Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Một ông lão đánh cá nghèo ra biển. Lần thứ nhất kéo lưới chỉ thấy có bùn, lần thứ hai kéo lưới được cây rong, lần thứ ba thì bắt được con cá vàng. Cá vàng kêu van, hứa trả ơn và ông lão đã thả.
Mụ vợ biết chuyện, mắng lão một trận và năm lần bắt ông ra biển, đòi cá vàng đáp ứng những yêu cầu của mụ:
Lần thứ nhất, mụ đòi cá giúp cho một chiếc máng lợn mới.
Lần thứ hai, mụ vợ lại "quát to hơn" và bắt ông lão ra biển đòi cá vàng mội cái nhà rộng.
Lần thứ ba, mụ vợ "mắng như tát nước vào mặt" ông lão và đòi làm một bà nhất phẩm phu nhân.
Lần thứ tư, mụ vợ lại "nổi trận lôi đình" và đòi cá cho làm nữ hoàng
Lần thứ năm, mụ muốn làm Long Vương để bắt cá vàng hầu hạ.
Cá vàng tức giận, lấy lại tất cả những thứ đã cho và ông lão trở về lại thấy túp lều nát ngày xưa, trên bậc cửa, mụ vợ đang ngồi trước cái máng lợn sứt mẻ.
Một ông lão đánh cá nghèo ra biển. Lần thứ nhất kéo lưới chỉ thấy có bùn, lần thứ hai kéo lưới được cây rong, lần thứ ba thì bắt được con cá vàng. Cá vàng kêu van, hứa trả ơn và ông lão đã thả.
Mụ vợ biết chuyện, mắng lão một trận và năm lần bắt ông ra biển, đòi cá vàng đáp ứng những yêu cầu của mụ:
Lần thứ nhất, mụ đòi cá giúp cho một chiếc máng lợn mới.
Lần thứ hai, mụ vợ lại "quát to hơn" và bắt ông lão ra biển đòi cá vàng mội cái nhà rộng.
Lần thứ ba, mụ vợ "mắng như tát nước vào mặt" ông lão và đòi làm một bà nhất phẩm phu nhân.
Lần thứ tư, mụ vợ lại "nổi trận lôi đình" và đòi cá cho làm nữ hoàng
Lần thứ năm, mụ muốn làm Long Vương để bắt cá vàng hầu hạ.
Cá vàng tức giận, lấy lại tất cả những thứ đã cho và ông lão trở về lại thấy túp lều nát ngày xưa, trên bậc cửa, mụ vợ đang ngồi trước cái máng lợn sứt mẻ.
I/ Mở bài:
Lý do về thăm quê, về quê với ai ?
II/ Thân bài:
+ Cảm xúc khi được về quê
+ Quang cảnh chung của quê hương
+ Gặp họ hàng ruột thịt
+ Thăm mộ tổ tiên
+ Gặp bạn bè cùng tuổi
+ Dưới mái nhà người thân
+ Phút chia tay
III/ Kết bài:
Cảm nghĩ về chuyến về quê
Đã lâu rồi tôi không được về quê nên lần này tôi háo hức lắm. Tôi cùng mẹ chuẩn bị thật kĩ lưỡng, từ gói bánh, gói kẹo, thuốc lá đến mảnh vải, áo quần,… cho mọi người ở quê. Quê tôi không biết dạo này ra sao, đổi mới thế nào? Chẳng biết bọn trẻ dưới quê có vui khi nhận được quà không? Tôi đi ngủ với vô vàn câu hỏi và một tâm trạng hồi hộp.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Sau khi chuyển đồ đạc lên phía sau, đúng tám giờ, xe chúng tôi chuyển bánh. Xe chạy bon bon trên con đường trải nhựa phẳng lì. Hết đường Giải Phóng, xe xuôi theo quốc lộ 1A. Tôi mở cửa kính xe. Gió và nắng ùa vào. Đã ra khỏi thành phố Hà Nội nên không khí thoáng đãng hơn nhiều. Không còn cảnh xe cộ nườm nượp nối đuôi nhau do tắc đường. Không còn cái bụi bặm và tiếng ồn ào của động cơ xe. Chà! Thật khoan khoái và dễ chịu. Tôi mải mê ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Những hàng cày, những cánh đồng, nhà cửa… cứ như lùi dần sau xe tôi. Lúc đầu, thế chỗ cho những cao ốc chọc trời là những khoảng không gian bát ngát trời mây tươi non màu cỏ. Dần dần, thay vào đó là những khu công nghiệp, những nhà máy lớn nhỏ xếp xen nhau với những ống khói lớn toả lên trời xanh. Thế rồi, lại những cánh đồng lúa mênh mông hiện ra, màu mạ non xanh hoà quyện với màu nâu màu mỡ của đất đai hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Khoảng gần trưa, chúng tôi qua cầu Hàm Rồng. Cầu bắc qua con sông Mã hùng vĩ, xanh ngát như dải lụa màu xanh da trời. Chỉ thoáng sau, chúng tôi đã đặt chân lên khoảng đất trống đầu làng, bên luỹ tre già xanh xanh và trước cổng làng khum khum được xây bằng đá.
Đường vào làng tôi vẫn vậy. Vẫn con đường dẫn qua cây đa cổ thụ đầu làng với tán lá xanh rậm, che mát cho lũ trẻ đùa vui dưới gốc cây. Xa xa, cánh đồng rộng lớn với những bóng nón trắng nhấp nhô. Thi thoảng, một giọng ca dao, một điệu hát ru con lại vút lên, len lỏi qua các lùm cây, ngõ ngách toả khắp xóm làng. Kia là mái đình cong cong cổ kính cùng hồ sen với những bông sen nở rộ, khoe nhị vàng tươi lấp ló dưới những cánh hồng… Chỉ có điều, con đường không còn là đường đất nữa, nó đã được trải nhựa đen bóng, phẳng lì.
Tôi sải bước vào giữa làng. Những làn khói lam bốc lên mờ mò trên mỗi nóc nhà. Lạ quá, bao nhà tranh vách đất xưa đã được thay bằng nhà mái ngói đò tươi.
Trên mái mỗi nhà đều có đường dây điện. Điện đã về tới quê tôi. Tôi dừng chân trước cổng nhà cô tôi, cất tiếng chào cô chú. Thấy gia đình tôi về, cô chú mừng lắm. Chẳng đợi tôi sắp xếp đồ đạc, cô kéo tôi vào lòng hỏi han đủ mọi chuyện. Mẹ tôi trao quà cho mọi người, ai cũng thích.
Trưa hôm đó, cô đãi tôi một bữa cơm quê. Chỉ là mấy món ăn giản dị mà sao tôi thấy ngon miệng thế. Ản xong, tôi nhanh chóng nhập bọn với lũ trẻ quê. Chúng tôi chơi đùa vui vẻ. Nhưng rồi xảy ra một việc. Lúc đó, tôi chạy theo đám trẻ ra đầu làng, ngang hồ nước. Chẳng may, tôi trượt chân, té ùm xuống nước. Mà tôi lại không biết bơi. Thấy tôi cứ chới với, lũ trẻ hiểu ngay sự cố. Tất cả chúng lao ùm xuống hồ, ra sức kéo tôi lên bờ. Sau khi thoát hiểm, tôi thấy mình thật sự gắn bó với lũ trẻ. Rồi chúng lại kéo tôi đi chơi. Chúng tôi chơi nhiều trò lắm. Nào là chơi ô ăn quan dưới gốc đa, nào là cưỡi trâu đánh trận giả, nào là bịt mắt bắt dê… Nhưng tôi vẫn thích nhất trò thả diều. Được chạy dài trên con đê, nhìn cánh diều bay bỗng trong gió, nghe tiếng sáo vi vu rồi hò hét vang trời mới vui làm sao.
Nhưng cũng đến lúc phải chia tay cô chú và các bạn. Chiều hôm đó, tôi trở về Hà Nội với bao nhiêu là quà quê, bao nhiêu là lưu luyến. Tôi vẫn nghe đâu đó tiếng sáo diều vi vu. Tôi sẽ không quên, không bao giờ quên những kỉ niệm đẹp của ngày hè đó.
Quê hương đối với tôi là những gì thân thương gần gũi nhất. Quê hương chính là vi vu cánh diều tôi thả cùng bọn trẻ. Quê hương chính là buổi chia tay đầy lưu luyến giữa tôi và lũ trẻ chăn trâu… Tôi yêu quê mình biết bao nhiêu. Mong sao sau này tôi sẽ làm được những việc thật có ích cho quê hương.
I/ Mở bài:
Lý do về thăm quê, về quê với ai ?
II/ Thân bài:
+ Cảm xúc khi được về quê
+ Quang cảnh chung của quê hương
+ Gặp họ hàng ruột thịt
+ Thăm mộ tổ tiên
+ Gặp bạn bè cùng tuổi
+ Dưới mái nhà người thân
+ Phút chia tay
III/ Kết bài:
Cảm nghĩ về chuyến về quê
Đã lâu rồi tôi không được về quê nên lần này tôi háo hức lắm. Tôi cùng mẹ chuẩn bị thật kĩ lưỡng, từ gói bánh, gói kẹo, thuốc lá đến mảnh vải, áo quần,… cho mọi người ở quê. Quê tôi không biết dạo này ra sao, đổi mới thế nào? Chẳng biết bọn trẻ dưới quê có vui khi nhận được quà không? Tôi đi ngủ với vô vàn câu hỏi và một tâm trạng hồi hộp.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Sau khi chuyển đồ đạc lên phía sau, đúng tám giờ, xe chúng tôi chuyển bánh. Xe chạy bon bon trên con đường trải nhựa phẳng lì. Hết đường Giải Phóng, xe xuôi theo quốc lộ 1A. Tôi mở cửa kính xe. Gió và nắng ùa vào. Đã ra khỏi thành phố Hà Nội nên không khí thoáng đãng hơn nhiều. Không còn cảnh xe cộ nườm nượp nối đuôi nhau do tắc đường. Không còn cái bụi bặm và tiếng ồn ào của động cơ xe. Chà! Thật khoan khoái và dễ chịu. Tôi mải mê ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Những hàng cày, những cánh đồng, nhà cửa… cứ như lùi dần sau xe tôi. Lúc đầu, thế chỗ cho những cao ốc chọc trời là những khoảng không gian bát ngát trời mây tươi non màu cỏ. Dần dần, thay vào đó là những khu công nghiệp, những nhà máy lớn nhỏ xếp xen nhau với những ống khói lớn toả lên trời xanh. Thế rồi, lại những cánh đồng lúa mênh mông hiện ra, màu mạ non xanh hoà quyện với màu nâu màu mỡ của đất đai hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Khoảng gần trưa, chúng tôi qua cầu Hàm Rồng. Cầu bắc qua con sông Mã hùng vĩ, xanh ngát như dải lụa màu xanh da trời. Chỉ thoáng sau, chúng tôi đã đặt chân lên khoảng đất trống đầu làng, bên luỹ tre già xanh xanh và trước cổng làng khum khum được xây bằng đá.
Đường vào làng tôi vẫn vậy. Vẫn con đường dẫn qua cây đa cổ thụ đầu làng với tán lá xanh rậm, che mát cho lũ trẻ đùa vui dưới gốc cây. Xa xa, cánh đồng rộng lớn với những bóng nón trắng nhấp nhô. Thi thoảng, một giọng ca dao, một điệu hát ru con lại vút lên, len lỏi qua các lùm cây, ngõ ngách toả khắp xóm làng. Kia là mái đình cong cong cổ kính cùng hồ sen với những bông sen nở rộ, khoe nhị vàng tươi lấp ló dưới những cánh hồng… Chỉ có điều, con đường không còn là đường đất nữa, nó đã được trải nhựa đen bóng, phẳng lì.
Tôi sải bước vào giữa làng. Những làn khói lam bốc lên mờ mò trên mỗi nóc nhà. Lạ quá, bao nhà tranh vách đất xưa đã được thay bằng nhà mái ngói đò tươi.
Trên mái mỗi nhà đều có đường dây điện. Điện đã về tới quê tôi. Tôi dừng chân trước cổng nhà cô tôi, cất tiếng chào cô chú. Thấy gia đình tôi về, cô chú mừng lắm. Chẳng đợi tôi sắp xếp đồ đạc, cô kéo tôi vào lòng hỏi han đủ mọi chuyện. Mẹ tôi trao quà cho mọi người, ai cũng thích.
Trưa hôm đó, cô đãi tôi một bữa cơm quê. Chỉ là mấy món ăn giản dị mà sao tôi thấy ngon miệng thế. Ản xong, tôi nhanh chóng nhập bọn với lũ trẻ quê. Chúng tôi chơi đùa vui vẻ. Nhưng rồi xảy ra một việc. Lúc đó, tôi chạy theo đám trẻ ra đầu làng, ngang hồ nước. Chẳng may, tôi trượt chân, té ùm xuống nước. Mà tôi lại không biết bơi. Thấy tôi cứ chới với, lũ trẻ hiểu ngay sự cố. Tất cả chúng lao ùm xuống hồ, ra sức kéo tôi lên bờ. Sau khi thoát hiểm, tôi thấy mình thật sự gắn bó với lũ trẻ. Rồi chúng lại kéo tôi đi chơi. Chúng tôi chơi nhiều trò lắm. Nào là chơi ô ăn quan dưới gốc đa, nào là cưỡi trâu đánh trận giả, nào là bịt mắt bắt dê… Nhưng tôi vẫn thích nhất trò thả diều. Được chạy dài trên con đê, nhìn cánh diều bay bỗng trong gió, nghe tiếng sáo vi vu rồi hò hét vang trời mới vui làm sao.
Nhưng cũng đến lúc phải chia tay cô chú và các bạn. Chiều hôm đó, tôi trở về Hà Nội với bao nhiêu là quà quê, bao nhiêu là lưu luyến. Tôi vẫn nghe đâu đó tiếng sáo diều vi vu. Tôi sẽ không quên, không bao giờ quên những kỉ niệm đẹp của ngày hè đó.
Quê hương đối với tôi là những gì thân thương gần gũi nhất. Quê hương chính là vi vu cánh diều tôi thả cùng bọn trẻ. Quê hương chính là buổi chia tay đầy lưu luyến giữa tôi và lũ trẻ chăn trâu… Tôi yêu quê mình biết bao nhiêu. Mong sao sau này tôi sẽ làm được những việc thật có ích cho quê hương.
Giới thiệu bản thân về tiếng anh:
Hello everybody! My name is ...(tên bạn). I am ...(tuổi) years old. I'm in class ...(lớp bạn học) at ....... ........ School (Trường của bạn).
Nói chung mình ko giỏi phần này lắm
Còn về bài hát hay thì mình biết vài bài, nhưng ko biết bạn thích hay ko.
1. Người đi - lòng chẳng xa lòng
Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời
Tham khảo rồi tự biến thành lời văn của bạn nhé :
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
Gia đình tôi có hai anh em trai, tôi là út. Bố mẹ tôi đã theo về với tổ tiên hơn mười năm nay. Tôi ở với anh được một thời gian thì anh tôi lấy vợ. Không muốn cho tôi ở chung, họ bèn chia gia tài. Lợi dụng quyền thế của mình, hai vợ chồng chiếm hết tài sản quý giá, chỉ đế lại cho tôi một mảnh nhỏ và cây khế ngọt ở cuối vườn. Là phận em, tôi không đòi hỏi gì cả, và cũng chẳng phàn nàn, chỉ lo làm thuê cuốc mướn kiếm sống qua ngày.
Đến mùa khế ra qua, bỗng nhiên có một con chim lạ đến ăn hết trái này đến trái khác. Tôi xót ruột lắm bèn than thở cùng chim:
- Chim ơi! Cơ nghiệp nhà tôi chỉ có mỗi cây khế, chim ăn hết, tôi biết trông cậy vào đâu!
Chim lạ liền nói:
- Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.
Thế rồi hôm sau chim lạ đưa tôi đi ra một hòn đảo ở tít ngoài khơi đầy vàng châu báu. Y theo lời dặn của chim, tôi chỉ lấy vừa đủ một túi ba gang rồi chim trở về nhà. Từ đó, cuộc sống của tôi trở nên khá giá, giàu có.
Biết chuyện, vợ chồng anh tôi ngày nào cũng sang nhà tôi năn nỉ xin đổi bộ gia tài để lấy cây khế. Thương anh, tôi đồng ý đổi. Đến mùa khế, vợ chồng anh tôi thay nhau chờ chực ở gốc cây chờ chim lạ đến. Rồi chim lạ cũng đến ăn. Sự việc giống như trước đây chim lạ đã nói với tôi. Chim lạ đi rồi, hai vợ chồng anh tôi hí hửng về nhà may một cái túi nhưng không phải ba gang như chim lạ bảo mà rộng đến mười hai gang.
Sáng hôm sau chim lạ đến chở anh tôi ra đảo. Vốn là người có tính tham anh tôi chất đầy vàng bạc châu báu ngọc ngà vào túi. Không những thế, anh tôi còn tìm kiếm chỗ nào trên người có thể nhét được, đều nhét vào rồi ì ạch lôi cái túi vàng khổng lồ và thân mình nặng trịch leo lên lưng chim. Nặng quá, chim phải vỗ cánh đến ba lần mới nhấc nổi mình lên được. Lúc bay qua biển, gặp một luồng gió mạnh, chim lảo đảo nghiêng cánh hất anh tôi cùng vàng rơi xuống biển sâu.
Tôi rất buồn vì cái chết của anh tôi nhưng nghĩ cho cùng đó cũng chính là học cho những kẻ tham lam, ích kỉ như lời ông cha đã dạy "tham thì thâm”.
Đã hơn 1 tiếng đồng hồ trôi qua rồi mà 4 đứa kia vẫn chưa về,thằng Quân và thằng Quang ôm nhau run cầm cập,lát sau thì mắt mỏi quá tụi ns muốn đi ngủ lắm nhưng mà sợ quá nên không dám ngủ:
Anh hùng xạ điêu - tập 9
0.2M views
00:02 / 52:17
- Ê, mày đi rửa mặt với tao không? - Thằng Quân cất tiếng ns phá tan bầu không khí im lặng nãy giờ.
- Cũng được..t cũng muốn đi rửa mặt- thằng Quang nói
Hai đứa tụi ns mở cửa phòng ra,nhìn về phía mấy phòng khác đều đã đóng cửa hết rồi,bình thường cũng như vậy nhưng sao hôm nay cảm thấy ớn lạnh dzữ dzậy nè.Hai đứa tụi nó từ từ chậm rãi đi về phía nhà tắm,đó là nơi thằng Duy đã gặp ma nên tụi nó càng sợ hơn.
Đứng ngay trước cửa phòng tắm mà tụi nó toát hết mồ hôi lạnh,thằng Quân đặt tay lên lên tây nắm cửa nhưng lại thụt về,nó cứ làm như vậy hơn 5 lần thằng Quang bực mình:
- Nhây vừa thôi,mày không mở thì tránh ra coi- Thằng Quang đẩy Quân ra rồi từ từ mở cửa.
Đèn điện bây giờ cứ lập lờ lúc có lúc không. Két...Tiếng cánh cửa phòng tắm số 2 mở ra từ từ,chắc do gió thổi thôi ấy mà. Ực,tụi nó nuốt hết nước bọt trong miệng,dồn hết dũng khí đặt chân vào nhà tắm:
-Đi...đi rửa mặt lẹ...lẹ đi mày - Quân lắp bắp ns tay đẩy thằng Quang giục ns di nhanh lên.
- Từ...từ từ đã,làm cái gì mà phải vội- Quang nói
Thằng Quang từ từ nhích dần về phía bồn rửa tay.Khi tới nơi thì tụi nó thở phào nhẹ nhõm, phù,sau bao nhiêu vất vả khó khăn mới lết đc tới nơi. Tụi ns bật vòi nước lên rồi rửa mặt,rửa xong tụi ns vuốt mặt nhìn vào gương thì thấy...có 2 bộ xương vẫn còn chút thịt...mặc trang phục y chang thằng Quân và Quang.
- bớ...bớ...làng..- Quân và Quang ôm nhau run cầm cập lắp bắp nói.Hai bộ xương đó đi ra từ trong gương và chậm rãi tiến về phía thằng Quân và Quang như cái xác vô hồn,chúng đưa tay về phía trước với lấy 2 đứa nó miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại câu:"Chúng ta là một,nên đừng bỏ rơi tôi"
- Á...- 2 đứa hét lên,cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại,tụi nó chạy tới đạp cửa nhưng chẳng ăn thua,tụi nó đứa giật cái chốt cửa đứa thì đập cửa kêu rầm rầm. Hai bộ xương không chịu buông tha cho tụi nó,cứ vồ lấy tụi nó làm 2 đứa chạy quanh phòng tắm mà xanh cả mặt. Chạy 1 hồi cũng đuối sức,tụi nó ngã xuống ôm nhau thật chặt,mặt cho mấy bộ xương muốn làm gì thì làm...
RẦMCánh cửa bỗng nhiên văng mạnh ra,hất tung 2 bộ xương,đầu 1 nơi,chân 1 nơi,xương của chúng bị chia thành rất nhiều khúc.
- a Nhật!!!- vừa thấy bóng của tôi đứng trước cửa,thằng Quân và Quang nhào tới như hổ vồ mồi.
- ọe, không xong rồi,ọe...- tôi ôm bụng chạy đi tìm chỗ nôn,thằng Phát cũng cong đít mà chạy theo tôi.
- ủa cái gì vậy??tụi nó bị gì vậy??- Thằng Quang ngơ ngác.
- ủa tao nói rồi mà tụi nó ko chơi được trò cảm giác mạnh nên mới vậy đó- Vũ nói.
- đâu,ma ở đâu,có ngon thì xuất hiện đi - thằng Duy từ trong phòng chạy ra tay cầm theo 1 cái chảo.- ủa mà sao chả có cái mô tê gì vậy?
- nó ở trong...ủa??? đâu rồi???- thằng Quang trố mắt lên nhìn quanh phòng mà chẳng thấy cái gì trừ cánh cửa bị phá hỏng.
- rõ ràng lúc nãy nó ở đây mà - Quân cố biện minh.
- tao thì chả thấy cái gì hết,thôi có gì thì vào phòng nói tiếp,ở đây ko tiện cho lắm,tụi mày vô trước đi,tao đi lôi xác 2 thằng kia vào đã - thằng Vũ nói
Cả bọn gật đầu rồi vào phòng.
1 . Quyển sách ma
2 Trốn tìm
3 May quá
4 Phòng trọ
5 Nhầm
6 Cứ tưởng cô gái là Ma
7 Ma nước ngoài
8 Ma .... lầy
9 Ma cũng sợ
10 Ma với gái
11 Ma rượu
12 Lý do làm ma
13 Truyện ma siêu hài
14 Truyện cười về ma
phần 1:
gần nhà mình có một cây cầu bắt ngang qua một con sông nước chảy rất mạnh,nó cũng chỉ là một cây cầu bình thường nhưng điều đáng nói là cây cầu này tính ra cũng có khoảng 5 người, có cả nam và nữ tìm đến đây tự tử rồi…nhưng lạ một điều những người tự tử đều đang có một cuộc sống rất trọn vẹn, hạnh phúc cả về vật chất lẫn tinh thần nên không hiểu lý do tại sao họ lại tìm đến cái chết…chỉ riêng có cái chết đầu tiên của một cô gái trẻ đang mang thai là tất tưởi nhất…mình nghe kể là lúc đó cô gái này lỡ mang thai với một tên sở khanh nên oán hận mà tự vẫn…nhưng mãi mà không tìm thấy xác, người nhà cô gái mời thầy ra tận cây cầu để gọi hồn tìm xác thì thầy nói cô gái này hà bà không cho lên…vậy là cái xác không bao giờ được tìm thấy, cứ như vậy thì như thông lệ 1 năm lại có thêm một người tự tử ở trên cầu này…
năm đó là vừa tròn một năm sau cái chết của cô giáo mầm non có chồng làm giáo viên tiểu học, và có 2 đứa con nhỏ xinh xắn…cái chết quá bất ngờ khiến người dân nơi đây cảm thấy bất an, nên họ tự bỏ tiền ra lập bàn thờ rồi cúng kiếng đầy đủ mong được bình an, bên uỷ ban xã cũng bố chí dân phòng ra canh gác trên cầu để tránh thêm những sự việc đau lòng…năm đó anh họ mình vừa mới đi nghĩa vụ về thì được giới thiệu làm bên xã, và cũng chính anh họ mình là một trong số những người tham gia canh gác…phải nói thời điểm đó ai cũng hồi hộp, vì năm nào cũng có người tự tử không biết năm nay sẽ như thế nào…đêm hôm đó cũng như thường lệ anh mình cũng vài người nữa lên chổ gác thì bất chợt thấy trên cầu có dáng người đang bước đi, soi đèn pin thì thấy đó là một cô gái với dáng vẻ chẳng giống với đi dạo chút nào…cứ lắc lư như con rối vậy, thấy có điều bất ổn nên anh mình cũng mọi người mới vội vàng chạy lên đó, nhưng hình như phát hiện ra nên cô gái này mới bước nhanh hơn và đến đúng cái nơi mà những người trước đã từng nhảy xuống thì cô gái mới leo vội lên thành cầu nhưng may mắn làm sao anh mình là người túm lại được và kéo ngược lại khiến cả 2 chúi nhủi ra phía sau…nhưng chưa kịp đứng lên thì cô gái này lại hét lên và lao tới tiếp tục ý định nhảy xuống…phải mấy người nữa thì mới giữ được cô gái này…mọi người nhấc bỗng cô gái lên để ôm xuống dưới nhưng cô ta giẫy giụa liên tục và luôn mồm gào lên:
– thả tao ra…tao sẽ giết hết tụi mày…
mặc kệ cho cô ta gào thét mọi người vội vàng ôm cô ta xuống dưới trạm, lúc này rất đông người đã kéo đến để chứng kiến sự việc…nhưng không một ai dám tiến đến gần vì nhìn vẻ mặt giận dữ đáng sợ khiến ai cũng rùng mình, đèn pin soi vào mặt thì cô ta rú lên …cô ta cứ liên tiếp chửi bới mọi người và nhất là anh mình, cô ta nhìn chằm chằm anh mình và giận dữ nghiến răng nói:
– mày là th ( tên anh họ mình) …con của ông kh, bà ng..nhà ở đầu dốc..tao sẽ giết hết cả nhà mày…
nói xong cô ta cười lên ghê rợn, anh mình thì lúc này mặt mày tái mét…không dám làm gì nữa,lùi ra phía sau tai ù lên, sau một lúc thì người cô ta mềm ra và xụi lơ…không ai biết nhà cô gái này ở đâu nên mọi người đem cô gái về trạm xá để sáng mai tỉnh dậy sẽ tính tiếp…riêng phần anh mình khi nghe những lời đó thì hoang mang tột độ…vì đây là lần đầu tiên anh gặp cô gái ấy mà cô ta lại không phải người trong xóm thì sao lại biết rỏ về anh mình như vậy..vì cảm thấy quá mệt mõi nên anh mình xin phép về nhà, trở về nhà anh mình rữa mặt và tự trấn an bản thân rằng đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi…
sáng hôm sau vừa mới mở mắt ra anh mình chảy vội đến uỷ ban thì giật mình khi biết tin cô gái đó đã trốn khỏi trạm xá và đã không từ bỏ ý định tự tử, xác của cô ta được đưa về khám nghiệm với vẻ mặt hốt hoảng tột độ…sau cái chết đó thì anh mình bị ám ảnh, anh mình luôn nói rằng có một đứa bé theo anh và cứ luôn mồm gọi anh là bố…khiến anh không ngủ cũng không ăn uống được gì, người càng ngày càng hốc hác, xanh xao…cho đến đỉnh điểm là tối hôm đó khi cả nhà đang ngồi ăn cơm thì anh mình từ trong phòng lủi thủi bước ra và nói rằng muốn lấy vợ và nói rằng muốn qua bên đó ở luôn cùng vợ con anh…ai cũng ngạc nhiên vì quá đột ngột, nghĩ rằng anh mình đã làm hại đời con gái nhà nào đó nên sợ mang tiếng xấu vội vàng tra hỏi địa chỉ nhà cô gái đó…nhưng anh mình cứ lắc đầu nói rằng không biết gì cả, chỉ biết đường đi mà thôi, không đợi đến sáng…ngay tối hôm đó cả nhà theo chân anh mình đi đến nhà cô gái đó để nói chuyện…cũng không quá xa, chỉ cách một thôn mà thôi..dừng chân trước một căn nhà nhỏ cây cối um tùm và ánh đèn le lói, ba mẹ anh từ bên ngoài gọi vọng vô thì đèn sân được bật lên, một người đàn ông bước ra ngạc nhiên nhìn mọi người và mời vào nhà…căn nhà nhỏ không có gì ngoài chiếc bàn thờ có một tấm di ảnh bị phủ khăn lên, sau màn chào hỏi thì mọi người bắt đầu ngồi xuống bàn…người đàn ông lên tiếng:
– có chuyện gì mà gia đình đến đây vào đêm khuya thế này
thím ( mẹ anh họ minh) mình mới khẻ lên tiếng:
– xin lỗi đã làm phiền ông, ông có thể kêu con gái ông ra để bàn chuyện cưới xin cho 2 đứa, chúng nó lỡ dại rồi thì cũng không nên làm khổ chúng nó…
nghe tới đây người đàn ông run lên cùng với đó là một loạt tiếng ho cùng với tiếng dép loạt xoạt từ trong buồng vọng ra…một người phụ nữ ốm yếu bước ra nhìn mọi người rồi thều thào như dùng hết sức lực để nói:
– bà nói gì, con gái tôi còn sống sao, nó ở đâu.
mọi người sửng sốt đứng bật dậy:
– còn sống là sao…
không thể nói thêm lời nào nữa, người đàn ông mếu máo cắt ngang:
– con gái tôi tự tử mấy năm về trước đến giờ vẫn chưa thấy xác, ngay cả bàn thờ cũng không dám để lộ ảnh …sao có thể có chuyện đó…hay là nó chưa chết
mọi người nhìn nhau rồi quay sang nhìn anh mình gặng hỏi:
– vậy là sao hả th, mày có lộn nhà không hả
anh mình như người mất hồn, hỏi gì cũng lắc đầu nói không biết…chỉ biết rằng đây đúng là nhà cô gái mà anh muốn lấy làm vợ, nhất quyết không chịu về.
nghi ngờ rằng anh mình đã bị vong nữ theo nên mọi người kéo bằng được anh mình về, anh mình cứ khóc lóc kêu gào rằng không đi đâu hết vì vợ với con anh ở đây…bất lực đành phải để anh ở lại một đêm,nhưng không thể để mất đứa con như vậy nên sáng hôm sau ba mẹ anh đã mời thầy về tận nhà cô gái, vừa bước tới đầu cỗng ông thầy đã chậc lưỡi rằng xung quanh ám khí quá nặng, một mình ông không đủ sức nên yêu cầu mọi người đến đến tận xã bên để mời thêm một vị cao tê ấn hơn nữa, trong lúc chờ đợi thì ông thầy bên ngoài bấm quẻ, nói rằng cô gái này chết oan trong lúc đang mang thai nên nghiệp chướng quá lớn, cô gái này chết còn mang theo sự oán hận và uất ức nên không thể siêu thoát…đã biến thành quỷ dữ vì muốn siêu thoát cho đứa con nên bao năm qua vẫn luôn chờ người hợp vong để kéo xuống, cô ta phải bắt cho đủ 5 nữ 2 nam thì mới siêu thoát cho đứa con được…giờ đã gần đủ, chỉ còn thiếu mỗi một nam là anh mình mà thôi…nghe thấy vậy thím mình rú lên khóc lóc cầu xin ông thầy giúp đỡ vì chỉ có một đứa con trai duy nhất…
khi mặt trời vừa lên cũng là lúc vị cao nhân kia đến, bước xuống xe mang theo một cái túi đen vội vàng bước đến…sau màn chào hỏi thông lệ thì 2 ông thầy bắt tay ngay vào việc, mọi người vào bên trong kéo anh mình ra nhưng anh mình nhất quyết không chịu ra…đến khi phải nhờ thêm hàng xóm thì mới lôi anh mình ra được ngoài sân, hỏi tại sao thì anh mình cứ luôn miệng nói là không biết, đừng chia rẻ vợ con của anh…rồi anh khóc lóc thảm thiết khiến thím mình cũng khóc theo, và ông thầy tiến đến cầm theo một bát rượu, ông thầy đưa 2 ngón tay lên ngoảy ngoảy rồi lẩm bẩm trong miệng, xong ngậm lấy rượu phun thẳng vào mặt anh mình…cứ phun liên tục như vậy cho đến khi anh mình lấy tay lên xoa mặt và hét lên “cay mắt quá…”, lúc này anh mình dụi dụi mắt rồi ngơ ngác ngước mắt lên nhìn mọi người ngạc nhiên như không biết chuyện gì đang xảy ra…ra dấu cho mọi người dìu anh mình dậy đưa về nhà thì bất ngờ gió ở đâu nổi lên lạnh ngắt khiến từ bên trong nhà chiếc khăn phũ tấm di ảnh bị hất tung ra rớt xuống đất để lộ ra khuôn mặt cô gái đẹp nhưng lộ vẻ giận dữ…biết rằng cô ta đang giận nên 2 ông thầy hối thúc mọi người đưa anh mình về nhà ngay lập tức trước ánh mắt dỏi theo trong tấm hình, 2 ông thầy cùng bước vào nhà nhưng vừa đến trước cữa thì người đàn ông là bố của cô gái cầm dao chặn lại quát:
– cút ngay, để con gái tôi yên…các người có được đứa con rồi thì cút hết đi…
biết không thể làm gì hơn nên mọi người lùi hết ra ngoài, tấm hình tự nhiên bị lật úp lại cùng với tiếng đóng sầm cữa lại khiến ai cũng giật mình…vậy là đã kéo được anh mình trở về nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó…
<!–nextpage–>
phần 2:
trở về nhà trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người, gương mặt thất thần của anh mình càng làm mọi người thêm lo lắng…theo lời 2 ông thầy nói thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, phải có người luôn bên cạnh trông chừng anh mình, ông còn lấy trong túi ra 3 cuộn chỉ 3 màu khác nhau và bện lại thành một sợi dây rồi nhúng vào chén rượu, miệng lại lẩm bẩm…xong ông ấy đeo vào cổ cho anh mình và nói phải luôn đeo chứ không được tháo ra dù bất cứ trường hợp nào…mấy hôm sau đó mọi thứ có vẻ tiến triển hơn, anh mình đã ăn được ngủ được nên mặt mày hồng hào tươi tỉnh hơn…nghĩ rằng con quỷ kia đã buông tha nên mọi người an tâm phần nào và không theo sát anh mình như trước nữa…bữa giờ ở nhà quài anh mình cảm thấy chán nên xin phép tối nay tiếp tục đi trực cùng với mấy anh em dân phòng…không biết xui khiến thế nào mà tối hôm đó sau khi tắm xong anh mình tháo sợi dây 3 màu ra mà quên đeo lại, cả nhà cũng không để ý thấy điều đó vì đồng phục dân phòng che hết cả phần cổ…sau khi ăn cơm xong anh mình lấy đèn pin đi thẳng ra ngoài uỷ ban xã, mọi người đều mừng rở vì anh mình rất vui tính thường hay làm mọi người cười nên đi trực chung vui lắm…cả bọn tất thảy 4 người đi vòng quanh các nẻo đường để cảnh giới thì anh mình bất chợt nghe thấy tiếng con nít khóc thét lên…anh mình lắng tai nghe rồi quay sang hỏi:
– bọn mày có nghe thấy gì không, con nít ở đâu khó...