K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 8 2017

Mạng m nhé

Chiều nay, cơn mưa rào ngắn ngủi mang mùi ngai ngái của đất gợi nhớ kỉ niệm. Sau cơn mưa, cây cối bỗng xanh hơn và cái màu tím ấy càng sáng lấp lánh.

Hoa bằng lăng đẹp, mỏng manh, rung rinh trong gió như những chiếc chuông tím ngân nga khúc hát về thời học trò đầy ắp kỉ niệm đẹp. Tôi còn nhớ một nhà thơ đã viết: Hà Nội vào hè - bằng lăng tím/ Dịu êm như ý nghĩ về em/ Cái màu hoa ấy từ đâu tới/ Để những con đường duyên dáng thêm [...]. Có lẽ mùa hoa trên nẻo phố/ Đến giờ mới động tới hồn tôi/ Như tình ai vẫn đang chờ đó! Chỉ riêng mình ai biết thôi?... Bằng lăng mùa này nở dày trên các tuyến phố, len lỏi vào từng ngõ nhỏ, phủ lên mái nhà và tâm hồn trẻ thơ màu tím thuần khiết, duyên dáng. Dưới gốc bằng lăng già một ông cụ đặt chiếc bơm xe và cái bình bán xăng lẻ đợi người khách lỡ độ đường; mấy bác xe ôm vắt chân ngồi đợi khách. Và cũng dưới gốc bằng lăng, một nhóm học sinh ngồi đọc sách, ôn bài, trò chuyện. Bằng lăng tím tô điểm cho mùa hè Hà Nội thêm rực rỡ sắc màu. Bằng lăng vẫy vẫy khách qua đường nở nụ cười chào thân thiện. Bằng lăng tím cài trên mái tóc đen óng ả của các cô thiếu nữ. Bằng lăng thân thiện, vô tư, hồn nhiên như tâm hồn học trò. Nhớ ngày trước, tôi cùng đám bạn nhặt những bông bằng lăng ép vào trang vở, bằng lăng tím nở trong trang vở như một kí ức đẹp đẽ thời cấp I được gìn giữ. Mỗi khi giở lại, lại thấy bồi hồi, xao xuyến. Dưới gốc bằng lăng, tụi học trò chúng tôi chia tay mái trường cấp I đầy mến yêu và gặp lại nhau cũng dưới gốc bằng lăng kỉ niệm ấy khi về thăm lại ngôi trường năm nào. Một cơn gió thoảng qua, những bông bằng lăng xoay tít trên không trung rồi từ từ rơi xuống mặt đất. “Mưa bằng lăng đẹp quá tụi bay lại đây coi”. Tiếng nói của cô bé khiến tôi giật mình quay lại. Tụi nhỏ đang nhặt những cánh bằng lăng rơi, khuôn mặt bừng sáng. Tôi bất giác mỉm cười học trò mà!

14 tháng 8 2017

Cho m hoa này

14 tháng 8 2017

đẹp..toa m ạ

14 tháng 8 2017

lên mạng đầy,có cần t cho link ko -Dương Mộc Thảo -^^-

14 tháng 8 2017

Ai đã từng qua Hà Nội vào những ngày đầu mùa hạ hẳn khó quên được sắc hoa tím, màu tím dịu dàng sâu lắng đến nao lòng nhuộm tím các con phố, những cung đường quen thuộc của thủ đô.

Một sớm mai nào ra phố, trong tia nắng chớm sự gay gắt đầu hè, ta không để ý đến những chồi búp nhỏ đang hé khe khẽ trong vòm lá xanh rì của những hàng cây khẳng khiu gầy guộc bên đường. Thế mà chỉ vài hôm sau thôi, ta ngỡ ngàng thấy dường như có một sự đổi thay bật lên khác lạ nào trong loài cây ấy. Từ những vòm lá kia thấp thoáng từng cụm hoa tím nở xoè, và vài hôm sau nữa thì cả vòm xanh của lá đã bị phủ kín bởi màu tím của hoa. Những dây hoa tím đong đưa trong nắng, trông thật thảnh thơi. Nắng sớm, nắng trưa, nắng chiều, mỗi nắng đến với hoa từ một phía và đem đến cho hoa một sắc vẻ riêng. Nắng không thể lọt qua vầng hoa ấy mà chỉ có thể đọng lại, lung linh. Cũng cái màu tím ấy, trong từng loại nắng, ta lại thấy có sự khác nhau, ẩn chứa bao nhiêu tâm tình đẹp đẽ.

Cũng có khi bằng lăng hiện ra sau một cơn mưa rào đầu mùa hạ. Con đường loang loáng nước phủ những cánh hoa non nớt rụng xuống, tím hồng. Giữa không gian tinh khiết mơ màng ấy hơi sương, hơi nước ấy cây bằng lăng trổ ra, in vào mắt mọi người bởi cả một vòm hoa nhẹ nhõm, xinh tươi. Nếu hai bên đường là những hàng cây, hàng hoa như thế khác nào ta được đắm trong thế giới thần tiên, dung dị và trong sáng. Ðược đi trên con đường ấy vào một buổi sớm ấy, thật khó có ai không rung động, bồi hồi.

Ngay cả người Hà Nội cũng có khi còn ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kín đáo của bằng lăng. Ta có thể bắt gặp bằng lăng ở những nơi không ngờ nhất. Bên những nếp nhà chật hẹp của 36 phố phường xưa, sáng bừng những con đường huyết mạch, những khu đô thị mới, ven con đê lầy bụi chạy dọc sông Hồng, lẫn trong sum suê muôn vàn lá cỏ ở công viên hay một mình làm nên khoảng trời dịu mát bên những lối xe dằng dặc dẫn ra ngoại ô. Bằng lăng như chờ đón từ trong khúc ngoặt của một lối ngõ nhỏ. Bằng lăng với sự xuất hiện của mình báo hiệu sự ra đời của một khu nhà mới đang xây. Trưa nồng oi ả, các bạn sinh viên thích đem sách vở đọc dưới gốc những cây bằng lăng mọc quanh ký túc xá. Chiều xuống, người đi làm về đến dưới tán bằng lăng dường như đi chậm lại để được thưởng thức màu hoa mát mắt, làm dịu đi những bức bối trong người. Bằng lăng đã đi vào tâm thức người Hà Nội như một sắc màu không thể thiếu được của hoa lá Thủ đô.

Thời gian xuất hiện và tồn tại của bằng lăng thật ngắn, thoáng chớp qua làm nhiều người không kịp cảm nhận. Bỗng nhiên một ngày, trên khắp những con đường của thành phố nở bừng sắc tím, làm tím cả một nền trời, nhuộm tím các con phố nhỏ. Những người không để ý thì chỉ nhận thấy con đường hôm nay có khác lạ với con đường hôm qua mà không biết giải thích vì sao. Ðến khi nhận ra bằng lăng, nhận ra sắc màu tươi mát của nó thì chỉ sau vài tuần đi về trên con đường ấy, hoa bằng lăng đã bước vào độ tàn. Những cánh hoa nhạt dần, quăn lại, những cành hoa khô cứng và rụng xuống. Lúc mà những chùm hoa bằng lăng rớt xuống đường thì người ta mới tự trách mình tại sao không sớm biết để ý, thưởng thức những gì ngắn ngủi nhưng đẹp đẽ mà thiên nhiên đã ban tặng.

Khoảng cuối tháng năm, đầu tháng sáu là mùa của bằng lăng, cũng có vài năm thời tiết sớm nóng, bằng lăng nở từ đầu tháng năm. Khi những cánh bằng lăng bắt đầu nhạt sắc cũng là lúc thấp thoáng màu lửa phượng. Cùng với hoa phượng, bằng lăng gần với ký ức tuổi thơ những kỷ niệm khó quên của thời cắp sách đến trường. Với học sinh cuối cấp, hoa bằng lăng báo hiệu sắp đến ngày giã biệt, chia tay, tháng của hoa bằng lăng là tháng cuối cùng của đời học sinh. Lứa tuổi học trò đi từ những tán bàng rợp mái, qua màu đỏ chói trời phượng vỹ, giờ dừng lại ở sắc tím bằng lăng. Hoa đem đến những ngậm ngùi xao xuyến, đánh thức trong mình những cảm xúc mới lạ đầu đời ...

Dẫu rằng không chỉ Hà Nội mới có hoa bằng lăng, nhưng hoa bằng lăng Hà Nội có những nét đặc trưng riêng mà không nơi nào có được. Hoa bằng lăng trong màu tím giản dị góp phần làm nên một phong cách tao nhã, duyên dáng của Thủ đô. Có ai qua Hà Nội trong những ngày này xin hãy một lần để ý tới bằng lăng, tới loài hoa đã tự bao giờ gắn bó với mảnh đất này, với những gì con người đang tạo dựng hôm nay. Ðó phải chăng cũng là một phần lịch sử?

Và như thế, không thể không nghĩ tới bằng lăng, không thể không nhớ đến sắc màu nhuộm tím phố, mỗi khi ta nhớ về Hà Nội.

14 tháng 8 2017

Không biết tự bao giờ tôi đã rất yêu sắc hoa màu tím đó. Ai cũng phán là lãng mạn quá! Nhưng quả thật những bông hoa đó đã cuốn hút tôi ngay lần đầu tiên gặp nó. Có người bảo cây bằng lăng chẳng có gì ích dụng cả, ngoài cái sắc hoa màu tím đến não cả hồn. Với tôi hoa bằng lăng gắn liền với nhiều kỷ niệm khá êm đềm và cũng hết sức…lãng mạn như ai đó đã phán, của riêng tôi. Có lẽ tôi là người có diễm phúc với bông hoa dân dã quê mùa đó. Tôi trân trọng, tôi thành kính trước những bông hoa biết nói. Tôi sống và luôn tự an ủi mình trên suốt con đường đời còn lại.. Bởi tôi tin, bên tôi luôn có những tấm lòng trong suốt, thánh thiện như những bông hoa bằng lăng luôn vươn thẳng ra phía trước dù quay về bất cứ hướng nào…

…Đã hơn mười giờ đêm, cả khu cư xá giáo viên yên tỉnh chìm vào giấc ngủ. Thị xã bao giờ cũng vậy, ngủ sớm và vắng vẻ. Tôi vẫn còn thói quen thức khuya như thời sinh viên với lại bài ngày mai dạy vẫn chưa soạn xong. Có bóng người thoáng ngoài hiên rồi tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Một thoáng giật mình, tôi ngước nhìn đồng hồ. Sao lại là giờ này?… Tôi vén màn cửa sổ nhìn ra và nhận ra anh. Ngoài sân trường thật vắng, anh đứng trong bóng tối nên tôi chỉ thấy dáng người cao cao nhưng vẫn chắc là anh. Có điều tôi ngạc nhiên là sao anh lại có thể đi ra khỏi nhà vào giờ này? Cứ mười giờ đêm là nhà anh “giới nghiêm” y như cái thị xã này vậy. Như đọc được suy nghĩ của tôi, anh bảo tối này sẽ ở lại phòng của Đình, thầy giáo dạy chung trường với chúng tôi, cũng ở cùng cư xá nhưng ở dãy phía sau trường. Biết tôi ngại không mở cửa phòng vào cái giờ khuya khoắt như thế, anh lấy từ phía sau lưng ra một nhánh cây thật to và áp sát vào khung cửa sổ. Tôi reo lên khe khẽ, hoa bằng lăng! Một nhánh hoa bằng lăng tươi nguyên sắc tím, dù trong đêm tối tôi vẫn cảm nhận được rất rõ…Tôi vẫn còn đang lặng đi trong cảm xúc ngọt ngào hiếm hoi từ trước đến giờ mới có thì anh đã quay đi. Nhìn bóng anh băng ngang sân trường đi về cổng sau tôi biết, cái khoảng cách ấy sẽ không còn xa nữa với tôi và anh.
Thời sinh viên, sân trường và ký túc xá đầy hoa bằng lăng nhưng chưa có ai hái tặng cho tôi. Chiều nay lúc đi dạo về, đang thong thả đạp xe lên cầu Đình Trung với anh, tôi đã buột miệng khen hoa bằng lăng ở bên chân cầu. Mùa này đang là tháng ba, hoa bằng lăng nở rộ. Nhưng ngày ấy cả thị xã chỉ có vài cây bằng lăng chứ không phải có cả con đường trồng toàn bằng lăng như đường Tôn Đức Thắng bây giờ. Chỉ buột miệng khen mà anh đã biết tôi thích hoa ấy và bằng mọi cách anh đã hái cho tôi cả nhánh to như thế. Đem nhánh hoa vào phòng, tôi phải dùng cả xô nước to để cắm nhánh hoa vào vì chẳng có chiếc bình nào chứa nổi nó cả. Tôi đặt nhánh hoa cạnh đầu giường và đêm đó giấc ngủ tôi rợp đầy một sắc tím…
Tôi thức dậy khi những tia nắng ban mai ngập tràn cả căn phòng. Nhánh hoa lặng lẽ tựa vào đầu giường tôi như đang cất lời chào thân thiết. Tôi chuẩn bị lên lớp và cúi hôn những bông hoa tím cùng lời chào tạm biệt. Tôi gặp Đình ở sân trường. Anh ta cười cười và kể tôi nghe bằng cái giọng hài hước, rằng đêm qua anh có ghé nhà lúc gần mười giờ và hỏi mượn con dao rồi đi đó rất khuya mới về phòng. Anh ta còn bảo nhìn mặt anh lúc đó rất căng thẳng nên anh ta rất sợ, không biết tối qua có chuyện dữ gì. Tôi suýt phì cười vì cái cách suy luận của Đình. Dĩ nhiên tôi chẳng bao giờ nói cho anh ta biết con dao đó dùng để làm gì. Anh cũng vốn ít nói, thường giấu kín suy nghĩ tình cảm của mình, ngay cả với bạn thân.
Kết thúc buổi lên lớp tôi trở về phòng. Cái sắc tím từ nhánh bằng lăng tràn ngập cả căn phòng tôi cũng như tâm hồn tôi. Tôi lại cúi xuống những bông hoa và áp má vào những cánh hoa loăn xoăn mềm mại. Rồi tôi hét to lên khi chợt nhận ra trên thân cây và cả những cuống hoa đang khoe sắc đó có những chú sâu màu nâu nhạt đang bám chặt. Tôi ngạt thở và bước thụt lùi ra cửa phòng. Có tiếng hỏi thăm từ các phòng bên cạnh. Tôi trả lời qua loa cho xong rồi lấy bình tĩnh trở vào phòng. Tôi vốn rất sợ sâu và chợt rùng mình khi tưởng đến đêm qua tôi đã ngủ với ngần ấy chú sâu và lại còn hôn lên những bông hoa mà biết đâu đã có một chú sâu dễ thương nào đó trong số ấy đã được đón nhận nụ hôn của tôi và cả lời chúc ngủ ngon. Sau khi tin chắc không có chú sâu nào đi “du lịch” ra khỏi nhánh bằng lăng để tham quan căn phòng tôi. Tôi nhẹ nhàng chọn những bông hoa tuyệt đẹp mà không hề có một chú sâu nào canh giữ để ép. Và lôi nhánh cây ra khỏi phòng đưa về góc sân nơi có cây phượng ở đầu dãy cư xá. Tôi đã làm tất cả những điều đó thật nhẹ nhàng mà lòng thật thanh thản, không hề sợ sệt. Cái gì đã cho tôi sức mạnh để vượt qua nỗi sợ hãi cố hữu với những chú sâu ấy, cho đến bây giờ tôi đã có đáp án thật chính xác rồi.

…“Cô ơi, cô thích hoa gì nhất hả cô ?”- Tụi học trò sắp tốt nghiệp lại yêu cầu tôi tự bạch. Bài vở đã xong, một chút thư giản giữa cô trò, nhưng ai lại khai thẳng ra như kê khai lý lịch vậy. Cho mấy nhóc đoán ô chữ cho vui và thôi thì đủ loại hoa được đem ra kể. Toàn những bông hoa cao sang, quý phái. Dĩ nhiên tôi chỉ lắc đầu cười trừ . Tụi nhóc xin quyền trợ giúp về màu sắc. Và khi cụm từ “màu tím” vừa được tôi thốt lên, tụi nhóc đã nhao nhao, bằng lăng,… bằng lăng…Tôi kể về hoa bằng lăng cùng những chú sâu dễ thương của ngày ấy và bảo, nếu không có ai cản, ngày cưới của tôi, tôi đã ôm hoa bằng lăng chứ không phải hoa hồng như bao cô dâu khác đâu. Quả thật tôi đã phải đắn đo rất nhiều, để rồi không muốn làm kẻ khác người, cho tôi và cả cho anh.
Tháng tư, những ngày ôn thi… lớp học như lặng lẽ hơn. Tụi học trò cảm nhận được cuộc chia tay sắp tới nên đứa nào cũng ngoan, cũng chăm ngồi nghe giảng bài chăm chú. Cuối tiết, con bé ngồi bàn cuối chạy theo tôi ra khỏi lớp và giúi vào tay tôi một túi ni lông với một cây con đang thò đầu ra khỏi miệng túi. Những chiếc lá non màu nâu đỏ mềm mịn như lụa. Em nói khẻ, “cây hoa bằng lăng đó cô, dễ trồng lắm.” Tôi cảm động không nói được câu nào, con bé đã bỏ chạy vào lớp.
Trước nhà có một khoảnh đất nho nhỏ với một giàn bông giấy lúc nào cũng nở hoa hồng, trắng. Chen lẫn vào đó là dây cát đằng buông từng chuỗi hoa màu tím nhạt, một vài gốc hồng và hoa dừa cạn, có cả một bụi sao nhái lúc nào cũng nở đầy hoa… Tất cả là thiên đường của tôi vì nơi đó có cả một chiếc xích đu nho nhỏ núp bóng dưới giàn hoa. Thêm một cây bằng lăng nữa thì tuyệt vời. Tôi trồng cái cây nhỏ bé mỏng manh đó ở góc sân. Ngày chiếc lá nâu non chuyển dần sang màu xanh để xuất hiện thêm những chồi cây mới, cũng là ngày con đường phía trước nhà được mở rộng ra để bê tông hóa. Lúc người ta mở đường, tôi đang lên lớp nên không bảo vệ được những cây hoa bé nhỏ của mình. Mảnh sân vườn biến mất, thiên tường của tôi không còn, chiếc xích đu cũng theo chủ khác… Tôi chỉ còn tự ngắm bằng lăng trên những con đường qua.
Những ngày cuối niên học, tôi đến lớp như mọi năm để chia tay với một lứa học trò nữa. Điều bất ngờ đến với tôi khi trên bàn giáo viên một bó hoa bằng lăng thật to gói cẩn thận trong một tờ giấy kiếng màu tím, đính thêm một dây nơ cũng tím. Những bông hoa vẫn còn thấm đẫm sương đêm. Một con bé ở bàn đầu đứng dậy bảo, lớp không biết sinh nhật của cô nên không thể chúc mừng cô. Ngày chia tay, lớp chỉ có hoa bằng lăng dành cho cô …Có lẽ con bé còn nói dài hơn, hay hơn, cảm động hơn… nhưng tôi chỉ nhớ đôi mắt chân thành của em và những tiếng vỗ tay thật nhiệt tình của cả lớp. Mắt tôi mờ nhòa trong cái màu tím ngát bằng lăng.
Bước đi trên dãy hành lang lớp học, băng qua sân trường ngập nắng với bó hoa tím trên tay, trong tiếng trầm trồ của mọi người tôi như một kẻ mộng du với niềm hạnh phúc ngất trời…

… Thằng bé có năng khiếu vẽ. Nó còn có cả cái vẻ lãng tử của con người nghệ sĩ, nên được rất nhiều người biết đến, nhất là các nữ sinh trong lớp nó và cả trong trường. Hầu như buổi tan học nào, trên yên xe của nó cũng được trang trí những hình mặt cười và những trái tim tự cắt vẽ rất xinh xắn. Có khi lại là những con hạc đủ màu sắc, hay những hoa sao xâu thàng từng chuỗi dài … Nó cũng chẳng buồn xem tác giả của những sự quan tâm đó là ai. Thằng bé bảo với tôi, em muốn được mãi làm cậu bé! Xem nó vẽ tôi đâm mê và cũng tập vẽ. Bức tranh đầu tiên tôi thực hiện lại chính là bằng lăng. Đã rất lâu anh không còn hái bằng lăng cho tôi nữa. Mùa mưa năm ấy, hoa bằng lăng nở rộ, anh đi luyện bóng bàn về mang vào nhà nhánh hoa còn ướt nước mưa. Đêm ấy, tôi ngồi vẽ. Những nét bút đầu tiên trôi chảy trên tờ giấy Bãi Bằng tượng hình những bông hoa quen thuộc. Những nét vẽ đầu tiên ấy được tạo nên bằng tất cả niềm say mê kỳ lạ chợt bùng phát trong tôi. Dĩ nhiên nó chỉ là màu chì, nhưng những cánh hoa như thức dậy trên mặt giấy. Tôi nhìn thành quả của mình mà ngạc nhiên như không tin vào sự thật. Rồi từ đó tôi mê vẽ, gặp hoa gì tôi cũng vẽ, những bông hoa tầm thường dân dã cứ tái hiện trên trang giấy. Học trò mang cho tôi khá nhiều hoa, và tôi vẽ tất cả những bông hoa đó, dù chỉ là một nhánh dâm bụt, một cành thạch thảo, một dây ti-gôn hay cát đằng… Bức bằng lăng đó tôi cho vào khung kiếng treo ở ngay phòng khách. Tôi muốn hoa bằng lăng hiện diện mãi bên tôi. Thằng bé ngắm nhìn những bức vẽ của tôi rồi cười bảo, đúng ra cô nên học mỹ thuật. Mỗi ngày đến trường, thằng bé đi qua con đường Tôn Đức Thắng ấy. Con đường rợp bóng bằng lăng. Rồi nó nghe ai đó kể câu chuyện bằng lăng tím của tôi. Một tối, nó xuất hiện ở nhà tôi với bó bằng lăng hái vội. Nó cười bằng ánh mắt thánh thiện và bảo, lần đầu tiên nó tặng hoa cho người nó trân trọng nhất, ngoài mẹ nó. Nhìn vẻ vụng về, lúng ta lúng túng của thằng bé tôi cứ muốn cười lên thật to. Con trai có tâm hồn nghệ sĩ có khác. Tôi chợt nghĩ đến một ngày không xa, nó sẽ lớn và chắc gì nó còn ngoảnh lại để nhớ một thuở ngây ngô như bây giờ. Thằng bé còn mang hoa đến cho tôi vài lần nữa. Trong số những bông hoa nó hái có cả một bó lan hoàng hậu rực vàng. Lần đó, nó leo cây bị té lấm lem cả quần áo… Giờ nó đã...

1 tháng 10 2017

A. Mở bài: Giới thiệu về loài cây em yêu.

B. Thân bài:

1. Biểu cảm về các đặc điểm của cây:

  • Em thích màu của lá cây...
  • Cây đơm hoa vào tháng... và hoa đẹp như...
  • Những trái cây lúc nhỏ... lúc lớn... và khi chín... gợi niềm say xưa hứng thú ra sao?
  • Miêu tả lại niềm thích thú khi được hái những trái cây và thưởng thức nó.
  • Mỗi khi mùa quả qua đi, trong em lại nhóm lên một cảm giác đợi mong mùa quả mới như thế nào?
  • Với riêng em, em thích nhất đặc điểm gì ở loài cây đó?

2. Có thể kể một kỉ niệm sâu sắc của bản thân với loài cây trên (ví dụ: Kỉ niệm đầu tiên khiến em yêu thích loài cây đó...).

C. Kết bài: Khẳng định lại tình cảm yêu quý của em với loài cây.

7 tháng 10 2018

mình cho bạn 1 vé máy bay trị giá 0.000 đ tới google nha bn

8 tháng 10 2016

Tên thường gọi: Cây càng cua, cây xương rồng giáng sinh

Tên khoa học: Zygocactus truncatus

Họ thực vật: Cactaceae (họ xương rồng)

Chiều cao: 20 – 25 cm

Công dụng: Cây càng cua cho hoa đẹp và ưa bóng thích hợp trồng chậu để bàn khách, bàn ăn, bệ cửa sổ… hay trồng chậu treotrang trí cửa sổ, cầu thang, ban công…tạo cảnh quan đẹp và lạ cho căn nhà. cây càng cua cũng có thể trồng ngoài trời nhưng ở những nơi có bóng râm.

chau cay hoa cang cua

Cây càng cua có nguồn gốc từ những khu rừng ven biển và rừng có độ cao 100 – 1500 m ở Brazil và Rio de Janeiro. Trong môi trường tự nhiên, cây càng cua là loài sống phụ sinh. Nói cách khác, chúng là loài mọc trên cây. Cây càng cua bám rễ vào vỏ cây chủ.

cay cang cua

Cây càng cua tiếp nhận độ ẩm và dinh dưỡng chỉ từ mưa. ở sa mạc, cây càng cua luôn mọc dưới một tán cây và không bao giờ tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Môi trường thích nghi của cây càng cua là nơi ấm áp, rừng ẩm và ánh sáng mặt trời sau khi được lọc qua bởi các tán lá cây lớn. Hoa càng cua trong tự nhiên được biết nhiều nhất là hoa màu đỏ thu hút nhiều chim thụ phấn cho hoa. Quả cây càng cua cũng màu đỏ nên thu hút các loài chim giúp cây phát tán hạt đị nhiều nơi.

cay cang cua trong chau de ban

Cây càng cua mọc thành bụi nhỏ, gốc hóa gỗ mập, thân có 2 cánh dẹt, mép khía răng và thắt lại ở đốt, màu xanh bóng mềm. Cây càng cua phân cành nhiều, ngang hay buông thõng xuống. Cây càng cua có chiều cao 30 cm trước khi rũ cành xuống, chiều rộng 30 – 45 cm. Những cành dạng lá có chiều dài 4.5 cm, rộng 2.5 cm, phẳng màu xanh đậm và bóng giống như lá với 2 răng ở đỉnh và 2 – 8 răng cưa nhỏ (nhọn) ngoài rìa.

than cay cang cua

Hoa càng cua dạng túi, ống dài 7 -12 cm, rộng 4.5 cm mọc ra từ các cành ở đỉnh, buông thõng xuống. Cánh hoa nhiều, xếp xoắn ốc, đế hoa dài 4 cm. Hoa càng cua có màu đỏ, hồng, tím, hoặc nhiều màu và thơm. Thời gian ra hoa từ tháng 11 đến tháng 2 năm sau. Cây càng cua được kích thích ra hoa bởi ngày ngắn và nhiệt độ mát mẻ. Quả càng cua tròn có màu đỏ.

Hoa càng cua đỏ

hoa cang cua do

Hoa càng cua hồng

hoa cang cua hong

Hoa càng cua tím

hoa cang cua tim

Hoa càng cua trắng

hoa cang cua trang

Hoa càng cua vàng

hoa cang cua vang

Cây càng cua đòi hỏi nước nhiều vào mùa hè và một phần bóng râm nhưng cũng có thể chịu đất khô nhẹ giữa 2 đợt tưới nước. Trong quá trình cây càng cua ra hoa nên giữ đất ẩm ướt nhưng không ngập úng. Sau khi hoa đã rụng hết bạn nên giữ đất khô khoảng vài tháng. Nếu muốn thay chậu cho cây thì đây là thời gian thích hợp. Cây càng cua mọc mầm rất dễ khi chúng được trồng nơi khác. Cây càng cua có thể nhân giống bằng giâm cành hoặc ghép cây.

cay cang cua cat canh

Cây càng cua thích hợp trồng chậu để bàn trang trí bàn ăn, bàn khác, bệ cửa sổ… Cây cũng được trồng chậu treo vì thân có dáng rũ uốn cong xuống treo nơi cửa sổ, ban công để tô điểm thêm cho không gian trên cao.

cay cang cua chau treo

cay cang cua trong chau

chau treo cay cang cua ngoai troi

8 tháng 10 2016

ăn vụng k chùi mép 

12 tháng 10 2018

theo suy nghĩ của mình sau khi đọc cái lời kêu của bạn thì mình nghĩ hoa cúc luôn tượng trưng cho một buổi tang của một mối tình đoán thế thui ^-^

à em nói: Ngày xưa có một cô bé đi xin thuốc về chữa bệnh cho mẹ. Cô được ông Tiên cho một bông hoa và bảo rằng bông hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ em sẽ sống được ngần ấy tuổi. Trên đường về nhà cô bé đã đem những cánh hoa cúc ấy mà xé nhỏ ra để mong ước mẹ em được sống ở trên đời nhiều hơn nữa. Đó chính là câu chuyện về sự ra đời của bông hoa cúc.

Câu chuyện mà bà em kể làm cho em thêm yêu hoa cúc. Hoa cúc thân mềm và phỗng. Cũng tuỳ loại mà thân hoa to nhỏ khác nhau. Lá của hoa cúc sần sùi uốn lượn chứ không mượt mà như lá hoa hồng. Nói cung nhìn vẻ bề ngoài thì hoa cúc rất tầm thường và có khi còn không hay mắt nữa. Thế nhưng ẩn sau cái thân hình giản dị ấy lại là vẻ đẹp thầm kín sâu xa.

Hoa cúc đẹp nhất ở sức sống của mình. Cúc thường nở rộ vào lúc đầu thu và có khi kéo dài đến vài ba tháng. Lá hoa cúc, thân hoa cúc và cả những bông hoa nữa đều rất vững bền. Người ta có thể mua những đóa hoa về cắm và nếu chăm chút cẩn thận đến bình hoa, lại thường xuyên thay nước cắm thì hoa có thể nở đến hơn nửa tháng mới tàn. Vì thế nhiều người yêu hoa cúc vì nó là loài hoa mà vẻ đẹp chung thủy nhất.

Em yêu hoa cúc vì hoa có nhiều cách đan xen khéo léo vào nhau trông vô cùng thích mắt. Hương hoa cúc thoang thoảng và dịu nhẹ. Nó làm cho người ta cảm thấy khoan khoái và đôi khi hình như còn giảm bớt lo âu. Mùa nào cũng vậy, bao giờ bà em cũng chọn khá nhiều những bông hoa cúc mãn khai để làm trà hoa cúc. Em không biết bà đã chế biến thế nào, thế nhưng nhấm một chút nước trà em thấy nó rất thơm, một mùi thơm rất đặc trưng và rất lạ.

Chủ nhật nào cũng vậy, em theo mẹ đi bán những bông hoa cúc. Chợ hoa rực rỡ đủ sắc màu thế nhưng cái sắc vàng của cúc thì vô cùng dễ nhận ra. Bây giờ bên cạnh những bông cúc đại đóa (bông cúc lớn) màu vàng, nhà em còn trồng và bán những giống cúc đủ loại khác nhau: trắng, phớt hồng hay tím mát. Người ta mua hoa cúc cũng với nhiều mục đích. Người thì dùng để cắm, người thì mang đến những đám tang. Em không hiểu lắm nhưng mẹ em giải thích: hoa cúc tượng trưng cho sự yêu thương, cho sự thành công và những hoa cúc vàng còn tượng trưng cho quyền lực.

Gạt đi tất cả những ý nghĩa rối rắm kia, em cứ thế lớn lên và yêu những bông hoa cúc một cách chân thành. Hoa cúc không kiêu sa. Nó đẹp giản dị và sâu lắng. Phải chăng vì thế mà nó cứ gắn bó tự nhiên với những năm tháng tuổi thơ êm đềm và hạnh phúc của em.

Bài này mik lm r Ok Fine

" hãy nghĩ kĩ điều này En-ri-cô ạ: Trong đời, con có thể trải qua những ngày buồn thảm, nhưng ngày buồn thảm nhất là ngày mà con mất mẹ.Khi đã khôn lớn, trưởng thành, khi các cuộc  đấu tranh đã tôi luyện con thành thành người dũng cảm, có thể có lúc con sẽ mong ước thiết tha dc nghe lại tiếng ns cr mẹ, dc mẹ dang tay ra đón vào lòng. Dù cs khôn lớn, khỏe mạnh thek nào đi chăng nx, cn sẽ cay...
Đọc tiếp

" hãy nghĩ kĩ điều này En-ri-cô ạ: Trong đời, con có thể trải qua những ngày buồn thảm, nhưng ngày buồn thảm nhất là ngày mà con mất mẹ.

Khi đã khôn lớn, trưởng thành, khi các cuộc  đấu tranh đã tôi luyện con thành thành người dũng cảm, có thể có lúc con sẽ mong ước thiết tha dc nghe lại tiếng ns cr mẹ, dc mẹ dang tay ra đón vào lòng. Dù cs khôn lớn, khỏe mạnh thek nào đi chăng nx, cn sẽ cay đăng khi  nhớ lại những lúc đã lm cho mẹ đau lòng....Con sẽ ko thể sống thanh thản nếu lm cho mẹ buồn phiền. Dù cs hối hận, cs cầu xin linh hồn mẹ tha thứ...tất cả cx chỉ vô ích mà thôi . Lương tâm cx sẽ k chút nào yên tĩnh. Hình ảnh dịu dàng vầ hiền hậu cr mẹ sẽ lm cho linh hồn cn như bị khổ hình. En-ri-cô này!  Con hãy nhớ rằng, tình yêu thương , kính trọng cr cha mẹ là tình cảm thiêng liêng hơn cả. Thật đáng xấu hổ và nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình thương y đs.

2. Nội dung cr đoạn trích trên là j?

3. Đoạn trích trên cs đảm bảo tính kiên kết ko, Why?

4. Qua đoạn trích, em cs suy nghĩ j về bổn phận cr cn cái đối vs cha mẹ?

( nhanh lên ạ, mk cần gấp, mơn trc ạ )

9

:D

2) ND

- người mẹ an ủi En-ri-cô để cậu bé không giằn vặt bản thân vì mải chơi bóng nên mua thuốc muộn khiến ông không qua khỏi , qua đó bà còn khuyên bảo con rằng rồi con sẽ phải chịu những mất mát không hề muốn ( VD: mất mẹ như bà này nói ) và muốn con phải cứng rắn,dũng cảm đương đầu với chúng để trưởng thành

3) ukm cái này nghe cx đc , có tính mạch lac r nhưng kiểu j mấy giáo viên cũng ns ngược lại liền :D

thôi thì cứ nói là có đi , vì

P1 ( mấy dòng đầu ) : an ủi En-ri-cô về việc ... ( có ghi đầu tiên luôn nha)

P2: khuyên bảo , chỉ dạy cho En-ri-cô về những chông gai , bất hạnh trước mắt mà ai cx phải chịu đựng và muốn con phải cứng rắn,dũng cảm đương đầu với chúng để trưởng thành

các ý trên sắp xếp theo trình tự thời gian( từ now to future :D)

4)

Con cái phải lm tròn chữ hiếu đối với bố mẹ , người có công sinh thành và nuôi dưỡng ; biết yêu thương , an ủi , chăn sóc bố mẹ

Ngu văn :D

Học tốt 

30 tháng 11 2016

Khi cả gia đình tôi vừa dọn mâm cơm chiều ra thì lúc đó trăng cũng đã lên rồi. Lúc này, bầu trời cao vời vợi, những đám mây cứ trôi bồng bềnh. Kìa! Xa xa, phía chân trời vẫn ửng sáng. Màn đêm nhàn nhạt bao trùm khắp nơi. Vầng trăng đang từ từ nhô lên sau rặng tre đen của làng, tròn vành vạnh. Vầng trăng bây giờ đã lên cao, tỏa sáng khắp mọi nơi. Xa xa, phía đầu làng, là dòng sông hiền hòa, lóng lánh gợn sang lăn tăn. Dòng sóng sánh, vàng chói lọi như một đường trăng lung linh dát vàng. Ngoài đồng, quang cảnh thật vắng lặng, tĩnh mịch. Vạn vật say sưa tắm ánh trăng trong. Các chú đom đóm thì chơi trò ú tim bay lượn khắp nơi, trốn ở trong các kẽ lá hay quanh lũy tre. Những vì sao đêm long lanh như những ngọn nến đang giúp sức tỏa ánh sáng cùng vầng trăng ấy. Cây cối dựa vào nhau dường như đang chìm vào giấc ngủ. Gió đồng thổi lồng lộng, thảm lúa cứ nhấp nhô, nhấp nhô tới tận mãi chân trời. Nhìn từ xa, tôi cảm thấy làng mình là một bức tranh quê thanh bình, tĩnh mịch. Đứng ở sân ngắm ánh trăng đẹp và nghe khúc nhạc kì diệu của thiên nhiên, tôi cảm thấy lòng mình lâng lâng sảng khoái .

30 tháng 11 2016

mk vừa xem câu này ở trên mạng xong

23 tháng 9 2016

      Ngày khai trường là một ngày để toàn tụ với các bạn sau những tháng nghỉ hè. Được gặp lại những người bạn thân thương những người mà sẽ giúp đỡ em trong những tháng học sắp tới. Em đã rất háo hức mong đến ngày khai trường thật nhanh để ôn lại những kỉ niệm đẹp. Ngày khai trường lần thứ 8 với em nó là ngày quan trọng nhất của người học sinh.

Chúc bạn học tốt!hihi

23 tháng 9 2016

Không hiểu sao cứ đến ngày khai trường là lòng em lại rộn lên cảm giác nôn nao, háo hức đến vậy! Năm nào em cũng mong cho mùa hè qua nhanh để mùa thu về, mang theo những hoài bão và ước mơ gửi gắm trong năm học mới. Năm nay là lần thứ bảy em đi dự lễ khai giảng nhưng cảm  giác hồi hộp và háo hức vẫn còn nguyên vẹ như chỉ mới hôm qua vậy.Ngày khai trường quả là một ấn tượng sâu đậm trong mỗi trái tim học trò. Mang theo bao hoài bão, ước mơ, năm học này sẽ là sự nỗ lực, cố gắng hết mình của thầy trò trường THPT Chuyên Hà Nôi-Amsđể vươn tới đỉnh cao của giáo dục. Em sẽ cố gắng thật nhiều trong năm học mới này!

1 tháng 12 2021

Tham Khảo:

Thời thơ ấu khi còn đi học ở tiểu học đây chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mỗi con nguời. Khi nhớ đến kỉ niệm ấy, trong em lại hiện lên Những hình ảnh về bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết với loài cây mà em yêu quí, loài cây mà đã gắn bó với những ngày cắp sách đến trường của mỗi người, loài cây mà một nhà văn đã gọi nó với cái tên thân thương cây " Hoa học trò."

Nhìn từ xa cây phượng toả ra những tán lá xum xuê xanh ngắt giống như một cái dù khổng lồ che mưa che nắng. Thân cây to và sần sùi. Những chiếc rễ ngoằn ngoèo trồi lên mặt đất. Những chiếc lá bé tí kết thành những tán lá rộng. Hoa phượng màu đỏ thắm vừa đẹp, vừa dẻo dai, vừa bền bỉ. Cây phượng đã cho em bóng mát. Vào giờ ra chơi cúng em thường chơi đùa dưới gốc cây phượng. Các bạn nam thì chơi đá cầu hay chơi bắn bi còn các bạn nữ thì chơi nhảy dây hay chơi banh đũa. Phượng là người bạn cùng đi với em trong suốt thời học trò. Cây phượng là nơi cất giữ những niềm vui nỗi buồn của tuổi học trò. Những lúc em buồn vì bị điểm kém hay vì cãi nhau với bạn bè phượng là người bạn đã lắng nghe những tâm sự của em. Những lúc em vui vì được điểm cao hay vì em lại có thêm những người bạn mới phượng là người bạn đã cùng chia sẽ với em. Lúc những búp phượng gần nở là lúc báo hiệu cho chúng em biết mùa thi sắp đến. Những đứa học trò chăm chỉ học tập phượng như rất vui. Lúc hoa phượng nở một màu đỏ thắm và tiếng ve kêu lúc báo hiệu mùa hè đã đến. Những tiếng ve kêu hoà thành một bản nhạc nghe rất vui tươi. Âm thanh của tiếng ve làm cho đời sống của chúng em trở nên rộn ràng , vui tươi. Nhưng lúc đó cũng là lúc chúng em phải chia tay mái trường tầy cô và bạn bè để bước vào kì nghỉ hè . Lúc chia tay tiếng ve kêu mà lòng em xao xuyến không nỡ rời xa . Nhưng rôi cũng đến lúc chia tay với bạn mái trường , thầy cô , bạn bè.

Vào những ngày cuối năm học chúng em thường xuống sân nhặt những đóa phượng để ép vào tập để làm kỉ niệm khó phai mờ. Những dòng lưu bút còn in trên giấy của những đứa bạn thân đã cùng em học tập, vui chơi trong suốt năm năm học vừa qua. Thế đó, cây phượng còn là người bạn thân của chúng em suốt một thời học trò nói riêng. Cây phượng còn góp phần tạo nên vẻ đẹp thiên nhiên thơ mộng, kỳ ảo nói chung. Có khi nào bạn nghĩ cây phượng sẽ rời xa mình không? Nhưng còn đối với mình cây phượng luôn đồng hành với mình suốt con đường học vấn.
Cánh cổng trường đã đóng lại, chưa bao giờ phượng đẹp như lúc này. Phượng đẹp nhưng chằng ai ngắm nhìn phượng. Chỉ còn một mình phượng nhìn theo bóng của mỗi người học trò. Tạm biệt cây phượng, tạm biệt những kỷ niệm vui buồn dưới gốc phượng. dù có ai đi đâu xa, em sẽ luôn nhớ về ngôi trường thân yêu, nơi có một người bạn vô cùng thân yêu.

22 tháng 3 2022

THAM KHẢO

Tre là người bạn thân thiết nhất của nông dân Việt Nam và còn gắn bó với bao thăng trầm của lịch sử nước nhà. Không chỉ là người bạn của người dân trong cuộc sống mà còn góp phần công sức của mình công cuộc kháng chiến chống quân xâm lược. Ngay trong những câu chuyện cổ tích về Thánh Gióng cầm gậy tre đánh giặc đã đi sâu vào tiềm thức của biết bao người dân Việt Nam. Thế mới biết, từ những cuộc kháng chiến chống Mĩ, chông Pháp, ông cha ta đã biết cách sử dụng tre để chiến đấu quân thù. Tre chính là phần ko thể thiếu trong đời sống thường ngày của nhân dân Việt Nam. Tre cống hiến tất cả thân thể của mình để làm thành các dụng cụ phục vụ đời sống và nó trở thành cây tre tinh thần, là bóng mát, là khúc nhạc tâm tình, còn là biểu tượng cai quý cho phẩm chất cốt cách con người Việt Nam. Dù ngày hôm nay, khi xã hội càng phát triển thì hình ảnh lũy tre làng vẫn còn in đậm trong tâm trí mỗi người con Đất Việt như một tiếng gọi thiêng liêng của quê hương, đất nước.