lúa đang thì con gái tỏa hương thơm dìu dịu mà ngọt ngào, ngây ngất. Cả cánh đồng như một tấm thảm khổng lồ màu xanh mướt, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là cả biển lúa ấy nhấp nhô tạo thành muôn ngàn con sóng nhỏ. Tôi bắt gặp vài bác nông dân ra thăm đồng sớm, bên bờ ruộng, con cò trắng đang kiếm ăn bỗng sải cánh bay lên. Đằng sau những khu vườn xanh tốt là nếp nhà ngói đỏ nằm im lìm trong nắng mới. Trên con đường đi học, tôi cũng gặp các bạn học sinh đang đi thành từng tốp trên đường. Các bạn đeo khăn quàng đỏ thắm trên vai, khoác ba lô trên lưng, vừa đi vừa trò chuyện về chuyện bài vở, trường lớp. Các bà, các mẹ xách làn đi chợ sớm. Vài bác nông dân cùng chú trâu đang thong thả đi làm đồng buổi sớm, họ hỏi thăm nhau về việc đồng áng, tin tưởng vào một vụ mùa bội thu.
Con đường buổi sớm thật náo nhiệt và rộn rã, gương mặt ai cũng ánh lên vẻ vui tươi, nụ cười thường trực trên môi. Tiếng nói, tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới, tiếng còi xe ồn ào suốt cả con đường. Đi trên đường, tôi còn cảm nhận được mùi ngai ngái của đất, mùi của hương đồng gió nội hòa quyện phả vào nhau. Con đường đi học đã trở thành một phần quan trọng trong tuổi thơ của tôi. Con đường đi học cũng là con đường đưa tôi đến với tri thức, chắp cánh cho những ước mơ của tôi được bay cao bay xa.
1.hình thức
Đảm bảo cấu trúc bài miêu tả:
Trình bày đầy đủ các phần Mở bài, Thân bài, Kết bài2.nội dung
a. Mở bài: : Giới thiệu con đường đến trường.
b. Thân bài:
* Tả hình ảnh con đường quen thuộc:
- Miêu tả con đường theo cảm nhận chung (rộng hay hẹp; đường nhựa, đường đất hay có rải đá, lát gạch hay tráng xi măng;...)
- Cảnh hai bên đường:
+ Những dãy nhà, rừng cây
+ Những rặng cây, những lùm tre, những hàng rào râm bụt, dòng sông…
* Con đường vào một lần em đi học :
- Nét riêng của con đường vào lúc em đi học.
- Cảnh học sinh đi học: cách ăn mặc, cử chỉ, thái độ…
- Cảnh người đi làm, xe cộ.
* Kể (nhắc) về một kỉ niệm gắn liền với con đường đến trường.
c. Kết bài: :
Tình cảm của em với con đường.Bài làm
Bài làm
Mỗi buổi sáng, tôi lại rạo bước trên con đường Trường Chinh để tới trường. Con đường mang vẻ đẹp thanh lịch gắn với cuộc sống yên bình của thành phố ngã ba sông. Tôi yêu lắm con đường này, nó như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò.
Từ xa nhìn lại, con đường Trường Chinh chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mền mại, quanh co. Ngày nào cũng vậy, tôi đi học trên con đường thân thiết này. Từng gốc cây từng số nhà, từng ngỗ ngách đã in đậm trong tâm trí tôi. Con dường đẹp nhất là vào những ngày hè. Mới sáng sớm, ông mặt trời như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy đặn đã thức dậy, bước ra tươi cười chào ngày mới, tỏa những tia nắng ấm áp xống trần gian. Tất cả cảnh vật được khoác trên mình chiếc áo tươi vàng lộng lẫy. Bầu trời trong trẻo, sáng sủa, những đám mây trắng như những chú bạch mã đang dạo chơi. Chị gió nồm nam nô đùa làm tán cây xào xạc. Tiếng chim ríu rít chuyền cành. Nắng lên làm cho đất trời dần thay áo mới. Hai bên đường, những thân cây to lớn sừng sững trông giống như những chàng dũng sĩ can đảm, hiên ngang đứng nghiêm trang bảo vệ con đường. Những anh sấu, anh bàng cố vươn ra những cánh tay khổng lồ xanh mướt che bóng mát. Những chị bằng lăng lại nhẹ nhàng, duyên dáng khoác lên mình chiếc áo màu tím biếc. Đặc biệt, nắng lên làm cho hàng phượng vĩ hai bên đường càng nổi bật. Giữa khoảng trời mênh mông, những đóa hoa phượng như hàng nghìn đốm lửa đỏ rực góc trời đang lóng lánh, lung linh trong nắng mới. Hoa trổ thành từng chùm như mâm xôi gấc. Hoa phượng có năm cánh, cánh phượng không quá dày, cong cong duyên dáng trong màu áo đỏ tươi, lộng lẫy, nhìn rất đáng yêu. Mỗi khi có cơn gió đi qua, lá phượng mỏng manh cùng những cánh hoa rơi xuống tựa như những cơn mưa nhỏ, khiến cho không gian trở nên vô cung lãng mạn. Dọc con đường nơi những hàng phượng chạy dài, phủ đầy những cánh hoa, cánh lá rụng như một lớp thảm mềm màu đỏ. Đang đi dưới hàng phượng vĩ, ta bất chợt giật mình bởi cả không gian ngập tràn tiếng ve ngân. Chỉ cần một chú ve cất tiếng thì hàng ngàn chú ve khác đang ẩn mình dưới các tán lá cùng thi nhau hòa tấu. Những âm thanh râm ran, da diết rộ lên từng đợt, từng đợt như những bản hòa ca bất tận. Âm thanh ấy khiến lòng người thật xao xuyến, bâng khuâng.
Đường Trường Chinh khá rộng, được trải thảm lụa phẳng lì, đen bóng. Giữa lòng đường, người ta xây thành các bồn hoa nhỏ chạy dài để ngăn cách thành hai làn đường ngược chiếu nhau. Các cây hoa được cắt tỉa gọn gàng theo hàng đều tăm tắp đã tôn lên vẻ đẹp cảu thành phố thân yêu. Cứ qua mỗi đoạn giao nhau, người ta lại trông một loại hoa khác làm cho con đường đã đẹp lại càng đẹp, càng sinh động hơn. Dọc theo bồn hoa đó, cách một doạn lại xuất hiện một cột dèn cao áp. Mỗi tối, ánh đèn sáng lung linh cần mẫn chiếu sáng con đường. Có lẽ con đường đông vui, nhộn nhịp nhất là mỗi buổi học sinh đến trường và tan trường. Ô tô, xe máy, xe đạp tấp nập nối đuôi nhau trên con đường. Tiếng còi píp píp liên hồi. Con đường này tấp nập hơn cũng bởi nơi đây là khu vực có nhiều các cơ quan nhà nước như Viện kiểm sát, Tòa án, Sở Nội vụ, Trung tâm y tế và Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Các tòa nhà đều cao lớn, to đẹp khang trang. Phía đối diện cổng trường em là khu dân cư. Bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu, nhà ở cao tầng đủ mọi kiểu dáng mọc lên. Trên vỉa hè rộng rãi được lát bằng gạch xám, các cô bán hàng rong
Bài làm
Mỗi buổi sáng, tôi lại rạo bước trên con đường Trường Chinh để tới trường. Con đường mang vẻ đẹp thanh lịch gắn với cuộc sống yên bình của thành phố ngã ba sông. Tôi yêu lắm con đường này, nó như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò.
Từ xa nhìn lại, con đường Trường Chinh chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mền mại, quanh co. Ngày nào cũng vậy, tôi đi học trên con đường thân thiết này. Từng gốc cây từng số nhà, từng ngỗ ngách đã in đậm trong tâm trí tôi. Con dường đẹp nhất là vào những ngày hè. Mới sáng sớm, ông mặt trời như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy đặn đã thức dậy, bước ra tươi cười chào ngày mới, tỏa những tia nắng ấm áp xống trần gian. Tất cả cảnh vật được khoác trên mình chiếc áo tươi vàng lộng lẫy. Bầu trời trong trẻo, sáng sủa, những đám mây trắng như những chú bạch mã đang dạo chơi. Chị gió nồm nam nô đùa làm tán cây xào xạc. Tiếng chim ríu rít chuyền cành. Nắng lên làm cho đất trời dần thay áo mới. Hai bên đường, những thân cây to lớn sừng sững trông giống như những chàng dũng sĩ can đảm, hiên ngang đứng nghiêm trang bảo vệ con đường. Những anh sấu, anh bàng cố vươn ra những cánh tay khổng lồ xanh mướt che bóng mát. Những chị bằng lăng lại nhẹ nhàng, duyên dáng khoác lên mình chiếc áo màu tím biếc. Đặc biệt, nắng lên làm cho hàng phượng vĩ hai bên đường càng nổi bật. Giữa khoảng trời mênh mông, những đóa hoa phượng như hàng nghìn đốm lửa đỏ rực góc trời đang lóng lánh, lung linh trong nắng mới. Hoa trổ thành từng chùm như mâm xôi gấc. Hoa phượng có năm cánh, cánh phượng không quá dày, cong cong duyên dáng trong màu áo đỏ tươi, lộng lẫy, nhìn rất đáng yêu. Mỗi khi có cơn gió đi qua, lá phượng mỏng manh cùng những cánh hoa rơi xuống tựa như những cơn mưa nhỏ, khiến cho không gian trở nên vô cung lãng mạn. Dọc con đường nơi những hàng phượng chạy dài, phủ đầy những cánh hoa, cánh lá rụng như một lớp thảm mềm màu đỏ. Đang đi dưới hàng phượng vĩ, ta bất chợt giật mình bởi cả không gian ngập tràn tiếng ve ngân. Chỉ cần một chú ve cất tiếng thì hàng ngàn chú ve khác đang ẩn mình dưới các tán lá cùng thi nhau hòa tấu. Những âm thanh râm ran, da diết rộ lên từng đợt, từng đợt như những bản hòa ca bất tận. Âm thanh ấy khiến lòng người thật xao xuyến, bâng khuâng.
Đường Trường Chinh khá rộng, được trải thảm lụa phẳng lì, đen bóng. Giữa lòng đường, người ta xây thành các bồn hoa nhỏ chạy dài để ngăn cách thành hai làn đường ngược chiếu nhau. Các cây hoa được cắt tỉa gọn gàng theo hàng đều tăm tắp đã tôn lên vẻ đẹp cảu thành phố thân yêu. Cứ qua mỗi đoạn giao nhau, người ta lại trông một loại hoa khác làm cho con đường đã đẹp lại càng đẹp, càng sinh động hơn. Dọc theo bồn hoa đó, cách một doạn lại xuất hiện một cột dèn cao áp. Mỗi tối, ánh đèn sáng lung linh cần mẫn chiếu sáng con đường. Có lẽ con đường đông vui, nhộn nhịp nhất là mỗi buổi học sinh đến trường và tan trường. Ô tô, xe máy, xe đạp tấp nập nối đuôi nhau trên con đường. Tiếng còi píp píp liên hồi. Con đường này tấp nập hơn cũng bởi nơi đây là khu vực có nhiều các cơ quan nhà nước như Viện kiểm sát, Tòa án, Sở Nội vụ, Trung tâm y tế và Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Các tòa nhà đều cao lớn, to đẹp khang trang. Phía đối diện cổng trường em là khu dân cư. Bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu, nhà ở cao tầng đủ mọi kiểu dáng mọc lên. Trên vỉa hè rộng rãi được lát bằng gạch xám, các cô bán hàng rong kixu kịt những quang gánh đầy ắp rau quả. Những hàng ăn sáng di động được các bà đẩy xe qua lại dọc theo con phố. Học sinh chúng em tung tăng cắp sách đến trường. Tiếng nói, tiếng cười hòa cùng tiếng còi xe khiến không gian thật ồn ào, náo nhiệt.
Mỗi lần nhắc đến con đường này là biết bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi. Tôi nhớ những buổi tan trường sớm cùng bạn bè vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ trên đường hay chúng tôi cùng nhau đi nhặt những cánh hoa phượng công chúa ép trong trang vở học trò. Tôi nhớ cả những hôm dậy muộn, vội vàng vừa đến trường vừa ăn sáng trên con đường ấy. Tất cả giờ đã thành những kỉ niệm ngọt ngào trong kí ức tuổi thơ tôi.
Bài làm
Mỗi buổi sáng, tôi lại rạo bước trên con đường Trường Chinh để tới trường. Con đường mang vẻ đẹp thanh lịch gắn với cuộc sống yên bình của thành phố ngã ba sông. Tôi yêu lắm con đường này, nó như là người bạn đồng hành gần gũi, chia sẻ với tôi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc đời học trò.
Từ xa nhìn lại, con đường Trường Chinh chạy thẳng băng, không có nét uốn lượn mền mại, quanh co. Ngày nào cũng vậy, tôi đi học trên con đường thân thiết này. Từng gốc cây từng số nhà, từng ngỗ ngách đã in đậm trong tâm trí tôi. Con dường đẹp nhất là vào những ngày hè. Mới sáng sớm, ông mặt trời như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên đầy đặn đã thức dậy, bước ra tươi cười chào ngày mới, tỏa những tia nắng ấm áp xống trần gian. Tất cả cảnh vật được khoác trên mình chiếc áo tươi vàng lộng lẫy. Bầu trời trong trẻo, sáng sủa, những đám mây trắng như những chú bạch mã đang dạo chơi. Chị gió nồm nam nô đùa làm tán cây xào xạc. Tiếng chim ríu rít chuyền cành. Nắng lên làm cho đất trời dần thay áo mới. Hai bên đường, những thân cây to lớn sừng sững trông giống như những chàng dũng sĩ can đảm, hiên ngang đứng nghiêm trang bảo vệ con đường. Những anh sấu, anh bàng cố vươn ra những cánh tay khổng lồ xanh mướt che bóng mát. Những chị bằng lăng lại nhẹ nhàng, duyên dáng khoác lên mình chiếc áo màu tím biếc. Đặc biệt, nắng lên làm cho hàng phượng vĩ hai bên đường càng nổi bật. Giữa khoảng trời mênh mông, những đóa hoa phượng như hàng nghìn đốm lửa đỏ rực góc trời đang lóng lánh, lung linh trong nắng mới. Hoa trổ thành từng chùm như mâm xôi gấc. Hoa phượng có năm cánh, cánh phượng không quá dày, cong cong duyên dáng trong màu áo đỏ tươi, lộng lẫy, nhìn rất đáng yêu. Mỗi khi có cơn gió đi qua, lá phượng mỏng manh cùng những cánh hoa rơi xuống tựa như những cơn mưa nhỏ, khiến cho không gian trở nên vô cung lãng mạn. Dọc con đường nơi những hàng phượng chạy dài, phủ đầy những cánh hoa, cánh lá rụng như một lớp thảm mềm màu đỏ. Đang đi dưới hàng phượng vĩ, ta bất chợt giật mình bởi cả không gian ngập tràn tiếng ve ngân. Chỉ cần một chú ve cất tiếng thì hàng ngàn chú ve khác đang ẩn mình dưới các tán lá cùng thi nhau hòa tấu. Những âm thanh râm ran, da diết rộ lên từng đợt, từng đợt như những bản hòa ca bất tận. Âm thanh ấy khiến lòng người thật xao xuyến, bâng khuâng.
Đường Trường Chinh khá rộng, được trải thảm lụa phẳng lì, đen bóng. Giữa lòng đường, người ta xây thành các bồn hoa nhỏ chạy dài để ngăn cách thành hai làn đường ngược chiếu nhau. Các cây hoa được cắt tỉa gọn gàng theo hàng đều tăm tắp đã tôn lên vẻ đẹp cảu thành phố thân yêu. Cứ qua mỗi đoạn giao nhau, người ta lại trông một loại hoa khác làm cho con đường đã đẹp lại càng đẹp, càng sinh động hơn. Dọc theo bồn hoa đó, cách một doạn lại xuất hiện một cột dèn cao áp. Mỗi tối, ánh đèn sáng lung linh cần mẫn chiếu sáng con đường. Có lẽ con đường đông vui, nhộn nhịp nhất là mỗi buổi học sinh đến trường và tan trường. Ô tô, xe máy, xe đạp tấp nập nối đuôi nhau trên con đường. Tiếng còi píp píp liên hồi. Con đường này tấp nập hơn cũng bởi nơi đây là khu vực có nhiều các cơ quan nhà nước như Viện kiểm sát, Tòa án, Sở Nội vụ, Trung tâm y tế và Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Các tòa nhà đều cao lớn, to đẹp khang trang. Phía đối diện cổng trường em là khu dân cư. Bên đường, san sát biết bao cửa hàng, cửa hiệu, nhà ở cao tầng đủ mọi kiểu dáng mọc lên. Trên vỉa hè rộng rãi được lát bằng gạch xám, các cô bán hàng rong kixu kịt những quang gánh đầy ắp rau quả. Những hàng ăn sáng di động được các bà đẩy xe qua lại dọc theo con phố. Học sinh chúng em tung tăng cắp sách đến trường. Tiếng nói, tiếng cười hòa cùng tiếng còi xe khiến không gian thật ồn ào, náo nhiệt.
Mỗi lần nhắc đến con đường này là biết bao kỉ niệm lại hiện về trong tôi. Tôi nhớ những buổi tan trường sớm cùng bạn bè vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ trên đường hay chúng tôi cùng nhau đi nhặt những cánh hoa phượng công chúa ép trong trang vở học trò. Tôi nhớ cả những hôm dậy muộn, vội vàng vừa đến trường vừa ăn sáng trên con đường ấy. Tất cả giờ đã thành những kỉ niệm ngọt ngào trong kí ức tuổi thơ tôi.
Bài làm
Có lẽ sau này khi đã lớn tôi sẽ đi rất nhiều nơi, quả rất nhiều con đường có thể to,có thể nhỏ
Mỗi sớm mai thức dậy,khi bình minh lên thành phố,tôi sải từng bước chênh con đường đến trường trong niềm vui hân hoan đón đợi.Nhà tôi trong một ngõ nhỏ hướng ra mặt phố đi từ ngõ ra là một đường lớn và cách đường vẻn vẹn năm trăm mét con đường thẳng.Chên con đường xi măng phẳng lì con lấp lánh ánh mai
trong tôi con đường đi học lúc nào cũng đẹp ,cũng thân thương,là con đường vô cùng quan trọng