Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Văn bản mà em thích nhất là văn bản những cánh buồm
Nội dung của văn bản nói về tình cha con thiêng liêng và ước mơ của hai cha con dc khám phá những vùng đất xa xôi
lí do em thích là vì bài rất hay và cách đọc giản dị,chân thành
Trong chương trình học của mình, em thích nhất là văn bản Người cầm quyền khôi phục uy quyền.Câu chuyện nói về một người tên là Giăng Van - giăng vì muốn cứu một nạn nhân bị Gia-ve bắt oan, ông buộc phải tự thú mình là tù nhân của sáu năm trước đã vượt ngục. Vì thế, ông phải đến từ giã Phăng-tin khi nàng chưa biết gì về sự thật tàn nhẫn. Câu chuyện kể lại tình huống Gia-ve dẫn lính đến bắt Giăng Van-giăng khi ông đến thăm Phăng-tin lúc nàng đang hấp hối. Ban đầu, Giăng Van-giăng chưa mất hẳn uy quyền của một ông thị trưởng. Vì không muốn dập tắt niềm hi vọng của Phăng-tin ông phải hạ mình trước Gia-ve. Nhưng Gia-ve vẫn tàn nhẫn tuyên bố Giăng van-Giăng chỉ là một tên tù khổ sai vượt ngục và hắn sẽ bắt ông. Phăng-tin tuyệt vọng tắt thở. Căm phẫn trước sự tàn ác của Gia-ve, Giăng van-giăng khôi phục uy quyền khiến hắn phải run sợ và làm những nghĩa vụ cuối cùng đối với Phăng-tin.
Điều em thích ở văn bản này là ở nhân vật Giăng Van-giăng. Ông tuy trước kia là một người lao động nghèo nhưng với tấm lòng yêu thương, ông phải bị kết án tù khổ sai mười chín năm. Và cũng vì xuất phát từ lòng yêu thương đó ông đã khai nhận mình là Giăng Van-giăng để cứu sống một con người, điều này cho thấy ông là người có tấm lòng tốt bụng, bao dung và hy sinh, khi ông chịu nhịn nhục để cho Phăng-Tin an tâm những ngày cuối cùng của mình, ông hứa sẽ tìm thấy con trai của cô.
Câu 1. Nhân vật “tôi” trong văn bản Tôi đi học của Thanh Tịnh mang một tâm trạng trong sáng, hồn nhiên nhưng cũng đầy bỡ ngỡ trong ngày đầu đến trường, từ cảm giác nao nức, hồi hộp khi được mẹ dắt đi học trên con đường quen mà trở nên lạ lẫm, đến sự lo sợ, e dè khi đứng trước ngôi trường đông đúc và trang nghiêm, tất cả đều được thể hiện rất tinh tế, nhân vật “tôi” vừa háo hức vừa lo lắng, vừa mong muốn khám phá vừa muốn nép vào vòng tay mẹ, đặc biệt khi bước vào lớp học, cảm giác xa lạ khiến “tôi” có chút sợ hãi nhưng cũng dần thích nghi, từ đó cho thấy sự chuyển biến tâm lí tự nhiên của một đứa trẻ trong bước ngoặt đầu đời, qua đó tác giả đã gợi lại những kỉ niệm đẹp, trong trẻo về tuổi thơ và khơi gợi tình cảm yêu thương mái trường, thầy cô
Câu 2. Phụ huynh và nhà trường đều có vai trò vô cùng quan trọng trong việc giáo dục trẻ em, gia đình là môi trường đầu tiên hình thành nhân cách, nơi cha mẹ dạy con những giá trị đạo đức, cách ứng xử và tình yêu thương, trong khi đó nhà trường là nơi cung cấp tri thức, rèn luyện kĩ năng và phát triển toàn diện cho trẻ, sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình và nhà trường sẽ giúp trẻ được giáo dục một cách toàn diện cả về trí tuệ lẫn nhân cách, nếu thiếu sự quan tâm của phụ huynh hoặc sự định hướng đúng đắn từ nhà trường thì việc giáo dục sẽ không đạt hiệu quả, vì vậy cả hai cần đồng hành, hỗ trợ lẫn nhau để giúp trẻ phát triển tốt nhất trong học tập và cuộc sống
Câu 1: A
Câu 2: C
Câu 3: B
Câu 4: A
Câu 5: C
Câu 6: D
Câu 7: Biện pháp tu từ điệp cấu trúc "Tôi muốn..". Tác dụng:
- Tăng tính biểu hình biểu đạt gây ấn tượng sâu sắc cho người đọc.
- Tạo giọng điệu tha thiết cho đoạn thơ
- Làm nổi bật mong muốn khát khao của nhà thơ muốn bất tử hóa vẻ đẹp của mùa xuân nơi trần thế, muốn cất giữ mọi cái đẹp của mùa xuân tận sâu trong trái tim mình để không bao giờ phai nhạt.
Câu 8: Thông điệp mà tác giả gửi gắm trong đoạn thơ trên "hãy mở lòng để tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên đất trời". Bởi:
- Chúng ta chỉ sống một lần vì vậy đừng ngần ngại tận hưởng vẻ đẹp của cuộc đời này trong đó có vẻ đẹp thiên nhiên của đất trời.
- Tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên để biết cách yêu thương và trân trọng thiên nhiên quanh ta nhiều hơn.






20/11 sắp đến. Mong các bạn gửi những lời chúc tốt đẹp đến các thầy cô trên HOC24.
Tôi là cây gỗ lim xanh trong một khu rừng tại Việt Nam. Tôi có một cơ thể cứng, chắc, nặng và bền. Tôi cao khoảng 30m và rộng khoảng 0,7 - 0,9m. Tôi ưa bóng khi nhỏ nhưng tôi lại ưa ánh sáng khi lớn. Xung quanh người tôi có những đường vân xoắn rất đẹp mắt. Khi tôi vẫn còn là một cái cây nhỏ và non, tôi màu vàng nâu và khi tôi già đi, tôi màu vàng đen. Mùa hè, tôi tận hưởng ánh nắng từ mặt trời. Mùa xuân tôi thỏa thích đu đưa theo những cơn mưa bay nhè nhẹ. Mùa thu, tôi đu đưa những chiếc lá theo những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua. Mùa đông, tôi cùng các bạn gỗ lim khác được những làn sương phủ mịt mù. Cứ như thế, từng ngày, từng năm trôi qua một cách yên bình. Bỗng dưng một ngày, có một số người đến khu rừng tôi đang sinh sống để khai thác gỗ. Chẳng may, tôi được họ chọn. Họ đánh dấu vào người tôi và dùng rìu chặt đôi cơ thể tôi. Họ mang tôi về và thay đổi hình dạng của tôi. Một tháng sau, có một đôi vợ chồng già đến và mua tôi ở hình dạng mới về...
Tôi là cây bạch đàn cả họ nhà tôi ai cũng trắng muốt như nàng bạch tuyết trong câu truyện cổ tích mà bọn trẻ vào rừng hay kể cho nhau nghe thân tôi trắng lá thì nhỏ và khá giống lá trúc vì có thân hình trắng muốt lên gia đình tôi là thành phần của giấy đấy nên tôi rất háo hức vì sẽ là những cuốn sách những bài kểm tra điểm 9 , 10 của học sinh làm tôi thấy rất vui nhưng có lẽ muốn tôi thành những miếng giấy chắc là đau lắm nhưng tôi sẽ cố nhịn để các bạn học sinh có sách đến trường.
Trời này mát quá những ánh nắng vui đùa trên những chiếc lá của tôi kìa nhưng tôi buồn ngủ quá tạm biệt nhé nếu lớn lên tôi biến thành giấy thì mong các bạn hãy học giỏi nhé zzzzzzz
Oáp~~~. Mấy năm trôi qua rồi nhỉ? Tôi sống ở đây từ bao giờ rồi ta, năm năm, mười năm hay hai mươi năm? Ôi, tôi không thể nhớ được cái khung cảnh ngày xưa, khi còn là chồi non mọc sát thân mẹ được mẹ che chở, cái cảm giác ấy, cái niềm nổi ấy đã khắc lên da tôi, khiến cho cái nếp da trên thân tôi dần xù xì đi. Càng già đi thì cái hình ảnh ấy dần quá mờ nhạt đối với tôi. Tôi nhớ, có một người đã đi qua tôi tay bồng đứa con rồi chỉ vào tôi bảo rằng: “ này con, đây là cây sồi, con nên nhớ rằng không chỉ là mình cây này mà con nhiều loài cây khác cũng sẽ dõi theo con, dõi theo tương lai của con và con hãy nhớ điều đó nhé”. Cây sồi là thứ mà tôi biết là tên của mình do người “mẹ” ôm con ấy đặt cho mình. Nghe điều đó, tôi chợt khóc, mẹ tôi là một cây sồi là một cây sồi đã già cằn cỗi. Rồi bỗng một ngày, mẹ tôi đã rời xa tôi với một giàn người cắt xẻ rồi đưa thân mẹ tôi đi. Năm tháng dần trôi qua, cứ tới mùa tóc tôi rụng rồi lại dài ra, tưởng tượng ra khung cảnh ấy, cái khung cảnh mà bị những thứ cắt qua người rồi bị khiên đi mà không biết mình sắp bị làm gì. Nhưng rồi một ngày, một gã đàn ông đi đến thân tôi chạm vào tôi và khóc như cái khung cảnh trước đây của tôi. Tôi chợt nhận ra, Là cậu bé ấy, cái cậu bé mà người mẹ đã bồng ấy, gương mặt cậu giống hệt mẹ và tôi, cũng đã nhận ra mẹ cậu không còn đi theo cậu nữa. Cậu cuối xuống, khóc hết nước mắt, tôi cảm nhận được và cũng biết được qua cảm xúc của cậu- mẹ cậu đã mất ,và cậu, chỉ còn một mình với tương lai đang dở dang. Không lâu sau đó, tôi không còn nhớ gì nữa, chỉ biết mình đã về với mẹ về miền cát bụi.
Tôi là một cây đại thụ cô đơn trong khu rừng này. Mỗi ngày, tôi đều chứng kiến từng người bạn già của mình chết dần chết mòn rồi họ biến mất bởi con người. Giờ đây, những người bạn cùng lớn lên ngày nào chỉ còn mỗi phần gốc. Tôi đã trở thành một ông già cô đơn thật rồi. Nhìn lại khu rừng cả một đời gắn bó chẳng thấy đâu màu xanh của lá, chẳng còn đâu tiếng ca vang chào ngày mới từ những loài chim. Thay vào đó hàng ngày tôi phải nghe tiếng kêu thảm thiết của đồng loại khi con người đưa chiếc cưa sắt vào cơ thể của họ. Tôi rất muốn có thể giải thoát họ khỏi nỗi đau ấy nhưng bất lực chỉ có thể trơ mắt nhìn lâm tặc tàn sát từng người một. Có lẽ, con người cũng đang nhắm vào tôi. Vậy là sắp tới lượt tôi rồi. Tôi sắp phải rời xa mảnh đất cả đời mình gắn bó nhưng còn hơn là một cuộc sống đơn độc và chứng kiến tội ác hoành hành mà chẳng thể làm được gì giúp đỡ cho đồng loại của mình. Tôi nhớ những ngày chúng tôi cùng nhau vui đùa cùng chị nắng, cùng trêu ghẹo nàng gió, cùng nhau trải qua bao mùa mưa bão để bảo vệ con người khỏi lũ lụt, ấy vậy mà họ nỡ đối xử vớ chúng tôi như vậy...Nếu có kiếp sau, tôi muốn trở thành một con người. Khi ấy, tôi sẽ có khả năng bảo vệ mẹ Thiên nhiên và cánh rừng đang ngày một suy thoái của mình. Liệu kiếp sau, con người sẽ thay đổi chứ?
Tôi là một cây mai.Nơi tôi sinh ra và lớn lên là ở núi Cổ Đà.Ở nơi đây,tôi đã làm quen với nhiều anh chị nhà chim,các bạn bè cây mai cùng lứa.Đối với tôi,núi Cổ Đà như là một thiên đàng diệu kì.Nơi đây,đâu đâu cũng thấy mai:Mai trắng,mai vàng,...đủ loại. Tôi ưa những ngày gần Tết.Hồi bé,khi tôi còn là cây mai con,thân tôi chỉ có chút lá(chỉ cỏ vài ba chiếc tí tẹo không hà!),tôi rất thích xem mẹ cùng các chị,các cô,các bà đua nhau thay áo mới.Từ lớp áo lá nâu,họ mặc những tấm áo vàng tươi của hoa mai với đốm màu xanh lá của nụ hoa.Trông họ thật là đẹp và khác so với các ngày thường.Những lúc ấy,núi Cổ Đà trông thật huyền ảo và lãng mạn với những cánh mai rơi xuống.Ở nơi đây,không biết bao nhiêu cặp trai tài gái sắc đã đến đây chơi vào những dịp này với những bộ áo quần rực rỡ sắc màu.Dân trong vùng cũng mang bao nhiêu đồ trang trí để làm cho chúng tôi thêm phần đẹp ra.Tôi còn nhớ cái hồi ấy,cái Tết đầu tiên của tôi,tôi được một em gái nhỏ tặng cho một vật trang trí đỏ chói với vàng lộng lẫy.Tuy đã lâu rồi,nhưng tôi vẫn còn nhớ như in cái dòng chữ được ghi trên ấy:"Chúc mừng năm mới 2000".Tôi lấy làm hạnh phúc vô cùng,nhưng...Giờ đây,thế giới đã có nhiều đổi thay.Mẹ tôi,các dì,các cô,các bà,...đã lần lượt bị đốn và mang đi khỏi rừng.Giờ đây,không còn ai đến trang trí cho những cây mai còn sót lại,trong số đó có tôi.Nhìn cảnh đồi núi,quê hương của mình trơ trọi,không còn sự ấm áp của ngày xưa,tôi đau lòng lắm.Tôi hy vọng rằng,một ngày nào đấy,họ sẽ trồng lại mai và hồi phục lại những điều tốt đẹp xưa kia họ từng làm.Nhưng,điều ấy thì khi nào mới xảy ra?
sao biết hay vậy ở đâu mà biết vậy bạn
@Nguyễn Đức Anh có tham khảo đâu mà phải ghi??